Chương 19: Ước chừng lại là muốn chơi trò gì đó.
Tạ Trường Lăng nói rất tùy ý, thần sắc cũng không vì sắp gánh trên tay một mạng người mà có nửa phần nặng nề.
Hằng Nguyên nhìn hắn, không thấy rõ dung nhan người này, nhưng lại cảm nhận rõ ràng cảm giác quyền lực khổng lồ nặng nề nghiền qua xương cốt mình.
Thì ra làm con kiến là như vậy — bất bình, vô lực, bi thương.
Có thể tùy ý quyết định sinh tử của người khác chắc hẳn là cảm giác rất tốt, cho nên Thập thất nương cho dù có mâu thuẫn với Tạ Trường Lăng, cũng vẫn nguyện ý trước tiên bảo vệ lợi ích của hắn.
Hằng Nguyên chỉ là con kiến. Ban đầu nàng không hiểu, nhưng bây giờ khi bị quyền lực nghiền ép, nàng mới thật sự hiểu được suy nghĩ của Thập thất nương.
Hằng Nguyên từ bỏ giãy giụa, ngược lại cười một cái.
Một nụ cười rất bình tĩnh, nhưng vì thu hết bi thương vào trong, lại mang theo một vẻ đẹp vỡ vụn kín đáo. Nàng hỏi Tạ Trường Lăng: “Ngươi muốn ta dùng cách nào để đi tìm chết?”
Nàng không nghi ngờ lời của Tạ Trường Lăng. Nếu hắn là kẻ nói không giữ lời, thì trò chơi của hắn đã không thể tiếp tục.
Nàng chỉ muốn biết, nếu hôm nay nàng nhất định phải chết ở đây, rốt cuộc phải chết thế nào mới khiến Tạ Trường Lăng vừa lòng.
Tạ Trường Lăng không trả lời ngay. Có lẽ hắn cũng đang suy nghĩ làm sao để khiến cái chết của nàng chơi ra được nhiều trò hơn.
Hằng Nguyên không vội, cũng không hối hận, cứ vậy ánh mắt trống rỗng chờ hắn trả lời.
Tạ Trường Lăng: “Nhảy hồ đi.”
Tạ phủ có một cái hồ. Lá sen xanh biếc vươn lên, nâng đỡ những đóa sen phấn hồng kiều diễm. Cá chép gấm bơi lượn dưới mặt nước trong vắt, đuôi lắc lư thong thả. Bầu trời xanh và mây trắng phản chiếu xuống mặt hồ, tựa như đàn cá đang bơi giữa trời.
Nếu nói làm nơi chôn thân, nơi này đẹp đến ngoài ý muốn.
Hằng Nguyên ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh một lần, rồi nhắm mắt lại, ngã xuống hồ.
Nàng đã được tháo dây trói từ trước, nhưng hai tay không hề giãy giụa. Cả người lặng lẽ chìm xuống đáy hồ, trên mặt nước đến một gợn bọt cũng không nổi lên.
Thập thất nương cau mày, sai nữ sử nhanh chóng đi gọi thuyền nương tới vớt xác. Nàng ta yêu hoa sen nhất, nếu Hằng Nguyên chết ở đây, sẽ làm bẩn những đóa sen nàng ta quý trọng.
Thập thất nương còn đang phân phó thì trước mắt bỗng xẹt qua một bóng đen. Ngay sau đó là tiếng “tõm” rơi xuống nước không chút do dự. Nàng ta tức giận, không hiểu hôm nay vì sao hết người này đến người khác đều không chịu buông tha cho hồ sen của mình. Nhưng ngay sau đó lại nghe nữ sử kinh hãi nói: “Đại tư mã nhảy xuống nước rồi!”
Mặt hồ lặng im, không thấy bóng người, chỉ có từng vòng sóng lan ra. Thập thất nương hít một hơi lạnh.
Nàng ta từ trước đến nay biết vị đường huynh này rất điên, nhưng điên đến mức này cũng là hiếm thấy. Tùy tiện nhảy xuống hồ, chẳng hề nghĩ xem mình có thể nổi lên được hay không, cũng lười quan tâm nếu hắn xảy ra chuyện thì cục diện triều đình sẽ hỗn loạn đến mức nào.
Quan trọng nhất là, nàng ta có bị liên lụy hay không.
Thập thất nương vội kêu: “Thuyền nương đâu?”
Ngay khi nàng ta đang lo lắng đến phát điên thì mặt nước bỗng vang lên tiếng nước bắn tung tóe, là Tạ Trường Lăng ôm Hằng Nguyên nổi lên.
Thập thất nương vừa ngơ ngác vừa thật sự tức giận. Nàng ta không quan tâm Tạ Trường Lăng rốt cuộc phát điên cái gì, rõ ràng là hắn bảo người ta nhảy hồ, vậy mà khi người ta nhảy rồi thì lại lập tức nhảy xuống cứu người. Thập thất nương chỉ thấy đáng thương cho trái tim của mình, trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi suýt chút nữa đã bị hắn dọa đến sinh bệnh.
“Đường huynh rốt cuộc muốn làm gì?” Thập thất nương mở miệng, giọng điệu vừa oán trách vừa chỉ trích.
Tạ Trường Lăng không trả lời nàng ta. Hắn cũng không cảm thấy câu hỏi của Thập thất nương đáng để mình trả lời. Hắn chỉ ôm Hằng Nguyên đã sặc nước hôn mê đặt lên bờ, rồi nói với thuyền nương đang vội vã chạy tới: “Cứu sống nàng.”
Thuyền nương không dám hỏi gì, vội vàng cứu người.
Tạ Trường Lăng giao Hằng Nguyên lại cho thuyền nương, cũng không thèm liếc nàng thêm một cái, nhấc chân rời đi. Thập thất nương thật sự không nhìn ra hắn quan tâm sống chết của Hằng Nguyên đến đâu, cũng không đoán nổi ý tứ của người này, chỉ đành mở miệng hỏi: “Đường huynh rốt cuộc có ý gì?”
Tạ Trường Lăng nói: “Đem nàng đưa tới chỗ ta.”
Thập thất nương càng không hiểu: “Ý của Đại tư mã là muốn tiếp tục thu lưu chính đường tẩu của mình?”
Nàng ta không muốn bị Tạ Trường Lăng phát điên liên lụy, cố ý nhấn mạnh hai chữ “đường tẩu”, nhắc rõ quan hệ giữa hai người.
Tạ Trường Lăng cười nhạt: “Chỉ là một nữ nhân mà thôi.”
Hắn không cho là chuyện gì lớn.
Đối với người khác mà nói, Hằng Nguyên có lẽ rất nguy hiểm. Nhưng đối với Tạ Trường Lăng mà nói, nàng thật sự chỉ là một nữ nhân.
Chỉ có kẻ yếu mới nơm nớp lo sợ sống trong quy tắc, còn Tạ Trường Lăng từ trước đến nay lấy việc giẫm đạp quy tắc làm vui.
Hằng Nguyên ho ra ngụm nước hồ sặc vào miệng mũi, thân thể mới dần dần hồi lại chút khí lực. Nàng khẽ mở mắt, ánh mặt trời chói lòa khiến nàng nhắm lại, trong lòng còn có chút nghi hoặc — chẳng lẽ âm tào địa phủ cũng có ánh nắng?
Tiếng người bên tai dần dần rõ ràng, đặc biệt là giọng của Thập thất nương, sắc bén như kim châm vào thần kinh Hằng Nguyên, khiến nàng khó mà yên ổn tiếp tục ngất đi. Nàng cố gắng chống lại đôi mí mắt ngày càng nặng trĩu, ánh mắt lướt qua xung quanh.
Những người xung quanh đều có bóng.
Nàng không chết, vẫn còn sống.
Sao nàng lại không chết? Là ai cứu nàng?
Hằng Nguyên hầu như không cần suy nghĩ, lập tức hiểu ra, là Tạ Trường Lăng. Ngoài hắn ra, còn ai dám cứu nàng.
Nhưng vì sao hắn đột nhiên đổi ý, cứu nàng lên bờ?
Ước chừng lại là muốn chơi trò gì đó.
Hằng Nguyên nghĩ vậy, thể lực rốt cuộc không chống đỡ nổi, lập tức rơi vào hôn mê.
Thập thất nương bị ép tiếp nhận cái cục diện rối rắm mà Tạ Trường Lăng tùy tiện ném lại, đã mệt cả tâm lẫn thân. Thấy Hằng Nguyên đã thở lại được, nàng ta vội vàng phủi tay mặc kệ, sai người đưa nàng về phủ Đại tư mã.
Vì thế khi Hằng Nguyên tỉnh lại lần nữa, nàng phát hiện mình đã trở lại Kết La viện. Ánh đèn vàng nhạt lay động trên rèm trướng, tiếng bước chân khẽ khàng. Nàng không hiểu chuyện gì, khẽ trở mình, động tĩnh nhỏ liền làm nữ sử canh bên ngoài giật mình, vội bước hai ba bước tới mép giường, quan tâm gọi: “Nương tử.”
“Trong bếp đang nấu cháo, thuốc cũng đã hâm nóng. Nương tử tỉnh rồi, nô tỳ sẽ sai người mang vào. Đại phu đã đến bắt mạch, thân thể nương tử không có gì đáng ngại, chỉ cần trừ khí hàn còn sót lại trong người, cẩn thận đừng để cảm lạnh nữa.”
Là sự tôn trọng cùng chiếu cố xưa nay chưa từng có, Hằng Nguyên nhìn nữ sử mặt tròn kia như trong mộng, hoài nghi chính mình đã nhập âm tào địa phủ.
Cháo kê nấu mềm rất nhanh được bưng lên. Hằng Nguyên cả ban ngày chưa ăn gì, đã đói đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi cháo canh thanh đạm cũng phải nuốt nước miếng, nhưng nàng không dám ăn, ánh mắt do dự: “Đại tư mã đâu?”
Nữ sử cười nói: “Đại tư mã đến Tạ phủ rồi, chờ hồi phủ sẽ tới thăm nương tử.” Nàng tự giới thiệu, “Nô tỳ tên Ngọc Châu, từ nay về sau sẽ là người bên cạnh nương tử.”
Người bên cạnh?
Trước kia nàng ở phủ Đại tư mã, quan hệ với Tạ Trường Lăng như thế nào mọi người đều biết. Hắn thậm chí còn chẳng buồn cấp cho nàng một nữ sử; ngay cả Bảo Châu cũng chỉ là để ghê tởm nàng mà thôi. Bây giờ trò chơi đã kết thúc, sao lại vô duyên vô cớ ban cho nàng một nữ sử?
Hằng Nguyên quả thật vẫn chưa hiểu Tạ Trường Lăng. Nàng nghĩ mãi cũng không ra trên người mình còn thứ gì đáng để hắn coi trọng mà mở lại một ván trò chơi mới.
Trong lòng có tâm sự, Hằng Nguyên dù ăn cháo, uống thuốc, thân thể mệt mỏi nhưng vẫn không dám ngủ, nhất định phải chờ Tạ Trường Lăng trở về.
Tạ Trường Lăng lúc này đang ở Tạ phủ. Chuyện buổi chiều náo loạn hơi lớn, Tạ thất lão gia gọi hắn tới răn dạy. Nhưng Tạ Trường Lăng lại bắt được lỗ hổng phòng vệ của Tạ phủ, trở tay kéo ra mấy tên quản sự ăn không ngồi rồi, khiến vị gia chủ như Tạ thất lão gia cũng mất mặt.
Tạ Trường Lăng còn cười tủm tỉm nói: “A phụ không cần cảm tạ ta.”
Làm Tạ thất lão gia tức đến nói không nên lời.
Tạ Trường Lăng rời khỏi Tạ phủ giữa tiếng côn trượng. Tối nay tâm tình hắn còn khá tốt; trong đêm dài tĩnh mịch lại nghĩ ra một trò chơi mới, những ngày tiếp theo sẽ không nhàm chán.
Sự thật chính là tàn khốc như vậy. Giữa tuyệt vọng chịu chết của Hằng Nguyên và việc ngoài ý muốn được cứu, thực ra chỉ cách nhau bằng một ý nghĩ nhất thời của Tạ Trường Lăng.
Khi nàng lảo đảo lao về phía mặt hồ, hoàn toàn không còn ý muốn sống mà mặc kệ cái chết, gió nhẹ lướt qua gương mặt Tạ Trường Lăng. Hắn nhìn ánh nước lấp lánh, bỗng nhiên nghĩ rằng — ván trò chơi kia tuy hắn thua, nhưng không có nghĩa kẻ thua cuối cùng vẫn là hắn.
Tình cảm xưa nay yếu ớt, không chịu nổi châm ngòi ly gián. Lúc này có người ngoài nhằm vào, Hằng Nguyên và Tạ Trường Minh càng cảm thấy mình là đôi uyên ương số khổ, không hẹn mà càng thêm kiên định sắt son. Nhưng nếu cho thêm thời gian, dùng hư tình giả ý dỗ dành, dùng vàng bạc phú quý mê hoặc, Hằng Nguyên còn yêu Tạ Trường Minh đến vậy sao?
Không thể nào.
Nàng nhất định sẽ quay đầu yêu hắn.
Đến lúc đó hắn lại bảo nàng đi chết, trước khi chết còn bắt nàng nhớ lại hai đoạn tình cảm này, cảnh tượng hẳn sẽ vô cùng đặc sắc.
Hằng Nguyên sẽ xấu hổ sao? Sẽ vội vàng tự biện giải cho mình sao? Sẽ quỳ xuống đất khẩn thiết chứng minh tình yêu sao?
Nàng sẽ vì không còn chỗ dung thân mà chết, hay vì muốn chứng minh tình yêu mà buộc phải chết?
Chỉ cần tưởng tượng sơ qua cảnh tượng ấy, Tạ Trường Lăng đã hưng phấn không thôi. Vì thế hắn đổi ý, nhảy xuống hồ, vớt Hằng Nguyên lên.
Đây sẽ là một ván trò chơi khác. Tạ Trường Lăng sẽ không thừa nhận rằng nguyên nhân bắt đầu nó là vì hắn không cam lòng.
Hắn bước vào Kết La viện.
Hằng Nguyên vẫn chưa ngủ. Mái tóc đen xõa tán, dựa vào chồng gối. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn gầy gò, hai má sưng đỏ dù đã bôi thuốc vẫn rất rõ ràng. Nàng ôm chăn, thân thể gầy yếu như một tờ giấy.
Nàng lại gầy đi nhiều rồi. Sau khi rời phủ Đại tư mã, suốt ngày vì Tạ Trường Minh lo lắng, ăn không vào, thất hồn lạc phách, còn bị tên điên quấn lấy.
Hằng Nguyên lạnh lùng nhìn Tạ Trường Lăng. Hắn dung mạo tuấn tú, mắt đẹp mày thanh, phong thái khoáng đạt, đúng là thiếu niên áo xanh tuấn mỹ, giống như thần tiên giáng thế. Nếu không bị hắn nhiều lần đùa bỡn, ai có thể biết dưới lớp da đẹp đẽ ấy là một trái tim quy quyệt đến mức nào.
Cố tình ma quỷ còn muốn ngụy trang. Hắn làm bộ làm tịch đưa tay thăm trán nàng, dưới hàng mi dài rậm rạp là đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng đầy tình ý, dịu dàng như gió lướt qua bãi lau.
Hắn hỏi: “Không nhiễm phong hàn, thật tốt.”
Hằng Nguyên lại rét lạnh toàn thân.
Khi nàng bị bắt chéo hai tay, ép quỳ trên đất, muốn nhìn rõ mặt Tạ Trường Lăng chỉ có thể liều mạng ngẩng đầu; còn lúc ở Tạ phủ, khi nàng cố mở to mắt để không bị ánh nắng làm cho choáng váng, Tạ Trường Lăng cũng đã từng nhìn nàng như vậy, đầy tình ý, rồi nói — ngươi chi bằng đi chết đi.
Hằng Nguyên nghiêng mặt tránh tay hắn, giọng lạnh lùng cứng rắn: “Ta là thật lòng muốn chết, cuối cùng cũng không biết vì sao còn sống. Việc này không thể trách ta. Nhân sâm chỗ Trường Minh ngươi phải đưa qua.”
Tạ Trường Lăng cũng không tức giận, vẫn cười đầy hàm súc, bộ dáng rất có kiên nhẫn: “Giận ta?”
Hằng Nguyên bị thái độ của hắn làm cho bất an. Khi nàng còn đang thấp thỏm, hắn hỏi: “Trên mặt còn đau không?”
Hằng Nguyên không hiểu ý hắn, cảnh giác đáp: “Không liên quan đến ngươi.”
Tạ Trường Lăng thở dài: “Tẩu tẩu bị đau, lòng ta cũng đau. Những bà tử kia biết tẩu tẩu là nữ nhân của ta mà còn dám xuống tay nặng như vậy, thật đáng giận. Hay là phế tay của bọn họ đi, để ta thay tẩu tẩu xả giận.”
Hằng Nguyên không thể tin nổi quay đầu nhìn hắn, không nhịn được nói: “Bọn họ chỉ là làm theo lệnh chủ tử.”
Chẳng phải đáng giận nhất là Thập thất nương và ngươi sao — những kẻ coi mạng người như cỏ rác?
Tạ Trường Lăng nói: “Thập thất nương quả thật cũng quá đáng. Ngươi muốn phạt nàng ta thế nào? Nữ hài trong nhà cùng lắm cũng chỉ bị cấm túc, phạt chép sách hoặc quỳ từ đường. Muốn phạt thế nào, cho ngươi quyết định.”
Hằng Nguyên không tin lời hắn, còn cố ý chọc giận hắn: “Vậy còn ngươi? Đáng giận nhất phải là ngươi.”
Đồ giả nhân giả nghĩa, còn giả vờ cái gì.
Nàng cũng không che giấu sự châm biếm, chán ghét và không tin tưởng. Có lẽ vì Tạ Trường Minh mà nàng còn cố kiềm chế, nhưng tiểu nương tử như tờ giấy trắng trước mặt Tạ Trường Lăng rốt cuộc vẫn quá non nớt, hắn nhìn một cái là hiểu ngay.
Hắn bây giờ đã rất nhập tâm vào trò chơi này, bắt đầu nhớ lại những Võ Lăng công tử khi làm cơ thiếp trong nhà không vui đã dỗ họ thế nào.
Vì thế Tạ Trường Lăng rất hào phóng nói: “Ta đưa chìa khóa tư khố cho ngươi, bảo Ngọc Châu dẫn ngươi đi xem có thứ gì thích không.”
Thì ra trong mắt hắn, một mạng người có thể đổi bằng vài món vàng bạc châu báu.
Hằng Nguyên vừa định nói, Tạ Trường Lăng đã lại lên tiếng: “Tẩu tẩu, cái đó vốn chỉ là giao dịch giữa chúng ta.”
Hắn lại tiếp tục cười khẽ, nhưng lời nói lại như đang nhắc nhở nàng biết chừng mực — mua bán là hai bên tình nguyện, đừng được voi đòi tiên.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013