Chương 8: Khích lệ
Màn tương tác của Nguyễn Tấn Hào cùng Nguyễn Thấm Dương khiến những người khác nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Lúc Nguyễn Tấn Hào rời khỏi hầu phủ, Nguyễn Tấn Nghiên còn chưa nhớ được bao nhiêu chuyện. Ở trong phủ cậu bé chỉ nghe nói đại ca và nhị tỷ quan hệ đặc biệt tốt, không ngờ lại có thể tốt đến mức này.
Cậu bé vốn cho rằng đại ca là người ít nói ít cười, không ngờ trước mặt nhị tỷ, đại ca không chỉ cười đẹp, mà nói chuyện còn dịu dàng như vậy, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ chưa hiểu chuyện.
Nhị tỷ tùy hứng, ngày thường cậu đã tự thấy mình rất chiều nhị tỷ rồi, không ngờ đại ca còn lợi hại hơn.
Nguyễn Tấn Nghiên rơi vào trầm tư, suy nghĩ xem có nên bớt thêm chút thời gian học hành để bầu bạn chơi đùa với nhị tỷ không.
Giờ khắc này, Nguyễn Hòa cũng đang trầm tư.
Lúc trước nàng ta biết rõ chỉ bằng thân nữ nhi, rất khó nam hạ tìm người thân, cho nên mới tìm đến Nguyễn Tấn Hào, còn suýt bị thị vệ bên cạnh hắn giết chết.
Dọc đường nàng ta nghe rất nhiều chuyện về sự thiết huyết của Nguyễn Tấn Hào, trong lòng nàng ta, hắn là một người lạnh lẽo như hàn tuyết, mềm cứng không ăn, đối với ai cũng lãnh đạm đến cực điểm.
Nhưng nàng ta không ngờ hắn lại có một mặt như thế này. Nàng ta có thể cảm nhận được Nguyễn Thấm Dương cũng không quá nhiệt tình, nghĩ đến Nguyễn Tấn Hào hẳn cũng cảm nhận được, nhưng hắn vậy mà không hề tức giận, còn có thể mỉm cười đầy mặt mà nói chuyện với đối phương.
Gương mặt cùng khí chất xuất trần kia, tựa như sông lạnh phủ sương khói, lúc khóe môi cong lên, giống như màn đêm nứt ra, trăng sáng cùng sao trời rực rỡ đồng thời hiện ra.
Khi chưa nhìn thấy, sẽ cảm thấy nền trời ấy vốn nên tối đen như mực, chẳng thấy cần có ánh trăng sao trời, nhưng khi đã thấy rồi, lại cảm thấy đáng lẽ nên là như vậy.
Chỉ tiếc cảnh đẹp ấy chỉ vì một người mà bày ra, khiến người ta nhịn không được cảm thấy đáng tiếc cùng không cam lòng.
Đại ca vậy mà đối xử với Nguyễn Thấm Dương khác biệt đến thế sao?
Hai người nhìn, một người suy nghĩ còn phức tạp hơn người kia, nhưng Nguyễn Thấm Dương lại không nghĩ nhiều như vậy, ngược lại còn chậm rãi nhớ lại những ký ức trước kia khi ở chung với Nguyễn Tấn Hào.
Nàng sẽ vì giấc mộng đó mà tức giận Nguyễn Tấn Hào như vậy, đại khái cũng bởi vì trước kia bọn họ thật sự quá tốt với nhau.
Cho dù biết trong mộng người bị hắn đối xử như vậy không phải là mình, nàng vẫn cảm thấy trong lòng khó chịu. Hơn nữa cảm giác chân thật trong mộng khiến nàng có cảm giác như chính hắn đang bắt nạt nàng vậy.
Nguyễn Tấn Hào hững hờ khuấy bát cháo trước mặt, cảm thấy đã nguội vừa đủ, liền múc một muỗng đưa đến bên môi Nguyễn Thấm Dương.
“Đại ca tự mình dùng đi.”
Nguyễn Thấm Dương không hề do dự từ chối ý tốt, thần sắc Nguyễn Tấn Hào không có gì thay đổi, cổ tay tự nhiên xoay một cái, tự mình đưa cháo vào miệng.
Lúc Trấn Giang Hầu tới nơi, nhìn thấy Nguyễn Tấn Hào thì sửng sốt: “Tử Chiếu, sao ngươi không ở trong viện nghỉ ngơi?”
Tử Chiếu là tự của Nguyễn Tấn Hào.
“Nhi tử cảm thấy thân thể đã khá hơn nhiều.”
Kỳ thật Trấn Giang Hầu cùng Nguyễn Tấn Hào vẫn có điểm giống nhau, ví dụ như mỗi lần hai người gặp mặt, ý cười trên mặt đều sẽ nhạt đi vài phần, bất luận là cách xưng hô hay thái độ khách khí đều giống như đối đãi bà con xa cách năm đời.
Nguyễn Thấm Dương đã quen rồi, còn Nguyễn Tấn Nghiên thì chưa đến tuổi nghĩ nhiều, chỉ có Nguyễn Hòa hơi hơi kinh ngạc.
Ăn cơm xong, theo thói quen thường ngày, Nguyễn Thấm Dương sẽ dẫn Nguyễn Tấn Nghiên đi tản bộ, hôm nay lại có thêm Nguyễn Tấn Hào.
Nguyễn Hòa cũng muốn đi cùng bọn họ, nhưng đứng bên cạnh nhìn Nguyễn Thấm Dương nơi nào cũng tinh xảo, nàng ta càng cảm thấy tự ti quá đỗi, liền ảm đạm quay về chỗ ở của mình.
Nguyễn Tấn Nghiên nhìn Nguyễn Tấn Hào đứng bên cạnh nhị tỷ: “Đại ca cũng đi tản bộ cùng bọn đệ sao?”
Nguyễn Tấn Hào gật đầu: “Vừa rồi ăn nhiều hơn hai miếng, muốn đi thêm vài vòng.”
Nguyễn Tấn Nghiên “ồ” một tiếng, nhìn thần sắc đại ca, rồi đi chen vào giữa hai người, nắm lấy tay Nguyễn Thấm Dương.
Cậu luôn cảm thấy nếu mình không làm vậy, lát nữa lúc đi dạo, đại ca có khả năng sẽ cứ mãi nói chuyện với nhị tỷ, khiến cậu một lời chen vào cũng không được.
Vốn dĩ cậu đã thấp rồi, nói không chừng đi một hồi, hai người kia sẽ quên luôn cậu.
Nắm tay nhị tỷ, Nguyễn Tấn Nghiên thấy Nguyễn Tấn Hào rũ mắt nhìn chằm chằm mình, đôi mắt đen nhánh không nhìn ra cảm xúc gì, Nghiên ca nhi do dự một chút, vươn bàn tay béo nhỏ ra: “Đại ca có muốn nắm tay đệ không?”
Đương nhiên là không có hứng thú.
Nguyễn Tấn Hào cầm lấy bàn tay của Nghiên ca nhi: “Bình thường hai người đều đi dạo như vậy?”
Ngày nào cũng nắm tay đi dạo, lúc trước hắn cùng Thấm Dương khi còn nhỏ cũng chưa từng làm thế này.
“Bởi vì bước chân đệ nhỏ, nếu nhị tỷ không nắm tay đệ, có đôi khi tỷ ấy sẽ quên mất đệ đang đi cùng.”
Nói xong, Nguyễn Tấn Nghiên ai oán nhìn Nguyễn Thấm Dương một cái.
Chuyện như vậy cũng không phải chưa từng xảy ra.
“Cũng chỉ có một lần thôi, Nghiên ca nhi đệ lại cứ nhớ mãi.”
Nguyễn Thấm Dương vỗ vỗ đầu Nguyễn Tấn Nghiên: “Nếu đệ bớt béo bụng, lại cao thêm chút nữa, ta sao đến mức có thể không nhìn thấy đệ chứ.”
“Trước sau gì đệ cũng sẽ cao giống đại ca.”
Nguyễn Tấn Nghiên nhìn đại ca cao hơn nhị tỷ hẳn một cái đầu, cậu chỉ là lớn chậm một chút thôi, biết đâu qua hai năm nữa sẽ đột nhiên cao vọt lên.
“Chưa chắc.”
Nguyễn Thấm Dương nhớ tới chuyện mình phải nhắc nhở Nguyễn Tấn Hào không phải người Nguyễn gia.
“Đệ lớn lên không giống đại ca.”
Khuôn mặt béo của Nguyễn Tấn Nghiên phồng lên như cục bột nếp: “Nhị tỷ mới là người lớn lên không giống đại ca!”
“Ừm, đúng là cũng không quá giống.”
Nguyễn Thấm Dương nói xong, đột nhiên ngẩng đầu nghiêm túc đánh giá dáng vẻ Nguyễn Tấn Hào, ánh mắt từng tấc lướt qua ngũ quan của hắn, rồi đưa ra kết luận.
Bị muội muội tỉ mỉ đánh giá như vậy, cơ thể Nguyễn Tấn Hào thế mà lại có cảm giác run nhẹ, tiếng cười trầm thấp tràn khỏi cánh môi: “Thấm Dương xinh đẹp, đương nhiên không giống ta.”
Nguyễn Thấm Dương: “……”
Bình thường Nguyễn Tấn Hào chẳng phải rất thông minh sao? Ám chỉ rõ ràng như vậy mà hắn lại chẳng nghe ra được chút nào, còn tiện thể tâng bốc nàng.
“Đại ca tuy chiều nhị tỷ, nhưng cũng không thể quá mức như vậy. Đại ca tuấn lãng phi phàm, khí vũ hiên ngang, có chỗ nào khó coi chứ.”
Trước kia lúc soi gương, Nguyễn Tấn Nghiên luôn cảm thấy sau này mình sẽ lớn lên giống phụ thân, nhưng từ khi Nguyễn Tấn Hào trở về, đối tượng cậu bé tưởng tượng trong gương cũng đổi thành đại ca.
So với việc lớn lên giống phụ thân, lớn lên giống đại ca hình như còn đẹp hơn.
“Thấm Dương thấy sao?”
So với lời khích lệ của Nguyễn Tấn Nghiên, Nguyễn Tấn Hào càng để ý Nguyễn Thấm Dương sẽ nói thế nào.
Sao tự nhiên lại biến thành màn hiệp thương tâng bốc lẫn nhau rồi.
Nguyễn Thấm Dương nhíu mày, đối diện ánh mắt chờ mong của Nguyễn Tấn Hào, công bằng nói: “Nghiên ca nhi nói đúng, đại ca tuấn lãng, tuy không giống ta, nhưng cũng không phải khó coi.”
Khen thì vẫn là khen, nhưng Nguyễn Thấm Dương cũng không quên kéo dài tiêu chuẩn thẩm mỹ vừa rồi của Nguyễn Tấn Hào khi lấy nàng làm chuẩn.
Không giống nàng, nhưng cũng không xấu.
Nguyễn Tấn Hào cười đầy thỏa mãn, sờ sờ lỗ tai: “Được Thấm Dương khen như vậy, ta sợ là sắp nóng cả tai rồi.”
Nguyễn Thấm Dương: “……”
Hai năm không gặp, nàng nên nói Nguyễn Tấn Hào trở nên quá khách khí, hay là da mặt dày hơn đây.