[KOT] Chương 2

Chương 2:

“Mấy ngày nay đứa nhỏ có quấy nàng không?”

Trên mặt Thánh Thượng thoáng lộ vẻ mệt mỏi, hiển nhiên đã nhiều ngày không ngủ yên, nhưng khi nhắc đến đứa trẻ này, khóe môi vẫn khẽ cong lên:

“Trẫm đã điều từ Thái y viện vài vị thái y tinh thông phụ khoa đến đây. Trước đó nàng vì trẫm mà một mình dẫn dụ phản quân, thân thể suy yếu vô cùng. Đợi họ điều dưỡng tốt cho nàng, trẫm sẽ đón nàng vào cung.”

Trịnh Ngọc Khánh nhìn Thánh Thượng, ánh mắt thoáng kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại trở về bình tĩnh:

“Còn chưa đến hai tháng, nó ngoan lắm, làm sao mà quấy thiếp được?”

Dưới gối Thánh Thượng có chín vị hoàng tử, sáu người trong số đó đã quá mười sáu, đã bước chân vào triều đình làm việc. Nhưng ngoại trừ tam hoàng tử, ngũ hoàng tử và Thái tử đã bị phế, những người còn lại phần lớn đã chết, lứa nhỏ tuổi hơn thì chưa thể nhìn ra tương lai.

Bởi vậy, đối với đứa bé trong bụng Trịnh Ngọc Khánh, Thánh Thượng khó tránh khỏi có thêm vài phần chờ mong.

Thái độ lạnh nhạt của y đối với các hoàng tử, thực ra cũng có liên quan đến thân phận của mẫu thân bọn họ. Hoàng đế chưa từng thiếu con nối dõi, chỉ cần y muốn, phi tần sinh con cho y sẽ không thiếu.

Nhưng một nữ tử hợp ý, lại có thể liều mình bảo vệ mình lại hiếm có vô cùng.

Ngay từ trước khi đăng cơ, ngoài nguyên mẫu hậu và Thái tử do nàng ta sinh ra, hoàng đế hầu như không dành thời gian dạy dỗ các hoàng tử khác. Nay thiên hạ đã thái bình lâu dài, y có thể bỏ ra nhiều thời gian và tâm sức để ở bên Trịnh Ngọc Khánh, tự nhiên cũng yêu ai yêu cả đường đi lối về.

Ban đầu y cho rằng Trịnh Ngọc Khánh hận mình đến tận xương tủy. Bọn họ bắt đầu trong hoàn cảnh quá mức khó coi, về sau lại không còn đường cứu vãn.

Không ngờ… nàng lại sớm đã động chân tình.

Cho dù thân phận nàng có phần khó xử, y vẫn nguyện ý ban cho nàng một vị trí cao.

“Nàng nhìn trẫm như vậy làm gì?” Thánh Thượng thấy bộ dạng ngây người của mỹ nhân, lại cảm thấy có chút đáng yêu, “Trẫm sao có thể mãi để nàng cùng đứa nhỏ ở ngoài cung được chứ?”

“Nếu không phải vì còn phải dưỡng thân thể cho nàng, tối nay trẫm đã muốn đưa nàng vào cung rồi.”

“Thánh Thượng lúc nào cũng nói những lời này để dọa thiếp, thiếp mới không tin đâu.” Trịnh Ngọc Khánh đem miếng đào trả lại vào tay đối phương, “Thiếp là thân phận gì, sao có thể vào cung hầu hạ Thánh Thượng?”

“Ngài ăn đi, thứ này quý giá lắm, thiếp không nỡ ăn.”

Nàng có chút không được phóng khoáng như những đích nữ thế gia, nhưng chính sự vụng về câu nệ, cùng phần chân thành mộc mạc ấy, ngoài dung mạo trời ban, lại chính là thứ hấp dẫn nam nhân nhất.

“Thánh Thượng mấy ngày nay đã mệt như vậy, còn phải hao tâm vì thiếp. Ngay cả tổng quản cũng đau lòng cho ngài, thiếp tự nhiên…”

Gương mặt nàng ửng đỏ, dường như xấu hổ không nói được hết tâm ý của thiếu nữ, chỉ thúc giục y nếm thử cống phẩm:

“Thiếp nhìn Thánh Thượng ăn… còn vui hơn gấp trăm lần so với tự mình ăn.”

Hoàng đế ban toàn bộ cống phẩm cho nàng, không phải vì giống như phu quân bình thường luyến tiếc mà nhường lại, mà là bởi vì thiên hạ rộng lớn, thứ gì y muốn đều đã có.

Một quả đào, dù quý giá đến đâu… cũng chỉ là tiện tay đổi lấy một nụ cười.

Lời nói e lệ của nàng còn ngọt hơn cả thịt đào.

Thánh Thượng biết rõ quá khứ của nàng, nhưng vì nàng là người y yêu thích, y không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại còn cho rằng đó là một tấm chân tình.

Nếu nàng sớm vào cung, sao còn là cô nương tính toán từng miếng đào như vậy?

Nhưng nghĩ lại, nếu không phải nàng từng phải nương nhờ người khác, cũng sẽ không vì chút ân huệ nhỏ mà luôn khắc ghi trong lòng.

Trước kia chưa từng có ai đối tốt với nàng.

Về sau… tự nhiên sẽ có người bù đắp gấp bội.

Thánh Thượng vốn không để tâm đến quả đào này, nhưng nàng đã nói vậy, y liền đưa miếng đào vào miệng.

Y ăn, dĩ nhiên không giống khi đút mỹ nhân, không hề tinh tế. Con dao nhỏ dùng để cắt đào bị đặt sang một bên.

Sau khi nói xong, gương mặt Trịnh Ngọc Khánh đỏ bừng, không dám nhìn Thánh Thượng, ánh mắt lại dừng trên lưỡi chủy thủ lạnh lẽo đang phản quang.

Thánh Thượng vốn là người đa nghi. Dù đạo quán đã được canh giữ cẩn mật, y vẫn giữ thói quen không rời đao bên người.

Dáng vẻ nhu nhược lúc này của nàng hoàn toàn khác với sự quyết đoán khi khoác áo của y dẫn dụ phản quân trong ngày cung biến, lại càng khiến người ta thương tiếc.

Thánh Thượng chỉ cho rằng nàng vẫn còn sợ hãi, liền tiến lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nàng:

“Đêm nay trẫm không đi, ở lại đây… bồi nàng và đứa nhỏ.”

Nhưng điều này, lại không phải là điều Trịnh Ngọc Khánh mong muốn.

“Những ngày gần đây thiếp hoảng hốt dữ dội, luôn mơ thấy chuyện hôm đó.”

Trịnh Ngọc Khánh ngẩng đầu nhìn đối phương, trong đôi mắt xinh đẹp phảng phất mang theo vài phần u sầu:

“Nhưng nếu không phải ngài ở lại chỗ thiếp qua đêm, cũng sẽ không bị vây khốn nơi này, không kịp vòng đường trở về hoàng thành trấn giữ… thiếp vừa sợ ngài không đến, lại càng sợ ngài đến.”

Chuyện ấy đã qua khá lâu, vốn không còn ai nhắc tới. Thánh Thượng nhìn dung nhan nàng thanh lệ như trăng sáng, dù chỉ mặc tố y vẫn không giảm quốc sắc, lại không hề có ý trách cứ gì, chỉ cười trấn an:

“Đêm nay trẫm mang theo cấm quân nhiều gấp ba lần trước kia, trong kinh cũng tăng cường phòng bị. Âm Âm còn sợ cái gì?”

Từ đầu đến cuối, Trịnh Ngọc Khánh vẫn bị người của Thánh Thượng canh giữ nghiêm ngặt như phạm nhân, đối với tình hình bên ngoài hoàn toàn không biết gì, lúc này mới kinh ngạc như kẻ chưa từng thấy việc đời:

“Thánh Thượng cải trang xuất cung… lại có thể phô trương đến mức này sao?”

Nàng biết hoàng đế tiếc mạng, nhưng cũng không ngờ lại đến mức khoa trương như vậy.

“Nàng ở đây, trẫm không phái thêm người thì làm sao yên tâm được?”

Thánh Thượng quả thật có chút mệt mỏi, vừa sai người cởi y phục, vừa trêu nàng:

“Hiện giờ cũng chẳng còn gì phải giấu nữa. Tắc Nhi đã quang minh chính đại đưa nàng về, còn ai mà không biết?”

Trong Trường An, không ít huân quý đã biết rõ chuyện Thánh Thượng “kim ốc tàng kiều” bên ngoài. Hành sự của y cũng vì thế mà bớt đi nhiều kiêng dè.

Trịnh Ngọc Khánh hiểu rõ, ngài đã hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ minh quân ôn hòa, để tông thất tận mắt thấy được thủ đoạn thiết huyết của một đế vương đối với kẻ mưu đồ ngôi vị. Đã vậy, cũng không cần tiếp tục che giấu nữa.

“Thánh Thượng đến đây, thiếp tự nhiên vui mừng… nhưng thiếp hiện đang mang thai, đại phu cũng nói không nên cùng phu quân chung chăn gối…”

Trịnh Ngọc Khánh dứt khoát nói thẳng. Nàng cố nhịn cảm giác chán ghét, đặt tay lên ngực Thánh Thượng, vẻ mặt e lệ, nhẹ nhàng đẩy y ra:

“Thánh Thượng đang độ tráng niên, nơi này lại là đạo quán thanh tịnh. Nếu ngài có nhu cầu, thiếp cũng không hầu hạ được… chi bằng đi tìm Lệ phi, Hoa phi. Dù sao cũng là người hầu hạ ngài lâu năm, biết rõ ngài thích thế nào, tất nhiên càng hợp ý ngài.”

Trước kia nàng cương liệt không chịu thuận theo, càng phản kháng càng khiến Thánh Thượng tức giận. Nhưng hiện giờ hai người còn có thể ôn hòa ở chung, nếu nàng tỏ ra e lệ một chút, hoàng đế cũng sẽ nể mặt “long thai” trong bụng mà kiêng dè phần nào.

“Âm Âm nói cũng có lý, Lệ phi các nàng quả thực hiểu trẫm hơn cái đồ yêu tinh vừa chậm chạp lại hay ghen như nàng.”

Đây là lần đầu Thánh Thượng thấy nàng e thẹn như vậy. Ánh mắt lướt qua đôi môi bị nàng cắn chặt, cuối cùng trước khi nước mắt nàng rơi xuống, ngài lại mềm lòng, không còn chấp nhặt nữa:

“Các nàng đều nói trẫm sủng nàng quá mức, bỏ bê phi tần hậu cung. Vậy mà nàng còn đẩy trẫm ra ngoài, thật khiến người ta bực bội.”

“Thiếp đã nói mà, các nương nương nếu không khiến Thánh Thượng phiền lòng, ngài đâu có đến chỗ thiếp.”

Trịnh Ngọc Khánh khẽ “hừ” một tiếng, quay người lau nước mắt, nửa thật nửa giả nói:

“Vậy Thánh Thượng còn không mau hồi cung đi. Đêm lạnh sương dày, ngoài đường đã ít người qua lại. Nếu ngài không về sớm, trước giờ giới nghiêm e là không kịp, ngày mai còn phải thượng triều thì biết làm sao?”

Ban đêm ở Trường An vốn có lệnh cấm đi lại, trừ khi hoàng đế đích thân hạ chỉ trong những ngày đặc biệt, bằng không sẽ không được ra vào thành vào ban đêm.

Nhưng Thánh Thượng đã đến, sao có thể không lấy chút “lợi tức” rồi mới rời đi?

“Gần đây trẫm bận rộn, cũng chẳng có thời gian lui tới hậu cung, đã sớm muốn ra ngoài gặp nàng. Nhưng tiểu cô nương kiều khí này của trẫm… giờ lại không chịu nổi ân sủng.”

Thánh Thượng tiến vào màn, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, đặt vào tay mình, kề bên tai nàng, giọng trầm thấp mang theo ý cười:

“Âm Âm… có nhớ trẫm không?”

Nàng mang theo vài phần quyến rũ, nhưng tính tình lại như thiếu nữ e lệ. Nàng cúi đầu thật thấp, không dám nhìn y , gần như chỉ phát ra một tiếng “ừ” rất khẽ từ mũi.

Thánh Thượng tuy muốn thân mật, nhưng cũng không muốn ép nàng quá mức, liền chọn một cách ôn hòa hơn. Thấy nàng e lệ, nước mắt lấp lánh, dung nhan diễm lệ còn hơn đào xuân, hơi thở y dần rối loạn.

Y nâng cằm nàng lên, khẽ cười:

“Cũng đâu phải lần đầu làm chuyện phu thê… Âm Âm sao vẫn còn thẹn thùng như vậy?”

Thanh Hư Quán vốn có giới luật nghiêm ngặt, nhưng Thánh Thượng ở đây, mọi quy củ đều phải nhường đường cho Thiên tử. Huống chi quan chủ lại chính là Lật Dương trưởng công chúa, thân muội muội của hoàng đế. Việc này vốn do nàng ta làm mối tác hợp, tự nhiên hiểu ý, sẽ không đến quấy rầy chuyện tốt của Thánh Thượng.

Nhưng chưa đến một canh giờ sau khi nghỉ ngơi, ngoài màn đã truyền đến tiếng nội thị tấu báo — Lật Dương trưởng công chúa cầu kiến.

Thánh Thượng xưa nay ngủ cùng đao, chỉ một động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến y tỉnh lại. Thấy người bên cạnh dựa sát vào mình, mệt mỏi mà thiếp đi, hai má còn ửng hồng, ngủ đến an ổn, sắc mặt y thoáng hiện vẻ không vui, đứng dậy ra lệnh cho người chờ ở gian ngoài.

Khi Thánh Thượng bước ra khỏi bình phong, Trịnh Ngọc Khánh vốn đang ngủ say lại đột nhiên mở mắt.

Ánh mắt nàng tỉnh táo, không hề có chút buồn ngủ.

Thấy quanh mình không có ai, nàng rón rén xuống giường, nép vào chỗ tối sau màn trướng và bình phong, nín thở lắng nghe cuộc đối thoại xa xa giữa Thánh Thượng và Lật Dương trưởng công chúa.

Tiểu viện này vốn là nơi để quý nhân tạm nghỉ, bố trí thanh nhã cổ kính. Nhưng vì Thánh Thượng muốn lấy lòng mỹ nhân, nhìn bên ngoài tuy không khác trước là bao, bên trong lại đã hoàn toàn thay đổi, gần như giống một góc nhỏ của Tử Thần Điện.

Lật Dương công chúa bước vào, thấy dưới ánh nến lờ mờ, Thánh Thượng khoác đạo bào từ sau bình phong đi ra, vội vàng hành lễ.

“Có chuyện gì?”

Thánh Thượng ngồi ở thượng vị, vạt áo hơi xộc xệch, giọng nói mang theo chút khàn sau khi hoan ái, phong lưu phóng túng mà vẫn không mất uy nghi tôn quý của bậc đế vương.

Dù Lật Dương trưởng công chúa đã không còn trẻ, lại từng có vài đời phò mã, khi hành lễ vẫn không khỏi đỏ mặt.

“Nếu không phải việc quan trọng, thần muội cũng không dám quấy rầy hoàng huynh và phu nhân nghỉ ngơi. Chỉ là… Tam điện hạ đột nhiên sai người đến bái kiến nơi sơn môn, nói trên đường làm việc lỡ mất giờ cấm đi lại ban đêm, hỏi có thể tá túc một đêm ở đây hay không…”

Cháu trai đi làm việc, ghé qua địa giới của cô mẫu mà xin nghỉ một đêm vốn là chuyện bình thường. Nhưng từ sau khi Thái tử phản loạn, dẫn người tấn công lên đạo quan, Lật Dương công chúa vẫn còn sợ hãi, không dám tùy tiện quyết định, chỉ có thể để Thánh Thượng định đoạt.

Thánh Thượng “ừ” một tiếng, trên mặt không hề có vẻ xấu hổ khi bị con trai bắt gặp chuyện phong lưu của mình, thong dong nói:

“Không cần lo, là trẫm sai Tắc Nhi đi tra án của Tần thị. Nếu đã vậy, gọi hắn đến đây bẩm báo luôn đi.”

Trong chỗ tối sau bình phong, Trịnh Ngọc Khánh nghe rõ cuộc đối thoại, tuy đã nín thở, nhưng nhịp tim trong lồng ngực lại vang lên rõ rệt.

Bàn tay nàng vô thức siết chặt lớp lụa mềm của y phục.

Nàng không chỉ vì Thánh Thượng nhắc đến họ “Tần” trước tên mình…

Mà là vì người được gọi là “ân nhân cứu mạng” kia.

Trong mắt Thánh Thượng, ngày đó nàng bị dồn đến tuyệt lộ, là vị Tam điện hạ vốn không mấy nổi bật trong số các hoàng tử ra tay cứu giúp. Bởi vậy chuyện nam nữ hữu biệt, y cũng không thực sự để ý.

Tiếng bước chân trầm ổn của nam nhân giẫm trên mặt đất sau cơn tuyết đầu mùa, từ xa đến gần, trong đêm lạnh nghe càng rõ ràng.

Bóng dáng cao lớn kiên nghị dần hiện lên sau từng lớp màn sa, giống như lưỡi đao sắc bén giấu trong vỏ, nhìn qua thì như vô hại, nhưng lại mang theo hàn ý và sát khí của bên ngoài tràn vào trong gian phòng ấm áp.

Khác với vẻ phong lưu mà vẫn uy nghi của Thánh Thượng, Tam hoàng tử Tiêu Minh Tắc tuy khí độ bất phàm, đối đãi phụ huynh đều cung kính đúng mực, nhưng trong sự lễ nghi không chê vào đâu được ấy… lại ẩn chứa vài phần ngạo khí.

Dù khi diện thánh thần sắc ôn hòa, vẫn có chút xa cách khách khí giữa phụ tử.

Hắn luôn như vậy.

Dù đang ở trong đạo quán nơi “kim ốc tàng kiều”, vẫn mặt không đổi sắc, bình tĩnh hành lễ với Thiên tử, khiến người khác không hề nghĩ xa.

Chỉ có Trịnh Ngọc Khánh biết rõ, dưới lớp vỏ nghiêm nghị, chính trực của vị Tam điện hạ này là một tâm địa như thế nào.

Ngày đó, đám phản loạn tuy nhận ra nàng không phải hoàng đế, nhưng cũng biết nàng nhất định là người bên cạnh ngự giá, liền phái một đội quân truy đuổi, đề phòng nàng chạy về báo tin cho cấm quân.

Trong rừng sâu, nàng nghe tiếng tên xé gió liên tiếp, tưởng rằng mình chắc chắn phải chết.

Không ngờ, những kẻ truy đuổi phía sau lại lần lượt ngã xuống.

Xa xa, chiến mã dưới thân nam tử nhận ra nàng, hí vang một tiếng, hưng phấn lao đến.

Y phục hắn nhuốm đầy máu, trong ống tên chỉ còn lại vài mũi.

Hắn một tay ghìm cương, lao đến bên nàng, một tay vòng qua eo, kéo nàng, người đang khoác long bào, lên ngựa.

Bàn tay bị ma sát bởi đao kiếm trở nên thô ráp, siết chặt eo nàng như sắt, khiến nàng không thể thoát ra.

Gặp được đường sống trong chỗ chết…vậy mà nàng không hề vui mừng.

Ngược lại, nước mắt rơi lã chã, giọng nói yếu ớt mà ẩn chứa hận ý:

“Điện hạ nếu chỉ muốn xem ta làm trò cười, nay cũng đã vừa lòng rồi, sao không một kiếm giết ta luôn đi, còn để ta xuống hoàng tuyền cũng phải hối hận?”

Rõ ràng là hành động anh hùng cứu mỹ nhân.

Nhưng khi Tiêu Minh Tắc cúi sát bên tai nàng, giọng nói lại mang theo ý khinh miệt:

“Phu nhân có gì sai?”

“Chim khôn chọn cành mà đậu thôi.”

“Chỉ là ta không ngờ… phu nhân chê vị trí hoàng tử phi, hóa ra lại trèo lên cành cao Tử Thần Điện rồi?”

***Nói trước một chút:

Sủng quan lục cung là thật, tra cũng sẽ là thật. Truyện này cực kỳ không thân thiện với người thích song khiết, xin tự tránh lôi. Ta chỉ muốn viết cho vui, đừng hỏi dưới bình luận có phải song khiết hay không.

error: Content is protected !!