Chương 9
Khi diện kiến hoàng thân quốc thích, không được nhìn thẳng vào mặt họ, đó là tội đại bất kính.
Lúc Phùng Mộng Thư giải thích câu nói này cho Tống Mi, y đã lặp đi lặp lại không biết mệt mỏi, hỏi đi hỏi lại xem nàng đã hiểu chưa.
Có thể thấy hậu quả của việc phạm vào quy củ này thực sự rất nghiêm trọng.
Tống Mi biết mình nên cúi đầu, nhưng ngay khi vừa chạm phải đôi mắt ấy, nàng giống như bị một luồng sức mạnh vô hình trói buộc.
Mấy nhịp thở trôi qua, nàng vẫn chưa thể dời mắt đi.
Thái tử nhìn xuống từ trên cao, khóe miệng như mang theo một tia cười nhạt nhòa không rõ ý vị. Nhưng nếu nhìn kỹ lại thì hình lại như không hề cười, mà chỉ là sự dò xét không chút cảm xúc.
Trông có vẻ hơi đáng sợ.
Tống Sĩ Thành bước nhanh vài bước tới, thân hình che chắn giữa hai người.
Tống Mi mới có dịp thở phào, cúi đầu xuống.
Tống Sĩ Thành trợn mắt vuốt râu, khiển trách Song Hoàn và tên gia đinh bị ả ta xô ngã ra đất: “Trước mặt Điện hạ mà lại vụng chân vụng tay thế này! Còn không mau lui xuống?”
Tên gia đinh bỗng dưng bị mắng một trận, cảm thấy vô cùng uất ức. Song Hoàn giận dữ lườm Tống Mi một cái, được Tống Yên Như trao cho một ánh mắt an ủi, mới không cam lòng lánh ra ngoài.
Trận náo loạn này đã khiến hai nữ nhi như hoa như ngọc hiển lộ trước mặt người khác.
Tống Sĩ Thành vờ như vô tình giới thiệu: “Đây là trưởng nữ đã xuất giá của thần, hôm nay về nhà mẹ đẻ ở lại vài ngày. Còn kia là thứ nữ của thần, tên gọi Yên Như, năm nay mười bảy, tinh thông cầm kỳ thi thư họa, đặc biệt giỏi âm luật…”
Nói đến đoạn đắc ý, ông ta xem như Thái tử không tồn tại, thao thao bất tuyệt hẳn lên.
Thái tử không có biểu hiện gì về việc này, chỉ hỏi một câu: “Tống tiểu thư thân thể vẫn khang kiện chứ?”
Tống Sĩ Thành vội vàng đáp lời: “Khang kiện, khang kiện, tiểu nữ Yên Như từ nhỏ đến lớn rất ít khi sinh bệnh…”
Ông ta còn muốn nói tiếp, Thái tử mỉm cười, trông có vẻ đã mất hứng thú, bước trước một bước đi vào trong.
Tống Sĩ Thành ở phía sau vẫy người hầu dâng trà, vừa quay đầu ra hiệu bằng mắt với Dương thị, sau đó vội vã đuổi theo.
Hạ nhân Tống gia bắt đầu bận rộn.
Giọng nói hạ thấp đầy vui mừng của Dương thị vang lên: “Yên Như, mau đi thay xiêm y khác đi! Cây trâm mới mua ở Kim Phường mấy hôm trước vừa được giao tới, con hãy cài cái đó lên. Còn cả chiếc vòng bạch ngọc của nương nữa, nương đi lấy rồi mang tới cho con ngay!”
Tống Yên Như dịu dàng hờn trách: “A nương, nữ tử sao có thể dùng dung mạo để làm vui lòng người khác? Trong lòng có kinh thư thì khí chất tự khắc thanh cao, chỉ cần…”
Bỗng nhiên giọng nói hạ thấp xuống: “Vẫn còn có người ở đây, lát nữa hãy nói.”
Hai mẫu tử đi lướt qua người Tống Mi, Tống Mi khẽ gọi một tiếng “Mẫu thân”.
Dương thị đã thu lại vẻ vui mừng, biến trở lại thành vị đương gia chủ mẫu ngang ngược sắc sảo. Nghe thấy lời chào hỏi thì nhàn nhạt hừ một tiếng.
Sau khi tất cả mọi người đi khỏi, Tống Mi cũng muốn rời đi. Tuy nhiên khi đi đến cửa, quả nhiên nhìn thấy bên ngoài có hộ vệ canh giữ.
Trữ quân ngự giá quang lâm, an nguy không thể sơ suất. Trừ phi Thái tử và Tống Sĩ Thành bàn xong công vụ, bằng không mỗi một người trong Tống phủ đều không thể tự do ra vào.
Tống Mi tùy ý ngồi xuống bậc thềm nơi hành lang, tựa vào cây cột.
Câu nói “Tống tiểu thư thân thể vẫn khang kiện chứ” vừa rồi, e là đang hỏi nàng.
Lời thoại trong phim truyền hình nói thế nào ấy nhỉ?
Lừa gạt hoàng thất, là tội khi quân, không thể tha thứ… xuỳ xuỳ xuỳ.
_____
A Đan xách hộp thức ăn đi vào.
Phùng mẫu đang tụng kinh bỗng dừng lại, mở mắt ra, ánh mắt nhìn về phía hộp thức ăn.
A Đan nói: “Đều tuân theo lời dặn của lão phu nhân, mấy thứ này đều là những món nương tử thích ăn: bánh đường, bánh đậu và bánh hoa tươi.”
Phùng mẫu trầm ngâm: “Cho nó ăn nhiều đồ ngọt thế này cũng không tốt, bớt lại một đĩa đi.”
A Đan đang định mở hộp thức ăn, lại nghe Phùng mẫu đổi ý: “Thôi bỏ đi, Mi Nương còn đang bệnh, sợ là chỉ có khẩu vị với đồ ngọt, ăn nhiều thêm một đĩa cũng không sao.”
A Lục đỡ Phùng mẫu đi ra ngoài: “Lão phu nhân thật là quan tâm nương tử nhà chúng ta quá.”
Phùng mẫu liếc nàng ta một cái: “Ngươi đi xách hộp thức ăn đi, bảo A Đan qua đây.”
Nụ cười trên mặt A Lục cứng đờ: “Lão phu nhân, nô tỳ có chỗ nào làm không đúng sao?”
Phùng mẫu rút cánh tay ra: “Thu lại mấy cái tâm tư nhỏ nhen đó của ngươi đi, Mộng Thư và Mi Nương thế nào, đó là chuyện riêng của bọn họ.”
A Lục không thể duy trì nụ cười được nữa, lùi lại phía sau xách hộp thức ăn, đổi A Đan lên dìu đỡ gia chủ.
Đi một mạch đến tẩm viện của Tống Mi, A Đan gọi hồi lâu nhưng không có ai thưa.
Phùng mẫu liền chuẩn bị quay về: “Chắc là ngủ say rồi, đám tỳ nữ bên cạnh Mi Nương được nó nuông chiều sinh hư, e là cũng ngủ theo luôn rồi.”
A Đan gật đầu.
A Lục vốn im lặng nãy giờ bỗng nhiên quỳ xuống, chặn đường đi của Phùng mẫu: “Lão phu nhân, người bị lừa rồi. Nương tử căn bản không có ở trong phòng, nàng và tỳ nữ của mình đã lén lút ra ngoài rồi.”
Phùng mẫu nhíu mày nhìn nàng ta: “Ra ngoài thì đã sao? Nó là chủ mẫu của một gia đình, đến cửa cũng không được ra, cần đến một tỳ nữ nhỏ bé như ngươi quản sao?”
A Lục nói: “Nương tử không chỉ lừa gạt người, mà còn lừa gạt cô cô trong cung, càng lừa gạt cả Công chúa nương nương. Cách làm việc như vậy, sao người có thể dung thứ cho ả ta?”
Thần sắc Phùng mẫu càng thêm nghiêm nghị: “Ngươi lẽ nào còn muốn vào cung cáo trạng với hoàng thượng chắc? Chủ mẫu có lỗi, ngươi không giấu giếm giúp thì thôi, ngược lại còn đi rêu rao khắp nơi. Người đầu tiên ta không thể dung thứ chính là ngươi đấy! Mấy năm nay tâm tư dã tâm lớn rồi, càng lúc càng quá phận.”
Phùng mẫu đến cả A Đan cũng không cần dìu nữa, tự mình bước tiếp về phía trước. Bà hiện tại sẽ đi sắp xếp hôn sự cho tỳ nữ này, qua vài tháng nữa liền gả nàng ta đi.
A Lục nghe vậy, đành phải tung ra chiêu bài cuối cùng: “Lão phu nhân, hôm qua nô tỳ phụng mệnh đến xem nương tử đã về nhà chưa, lại nhìn thấy nương tử mang đồ từ trong cung về. Thần sắc hoảng hốt, còn bảo A Trĩ giấu đi, nhất định là đồ ăn trộm!”
Sợ Phùng mẫu lại nói gì đó, A Lục cũng không giải thích nhiều, trực tiếp đẩy cửa bước vào viện. Ngay trước mắt Phùng mẫu, nàng ta đào lớp đất dưới gốc cây lên.
Không lâu sau, nàng ta dâng một chiếc hộp gấm đến trước mặt Phùng mẫu: “Chính là vật này.”
Hôm qua nàng ta nhìn thấy rất rõ ràng, A Trĩ hành động như một tên trộm. Bên trong hộp gấm là vật gì, nàng ta lại không nhìn rõ.
Đã đến nước này, A Lục đành phải đánh cược đó là đồ vật trong cung.
Phùng mẫu mở hộp gấm ra, sắc mặt đại biến.
A Lục vui mừng khôn xiết, nàng ta cược thắng rồi!
_____
Tống Mi đi đi lại lại trên hành lang bên ngoài thư phòng.
Cách đó không xa là tùy tùng của Thái tử. Nàng ở trong cung vài ngày, đã nhận ra được những người này là nội giám và hộ vệ.
Mặc cho nàng đi vòng quanh bên cạnh, những người đó nhìn thấy nàng cũng xem như không thấy.
Qua hồi lâu, thư phòng cuối cùng cũng có động tĩnh.
Người đầu tiên bước ra là Tống phụ, tự mình mở cửa dẫn đường. Vậy thì người đi phía sau ông ta chính là…
Tống Mi quay người trốn sau cột hành lang.
Hay là, cứ trốn đi vậy. Cứ giả vờ như không biết, khi bị triệu kiến thì cáo bệnh, trốn được lúc nào hay lúc ấy, trốn cả đời cũng là điều khả thi.
Tiếng bước chân nghe mỗi lúc một gần, người đi đầu tiên bước đi bình ổn ung dung.
Tống Mi thầm nghĩ, đây nhất định không phải Tống Sĩ Thành, vòng eo của ông ta tích đến ba lớp mỡ, đi bốn bước là phải thở dốc ba bước.
Tiếng bước chân dần dần đi xa.
Tống Mi thở phào nhẹ nhõm, vậy cũng tốt, vậy cũng tốt. Để lần sau tính tiếp vậy.
Bỗng nhiên có người nói: “Điện hạ, Tống tiểu thư đã đợi ở đây nửa canh giờ rồi.”
“Tống tiểu thư? Ở nơi nào?”
Tống Sĩ Thành thở hồng hộc chạy tới: “Tiểu nữ Yên Như… ở hoa viên… đã chuẩn bị trà…”
Thái tử trực tiếp gọi tùy tùng: “Đỡ Tống đại nhân đi nghỉ ngơi.”
Tống Sĩ Thành bị dìu đi, không khí cũng yên tĩnh trở lại.
Trái tim Tống Mi treo cao.
Nàng hối hận rồi, nàng không nên ở chỗ này chờ Thái tử, nàng nên giả bệnh cả đời, cả đời không bước ra khỏi cửa!
Không có ai hỏi nàng tại sao lại trốn sau cột hành lang, cũng không có ai gọi nàng ra ngoài, hỏi nàng có chuyện gì muốn nói.
Chỉ có một tiếng bước chân quen thuộc, chậm rãi tiến lại gần.
Tống Mi chịu không nổi loại cảm giác giày vò như lăng trì này, liền bước ra: “Thái tử điện hạ, có thể mượn một bước nói chuyện không?”
Thái tử nhìn quanh bốn phía, nơi đây đã là môi trường yên tĩnh có thể nói chuyện riêng, đều là người của Đông Cung, và đều đứng cách rất xa.
Không biết còn nơi nào thích hợp hơn để “mượn một bước”.
Tống Mi đi phía trước dẫn đường, nghe thấy Thái tử đi theo phía sau.
Nàng đáng lẽ phải giống như Tống Sĩ Thành dẫn đường, nhưng hiện tại nàng đến đầu cũng không dám ngoảnh lại, chỉ dám lắng nghe âm thanh để xác định Thái tử không bị rớt lại phía sau.
Một lát sau, đi qua hoa viên ồn ào… cách đó không xa có một ngôi đình nhỏ.
Đứng ở đây, vừa vặn có thể nhìn thấy Tống Yên Như đang ngâm thơ tác phú ở trong hoa viên, và Song Hoàn với vẻ mặt đầy ý xấu.
Tống Mi hơi buông lỏng lòng mình một chút.
Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi, chỉ là vô tình ngẩng đầu đối diện với Thái tử một cái, Tống Mi liền cảm thấy tim đập hoảng loạn tay chân run rẩy, rất muốn quay người bỏ chạy.
Tống Mi chuẩn bị tâm lý rất lâu: “Điện hạ, thần phụ có việc muốn bẩm báo với ngài.”
Thái tử đột ngột hỏi: “Sao không đeo đôi hoa tai bổn cung ban tặng?”
Chỉ một câu nói, khiến trái tim Tống Mi lại một lần nữa đập loạn nhịp: “Thần phụ… không có xỏ lỗ tai.”
Thái tử khẽ cười: “Khuyên tai vàng xỏ ngọc bích, xiêm y rực rỡ, cười tựa đầu sông đón khách phương xa. Nữ tử trên đời đều ái mỹ, Phùng nương tử cũng nên thử xem.”
Ngón tay Tống Mi sắp bấm rách cả ống tay áo: “Đông châu quá mức quý trọng, không công không dám nhận lộc, thần phụ muốn trả lại cho Điện hạ…”
Thái tử ngắt lời nàng: “Phùng nương tử đánh cờ thắng bổn cung, đây là ban thưởng, cứ an tâm thu nhận là được.”
Nhưng nàng căn bản không biết đánh cờ!
Từ việc đánh cờ, hạ nước, mỗi một cử động đều là thân bất do kỷ, đều bị người ta ép buộc đẩy đi.
Tống Mi không biết phải nói gì.
Dù có nói cái gì, đối phương dường như đều có lý do để phản bác, nói gì cũng vô dụng.
Tống Mi vắt óc suy nghĩ, cũng không nghĩ ra lời lẽ nào có thể thuyết phục được người này.
Suy nghĩ một lát, nàng quỳ xuống trước mặt Thái tử: “Thái tử điện hạ, đôi hoa tai này quáquý giá. Chỉ riêng việc cầm nó lên, thần phụ đã cảm thấy tay không nhấc nổi. Nếu đeo lên người, thần phụ sợ đứng cũng đứng không vững.”
Giọng nói Thái tử có chút lạnh lùng: “Phùng nương tử có từng đọc qua luật pháp Đại Chiêu chưa? Vật ngự ban không thể từ chối. Nếu không biết, có thể viết thư hỏi Phùng biên tu một chút, y giỏi về văn thư, nhất định có thể trả lời câu hỏi của ngươi. Nhớ nhân tiện hỏi thêm y một câu, thế nào là tội khi quân.”
Tống Mi quỳ rạp trên đất, nhìn thấy vạt áo của Thái tử dao động theo bước đi, lộ ra đôi ủng gấm xen kẽ tiến về phía trước.
Thái tử dừng lại một chút, nhạt giọng nói: “Nếu Phùng nương tử thực sự không thích đôi hoa tai đó, bổn cung cũng không phải là hạng người gượng ép kẻ khác. Vứt đi hay hủy đi, ngươi tự mình xử lý là được, không cần phải báo lại cho Đông Cung nữa.”
Nghe đối phương nhắc đến Phùng Mộng Thư, sống lưng Tống Mi lạnh toát, ngơ ngác quỳ gối trên mặt đất.
Có phải nàng lại gây rắc rối cho Phùng Mộng Thư rồi không?
Thái tử là cấp trên của cấp trên của Phùng Mộng Thư, nàng chọc giận Thái tử rồi, hoạn lộ cả đời này của Phùng Mộng Thư phải làm sao đây?
Lý Triều Ân bước nhỏ chạy tới, ra hiệu cho hai tiểu nội giám tả hữu đỡ Tống Mi dậy: “Phùng nương tử, dưới đất lạnh, mau đứng lên đi.”
Tống Mi dần dần hoàn hồn.
Nhìn thấy khuôn mặt cười híp mắt của Lý Triều Ân, nàng lại nhớ tới dáng vẻ đổi trắng thay đen của người này trước chùa Thanh Vân, cũng hiền lành dễ mến như thế này.
Tống Mi lập tức nổi một tầng da gà, đứng cách hắn ta thật xa.
Lý Triều Ân cũng không gượng ép, đứng ở đằng xa canh giữ.
Tống Mi từ dưới đất bò dậy, nhìn xa xa vào trong hoa viên, Tống Yên Như vẫn còn đang ngâm thơ. Chỉ là thời gian trôi qua đã lâu, giọng nói của nàng ta không còn trong trẻo như lúc đầu, dần dần nhỏ xuống, thân thể cũng không yên phận mà đứng thẳng lên, chắc hẳn là đang ngóng tìm Thái tử.
Nữ tử mấy hôm trước còn tìm đề tài để nói chuyện đĩnh đạc với Phùng Mộng Thư, vậy mà chớp mắt một cái đã mong mỏi Thái tử rồi.
Tống Mi hồn xiêu phách lạc trở về Phùng gia.
Vừa về đến viện ngủ, nàng liền lật tung mọi thứ lên để tìm kiếm hành tung của chiếc hộp gấm kia. Cho đến khi A Trĩ nhận ra cảm xúc của nàng không đúng đi tới hỏi, Tống Mi mới nhớ ra là do A Trĩ thu dọn, liền hỏi rõ tung tích rồi đi đến dưới gốc cây đào lên.
Chỉ là đào hồi lâu cũng không tìm thấy, A Trĩ khẳng định bảo đảm chính là ở dưới này, có lẽ hôm đó vội vã nên nhất thời chôn hơi sâu.
May mắn tìm thêm một khắc đồng hồ nữa, cuối cùng cũng tìm thấy rồi.
Tống Mi nghĩ, sách, hoa tai, bao gồm cả chiếc hộp, một thứ cũng không thể giữ lại.
Nhưng nàng lại không biết nên gửi đi nơi nào.
Tống Mi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có Phùng Mộng Thư mới có thể trả lời câu hỏi của nàng, nàng phải viết thư cho Phùng Mộng Thư!
Thư gửi đến Đà Trạch cần năm ngày, thư hồi âm gửi về cũng cần năm ngày. Năm ngày sau Phùng Mộng Thư xem được thư rồi, y sẽ có phản ứng thế nào?
Y sẽ rất kinh ngạc sao, hay là cũng sợ hãi giống như nàng? Cũng có khả năng sẽ rất phẫn nộ… Nhưng cho dù thế nào, y nhất định sẽ viết thư hồi âm cho nàng. Bởi vì nàng đã nói rồi, muốn y nhất định phải viết một bức thư hồi âm.
Tháng Ba qua đi, đã đến tháng Tư.
Tống Mi luôn trốn ở trong nhà, trong cung không còn có chiếc xe ngựa kỳ lạ nào dừng lại ở Phùng phủ nữa.
Tối nay, vẫn chưa đợi được thư hồi âm của Phùng Mộng Thư, Tống Mi bị Phùng mẫu gọi qua đó.
Chiến tranh lạnh đã lâu, thái độ của Phùng mẫu đối với nàng vẫn không có chút dịu đi: “Mi Nương, Nhị lang đi công cán ở Đà Trạch, nguy hiểm trùng trùng. Quên nhắc nhở ngươi, không được viết thư cho nó làm nó phân tâm.”
Tống Mi nói: “… Biết rồi ạ.”
Sắc mặt Phùng mẫu dịu lại: “Mùng bốn tháng Tư là lễ Phật đản, ngươi đi cùng ta đến đạo quán Ngọc Vi một chuyến.”
Tống Mi tự nhiên đáp ứng.
Sau khi Tống Mi đi khỏi, Phùng mẫu lấy hai bức thư giấu trong ống tay áo ra. Một bức là thư nhà gửi đến từ Đà Trạch: “… Mi Nương, tạm thời nhẫn nhịn ở trong cung hai ngày, rất nhanh là có thể về nhà rồi…”
Hiểu con không ai bằng mẹ. Phùng mẫu liếc mắt một cái liền nhìn thấu ẩn ý của Phùng Mộng Thư. Nhi tử này của bà vậy mà dám vì Mi Nương mà nhất thời sinh khí, ngạo mạn đối đầu với Thiên gia ! Nó đã quên mất Đại Lang năm đó rốt cuộc là chết như thế nào rồi sao?
Ngoài thư tín ra, bên trong còn kèm theo một xấp trang sách chép tay dày cộm, tất cả đều là những nội dung mà bà từng phạt Tống Mi sao chép mỗi khi nàng phạm phải lỗi lầm ngày trước.
Phùng mẫu sa sầm nét mặt, lạnh lùng quăng bức thư vào đốm lửa thiêu rụi.
Bức thư còn lại là do bà chặn đứng được ở trong phủ, chính là thư của Tống Mi gửi đến. Phùng mẫu chỉ nhạt nhẽo liếc nhìn qua một lượt, rồi cũng hơ vào ngọn nến bậc lửa, thẳng tay đốt tất cả thành tro tàn.
Đạo quan Ngọc Vi… Chỉ có thể tống nàng đến đạo quan mà thôi, đây là cách vẹn cả đôi đường mà bà đã suy tính ròng rã suốt mấy ngày qua, cũng là biện pháp thích hợp nhất lúc này.
Phật Tổ phù hộ, bà làm tất cả những chuyện thất đức này, chung quy cũng đều là vì Phùng gia mà thôi.
A Lục đem đống tàn tro thu dọn sạch sẽ, lặng lẽ đứng nép sang một bên. Chỉ thấy Phùng mẫu lại từ từ nhắm nghiền hai mắt, tay lần tràng hạt, bắt đầu trầm ngâm niệm Kinh Phật.