Chương 10 Ta không có khả năng cưới ngươi
Triệu Tuyết Lê ngẩn người, chút buồn ngủ còn sót lại dưới gương mặt lạnh kia giống chuột gặp mèo, hoàn toàn biến mất không thấy.
Nàng nhìn chằm chằm bộ ngoại sam màu trắng trên người Bùi Gián Chi, trắng như tuyết mới cắt thành, cảm thấy rất khó hiểu, người này từ khi nào lại thích mặc đồ trắng vậy?
Ngay sau đó nàng lại nghĩ tới chuyện Bùi Gián Chi cùng Thẩm tiểu thư xem mắt, nghĩ hẳn hắn ta cũng giống mình, bị lão phu nhân dặn dò nên mới đổi y phục.
Câu chất vấn kia của đối phương khiến Tuyết Lê lập tức nghẹn lời, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể cúi đầu, căng da đầu gọi một tiếng:
“…… Biểu đệ.”
Bùi Gián Chi cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như dao, giọng điệu châm chọc:
“Thế nào? Thấy là ta nên thất vọng lắm sao?”
Tuyết Lê vội vàng lắc đầu, ngón tay siết chặt vào nhau, trong lòng bất ổn, may mà nàng nói chuyện chậm, vừa rồi chưa kịp thốt ra nửa chữ sau, nếu không để tên này nghe thấy, sẽ gây ra phiền phức lớn.
Nàng không hiểu Bùi Gián Chi lại nổi cơn điên gì, do dự chốc lát mới cẩn thận đáp:
“Không có, ta…… ta chỉ là không ngờ ngươi lại ở đây.”
Bùi Gián Chi không nói tiếp, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng.
Không khí trong phòng dần trở nên áp lực tới mức khiến người ta khó thở, Tuyết Lê cảm giác sau lưng mình đã rịn đầy mồ hôi lạnh.
Nàng không dám ngẩng đầu, cũng không dám mở miệng lung tung thêm nữa, sợ nói sai cái gì lại chọc giận đối phương.
Qua thêm một lúc lâu, Tuyết Lê thật sự bị dày vò tới không chịu nổi, ánh mắt lại lần nữa quay về phía hắn ta.
Nàng nhìn hai lần, cuối cùng ngẩng đầu lên, cứng nhắc chuyển đề tài:
“Ngươi…… ngươi mặc màu trắng rất đẹp.”
Lời này cũng không phải giả, Tuyết Lê thật sự nghĩ như vậy.
Người này vốn lớn lên cực kỳ có tính công kích, mày kiếm mắt sáng, đường nét sắc bén, ngày thường luôn mặc đồ đen, lúc làm mặt lạnh sẽ có vẻ âm trầm nặng nề, hiện giờ đổi sang màu trắng ngược lại càng nổi bật khí tức thiếu niên sống động, nhìn qua cũng dễ gần hơn một chút.
Nhưng lời khen này của nàng lại chẳng khiến tâm trạng của mỹ thiếu niên dịu đi bao nhiêu.
Hắn ta nhếch môi cười lạnh:
“Ngươi bớt châm chọc ta đi.”
Câu này thật sự oan uổng Triệu Tuyết Lê, nàng buồn bực liếc hắn ta một cái, lại không dám biện giải cho mình.
Bùi Gián Chi dựa bên cửa sổ, khuôn cằm dưới ánh ban ngày chiếu xuống giống như được cắt thành hình khối, trong đôi mắt đen đầy rõ ràng bực bội cùng không vui.
Hắn ta nhìn chằm chằm Tuyết Lê, cuối cùng cũng không tiếp tục trầm mặc nữa, lạnh lùng mở miệng:
“Ta với ngươi không giống nhau, tổ mẫu không quản nổi hôn sự của ta.”
Triệu Tuyết Lê không hiểu vì sao tên này đột nhiên nói chuyện này, nhưng cũng không muốn chọc giận hắn ta, đành thuận theo vuốt lông:
“Vậy… vậy ngươi thật lợi hại.”
Ai ngờ nàng vừa vắt óc mới nói ra được một câu này, lại giống như chạm phải nghịch lân của Bùi Gián Chi.
Hắn ta đột nhiên nổi giận đùng đùng, tức đến cực điểm, từ bên cửa sổ sải bước đi tới, một tay túm lấy vạt áo Tuyết Lê, kéo nàng tới mức phải kiễng chân lên, lảo đảo đứng không vững, mặt mày đỏ bừng.
Tuyết Lê kinh hoảng thất thố, đôi mắt đào hoa trong trẻo phản chiếu gương mặt lạnh lùng cùng với đôi mày đang bị đè nặng của đối phương.
“Triệu Tuyết Lê, ngươi gan lớn rồi, còn dám kích ta?”
“Có phải cảm thấy tổ mẫu sắp gả ngươi đi rồi, cho nên không cần tiếp tục lấy lòng ta nữa?”
Bùi Gián Chi cười lạnh:
“Ngươi biết bà ấy nhìn trúng ai không? Một tên con trai của thư lệnh sử bé tẹo, ngươi gả qua đó, sợ là quần áo cũng phải tự mình giặt.”
Triệu Tuyết Lê nghe thấy mấy chữ thư lệnh sử, tim đập thình thịch, ngoài miệng lại theo bản năng hỏi:
“Ngươi ngươi ngươi… ngươi làm sao biết được?”
Tên này làm như không nghe thấy câu hỏi kia, vẫn khắc nghiệt nói:
“Ngươi, ả nữ nhân này, ham hư vinh, bạc tình bạc nghĩa, còn đứng núi này trông núi nọ, quen thói câu dẫn người khác, gả cho ai chính là làm hại người đó.”
Triệu Tuyết Lê bị ụp xuống đầu bao nhiêu tội danh như vậy, tự nhiên không chịu nổi, nhỏ giọng phản bác:
“Ngươi… nói bậy, ta không có.”
Bùi Gián Chi đưa tay kéo tóc nàng, lực đạo không chút lưu tình khiến Tuyết Lê đau tới kêu lên một tiếng, đôi mắt đào hoa long lanh nước lập tức đỏ hoe.
Trên làn da trắng như ngọc nổi lên một tầng đỏ ửng, tóc đen hỗn loạn, vạt áo bị vò nhăn dúm dó, hơi hé mở, lộ ra một mảng tuyết trắng tinh tế khiến người ta không khỏi miên man.
Tuyết Lê khụt khịt hai tiếng, hàng mi run lên, nước mắt rơi xuống mu bàn tay Bùi Gián Chi.
Rõ ràng không còn nóng bao nhiêu, vậy mà lại khiến lồng ngực hắn ta hụt mất nửa nhịp.
Hắn ta đầu tiên là ngẩn ra, sau đó càng tức giận hơn: “Ngươi còn nói mình không có!?”
Triệu Tuyết Lê thật sự không hợp với tên này, lại sợ hắn ta nổi điên đến mất lý trí mà làm hại mình, đành nói:
“Biểu… biểu đệ, đều là ta không tốt, ngươi đừng tức giận.”
Bùi Gián Chi lạnh mắt nhìn nàng, trầm mặc giây lát rồi đột nhiên hỏi:
“Ta hỏi lại lần nữa, ngươi thật sự muốn gả cho tên cử nhân rách nát kia sao?”
Triệu Tuyết Lê bất đắc dĩ:
“Ta chỉ là một nữ tử ăn nhờ ở đậu, hôn nhân đại sự đâu phải chuyện mình có thể làm chủ?”
Bùi Gián Chi không ăn bộ dạng nói dối quanh co này, truy hỏi: “Rốt cuộc có muốn hay không?”
Triệu Tuyết Lê không dám gật đầu, cũng không dám lắc đầu, sợ vị tổ tông này lại phá hỏng nhân duyên tốt của mình.
Nàng rũ mắt, cô đơn nói: “Ta không làm chủ được.”
Bùi Gián Chi thấy nàng như vậy, cảm xúc dồn nén mấy ngày qua cuối cùng cũng dịu đi không ít:
“Vậy chính là không muốn.”
Triệu Tuyết Lê mơ hồ đáp: “Ta… ta cũng không biết.”
Bùi Gián Chi trừng nàng: “Ngươi chính là không muốn!”
Hắn ta buông tay ra, lạnh lùng nhìn Tuyết Lê thở hổn hển chỉnh lại y phục, rồi khinh thường nói:
“Một tên cử nhân nghèo kiết xác thôi, sao bằng Hoài Bắc hầu phủ thêu hoa trên gấm, ngươi đương nhiên không muốn.”
“Một khi đã như vậy, thì tiếp tục lấy lòng ta, ta sẽ để ngươi ở lại hầu phủ, thế nào?”
Triệu Tuyết Lê nghe tên này nói vậy, ngón tay hơi siết lại, không lên tiếng.
Nhưng nàng không lên tiếng, hắn ta lại càng không vui, lạnh giọng mắng:
“Câm rồi?”
Sống mũi Triệu Tuyết Lê cay cay, ngẩng đầu nhìn đối phương: “Ngươi muốn ta nói cái gì đây?”
Dường như không ngờ Tuyết Lê đột nhiên lại có gan chống đối mình, Bùi Gián Chi nhướng mày, lạnh mắt nhìn nàng.
Triệu Tuyết Lê cười cười, chút bất mãn vừa buột miệng kia theo nụ cười mà tan biến.
Nàng dịu ngoan nói: “Ngươi biết mà, tuổi ta cũng không còn nhỏ, nếu không có gì bất ngờ, sang năm sẽ định hôn kỳ.”
“Cho dù ngươi có chán ghét ta thế nào, tới lúc đó cũng sẽ không gặp lại nữa.”
Tâm tình vốn vừa dịu xuống của Bùi Gián Chi liền theo câu này mà từng chút siết chặt.
Cơn nóng nảy từ tim phổi lan dần ra ngoài, giống dây leo bò lên cổ, lên lông mày hắn ta, khiến ngón tay hắn ta cũng bực bội muốn nắm lấy thứ gì đó mà đập phá.
Hắn ta trầm giọng nói:
“Ta nói rồi, tiếp tục lấy lòng ta, ngươi có thể ở lại.”
Triệu Tuyết Lê lắc đầu:
“Trên đời này nào có nữ tử không gả chồng?”
Nàng mệt mỏi vô cùng, thấy Bùi Gián Chi còn muốn nói tiếp, trong lòng đột nhiên cũng bực bội không thôi, nhịn không được nhíu mày hỏi ngược lại:
“Ngươi muốn giữ ta lại kiểu gì?”
“Chẳng lẽ biểu đệ nguyện ý cưới ta?”
Câu này hiệu quả cực kỳ tốt.
Bùi Gián Chi giống như bị sét đánh, thần sắc còn đang ngơ ngác, nhưng lời phản bác đã buột miệng thốt ra:
“Ngươi nằm mơ!”
Triệu Tuyết Lê không có phản ứng gì quá lớn, nàng vốn đã sớm đoán được kết quả như vậy.
Mặc kệ là Bùi Gián Chi hay Bùi Tễ Vân, đều không thể cưới Triệu Tuyết Lê.
Nàng xuất thân thấp hèn, mẹ ruột lại là di nương bị Hoài Bắc hầu cưỡng ép đoạt về, nếu nàng gả vào hầu phủ, danh tiếng hầu phủ sẽ bị kéo tụt không ít.
Hiển nhiên Bùi Gián Chi cũng hiểu rõ điểm này.
Hắn ta sợ Tuyết Lê động tâm tư lệch lạc, lại nhấn mạnh thêm một câu:
“Người như ngươi, sao có thể làm chính thất? Ta không có khả năng cưới ngươi.”
Nói xong câu đó, tên này giống như chạy trốn mà đẩy cửa rời đi.
Triệu Tuyết Lê nhìn bóng lưng đối phương bỏ chạy, thở dài một hơi, đóng cửa lại, ngay cả mặt cũng lười rửa, trực tiếp ném mình vào ổ chăn mềm mại dày dặn.
Chỉ chốc lát sau, nàng đã ngủ say.
Nhưng mới ngủ được hai canh giờ, nàng lại bị đánh thức.
Hoán Vân bưng chén thuốc đứng đó, giữa mày lộ ra vài phần lo lắng sốt ruột:
“Tiểu thư, trưởng công tử bảo ta tới đưa thuốc cho ngài.”
Bị Bùi Gián Chi làm náo loạn một trận, Triệu Tuyết Lê suýt nữa quên mất mình còn có cái bệnh đau bụng kia.
Nàng ngồi dậy, dựa vào đầu giường, ánh mắt nhìn sang chén thuốc đen sì tỏa mùi đắng nghét, dạ dày lập tức cuộn lên một trận chua xót, thiếu chút nữa phun thẳng ra ngoài.
Nàng nín thở ngưng thần, gian nan thốt ra: “Hoán Vân, bệnh của ta đã khỏi rồi, không cần phải uống thuốc nữa đâu.”
Hoán Vân lắc đầu đáp: “Trưởng công tử nói tiểu thư sợ đắng, e rằng vì không muốn uống thuốc mà lừa gạt nô tỳ. Ngài ấy dặn dò nô tỳ bất luận thế nào cũng phải tận mắt chứng kiến người uống cạn mới được quay về phục mệnh.”
Triệu Tuyết Lê còn chưa uống mà trong miệng đã thấy đắng chát, nhưng nàng cũng không muốn làm khó Hoán Vân. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, nàng nhắm nghiền mắt, bày ra bộ dạng “anh dũng hy sinh” mà bưng bát thuốc lên uống cạn sạch sành sanh.
Hoán Vân lại nói: “Tiểu thư hãy nghỉ ngơi thêm một lát, buổi tối vẫn còn một thang nữa.”
Triệu Tuyết Lê đặt bát xuống, đổ ập người vào trong chăn, hận không thể cứ thế mà hôn mê bất tỉnh cho xong. Nàng tin chắc rằng Bùi Tễ Vân đang dùng cách “bất động thanh sắc” này để trừng phạt mình.
Nhưng chỉ cần nàng nhẫn nhịn vượt qua được, hắn sẽ không chủ động vạch trần những chuyện khuất tất kia. Hai người dây dưa không rõ đã lâu, Tuyết Lê đối với tính khí của người này cũng coi như nắm rõ đôi phần. Hắn là kẻ dùi mài kinh sử, thấm nhuần lễ tiết quân tử, những thứ đó khiến hắn không nỡ hạ mình, cũng chẳng thể khom lưng.
Hắn không thích nói thẳng ra để đâm thủng mối quan hệ ám muội này, càng không thể đưa chuyện giữa hai người họ ra ánh sáng, cũng chẳng ưa việc Tuyết Lê thân cận với nam nhân khác. Thế nhưng hắn sẽ không nói ra, mà dùng thủ đoạn từng bước ép buộc nàng phải làm theo ý mình, một loại thủ đoạn nhìn qua thì ôn hòa, nhưng thực chất lại cường ngạnh bá đạo, biến nàng thành chim non trong lồng, thành viên ngọc trong tay, mặc cho hắn đùa giỡn, thao túng.
Chí hướng của Tuyết Lê chẳng cao sang gì, nàng cũng không màng đến vinh hoa phú quý khi bám víu lấy đối phương, sự khống chế của Bùi Tễ Vân đối với nàng cũng chẳng mấy quan trọng. Thế nhưng, chỉ duy có một điều nàng không thể chấp nhận: Đó là đi vào vết xe đổ của mẫu thân, làm một thiếp thất hay ngoại thất không thể lộ diện trước ánh sáng.
Nếu có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà gả cho một đấng lang quân như ý, đó đương nhiên là điều tốt nhất. Được gả cho Dực Chi ca ca chính là tâm nguyện lớn nhất hiện giờ của nàng. Thuốc tuy có đắng một chút, nhưng cũng may nhờ vào phong thái “quân tử” của Bùi Tễ Vân mà nàng có thể trì hoãn được thêm một thời gian.
Nay đã là hạ tuần tháng Chạp, chỉ đợi qua kỳ thi mùa xuân năm sau, nàng có thể hoàn toàn giải thoát, từ nay không còn phải lo sợ hãi hùng nữa. Triệu Tuyết Lê dựa vào tín niệm ấy mà cắn răng uống liên tục mấy ngày thuốc đắng đến buồn nôn kia.
Đến ngày thứ sáu, có lẽ Bùi Tễ Vân thấy chiêu này không có tác dụng với nàng, hoặc giả là hắn nhất thời khởi phát từ bi, cuối cùng cũng mời đại phu đến chẩn trị lại. Sau khi có kết quả rằng bệnh tình đã dứt hẳn, nàng mới được ngừng thuốc.
Cuối tháng Chạp, năm hết Tết đến, kinh thành Thịnh Kinh vốn im lìm trong trời tuyết bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường. Nhà nhà đều chọn ngày lành tháng tốt, giăng đèn kết hoa tổ chức hỉ sự. Thêm vào đó, không ít sứ thần ngoại vực vào kinh triều cống, lệnh cấm túc ban đêm cũng được lùi lại muộn hơn một canh giờ.
Hoài Bắc Hầu phủ từ trên xuống dưới đều bận rộn không ngơi tay. Tuyết Lê vốn là kẻ nhàn rỗi cũng bị Lão phu nhân dẫn đi tham dự không ít yến tiệc.
Đến đêm giao thừa, Bùi Tễ Vân cùng Hoài Bắc Hầu và Lão phu nhân, những người có quan vị và cáo mệnh trong mình, đều phải vào cung bái lạy chúc mừng. Bùi Gián Chi và Bùi Quân Như dù không có quan chức, nhưng nhờ ơn hoàng thượng “yêu ai yêu cả đường đi” mà cũng được đặc cách tiến cung.
Thành ra, trong Hầu phủ chỉ còn lại một mình Tuyết Lê thủ vững. Nói vậy cũng không hẳn đúng, bởi mẫu thân của nàng là Khương Y cũng đang bị giam cầm ở hậu viện của Hầu gia, chẳng qua nếu chưa đến mùng một thì Tuyết Lê không có cách nào gặp được mẫu thân nàng.
Nàng tuy một mình chẳng có gì để “thủ tuế”*, nhưng cũng không thể tẩy trần đi ngủ sớm, vẫn phải đợi Lão phu nhân và mọi người hồi phủ mới được nghỉ ngơi. Triệu Tuyết Lê ngồi không đến khô héo, thật sự quá mức buồn chán, bèn lôi xấp thư từ qua lại giữa mình và Dực Chi ca ca ra xem.
*Thủ tuế: Tục lệ thức đợi đến sáng trong đêm giao thừa để cầu chúc trường thọ cho cha mẹ.
Nàng vốn không thích ra ngoài, số lần ít ỏi đi dạo phố cũng là vì bị Bùi Quân Như kéo đi. Nhớ mùa hạ năm ngoái, nàng bị Quân muội muội lôi đến tiệm sách chọn đồ, liếc mắt một cái đã ưng ngay một cuốn thoại bản về từ khúc, chẳng qua lại thẹn thùng vì trong túi không đủ bạc nên không mua mà chỉ thuê về.
Lúc rảnh rỗi nàng mở ra xem, lại suýt chút nữa bị câu chuyện về gã tú tài vứt bỏ người vợ tào khang làm cho tức nghẹn. Trên đó còn có lời bình luận tán thưởng tài hoa của gã tú tài, nói gã lợi hại đến mức khiến tiểu thư nhà quan gia chịu làm thiếp, lại còn khen gã nhân phẩm cao quý vì cuối cùng vẫn dành cho người vợ cũ một vị trí nhỏ trong phủ. Tuyết Lê thật sự nhịn không nổi, cầm bút lên mắng cho gã tú tài một trận tơi bời.
Nửa tháng sau khi trả sách, nàng lại ghé qua tiệm vì lo lắng những lời của mình sẽ bị người khác chỉ trích. Khi mở đúng trang đó ra xem, quả nhiên thấy mấy dòng phê phán nàng là kẻ “thiện đố” (hay ghen tị), còn có kẻ mắng người vợ tào khang kia là hạng “hoa tàn ít bướm”*, làm sao xứng đáng làm chính thất của gã tú tài. Nàng đang lúc lòng dạ khó chịu, nhìn xuống dòng cuối cùng thì chợt thấy mấy chữ cứng cáp, hữu lực:
“Nếu cưới được tân nương, tất trân trọng nàng, kính trọng nàng, nể trọng nàng, yêu thương nàng, thề không nạp thiếp.”
“Tân nương” ở đây chính là đang ám chỉ người vợ tào khang kia.
Tuyết Lê khi đó đã vô cùng kinh ngạc.
Nam nhân đương thời, có ai không mong thê thiếp vây quanh, giai nhân bên cạnh? Ngay cả vị Kinh Triệu Doãn vốn nổi danh khắp Thịnh Kinh là yêu chiều thê tử như mạng, thì trong phủ cũng có hai thông phòng, ba thiếp thất. Lại nói đến Hoài Bắc Hầu, tuy rằng sủng ái Khương Y, nhưng ngoài bà ra trong phủ vẫn có mấy vị di nương, chẳng qua họ đều bị cấm túc trong viện riêng, Tuyết Lê hiếm khi thấy mặt mà thôi.
Ở cái tuổi vừa mới biết rung động, chỉ một câu nói ấy của Giang Dực Chi đã đủ khiến Tuyết Lê nảy sinh hảo cảm. Nàng đắn đo hồi lâu, cuối cùng cầm bút viết thêm một câu phía sau: “Tân nương thì thường có, nhưng người có cùng chí hướng như lang quân, thật là hiếm thay.”
Kể từ đó, nàng và Dực Chi ca ca bắt đầu mượn chuyện sách vở để tâm tình.
Đối với một nữ tử chưa xuất các như Tuyết Lê, việc này quả thật là gan to bằng trời. Nhưng nàng thật sự khó lòng cưỡng lại lời hứa tuyệt không nạp thiếp, phu thê cầm sắt hòa hợp của đối phương, để rồi dần dần bị khuynh đảo trước phẩm hạnh cao khiết ấy.
Những lời hứa hẹn này, đều là điều mà Bùi Tễ Vân chưa bao giờ đề cập tới.
Trong mắt Tuyết Lê, Dực Chi ca ca mới là bậc quân tử chân chính. Nàng khát khao được gả cho y cũng là chuyện thường tình, chẳng có gì để trách cứ.
Giờ đây nhìn lại từng dòng chữ cũ ấy, nàng vẫn không khỏi thấy thẹn thùng vì sự táo bạo của chính mình. Bắt chuyện với một nam nhân chưa từng gặp mặt, chẳng rõ danh tính, vốn không phải việc mà một nữ tử đoan chính nên làm. Thế nhưng, việc ăn nhờ ở đậu mà lại dây dưa mập mờ với trưởng tử của gia chủ cũng chẳng phải hành động của một nữ tử đứng đắn. Kể từ khoảnh khắc bị Bùi Tễ Vân kéo vào lòng mà không đẩy hắn ra, Tuyết Lê đã biết đời này mình chẳng còn duyên với hai chữ “đoan chính” nữa rồi.
Đã như vậy, có nói dối thêm vài lần cũng chẳng sao.
Triệu Tuyết Lê đọc xong những lời bình trên cuốn từ thoại thì mới vừa quá giờ Dậu một khắc. Nàng cẩn thận cất kỹ đồ đạc, cố gắng nhẫn nại ngồi không thêm một hồi lâu. Đột nhiên, Hầu phủ trở nên náo nhiệt hẳn lên, quản gia cũng sai người tới thông báo một tiếng, nói là nhóm Lão phu nhân đã từ trong cung trở về.
Lúc này canh giờ đã chẳng còn sớm, nhưng tiệc giao thừa trong cung vốn nhiều nghi lễ, mọi người phần lớn chỉ dùng chút trà bánh lót dạ, bụng dạ vẫn còn trống không, chỉ đợi về phủ mới dùng bữa chính.
Tuyết Lê đã đợi sẵn ở cửa từ lâu, vừa thấy Lão phu nhân bước xuống xe ngựa liền vội vàng nghênh đón. Bùi Quân Như được Bùi Gián Chi bế trong lòng, đôi mắt đã nhắm nghiền, bộ dạng xem chừng đã ngủ rất sâu rồi.
Tuyết Lê không thấy hầu gia cùng Bùi Tễ Vân đâu, liền ngoái đầu nhìn thêm hai lần về phía sau, bị lão phu nhân phát hiện.
Bà lúc này tuy hơi lộ vẻ mệt mỏi, nhưng hôm nay vào cung bái kiến, trên người mặc một bộ cáo mệnh phục bằng lăng la trữ ti tay rộng, chất vải tinh mịn bóng mượt, dưới ánh đèn huy hoàng phản chiếu ánh sáng ôn nhuận dịu nhẹ. Bên ngoài khoác khăn choàng màu tím thêu kim vân và hoa văn chim địch, phía dưới là một sợi dây chuyền bằng vàng khối điêu khắc bông hoa, nhìn vô cùng tôn quý.
Tóc bà được búi chỉnh tề giấu dưới kim quan trên đỉnh đầu, thần sắc cao thâm khó dò, uy nghiêm nặng nề.
Bà nói một câu: “Cẩn thận dưới chân, chớ có phân tâm.”
Tuyết Lê lập tức không dám nhìn loạn nữa, lên tiếng đáp lời, cúi đầu ngoan ngoãn dìu lão phu nhân vào nhà.
Lão phu nhân trước tiên trở về Tùng Hạc viện thay một thân thường phục, rồi mới đi thiện đường.
Đợi tới khi Tuyết Lê theo bà tiến vào thiện đường, mới phát hiện Bùi Gián Chi đã lặng lẽ đứng bên trong.
Từ sau ngày đó, hắn ta dường như bị lời nói Tuyết Lê dọa đến lui bước, không còn tới tìm nàng gây phiền phức nữa.
Lúc này hai người gặp lại, Tuyết Lê ngược lại vẫn bình thường, vẫn duy trì dáng vẻ dịu ngoan thể diện trước mặt người khác.
Nhưng Bùi Gián Chi lại thần sắc khó hiểu mà hừ lạnh một tiếng, cực kỳ khó chịu quay đầu đi.
Lão phu nhân đối với bầu không khí giữa hai người đã sớm quen thuộc, không nghĩ nhiều, cũng như thường lệ giả như không nhìn thấy.
Ước chừng chờ thêm ba mươi phút, hầu gia cùng Bùi Tễ Vân mới hồi phủ.
Bọn họ cũng đi thay thường phục trước rồi mới tới thiện đường.
Hai người một trước một sau bước vào, Triệu Tuyết Lê lại vội vàng tiến lên, lần lượt hành lễ.
Hầu gia sinh ra đang mang dung mạo cực tốt, thân hình cao thẳng, sống mũi cao, đường quai hàm rõ ràng lưu loát, khí chất ôn nhã, giữa mày mang theo quý khí tự nhiên toát ra do quanh năm ở địa vị cao.
Nếu là người không rõ nội tình, nhìn thấy gương mặt cùng khí độ như vậy, rất khó nghĩ tới ông ta đã từng làm chuyện cường thủ hào đoạt khiến người người phê phán kia.
Nhưng Tuyết Lê biết, dưới vẻ ngoài tự phụ phi phàm ấy là một trái tim còn sắc bén vô tình hơn cả lưỡi đao.
Ông ta đối với Tuyết Lê cực kỳ lãnh đạm, thấy nàng tới hành lễ cũng chỉ nhìn lướt qua gương mặt ngày càng giống Khương Y của nàng, rồi hơi gật đầu, bước dài đi qua.
Triệu Tuyết Lê lại hành lễ với Bùi Tễ Vân.
Dưới ánh đèn, nam tử trẻ tuổi mỉm cười đỡ nàng dậy, trong mắt lấp lánh quang ảnh, giọng ôn hòa:
“Linh Linh, không cần đa lễ.”
Triệu Tuyết Lê cũng đã mấy ngày chưa gặp Bùi Tễ Vân, lúc này thấy hắn dường như đã khôi phục dáng vẻ ngày thường, tảng đá lớn treo trong lòng nàng cũng buông xuống được không ít.
Nàng khẽ thở ra một hơi, đi theo phía sau hắn tiến về phía bàn tròn, đứng phía sau lão phu nhân.
Mấy vị chủ tử của hầu phủ lúc dùng bữa đều không nói chuyện.
Tuyết Lê hầu hạ lão phu nhân ăn một chút đồ ăn, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên nhiều.
Đợi lão phu nhân đặt đũa ngà voi xuống, hầu gia cùng Bùi Tễ Vân, Bùi Gián Chi cũng lần lượt buông đũa, bữa cơm đoàn viên giao thừa này xem như kết thúc.
Lão phu nhân không đứng dậy rời đi ngay, mà chậm rãi mở miệng:
“Tĩnh An, chuyện hôn sự giữa Tễ Vân và vị tiểu thư nhà Kinh Triệu Doãn kia, bệ hạ đã chuẩn chưa?”
Triệu Tuyết Lê bị câu này dọa tới mức theo bản năng ngẩng đầu, mạnh mẽ nhìn chằm chằm Bùi Tễ Vân.
Hắn thần sắc bình tĩnh đối diện nàng trong giây lát, cười cười, mở miệng tiếp lời:
“Tổ mẫu, chuyện này ngài hỏi tôn nhi là được rồi.”
Lúc này Tuyết Lê mới nhận ra ánh mắt Bùi Gián Chi đang nhìn mình, hậu tri hậu giác phát hiện phản ứng của bản thân quá mức kịch liệt, liền lập tức cúi đầu xuống, lặng lẽ nghe mấy người lời trong lời ngoài đối đáp.
Lão phu nhân dường như đã đoán được ý của Bùi Tễ Vân, không hỏi thêm nữa, mà nhíu mày than nhẹ một hơi:
“Tễ Vân, vị kia của Kinh Triệu Doãn là nữ tử tốt nhất trong kinh, thông tuệ hiền thục, rộng rãi đoan trang, vừa đủ để làm chính thê của con.”
Bùi Tễ Vân thần sắc không đổi:
“Chí của tôn nhi không ở chỗ này, chớ làm lỡ dở người ta.”
“Nhà nào có nam nhân lớn tuổi như con mà còn chưa thành gia? Người khác sớm đã kiều thê mỹ thiếp vây quanh, con cái đầy gối rồi.”
Bùi Tễ Vân vẫn bát phong bất động:
“Người khác là người khác, ta là ta.”
Lão phu nhân nhíu mày càng sâu hơn, đối với trưởng tôn được mình ngàn kiều vạn sủng nuôi lớn cảm thấy vô cùng bất lực.
Bà gần như nói trắng ra:
“Vị tiểu thư nhà Kinh Triệu Doãn kia là người biết dung người. Nếu con có người mình ái mộ, sau khi cưới chính thê cũng có thể nạp vào phủ làm thiếp thất, chúng ta tự nhiên sẽ không bạc đãi nàng.”
Quyền quý Thịnh Kinh tuy có thể rộng lượng thu thông phòng, nhưng nạp thiếp cũng có quy củ, không phải tùy tiện muốn làm là làm.
Quan trọng nhất trong đó chính là không nên nạp thiếp trước khi cưới vợ, sinh ra thứ trưởng tử sẽ bị xem là gia phong bất chính.
Theo ý lão phu nhân, có lẽ bà đoán trong lòng Bùi Tễ Vân đã có người, nhưng đối phương xuất thân không cao, không thích hợp cưới về làm chính thê.
Nếu Bùi Tễ Vân muốn người kia, vậy nhất định phải thành thân trước, sau này nạp thiếp hay không thì tùy hắn.
Triệu Tuyết Lê nghe tới mức toát một thân mồ hôi mỏng, tim đập như trống, còn khẩn trương hơn cả người bị hỏi chuyện.
Bùi Tễ Vân không tỏ ý kiến, chỉ nói một câu:
“Tôn nhi hiểu rồi.”
Sau đó không nói thêm gì nữa, khiến người khác không nhìn ra chút tâm tư nào của hắn.
Lão phu nhân không còn cách nào, lại nhìn về phía Hoài Bắc hầu:
“Tĩnh An, đây là trưởng tử của ngươi, ngươi cũng nên khuyên nó nhiều một chút.”
Hoài Bắc hầu thần sắc đạm mạc, hờ hững nói:
“Đụng vách tường rồi, tự nhiên sẽ nghe lời.”
Câu này Tuyết Lê không hiểu, Bùi Gián Chi cũng không hiểu.
Nhưng Bùi Tễ Vân cùng lão phu nhân hiển nhiên là hiểu.
Lão phu nhân thần sắc vi diệu, Bùi Tễ Vân mỉm cười gật đầu:
“Phụ thân dạy phải.”
Hoài Bắc hầu ngẩng đầu nhìn hắn một cái, đứng dậy nói với lão phu nhân:
“Nhi tử còn có việc quan trọng cần xử lý, sáng mai lại tới thỉnh an mẫu thân.”
Lão phu nhân xua tay, mệt mỏi nói:
“Đều nghỉ ngơi đi thôi.”
Đợi thiện đường không còn ai, lão phu nhân mới gọi Tuyết Lê lại.
Bà giống như một vị tổ mẫu bình thường đang có mâu thuẫn với tôn nhi, muốn tìm người hỏi ý kiến:
“Linh Linh, theo con thấy, biểu huynh con sẽ thích loại tiểu thư thế nào? Vì sao mãi không chịu thành thân?”
Triệu Tuyết Lê căng thẳng nuốt nước bọt mấy lần, cẩn thận nói:
“Con… con cũng không biết.”
Lão phu nhân nhìn nàng, không lập tức lên tiếng.
Ánh mắt bà càng lúc càng sâu, đột nhiên nói:
“Con và Khương Y, đúng là càng lúc càng giống nhau.”
Triệu Tuyết Lê không hiểu ý bà, không biết vì sao lão phu nhân đột nhiên nói như vậy, mờ mịt đáp:
“Rất nhiều người đều nói con lớn lên giống mẫu thân.”
Lão phu nhân thấy bộ dáng trì độn không thông suốt của nàng, lại nói thêm một câu:
“Tễ Vân là đứa giống Tĩnh An nhất trong mấy hài tử. Con nói xem, có phải ánh mắt chọn nữ nhân của bọn họ cũng rất giống nhau không?”
Triệu Tuyết Lê lúc này bị dọa tới mức hồn vía lên mây.
Nàng lập tức cúi người quỳ xuống, hoảng sợ nói: “Lão phu nhân, con… con…”
Nàng run rẩy nửa ngày vẫn không nói nổi nửa câu sau.
Lão phu nhân thấy bộ dạng không có tiền đồ của nàng, thở dài:
“Nương con tính tình quật cường, con cuối cùng vẫn là khác nàng.”
Nói xong câu đó, bà cũng không giữ Tuyết Lê lại nữa, chỉ phất tay, để Vương ma ma đỡ mình đứng dậy rời đi.
Đám nha hoàn nối đuôi nhau tiến vào thu dọn thiện đường.
Tuyết Lê vẫn giữ nguyên tư thế quỳ cứng đờ tại chỗ.
Nàng thật sự bị câu nói kia dọa sợ, hồi lâu không lấy lại nổi tinh thần.
Nếu lão phu nhân biết chuyện nàng cùng Bùi Tễ Vân dây dưa, vì muốn hắn thành thân sinh con, bà thật sự có thể để Tuyết Lê mai danh ẩn tích mà làm thiếp thất, thậm chí làm thông phòng cho hắn.
Đối với Tuyết Lê mà nói, chuyện này chẳng khác nào tai họa ngập đầu.
Nàng thà bị đuổi khỏi Thịnh Kinh, cũng không muốn rơi vào kết cục ấy.
Mấy nha hoàn vào dọn dẹp thấy Tuyết Lê quỳ dưới đất, đều tưởng nàng làm sai chuyện gì, không khỏi lén dùng dư quang nhìn trộm.
Trong lòng Tuyết Lê rối bời, không còn tâm trí để ý những ánh mắt dò xét khác thường kia.
Nàng đứng dậy, như người mất hồn mà hoảng hốt trở về khuê phòng.
Đẩy cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Bùi Tễ Vân đang ngồi dưới ánh nến lặng lẽ đọc sách.
Tuyết Lê đột nhiên nổi giận.
Giận hắn cứ muốn cùng mình dây dưa không dứt.
Giận hắn luôn không chút kiêng dè, vào lúc thế này còn dám tới phòng nàng.
Giận hắn không hề đặt thanh danh trong sạch của nàng vào mắt.
Nàng đóng cửa lại, cuối cùng không nhịn được mà bật khóc.
Nghẹn ngào gọi hắn:
“Biểu… biểu huynh…”
Trên gương mặt vốn bình tĩnh của Bùi Tễ Vân hiện lên chút kinh ngạc.
Hắn đặt sách xuống, đi tới kéo nàng ngồi lại bên sập, cầm khăn gấm vừa lau nước mắt cho nàng vừa dịu giọng hỏi:
“Sao lại khóc?”
Nước mắt Triệu Tuyết Lê từng giọt lớn lăn xuống, thế nào cũng không ngừng được.
Nàng ngắt quãng nói: “Huynh… huynh thành thân… đi…”
Nghe nàng nói vậy, Bùi Tễ Vân đã đoán ra phần nào: “Có phải tổ mẫu nói gì với ngươi rồi không?”
Triệu Tuyết Lê gật đầu, lại có chút tò mò: “Biểu huynh… vì sao không muốn thành thân?”
Bùi Tễ Vân hỏi ngược lại: “Linh Linh muốn ta thành thân?”
Triệu Tuyết Lê gật đầu cũng không phải, lắc đầu cũng không được.
Nàng cảm thấy trả lời thế nào cũng không thích hợp, nghĩ một lúc mới nói:
“Lão phu nhân nói, nam nhân lớn tuổi như huynh trong kinh đều đã thành thân rồi.”
Bùi Tễ Vân vẫn ôn hòa: “Nam nhân lớn tuổi như ta cũng có không ít người đã chết rồi, chẳng lẽ ta cũng phải như vậy sao?”
Triệu Tuyết Lê ngơ ngác, bị câu này làm kinh ngạc đến ngẩn người.
Bùi Tễ Vân cúi đầu hôn nàng, từng chút hôn đi nước mắt nơi khóe mắt nàng, khẽ than:
“Linh Linh, tổ mẫu đã nói gì với ngươi? Sao lại ủy khuất thành thế này?”
Triệu Tuyết Lê khịt mũi, lắc đầu, không nói thẳng, chỉ bướng bỉnh nói: “Biểu huynh, ta không muốn làm thiếp cho người khác.”
Bùi Tễ Vân khựng lại, hôn nhẹ khóe môi hơi hé mở của nàng: “Tổ mẫu muốn ngươi làm thiếp cho ta?”
Triệu Tuyết Lê lắc đầu như trống bỏi: “Không có.”
“Chỉ là… ta không muốn làm thiếp cho bất kỳ ai.”
Thần sắc Tuyết Lê đầy sợ hãi:
“Làm thiếp đều không có kết cục tốt. Thiếp thất là tiện tịch, có thể bị tùy ý đánh chết hoặc bán đi. Ta là nữ tử đàng hoàng, thà làm vợ người nghèo, cũng không muốn làm thiếp cho nhà phú quý.”
Bùi Tễ Vân nhìn nàng, im lặng giây lát rồi cười nói: “Linh Linh của chúng ta, nhất định sẽ làm chính thê.”
Trái tim vốn bất an của Triệu Tuyết Lê bỗng chốc chậm rãi bình tĩnh lại.
Nàng chớp mắt hỏi: “Biểu huynh… sẽ nạp thiếp sao?”
Bùi Tễ Vân buồn cười xoa xoa mái tóc rối của nàng: “Sao lại hỏi vậy?”
Tuyết Lê cũng không biết vì sao mình lại để ý chuyện này, nàng nói:
“Ta chưa từng gặp quý nhân nào không nạp thiếp, nhưng rất nhiều người bình thường, hoặc là người sa sút thì sẽ không có thiếp thất.”
Bùi Tễ Vân nói: “Linh Linh cho rằng bọn họ vì sao có thể một đời một kiếp một lòng một dạ?”
Triệu Tuyết Lê lắc đầu: “Có lẽ là vì… không có tiền thôi.”
Nàng lại đột nhiên nhớ tới Giang Dực Chi: “Nhưng nếu là người phẩm hạnh cao khiết, giữ lời hứa, có phải dù phát đạt cũng có thể một đời một lòng không?”
Bùi Tễ Vân không thuận theo lời nàng, chỉ cười hỏi: “Linh Linh là gặp được người như vậy rồi sao?”
Triệu Tuyết Lê lại lắc đầu: “Không có… ta chỉ là…”
Rất muốn gả cho người như vậy.
Nửa câu sau nghẹn lại nơi cổ họng, nàng không tiếp tục nói ra.
Bùi Tễ Vân lặng lẽ nhìn nàng.
Thấy nàng dần dần trầm mặc, hắn nâng cằm nàng lên, lại lần nữa hôn xuống:
“Linh Linh, đừng để lời tổ mẫu trong lòng. Người đã già rồi.”
Tuyết Lê nghe hiểu ý ngoài lời chưa nói hết của hắn.
Tổ mẫu già rồi, không quản được hắn.
Nhưng biểu huynh, còn ta thì sao?