[KOT] Chương 3

Chương 3

Bởi vì liên quan đến mẹ đẻ và dưỡng mẫu của Tiêu Minh Tắc, Thánh Thượng xưa nay không mấy coi trọng đứa con trai này. Nhưng nghĩ đến việc hắn từng cứu nữ tử mình yêu thích, y cũng chỉ nhàn nhạt cho hắn đứng dậy, sai người ban ghế và dâng trà.

“Đã canh giờ này rồi, sao còn lên núi quấy rầy cô mẫu ngươi thanh tu?”

Thánh Thượng vốn xuất thân từ quân ngũ, lại có cấm quân hộ vệ bên cạnh, thấy nhi tử mang theo bội kiếm tiến vào cũng không để ý:

“…Không tìm dịch quán nào đó nghỉ tạm một đêm, ngày mai vào cung bẩm báo là được.”

Ngày đó, là Tam hoàng tử đã đưa Trịnh Ngọc Khánh đang hôn mê về chỗ Lật Dương trưởng công chúa, bởi vậy chuyện Thánh Thượng nuôi một tuyệt sắc mỹ nhân bên ngoài từ đó cũng không còn là bí mật nữa.

Chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết, tình thế cấp bách thì thì nên mắt nhắm mắt mở. Chuyện hôm đó cũng coi như bỏ qua. Dù nàng từng tiếp xúc với ngoại nam, Thánh Thượng cũng chưa từng sai ma ma trong cung kiểm tra nàng có bị đụng chạm qua hay không.

Nhưng thân là nam nhân, trong tình cảnh hôm nay, Thánh Thượng tự nhiên không thích việc nhi tử mình biết rõ đây là nơi phụ thân giấu mỹ nhân, mà vẫn không biết tránh né.

Tiêu Minh Tắc nghe xong lời dạy bảo, sắc mặt vẫn cung kính. Hắn đứng dậy xin tạ tội:

“Là nhi thần hồi kinh gấp gáp, không ngờ nửa đường gặp tuyết lớn, nên mới mạo muội đến chỗ cô mẫu tá túc. Không nghĩ lại quấy nhiễu thánh giá.”

Giọng hắn không cao, nhưng Thánh Thượng vẫn liếc về phía sau bình phong, khẽ nhíu mày:

“Nói nhỏ một chút.”

Tiêu Minh Tắc theo ánh mắt của Thánh Thượng mà nhìn sang.

Sau lớp màn sa sâu thẳm, dường như có một đôi mắt xinh đẹp đang lặng lẽ dõi theo mọi chuyện trong chính sảnh. Nhưng ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, vẻ vội vã và u sầu trong đôi mắt ấy đã nhanh chóng biến mất vào bóng tối.

Như thể… chỉ là ảo giác.

“Phu hoàng đoán không sai,” Tiêu Minh Tắc tiếp tục nói, “quả thật là do đại ca sai người làm.”

“Trước kia, khi Trịnh… nương tử vào cung, từng được đại ca coi trọng, đã lén nhờ Trương Thư Nhân giúp đỡ. Nhưng lúc đó phụ hoàng lại đem nàng gả cho Tần Quân Nghi. Sau đó, vào ngày giỗ Hiếu Từ hoàng hậu, thánh giá chuyên tâm tu đạo, không đích thân đến tế bái, vì thế đại ca giận chó đánh mèo sang Tần gia, nhân lúc khởi binh mà diệt cả nhà họ.”

Âm thanh đối thoại dần hạ thấp, nhưng từng chữ thốt ra từ miệng người kia lại như từng nhát búa nặng nề, đập thẳng vào lồng ngực Trịnh Ngọc Khánh, khiến mắt nàng cay xè, cổ họng nghẹn lại vì bi thương, không thể phát ra một tiếng nào.

Thánh Thượng thường nói, mỗi khi nàng khóc, y không biết làm sao với nàng. Đôi mắt long lanh đẫm lệ, tiếng nức nở khẽ khàng, như hoa lê trong mưa, yếu đuối khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.

Nhưng y không biết rằng…

Khi một người thực sự đau lòng, là đến nước mắt cũng không thể rơi xuống.

Càng không thể phát ra thứ âm thanh mềm yếu khiến nam nhân thương hại.

Kẻ bình thường thì vô tội, nhưng mang ngọc trong mình ắt có tội.
Phu quân của nàng, ngoài việc cưới một nữ tử bị nhiều người nhớ nhung, thì chưa từng đắc tội với ai.

Trước đây nàng gần như tin chắc, là Thánh Thượng ngày thường không tìm được cơ hội, nên nhân lúc phản loạn mà sai người ra tay.

Nàng chưa từng nghĩ chuyện này có liên quan đến phế Thái tử.

Năm Hàm Ninh thứ mười lăm, kỳ tuyển tú là do Thánh Thượng sai Quý phi chủ trì, nhằm chọn ra chính phi và thiếp thất cho các hoàng tử.

Hoàng đế đã thấy quá nhiều mỹ nhân tuyệt sắc, cũng từng tổ chức tuyển tú vài lần, nên ngược lại không còn mấy hứng thú.

Những nữ tử mới nhập cung sẽ đi bái kiến Trương Quý phi, mà chưởng sự cô cô dường như nhận được chỉ thị từ ai đó, đặc biệt đối đãi với nàng, một cô nhi, hơn vài phần.

Trịnh Ngọc Khánh từng đoán, có lẽ là do Tiêu Minh Tắc, hoặc một vị quý nhân nào đó nàng không để ý âm thầm chiếu cố.

Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng, người đó lại là phế Thái tử.

Thánh Thượng và Trương thị khi chọn Thái tử phi cùng lương đệ cho phế Thái tử, đều đã cân nhắc kỹ lưỡng.

Xuất thân và dung mạo của các nàng, khiến người ta hoàn toàn không thể tưởng tượng, Thái tử lại có thể để ý đến một cô nhi xinh đẹp ở góc khuất như nàng.

Tiêu Minh Tắc vì kiêng kỵ danh phận, lời nói đã cực kỳ hàm súc. Nhưng Thánh Thượng và Lật Dương trưởng công chúa đều hiểu rõ trong lòng, sắc mặt thoáng hiện vẻ khó xử.

Khi còn trẻ, Thánh Thượng cùng Hiếu Từ hoàng hậu tình cảm hòa hợp, lợi ích với mẫu tộc của Hoàng hậu cũng gắn bó chặt chẽ, thậm chí từng chính miệng nói sau người này sẽ không lập hậu nữa.

Nhưng tất cả những điều đó sớm đã bị thời gian bào mòn.

Ngay cả phế Thái tử, sau khi tham chính nắm quyền, cũng khó tránh khỏi khiến đế vương nghi kỵ, ngược lại không còn được sủng ái như khi còn nhỏ.

Thiếp thất mà phế Thái tử vừa ý, cũng bị Thánh Thượng tiện tay ban hôn cho người khác.

Sau đó… lại bị chính người này đoạt về.

Thánh Thượng thường xuyên lấy cớ “huynh muội tụ họp” mà xuất cung đến chỗ Lật Dương trưởng công chúa, thực chất là vì nữ tử này, đến cả ngày tế của Hiếu Từ hoàng hậu cũng quên mất.

Nếu không phải Minh Huy công chúa sau khi tế bái xong, cầu Quý phi giúp đỡ, trên đường tìm đến đạo quán lại bắt gặp cấm quân dắt theo chiến mã mà Thánh Thượng yêu thích nhất, trong cơn tức giận liền tìm Trịnh Ngọc Khánh gây chuyện, khiến Thánh Thượng nổi giận, lấy tội tự tiện xuất cung mà giam cầm Quý phi cùng chính ái nữ của mình… thì có lẽ Thái tử cũng chưa đến mức làm phản nhanh như vậy.

Thánh Thượng khẽ ho một tiếng, liếc nhìn nhi tử ngồi phía dưới:
“Tần Quân Nghi… có biết chuyện này không?”

Trong số tiến sĩ, phần lớn được giữ lại tại Hàn lâm viện. Nhưng vị Thám hoa lang Tần Quân Nghi này lại đặc biệt được hoàng đế ưu ái.

Y từng to gan viết thơ tình gửi cho nữ tử tham dự tuyển tú, Thánh Thượng không những không trách cứ, còn thưởng thức tài hoa, ban Trịnh thị cho y làm thê tử, lại bổ nhiệm làm huyện úy, một đi là ba năm.

Nhưng Thánh Thượng dù là Thiên tử, suy cho cùng… vẫn là một nam nhân.

Có những chuyện, dường như là số mệnh.

Trong hậu cung không thiếu mỹ nhân, nhưng đúng ngày ấy, khi Trịnh thị từ Tử Thần Điện đi qua, lại khiến Thiên tử phải chú ý thêm vài phần.

Đến mức sau này, khi Tử Thần Điện truyền lệnh thu thập chân dung các tú nữ mới nhập cung, thứ từng mang lại vô số hy vọng và vui sướng cho các thiếu nữ, cuối cùng lại không giữ lại một bức nào.

Ngay cả họa sư từng vẽ chân dung cho Trịnh thị, cũng vì đó mà bị đuổi khỏi cung.

“Nhi thần muốn bẩm chính là việc này.”

Tiêu Minh Tắc khẽ liếc về phía nội thất, hơi dừng lại:

“Khi nhi thần đến Phù Phong, Tần huyện úy đã biết được chuyện. Trong cơn bi thống… đã nhảy xuống sông Vị Thủy.”

“Nhi thần sai người vớt mấy ngày vẫn không thấy, cho đến khi nước sông đóng băng, mới đành quay về phục mệnh, vì thế lỡ mất canh giờ.”

Hắn miệng nói nhận tội, nhưng không hề lộ vẻ sợ hãi.

Tần Quân Nghi vốn là một cái gai trong lòng Thánh Thượng.

Cả nhà y đã chết, mà tay Thánh Thượng vẫn còn sạch sẽ, lại có thể đường đường chính chính ôm mỹ nhân vào lòng, điều này, chẳng phải vừa đúng ý hoàng đế hay sao?

Trịnh Ngọc Khánh tựa vào vách, thân thể thoáng mềm nhũn.

Nghe những kẻ quyền quý kia tùy ý bàn về sinh tử của phu quân nàng…

Nàng hiểu rõ, trong thời tiết này, nếu một nam nhân nhảy xuống sông, hoặc chìm xuống đáy, hoặc trôi theo dòng Hoàng Hà, rất khó có thể vớt lên.

Dù có cứu được… cũng khó tránh khỏi lâm trọng bệnh.

Huống chi phu quân nàng chỉ là một thư sinh.

Dưới cú sốc ấy, làm ra chuyện dại dột, cũng không có gì lạ.

Bàn tay nàng đặt lên bụng dưới đột nhiên đau nhói, cắn chặt răng tiếp tục nghe.

Trong cổ họng dâng lên một vị tanh ngọt như rỉ sắt, nuốt không xuống, mà nôn cũng không ra.

Thánh Thượng khẽ cười nhạt, không hề có chút thương tiếc, dường như rất coi thường cách làm của loại nam nhân yếu đuối này:

“Hắn ta dù sao cũng là mệnh quan triều đình, vậy mà chỉ có chút bản lĩnh khóc lóc tìm chết như phụ nhân.”

“Chết rồi cũng chẳng có gì đáng tiếc.”

“Nhưng xét thấy người nhà hắn ta cũng là vô tội mà bị liên lụy, đến khi triều đình ban ân chuẩn truy phong trợ cấp, cứ ghi thêm cho Tần thị một phần.”

Ngài vốn không có lòng áy náy với thần tử.

Trong kinh còn biết bao huân quý liên quan đến phế Thái tử đang chờ xử trảm, một tiểu quan như vậy… nào đáng để Thiên tử bận tâm.

Chỉ là sợ Trịnh Ngọc Khánh nghĩ nhiều, sinh lòng khúc mắc với mình, nên mới tra xét kỹ lưỡng.

Giờ người đã chết, cũng chẳng đáng để nhớ đến nữa.

“Nếu… Tần huyện úy vẫn còn hậu duệ…”

Tiêu Minh Tắc không nhìn về phía nội thất, trên mặt thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng lại khiến người ta có cảm giác hắn đang rất vui:

“Không biết phụ hoàng có chỉ dụ gì không?”

Hắn biết rõ Trịnh Ngọc Khánh là người bạc tình.

Nhưng để nàng nghe thấy những lời này, dù không tận mắt thấy bộ dạng khóc lóc giả tạo cùng nỗi bi thương rẻ rúng của nàng—cũng đủ khiến hắn cảm thấy khoái chí vô cùng.

Nàng chẳng phải là người một lòng thủ tiết đến già hay sao?

Vậy mà khi phu quân còn chưa lạnh xác… đã có thể buông bỏ khúc mắc, cùng Thánh Thượng triền miên trong màn phù dung?

Trịnh Ngọc Khánh ẩn mình sau lớp màn lụa tối màu. Trong phòng ấm đến mức Thánh Thượng chỉ khoác hờ một kiện đạo bào ngoài áo ngủ.

Để nàng, người bị nuôi dưỡng như ngoại thất trong đạo quan này, không bị lạnh, nội thị Tử Thần Điện cùng thợ của Công Bộ đã hao tâm tổn sức không ít.

Thế nhưng…

Khi nàng nhìn thấy nụ cười như có như không nơi khóe môi người kia—lại cảm thấy lạnh buốt thấu tận xương tủy.

Nàng không phải thiếu nữ ngây thơ mới vào cung.

Nữ nhân đã bị Thánh Thượng chiếm đoạt… không thể tái giá.

Cho dù đó là phu quân của nàng, hoàng đế cũng sẽ không cho phép bọn họ đoàn tụ.

Nhưng chỉ cần nàng chịu thuận theo, phu quân nàng âm thầm nhẫn nhịn, vì danh dự của mình, hoàng đế nhiều lắm chỉ không muốn chàng ở lại Trường An, chứ chưa chắc đã giết một tân quan vô tội.

Nhưng…

Tiêu Minh Tắc lại không để lại cho người ta một con đường sống.
Chính hắn từng nói với nàng:

“Âm Âm, nếu nàng dám để hắn ta chạm vào nàng một lần…”

“Đến một ngày nào đó, ta nhất định khiến xương thịt hắn ta thành bùn, ném vào thú uyển cho sói ăn!”

“Người mạo danh quan viên triều đình, đánh năm trăm trượng, khắc chữ lên mặt, lưu đày.”

Trước kia, ngoài việc đề phòng phế Thái tử nhiều hơn mấy phần, Thánh Thượng đối với các hoàng tử khác đa số đều là quan hệ quân thần hơn là tình cha con.

Không có hoàng tử nào dám lấy chuyện nữ nhân được sủng ái của hoàng đế ra làm trò cười.

Y liếc nhìn nhi tử, nhàn nhạt nói:

“Ngươi lui xuống đi. Tạm thời ở lại đạo quán một đêm, ngày mai lại đến bẩm.”

Tiêu Minh Tắc đáp “vâng”.

Nhưng trước khi cùng Lật Dương trưởng công chúa đứng dậy, hắn đã tiến lên một bước, cung kính nói:

“Nhi thần còn có một chuyện muốn cầu.”

“Gần đến ngày giỗ của mẫu thân, mấy ngày nay bà thường nhập vào giấc mộng của nhi thần. Vì vậy, nhi thần muốn thỉnh cô mẫu lập một đạo tràng trong đạo quán để cầu phúc cho mẫu thân. Mong Thánh Thượng ân chuẩn.”

Thánh Thượng vốn không để tâm nhiều đến chuyện hậu cung, nghĩ một lúc mới nhớ ra Hà Sung Dung, mẹ đẻ của Tam hoàng tử.

Bà vốn chỉ là một cung nhân có chút nhan sắc. Nếu không phải sau khi chết được xét công sinh dưỡng mà phong lên hàng cửu tần, khi còn sống cũng chỉ là một tiểu tài tử phụ thuộc.

Con trai muốn tận hiếu với mẫu thân, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Thánh Thượng liền thuận miệng chuẩn tấu.

Trong tĩnh thất, ánh nến lúc sáng lúc tối.

Vạn Phúc chờ bên ngoài, thấy chủ tử bước ra, vội vàng khoác áo cho Tiêu Minh Tắc.

“Điện hạ vừa mới bôn ba đường dài, sao có thể để cơ thể lạnh nóng thất thường? Lỡ sinh bệnh thì không ổn.”

Hắn ta nghĩ đến việc của chủ tử, cũng không khỏi thở dài. Đi suốt ngày đêm, không ngờ lại gặp đúng lúc thánh giá giá lâm, e rằng cũng không gặp được người kia.

“Bệnh thì bệnh thôi.”

Tiêu Minh Tắc giơ tay ngăn Vạn Phúc lải nhải, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, khẽ cười:

“Vừa hay mời Giang thái y đến xem thử.”

“Văn nhân yếu ớt… e là chưa đến lúc đã bệnh chết rồi.”

Mấy ngày nay đi theo hắn, Vạn Phúc đương nhiên biết hắn đang nói đến ai, không khỏi giật mình:

“Nhưng điện hạ chẳng phải đã cho người…”

Biết trong đạo quán tai vách mạch rừng, hắn ta hạ thấp giọng: “Kẻ sĩ có thể giết, không thể làm nhục. Giữ hắn ta lại… e cũng chẳng có tác dụng gì, sau này lộ ra, lại khiến Thánh Thượng sinh nghi.”

“Tạm thời cứ giữ lại đi.”

“Ngày sau… nếu để hắn ta tận mắt nhìn thấy vị vong nhân của mình làm sao a dua lấy lòng kẻ khác…cũng là một cảnh thú vị.”

Hắn không có sở thích thu hút sự chú ý của người khác. Nhưng nghĩ đến vẻ mặt của Tần Quân Nghi, lại cảm thấy có vài phần thú vị.

Tiêu Minh Tắc thấy đạo đồng trong đạo quán cầm đèn vội vã chạy đến nghênh tiếp, đưa tay hứng lấy một bông tuyết rơi xuống.

“Nếu không thể lợi dụng được… để sau giết cũng chưa muộn.”

error: Content is protected !!