[TTC] Chương 1

Chương 1: Cảnh trong mộng

Hoa thạch lựu đỏ cam như lửa nở đầy đầu cành, chim sơn ca ẩn mình giữa tầng tầng lá lá rậm rạp, thỉnh thoảng lại ló đầu ra, mở chiếc mỏ nhỏ ríu rít kêu vang.

Sương sớm buổi tinh mơ bị ánh vàng từ phương đông dâng lên xua tan dần. Dưới gốc trúc đào có nuôi mấy con cá chép gấm béo tròn, đang lười nhác bơi lội trong chum sành xanh biếc.

“Cô nương vẫn chưa tỉnh sao?” Thanh Quỳ bưng chậu đồng, liếc mắt nhìn Hải Đường đang canh cửa, khẽ giọng hỏi.

“Vẫn chưa đâu. Mấy ngày nay cũng không biết làm sao, mộng nhiều ngủ ít, ban đêm còn giật mình tỉnh giấc vài lần. Phải ngủ nhiều hơn ngày thường một canh giờ mới coi như đủ giấc.”

Hải Đường nhíu mày lo lắng: “Cô nương lại không chịu mời đại phu, ban ngày cũng thất thần mấy bận.”

“Nếu đại gia ở đây thì tốt rồi, cô nương bị thế này mà chúng ta ngay cả người để cáo trạng cũng chẳng tìm được.”

Từ sau khi hầu phu nhân qua đời, hầu gia càng lúc càng nuông chiều cô nương. Người có thể quản được cô nương nhà họ cũng chỉ có đại thiếu gia của hầu phủ, vị ca ca ruột của nàng.

“May mà đại gia sắp trở về rồi.”

Thanh Quỳ thở phào nhẹ nhõm. Đợi đại gia khải hoàn trở về, có đại gia trông chừng cô nương, các nàng mới có thể yên lòng.

Đang nói chuyện, bên trong phòng vang lên tiếng chuỗi lưu ly va vào nhau leng keng. Hai người khựng lại, Thanh Quỳ cẩn thận đẩy cửa bước vào, liền thấy cô nương nhà mình đang ôm chén trà ngồi ngẩn người trên giường.

Xem ra đã tỉnh được một lúc rồi.

“Cô nương dậy sao không gọi một tiếng? Người lại chân trần đi uống nước đấy à?”

Thanh Quỳ liếc thấy đôi giày đặt chỉnh tề bên mép giường, nhịn không được tiếp tục càm ràm:

“Tuy đã là tháng Năm, nhưng chân cô nương đâu phải làm bằng đá, không mang giày mà chạy lung tung, lỡ nhiễm lạnh thì làm sao? Với lại nước này tuy mới thay vào giờ Mão, nhưng vẫn còn hơi lạnh, sáng sớm bụng rỗng mà uống cái này, nhỡ đau bụng thì biết làm thế nào…”

“Thanh Quỳ, ngươi sao càng ngày càng giống ma ma già thế hả?”

Nguyễn Thấm Dương che miệng ngáp một cái. Vốn dĩ còn đang ngẩn người xuất thần, bị Thanh Quỳ lải nhải một hồi như vậy, ngược lại cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Nàng đặt chén nước lên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ lê bên mép giường, vừa gom tóc lại vừa sờ thử, mới phát hiện dây buộc tóc chẳng biết đã rơi đi đâu mất.

Phiền toái nhất khi sống ở cổ đại chính là mái tóc dài này.

Vấn tóc lên thì nàng thấy cấn đầu, ngủ không ngon; nhưng nếu cứ để xõa, cho dù tư thế ngủ có tốt đến đâu, sáng dậy tóc cũng vẫn rối tung rối mù.

Nàng từng nghĩ đủ cách để buộc tóc cho tiện, nhưng cơ bản sáng nào tỉnh dậy cũng chẳng biết dây buộc tóc đã chạy đi đâu.

Thanh Quỳ vén tấm chăn gấm lên, tìm được sợi dây buộc tóc bằng vải gấm thêu tuyết kim ở một góc.

“Là do tóc cô nương dưỡng quá tốt, trơn mềm đến mức giữ không nổi dây buộc, cho nên mới dùng sợi nào là mất sợi đó.”

Thanh Quỳ vừa nói vừa vuốt tóc Nguyễn Thấm Dương, bàn tay thoăn thoắt dùng dây buộc tóc tết thành kiểu mới.

“Có điều sợi này không thể làm mất đâu, là đại gia tặng đó. Nếu tìm không thấy, đến lúc gặp đại gia, cô nương lại phải nghĩ cách làm nũng để đại gia nguôi giận.”

Thanh Quỳ nói xong, đại khái nhớ tới dáng vẻ làm nũng đến vô lại của cô nương nhà mình, khóe môi không nhịn được cong lên cười.

Nguyễn Thấm Dương vốn đang lười biếng nửa nằm nửa bò trên giường, nghe Thanh Quỳ nhắc tới Nguyễn Tấn Hào thì theo bản năng khựng lại.

Mà vừa khựng lại như vậy, những chi tiết trong giấc mộng lập tức ùa vào khiến đầu nàng bắt đầu đau nhức.

Rốt cuộc đây là chuyện gì chứ!

“Cô nương!”

Thanh Quỳ chỉ mới quay đầu đi lấy quần áo, lúc nhìn lại đã thấy Nguyễn Thấm Dương xuống giường, hơn nữa còn không mang giày, tức đến phồng cả má.

“Lạnh một chút cũng tốt, giúp ta tỉnh táo lại.”

Sau tiết Cốc Vũ, tấm thảm lông báo trên sàn đã được dẹp đi, hiện giờ chỉ còn trải một lớp thảm nhung ngắn mềm mại. Đôi chân trắng nõn của Nguyễn Thấm Dương giẫm lên đó, chẳng bao lâu những đầu ngón chân ngọc nhuận đã nhuốm màu hồng nhạt.

Màu sắc ấy còn đáng yêu hơn cả sắc phượng tiên hồng thêu trên thảm.

Càng nhìn đẹp mắt, càng khiến người ta không nỡ để nàng bị lạnh.
Thanh Quỳ chẳng buồn sai tiểu nha đầu tìm quần áo nữa, vội bước nhanh tới nhặt giày cho Nguyễn Thấm Dương mang vào.

“Đợi đại gia trở về, nô tỳ nhất định phải cáo trạng cô nương.”

Chỉ trong chốc lát mà Thanh Quỳ đã nhắc tới Nguyễn Tấn Hào hai lần, Nguyễn Thấm Dương đưa tay day huyệt Thái Dương:

“Đừng lúc nào cũng nhắc tới huynh ấy được không?”

Trong đầu nàng vẫn còn lưu lại nỗi sợ hãi từ cảnh trong mộng, nên giọng nói tự nhiên cũng mang theo vài phần khó chịu.

Trong giọng nói thanh thúy êm tai của cô nương chứa đầy sự không vui, Thanh Quỳ ngẩn người. Cô nương nhà mình chẳng phải thân với đại gia nhất sao? Thế này là lại khó chịu ở đâu nữa rồi?

“Cô nương gặp ác mộng sao? Trước đó người còn ngày nào cũng hỏi đại gia bao giờ mới về mà.”

Nói mới nhớ, mấy ngày nay cô nương đều không thích các nàng nhắc tới đại gia, mà hôm nay cảm xúc càng đặc biệt rõ ràng hơn.
Nguyễn Thấm Dương lắc đầu, không muốn nói nhiều.

Nếu nàng bảo chỉ vì vài giấc mộng mà định giữ khoảng cách với đại ca vốn thân thiết từ nhỏ, đừng nói mấy nha hoàn này, e rằng ngay cả cha nàng cũng sẽ nghi ngờ rồi đi tìm đạo sĩ tới trừ tà cho nàng.

Nghĩ tới đó, ngón chân Nguyễn Thấm Dương co lại thành một đoàn, nhịn không được lặp lại một lần nữa —

Rốt cuộc đây là chuyện gì vậy chứ!

Ác mộng của nàng bắt đầu từ bốn ngày trước.

Giấc mộng đầu tiên, chính là nàng mơ thấy người đại ca cùng nàng lớn lên từ nhỏ lại không phải huynh trưởng ruột thịt của nàng, hơn nữa sau khi đau khổ vì mất người mình yêu, hắn còn trả thù Trấn Giang Hầu phủ dữ dội, khiến Nguyễn gia cửa nát nhà tan… Tuy cảnh trong mộng chân thật đến đáng sợ, nhưng nàng cũng chỉ hoảng hốt một trận rồi ném ra sau đầu, không để trong lòng.

Đến lần thứ hai, cảnh trong mộng càng thêm chân thực cụ thể. Nàng mơ thấy mình trở lại thời hiện đại, mở một quyển tiểu thuyết ra đọc từ đầu đến cuối.

Mà câu chuyện ấy lại lấy Nguyễn Tấn Hào, đại ca của nàng, làm nam chính.

Nàng ngẩn ngơ hồi lâu.

Cho đến hôm nay, đủ loại dấu hiệu đều cho thấy, nếu không phải ông trời cố ý trêu nàng, thì chính là ông trời đã cho nàng bàn tay vàng của nữ xuyên sách.

Vốn dĩ nàng vẫn cho rằng mình chỉ đơn thuần xuyên tới cổ đại, nhưng nhìn từ cảnh trong mộng, nàng rõ ràng là xuyên vào một quyển tiểu thuyết.

Trong mộng, Nguyễn Tấn Hào, người cùng nàng lớn lên từ nhỏ, người mà nàng luôn cho rằng là đại ca ruột của mình, thực ra là con của bạch nguyệt quang trong lòng Hoàng thượng.

Bởi vì Hoàng thượng sợ để hắn trong cung sẽ không bảo vệ nổi, nên mới đưa hắn tới hầu phủ, nhờ Trấn Giang Hầu chăm sóc thay.

Trước giờ nàng vẫn luôn cảm thấy cách cha nàng ở chung với Nguyễn Tấn Hào rất kỳ quái, chẳng giống phụ tử. Lúc trước, nàng còn tưởng bởi vì Nguyễn Tấn Hào là đích trưởng tử, tương lai Trấn Giang Hầu phủ phải giao cho người này, nên cha nàng mới đối xử đặc biệt khác thường như vậy.

Hiện tại xem ra, chính là quân thần khác biệt.

Nguyễn Thấm Dương u sầu thở dài. Nhờ phúc của việc nằm mơ đọc sách, đến bây giờ nàng mới biết mình còn có một tỷ muội cùng cha khác mẹ.

Mà tỷ muội ấy, chính là nữ chính của quyển sách này.

Câu chuyện bắt đầu từ lúc nữ chính phát hiện thân thế của mình, biết mình là con gái riêng của Trấn Giang Hầu.

Sau khi mẫu thân qua đời, nàng ấy đến hầu phủ nhận thân, trên đường gặp Nguyễn Tấn Hào, hai người vừa gặp đã yêu.

Sau đó phát hiện cả hai là huynh muội cùng cha, đành phải đè nén tình cảm, mãi cho đến khi thân thế thật sự của Nguyễn Tấn Hào được phơi bày.

Nếu câu chuyện chỉ tới đây, hữu tình nhân cuối cùng thành quyến thuộc thì cũng chẳng có gì. Nhưng đáng tiếc lại có thêm nàng — một nữ phụ độc ác.

Trong mộng, nàng không chấp nhận được việc phụ thân có con riêng, cho nên vẫn luôn dùng đủ loại thủ đoạn ác độc để bắt nạt nữ chính.

Về sau biết nữ chính có khả năng trở thành Hoàng hậu, lòng ghen ghét bùng nổ, nàng trực tiếp hại chết nữ chính.

Nguyễn Tấn Hào nhìn thấy thi thể nữ chính, nhìn thấy nàng ấy bị hành hạ đến toàn thân đầy thương tích, dưới cơn thịnh nộ đã hủy diệt cả Trấn Giang Hầu phủ.

Mà nàng, một nữ phụ độc ác, bởi vì dung mạo có vài phần giống nữ chính, nên bị Nguyễn Tấn Hào giam cầm lại.

Vừa nhớ tới trong mộng mình bị Nguyễn Tấn Hào làm đến sảy thai, chưa bao lâu sau khi đẻ non lại tiếp tục bị ép mang thai, Nguyễn Thấm Dương liền không nhịn được mà run cả người.

Cũng không biết giấc mộng này rốt cuộc là chuyện gì. Rất nhiều tình tiết đều giống như bị lược qua, nàng nằm mơ mà như một người đứng ngoài quan sát.

Nhưng đến đoạn nàng bị Nguyễn Tấn Hào giam cầm, mọi thứ lại trở nên chân thật vô cùng.

Chỉ cần hồi tưởng thôi, nàng đã cảm thấy bụng dưới âm ỉ đau.
Nếu đoạn đó không chân thật đến thế, cho dù nàng có xem giấc mộng này là thật, nàng cũng sẽ không bài xích Nguyễn Tấn Hào như bây giờ.

Nhưng chính bởi vì đoạn ấy quá mức chân thật, nên chỉ cần nghe thấy tên Nguyễn Tấn Hào, đầu nàng đã đau.

Nàng xuyên tới thời đại này khi thân thể này mới ba tuổi, đến nay sắp tròn mười sáu.

Nàng đã sống ở đây mười ba năm.

Mười ba năm nay, nàng gọi Nguyễn Tấn Hào là đại ca. Cho dù giấc mộng kia chân thật đến đâu, thì đó cũng hẳn là nguyên cốt truyện trước khi nàng xuyên sách.

Trừ phi đại ca nàng bị người khác xuyên vào, bằng không nàng không tin hắn sẽ đối xử với nàng như trong mộng.

Huống chi, nàng hoàn toàn không thể nào vì ghen ghét mà đi hại chết một người.

Nàng không lo mọi chuyện sẽ phát triển đến mức điên cuồng như trong mộng.

Chỉ là…

Nguyễn Thấm Dương lặng lẽ ôm lấy bụng dưới.

Nàng đại khái đã bị mấy giấc mộng này dọa đến mức sau này chẳng còn dám nghĩ tới chuyện phòng the nữa rồi.

“Cô nương, hôm nay muốn mặc bộ nào?”

Mấy ngày trước vừa đưa tới không ít y phục mới. Thanh Quỳ nhìn bộ nào cũng thấy đẹp, do dự một hồi, dứt khoát bảo tiểu nha đầu bưng hết xiêm y tới cho Nguyễn Thấm Dương tự chọn.

Tuy Nguyễn Thấm Dương còn đang đau đầu vì mớ tình tiết thiếu logic trong giấc mộng, nhưng vừa nhìn thấy những bộ xiêm y xinh đẹp, nỗi ưu phiền cũng tan đi không ít. Nàng tỉ mỉ nhìn qua một lượt rồi chỉ vào bộ váy cân vạt thêu hoa sen:

“Chọn bộ màu đỏ quỳ cẩm này đi.”

“Nô tỳ cũng thấy màu này tôn nước da cô nương.”

Hải Đường vừa sửa sang y phục vừa thuận miệng tiếp lời, hoàn toàn quên mất chuyện lúc trước Nguyễn Thấm Dương không cho nhắc tới đại gia, cười trêu:

“Nô tỳ nhớ đại gia từng khen cô nương mặc màu này đẹp nhất, hơn nữa đại gia cũng thích mặc màu này.”

“Hải Đường!”

Thanh Quỳ nhớ kỹ lời chủ tử dặn, lập tức trừng Hải Đường một cái.
Hải Đường bị nhìn đến khó hiểu, chợt nhớ ra điều gì, liền cười tủm tỉm sửa miệng:

“Là nô tỳ nói sai rồi, cô nương mặc màu nào đại gia cũng đều khen đẹp cả.”

Biết rõ nhất thời không sửa được thói quen lúc nào cũng nhắc tới Nguyễn Tấn Hào của đám nha hoàn, lần này Nguyễn Thấm Dương lười chẳng buồn nói gì nữa, chỉ chống má nằm bò ra bàn.

So với Thanh Quỳ các nàng, điều nàng để tâm hơn chính là nên làm sao đối mặt với Nguyễn Tấn Hào.

Nhớ lại cảnh trong mộng, ở nguyên cốt truyện, quan hệ giữa nàng và Nguyễn Tấn Hào hẳn chỉ là tình cảm huynh muội nhạt nhẽo.

Nhưng trên thực tế, chủ nhân ban đầu của thân thể này chết đuối khi mới ba tuổi, sau khi linh hồn đổi thành nàng, nàng liền cực kỳ ỷ lại Nguyễn Tấn Hào — người đã cứu nàng từ dưới nước lên.

Trong mắt nàng khi ấy, bởi vì Nguyễn Tấn Hào là trưởng tử trong nhà, nên Trấn Giang Hầu và hầu phu nhân đều yêu cầu với hắn rất nghiêm khắc, không giống cách họ đối xử với nàng là nữ nhi, luôn thả lỏng và cưng chiều.

Khi đó nàng nào biết được là bởi vì thân phận hoàng gia của Nguyễn Tấn Hào.

Thấy đại ca đáng thương, mỗi lần cha nàng nổi giận với hắn, nàng đều quấn lấy Nguyễn Tấn Hào đòi chơi cùng.

Còn cả chuyện màu sắc y phục nữa.

Nguyễn Tấn Hào thích những màu tối trầm đơn giản, nàng nhìn vào chỉ cảm thấy quá âm u, còn cho rằng mặc màu tối nhiều rồi, tính tình con người cũng sẽ trở nên âm trầm theo, nên nhất quyết bắt Nguyễn Tấn Hào mặc đồ đỏ.

Để thuyết phục hắn, nàng còn đổi luôn cả tủ y phục của mình thành một màu đỏ rực.

Tuy nàng chưa từng nói mình nuôi Nguyễn Tấn Hào như nuôi nhãi con, nhưng thực tế cũng xấp xỉ như vậy.

Với thứ tình cảm ấy, muốn thật sự kéo giãn khoảng cách cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhưng nghĩ tới nếu mọi chuyện trong mộng đều là thật, Nguyễn Tấn Hào lần này trở về sẽ mang theo chân mệnh thiên nữ của hắn, Nguyễn Thấm Dương suy nghĩ một hồi, lại cảm thấy cũng không cần quá lo lắng.

Người ta thường nói có tức phụ rồi liền quên mẹ.

Ước chừng đến lúc đó, còn chưa cần nàng chủ động nghĩ cách giữ khoảng cách, Nguyễn Tấn Hào đã quên mất nàng, vị muội muội này rồi.

error: Content is protected !!