Chương 4
Thánh Thượng tuy lưu luyến chốn đạo quán này như một cõi đào nguyên ngoài thế tục, nhưng cũng không thể ở lại lâu, sau một đêm tận hứng, vẫn phải trở về Thái Cực cung.
Sáng sớm, khi y thức dậy để người hầu hạ thay y phục, thấy Trịnh Ngọc Khánh vẫn còn buồn ngủ mà cố gắng chống dậy, không khỏi bật cười khẽ.
Y cúi người, đè lại bàn tay nàng vừa muốn vén màn, không nhẹ không nặng cắn một cái lên má nàng, khiến mỹ nhân trong lòng khẽ “a” một tiếng.
“Thánh Thượng… còn có người ở đây!”
Trịnh Ngọc Khánh nghiêng đầu tránh né, đưa tay đẩy đối phương ra, lại bị nam nhân nắm lấy cổ tay, cúi đầu hôn nhẹ.
Sự thân mật quá mức này khiến nàng không thoải mái:
“Tổng quản bọn họ đều đang nhìn… ngài cũng không tránh những người này à.”
Vừa dứt lời, Hiển Đức cùng đám nội thị hầu hạ liền vội vàng cúi đầu.
Bọn họ vốn không được coi là nam nhân, chuyện đêm khuya Thánh Thượng triệu phi tần thị tẩm, chuẩn bị tắm rửa cũng đều do đám nội thị này lo liệu, có bị nhìn thấy thân thể cũng không sao.
Nhưng Trịnh phu nhân đã để ý… bọn họ tự nhiên phải biết điều mà tránh né.
“Chỉ là cung nhân hầu hạ trẫm và nàng mà thôi, trước mặt đám nô tài Âm Âm cũng phải thẹn thùng sao?”
Thánh Thượng tùy ý nhéo nhẹ gò má mềm mại của nàng, xúc cảm còn tốt hơn tưởng tượng.
Y đang độ tráng niên, lại là Thiên tử nắm quyền sinh sát trong tay, dù là lúc triền miên ôn tồn, vẫn mang theo uy nghi khiến người ta không dám khinh nhờn:
“Nàng nên quen với việc được người hầu hạ như vậy. Trong cung khác với dân gian, nếu không sau này vào cung, với tính tình hay thẹn thùng này, nàng làm sao trấn áp được cung nhân?”
Trong cung, nô tài vốn thích bắt nạt kẻ yếu, trèo cao đạp thấp. Xuất thân của Trịnh Ngọc Khánh vốn đã có phần khó xử, khí thế tự nhiên yếu hơn vài phần.
Dù có được sủng ái, bọn nô tài phải nịnh nọt nàng, nhưng nếu nàng không trấn áp được họ, ngược lại còn bị bọn họ lừa gạt, lợi dụng.
“Vâng, thiếp đã ghi nhớ.”
Trịnh Ngọc Khánh cúi đầu đáp, giả vờ muốn đứng dậy:
“Để thiếp hầu hạ Thánh Thượng thay y phục.”
“Đôi mắt còn không mở nổi, trẫm cũng sợ nàng thắt nhầm dây lưng, giày còn đi ngược trái phải.”
Thánh Thượng hiếm khi được hưởng cảm giác mỹ nhân tận tâm hầu hạ. Dù đây vốn là việc phi tần cần phải làm, nhưng y vẫn để nàng nằm xuống:
“Nàng đang mang thai, muốn ngủ thì ngủ thêm một lát. Trẫm không thiếu người hầu hạ, sau này còn sợ không có cơ hội sao?”
Y nhìn đường cong ẩn hiện trong màn, thuận miệng cười:
“Ngày đó nàng tham dự tuyển tú, may mà không trúng tuyển. Nếu không với cái tật ham ngủ này, việc gì cũng phải để trẫm nhọc lòng, ma ma dạy quy củ chắc phải bạc thêm không ít tóc.”
Trịnh Ngọc Khánh lại “a” một tiếng, xoay người sang bên, giọng buồn buồn:
“Thiếp ở trong cung cũng từng được khen là hiểu quy củ… còn không phải vì Thánh Thượng quá lợi hại sao.”
Bão Cầm và Chẩm Châu hầu hạ bên cạnh nàng đã quen cảnh quỳ lên quỳ xuống khi phu nhân cùng Thánh Thượng tranh cãi. Bởi vì lúc này Thánh Thượng tâm trạng tốt, lại đang trêu ghẹo Trịnh phu nhân, nghĩ nghĩ thấy y cũng sẽ không so đo với nàng.
“Trẫm phải đi rồi, nàng không cần đứng dậy.”
Thánh Thượng ra hiệu cho thị nữ đứng lên, chợt nhớ nàng còn chưa biết chuyện của Tần Quân Nghi, trong lòng thoáng động, khẽ thở dài:
“Chính mình còn là một đứa trẻ ngây thơ… cũng không biết sau này sẽ nuôi hoàng tử của trẫm thành ra sao đây.”
Y không nói thì thôi, vừa nói xong, nữ tử trong màn vốn đang nằm yên lại đột nhiên ngồi bật dậy, khiến người ta giật mình.
“Thánh Thượng là chê thiếp… không muốn để thiếp nuôi đứa bé này bên mình sao?”
Sắc mặt Trịnh Ngọc Khánh tái nhợt đến mức khiến người ta đau lòng. Giọng nàng mang theo vài phần thê lương, càng lúc càng yếu:
“Thiếp biết trong cung từ trước đến nay có quy củ, phi tần địa vị cao thì sẽ nhận nuôi hoàng tử… nhưng đây là cốt nhục của thiếp và Thánh Thượng, thiếp…”
Nàng cứ “thiếp…” hồi lâu mà không nói tiếp được, ngược lại khiến Thánh Thượng bật cười:
“Được rồi, trẫm biết nàng không nỡ.”
“Sau này khi đón nàng vào cung, chỉ để cho nàng nuôi thôi. Cũng sẽ không có ai dám cướp đứa bé khỏi bên Âm Âm.”
Trịnh Ngọc Khánh lại không giống những nữ tử khác, quan tâm đến vị phân sau khi vào cung. Nàng chỉ thoáng lưu luyến liếc Thánh Thượng một cái, khẽ nói:
“Ngài đi đi… thiếp ngồi ở đây tiễn ngài.”
Nàng dừng lại một chút, rồi bổ sung:
“Thiếp cũng sẽ chăm sóc tốt cho hài tử của Thánh Thượng. Những thứ ngài ban, thiếp đều sẽ dùng, sẽ không để long tử trong bụng thiếp chịu thiệt thòi.”
Thánh Thượng vừa buồn cười vừa có chút bực mình:
“Ăn không nổi thì đừng ăn. Những thứ đó trẫm ban cho nàng là để nàng vui, chứ đâu phải để hành hạ nàng.”
“Hài tử có quan trọng đến đâu… chẳng lẽ còn hơn được nàng sao?”
“Con quý nhờ mẹ”, lời này, trong bối cảnh Thánh Thượng từng ban chết mấy hoàng tử thất sủng cùng mẫu phi của họ, quả thực cũng có vài phần chân ý.
Trịnh Ngọc Khánh nín khóc mà cười, nhưng trong mắt lại thoáng hiện vẻ mất mát:
“Thánh Thượng nói đùa rồi. Thiếp chỉ là thân phận hèn mọn, còn hoàng tử công chúa đều là dòng dõi tôn quý, sao có thể so sánh ngang hàng?”
Đôi khi tâm tư nam nhân cũng mâu thuẫn đến cực điểm.
Ngày ấy khi Thánh Thượng ban hôn cho nàng, ngoài việc nàng tuyệt sắc vô song, còn có phần vì vị mỹ nhân này từng là thê tử của người khác, thứ không chiếm được cùng dục vọng chinh phục.
Nhưng khi thật sự có được rồi… lại cảm thấy nàng chân thành thuận theo, so với dáng vẻ lạnh nhạt nằm mặc người giày vò trước kia còn khiến người ta thoải mái hơn nhiều.
“Qua ít ngày nữa trẫm sẽ lại đến thăm nàng.”
Thánh Thượng đứng dậy, nhưng bước chân vẫn chưa rời đi. Bàn tay vẫn vuốt ve gương mặt Trịnh Ngọc Khánh.
Hiển Đức hiểu ý, lập tức dẫn người lui ra, để lại nội thất cho hai người.
“Âm Âm…”
Thấy nàng ngoan ngoãn tựa mặt vào lòng bàn tay mình, mái tóc đen buông xuống, khiến thân hình nàng càng thêm mảnh mai yếu ớt, như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, Thánh Thượng khẽ thở dài:
“Trẫm không để tâm.”
Nàng dường như còn muốn nói thêm những lời tự hạ thấp mình, nhưng lại bị câu nói nhẹ như mây gió ấy chặn lại nơi môi.
“Dù là hoàng tử hay công chúa cũng không bằng Âm Âm.”
Trong tay là một mảnh mềm mại, mà trong lòng cũng đồng dạng một cảm xúc như vậy.
Cho dù là người sắt đá đến đâu, vào lúc này cũng khó mà lạnh lùng nổi.
“Nàng cũng là châu ngọc trong tay trẫm, không cho phép bất cứ ai khinh mạn.”
“Đừng nói những lời khiến trẫm không vui nữa.”
Thánh Thượng cúi xuống, định kề môi nàng, nhưng lại nhớ đến chính sự cần xử lý, cuối cùng chỉ hôn nhẹ lên vầng trán mịn màng của nàng, rồi cười trêu:
“Nếu không, thỉnh thoảng nghỉ một ngày lên triều, cũng không phải không được.”
……
Thánh Thượng trăm công nghìn việc, cho dù trong lòng nhớ nhung Trịnh Ngọc Khánh, nhưng khoảng cách giữa hoàng thành và đạo quán rốt cuộc cũng không gần, trong một tháng cũng chỉ có thể đến được sáu bảy lần.
Lần này y vừa đi, Trịnh Ngọc Khánh biết mấy ngày tới Thánh Thượng sẽ không quay lại, ngược lại nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nàng không còn chút buồn ngủ nào, để mặt mộc, tóc xõa dài, ngồi trước cửa sổ trên chiếc ghế thêu, lặng lẽ nhìn ánh sớm vừa hé, nghe tiếng đạo sĩ tụng kinh từ xa vọng lại, thỉnh thoảng trong mắt lại rơi xuống vài giọt lệ.
Chỉ là trong mắt người khác, lại giống như nàng luyến tiếc Thánh Thượng, đứng xa xa nhìn theo hướng thánh giá rời đi.
Bão Cầm là cung nhân do Thánh Thượng ban đến hầu hạ, không giống Chẩm Châu từ nhỏ đã theo bên cạnh Trịnh Ngọc Khánh.
Nàng ta bưng nước rửa mặt bước vào, thấy Trịnh Ngọc Khánh lơ đãng dùng tay vuốt tóc, trong lòng khẽ thở dài, lên tiếng mời nàng rửa mặt.
“Bên ngoài là có người mới đến sao?” Trịnh Ngọc Khánh dùng khăn ấm lau mạnh tay và mặt, thần sắc bình tĩnh, chỉ ẩn ẩn lộ vẻ mệt mỏi: “Đêm qua dường như có chút động tĩnh, khiến ta ngủ cũng không yên.”
Có lẽ không muốn phá hỏng buổi sáng yên tĩnh này, Thánh Thượng không nói cho nàng tin tức phu quân đã chết.
Nhưng đạo quán đột nhiên có thêm người, nàng cũng không thể giả vờ hoàn toàn không hay biết.
“Phu nhân là đang nói đến Tam điện hạ.”
Thấy nàng không có vẻ gì là bi thương, Bão Cầm tưởng nàng chỉ bị tiếng động đánh thức, liền yên tâm cười nói:
“Thánh Thượng sai điện hạ ra ngoài làm việc, trên đường hồi kinh ghé vào đạo quán tá túc một đêm thôi.”
“Thánh Thượng đã hồi cung rồi, chẳng lẽ Tam điện hạ còn chưa đi?” Trịnh Ngọc Khánh liếc nhìn ngoài cửa sổ: “Canh giờ này mà hoàng tử còn chưa dậy… cũng thật hiếm thấy.”
Quan hệ lạnh nhạt giữa Thánh Thượng và Tam điện hạ trong cung ai cũng biết.
Bão Cầm mỉm cười, sai thị nữ thu dọn đồ, chuẩn bị bữa sáng.
“Trong đạo quán, mấy phòng có địa long vốn không nhiều, nghe nói than đốt không tốt, khí than nặng.”
“Tam điện hạ đêm qua đã nhiễm bệnh. Thánh Thượng chỉ sai người bên cạnh mời thái y đến xem, không phải chuyện gì lớn, nên không nói cho phu nhân biết.”
Dù Lật Dương trưởng công chúa có thuận theo Thánh Thượng đến đâu, cũng không thể sơ suất đến mức này. Nếu đã xảy ra chuyện tại đạo quán của nàng ta, để người ta dưỡng bệnh vài ngày cũng là điều hợp lý.
“Thật đáng tiếc.”
Trịnh Ngọc Khánh uống chén thuốc dưỡng thai, vị đắng khiến nàng khẽ nhíu mày: “Tuy Tam điện hạ biết ta ở đây, nhưng nam nữ hữu biệt, vẫn nên tránh đi là tốt hơn.”
“Mấy ngày này ta sẽ ít ra ngoài.”
Tiêu Minh Tắc ở lại đạo quán dưỡng bệnh mấy ngày, dường như kiêng kỵ nơi này có người của Thánh Thượng, người bên cạnh hắn cũng không ai dám đến quấy rầy phía tiểu viện này.
Lật Dương trưởng công chúa mấy ngày nay đang tịnh tâm tích cốc, nhưng biết rõ thái độ của Thánh Thượng đối với Trịnh Ngọc Khánh, dù không trực tiếp đến, cũng sai người đến hỏi han ăn uống mỗi ngày.
Cho đến khi Tam hoàng tử rời khỏi đạo quán, nàng ta mới mời Trịnh Ngọc Khánh ra ngoài thưởng mai, uống trà, dạo vườn nghe nhã nhạc.
Đạo quán này do tiên đế xây cho công chúa, đình đài lầu các còn xa hoa hơn cả phủ công chúa bình thường.
Theo quy củ cũ, công chúa sau khi xuất gia phải từ bỏ tài sản, nhưng vẫn được lĩnh hai ngàn thạch bổng lộc, một nửa bằng lương thực, một nửa quy đổi thành tiền.
Với bổng lộc ấy, Lật Dương trưởng công chúa sống vô cùng thoải mái.
Thậm chí vì tránh xa Trường An, không cần lo ngại lời gièm pha của quan ngôn, nơi này gần như là một “tiểu vương quốc” độc lập của nàng ta.
Nàng ta muốn nuôi nam sủng, nuôi nhạc công, Thánh Thượng cũng không can thiệp.
Đình thưởng mai đã sớm đốt than cho ấm, bố trí vô cùng tinh xảo. Nữ quan thanh tú đứng trước bàn pha trà điều hương. Xa xa dường như có tiếng sáo tiêu hòa tấu xuyên qua núi giả, từng đợt từng đợt nhẹ nhàng truyền vào tai người.
Cửa sổ chạm khắc hoa văn nửa mở. Lật Dương trưởng công chúa bẻ một cành hồng mai nở riêng giữa giá rét cắm vào bình, ngồi trên sập La Hán cầm một quyển đạo kinh mà xem. Trên mặt nàng ta là một vẻ nhu hòa điềm tĩnh. Hôm nay nàng đã thay đạo bào, chỉ mặc một thân xiêm y thanh nhã, tuy vậy nhưng khi đứng cạnh bức bình phong hoa văn đế nữ làm bằng vàng bạc phía sau, trái lại có phần không quá tương xứng.
Trên chiếc bàn nhỏ giữa sập sạch sẽ gọn gàng. Ngoài một chiếc khăn gấm nữ tử từng dùng qua, còn có một chuỗi Phật châu điêu khắc tinh xảo, chỉ là không nhìn ra được làm từ chất liệu gì.
Những thứ quý giá Thánh Thượng ban xuống cho nàng còn tinh xảo xa hoa hơn cả đồ trưởng công chúa đang dùng. Trịnh Ngọc Khánh xưa nay cũng không để tâm tới những món vàng ngọc ấy, nhưng gần như vừa bước vào gian đình rộng rãi ấm áp này, ánh mắt nàng đã dừng lại trên chiếc khăn thêu kia.
“Ta nghe Tam điện hạ nhắc tới, chiếc khăn thêu này là do phu nhân tự tay thêu cho Tần huyện úy. Xem ra, đại khái ngươi vẫn còn nhớ.”
Trên khăn gấm thêu một nhành đào rực rỡ, bên trên dùng chỉ tơ thêu câu “Kim làm phòng, ngọc làm lồng” (lầu vàng, lồng ngọc), chính là lời trong khúc tình tự đã lưu truyền ở kinh thành bấy lâu.
Quân mệnh không thể trái. Một khúc 《Chá Cô Thiên》 ấy đã trở thànhmột đoạn giai thoại tài tử giai nhân, nhưng cũng chặt đứt tình ý giữa nàng và người kia, rước đến tai họa vô cùng vô tận.
Lật Dương trưởng công chúa mang theo nụ cười rụt rè mà ôn hòa trên mặt, gọi nàng ngồi xuống bên cạnh mình. Trong giọng nói nghe không ra chút buồn thương nào:
“Vốn dĩ hoàng huynh sợ liên lụy đến đứa bé trong bụng ngươi, nên không muốn nói cho ngươi biết. Nhưng ta lại cho rằng, chuyện tốt như thế mà không có ai chúc mừng, thực sự có chút không ổn.”
Trịnh Ngọc Khánh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ hồng mai, không để Lật Dương trưởng công chúa thấy được vẻ cứng đờ trên mặt mình. Nàng cũng chỉ mới mười sáu tuổi, cho dù sớm đã có chuẩn bị, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy vật thêu kia, vẫn không cách nào che giấu được sự chấn động trong lòng.
Nàng âm thầm hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra chút nghi hoặc vừa đúng chỗ:
“Không biết lời điện hạ nói… có gì đáng mừng?”