Chương 18: “Chỉ cần ngươi cam tâm tình nguyện đi tìm ch·ết, ta liền cung cấp nhân sâm cho y đến ch·ết mới thôi.”
Nhưng ý nguyện là vậy, hiện thực lại lạnh lùng vô tình. Những lời Tạ Trường Lăng vừa nói Hằng Nguyên cũng nghe được, khiến nàng lập tức hiểu ra mục đích quyết định của Tạ Trường Minh.
Y muốn nàng đi, rời khỏi vũng bùn này.
Y muốn Tạ Trường Lăng mất hứng thú với nàng, muốn nàng ở trước mặt Tạ tứ phu nhân mất đi giá trị lợi dụng, để nàng có thể giành lại tự do.
Thân thể bệnh tật kéo dài hơi tàn của y vẫn vì nàng mà tính toán. Cho dù cái giá là không còn được uống bát canh sâm cứu mạng, y cũng không tiếc.
Dụng tâm lương khổ như vậy khiến Hằng Nguyên không dám phụ lòng, cũng không thể phụ lòng.
Bởi vì sau khi liên tiếp chịu hai lần kích thích, thân thể Tạ Trường Minh đã thật sự rất yếu. Nàng tiếp tục ở lại nơi này chính là kịch độc, mà bát canh sâm cứu mạng kia cũng là độc.
Nàng sẽ hại Tạ Trường Minh.
“Được, ta đi.” Hằng Nguyên hai mắt đẫm lệ, xoay người chạy đi. Tốc độ nhanh đến mức Tạ tứ phu nhân còn chưa kịp phản ứng.
Hằng Nguyên nghiêng ngả chạy ra ngoài. Tạ tứ phu nhân nhìn về phía Tạ Trường Lăng. Bà đã nghe hết cuộc đối thoại giữa hai huynh đệ trước giường bệnh, sau khi Tạ Trường Minh rơi hôn mê bà cũng từng cùng Tạ Trường Lăng bàn bạc khuyên nhủ, nhưng thái độ thờ ơ của Tạ Trường Lăng khiến bà không khỏi do dự.
Những lời Tạ Trường Lăng nói chẳng lẽ là thật? Hắn thật sự coi thường Hằng Nguyên, chỉ vì thấy thú vị nên mới trêu đùa nàng?
Tạ tứ phu nhân thử hỏi: “Đại tư mã, vậy ta sai người đuổi theo nàng?”
Tạ Trường Lăng nhìn Tạ tứ phu nhân, thần sắc lạnh nhạt: “Đuổi cái gì?”
Dưới lớp trường bào vẫn còn lưu lại chứng cứ hai người từng thân mật khăng khít, nhưng Tạ Trường Lăng đã trở mặt vô tình.
Trong trò chơi này, hắn đã đạt được kết quả như mong muốn. Màn kịch tình nhân trở mặt tuy ngắn ngủi qua loa, nhưng cũng coi như thỏa mãn hắn. Tạ Trường Lăng không thấy còn lý do gì phải giữ Hằng Nguyên bên cạnh nữa.
Chỉ là một ả đàn bà.
Hơn nữa còn là một ả đàn bà hay khóc, nằm trên giường hắn mà vẫn gọi tên nam nhân khác.
Hắn hiếm lạ cái gì?
Tạ Trường Lăng phất tay áo, bước ra ngoài, tiến về phía bầu trời xanh biếc.
Trò chơi này kết thúc rồi, tiếp theo chơi gì đây?
Triều đình dạo này dường như lâu rồi không có động tĩnh. Đám đại thần kia vẫn chưa tranh cãi ra kết luận sao?
Hay là vào cung trêu chọc tiểu hoàng đế một chút.
Thuận tiện mang theo nông nữ kia đi. Hắn thật sự nóng lòng muốn nhìn thấy biểu cảm giận mà không dám nói của tiểu hoàng đế.
Hằng Nguyên một mạch chạy ra khỏi phủ Đại tư mã, ngay cả một hơi cũng không dám nghỉ, chỉ sợ Tạ Trường Lăng sẽ phái người bắt nàng trở lại. Nhưng nàng ở bên ngoài nơm nớp lo sợ trốn suốt nửa ngày, lại phát hiện căn bản không có ai đi tìm nàng. Cả phủ Đại tư mã gió êm sóng lặng, hoàn toàn không vì sự rời đi của nàng mà dấy lên chút gợn sóng nào.
Nàng sững sờ, lúc này mới có thời gian nhớ lại những lời lạnh lùng vô tình của Tạ Trường Lăng. Bị người ta coi như một món đồ chơi, Hằng Nguyên đương nhiên vừa giận vừa tủi. Nhưng trong thời khắc này, nàng cũng không còn tâm trí để tủi thân cho chính mình.
Tạ Trường Lăng đã chấm dứt trò chơi này, vậy hắn còn tiếp tục cung cấp nhân sâm cho Tạ Trường Minh không? Đó là nhân sâm trăm năm, là dược liệu cực kỳ quý giá.
Hằng Nguyên lo lắng bất an, lại lén lút quay về phủ Đại tư mã. Nàng không dám tới gần, chỉ dám đứng ở khoảng cách xa xa, lén lút quan sát như một tên trộm.
Tạ Trường Lăng không có ở phủ. Tạ tứ phu nhân lo lắng sốt ruột chạy tới, rồi lại khóc lóc quay về. Lần sau bà quay lại còn mang theo Tạ tứ lão gia. Hai người trên đường về vẫn còn cãi vã không ngừng. Hằng Nguyên đứng xa như vậy mà vẫn nghe được Tạ tứ phu nhân mắng Tạ tứ lão gia là đồ vô dụng.
Lần tiếp theo Tạ tứ phu nhân quay lại, bà mang theo xe ngựa đưa Tạ Trường Minh ra ngoài. Ngay cả Tạ phủ bà cũng không dám để y trở về, mà chở y đến một tiểu viện hẻo lánh, rồi gọi mấy nữ sử cùng gã sai vặt tới, cứ thế an trí y ở đó.
Hằng Nguyên nhìn thấy mà lòng trĩu nặng.
Tạ Trường Minh đến Tạ phủ còn không thể trở về, làm sao có thể trông mong Tạ tứ phu nhân tìm được nhân sâm trăm năm để nuôi dưỡng y? Tứ phòng đâu có nhiều bạc.
Hằng Nguyên đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ, nhưng lại cảm thấy mây đen che kín trời, toàn thân lạnh buốt.
Nàng nhìn thêm một lúc rồi xoay người rời đi.
Hằng Nguyên vốn chỉ là một thải tang nữ. Để mời đại phu cho Tạ Trường Minh, nàng đã túng thiếu suốt một thời gian dài. Sau khi rời khỏi phủ Đại tư mã, nàng tùy tiện thuê một tấm chiếu trong phòng hạ đẳng của khách điếm để ngủ, mỗi ngày chỉ ăn một bữa, không phải bánh bao thì là bánh hồ.
Nàng không cảm thấy vất vả. Thải tang nữ cái khổ gì cũng chịu được. Huống chi nàng vẫn còn lo cho Tạ Trường Minh, đã sớm ăn không ngon ngủ không yên. Như vậy vừa hay còn tiết kiệm được chút bạc, để nàng có thể ở Trường An thêm vài ngày, bầu bạn cùng Tạ Trường Minh.
Nhưng lúc này Hằng Nguyên sợ rằng Tạ Trường Minh ngay cả những ngày nàng chắt chiu ăn mặc tằn tiện mới đổi được này cũng không thể chống đỡ nổi.
Hằng Nguyên đếm đống bạc vụn, tính xem mình còn có thể thuê tấm chiếu nhỏ kia được bao lâu, trong lòng càng thêm sốt ruột.
Đúng lúc ấy nàng đi ngang qua một quán trà. Những trà khách rảnh rỗi vừa nhai đậu phộng vừa bàn tán chuyện của Tạ gia.
Nói chính xác hơn là chuyện tuyển chọn Hoàng hậu cho tiểu hoàng đế.
Đại tư mã coi trọng một nông nữ, chuyện này khiến tiểu hoàng đế cùng phe bảo hoàng tức giận, đồng thời cũng khiến người của Tạ gia bất mãn. Triều đình đã rung chuyển suốt nhiều ngày. Không biết vì sao, đột nhiên Thái phó của Thái tử lại nhượng bộ, đồng ý để tiểu hoàng đế nghênh thú vị nông nữ kia. Mọi người hiện đang bàn tán vì sao Thái phó của Thái tử lại đột nhiên thay đổi thái độ.
Những trà khách ở xa chốn triều đình, bàn qua bàn lại cuối cùng cũng chỉ rút ra một kết luận —— tuy nông nữ thân phận thấp kém, nhưng vẫn còn tốt hơn để nữ nhi Tạ gia làm Hoàng hậu. Đại tư mã tay nắm quyền lớn, nếu tiểu hoàng đế lại có một hoàng tử mang huyết mạch Tạ gia, thì giang sơn này e rằng rất nhanh sẽ đổi triều.
Hằng Nguyên nghe đến nhập thần.
Nàng chợt nhớ tới người đường muội mà Tạ Trường Lăng từng thuận miệng nhắc tới — vị đường muội từ nhỏ đã được nuôi dưỡng để làm Hoàng hậu, vì mất đi ngôi vị Hoàng hậu mà trốn trong nhà khóc lóc. Thế nhưng trong miệng các trà khách lúc này, nàng ta lại là một thế gia quý nữ ngạo mạn.
Người như vậy, thật sự sẽ cam tâm để một nông nữ cướp đi vị trí của mình sao?
Hằng Nguyên cảm thấy sẽ không.
Vì vậy nàng nảy ra một ý định cực kỳ táo bạo. Nàng cũng hiểu rất rõ một khi làm vậy, cái giá phải trả sẽ tàn khốc đến mức nào. Nhưng nàng đã không còn thời gian nghĩ nhiều nữa. Nàng không muốn Tạ Trường Minh xảy ra chuyện, nàng muốn y sống thật tốt.
Sau khi đã có chủ ý, Hằng Nguyên giống như kẻ đi trong bóng tối quá lâu cuối cùng cũng nhìn thấy ánh bình minh. Nàng chạy đi, giống như một con chim sẻ nhỏ nóng lòng muốn trở về tổ.
Hằng Nguyên thở hồng hộc chạy tới cổng Tạ phủ. Cánh cổng phủ nguy nga kia giờ đây cũng không còn dọa được nàng nữa. Nàng cầu xin người sai vặt truyền lời cho Tạ gia Thập thất nương.
Người sai vặt nhíu mày nhìn nàng. Nàng rời đi quá vội, trên người chỉ có quần áo mà Tạ Trường Lăng sai người chuẩn bị. Hằng Nguyên đương nhiên không thể mặc loại quần áo quý giá ấy để ở trong phòng khách điếm hạ đẳng đầy người phức tạp, vì vậy nàng đem chúng đi cầm được một lượng bạc, rồi tùy tiện mua hai bộ váy thường rẻ tiền để thay. Vì chỉ muốn tiết kiệm bạc, nàng không kén màu sắc kiểu dáng, nên nhìn vừa quê mùa vừa xám xịt.
Người sai vặt ghét bỏ đuổi nàng sang một bên. Đây không phải lần đầu Hằng Nguyên bị sai vặt xua đuổi. Trước cửa phủ tể tướng ngay cả quan cửu phẩm cũng không buồn được tiếp kiến, nàng không đưa ra đủ bạc bái kiến, những người sai vặt kia đương nhiên sẽ không…
Hằng Nguyên không còn cách nào, đành tự mình nghĩ xem làm sao có thể trèo tường lẻn vào Tạ phủ.
Gan nàng thật sự rất lớn. Những lúc khóc lóc trước kia chẳng qua chỉ là bị dồn nén uất ức mà thôi. Tạ Trường Lăng căn bản không thể tưởng tượng được Hằng Nguyên lại là một cô nương dũng cảm liều lĩnh đến vậy. Nàng dựa vào sức mình, thế mà thật sự leo lên được bức tường cao.
Nhưng sau khi rơi xuống đất, nàng lại bối rối.
Phủ Đại tư mã đã lớn, Tạ phủ còn lớn hơn nữa. Nhiều viện như vậy, nàng căn bản không biết viện nào là của Tạ Thập thất nương. Nếu cứ đi tìm từng viện từng viện một như vậy, cũng không biết phải tìm đến năm tháng nào.
Đúng lúc Hằng Nguyên ngồi xổm trong góc, không biết phải làm sao thì ông trời cuối cùng cũng mở mắt một lần. Nàng nghe thấy tiếng ngọc bội leng keng, có nữ sử nhỏ giọng khuyên nhủ: “Thập thất nương…”
Hằng Nguyên nghe thấy cái tên này liền lập tức nhảy ra khỏi góc. Đám nữ sử bị dọa đến hoa dung thất sắc, hô to gọi thị vệ. Hằng Nguyên cuống cuồng giải thích: “Ta không phải người xấu! Ta đến để giúp Thập thất nương!”
“Ngươi?”
Cô nương được các nữ sử vây quanh bảo vệ kia, dù gặp tình huống kỳ quái như vậy vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Nàng ta từ trên xuống dưới đánh giá Hằng Nguyên một lượt. Cái vẻ kiêu ngạo bẩm sinh thấm trong ánh mắt nhàn nhạt ấy khiến Hằng Nguyên lập tức nghĩ tới Tạ Trường Lăng. Nàng vô cùng không tự nhiên, cảm giác mình lại trở thành món hàng bị người ta cân nhắc đánh giá.
Thập thất nương nói: “Ngươi có thể giúp ta cái gì?”
Nàng ta không cảm thấy Hằng Nguyên thật sự có thể giúp được mình. Dù sao đối thủ của nàng ta là Đại tư mã quyền khuynh triều dã. Vị đường huynh kia từ nhỏ đã thông minh, giỏi thao túng thạo quyền mưu. Trong Tạ gia không có ai có thể chế ngự hắn, ngay cả Tạ thất lão gia cũng không làm gì được.
Nhưng Hằng Nguyên — một tiểu nương tử phong trần mệt mỏi, nhìn qua yếu ớt vô lực, tám sào tre cũng chẳng liên quan gì đến Tạ Trường Lăng — không chỉ lẻn được vào Tạ phủ, còn luôn miệng nói có thể giúp Thập thất nương. Điều này không khỏi khiến nàng ta sinh ra chút hứng thú.
“Ta có nhược điểm của Đại tư mã.” Hằng Nguyên nhìn thẳng vào mắt Thập thất nương. “Ta chính là nhược điểm của hắn.”
Nàng đem chuyện trước đây nói lại cho Thập thất nương nghe. Tuy phải kể những chuyện như vậy với người xa lạ khiến Hằng Nguyên vô cùng xấu hổ và khó chịu, nhưng vì Tạ Trường Minh, nàng vẫn cố gắng nói hết.
Thập thất nương nghe xong, trầm mặc hồi lâu.
Hằng Nguyên nóng ruột: “Ngươi không tin sao? Ngươi có thể đi hỏi Tứ phu nhân, Tứ lão gia, hoặc Thất lão gia, bọn họ đều gặp qua ta, đều biết chuyện là thế nào. Chỉ cần ngươi đồng ý mỗi ngày ba bữa mang canh sâm cho Trường Minh, ta sẽ đứng ra tố cáo Tạ Trường Lăng cưỡng đoạt đường tẩu.”
Thập thất nương nhìn nàng một lúc, bỗng nhiên nở một nụ cười kỳ quái: “Ta tin.”
Thập thất nương quay đầu thấp giọng dặn dò nữ sử một câu. Nữ sử liền vội vã rời đi. Hằng Nguyên vẫn nhìn theo người này, không biết nàng ta đi đâu. Thập thất nương cũng không nói chuyện với Hằng Nguyên nữa — một thải tang nữ căn bản không xứng để nói chuyện với mình.
Một lát sau, nữ sử vừa rời đi dẫn theo mấy bà tử vội vàng trở lại, chỉ tay vào Hằng Nguyên quát: “Chính là nàng!”
Không đợi Hằng Nguyên kịp phản ứng, nàng đã bị người ta ấn xuống đất trói lại. Thập thất nương không nhìn nàng nữa, xoay người đi vào đình hóng gió. Làn váy của nàng ta như từng tầng cánh hoa chồng lên nhau, tỏa ra mùi huân hương tinh xảo nhàn nhạt.
Thập thất nương nói: “Mời Đại tư mã tới đây, cứ nói ta đã thay hắn bắt được một tên tiểu tặc.”
Hằng Nguyên ngơ ngác.
Theo suy nghĩ của nàng, Tạ Trường Lăng đã ngăn chặn con đường mà Thập thất nương nỗ lực bao năm. Thập thất nương cho dù không hận hắn thì cũng phải oán hắn. Chỉ cần lợi dụng tốt người này, Thập thất nương không những có thể trở thành Hoàng hậu, còn có thể khống chế Tạ Trường Lăng. Đây là một vụ mua bán chắc thắng, Thập thất nương không có lý do gì không làm.
Nhưng hiện tại xem ra, Thập thất nương dường như hoàn toàn không có ý định đó.
Sao lại thế này? Chẳng lẽ Thập thất nương không để bụng việc bị cướp mất ngôi vị Hoàng hậu sao?
Hằng Nguyên không nghĩ ra, nhưng cũng may Tạ Trường Lăng rất nhanh đã tới.
Lâu ngày không gặp, Tạ Trường Lăng vẫn đáng ghét như vậy, thong thả bước vào đình hóng gió như dạo chơi trong sân vắng, đến một ánh mắt cũng không thừa thãi liếc nhìn Hằng Nguyên. Trong mắt hắn, nàng dường như chỉ là một hạt bụi không đáng nhắc tới.
Thập thất nương trịnh trọng đứng dậy, hành lễ với Tạ Trường Lăng, rồi nói: “Không biết từ đâu chui ra một tên tiểu tặc, dám ngậm máu phun người, bôi nhọ thanh danh đường huynh. Đường huynh vẫn nên mang nàng về thẩm vấn, xem kẻ đứng sau là ai.”
Tạ Trường Lăng nói: “Nhưng nếu những lời nàng nói đều là thật thì phải làm sao đây? Muội muội tốt của ta.”
Thập thất nương ngẩn ra. Nàng ta không thể tin nổi mà nhìn về phía gương mặt Hằng Nguyên, nhưng từ khi Tạ Trường Lăng xuất hiện, Hằng Nguyên liền không hề ngẩng đầu lên nữa. Thập thất nương hít một hơi lạnh, cảm thấy thật khó tin.
Tạ Trường Lăng thích kiểu này sao?
Vậy việc hắn chọn một nông nữ làm Hoàng hậu chờ tuyển, không phải để sỉ nhục Hoàng hậu, cũng không phải khinh thường nàng ta, mà chỉ đơn giản vì ánh mắt hắn kém cỏi?
Thập thất nương vẫn không thể tin nổi. Dù sao Tạ Trường Lăng tinh thông thư họa, lại am hiểu âm luật, người như vậy không thể nào có ánh mắt tầm thường.
Thập thất nương trấn định lại tinh thần, nói: “Nếu là thật, vậy kéo xuống đánh chết đi.”
Một thiếu nữ mới mười bảy tuổi, gương mặt vẫn còn nét trẻ con, lại dùng giọng điệu tùy tiện nhất nói ra lời đáng sợ nhất.
Hằng Nguyên khó tin ngẩng đầu nhìn nàng ta. Người ta thường nói nữ nhân thiện tâm, nhưng trên người Thập thất nương, Hằng Nguyên hoàn toàn không nhìn thấy cái gọi là “tâm”.
Tạ Trường Lăng “ồ” một tiếng, nói: “Ta còn tưởng đường muội sẽ mượn chuyện này để áp chế ta.”
Thập thất nương nói: “Nàng có thể đầu nhập vào viện của ta, cũng có thể đầu nhập vào phe người khác. Tuy ta và đường huynh có mâu thuẫn, nhưng chúng ta đều xuất thân Tạ gia, cùng vinh cùng nhục. Giữ lại nàng, đối với đường huynh chung quy là một uy hiếp, với ta mà nói cũng là một tai họa.”
Đã là tai họa, đương nhiên phải sớm xử lý.
Lý lẽ rất rõ ràng, Tạ Trường Lăng cũng không phản đối: “Tùy ngươi.”
Hằng Nguyên vội vàng kêu lên: “Ta chỉ cần ngươi có thể vì Trường Minh cung cấp canh sâm, ta chưa từng nghĩ đem nhược điểm bán cho người khác.”
Bước chân Tạ Trường Lăng khựng lại.
Thập thất nương bật cười, cảm thấy lời của Hằng Nguyên thật buồn cười: “Ngươi muốn ta tin vào thứ gọi là nhân tính hư vô mờ mịt sao? Khi ngươi nói với ta những lời đó, ngươi biết trong mắt ngươi có bao nhiêu oán hận Đại tư mã không?”
Nàng ra hiệu với bà tử: “Kéo xuống đi, loạn côn đánh chết.”
Hằng Nguyên không hề do dự. Dù hai tay hai chân đều bị trói, nàng vẫn cố gắng chạy. Dáng vẻ chật vật, thân thể bị trầy xước khắp nơi, nhưng nàng vẫn không chịu dễ dàng cầu xin tha thứ. Đầu đập, chân đá, miệng cắn — thủ đoạn nào cũng dùng. Giống như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, dù bị ép đến tuyệt lộ, Hằng Nguyên vẫn không ngừng giãy giụa. Bà tử bị nàng chọc giận, cũng muốn trấn áp nàng, liền nắm búi tóc nàng mà tát thẳng vào mặt.
Tiếng tát vang dội hung hãn. Tạ Trường Lăng không nghe thấy nàng khóc, cũng không nghe thấy nàng cầu xin tha thứ, càng không nghe nàng cầu cứu hắn.
Trước đây Tạ Trường Lăng luôn cho rằng nàng là một kẻ thích khóc. Trên giường chỉ cần hắn tùy tiện làm vài cái là nàng đã khóc đến đáng thương, nước mắt chảy mãi không ngừng, như thể được làm bằng nước. Nhưng lúc này nàng lại giống như bị câm, một tiếng cũng không phát ra.
Mũi chân hắn khẽ đổi hướng, nói: “Dừng lại.”
Bà tử giữ chặt Hằng Nguyên, thuận thế dừng tay. Bị năm sáu bàn tay nắm lấy, búi tóc Hằng Nguyên rối tung, gương mặt sưng đỏ, chỉ còn đôi mắt vẫn sáng và sắc, hung hăng trừng hắn.
Tạ Trường Lăng nói: “Muốn sống đến vậy à.”
Hằng Nguyên không để ý tới hắn. Mỗi lần hắn mở miệng, trong đầu toàn là ý nghĩ xấu, chắc chắn không phải chuyện tốt.
Tạ Trường Lăng nói: “Ta thấy ngươi thật sự yêu Tạ Trường Minh đến sống chết không rời, cũng thật đáng thương. Ta cho ngươi một cơ hội — chỉ cần ngươi cam tâm tình nguyện đi tìm chết, ta sẽ tiếp tục cung cấp nhân sâm cho hắn, cho đến khi y chết mới thôi.”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013