[TT] CHƯƠNG 1

Chương 1

Năm Triều Khánh thứ hai mươi sáu, Yến Kinh.

Giờ Dần.

Cửa phòng bị gõ khẽ hai tiếng, ngoài cửa vang lên giọng hỏi thăm mơ hồ.

Tống Mi trùm chăn kín đầu, trở mình một cái rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ ngọt ngào. Cùng lúc đó, bên gối truyền đến những động tĩnh rất khẽ: tiếng vén chăn, tiếng mặc y phục.

Ngay sau đó…

“Người đâu.” Nam nhân trẻ tuổi lên tiếng.

Cửa kêu kẽo kẹt một tiếng rồi được đẩy từ bên ngoài vào. Tỳ nữ bưng nước ấm, nâng tắm đậu, thanh muối và các vật dụng khác lần lượt tiến vào, hầu hạ chủ nhân rửa mặt.

Mọi thứ diễn ra lặng yên không một tiếng động.

Tống Mi đang ngủ say, bỗng cảm thấy cánh tay bị nhẹ nhàng lay động, kèm theo từng tiếng gọi càng lúc càng sốt ruột.

“Nương tử, nương tử… Mau tỉnh lại.”

Lực lay mạnh hơn một chút, nhưng Tống Mi vẫn nhắm chặt mắt.
Thấy chủ mẫu mãi không tỉnh, tỳ nữ lộ vẻ khó xử. Cuối cùng đành ghé sát mép giường, hạ giọng nói: “Nương tử, A Lang mặc y phục gần xong rồi.”

Tống Mi lập tức mở bừng mắt, quả nhiên nhìn thấy Phùng Mộng Thư đã bắt đầu khoác ngoại bào!

Nàng gần như nhảy dựng khỏi giường, cố giữ vẻ bình tĩnh, đoan trang hành lễ với nam nhân trẻ tuổi trước mặt: “Lang quân, chào buổi sáng.”

Nói xong, không đợi đối phương đáp lời, nàng đã vội vã bước vào nội thất.

Cách đó không xa, người đang mặc y phục khựng lại một thoáng, hơi nghiêng đầu nhìn sang.

Thê tử chạy nhanh đến mức chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Ánh mắt y dừng lại trên chiếc giường bừa bộn trong chốc lát, rồi chuyển xuống nền nhà, nhìn thấy bộ áo ngủ bị cởi ra ném lung tung. Sau đó lại nhìn về phía bóng người đang rửa mặt thay y phục sau tấm bình phong.

Động tác cực nhanh, nhanh đến mức gần như chỉ còn tàn ảnh. Hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ “đoan trang”.

Nam tử thản nhiên thu hồi ánh mắt.

Trong lúc chải đầu thay y phục, tỳ nữ A Trĩ gần như vừa đi vừa báo cáo:

“A Lang đã thắt đai lưng xong rồi.”

“A Lang đã đội tiểu quan xong rồi.”

“A Lang rửa mặt xong, chuẩn bị đi rồi!”

Tống Mi vừa đỡ búi tóc vừa chạy theo ra ngoài.

Gia phong Phùng gia nổi tiếng là cần cù siêng năng. Phùng mẫu mỗi ngày trời chưa sáng đã thức dậy tụng kinh. Phùng Mộng Thư lại càng giống một cỗ máy báo thức vô tình, cho dù là ngày nghỉ tắm gội cũng không chậm lấy một khắc.

Mưa to gió lớn cũng không lay chuyển nổi.

Tống Mi thì khác.

Cho dù kiếp trước từng trải qua ba năm cấp ba mỗi ngày đều thức dậy từ lúc năm giờ sáng, nàng vẫn không sửa nổi cái tật lề mề. May mà A Trĩ đã luyện được tốc độ cực nhanh. Phần lớn thời gian đều có thể giúp nàng theo kịp Phùng Mộng Thư.

Thỉnh thoảng không theo kịp, Phùng Mộng Thư nhiều nhất cũng chỉ chờ mười lăm phút. Hết một khắc, y sẽ lập tức rời đi. Sau đó Tống Mi chỉ còn cách mở chế độ chạy nước rút sinh tử, tránh né gia nhân dọc đường rồi lao đi như bay.

May mắn thì có thể bắt kịp Phùng Mộng Thư trên đường.

Nếu không may, nàng chỉ có thể hít sâu một hơi bước vào Nam Uyển, rồi dưới ánh mắt chăm chú của Phùng mẫu — giống hệt giáo viên chủ nhiệm — lặng lẽ ngồi xuống cạnh Phùng Mộng Thư, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng dạo gần đây vận khí của nàng khá tốt.

Phùng Mộng Thư vẫn chưa đi, đang ngồi đọc sách.

Trong lòng Tống Mi vui mừng khôn xiết.

“Lang quân, chào buổi sáng.”

Phùng Mộng Thư không nói nhiều, đặt quyển sách xuống rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Vừa rồi y đọc sách gì mà chăm chú đến vậy?

Phùng Mộng Thư hiếm khi đến đây, gần như một tháng mới ghé một lần, nên tiểu sảnh này cơ bản là địa bàn riêng của Tống Mi. Dù có đặt vài quyển sách thì cũng chỉ là sách trồng hoa hoặc những chuyện thú vị nơi phố phường, còn những kinh điển cổ tịch mà Phùng Mộng Thư yêu thích hằng ngày thì tuyệt đối không thể xuất hiện ở đây.

Tống Mi thuận mắt liếc nhìn một cái, lập tức hít vào một hơi lạnh.
Đó là quyển tạp ký nàng tự viết!

Sao nàng lại quên cất đi chứ!

“A Trĩ, mau khóa lại!”

Tống Mi lại lần nữa đuổi theo Phùng Mộng Thư. Lúc này y đã đi qua hành lang nhỏ.

Nàng nhìn chằm chằm bóng lưng cao gầy phía trước, hận không thể nhìn thủng một lỗ trên người hắn.

Rốt cuộc Phùng Mộng Thư đã đọc được bao nhiêu rồi?

Trên đó toàn là chữ giản thể, chắc y không hiểu đâu nhỉ?

Nhưng chữ giản thể và chữ đang dùng hiện nay vẫn có không ít điểm tương đồng. Mà Phùng Mộng Thư lại thông minh như vậy, hiện giữ chức Hàn Lâm Biên Tu, gần đây còn đang khảo đính cổ tịch, chưa chắc đã không hiểu.

Rốt cuộc là hiểu hay không hiểu đây?

Trong lúc bất tri bất giác, hai người đã đu tới Nam Uyển.

Phùng Mộng Thư đang đi phía trước bỗng dừng bước. Trong lòng Tống Mi thì đang thấp thỏm, không để ý liền đâm sầm vào lưng người này.

Phùng Mộng Thư còn chưa đứng vững, vậy mà bị nàng đụng đến loạng choạng.

Chết mất!!!

Dạo này nàng ăn cũng chẳng nhiều, sao lại đâm Phùng Mộng Thư đến mức thế ra này được chứ!

Tống Mi vội đưa tay đỡ y, tiện thể liếc nhìn phản ứng của Phùng Mộng Thư, vẫn là gương mặt lạnh tanh như xác chết ngàn năm không đổi.

“Lang quân, không sao chứ?… Ủa, sao người nóng thế?”

Cách một lớp y phục, cánh tay Phùng Mộng Thư nóng đến kinh người. Tống Mi không nhịn được bóp thử một cái, lập tức cảm nhận được cơ bắp dưới bàn tay cứng đờ.

“Ta không sao.”

Phùng Mộng Thư nhanh chóng nhíu mày, rút cánh tay ra khỏi tay nàng, đồng thời buông bàn tay đang vịn khung cửa.

Thế nhưng sau đó nhìn hắn đi được chừng năm bước, bộ dạng ấy, nhìn thế nào cũng không giống người không có việc gì.

Mỗi lần giận dỗi, Phùng Mộng Thư đều giấu trong lòng. Lần này e rằng lại không thèm để ý tới nàng đến mấy ngày.

Tống Mi âm thầm thở dài. Hôm nay đúng là chẳng phải ngày lành gì.

Hai người cùng bước vào Nam Uyển.

Bên trong, bữa sáng đã được bày sẵn.

Sau khi theo Phùng Mộng Thư thỉnh an Phùng mẫu, Tống Mi ngồi xuống dùng bữa.

Phùng gia tuy không phải đại phú đại quý, nhưng cũng có chút gia sản, đồ ăn sáng đương nhiên không hề đạm bạc. Ngoài cháo ngô và rau muối, trên bàn còn có một đĩa cá muối, một đĩa măng xuân thái lát cùng mấy đĩa điểm tâm tinh xảo.

Tống Mi không thích ăn cá, nhưng hành vi kén ăn như thế ở Phùng gia đương nhiên không được tán thành. Nhân lúc hai người không chú ý, nàng lén giấu miếng cá xuống dưới đám rau muối, rồi ăn sạch phần điểm tâm.

Sau bữa sáng, Phùng Mộng Thư nói với Phùng mẫu: “Tối nay có vài vị đồng liêu tới nhà tụ họp, xin mẫu thân vất vả lo liệu.”

Phùng mẫu đặt đũa xuống: “Chuyện trong nhà đã giao cho Mi Nương quản một thời gian. Ta thấy con bé sắp xếp đâu ra đấy, việc này cứ giao cho nó làm đi.”

Da đầu Tống Mi lập tức tê dại.

“Mẹ ơi, con dâu học vẫn chưa tốt, con…”

Phùng mẫu thản nhiên liếc nàng một cái. Ánh mắt ấy cực kỳ giống giáo viên chủ nhiệm lớp mười hai.

Tống Mi lập tức cúi đầu ngậm miệng.

Trước khi hai người cáo lui, Phùng mẫu thở dài dặn dò: “Nhị Lang, tuy công vụ quan trọng, nhưng con năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi, cũng không còn nhỏ nữa. Đã đến lúc nên nghĩ đến chuyện con nối dõi.”

Phùng Mộng Thư trầm mặc.

Phùng mẫu lại nhìn sang Tống Mi.

Nàng đương nhiên cũng trầm mặc theo.

Hai người thành hôn gần một năm. Mỗi ngày Phùng Mộng Thư từ sáng sớm đã ra ngoài điểm mão, buổi trưa cũng không về nhà. Tan ca nếu không đi cùng bằng hữu kết giao thì cũng vùi đầu vào công vụ.

Ngay cả lúc phu thê ở cùng một chỗ, số câu đối thoại giữa hai người cũng không vượt quá mười câu.

Không chỉ vậy, y còn dọn sang ở riêng trong một gian nhà bên cạnh Phục Hương Kính.

Phùng Mộng Thư đây là đang tránh mặt nàng.

Về nguyên nhân…

Theo lời A Trĩ kể, lúc Phùng gia định hôn sự cho Phùng Mộng Thư, người được chọn ban đầu vốn không phải nàng.

Phùng Mộng Thư nói những vị đồng liêu sẽ tới dự tiệc, có lẽ hơn mười người, cũng có lẽ còn nhiều hơn. Rốt cuộc sẽ có bao nhiêu người, ngay cả bản thân y cũng không xác định được.

Y đặc biệt dặn dò không cần bày tiệc lớn, không cần cố ý sắp xếp chỗ ngồi. Càng không cần để hạ nhân kiểm tra thân phận khách khứa, cứ để mọi người tự do ra vào là được.

Hiếm khi thấy Phùng Mộng Thư dặn dò dài dòng như vậy, nhưng Tống Mi lại có chút thất thần. Ngón tay giấu trong tay áo, lén nghịch đóa cúc thêu trên khăn tay.

Nói xong, Phùng Mộng Thư hỏi: “Nàng còn điều gì muốn hỏi không?”

Đối diện với ánh mắt dò hỏi đầy kiên nhẫn ấy, Tống Mi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lại buột miệng: “Hôm nay sao chàng không trừng mắt với ta?”

Ngày thường, ánh mắt Phùng Mộng Thư nhìn nàng luôn mang theo vẻ soi mói, bắt bẻ. Hệt như học sinh giỏi chăm chỉ trong lớp đang khinh bỉ đứa đội sổ nằm dài mặc kệ đời ngồi cùng bàn.

Nhưng dạo gần đây, có lẽ vì biểu hiện của nàng đã tiến bộ đôi chút nên rất ít khi cảm nhận được ánh mắt ấy nữa.

Thế mà nàng lại thấy không quen.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Tống Mi đã lập tức nhận ra mình lại nói sai.

Phùng Mộng Thư nhắm mắt lại, xoay người bỏ đi.

“Lang quân, lang quân!” Tống Mi vội đuổi theo mấy bước.

Nàng còn chưa kịp nói câu chào tạm biệt hằng ngày mà. Đứng từ xa, nàng lớn tiếng gọi: “Trời lạnh sương nặng, nhớ bảo trọng thân thể! Đừng quên mặc thêm áo, cố gắng ăn nhiều một chút!”

Hình như Phùng Mộng Thư lại đi nhanh hơn nữa rồi.

Mãi đến khi ra khỏi phủ, bên tai Phùng Mộng Thư dường như vẫn còn vang vọng giọng nói ồn ào kia.

Tiễn lang quân lên xe ngựa xong, tùy tùng Xuân Sinh không nhịn được oán thán: “Bây giờ đã sang tháng Ba rồi. Cái thời tiết xuân hàn se lạnh kia đã qua từ lâu, vậy mà nương tử vẫn còn dặn dò ‘trời lạnh sương nặng’ đấy.”

Từ mùa thu, mùa đông cho tới mùa xuân, mỗi ngày trước khi tiễn A Lang đi nha môn, vị nương tử ấy đều lặp đi lặp lại đúng một câu này, đến một chữ cũng không chịu đổi.

Phùng Mộng Thư chỉ nói: “Đi thôi.”

Xem kìa, A Lang chắc chắn bị làm phiền đến mức chẳng buồn nói chuyện nữa rồi.

Xuân Sinh đánh xe đi được một đoạn, phía sau bỗng có người thở hổn hển đuổi theo.

Hóa ra là A Trĩ bên cạnh nương tử.

“A Lang xin dừng bước, nương tử sai ta mang canh đại bổ tới.”

Nghe vậy, vẻ mặt Xuân Sinh trở nên khó diễn tả.

Suýt nữa thì quên mất. Ngoài lời dặn dò quanh năm không đổi, còn có món canh đại bổ thập toàn đại bổ kia nữa.

A Trĩ rời đi, Phùng Mộng Thư quả nhiên đẩy hộp thức ăn sang một bên: “Đổ đi.”

Từ khi nương tử gả vào Phùng gia tới nay, loại canh bổ này đã được đưa tới mấy chục lần. Xuân Sinh cũng làm theo sự phân phó, đổ bỏ mấy chục lần.

Vẫn là thứ nước canh đen sì không rõ thành phần.

Vẫn là mùi vị khó ngửi đến mức khiến người ta choáng váng.

Đừng nói công tử, ngay cả hắn ta cũng phải bịt mũi.

… Ủa?

Xuân Sinh ngửi thử một cái rồi ngạc nhiên nói: “A Lang, lần này nương tử có cho thêm thuốc trị phong hàn vào. Vẫn là đổ đi sao?”

Phùng Mộng Thư không đáp, chắc là ngầm đồng ý.

Xuân Sinh lấy bát canh từ trong hộp thức ăn ra, vừa lẩm bẩm: “Trời quang gió ấm, hôm nay còn nóng hơn bình thường. A Lang làm sao mắc phong hàn được chứ, đúng không?”

Huống hồ ngày nào hắn ta cũng theo hầu bên cạnh A Lang. A Lang có bị bệnh hay không, hắn ta là người rõ nhất.

Haiz, nếu nương tử muốn lấy lòng A Lang thì ít nhất cũng nên nghĩ cách nào ra hồn hơn một chút chứ.

Tuy nhiên bên trong xe ngựa yên tĩnh, Phùng Mộng Thư đang nhắm mắt đọc sách, trang sách trong tay bỗng rung nhẹ, khựng lại một lúc, y giơ tay đặt lên trán: Một mảng nóng rực.

Tháng Ba mùa xuân, vậy mà thời tiết lại nóng khác thường. Chẳng bao lâu sau, đám tỳ nữ đang bày thực án và dụng cụ trong phòng đã mồ hôi nhễ nhại, đứng dưới hành lang phe phẩy tay quạt gió.

Tống Mi nhìn mặt trời chói chang, phát sầu một lúc rồi quyết định đổi địa điểm: “Trong phòng quá oi bức, bày tiệc ở Phục Hương đi.”

Phục Hương Kính vốn là một khoảng đất hoang trong hậu viện Phùng gia. Phùng mẫu không có hứng chăm nom nên giao lại cho Tống Mi. Những lúc không bận quản lý việc nhà, Tống Mi mang đủ loại hạt hoa, hạt cỏ tới gieo khắp nơi. Hơn nửa năm trôi qua, nơi ấy đã trở nên hoa lá sum suê, cành lá xanh tốt. Về sau nàng còn mời thợ xây thêm trường đình và hành lang hoa cỏ, khiến khung cảnh càng thêm thi vị.

Một nơi đẹp như vậy mà không treo bảng tên thì thật đáng tiếc.
Tống Mi vắt óc nghĩ ra cái tên “Bách Thảo Viên”, còn luyện chữ Khải suốt ba ngày mới viết xong bảng hiệu rồi treo lên.

Đáng tiếc chưa đầy nửa ngày, Phùng Mộng Thư tình cờ đi ngang qua đã thay nó bằng ba chữ “Phục Hương Kính”.

Nhưng trong lòng Tống Mi vẫn cảm thấy Bách Thảo Viên hay hơn.

Nghĩ tới lời dặn của Phùng Mộng Thư, nàng sai tỳ nữ bày thực án dọc theo trường đình thành một hàng dài. Như vậy không cần cố ý sắp xếp chỗ ngồi, ai thích ngồi đâu thì ngồi đó.

Nơi này vừa râm mát, bên ngoài đình lại là những cành hoa đầy nụ đang chờ nở. Quả thực rất thích hợp cho đám thư sinh chua ngoa kia ngâm thơ làm phú.

A Trĩ bỗng reo lên: “Nương tử, trời mưa rồi!”

Ban đầu chỉ là vài giọt lác đác, nháy mắt sau, mưa trắng như châu ngọc bắn tung tóe, dần dần biến thành mưa rào.

Hoa cỏ trong vườn bị gió mưa quật đến run rẩy nghiêng ngả, cánh hoa rơi đầy mặt đất.

Tống Mi chợt nhớ tới khóm mẫu đơn trong vườn, e rằng cũng đang thê thảm chẳng kém.

“A Trĩ, giúp ta trông chừng một lát!”

Nàng nhận lấy chiếc dù từ tay một tỳ nữ rồi bước nhanh lao vào màn mưa. Mưa quá lớn, che dù hay không che gần như chẳng khác gì nhau. Chẳng bao lâu sau, y phục đã ướt sũng dính sát vào người, nặng nề đến mức bước chân cũng trở nên khó khăn.

Mãi đến khi chạy tới hoa đình, nàng mới có thể thở dốc đôi chút.
Tống Mi bung dù bước vào vườn. Quả nhiên nhìn thấy khóm mẫu đơn bị bùn đất và nước mưa bao quanh phần gốc, cành lá bị trận mưa dữ dội đập đến sát mặt đất.

Mẫu đơn sợ nhất là đọng nước.

Tống Mi tiện tay nhặt một hòn đá, vạch những rãnh sâu trên mặt đất để dẫn nước mưa chảy sang hướng khác.

Làm xong mọi việc, nàng dựng lại cành hoa cho ngay ngắn rồi để luôn chiếc dù giấy che cho khóm mẫu đơn.

Sau đó Tống Mi quay về trú trong hoa đình.

Từ đầu xuân tới nay, nàng chưa từng gặp trận mưa nào lớn như vậy.

Thời tiết này quả thật quá khác thường.

Tống Mi vắt nước ở gấu váy, nhưng quần áo đã ướt đẫm từ lâu, thế nào cũng không thể vắt khô được. Thế là nàng cởi luôn áo ngoài, đặt lên lan can hoa đình.

May mà xung quanh đình có rèm cỏ che chắn, lại chẳng có ai ở gần đây.

Nghĩ vậy, nàng thò nửa người ra ngoài, đưa tay hứng nước mưa dưới mái hiên để rửa sạch lớp bùn trên tay.

Nước mưa cuốn theo bùn đất và cánh hoa, trượt qua kẽ ngón tay rồi chảy xuống. Vũng nước dưới chân phản chiếu hình ảnh mái tóc đã rối tung của nàng. Ngay cả cây trâm cài tóc cũng không biết rơi mất từ lúc nào.

Nếu để Phùng Mộng Thư nhìn thấy, chắc chắn y lại trừng mắt với nàng cho xem.

Khuôn mặt lạnh tanh như xác chết ngàn năm ấy, mỗi lần nhìn nàng đều như đang viết rõ mấy chữ: “Còn ra thể thống gì nữa.”

Tống Mi bật cười thành tiếng.

Đúng lúc ấy, nàng bỗng nhìn thấy trong mặt nước phản chiếu thêm một bóng người khác.

“Ai ở đó?”

Tống Mi giật mình hoảng hốt, vội lùi vào trong hoa đình.

Giữa hoa đình có rèm cỏ ngăn cách, người kia vậy mà vẫn luôn ở phía bên kia tấm rèm, từ đầu đến cuối không hề phát ra một tiếng động.

Đây thật sự là người sống sao?

Cả người Tống Mi nổi da gà.

Người nọ đứng dậy, nhìn qua vóc dáng thì là một nam nhân.

Nam nhân lên tiếng: “Ta đã ở đây tránh mưa từ sáng sớm.”

Rõ ràng là do Tống Mi sơ ý, không phát hiện trong đình có người, vậy mà lại còn trách nhầm người ta.

Nghĩ kỹ thì chắc đây là bạn bè hoặc đồng liêu của Phùng Mộng Thư, chỉ là đến sớm quá thôi.

Nói đi cũng phải nói lại, với bộ dạng hiện giờ của nàng, nếu bị bạn bè của Phùng Mộng Thư nhìn thấy, vậy chẳng khác nào Phùng Mộng Thư cũng sẽ biết.

Mất mặt quá đi mất!

Tống Mi luống cuống khoác lại chiếc áo ngoài ướt sũng lên người, vừa ứng phó người nọ vừa hỏi: “Không biết quý khách xưng hô thế nào?”

Đồng thời, nàng lặng lẽ dịch người ra phía ngoài.

Bên kia, vị khách kia lại trầm mặc. Dường như đang suy nghĩ xem có nên nói cho người khác biết tên mình hay không.

Một lát sau, hắn đáp: “Ta họ Tiêu, tự Huyền Tịch.”

Nói xong, hắn chờ hồi lâu, thế nhưng chẳng nhận được bất kỳ lời đáp nào.

Người nọ đưa tay vén mạnh tấm rèm cỏ lên.

Tiêu Huyền Tịch nâng chiếc mũ có rèm che trước mặt, đưa mắt đánh giá hoa đình trống không.

Trong đình đã chẳng còn bóng người. Trên mặt đất chỉ còn lại những dấu chân hỗn loạn kéo dài về phía trước, cuối cùng hòa vào màn mưa trắng xóa.

Người vừa hỏi tên hắn, hóa ra chỉ là để kéo dài thời gian bỏ chạy, căn bản chẳng hề muốn nghe câu trả lời.

Người hầu đứng bên cạnh vén rèm, lén quan sát sắc mặt chủ nhân rồi dè dặt trách mắng:

“Thái tử điện hạ, tỳ nữ Phùng gia này thật quá không hiểu quy củ.”

Tiếng mưa rơi ào ào.

Thái tử hồi lâu vẫn không lên tiếng.

error: Content is protected !!