[MTCCHTCC] CHƯƠNG 30

Chương 30

Tuệ Vinh giúp Tô Lê thay một bộ y phục khác, còn chu đáo gọi một tiểu nha hoàn đến giúp nàng xoa bóp, làm tan đi những vết bầm tím do bị véo trên eo.

Tiểu nha hoàn chưa rành chuyện nam nữ, chỉ mới được các ma ma dạy dỗ qua loa vài câu về chuyện phòng the của chủ nhân, cốt để phòng hờ sau này lỡ nghe thấy tiếng động gì cũng không đến mức hoảng loạn xông vào phòng, mạo phạm chủ tử.

Đến khi nhìn thấy vòng eo nhỏ nhắn, bắp đùi, thậm chí là trên mông Tô Lê đều chằng chịt những dấu vết xanh đỏ đan xen, tiểu nha hoàn không khỏi kinh hồn bạt vía, thầm nghĩ lẽ nào Tô nương tử bị đại công tử đánh đập sao?

Cẩn thận ngẫm lại thì quả thực rất có khả năng đó… Ai mà không biết Thôi Giác vốn là người sát phạt quyết đoán, ra tay không chút lưu tình. Bất cứ kẻ nào dám rình mò Sơ Nguyệt Các, bất kể nam phụ lão ấu, đều sẽ bị lôi ra hình đường xử phạt.

Sáu mươi gậy hình trượng nện xuống, đừng nói là phần mông nát nhừ máu thịt lẫn lộn, mà ngay cả đôi chân cũng tàn phế, chỉ còn thoi thóp đúng một hơi tàn. Đợi đến khi nô bộc bị đánh tới sống dở chết dở, chủ nhân mới ra vẻ khai ân, xóa tên tội nô khỏi sổ hộ tịch rồi đuổi ra khỏi phủ, ném cho mấy chục lượng bạc xem như cắt đứt ân nghĩa chủ tớ.

Chịu đựng vết thương nặng nề đến thế, đám nô tài phạm tội e là không cầm cự qua nổi một đêm đã phải mất mạng.

Tiểu nha hoàn hiểu rõ uẩn khúc bên trong. Rõ ràng là Thôi Giác tín Phật, không muốn có kẻ chết trong viện của mình để tránh phạm phải sát giới, nhưng cố tình lại không chừa cho người ta một con đường sống nào.

Hôm nay, chứng kiến một tiểu nương tử dung mạo như hoa như ngọc cỡ Tô Lê mà vẫn không nhận được chút thương xót nào từ Thôi Giác, trong lòng tiểu nha hoàn càng thêm lo sợ bất an, rùng mình khiếp đảm… Xem ra cái danh phận thị thiếp của đại công tử không phải ai cũng có phúc phần để gánh vác.

Nghĩ vậy, lực tay xoa bóp của tiểu nha hoàn càng trở nên nhẹ nhàng hơn, e sợ sẽ làm Tô Lê bị chạm tới vết thương mà đau đớn.
Tô Lê được hầu hạ thoải mái dễ chịu một hồi, cuối cùng cũng thay xong bộ xuân sam thêu họa tiết cỏ cuốn, chậm rãi rời khỏi Sơ Nguyệt Các.

Ngay lúc nàng định bước qua cánh cửa nách, Tuệ Vinh cô cô liền lên tiếng hỏi: “Vẫn chưa tới giờ đại công tử vào triều, hẳn là ngài ấy vẫn còn ở sảnh ngoài Sơ Nguyệt Các. Tô nương tử không định đến thỉnh an đại công tử một câu rồi hẵng về Mộ Đông Các sao?”

Tô Lê nhớ lại chuyện đêm qua, Thôi Giác vừa xong việc liền lập tức quay trở về phòng ngủ của mình…

Mặc dù chuyện hoan ái có vừa ý Thôi Giác đến đâu, hắn cũng tuyệt đối không buông thả chìm đắm vào sắc dục mà ngủ lại phòng khách.

Thôi Giác là kẻ kiêu ngạo, thanh tâm quả dục, vừa bước xuống giường liền trở mặt vô tình. Hắn hoàn toàn không phải loại người dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc, vậy nên nàng việc gì phải tự vác mặt tới rước lấy nhục nhã.

Tô Lê lắc đầu: “Không cần đâu. Lần sau nếu đại công tử có thời gian rảnh rỗi, cô cô cứ đến gọi ta để chuẩn bị cho việc mượn giống cầu con là được.”

Tuệ Vinh ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Bà nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh, yểu điệu của Tô Lê, trong lòng loáng thoáng dấy lên một tia hoang mang… Đây chính là ân điển của Gia chủ Đông Ngô Thôi thị, cớ sao Tô Lê lại không chịu tiếp nhận?

Cũng không rõ là do Tô Lê tự biết bản thân cùng Thôi Giác có khoảng cách xa xôi hệt như một trời một vực nên không dám trèo cao, hay là vị tiểu nương tử thoạt nhìn kiều diễm yếu ớt này, thực chất lại có cái đầu tỉnh táo hơn bất kỳ ai.

Theo lý thuyết, mỗi tháng Tô Lê chỉ có khoảng thời gian này là dễ thụ thai, vô cùng thích hợp để tiến hành chuyện phòng the.

Ngặt nỗi, dạo gần đây Thái tử Lý Phó Quân lại thiết lập một buổi yến tiệc săn bắn ở núi Ngô Đồng vùng ngoại ô, mời con em các thế gia trong toàn quận đến dự, lại còn giao toàn quyền phụ trách việc này cho Thôi Giác.

Thôi Giác bận tối mắt tối mũi, vội đến mức chân không chạm đất, suốt hai ngày trời không thấy bóng dáng đâu.

Tô Lê nhẩm tính, ước chừng trong tháng Ba này sẽ không cần phải hầu hạ đại công tử nữa, trong lòng tức khắc cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Tô Lê nghe đồn, yến tiệc lần này được tổ chức tại núi Ngô Đồng là lấy từ điển cố “Phượng hoàng đậu cành ngô đồng”. Việc này không những mang hàm ý giúp Thái tử xem mắt chọn lựa chính phi, mà còn đặc biệt mời cả Trọng Hoa công chúa Lý Mộ Dao và Thôi Giác đến dự; xem chừng cũng có ý muốn tác hợp cho hai người họ.

Suy cho cùng, Thôi Giác cũng đã hai mươi tư tuổi, mà Lý Mộ Dao cũng đã sớm đến tuổi cập kê, vô cùng thích hợp để ban hôn. Hai người họ đúng là trai tài gái sắc, quả thực có thể nói là một đôi bích nhân tuyệt phối; nay thời cơ đã chín muồi, tự nhiên phải nhanh chóng định ra hôn sự.

Chuyện Thôi Giác cưới công chúa, gần như đã là ván đã đóng thuyền.

Tô Lê nghe được chuyện này, cõi lòng vẫn phẳng lặng, không hề bận tâm.

Có điều, dù sao nàng cũng là người cần thể diện; một khi Thôi Giác và Lý Mộ Dao đã đính hôn, nàng tuyệt đối sẽ không trơ trẽn chen chân vào giữa hai người họ nữa… Trước lúc đó, Tô Lê phải mau chóng sắp xếp ổn thỏa mọi việc để rời khỏi đô thành.

Vào buổi chiều, Tô gia phái người mang khế ước bán mình của Thu Quế tới. Để lấy lòng Tô Lê, Chu thị lại còn tâm lý gửi kèm theo một tờ giấy xóa bỏ nô tịch.

Nhưng rốt cuộc Chu thị vẫn không yên tâm về Tô Lê. Trong bức thư nhà, mụ ta có nhắc, đợi đến lúc Tô Lê mang thai, sẽ lập tức phái mấy bà tử chuyên đỡ đẻ tới để kề cận chăm sóc nàng.

Tô Lê đương nhiên thừa hiểu, đây thực chất là muốn phái tai mắt đến giám thị nàng một lần nữa.

Nhưng nể tình Thu Quế có thể giành lại được tự do, Tô Lê thực tâm cảm thấy vui vẻ thay cho tỳ nữ này, nên cũng lười cự cãi, cứ để mặc cho Chu thị tự do an bài.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Tô Lê lặng lẽ đưa Thu Quế ra khỏi phủ, đến quan phủ lập hồ sơ xóa bỏ nô tịch cho nàng ấy. Sau đó, nàng lại mượn bức thư nhà của Chu thị làm lệnh bài thông hành, thuận lợi về tiểu viện thăm tổ mẫu.

Thời tiết bắt đầu chuyển nóng, Tô Lê biếu tổ mẫu rất nhiều bộ xiêm y bằng lụa mỏng mặc vào mùa xuân hạ. Nàng còn ra chợ mua cho bà rất nhiều quả mận, quả mơ, thậm chí có cả mấy quả đào xanh vừa mới chín tới.

Trước đó, nghe tin Tô Lê sẽ đến, tổ mẫu không những tắm gội súc miệng sạch sẽ, thay một bộ y phục mới tinh, mà còn xuống bếp dùng cối đá xay nhuyễn một cân đậu xanh để hấp bánh đậu xanh cho nàng ăn.

Chiều tối đầu hạ có chút nóng bức, trong viện lại không có chậu băng để làm mát, Tô Lê liền lôi Thu Quế ra lau sạch hai chiếc chiếu trúc, giúp tổ mẫu trải lên giường để bà nằm cho mát, xua đi cái nóng hầm hập.

Lúc dùng bữa, Tô Lê mỉm cười nói: “Mùa hè ở quận Kiến Nghiệp nóng bức quá, con nghe nói vùng phía bắc khí hậu mát mẻ, chỉ là gió cát hơi lớn, mùa đông tuyết rơi dày. Nếu có thể chịu được sự khác biệt khí hậu như vậy, chúng ta sang đó sống tạm một thời gian cũng rất tốt…”

Thu Quế cũng cười hùa theo: “Biết đâu có ngày lại có cơ hội đó chứ, đến lúc ấy lão phu nhân sẽ không cần suốt ngày phải phẩy quạt hương bồ giải nhiệt nữa.”

Hai người trong lòng đều tự hiểu tai vách mạch rừng, nên cố ý nói đùa vài câu trêu chọc nhau.

Thế nhưng tổ mẫu lại nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của các nàng, bà đoán chừng Tô Lê đã có sẵn dự tính trong lòng.

Bà nhớ lại lần trước Tô Lê gối đầu lên chân mình rơi lệ, tiểu cô nương mới rớt xuống hai giọt nước mắt đã vội vàng dùng mu bàn tay lau đi, trên môi lại nở nụ cười gượng gạo vờ như ấm áp.

Tô Lê tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng người già cả đời chắt chiu từng hớp nước hạt gạo nuôi cháu gái khôn lớn, làm sao lại không nhận ra cháu gái mình đang vui sướng hay khổ cực cơ chứ?

Trong lòng tổ mẫu quả thực vô cùng xót xa… Một nơi mà ngay cả khóc cũng không dám khóc cho thỏa thích, cuộc sống của Tô Lê liệu có thể sung sướng thư thái được bao nhiêu?

E rằng con bé đã phải nghiến nát hàm răng hòa cùng máu nuốt vào trong bụng, ôm trọn mọi nỗi uất ức cay đắng.

Tô Lê nghĩ đến việc khống chế Vương bà tử trong phủ họ Tô. Tuy nàng đã dùng tiền bạc để mua chuộc, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Để bảo đảm kế hoạch vạn vô nhất thất, nàng bắt buộc phải nắm thóp được con trai của Vương bà tử, như vậy mới khiến bà ta không sinh lòng phản trắc, tránh việc ngày sau lại đẩy tổ mẫu vào vòng hiểm nguy.

Tô Lê mải miết suy nghĩ cách phá giải cục diện. Nhưng nếu dạo này nàng ra khỏi phủ quá thường xuyên, e rằng sẽ rước lấy nghi ngờ… May mắn thay, hôm nay nàng tình cờ gặp lại một người.

Đó là một thiếu niên trạc tuổi Tô Lê, nét mặt vẫn còn vương chút ngây ngô. Vừa nhìn thấy Tô Lê, cậu ta liền mỉm cười cất tiếng gọi: “Nương tử, ngài còn nhớ ta không?”

Tô Lê đưa mắt đánh giá đối phương một lượt rồi khẽ lắc đầu.

Thiếu niên gãi gãi đầu, nghẹn một lúc lâu mới thốt lên: “Ta là Lâm Ẩn, năm ngoái ở trên núi, ngài đã cho ta tiền đi bốc thuốc cho tổ mẫu, ngài còn nhớ không?”

Trí nhớ của Tô Lê rất tốt, lập tức liền nhớ ra: “Là ngươi sao.”

Nàng nhớ rõ khi ấy, thiếu niên này chỉ là một đứa trẻ gầy gò ốm yếu, xanh xao vàng vọt. Không ngờ mới nửa năm trôi qua, vóc dáng cậu ta lại phổng phao cáo lớn hệt như một gốc trúc xanh, cơ thể cũng không còn gầy gò teo tóp nữa mà đã vạm vỡ khỏe mạnh như một con nghé non. Có thể thấy cuộc sống của đối phương đã khấm khá hơn nhiều.

Tô Lê cảm thấy vui mừng thay cho Lâm Ẩn: “Tổ mẫu của ngươi sức khỏe thế nào rồi?”

Nụ cười trên môi Lâm Ẩn sau khi nghe câu hỏi này liền dần dần nhạt đi.

Một lúc lâu sau, cậu ta mới đáp: “Kể từ hôm đó, tổ mẫu liền đổ bệnh nhiễm phong hàn, không thể cầm cự qua được mùa đông năm ấy.”

Tô Lê chợt hiểu ra, lòng tốt của nàng rốt cuộc cũng không đến kịp lúc, không thể cứu sống người thân của Lâm Ẩn.

Trong lòng Tô Lê thoáng dấy lên một tia chua xót: “Xin nén bi thương.”

Lâm Ẩn lắc đầu, mỉm cười trở lại: “Nhưng nhờ có số tiền của nương tử mà ta mới thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Ít ra ta cũng lo liệu được tang sự đàng hoàng cho tổ mẫu, còn tìm được một mảnh đất phong thủy hữu tình để lập mộ, đốt cho bà rất nhiều kim ngân tiền giấy. Kiếp sau, nhất định kiếp sau tổ mẫu sẽ không phải chịu khổ cực như vậy nữa.”

Tô Lê thoáng ngẩn người.

Có lẽ chỉ những kẻ sống kiếp này quá đỗi cơ cực, mới phải đem toàn bộ hy vọng gửi gắm vào kiếp lai sinh chăng?

Lâm Ẩn tiếp lời: “Không nhắc chuyện buồn này nữa. Thực ra ta vẫn luôn nghe ngóng tin tức của nương tử, cuối cùng hôm nay cũng được gặp ngài một lần. Số bạc ngài cho, ta đã dành dụm đủ rồi, hôm nay xin hoàn trả toàn bộ cho ngài. Còn nữa, đại ân đại đức của ngài, Lâm Ẩn này sẽ khắc cốt ghi tâm suốt đời; sau này nương tử có việc gì cần ta giúp, xin cứ mở lời sai bảo.”

Cậu ta vừa đưa túi tiền qua, lại vừa dúi vào tay Tô Lê một quả pháo đuổi chim mà người miền sơn cước hay dùng. Thực chất, đây là đạn tín hiệu của sơn trại chỗ Lâm Ẩn, khi bắn lên có thể tỏa ra làn khói màu vàng, dụ chim chóc bay tới, truyền tin xa tới mười mấy dặm.
Nếu Lâm Ẩn nhìn thấy tín hiệu Tô Lê gặp nạn, nhất định sẽ tự mình đến ứng cứu.

Tô Lê trong lòng tuy cảm kích, nhưng cũng không dám quá mức tin cậy người ngoài.

Ngặt nỗi nàng bị Tô gia giám sát quá chặt chẽ, hoàn toàn không có cách nào bồi dưỡng tâm phúc hay thủ hạ… Tô Lê nhìn thấy phần kẽ tay của Lâm Ẩn chai sần, trên người loáng thoáng tỏa ra mùi máu tanh, suy đoán đây ắt hẳn là dấu vết lưu lại do quanh năm cầm đao.

Tô Lê chợt nhớ lại lúc trước được Thôi Giác dùng tay “giải tỏa” giúp, phần bụng ngón tay của hắn cũng phủ đầy vết chai sần, lúc xoa nắn mang lại cảm giác vô cùng thô ráp. Mà Thôi Giác quả thực cũng là người luyện võ nhiều năm…

Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Lê thấy bản thân cũng không còn gì để mất, nàng quyết định đánh cược một phen.

Tô Lê chỉ tay về phía tên con trai cả của Vương bà tử đang lén lút chui vào sòng bạc ở đằng xa, nói với Lâm Ẩn: “Nếu ta muốn mượn kẻ này để khống chế mẹ hắn, A Ẩn tiểu huynh đệ liệu có thể giúp ta làm được việc đó không?”

Sau khi tổ mẫu qua đời, Lâm Ẩn sinh lòng thù hận đám con cháu hào môn thế gia coi mạng người như cỏ rác. Dựa vào sự tàn nhẫn liều mạng không sợ chết của bản thân, cậu tụ tập cùng sơn tặc, thu nạp lưu dân, ngang nhiên chiếm núi xưng vương ở khu vực ngoại thành.

Lâm Ẩn không những thoát khỏi cảnh bần hàn đói khát, trong tay có chút vốn liếng tích cóp, mà thậm chí còn dựng nên một sơn trại tặc phỉ với quy mô mấy trăm người. Cậu giờ đây không còn là thằng nhóc nhà nghèo thân cô thế cô ngày xưa nữa.

Vốn dĩ Lâm Ẩn đang sống yên ổn trên núi cùng các huynh đệ, nhưng vì luôn ghi nhớ ân tình của Tô Lê nên một lòng muốn tìm cơ hội báo đáp.

Bởi vậy, Lâm Ẩn mới không quản ngại đường xá xa xôi quay về quận Kiến Nghiệp, tìm kiếm Tô Lê khắp nơi.

Trước mắt, nghe tin Tô Lê đang gặp rắc rối, cậu đương nhiên sẵn lòng dốc toàn lực ra tay tương trợ.

Chỉ là khống chế một con bạc nhãi nhép, đối với Lâm Ẩn mà nói hoàn toàn không phải là việc gì khó khăn.

Có điều, trong lòng cậu hiểu rõ Tô Lê là một tiểu nương tử chốn khuê các, không biết hai chữ “khống chế” mà nàng muốn nói, rốt cuộc là yêu cầu đến mức độ nào…

Lâm Ẩn khẽ nhíu mày, mở lời thăm dò: “Nương tử muốn trừng phạt cảnh cáo gã một chút, hay là muốn…?”

Tô Lê thừa hiểu sự băn khoăn của Lâm Ẩn. Nàng nở một nụ cười giảo hoạt, đáp: “Không cần phải nương tay. Cho dù có đánh gãy tay gãy chân ta cũng không bận tâm, chỉ cần giữ lại cho gã một hơi tàn để giúp ta làm thành đại sự là được.”

Lâm Ẩn trong lòng đã thông suốt, cũng mỉm cười đáp: “Được, nương tử yên tâm, chuyện này cứ giao hết cho ta.”

Trút được tảng đá trong lòng, Tô Lê dặn dò Lâm Ẩn cách thức mật báo tin tức sau khi việc thành, rồi mang theo tâm trạng vô cùng mãn nguyện quay trở về Thôi gia.

Ngay lúc Tô Lê cứ ngỡ thời gian tới bản thân có thể thuận lợi tránh mặt Thôi Giác, nào ngờ nàng lại bất ngờ nhận được thiệp mời đến dự yến tiệc săn bắn ở núi Ngô Đồng…

Tô Lê sợ đến mức giật mình, không hiểu đám quan lại Bộ Lễ có phải là bị hồ đồ rồi hay không. Chỉ vì muốn mượn cớ tuyển phi cho Thái tử, mà lại moi móc một thứ nữ thân phận thấp hèn sống trong xó xỉnh như nàng lôi ra, cốt để góp mặt cho đủ quân số chăng?

Nhưng suy đi tính lại, Tô Lê cảm thấy rất có thể là vì nàng đang nương nhờ ở phủ họ Thôi. Quan lại Bộ Lễ dù sao cũng phải nể mặt nữ quyến bàng chi sống ở Thôi gia, thế nên trong danh sách khách mời mới có cả tên nàng.

Yến tiệc do hoàng gia đứa lời mời, Tô Lê có mười lá gan cũng không dám tìm cớ chối từ.

Nhưng nàng nhẩm tính lại thời gian, ngày mai là ngày khai tiệc, vừa vặn lại rơi vào giữa tháng, trùng khớp với kỳ hạn nàng phải hầu hạ mượn giống cầu con…

Ác nỗi, nàng phải đi cùng Thôi Giác đến hội săn bắn, hơn nữa con em các thế gia đều phải dựng lều trại bên ngoài và ngủ ở đó vài ngày.

Tô Lê chau mày ảo não.

Nàng thầm nghĩ, yến tiệc săn bắn còn có mặt Lý Mộ Dao ở đó, Thôi Giác hẳn là không đến mức tận tâm tận lực với việc “nối dõi” như vậy chứ. Lẽ nào ngay cả trong lúc dự tiệc, hắn cũng sẽ ép nàng phải lẻn vào doanh trướng để hầu hạ?

Thế nhưng, nhớ lại cái đêm hôm trước, nàng bị rót đầy không dưới hai lần.

Trong bụng tích tụ quá nhiều, quả thực no căng.

Mỗi lần vào quá sâu, sẽ lại có dịch trắng rỉ ra…

Cố tình Thôi Giác lại như phát điên, cứ một mực ghì chặt lấy eo nàng, ép nàng phải gắng gượng tiếp nhận.

Rõ ràng Thôi Giác sở hữu cặp mắt phượng cùng đôi môi mỏng, toát lên dáng vẻ của một kẻ thanh tâm quả dục, thế mà không hiểu sao thể lực lại sung mãn đến mức đáng sợ như vậy?

Cứ nghĩ đến sự cường thế ngang ngược của Thôi Giác trong chuyện mây mưa, Tô Lê đột nhiên thấy sởn gai ốc… Nàng quả thực không dám chắc, trong thời gian diễn ra yến tiệc săn bắn, liệu Thôi Giác có tìm nàng để làm ra cái chuyện đó hay không.

Xét cho cùng, cái tên này bề ngoài nhìn thì lãnh đạm vô cầu, nhưng thực chất tất cả chỉ là vỏ bọc giả dối. Hắn rõ ràng… rõ ràng là một kẻ có dục vọng cực kỳ nặng nề!

Ngày hôm sau, Tô Lê đi cùng Thôi Thuấn Anh đến núi Ngô Đồng.

Các trọng thần trong triều dắt díu già trẻ đi dự tiệc, đều chuẩn bị sẵn xe ngựa chờ đợi trước cửa nhà mình. Bọn họ yên tĩnh đợi ngự giá hoàng gia trong cung đi trước, rồi mới nối gót theo sau người của Đông Ngô Thôi thị từ từ tiến vào trong núi.

Thôi Thuấn Anh biết Tô Lê cũng được đi cùng, trong lòng vô cùng vui vẻ, hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ được.

Sáng nay lúc thức dậy, Thôi Thuấn Anh làm việc quá mức vội vàng hấp tấp, quên trước quên sau. Chưa kịp nói với Tô Lê được mấy câu, nàng ấy lại xách vạt váy, hớt hải chạy tót vào trong nhà: “Muội vẫn chưa mang theo roi ngựa! Huynh trưởng mới tặng muội, đẹp lắm, muội phải mang đi khoe mới được. Tô tỷ tỷ, tỷ đợi muội một lát, muội ra ngay đây!”

Tô Lê lười quản vị tiểu cô nương bộp chộp này, chỉ ngoan ngoãn đứng nép cạnh chiếc xe ngựa của Thôi gia, tĩnh tâm chờ đợi Thôi Thuấn Anh quay lại.

Nhưng ngay lúc nàng đang đứng chôn chân trước cửa lớn làm môn thần, phía xa bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào xôn xao.
Tô Lê theo tiếng động nhìn sang, lại trông thấy bóng dáng Thôi Giác đi giữa đám đông quân lính vây quanh.

Nam nhân mặc một bộ trường sam bằng lụa mỏng màu tuyết trắng, mái tóc đen nhánh như mực được búi gọn trong chiếc ngọc quan. Khi hắn bước đi, dáng người đĩnh bạt kiên cường, hai ống tay áo rộng tung bay phấp phới, tựa như tuyết đọng giữa trời thu trăng sáng, thanh tao thoát tục vô cùng sáng lạn.

Cách ăn vận như vậy thế mà lại xua tan đi ít nhiều thứ quỷ khí lạnh lẽo âm u ngày thường của hắn, tăng thêm vài phần thần tình cô độc, siêu phàm thoát tục.

Tô Lê thầm mắng mỏ trong bụng: … Nói chung là không giống người bình thường cho lắm.

Tô Lê rõ ràng đã có mấy lần da thịt kề cận với Thôi Giác, nhưng mỗi lần nhìn thấy người này, nàng vẫn thực sự khiếp đảm sợ hãi, chỉ dám liếc nhanh một cái, rồi vội vàng cúi gằm mặt xuống.

Đúng lúc Tô Lê vừa đếm xong một đàn kiến đang nối đuôi nhau bò trên bậc thềm đá xanh, một làn hương phong lan thanh u bỗng nhiên ập đến gần.

Hàn ý lạnh lẽo se sắt, cái bóng đen cao lớn của nam nhân đổ ập xuống bao phủ lấy nàng. Bờ vai và tấm lưng Tô Lê cứng đờ, cả người đứng nép sát bên cạnh xe ngựa, đến cựa quậy cũng không dám.

Nàng thầm nghĩ, Thôi Giác giấu nhẹm chuyện hai người lén lút mây mưa kín kẽ đến mức không có lấy một kẽ hở, hắn tuyệt đối không có khả năng thể hiện sự ưu ái đối với Tô Lê ở chốn đông người.

Thôi Giác tiến lại gần nàng, có lẽ chỉ là vì muốn tìm Thôi Thuấn Anh mà thôi.

Ngay lúc tâm trí Tô Lê còn đang để trên chín tầng mây, đầu óc mịt mờ như một đống hồ nhão, giọng nói trầm ấm thanh nhuận của Thôi Giác lại cố tình hạ thấp, chầm chậm rót vào bên tai nàng.

Tô Lê nghe rõ ràng hắn nói:

“Trong lúc dự yến tiệc săn bắn, mong Tô nương tử cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, tuyệt đối không được trêu chọc công chúa.”

Chỉ là một câu nhắc nhở nhẹ nhàng bâng quơ, Thôi Giác nói xong liền lướt qua người nàng sải bước đi, lập tức bước lên xe ngựa.

Những người xung quanh không hề hay biết khoảnh khắc hai người xì xào to nhỏ, chỉ đinh ninh Thôi Giác tiện đường đi ngang qua chỗ xe ngựa của Tô Lê.

Chỉ có Tô Lê là bị câu nói kia của Thôi Giác làm cho cứng đờ tại chỗ. Nghe xong, cả người nàng lạnh toát đến tận xương tủy, có vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi…

Lời này của Thôi Giác, sao lại như mang theo hàm ý cảnh cáo nàng ở bên trong?

Có phải hắn đang cố tình nhắc nhở Tô Lê rằng — thân phận của nàng, đến cả một tỳ thiếp cũng không bằng hay không.

Thôi Giác muốn nàng biết tự lượng sức mình, đừng vì mấy đêm hoan ái mà cậy sủng sinh kiêu, nảy sinh ý đồ trêu chọc Lý Mộ Dao – vị chủ mẫu tương lai của Thôi gia?

error: Content is protected !!