[TTC] Chương 10

Chương 10: Ca ca

Ngụy gia và Nguyễn gia xem như hai thế lực lớn ở Trấn Giang. Nguyễn gia là nhờ có tấm biển Trấn Giang Hầu phủ, còn Ngụy gia ngoại trừ Ngụy lão thái gia có một tước vị bá tước không mấy thực quyền ra, lợi hại nhất chính là một đống thân thích rẽ ngang rẽ dọc nhà này.

Vốn dĩ hai nhà không có thù oán gì, mấy năm trước Nguyễn Thấm Dương còn thường xuyên chơi cùng huynh muội Ngụy gia.

Tuy Ngụy Tuyết Chân vẫn luôn chướng mắt sự xa hoa của Nguyễn Thấm Dương, nhưng cũng coi như bình an vô sự.

Muốn nói đến thời điểm bọn họ hoàn toàn trở mặt, ngẫm kỹ thì nguyên nhân vẫn là ở trên người Nguyễn Tấn Hào.

Hai nhà giao hảo, huynh muội hai nhà lại thường cùng nhau đi du ngoạn, người ngoài khó tránh khỏi sẽ nói đùa, ghép đôi ghép cặp với nhau.

Ngụy Tuyết Chân đã chứng kiến vô số lần Nguyễn Tấn Hào đối xử ân cần với Nguyễn Thấm Dương, cảm thấy Ngụy gia và Nguyễn gia nếu thật sự liên hôn, nhất định chẳng có chuyện gì tốt, nên dần dần giảm bớt qua lại với huynh muội Nguyễn gia.

Nàng ta rất rõ ràng minh bạch, nhưng ca ca nàng ta là Ngụy Bá Ngạn lại không biết có phải đầu óc vào nước hay không, nghe người khác trêu chọc nhiều, chính hắn ta cũng coi Nguyễn Thấm Dương như vị hôn thê của mình.

Ngụy Tuyết Chân không muốn cùng đi chơi chung nữa, hắn ta liền tự mình viết thiệp, đơn độc hẹn Nguyễn Thấm Dương đi ngắm hoa.
Sau đó liền bị… Nguyễn Tấn Hào đánh cho một trận.

Nguyễn Tấn Hào xuống tay không nhẹ, trực tiếp coi Ngụy Bá Ngạn như tên lưu manh đầu đường xó chợ dám quấy rầy muội muội mình, đánh đến mức nửa tháng sau Ngụy Bá Ngạn mới nhìn rõ được đồ vật.

Nguyễn Tấn Hào là đích trưởng tử, Ngụy Bá Ngạn cũng là đích trưởng tử, Ngụy gia đương nhiên muốn Nguyễn gia cho một lời giải thích.

Nhưng thân phận của Nguyễn Tấn Hào ở Trấn Giang, ai dám nói đánh là đánh, cuối cùng cũng chỉ phạt hắn chép Kinh Thi. Hắn từ chối xin lỗi, Trấn Giang Hầu cũng chỉ có thể tự mình nhịn nhục tới cửa làm hòa.

Dù thế nào đi nữa, cái dằm này xem như đã chôn xuống.

Từ đó về sau, Ngụy Bá Ngạn đối với Nguyễn Thấm Dương liền có vài phần ý tứ tránh né không dám gặp nữa. Nguyễn Thấm Dương nghĩ nghĩ, đại khái là người này bị đánh quá thảm, liên đới đến nàng cũng bắt đầu thấy sợ.

“Tuyết Chân đừng tùy hứng.”

Bị Ngụy Tuyết Chân kéo tới làm viện binh, Ngụy Bá Ngạn lại không dám đứng về phía nàng ta, trong lời nói còn mang theo vài phần trách cứ.

“Biểu ca đây là đang giúp người ngoài?” Lê Vận Phi từng nghe qua chuyện cũ giữa Ngụy Bá Ngạn và Nguyễn Thấm Dương, vốn trong lòng đã bất bình, hiện giờ thấy hắn ta nói đỡ cho Nguyễn Thấm Dương lại càng thêm khó chịu.

Nhà nàng ta cũng chẳng phải loại sa sút gì, tới ở nhờ Ngụy gia vốn là vì hai nhà có ý liên hôn, ôm tâm tư xem mắt Ngụy Bá Ngạn.

Ngụy Bá Ngạn tài mạo xuất chúng, nàng ta chẳng có gì không hài lòng, duy nhất cảm thấy khuyết điểm chính là đoạn chuyện cũ này của đối phương.

Nguyễn Thấm Dương là cái thá gì chứ, phụ thân bất quá chỉ là một vị hầu gia khác họ, ở Đại Minh cũng chẳng có bao nhiêu căn cơ, sao có thể so với Lê gia và Ngụy gia bọn họ.

“Nguyễn nhị cô nương chưa từng chủ động trêu chọc các ngươi, là các ngươi chắn trước mặt nàng…” Ngụy Bá Ngạn liếc nhìn Nguyễn Thấm Dương thần sắc đạm nhiên, dường như mỗi lần gặp lại, dung mạo nàng đều càng thêm diễm lệ hơn lần trước, đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn chắn trước mặt bảo hộ cho nàng.

Mà tính tình nàng tốt như vậy, càng khiến hai người kia giống như vô cớ gây sự.

“Đừng náo loạn nữa, chẳng phải hai người muốn xem châu báu sao, thích món nào ta mua cho hai ngươi.”

“Ta thiếu mấy thứ châu báu đó sao? Tỷ tỷ ta ở trong cung được sủng ái vô cùng, ta là muội muội ruột của tỷ ấy, còn có thể thiếu thứ tốt gì chứ!”

Lê Vận Phi nuốt không trôi cục tức này, trước mặt mọi người phản bác lời của Ngụy Bá Ngạn.

Nếu Ngụy Bá Ngạn không muốn giúp nàng ta, vậy thì nàng ta tự mình ra mặt.

“Ngươi có biết ta họ gì không? Biết tỷ tỷ ta là ai không!”

Vốn dĩ không biết, nhưng Lê Vận Phi vừa nói như vậy, Nguyễn Thấm Dương ngược lại liền nhớ ra.

Trong số những thân thích có thể đem ra khoe khoang nhất của Ngụy gia, có một nhà họ Lê, nữ nhi vào cung làm Quý phi.

Nghe nói Lê Quý phi khuynh quốc khuynh thành, không ngờ bào muội lớn lên lại nhạt nhẽo như vậy.

Lúc này xung quanh đã tụ tập không ít bá tánh xem náo nhiệt, Nguyễn Thấm Dương chớp chớp mắt: “Ta tuy không biết tỷ tỷ vị cô nương này là ai, nhưng ý tứ của cô nương thì ta nghe hiểu rồi. Cô nương nói vậy là muốn lấy thế ép người sao?”

Chung quanh vang lên tiếng xuýt xoa, hiển nhiên đều không vừa mắt thái độ kiêu căng ngạo mạn của Lê Vận Phi.

“Còn về việc cô nương họ gì, trên đời này dòng họ tôn quý nhất chính là quốc họ, chẳng lẽ cô nương ngươi là…”

Đám bá tánh vây xem lập tức tỉnh táo lại vài phần, cô nương dung mạo tầm thường này chẳng lẽ lại có xuất thân lớn như vậy? Có vài người trong lòng hoảng hốt, trực tiếp quỳ xuống, chỉ chờ gọi công chúa thiên tuế.

Sắc mặt Lê Vận Phi đỏ bừng, bị Nguyễn Thấm Dương ép đến tiến thoái lưỡng nan.

Một trong những quy củ thế gia mà nữ tử cần phải học chính là thuộc lòng quan hệ các gia tộc khác, để tiện ngày thường lui tới giao thiệp, tránh vô ý thất lễ.

Nàng ta không biết Nguyễn Thấm Dương là thật sự không biết nàng ta thuộc nhà nào hay giả vờ không biết. Rõ ràng nàng ta đã nói tỷ tỷ mình là phi tần trong cung, vậy mà Nguyễn Thấm Dương lại có thể lôi kéo biến nàng ta thành người của hoàng thất.

Lời này chẳng khác nào nói rằng nếu nàng ta không phải quý nữ hoàng thất, vậy đừng có mượn oai hùm làm màu.

“Ta nhớ kỹ ngươi rồi.”

“Nhớ kỹ ai?”

Một giọng nói hơi khàn vang lên, đám đông tự động tách sang hai bên. Nam nhân mặc cẩm y đỏ thẫm kia vừa xuất hiện đã dễ dàng hấp dẫn mọi ánh nhìn.

Lê Vận Phi chưa từng gặp Nguyễn Tấn Hào, trong nháy mắt đã bị khí thế của hắn chấn trụ, thấy hắn đi tới còn theo bản năng lùi một bước.

So với con cháu thế gia, sự khác biệt nhất của Nguyễn Tấn Hào chính là khí chất trên người.

Con cháu thế gia đều là người được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng, khí chất cao ngạo xuất trần không phải số ít.

Nhưng vẻ lạnh lẽo nơi mày mắt Nguyễn Tấn Hào lại mang theo mùi máu tanh. Nam nhân từng vào sinh ra tử chốn sa trường không cần cố ý bày ra tư thái cao cao tại thượng, chỉ cần hơi cụp mắt cũng đủ khiến người khác nhịn không được phải ngước nhìn.

Nhìn Nguyễn Tấn Hào như vậy, gương mặt Ngụy Bá Ngạn đầy chua xót.

Hắn ta từng nghĩ tới chuyện Nguyễn Tấn Hào chết trận nơi sa trường, cũng từng nghĩ người này sẽ bị chiến trường dọa đến vỡ gan mất mật, trở thành phế nhân bị khiêng về Trấn Giang.

Nhưng Nguyễn Tấn Hào cố tình không đi theo những gì hắn ta nghĩ.

Mà lại càng ngày càng trở nên càng mạnh hơn.

Mạnh đến mức khiến người ta không muốn đối diện.

Thấy Nguyễn Tấn Hào xuất hiện, Nguyễn Thấm Dương hơi kinh ngạc. Dù bệnh của hắn đã đỡ hơn, nhưng cũng nên ở nhà tĩnh dưỡng mới phải, sao lại chạy ra ngoài?

Chẳng lẽ là đi theo nàng?

Nhớ tới trước kia hai người luôn như hình với bóng, ánh mắt Nguyễn Thấm Dương lướt qua sắc mặt Nguyễn Tấn Hào rồi nhanh chóng dời đi. Nếu Nguyễn Tấn Hào cứ tiếp tục dính lấy nàng như vậy, chỉ sợ nàng sẽ quên hết những chuyện không tốt trong mộng, mặc kệ phiền toái mà làm hòa với người này.

“Đây là Nguyễn tướng quân.” Ngụy Tuyết Chân nhỏ giọng nói với Lê Vận Phi.

Nàng ta không sợ Nguyễn Thấm Dương, nhưng lại sợ Nguyễn Tấn Hào. Năm đó người này đánh ca ca nàng ta thảm đến mức nào, nàng ta đến giờ vẫn còn nhớ như in.

“Thấm Dương ra ngoài quên mang theo t rồi.”

Trên mặt Nguyễn Tấn Hào lộ ra vẻ ủy khuất hoàn toàn không hợp với khí chất của mình, giống như một con chó lớn bị chủ nhân bỏ quên. Người xung quanh sửng sốt một lúc, đều nghi ngờ có phải mình nhìn nhầm hay không.

Mà Ngụy Tuyết Chân và Ngụy Bá Ngạn thì đã sớm quen rồi.

Ngụy Tuyết Chân thậm chí còn có chút hâm mộ. Nàng ta tuy sợ Nguyễn Tấn Hào, nhưng lại thích dáng vẻ hắn đối xử với Nguyễn Thấm Dương như vậy.

Nhìn ca ca nhà người ta xem, bất kể xảy ra chuyện gì cũng đều vô điều kiện đứng về phía muội muội. Nhìn lại ca ca nhà mình, khuỷu tay lúc nào cũng hướng ra ngoài.

Sắc mặt Ngụy Bá Ngạn ảm đạm, đại khái là nhớ tới cảm giác khổ sở từng bị Nguyễn Tấn Hào áp chế. Hắn ta chắp tay với huynh muội Nguyễn gia, định dẫn đám Ngụy Tuyết Chân rời đi.

Nguyễn Tấn Hào vẫn còn nhớ nam nhân từng đánh chủ ý lên muội muội mình, ánh mắt lướt qua đối phương, thản nhiên mở miệng: “Ít ngày nữa Trấn Giang Hầu phủ định mở tiệc ở Lộc Sơn, tổ chức săn bắn trong núi. Ta nhớ Ngụy công tử cưỡi ngựa bắn cung rất giỏi, đến lúc đó mong Ngụy công tử nể mặt.”

Nghe vậy, Nguyễn Thấm Dương không nhịn được nhìn Nguyễn Tấn Hào thêm hai lần.

Gương mặt này của hắn đại khái là ở sa trường bị gió cát phủ thêm một lớp dày hơn rồi.

Năm đó hắn đánh người ta thành như vậy, bây giờ lại còn có thể dùng giọng điệu bình thản nói nhớ Ngụy Bá Ngạn cưỡi ngựa bắn cung xuất chúng, mời đối phương đi săn.

Bất quá, trong nhà khi nào định mở tiệc ở Lộc Sơn, sao nàng lại chẳng hay biết gì thế?

error: Content is protected !!