Chương 9: Hôn lên môi hắn
Đến lượt Lục Dự không cười nổi nữa, ý định trêu chọc nàng cũng lập tức tan biến.
Đêm qua vì sao lại thành ra như vậy, trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết. Nếu không phải chén rượu kia, hắn sao có thể chạm vào nàng?
Hắn day day mi tâm. Chuyện xảy ra đêm qua, e rằng không thoát khỏi liên quan đến vị trong cung kia. Trước mắt còn có cả đống việc đang chờ hắn xử lý, nào có thời gian sa vào chuyện nam nữ.
“Nếu thân thể ngươi không khỏe, mấy ngày này cứ ngoan ngoãn ở trong viện, đừng ra ngoài.”
Dặn dò xong, Lục Dự sửa lại vạt đạo bào sa màu xanh thẫm, đội mũ lên, đang định rời đi.
A Ngư chợt nhớ ra điều gì, vội bước tới ngăn hắn lại. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn mỉm cười, trong mắt thấp thoáng vẻ mong chờ.
“Phu quân, gần đây thiếp theo cô nương Lan Tâm học được vài chữ.”
Lục Dự không cần nghĩ ngợi, lướt qua người nàng, nhàn nhạt nói: “Ngươi cứ tiếp tục học là được, hôm nay gia còn có việc.”
Nhìn bóng lưng đối phương khuất dần, trong lòng A Ngư chợt dâng lên một nỗi buồn khó tả. Nàng khó khăn lắm mới học được chút chữ nghĩa, còn nghĩ có thể nói với hắn vài câu, nào ngờ cuối cùng vẫn chẳng có cơ hội.
Xem ra nàng vẫn phải cố gắng học thêm với Lan Tâm. Đợi đến một ngày nào đó phu quân có hỏi, nàng cũng có thể kiêu hãnh chứng minh rằng mình không phải là người vô dụng.
Khi trở về Tây Thiên nhĩ phòng, nàng vừa lúc gặp Lan Tâm với vẻ mặt có phần kỳ lạ.
Lan Tâm kín đáo đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Lúc giúp nàng thay y phục, nhìn thấy trên người nàng chi chít những vết tím, vết đỏ đủ màu, nàng ta kinh ngạc đến mức suýt đánh rơi cả cằm.
Nàng ta vốn tưởng thế tử chỉ nuôi nữ nhân đánh cá này như một món đồ bày biện, nào ngờ thế tử thật sự đã động đến nàng.
May mà bát thuốc đen đặc trên khay sơn son khiến Lan Tâm yên lòng đôi chút. Trước khi thế tử phu nhân chưa vào cửa, thông phòng vốn không được phép mang thai.
Đặc biệt là sau chuyện của đại công tử năm xưa, trưởng công chúa càng hạ lệnh nghiêm cấm trong phủ xuất hiện thứ trưởng tử.
“Nương tử, lại đây uống thuốc đi.”
Lan Tâm hờ hững lên tiếng.
A Ngư đã thay một chiếc trường sam cổ đứng màu xanh lục, chậm rãi bước tới nhìn bát thuốc. Mùi thuốc xộc lên nồng nặc khiến nàng nhăn mặt, dạ dày cũng thấy cồn cào. “Khó ngửi quá… Ta đâu có bệnh, vì sao lại phải uống thuốc?”
Lan Tâm khựng lại một thoáng, nhớ đến lời dặn của thế tử, liền đáp: “Đây là thuốc thế tử sai người chuẩn bị để bồi bổ thân thể cho nương tử, coi như… bù cho nương tử đã vất vả đêm qua.”
Nghe nói là do Lục Dự căn dặn, A Ngư dẫu ghét mùi thuốc đến đâu cũng ngoan ngoãn bưng bát lên uống cạn.
Thuốc quý lắm. Từ nhỏ đến lớn nàng rất ít khi đau ốm. Lần mua thuốc tốn kém nhất cũng là lúc vét sạch tiền dành dụm để mua thuốc cứu mạng và dưỡng thương cho phu quân.
Chẳng mấy chốc, bát thuốc đã sạch không còn một giọt.
Lan Tâm âm thầm bĩu môi. Thế tử quả nhiên chẳng coi trọng nàng. Nếu thật lòng để tâm, sao lại để nàng ở nhĩ phòng, sau khi viên phòng còn bắt uống canh tránh thai.
Trước khi chính thất vào cửa, trong phủ vẫn có thể có di nương, nhưng cô nương này nhiều nhất cũng chỉ là một thông phòng không thể công khai.
Rốt cuộc cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi.
Lan Tâm khẽ cười nhạt trong lòng.
…
Kinh thành dẫu nóng bức đến đâu, vẫn dễ chịu hơn vùng đất Ngô. Ở nơi ấy chỉ cần đi vài bước là toàn thân đã nhớp nháp mồ hôi.
Qua mấy ngày liền, Lục Dự phá được vụ án trân bảo bị đánh cắp tại Vạn Quốc Quán trong kinh, rồi vào cung phục mệnh.
Rời khỏi Càn Thanh cung, dưới bức tường son mái ngói vàng, một tên nội thị đột nhiên tiến lên ngăn đường hắn. Có bài học lần trước, Lục Dự không để đối phương tới gần.
“Đại nhân, quý nhân nhà nô tài muốn gặp đại nhân để ôn chuyện, vẫn là ở chỗ cũ mà đại nhân thường đến.”
Ôn chuyện? Chỗ cũ?
Sắc mặt Lục Dự hơi trầm xuống.
Mấy năm qua, mỗi lần vào cung dự yến, hắn vốn không thích xã giao với đám người kia, thường mượn cớ say rượu để đến thủy tạ gần Ngự Hoa viên ngồi tĩnh tâm.
Vậy mà người kia cũng biết chuyện này?
Xem ra đã cố ý dò xét hành tung của hắn từ lâu.
Lục Dự cười lạnh trong lòng, khóe mắt khẽ liếc về phía khúc quanh phía sau, đáy mắt phủ kín hàn ý, lạnh lẽo mà mỉa mai.
Càng nghĩ hắn càng thấy căm hận những kẻ phản bội và những kẻ dám bày mưu tính kế mình.
“Bản quan không hiểu công công đang nói gì. Nếu không còn chuyện gì, xin nhường đường.”
Lục Dự lạnh nhạt đáp.
Tên nội thị bất đắc dĩ đành phải tránh sang một bên.
Phía sau khúc ngoặt, bóng người đang ẩn nấp khẽ run lên. Năm ngón tay siết chặt đến mức lòng bàn tay rỉ máu, từng giọt máu đỏ hòa lẫn với lớp sơn móng tay đỏ thẫm.
Hốc mắt dần ướt nhòa, tầm mắt cũng theo đó trở nên mơ hồ.
Dung Gia Huệ vừa định xoay người rời đi thì bất ngờ đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Người nọ cong mắt cười, vẻ mặt cà lơ phất phơ, ngang nhiên nắm lấy cổ tay nàng ta, nhếch môi nói:
“Nếu nương nương muốn có con nối dõi, vì sao không tìm nhi thần?”
Gã cúi người ghé sát bên tai nàng, hạ giọng: “Dù sao… phụ hoàng cũng đã lớn tuổi rồi.”
So với việc bị người ta nắm tay lôi kéo, điều khiến Dung Gia Huệ kinh hãi hơn cả là người này lại biết được kế hoạch của mình.
“Làm càn! Tam hoàng tử, mau buông bản cung ra!”
Dung Gia Huệ trừng mắt nhìn Lý Hàm, toàn thân run lên vì tức giận.
Đối với Lục Dự thì nàng ta nhiệt tình chủ động, còn vừa thấy gã đã lộ rõ vẻ chán ghét.
Lý Hàm vốn được nuông chiều từ nhỏ, lại là hoàng tử được nuôi dưới gối Hoàng hậu, vừa là trưởng tử trên danh nghĩa vừa là đích tử, sao có thể chịu nổi thái độ ấy.
“Làm càn?”
Lý Hàm giơ tay khẽ vỗ lên má nàng, cười như không cười.
“Nương nương vẫn chưa nhìn rõ tình thế sao? Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”
Dung Gia Huệ tựa như một con mèo rừng xù lông, tức giận nhìn đối phương, cười lạnh: “Mau buông bản cung ra. Bằng không bản cung nhất định sẽ đến trước mặt bệ hạ tố cáo ngươi tội đại bất kính. Huống hồ, ngươi vu oan bản cung như vậy, có chứng cứ gì chăng?”
Đêm đó tuy chuyện không thành, nhưng những kẻ đáng phải diệt khẩu, nàng ta đều đã xử lý sạch sẽ.
Ngoài Lục Dự ra, sẽ không còn ai biết.
Còn vị Tam hoàng tử Lý Hàm này, chỉ vì được ghi danh dưới gối Hoàng hậu, vừa là đích vừa là trưởng, nên lúc nào cũng tự cho mình hơn người.
Dung Gia Huệ từ lâu đã khinh thường gã. Trước khi nàng ta nhập cung, gã từng không ít lần dây dưa với mình.
Lý Hàm buông tay nàng ra, mỉm cười: “Nương nương không ngại suy nghĩ kỹ xem… hôm đó ở thiên điện đã để quên thứ gì. Nhi thần sẽ đợi nương nương ở Diên Thu cung.”
Nói xong, gã quay người bỏ đi.
Dung Gia Huệ hai mắt đỏ hoe, vội vàng chỉnh lại vạt áo xộc xệch, năm ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Nàng ta nhìn theo hướng Lục Dự rời đi rất lâu vẫn không thể hoàn hồn.
“A Dự… vì sao chàng lại tuyệt tình với ta như vậy…”
Nghĩ đến đây, máu trong lòng bàn tay theo cổ tay chảy xuống từng dòng.
Theo lời tên nội thị báo lại, Lục Dự rõ ràng đã uống chén rượu kia, hơn nữa còn uống hết cả một bầu.
Thứ thuốc ấy cực kỳ bá đạo, nếu trong vòng ba canh giờ không cùng nữ nhân hoan hợp…
Sắc mặt Dung Gia Huệ chợt trắng bệch.
Vậy người cùng Lục Dự đêm ấy… rốt cuộc là ai?
Đau nơi đầu ngón tay cũng không bằng nỗi đau trong tim.
Ánh mắt Dung Gia Huệ dần tối lại, nàng ta cắn chặt môi dưới đến trắng bệch.
Sau khi nàng ta nhập cung, suốt năm năm Lục Dự chưa từng cưới vợ.
Về sau nàng ta lén nghe được rằng, người này đã từ chối tất cả những mối hôn sự mà trưởng công chúa lựa chọn cho mình…
Lẽ nào… chẳng phải hắn vẫn luôn chờ mình sao?
Vậy vì sao… nay lại lạnh nhạt với mình đến thế?
Dung Gia Huệ toàn thân như mất hết sức lực, khuỵu xuống đất.
Cơn đau nơi lòng bàn tay vẫn không thể kéo nàng ta tỉnh táo lại.
Đôi mắt nàng ta vẫn si mê nhìn chằm chằm về nơi nam tử ấy đã rời đi, thật lâu không chịu dời đi.
A Ngư thích nghi với khí hậu kinh thành rất nhanh, mấy ngày nay thân thể đã dưỡng khỏe hẳn. Lan Tâm bị nàng quấn lấy đến hết cách, đành nói: “Nương tử, nô tỳ cũng chưa từng được đi học. Vẫn là phu nhân thương xót nô tỳ, nên mới cho học vài chữ đơn giản.”
“Nữ tử biết chừng ấy cũng đủ rồi.”
A Ngư nhìn giấy trắng mực đen trên bàn, khẽ nhíu mày. Từ nhỏ nàng học gì cũng rất nhanh, tiếng phổ thông Lan Tâm dạy nàng đã học gần hết, rất nhiều câu đều có thể nói được.
Còn việc học chữ… A Ngư nhìn những chữ “một, hai, ba… mười, người, lớn…”, rồi lại nhớ đến quyển sách nàng từng thấy phu quân đọc vào ban đêm. Chữ trên đó chi chít dày đặc, dường như chẳng giống những chữ nàng đang học chút nào.
“Đa tạ Lan Tâm cô nương. Hai hôm nữa ta sẽ hỏi… thế tử vậy.”
Lan Tâm đáp: “Thế tử trăm công nghìn việc, nào có thời gian quản mấy chuyện này. Ngày mai nô tỳ dạy nương tử thêu thùa đi. Thêu quần áo, giày vớ mới là bổn phận của nữ tử.”
A Ngư không phản bác, chỉ gật đầu. Nàng cũng biết may vá, nhưng chỉ biết khâu những bộ áo áo ngắn thuận tiện làm việc.
Những y phục nơi này đều là thứ trước kia nàng chỉ có thể thấy trong nhà phú hộ. Tay áo rộng, vạt dài, đẹp thì rất đẹp, nhưng nàng thật không dám tưởng tượng mình mặc chúng đi đánh cá sẽ thành bộ dạng gì.
A Ngư đợi ngoài chính phòng suốt một ngày. Đến lúc trời nhá nhem tối, cuối cùng cũng chờ được Lục Dự trở về.
“Thế tử!”
Lần này nàng gọi đúng xưng hô, phu quân hẳn sẽ không giận nữa.
Lục Dự đang dặn dò Thanh Bách vài câu, sau đó mới bước về phía nàng.
“Đã dùng cơm chưa?”
Vừa vào phòng, hạ nhân đã thắp đèn sáng trưng khắp gian phòng.
A Ngư gật đầu, tự mình ngồi xuống đối diện hắn.
“Phu quân… lần trước chàng bận việc, A Dạng vẫn chưa kịp nói chuyện với chàng.”
Điều nàng nhắc tới chính là chuyện sáng hôm ấy hắn vội vàng rời đi.
Lục Dự nhướng mày, đặt quyển sách trong tay xuống, ra hiệu nàng nói tiếp.
Trong lòng A Ngư ngọt ngào, chậm rãi cất tiếng: “A Dạng học được không ít chữ từ Lan Tâm cô nương. Phu quân… chàng xem thử chữ ta viết thế nào?”
Nghe thấy chỉ là chuyện cỏn con như vậy, Lục Dự thoáng mất kiên nhẫn. Hắn vừa định từ chối, lại nhìn thấy ánh mong chờ cùng vui mừng trong mắt nàng, rốt cuộc vẫn nén xuống.
Hắn sai người mang giấy bút tới.
A Ngư ngồi ngay ngắn trước bàn, tay phải cầm bút, ra dáng ra hình, nghiêm túc viết từng nét dưới ánh đèn.
Đôi mắt đào hoa khẽ rũ, hàng mi đen dày phủ bóng lên gương mặt trắng mịn. Mái tóc đen dài nghiêng sang một bên, hòa cùng chiếc cổ trắng như ngọc dưới ánh nến. Dưới ánh đèn, càng tôn lên dung nhan môi hồng răng trắng, da tựa mỡ đông.
Dường như từ sau khi trở về từ Hồ Châu, nàng đã trắng hơn rất nhiều, làn da cũng mịn màng hơn trước.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, Lục Dự liền cười nhạt khinh thường.
Đó chẳng phải chính là điều nàng mong muốn sao? Mang bụng dạ khó lường, dùng đủ mọi thủ đoạn để đổi lấy vinh hoa phú quý, đổi lấy cuộc sống tốt đẹp như thế này.
Nhưng xưa nay người đều muốn trèo cao, nước luôn chảy xuống thấp, ai mà chẳng ham quyền thế, giàu sang?
Xét ở điểm ấy, nàng và Dung Gia Huệ nào có gì khác nhau.
Sắc mặt Lục Dự càng thêm lạnh lẽo.
Dáng vẻ nàng cúi đầu bên án viết chữ thật quá giống Dung Gia Huệ.
Trong lòng lập tức mất hết hứng thú. Lục Dự vừa định đứng dậy thì thấy nàng cầm tờ giấy vừa viết, vui vẻ vòng qua chiếc bàn, đứng cạnh hắn cười nói: “Phu quân, chàng xem thử chữ ta viết thế nào! Phụ nhân trong Thanh Thủy thôn đều không biết chữ. Sau này trở về, ta sẽ là người phụ nữ đầu tiên trong thôn biết đọc biết viết.”
Tiếng líu ríu bên tai khiến Lục Dự phiền không chịu nổi. Thế nhưng khi nhìn xuống tờ giấy trắng mực đen trong tay nàng, hắn lại khẽ nhếch môi.
“Đây là chữ ngươi viết?”
Lục Dự cầm tờ giấy, cười như không cười nhìn nàng.
“Xiêu xiêu vẹo vẹo. Một hai ba bốn… e rằng đứa trẻ ba tuổi trong phủ cũng viết còn đẹp hơn ngươi.”
Nói xong, ngay cả chính Lục Dự cũng thấy mình thật buồn cười.
Dẫu là đứa trẻ ba tuổi trong phủ, chưa chắc đã viết ra được thứ chữ xấu đến vậy.
Ngoài gương mặt giống người ấy ra, những thứ khác của nàng, thật chẳng đáng nhắc tới.
Nghe lời châm chọc ấy, A Ngư mím môi. Trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng nhiều hơn cả vẫn là tủi thân.
“Thật sự… tệ đến vậy sao?”
Nàng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đôi mắt ngấn nước nhìn Lục Dự.
Bắt gặp ánh mắt ấy, Lục Dự vừa định mở miệng thì bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
Nàng sinh ra nơi thôn dã, cha mẹ đều mất, có thể sống đến hôm nay đã là không dễ, lấy đâu ra cơ hội đến trường?
Hắn khẽ ho hai tiếng để che giấu cảm xúc, rồi nói: “Ngồi xuống. Gia sẽ tự mình dạy ngươi viết.”
Dứt lời, hắn cầm bút, viết xuống mấy hàng chữ trên giấy Tuyên Thành.
A Ngư nhìn chữ mình rồi lại nhìn từng nét bút của hắn, nhất thời không còn lời nào để phản bác. Trong lòng dần dần nhẹ nhõm, ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Phu quân, vì sao chữ chàng lại đẹp như vậy? Ta thấy lúc chàng viết, tay chẳng hề run.”
“Là vì ngươi luyện quá ít.”
Lục Dự thản nhiên đáp: “Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày gia sẽ dạy ngươi vài chữ. Ngươi chép lại, mỗi chữ viết một trăm lần, rồi mang đến để gia kiểm tra.”
“Mỗi ngày sao?”
Nghe nói mỗi ngày phu quân đều sẽ kiểm tra bài mình, A Ngư lập tức nín khóc bật cười.
Như vậy chẳng phải mỗi ngày nàng đều được gặp phu quân hay sao?
Cũng đúng lúc ấy, Lục Dự bỗng không muốn nói thêm nữa.
Thói quen lên mặt dạy dỗ người khác vừa nổi lên thì lời đã nói ra, không thể rút lại.
Hắn thật sự không chịu nổi thứ chữ viết xấu đến mức ấy, trong lòng cứ muốn sửa cho bằng được, nào ngờ lại tự mình nhận lấy việc dạy nàng.
“Cứ tạm như vậy đi.”
Lục Dự hờ hững nói.
A Ngư chợt thấy sống mũi cay cay.
Phu quân bận rộn như vậy mà vẫn chịu dành thời gian mỗi ngày dạy nàng viết chữ. Không hiểu vì sao, trái tim nàng bỗng đập loạn như nai con chạy nhảy.
Lúc này, tư thế của A Ngư gần như đã tựa hẳn vào lòng hắn.
Nàng ngước nhìn Lục Dự, trong lòng bỗng dâng lên một cơn rung động khó tả, rồi chậm rãi nghiêng người hôn lên môi hắn.