Chương 17: Hắn hiếm lạ cái gì?
Trong bóng đêm bị đêm tối nuốt chửng, ngoài tiếng đáy chung trà khẽ rung lên mặt bàn gỗ tử đàn phát ra âm thanh trầm đục ra, không còn thứ gì khác.
Tạ Trường Lăng lại chờ thêm một lúc, kiên nhẫn cạn sạch, tự mình xuống giường kéo Hằng Nguyên lên.
Hằng Nguyên lảo đảo: “Dược hiệu còn chưa phát tác.”
“Vậy thì phải bắt ta chờ sao?” Tạ Trường Lăng không khách khí nói, “Ta không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.”
Bóng đen khổng lồ bao phủ xuống người nàng, giống như một ngọn núi sừng sững nguy nga. Tạ Trường Lăng vặn mặt nàng lại, đôi mắt hẹp dài ánh lên sắc đen ướt át, khiến Hằng Nguyên nghĩ tới con sói đói đỏ mắt. Nàng co rúm lại muốn chạy, nhưng Tạ Trường Lăng đã xâm nhập lãnh địa của nàng.
“Ai đang làm ngươi?” Hắn nói lời thô tục như những tên phàm phu tục tử ngoài chợ, vừa hỏi vừa vỗ vào mặt nàng. Hằng Nguyên không trốn được, chỉ có thể nửa tủi nửa nhục gọi ra tên hắn.
Lần này không giống trước.
Trước đây hoặc là quay lưng, hoặc là vùi mặt vào khuỷu tay, Hằng Nguyên còn có thể tự lừa mình dối người. Thậm chí có lúc không chịu nổi, sắp sụp đổ, nàng có thể nhắm mắt lại, giả vờ như đang ở bên Tạ Trường Minh.
Nhưng bây giờ, lớp ngụy trang run rẩy ấy hoàn toàn bị xé toạc. Hằng Nguyên không thể không dùng lý trí mà đối diện với Tạ Trường Lăng trên giường, cảm nhận sự ấm nóng của hắn chạm lên da thịt, mồ hôi từ chóp mũi hắn nhỏ xuống hõm vai nàng ra sao, khi hắn ghé bên tai thở nặng nề, hơi nóng phả thành từng luồng, làm tai nàng ướt đẫm.
Cùng hắn ướt đẫm.
Giống như bọn họ vốn dĩ là một thể, so với Tạ Trường Minh, nàng và Tạ Trường Lăng mới là một đôi uyên ương.
Cảm giác thật đáng sợ.
Hằng Nguyên muốn giãy giụa, nhưng lúc này dược hiệu đã bắt đầu phát tác. Cánh tay vốn đang chống cự của nàng không tự chủ ôm lên vai Tạ Trường Lăng, trong miệng theo bản năng lẩm bẩm tiếp tục gọi tên người này.
Gió đêm thổi lay màn trướng, bóng tối che khuất trăng sáng, nàng đã quên mất Tạ Trường Minh.
Khi Hằng Nguyên tỉnh lại lần nữa, đã là lúc ánh mặt trời rực rỡ. Nàng đảo mắt, nhìn thấy dưới khóm hoa tươi đúng mùa, Tạ Trường Lăng nằm trên tháp mỹ nhân đang lật xem thoại bản. Trên người hắn chỉ khoác trường bào gấm thêu màu huyền sắc, nửa phần cơ bụng lộ ra vẫn còn lưu lại dấu vết của đêm qua.
Hằng Nguyên nhìn một cái rồi nghiêng mặt đi, giọng khàn khàn hỏi: “Canh sâm đã đưa đi chưa?”
Tạ Trường Lăng lật sang trang khác, tiếng giấy sột soạt vang lên: “Ngoài câu này ra, không lời nào khác để nói?”
Hằng Nguyên nói: “Thuốc tránh thai đâu?”
Tạ Trường Lăng buông sách, ngẩng đầu nhìn nàng.
Hằng Nguyên đợi một lúc không thấy đối phương đáp mới chậm rãi quay mặt lại, không né tránh mà nhìn thẳng hắn.
Tạ Trường Lăng cười nhạo.
Hắn không vui.
Rất không vui.
Vì thế Tạ Trường Lăng lười tiếp tục để ý Hằng Nguyên, đứng dậy đi ra ngoài.
Bên ngoài ánh mặt trời nóng rực, mạnh mẽ xua tan bóng tối. Hắn đứng dưới ánh nắng chói chang, lại không cảm nhận được dấu vết còn sót lại của đêm qua.
Những thứ dính nhớp và ẩm ướt ấy, dường như chỉ là một giấc mộng lớn.
Tạ Trường Lăng bước ra ngoài.
Trên đường hắn gặp Tạ tứ phu nhân đang đến thăm. Tạ tứ phu nhân thấy hắn quần áo xộc xệch, bộ dáng phóng túng sa đọa, kinh hãi vội quay mặt đi. Tạ Trường Lăng lạnh nhạt liếc bà ta một cái, tiếp tục đi về phía trước.
Tạ tứ phu nhân nhận ra hắn định đi đâu, cũng không kịp giữ thể diện, vội ngăn lại: “Đại tư mã, đại tư mã, cầu ngươi, ngươi không thể đi gặp Trường Minh như vậy.”
Tạ Trường Lăng không kiên nhẫn nói: “Hắn cũng không phải không biết.”
Tạ tứ phu nhân sững sờ, mắt trợn tròn.
Tạ Trường Lăng khẽ thở: “Cút.”
Hắn đi đến thiên viện, không chút do dự đẩy cửa bước vào. Tạ Trường Minh vậy mà đã tỉnh, yếu ớt dựa vào đầu giường. Tiểu nha hoàn quỳ bên giường định đút y uống canh sâm, nhưng y mím chặt môi, nhìn bát canh như nhìn kẻ thù.
Nghe thấy động tĩnh, y và tiểu nha hoàn cùng quay đầu lại. Thấy bộ dáng phóng đãng bất kham của Tạ Trường Lăng, tiểu nha hoàn đỏ mặt, luống cuống hành lễ. Còn trong mắt Tạ Trường Minh lóe lên lửa giận.
Tạ Trường Lăng cuối cùng cũng có chút hài lòng: “Ta còn tưởng ngươi là con rùa không biết tức giận.”
Tạ Trường Minh gầm lên: “Hỗn… ngươi… khinh…”
Y ho dữ dội.
Tạ tứ phu nhân vội lao vào, đỡ lấy Tạ Trường Minh, cầu xin Tạ Trường Lăng đừng tiếp tục kích thích y.
Hà tất phải gây khó với một người sắp chết? Sau này Hằng Nguyên chẳng phải vẫn nằm trong tay đại tư mã sao?
Nghe Tạ tứ phu nhân cầu tình như vậy với Tạ Trường Lăng, tay Tạ Trường Minh run lên: “Viên… không…”
Hằng Nguyên không ở đây, không ai hiểu y đang nói gì. Đương nhiên, cũng không ai quan tâm rốt cuộc y muốn nói gì.
Tạ Trường Lăng cười khẽ: “Thẩm thẩm hiểu lầm rồi. Chỉ là một thải tang nữ thôi, ta chơi cho vui, sao có thể thật sự coi trọng nàng.”
Tạ Trường Minh bị lời khinh miệt ấy chọc giận, trên gương mặt tái nhợt thậm chí đã nổi lên chút đỏ ửng.
Tạ Trường Lăng nhìn hắn, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ các ngươi thật sự cho rằng ánh mắt của ta thấp đến vậy?”
Tạ Trường Minh cuộn chiếc gối ném về phía Tạ Trường Lăng, đáng tiếc sức lực không đủ, chiếc gối rơi xuống giữa chừng, ngay cả góc áo hắn cũng không chạm tới nổi.
Tạ Trường Lăng nói: “Ta chỉ muốn xem thử tình yêu của Thập nhất huynh và tẩu tẩu có thật sự cảm động trời đất hay không. Kết quả thì các ngươi cũng thấy rồi, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hắn dang hai cánh tay, trường bào bằng lụa rủ xuống đất, lồng ngực đầy đặn cùng hàng cơ bụng xếp ngay ngắn hoàn toàn lộ ra. Những dấu vết kia như tuyết điểm hồng mai nở rộ không kiêng dè, đâm đến đau mắt Tạ Trường Minh.
Y đang run rẩy.
Khi tiểu nha hoàn dâng bát canh sâm lên, Tạ Trường Minh đã có suy đoán. Chỉ cần nghĩ đến những hy sinh Hằng Nguyên phải làm vì mình, phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn cùng tủi nhục, y liền hận không thể lập tức đi tìm ch·ết.
Nhưng y còn chưa thể. Trước khi cứu Hằng Nguyên thoát khỏi ma trảo, trước khi sắp xếp ổn thỏa cho nàng, y không thể qua loa mà đi tìm ch·ết như vậy.
Tạ Trường Lăng người này, thiên chi kiêu tử, tính tình lạnh lùng, rất hiểu chơi đùa nhân tâm, thứ hắn không tin nhất chính là chân tình thật ý.
Y sớm nên nghĩ tới.
Từ khi Tạ Trường Lăng bắt đầu trêu đùa bọn họ, y đã nên nghĩ tới Tạ Trường Lăng rốt cuộc muốn nhìn thấy điều gì.
Hằng Nguyên càng cùng mình tình sâu nghĩa nặng, Tạ Trường Lăng càng bất mãn, chỉ càng nghĩ cách tiếp tục tr·a t·ấn Hằng Nguyên.
Y không thể tiếp tục như vậy nữa.
Tạ Trường Minh bỗng đưa tay túm lấy Tạ tứ phu nhân, gian nan nói: “Bảo Hằng Nguyên… cút… ta… không… muốn… lại… thấy… nàng…người… thủy… tính… dương… hoa…”
Mỗi một chữ Tạ Trường Minh nói ra đều như bị dao khoét vào tim. Đến cuối cùng vì quá đau, ngay cả phát ra âm thanh cũng trở nên cực kỳ khó khăn, chỉ có thể đau đớn co quắp lại trên giường. May mà vì thương bệnh mà y che giấu được sự thất thố, không để Tạ Trường Lăng phát hiện ra manh mối.
Tạ tứ phu nhân nói: “Nhưng bệnh của con vẫn không thể rời canh sâm.”
Tạ Trường Minh dữ tợn nói: “Nàng… ở… ta… sẽ… bị… tức… ch·ết…”
Tạ tứ phu nhân chưa từng thấy đứa con ôn văn nhã nhặn của mình lộ ra bộ mặt đáng sợ như vậy, bị dọa đến không nói nên lời. Hơn nữa lựa chọn như vậy cũng khiến bà không biết rốt cuộc nên làm thế nào.
Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra. Tiếng “kẽo kẹt” nhẹ vang lên như một tiếng sấm lăn vào phòng. Tạ Trường Minh hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn thấy Hằng Nguyên đứng ở cửa.
Y chỉ vừa nhìn rõ vạt áo nàng liền lập tức quay mặt đi. Gương mặt ngày đêm thương nhớ kia, y không có dũng khí nhìn, sợ chỉ cần nhìn một cái sẽ sụp đổ, sẽ để Tạ Trường Lăng nhìn ra manh mối. Vì vậy y nghiến răng xoay người vào trong, nói với Tạ tứ phu nhân: “Bảo… nàng… đi… ta… không… muốn… nhìn… thấy… nàng.”
Ngoài Hằng Nguyên ra, không ai hiểu được y nói gì. Vì vậy để người khác hiểu rõ ý của mình, Tạ Trường Minh phải hao phí gấp trăm lần sức lực, rất nhanh đã khiến mình kiệt quệ.
Như vậy cũng tốt, sớm hôn mê đi, đến một thế giới nơi có Hằng Nguyên bầu bạn.
Tạ tứ phu nhân khó xử đứng dậy. Bà nhìn Tạ Trường Lăng một cái rồi mới quay sang Hằng Nguyên. Trong lòng bà tính toán: cách tốt nhất là để Hằng Nguyên biến mất khỏi trước mặt Tạ Trường Minh, nhưng vẫn có thể bầu bạn bên Tạ Trường Lăng, như vậy cũng không cần lo lắng chuyện thiếu canh sâm.
Nhưng những người có mặt ở đây đều không để ý tới bà.
Ánh mắt Hằng Nguyên xuyên qua căn phòng dài hẹp, dừng lại trên người Tạ Trường Minh. Nàng thấy y thất vọng quay người thế nào, thấy sống lưng y hướng về phía nàng lạnh lẽo tàn nhẫn ra sao.
Tim nàng đau quặn.
Hằng Nguyên lập tức hiểu ra đây chỉ là màn diễn của Tạ Trường Minh. Y sao có thể trách nàng? Người tốt như y chỉ biết oán hận bản thân vì sao còn sống mà liên lụy nàng, tuyệt đối không nỡ trách nàng dù chỉ một chút.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013