Chương 5
“Thăng quan phát tài, còn chết chồng, chẳng lẽ còn không tính là chuyện vui trong thế tục sao?”
Lật Dương trưởng công chúa cười, đưa cho nàng một chén trà hoa mai tuyết:
“Tần huyện úy đã để lại di vật rồi nhảy sông tự sát. Ta ở đây ngược lại muốn chúc mừng nương tử, bĩ cực thái lai. Dựa vào sự sủng ái của hoàng huynh đối với phu nhân, một vị trí cửu tần là không thể thiếu.”
Nàng ta đem Phật châu cùng khăn lụa trên bàn đẩy về phía trước:
“Trước khi Tam hoàng tử rời đi, có nhờ ta đem những thứ này giao lại cho ngươi, nói là để phu nhân lưu lại làm kỷ niệm cũng tốt.”
Trịnh Ngọc Khánh thần sắc cứng lại trong chốc lát, giơ tay che giấu, nói:
“Thiếp là người tái giá, Thánh Thượng thỉnh thoảng có thể đến đạo quán đã là vạn phần may mắn, đâu dám vọng tưởng vào cung cùng các phi tần khác cùng nhau hầu hạ Thánh Thượng?”
Nàng cười có chút miễn cưỡng:
“Thánh Thượng cũng đã năm ngày chưa đến nơi này.”
Trong cung biết bao nhiêu nữ tử cả đời cũng chưa từng thấy thiên nhan, nhưng được thiên vị thì khó tránh khỏi sinh kiêu ngạo.
Vậy mà nàng, mới có năm ngày không gặp đã cho là Thánh Thượng không để ý đến mình.
Lật Dương trưởng công chúa nghĩ đến những việc Thánh Thượng từng làm vì Trịnh Ngọc Khánh, không khỏi khẽ thở dài.
Thánh Thượng từng sủng ái Minh Huy công chúa nhiều năm, chỉ vì trong lúc tức giận nói một câu: “Lục cung biết bao nhiêu nữ tử băng thanh ngọc khiết, hạng dâm tiện như ngươi, sao có thể hầu hạ thiên tử,” liền hạ lệnh cấm túc, sau đó cùng mẫu phi uống rượu độc mà chết, miệng nhét cám, qua loa hạ táng.
Dù việc ban chết phi tần và công chúa là do Trương Quý phi mật báo cho phế Thái tử, cung biến lúc đó nội ứng ngoại hợp, nhưng thực tế, hoàng đế đối với con trai tuy nghiêm khắc, đối với những công chúa không uy hiếp đến ngôi vị cũng không đến mức tệ.
Nếu không phải Trịnh phu nhân xấu hổ và giận dữ mà tuyệt thực, Thánh Thượng nhiều nhất cũng chỉ phế công chúa làm thứ dân, chưa chắc đã làm đến mức tuyệt tình như vậy.
Được sủng ái như thế… sao có thể không khiến người ta sợ hãi?
“Không sao, nếu Tần thị nhất tộc đều đã qua đời, Tần Trịnh thị tự nhiên cũng không còn tồn tại trên đời,” Lật Dương trưởng công chúa khẽ cười nói, “May mà Tần huyện úy chức quan không cao, không có mấy người từng thấy dung mạo thật của phu nhân. Thiên hạ trùng tên trùng họ vô số, Thánh Thượng muốn nạp một Trịnh thị làm phi tần, ai dám xen vào?”
Trịnh Ngọc Khánh vốn nghĩ Thánh Thượng hoặc Lật Dương trưởng công chúa sẽ giả vờ than thở vài câu, an ủi nàng buông xuống.
Không ngờ trong mắt Lật Dương trưởng công chúa, đây lại là một chuyện đáng để chúc mừng.
Nàng nhìn thần sắc của công chúa không có ý châm chọc, dù trong lòng chua xót phẫn hận, cũng chỉ cầm chiếc khăn lên nhìn kỹ, khẽ cười:
“Điện hạ quả không hổ là người từng để tang qua mấy đời phò mã, thiếp xin thụ giáo.”
Vợ chồng nàng cầm sắt hòa hợp chưa đầy nửa năm, Tần Quân Nghi đã bị điều khỏi kinh thành, lại không cho gia quyến theo cùng.
Tuy nói hoàng mệnh khó trái, nhưng nàng vẫn cùng Chẩm Châu ngồi xe ngựa đưa tiễn phu quân ra khỏi thành.
Tần Quân Nghi không giống những kẻ chỉ biết đọc sách cổ hủ.
Hai người bọn họ đều là người lãng mạn có chút không thực tế.
Nàng từng thức đêm thêu một chiếc khăn, mẹ chồng nhìn thấy còn lắc đầu, nói nàng xuất thân từ là tú nữ trong cungh, không biết làm thê tử, đáng lẽ nên may áo mùa đông thực dụng hơn.
Nhưng phu quân nàng lại vô cùng yêu thích, luôn mang theo bên người, nói rằng so với áo giữ ấm còn ấm áp hơn trăm ngàn lần.
Bởi vì đó là do nàng tặng, nên y mới trân trọng cất giữ bên mình, cho đến lúc chết mới rời tay.
Nhưng lại bị người kia dùng nó để chặt đứt chút hy vọng và tưởng niệm cuối cùng của nàng.
Trước lúc chia tay, nàng tặng khăn làm kỷ niệm, là mong phu quân ở nơi xa không trăng hoa, nhớ rằng trong nhà còn có một người thê tử danh chính ngôn thuận.
Không ngờ chờ mãi, lại là khi chiếc khăn ấy bị người khác coi như di vật mang về.
Phu thê hai người… cuối cùng không ai có thể bước vào được thành Trường An nữa.
Lật Dương trưởng công chúa trước sau có ba đời phò mã.
Người đầu là hậu duệ công thần khai quốc, xuất thân Thái Nguyên Vương thị, vì chọc giận tiên đế mà bị ban chết.
Người thứ hai là nguyên Trấn Quốc tướng quân, xuất thân Thanh Hà Thôi thị, chết trong cung biến.
Người thứ ba là sau khi kim thượng đăng cơ được ban hôn với tể phụ, người này là bệnh chết.
Ba người này, mỗi người một hiển hách hơn, đều là bậc tôn quý mà nữ tử bình thường không thể với tới.
Lật Dương trưởng công chúa nghe vậy cũng không thấy bị mạo phạm, ngược lại thuận miệng cười nói:
“Ngươi nghĩ thoáng được vậy là tốt nhất. Muốn ta nói, cũng là do hắn ta không biết tự lượng sức mình, không liên quan đến ngươi.”
“Trước kia đã có người xem tướng cho ngươi, hắn ta lại không chịu tin, giờ xem ra… cũng là ý trời.”
Ngoài trừ ca kỹ và vũ cơ là kiểu người thường xuyên qua lại với nam nhân, một khuê các tiểu nữ tử muốn danh chấn một phương, ngoài dung mạo tuyệt sắc, tự nhiên còn cần có chút chuyện truyền kỳ.
Nếu không phải Lật Dương trưởng công chúa nhắc lại, Trịnh Ngọc Khánh gần như đã quên những chuyện khi còn là thiếu nữ.
“Tướng sĩ đều nói ta mệnh cứng, khắc phu, cho nên mới có không ít quan to hiển quý đến cầu thú ta,” Trịnh Ngọc Khánh nghĩ nghĩ, đôi mắt đa tình mang sầu nhìn về phía bình phong đế nữ hoa, “Kết quả thật sự khắc chết ba người, ngược lại khiến giá trị của ta tăng lên không ít.”
Nàng ăn nhờ ở đậu, trong nhà cũng không quản nàng quá nghiêm, đến tuổi cập kê, cậu nàng cũng nhờ bà mối chọn lựa cho nàng không ít nhân gia, cẩn thận xem xét.
Nàng vốn không muốn, từng nghĩ xuất gia làm nữ quan cho xong.
Nhưng về sau, người bị nàng “khắc chết” càng nhiều, thanh danh ở quê nhà lại nổi lên, người cầu thân thân phận càng lúc càng cao, đến cuối cùng ngược lại không còn đến lượt nhà nàng lựa chọn.
Có lẽ là ảo giác, trong hương trà tuyết mai trong phòng, dường như xen lẫn một chút hương Bồng Lai thanh lãnh.
Nàng khẽ lắc đầu phủ nhận.
Từ sau khi bài tự tình kia nổi danh kinh thành, người kia đã không còn dùng loại hương do nàng điều chế nữa.
Lật Dương trưởng công chúa thấy nàng như vậy, gật đầu cười hỏi:
“Phu nhân nhớ ra chuyện gì sao?”
“Cảnh còn người mất, chắc là ta nhớ lầm rồi,” Trịnh Ngọc Khánh uống một ngụm trà, làm dịu giọng nói vì tâm tình dao động mà trở nên khàn, miễn cưỡng cười: “Có lẽ phải tính là ba rưỡi. Có một người ta còn chưa định thân, đã vì ta mà gặp tai họa. May mà quan Hoa Điểu chọn ta nhập cung, nên cũng không hại đến tính mạng đối phương.”
“Nghĩ lại bây giờ,” nàng dừng một chút, bật cười, “ngược lại đính hôn rồi mới tốt.”
Nếu Tiêu Minh Tắc khi đó đã chết, sau khi Thánh Thượng ban hôn, có lẽ sẽ không có nhiều chuyện như vậy.
Cũng sẽ không ở chính sảnh hôm đó, không chừa lại cho phu quân nàng một con đường sống, nhất định phải dồn y vào chỗ chết.
Lật Dương trưởng công chúa che miệng cười, nàng ta không biết kẻ “xui xẻo” thoát chết kia là ai, cười xong mới nói:
“Cho nên mới nói mệnh cách của phu nhân chỉ có bậc cửu ngũ chí tôn mới áp được.”
“Làm việc tốt thường gian nan, vòng đi vòng lại, phu nhân cuối cùng vẫn vào kim phòng ngọc lung này, trở thành nữ nhân của Thánh Thượng.”
Thánh Thượng không phải không biết lời đồn nàng khắc phu, chỉ là không để tâm.
Ngược lại còn cho rằng đám quý tộc nam tử kia tự cho mình cao quý, thực chất mệnh cách quá hèn, không chịu nổi phúc khí của nàng.
Huống chi, đã bị Thánh Thượng nhìn trúng, ba vị hôn phu đã chết kia, dù không chết, con đường làm quan sau này e cũng không dễ đi.
Trịnh Ngọc Khánh đối với “duyên trời ban” này không hề cảm động.
Nhưng trong mắt người ngoài, nàng ở kim ốc ngọc điện, ăn sơn hào hải vị, có người hầu hạ mọi việc, người bên cạnh lại là nam tử tôn quý nhất thiên hạ, so với trước kia, quả thực thoải mái hơn trăm lần.
“Điện hạ nói phải, làm việc tốt thường gian nan. Chuyện cũ như khói bụi, ta hiện tại đã có cốt nhục của Thánh Thượng, về sau vinh hoa không lo, chuyện trước kia cũng nên buông xuống.”
Trịnh Ngọc Khánh tùy ý nhìn chiếc khăn kia vài lần, rồi tiện tay ném vào chậu than sưởi dưới chân.
Chiếc khăn thêu màu đỏ trong tiếng kinh hô của thị nữ xung quanh nhanh chóng bị lửa nuốt chửng, hóa thành một đống tro đen.
Những cánh đào tinh xảo… trong chớp mắt không còn lại gì.
“Người nơi hoàng tuyền không còn gặp lại, giữ đồ của hắn ta cũng vô dụng.”
Nàng đã tốn bốn năm đêm thêu chiếc khăn này, nhưng khi hủy đi, lại chỉ trong một thoáng.
“Hôm nay ra ngoài cũng đã lâu, thân thể ta có chút mệt, không quấy rầy điện hạ thanh tu nữa.”
Lật Dương trưởng công chúa vốn thân cận với Thánh Thượng.
Nói là không cho người báo cho nàng, nhưng ai biết có phải chính do Thánh Thượng sai nàng ta đến thử lòng mình hay không?
Nếu đã chọn con đường này, nàng nhất định phải buông bỏ một số thứ.
Một vật chết, đương nhiên không thể quan trọng bằng đứa bé trong bụng nàng.
Nếu phu quân nàng dưới suối vàng có biết, có lẽ… cũng sẽ không trách nàng.
“Phu nhân vội gì?”
Lật Dương trưởng công chúa thấy nàng muốn rời đi, liền ngăn cản:
“Ngươi đang mang thai, càng nên ra ngoài đi lại nhiều chút. Ta ở đây cũng buồn chán, ngươi ở lại trò chuyện với ta không tốt sao?”
Đây là địa bàn của Lật Dương trưởng công chúa.
Nàng ta muốn giữ người, Trịnh Ngọc Khánh cũng không có cách nào.
Chỉ là vừa tự tay đốt khăn, tâm trạng nàng vẫn còn dao động. Dù ngoài cửa sổ hoa mai nở rộ cũng không khiến nàng có thêm chút tinh thần nào.
Bên cạnh công chúa xưa nay không thiếu người nịnh nọt.
Đột nhiên nhiệt tình mà gặp phải lạnh nhạt, nàng ta vẫn có thể bình thản bàn luận trà tửu hôm nay thế nào, cùng tiếng nhạc ngoài cửa sổ.
Trong lúc nói cười, nàng ta đem chuỗi Phật châu giống ngà voi kia đeo lên cổ tay trắng như củ sen của mỹ nhân.
Mấy ngày nay, tuy tâm trạng không tốt, nhưng đồ bổ quý giá liên tục đưa tới, cuối cùng cũng khiến nàng có da thịt đầy đặn hơn chút.
Kích cỡ Phật châu vừa khít cổ tay nàng, không rộng cũng không chật.
“Thánh Thượng giao phó phu nhân cho ta, tức là cùng chung hoạn nạn. Ta có lúc ỷ mình lớn tuổi, khó tránh khỏi muốn nói thêm vài câu.”
Lật Dương trưởng công chúa nắm lấy tay nàng mà ngắm nghía.
Chuỗi Phật châu tuy có màu trắng, nhưng vẫn không bằng làn da mềm mịn của nàng.
“Thánh Thượng tính đa nghi, lại thích nữ tử si tình cứng cỏi.”
“Cho nên dù phu nhân trước kia không chịu thuận theo, hoàng huynh cũng chỉ trút giận lên vài hạ nhân, sao nỡ động đến phu nhân dù chỉ một chút…”
Thánh Thượng mấy lần cưỡng bách muốn thân cận, tuy bực nàng không chịu đáp lại, nhưng cũng biết chân tình đáng quý, sợ mỹ nhân nũng nịu này quá mức cương liệt, lỡ tìm đến cái chết, ngược lại càng coi trọng nàng thêm vài phần.
Nếu để Thánh Thượng biết Trịnh Ngọc Khánh đối với người cũ bạc tình đến mức này, tự nhiên sẽ hài lòng.
Nhưng như vậy, nàng cũng không khác gì những nữ tử trong hậu cung đầy toan tính, về sau làm sao có thể giữ được phần sủng ái này lâu dài?
Thánh Thượng vừa muốn đoạt được mỹ nhân từng là thần phụ, lại hy vọng nàng là một nữ tử có thể đối với phu quân trung trinh như một—thật là mâu thuẫn đến buồn cười.
“Phu nhân nếu muốn tỏ lòng trung thành, cũng nên biết chừng mực, từng bước một mà tiến lên.”
“Thứ mà nam nhân dễ dàng có được, nhưng lại không hoàn toàn chiếm được— mới là quý giá nhất.”
Lật Dương trưởng công chúa nói đến đây thì dừng.
Thấy sắc trời bên ngoài đã tối, nàng ta sai người ngừng tiếng đàn sáo, phân phó nữ quan đưa người trở về:
“Chuỗi Phật châu này nghe nói là do Tần huyện úy thỉnh từ chỗ Giác Minh đại sư, đã khai quang, vô cùng trân quý, nghĩ rằng nếu để nó bên người, coi như cũng có chút lợi cho phu nhân.”
Trịnh Ngọc Khánh vốn không muốn nghe những chuyện liên quan đến người cũ từ miệng Lật Dương trưởng công chúa.
Ra ngoài giải sầu một ngày, hiện tại ngược lại thấy tiểu viện của mình còn tự tại hơn.
Nàng miễn cưỡng gật đầu đáp, được thị nữ cẩn thận đỡ rời khỏi đình thưởng mai.
Lật Dương trưởng công chúa đứng bên cửa sổ chạm trổ hé mở, nhìn ra ngoài.
Bóng dáng yểu điệu trên con đường đá xanh dần dần mờ đi, biến thành một chấm đen.
Nàng ta ra lệnh đóng cửa sổ, cho lui người hầu, xoay người khẽ cười một tiếng, tiện tay cầm ngọc như ý gõ ba cái, giọng điệu nhẹ nhàng trách móc:
“Tam Lang chẳng lẽ đã nghe đến ngủ gật rồi? Sao còn chưa chịu ra?”
Trong phòng trống không, người thân tín canh giữ bên ngoài, không ai thấy được bên trong.
Sau tấm bình phong đế nữ hoa, Tiêu Minh Tắc theo tiếng gọi bước ra.
Hắn chậm rãi đi đến chỗ Trịnh Ngọc Khánh vừa ngồi, ngồi xuống, sắc mặt khó đoán.
“Nữ tử đều như vậy, mang thai con của ai thì một lòng hướng về người đó, có gì đáng để buồn?”
Lật Dương trưởng công chúa dùng que sắt khơi than, cười nói: “Tam Lang chẳng lẽ còn động tâm?”
“Chỉ là có chút cảm khái thôi,” Tiêu Minh Tắc nhàn nhạt cười, “Biết sớm nàng mang thai sẽ nảy nở như thế, nên lấy thêm vài chiếc xương sườn làm hạt châu thì tốt hơn.”
“Đứa nhỏ như ngươi lúc nào cũng cố chấp như vậy, lục căn còn chưa đủ làm một chuỗi Phật châu sao?”
Lật Dương trưởng công chúa trách nhẹ: “Ngươi đem người giấu trong mật thất, cũng không sợ Thánh Thượng nghe thấy động tĩnh?”
Trong đạo quán có không ít mật thất cơ quan, đủ để giấu vài người, bao gồm cả tiểu viện nơi Thánh Thượng kim ốc tàng kiều.
Chuỗi Phật châu hắn tự tay khắc đang ở trên tay nàng.
Mà “nguyên liệu” còn lại—lúc ban ngày đã được đặt trong mật thất dưới lòng đất.
Lật Dương trưởng công chúa chỉ là nói đùa, nhưng cũng nắm chắc mọi thứ. Nếu không, cũng không dám giữa ban ngày ban mặt, giấu người dưới màn trướng nơi Thánh Thượng vui thú.
“Hoàng tuyền không còn gặp lại, cũng hợp ý nàng,” Tiêu Minh Tắc nhớ lại câu “không bằng đính hôn còn hơn” của nàng, chợt bật cười: “Lúc trước luyện tập hỏng mất không ít, nên không đủ.”
Trên những ngón tay khớp xương rõ ràng của hắn còn có vài vết thương nhỏ còn mới.
Hắn nhẹ vuốt lên chén trà nàng từng dùng, còn vương chút son môi.
Hương thơm quẩn quanh đầu ngón tay, như thêm một phần hương vị của nàng, diễm lệ mê người.
“Thứ đưa cho nàng… tự nhiên phải là thứ tốt nhất.”
***Tác giả có lời muốn nói:
Âm Âm: Không bằng khắc chết ngươi luôn đi
Cẩu Tắc: Đính hôn?