[TTC] Chương 9

Chương 9: Cố tình cũ

Trở về Húc Cẩm viện, Nguyễn Thấm Dương mở kho riêng, chọn hai hộp trang sức cùng một ít vải vóc, bảo Hải Đường đưa sang cho Nguyễn Hòa.

“Ngoài những thứ này ra, Thanh Quỳ ngươi bảo quản sự Trương mở kho công, xem chỗ tam cô nương còn thiếu cái gì thì bổ sung thêm, nhớ ghi sổ rõ ràng rồi đưa cho cha ta.”

Tuy trên bàn cơm nàng không nói chuyện với Nguyễn Hòa được mấy câu, nhưng bộ y phục quá mức giản dị trên người Nguyễn Hòa nàng vẫn nhớ rõ. Cha nàng dù cẩn thận đến đâu, chuyện hậu trạch ít nhiều cũng không thể chu toàn hết, nàng có thể giúp chia sẻ thì đương nhiên sẽ giúp một tay.

“Vì sao phải đối tốt với tam cô nương như vậy?”

Hải Đường ôm hộp trang sức, không mấy vui vẻ: “Cho dù muốn sắm trang sức cho tam cô nương thì cũng nên dùng bạc của công quỹ, cô nương sao lại phải động đến tư khố của mình. Mấy món trang sức này cô nương còn chưa từng đeo đâu!”

Vốn dĩ trong nhà chỉ có một vị cô nương, chính là cô nương nhà nàng ta, bây giờ lại mọc thêm một tam cô nương, nghe thôi đã thấy phiền.

“Bởi vì ta là đích tỷ của nàng ấy.”

Nguyễn Thấm Dương gõ nhẹ lên trán Hải Đường. Vì nhân khẩu Trấn Giang Hầu phủ đơn giản, nàng gần như được nuông chiều thành tiểu bá vương, ngay cả nha hoàn bên cạnh cũng bị dưỡng đến tùy hứng.

“Trong nhà không có chủ mẫu, lại do ta quản gia, nếu nàng ấy ăn mặc không tốt, không đủ thể diện để đi ra ngoài, ngươi nói xem người ngoài sẽ nghĩ thế nào?”

Tự nhiên sẽ cảm thấy Nguyễn Hòa đáng thương.

“Nô tỳ đã hiểu.” Hải Đường đáp lời, nhưng nhìn đống trang sức kia vẫn không cam lòng, “Tú phòng đã đưa không ít y phục sang đó rồi, tuy không bằng chỗ chúng ta, nhưng món nào chẳng được
may đến tinh tế. Tam cô nương lại cố tình mặc bộ đồ đơn giản như vậy, nô tỳ thấy tam cô nương chính là cố ý.”

Nàng ta cố ý ăn mặc nghèo nàn, rồi Húc Cẩm viện bọn họ sẽ phải đem đồ sang, chẳng phải đúng ý nàng ta sao.

“Mặc kệ nàng nghĩ thế nào, Húc Cẩm viện cũng nên làm đủ quy củ.” Mấy hộp trang sức Nguyễn Thấm Dương cũng không để trong lòng, hơn nữa đưa bớt đi rồi, nàng chẳng phải càng có lý do để mua thêm đồ mới ư.

Quả thực là chuyện tốt ai cũng vui.

“Ngươi nghe lời cô nương, ngoan ngoãn mang đồ đi là được, lấy đâu ra nhiều vấn đề như vậy.” Thanh Quỳ trừng Hải Đường một cái, thấy cô nương dễ nói chuyện nên nha đầu này ngày càng không có quy củ.

Thanh Quỳ tuy đang dạy dỗ Hải Đường, nhưng Nguyễn Thấm Dương vẫn nhìn ra nàng ấy cũng không vui vẻ gì với bên Nguyễn Hòa.

Nhân tiện đã nói đến đây, Nguyễn Thấm Dương dứt khoát nhắc nhở mấy đại nha hoàn bên người: “Ta biết các ngươi bất bình thay ta, nhưng không cần vì thêm một Nguyễn Hòa mà tức giận. Nàng ấy ở trong nhà cũng chẳng được mấy năm, con gái thứ xuất gả đi rồi thì thôi.”

Hơn nữa vị thứ nữ này, sau này nói không chừng còn có thể làm Hoàng hậu nữa.

Nghĩ vậy, Nguyễn Thấm Dương lại đưa thêm một hộp châu báu: “Cô nương của các ngươi mấy năm nay tới cũng sắp phải xem mắt chọn chồng rồi, các ngươi muốn bên ngoài truyền rằng ta yêu thương đệ muội, hay truyền rằng ta ức hiếp thứ muội?”

Mấy nha đầu nghe vậy, lập tức cảm thấy đem tặng mấy thứ này cũng không thiệt, ngay cả Thanh Quỳ lúc chọn đồ cũng tận tâm hơn nhiều, khiến quản sự nhìn thấy còn nhịn không được khen Nguyễn Thấm Dương rộng rãi.

“Chỉ mong tam cô nương có thể hiểu được phần tâm ý này của cô nương.”

Sai Hải Đường cùng Thanh Quỳ đi làm việc xong, Nguyễn Thấm Dương gọi Lan Khê tới.

“Chỗ Tạ di nương thế nào rồi?”

Cha nàng cùng mẹ nàng tình cảm sâu nặng, nhưng thân là hầu gia nên bên cạnh cũng có hai vị di nương. Hai người không con không cái, ngày thường đều là người an phận thủ thường.

Nhưng sau ba năm thủ hiếu, cha nàng lại đang độ tráng niên, Hầu phủ sớm muộn cũng sẽ có nữ chủ nhân mới, hai vị di nương kia cũng bắt đầu đúng ngồi không yên.

“Tạ di nương cầu không ít phương thuốc sinh con, mỗi ngày đều bảo nha đầu bên cạnh lén tìm chỗ sắc thuốc, một ngày ba bận, gần như coi thuốc là cơm mà uống.”

Lan Khê nhớ tới dáng vẻ điên cuồng của Tạ di nương, lại nói: “Cô nương, hay là trực tiếp nói với hầu gia đi, hầu phu nhân mới mất chưa bao lâu mà Tạ di nương đã bắt đầu nghĩ ra mấy trò này rồi.”

Nguyễn Thấm Dương lắc đầu. Bình tĩnh mà nói, nàng đương nhiên không hy vọng cha mình có thêm con cái khác, nhưng chuyện này ở hiện đại còn chưa chắc làm được, huống chi là cổ đại.

Đại Minh chỉ có nữ tử chết chồng phải thủ tiết cả đời, còn nam nhân vì vợ đã mất mà thủ thân một năm đã xem như không tệ. Cha nàng còn hơn thế, giữ mình ba năm chưa cưới vợ mới, trong mắt người ngoài đã là si tình vô cùng.

Theo tiến độ trong giấc mộng, cũng chính trong mấy tháng này tân phu nhân sẽ vào cửa.

“Chuyện này chúng ta không cần quản.”

Nguyễn Thấm Dương dặn dò một câu, rồi bắt đầu hồi tưởng lại vị mẹ kế trong giấc mộng. Đáng tiếc trong sách chủ yếu chỉ nhấn mạnh chuyện nàng tra tấn Nguyễn Hòa, những thứ khác đều lướt qua.

Dù sao binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, với tình hình hiện tại, nàng nghĩ thế nào cũng không cảm thấy Nguyễn gia sẽ đi đến kết cục như trong sách viết.

Tặng ra mấy hộp châu báu, Nguyễn Thấm Dương cũng không thấy tiếc, chỉ là nhìn bộ dáng đau lòng như cắt thịt của mấy nha hoàn bên cạnh, nàng đột nhiên nổi hứng muốn kiểm kê tài sản dưới danh nghĩa mình.

Vừa tính toán liền không nhịn được cảm thấy bản thân quá mức giàu có. Tiền nhiều rồi đúng là khó quản lý, nhưng cũng sẽ tự sinh tiền, huống chi sau khi tiếp nhận sản nghiệp của Hầu phủ, nàng vì không phụ lòng tin tưởng của cha mà đã bỏ ra tám phần tâm sức.

Bất tri bất giác, cửa hàng cùng ruộng đất dưới danh nghĩa nàng càng ngày càng nhiều. Tuy chưa tới mức giàu nhất Trấn Giang, nhưng so với những tiểu thư thế gia chỉ dựa vào tiền tiêu vặt hàng tháng mà sống, nàng đoán số bạc mình có thể tùy ý điều động còn nhiều hơn cả đấng sinh thành hiện giờ.

Bận rộn cả ngày, Nguyễn Thấm Dương nhìn sổ sách mới đặt trước mặt mà trầm ngâm: “Nhiều bạc như vậy, dù sao cũng nên tiêu bớt mới tốt.”

Nàng thưởng cho mấy đại nha hoàn mỗi người một cây trâm vàng ròng, thấy thời gian còn sớm, liền sai hạ nhân chuẩn bị kiệu, ra ngoài dạo một vòng, tiện thể đón tiểu mũm mĩm nhà mình.

Trấn Giang nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Vì Minh Xương Đế định đô ở Nam Kinh, từ Trấn Giang đến Nam Kinh chỉ mất nửa ngày đường, nên nơi đây ngày càng phồn hoa.

Về cơ bản, kinh thành có món đồ mới lạ gì, chưa đến nửa ngày đã truyền tới Trấn Giang thành.

Tới khu phố náo nhiệt, Nguyễn Thấm Dương xuống kiệu, vừa đi vừa dạo.

Tuy có tiền, nhưng nàng mua đồ chưa bao giờ chỉ chọn thứ đắt đỏ. Quan trọng là hợp nhãn lọt vào mắt xanh của mình thì nàng mới kêu nha hoàn đưa bạc ra.

“Ta còn tưởng là ai, cái gì cũng khuân về nhà, hóa ra là Nguyễn nhị tiểu thư.”

Nguyễn Thấm Dương liếc Trân Bảo Các bên cạnh, rồi nhìn Ngụy Tuyết Chân đã lâu không gặp trước mặt: “Ngụy tiểu thư ở trong tiệm chọn trang sức, đứng xa như vậy mà còn không quên để ý ta đang làm gì, thật khiến ta không biết nên nói gì mới phải.”

Hôm nay Ngụy Tuyết Chân mặc váy bát đan* tà màu vàng nhạt, trên đầu cài trâm mẫu đơn điêu hồng ngọc Hòa Điền, cổ còn đeo chuỗi ngọc nạm vàng đá quý.

*Đây là một kiểu váy cổ phục cực kỳ phổ biến của phụ nữ Trung Quốc cổ đại (thịnh hành mạnh nhất vào thời nhà Tống và nhà Minh). Cách may: Người ta không dùng một tấm vải nguyên vẹn để quấn, mà cắt vải thành 8 mảnh hình thang (hoặc hình tam giác cân thuôn dài). Sau đó, họ khâu ghép 8 mảnh này lại với nhau theo chiều dọc để tạo thành một chiếc váy hoàn chỉnh. Đặc điểm xòe rộng: Vì các mảnh vải có phần trên hẹp (vừa eo) và phần dưới rộng, nên khi ghép lại, váy sẽ có độ rủ rất đẹp. Khi đứng yên thì trông thon gọn, thanh lịch, nhưng khi đi lại hoặc xoay người, váy sẽ xòe rộng ra như một đóa hoa biên độ lớn, cực kỳ thướt tha.

Trang điểm tinh xảo phú quý bậc nhất, đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý, nhưng tới trước mặt Nguyễn Thấm Dương lại lập tức thua một bậc.

Phú bà Nguyễn Thấm Dương đi đôi giày thêu chỉ vàng cùng loại vải với váy Ngụy Tuyết Chân. Y phục trên người nàng nhìn qua không quá hoa lệ, nhưng hoa văn dưới ánh mặt trời lại tỏa ánh sáng nhàn nhạt, người hiểu hàng vừa nhìn liền biết là thiên tuyết lụa tiến cống.

Nhà Ngụy Tuyết Chân không phải không có thiên tuyết lụa, chỉ là nữ quyến trong nhà đông, đồ tốt ban xuống, đến tay nàng ta cũng chỉ còn được một mảnh nhỏ làm khăn tay, nào giống Nguyễn Thấm Dương, có thể dùng nguyên cả cây vải để may y phục.

Nghĩ vậy, Ngụy Tuyết Chân càng thấy nghẹn tức, đặc biệt là đôi giày trên chân Nguyễn Thấm Dương, nhìn thế nào cũng chướng mắt.

“Nguyễn nhị tiểu thư sao lại ra ngoài một mình, sao không mang theo vị muội muội mới của ngươi?”

Chuyện Trấn Giang Hầu phủ có thêm một thứ nữ đã truyền khắp nơi. Ngụy Tuyết Chân cười rạng rỡ, nàng ta vừa nghe tin đã chờ xem trò cười của Nguyễn Thấm Dương, lại còn nghe nói thứ nữ kia là do vị ca ca đối xử tốt nhất với nàng mang về.

Nguyễn Thấm Dương không tức đến giậm chân như nàng ta tưởng tượng, chỉ ngẩn người một chút rồi nghiêng đầu: “Ta vừa đột nhiên nghĩ xem Ngụy tiểu thư đứng hàng thứ mấy, nhất thời lại không nhớ ra.”

Nói đến thứ tử thứ nữ, số tỷ muội của Ngụy Tuyết Chân chắc một bàn tay đếm còn không hết.

“Trí nhớ của Nguyễn nhị tiểu thư kém đến vậy sao?”

Một vị cô nương theo sau Ngụy Tuyết Chân bước ra khỏi Trân Bảo Các vốn chỉ đứng xem hai người nói chuyện, nghe thấy Ngụy Tuyết Chân bị Nguyễn Thấm Dương chặn họng liền lập tức lên tiếng không khách khí: “Dù sao cũng là chỗ thường xuyên qua lại, vậy mà ngay cả thứ bậc cũng không nhớ nổi, chuyện thất lễ vô giáo dưỡng như vậy, Nguyễn nhị tiểu thư dường như chẳng thấy xấu hổ.”

Có người bênh vực mình, sắc mặt khó coi của Ngụy Tuyết Chân lập tức biến mất, nàng ta kéo tay Lê Vận Phi: “Vẫn là biểu tỷ nói có lý, Nguyễn nhị ngươi như vậy đúng là chẳng coi Ngụy gia chúng ta ra gì.”

Vị cô nương mới xuất hiện này dung mạo không tính xuất sắc, lối phục sức trong mắt tiểu phú bà Nguyễn Thấm Dương cũng chỉ bình thường.

Nếu nói có gì đặc biệt, thì chính là cái thái độ cao ngạo coi trời bằng vung, nhìn rất thiếu đòn.

“Đúng vậy, loại lời nói thất lễ vô giáo dưỡng như vậy, ta lại không chú ý mà nghe hết, đúng là nên lấy đó làm hổ thẹn.” Nguyễn Thấm Dương nhàn nhạt đáp, nói xong liền định không tiếp tục lãng phí thời gian với hai người này nữa.

Nhưng Lê Vận Phi nghe ra Nguyễn Thấm Dương đang mắng mình, sao chịu để nàng đi, lập tức chặn trước mặt nàng: “Ta sớm nghe nói Nguyễn nhị cô nương ngang ngược hung hăng, hôm nay gặp mặt mới thấy quả nhiên là thật.”

Nguyễn Thấm Dương nhìn cánh tay chắn trước mặt mình, ánh mắt đảo qua hai người đang cố tình gây sự: “Vị cô nương xa lạ này sao chỉ biết nói lời móc mỉa. Ta tuy không quen biết ngươi, nhưng tính tình ngang ngược của ngươi lại khiến ta chỉ muốn đi vòng tránh xa.”

Trên đường cái người qua lại không ít, ba vị tiểu thư thế gia phát sinh xung đột, không ít người đều dừng chân chỉ chỉ trỏ trỏ.

Lê Vận Phi ở kinh thành còn chưa từng chịu cơn uất nghẹn nào như vậy, sắc mặt đỏ bừng: “Ngươi, xin lỗi ta!”

Nguyễn Thấm Dương chớp chớp mắt: “Bạo ngược.”

“Ngươi…!”

“Tuyết Chân, biểu muội… Nguyễn nhị cô nương.”

Ngụy Bá Ngạn vốn đứng trong Trân Bảo Các không định lên tiếng, thấy ba người như sắp gây ầm ĩ lên, mới không thể không bước ra.
Nhìn thấy Nguyễn Thấm Dương, ánh mắt Ngụy Bá Ngạn có chút phức tạp, vừa chạm phải tầm mắt nàng liền vội vàng dời đi.

Bộ dáng ấy rơi vào mắt Ngụy Tuyết Chân, chính là ca ca nàng đối với Nguyễn Thấm Dương tình cũ khó quên, nàng ta cắn cắn môi: “Nhị ca tới vừa lúc, Nguyễn Thấm Dương ăn nói đả thương người, hôm nay thế nào cũng phải bảo nàng xin lỗi ta cùng biểu tỷ.”

error: Content is protected !!