[SKTTQTCQT] Chương 20

Chương 20: Chỉ là cùng chung chăn gối mà thôi.

Hằng Nguyên không nói thêm gì nữa. Ở trước mặt Tạ Trường Lăng, ý nguyện của nàng vốn dĩ chẳng hề quan trọng.

Nàng kéo chăn trùm kín tới tận đầu, bịt tai lại rồi ngủ.

Vẫn là cái tính tình ấy, dường như chỉ khi kiên quyết phân rõ ranh giới với hắn như vậy, mới có thể xóa sạch những quá khứ bất trung kia. Tạ Trường Lăng có thể hiểu, nhưng lại chẳng hề để tâm.

Hắn chờ đến ngày, sau khi tung ra chút thủ đoạn dụ dỗ, Hằng Nguyên sẽ cúi đầu chịu thua trước mình.

Sáng hôm sau, Ngọc Châu tự mình đến trước giường hầu hạ Hằng Nguyên thức dậy.

Ngọc Châu nói: “Đại tư mã đã sai người đưa chìa khóa kho đến rồi. Đợi nương tử dùng xong bữa sáng, nô tỳ sẽ cùng nương tử đi xem thử. Nương tử trên người thanh giản, chọn thêm vài món trang sức cũng tốt.”

Hằng Nguyên không đáp, chỉ đối diện gương đồng nhìn vào gương mặt mình. Vết sưng đỏ vẫn chưa tan, giống như một dấu ấn nhục nhã khắc trên đó.

Nàng cảm thấy thật châm biếm, khẽ nhếch môi cười lạnh, nói: “Không cần. Ngươi tùy tiện sai người chọn mấy món đưa tới ứng phó là được.”

Trang sức gì chứ. Nữ tử chỉ trang điểm xinh đẹp vì người mình thích. Nàng mỗi ngày đối diện Tạ Trường Lăng, hận không thể đầu bù tóc rối.

Ngọc Châu nhìn sắc mặt nàng, không dám làm khó, chỉ có thể trước bẩm báo với Tạ Trường Lăng, rồi chọn mấy món châu thoa mang tới. Tất cả đều ánh vàng rực rỡ, đá quý vừa to vừa nổi bật, lấp lánh chói mắt — kiểu nhìn vào liền thấy rất thích hợp cho lão thái quân lớn tuổi đeo, chí ít chắc chắn không hợp với tiểu nương tử trẻ tuổi.

Ngọc Châu lại đem những món đồ kia như hiến vật quý mà đưa cho Hằng Nguyên xem, từng món giới thiệu Đông châu hiếm có ra sao, đá quý huyết bồ câu quý giá thế nào.

Hằng Nguyên nhìn ra được khi chọn lựa nàng ta đã rất tận tâm tận lực. Chỉ là trong nhận thức của Ngọc Châu, Hằng Nguyên xuất thân là thải tang nữ, chắc hẳn không có thẩm mỹ gì, chỉ thích đá to vàng quý, nên nàng ta chỉ đang cố gắng đón ý theo sở thích ấy.

Vốn dĩ Hằng Nguyên cũng không muốn dùng những thứ này, nên chẳng nói gì, chỉ bảo Ngọc Châu đặt xuống.

Ngọc Châu ngạc nhiên: “Nương tử không đeo sao? Một lát nữa Thập thất nương cùng những bà tử kia sẽ đến Kết La viện bái kiến nương tử.”

Hằng Nguyên nhíu mày: “Bọn họ đến làm gì?”

Hôm qua nàng mới bị những bà tử kia chế trụ, suýt nữa mất mạng. Dù bây giờ còn sống, nhưng trong lòng vẫn chưa thể bình tĩnh lại, cũng chẳng muốn gặp những người này.

Ngọc Châu nói: “Đây là do Đại tư mã phân phó. Nói rằng hôm qua bọn họ đã bất kính với nương tử, hôm nay tới nhận phạt. Phạt thế nào đều do nương tử quyết định, nương tử không cần bận tâm điều gì, tất cả đã có Đại tư mã chống lưng cho nương tử.”

Đêm qua Tạ Trường Lăng quả thật có nói như vậy với Hằng Nguyên. Nhưng nàng chỉ cho rằng đó là trong một lúc nhất thời của hắn, hoặc vì lý do gì khác. Con người Tạ Trường Lăng làm việc quá tùy hứng, nàng đoán không ra, cũng không coi đó là thật.
Kết quả, hắn thật sự gọi người tới.

Hằng Nguyên không biết tên này rốt cuộc nghĩ gì, chỉ cảm thấy buồn cười. Hôm qua nàng còn giống một con chó rơi xuống nước bị dồn đến đường cùng, bị người ép quỳ xuống đất tát tai; hôm nay những kẻ diễu võ dương oai ấy lại quỳ rạp trước mặt nàng, thu lại kiêu ngạo, trở nên yếu ớt ti tiện, chỉ biết cầu xin nàng tha thứ.

Ngay cả vị Thập thất nương cao ngạo kia, từ nhỏ đã được nuôi dạy như hoàng hậu tương lai, cũng phải miễn cưỡng ngồi đó, miễn cưỡng xin lỗi nàng.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, địa vị giữa nàng và những kẻ từng bạo hành nàng đã đảo lộn đến long trời lở đất. Mà tất cả chỉ bắt nguồn từ một ý niệm của Tạ Trường Lăng.

Hằng Nguyên không cảm thấy có quá nhiều khoái cảm. Ngược lại, nàng một lần nữa cảm nhận được sức nặng khủng khiếp của quyền lực nghiền nát mọi thứ, như sóng gào biển dậy, sau đó chỉ còn lại hỗn độn và thương tích khắp nơi.

Nàng không muốn nhận sự ban phát của Tạ Trường Lăng, bởi bản năng nàng không muốn bước vào bóng tối của quyền lực. Nàng chỉ là một nhân vật nhỏ bé nhất, không thể nhìn thấy toàn cảnh quyền lực, nhưng cũng có thể tưởng tượng nó là một con quái vật đáng sợ đến mức nào.

Hằng Nguyên tự biết mình không có bản lĩnh vật lộn với quái vật, nên vội nói với Ngọc Châu: “Ta không có ý kiến, Đại tư mã muốn làm thế nào thì làm thế ấy.”

Ngọc Châu hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không quá bất ngờ. Có lẽ nàng ta đã được Tạ Trường Lăng dặn dò từ trước, biết phải xử trí thế nào khi gặp tình huống này, nên rất nhanh nói: “Hôm qua là ai tát nương tử? Phế tay. Những kẻ còn lại đều đánh hai mươi trượng. Sau này đi đường phải mở to mắt ra, nhớ kỹ ai là người không được phép đụng vào!”

Dù Ngọc Châu chỉ là một tỳ nữ, nhưng dáng vẻ uy phong lẫm liệt ấy vẫn khiến Hằng Nguyên mở rộng tầm mắt. Nàng ta thậm chí còn có khí thế hơn cả những sai nha đến làng thu lao dịch thuế má. Đây chính là tỳ nữ bên cạnh Tạ Trường Lăng sao? Chỉ vì sống bên cạnh quyền lực, mà ngay cả cái bóng của quyền lực quá lớn ấy cũng đủ khiến nàng ta trở nên cường thế như vậy.

So với Hằng Nguyên, đúng là hai thế giới khác nhau.

Hằng Nguyên ngồi trên ghế bành, nhìn các bà tử kêu cha gọi mẹ, Ngọc Châu thì thờ ơ, Thập thất nương thì nhíu mày ghét bỏ. Nàng cảm thấy tuy mọi người đang ở cùng một nơi, nhưng giữa họ đã có một bức tường dày ngăn cách.

Hằng Nguyên bỗng thấy đặc biệt cô độc.

Lúc này nàng đặc biệt nhớ Tạ Trường Minh. Tạ Trường Minh cũng là con cháu Tạ gia, từ nhỏ sinh trưởng dưới quyền lực khổng lồ, nhưng y chưa từng khiến Hằng Nguyên cảm thấy sợ hãi, lạnh lẽo hay xa cách. Trái lại, y dịu dàng đến vậy, giản dị đến vậy.

Sau khi được nàng cứu, y không hề vênh váo mà dùng những món trang sức vàng to đá lớn vô cùng dung tục để đuổi nàng đi. Cũng không phải khi thấy nàng rơi vào cảnh quẫn bách liền sợ nàng bám víu lấy mình. Trái lại, y là người đầu tiên chú ý tới việc chân nàng bị vặn thương. Rõ ràng chính y cũng bị ngã đến chật vật, vậy mà vẫn chủ động đề nghị cõng nàng xuống núi.

Hằng Nguyên không muốn đi y quán, cũng không muốn dây dưa quá nhiều với một nam tử xa lạ, nhặt đồ của mình rồi đi. Tạ Trường Minh liền cuống lên, đi theo phía sau nàng, lẩm bẩm khuyên nàng đi y quán. Bị người cùng thôn của Hằng Nguyên đi ngang qua nhìn thấy, còn tưởng y bắt nạt nàng, liền xắn tay áo lên đòi đòi lại công đạo.

Tạ Trường Minh lúng túng giải thích với mọi người. Hằng Nguyên đứng bên nghiêng đầu nhìn hồi lâu, thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi vị thư sinh mặt trắng đang đỏ bừng vì ngượng kia lại xuất thân từ Tạ gia Kiến Khang danh tiếng lẫy lừng.

Cũng vì Tạ Trường Minh, Hằng Nguyên từng nảy sinh một loại khát khao khác đối với những thế gia cao môn. Nàng từng nghĩ rằng ở đó có các lang quân nương tử đều tri thư đạt lễ, phong thái nhẹ nhàng, là những người tốt đẹp nhất trên đời.

Bây giờ nàng mới biết, sự tốt đẹp chỉ có ở Tạ Trường Minh mà thôi.
Đáng tiếc người tốt thường không sống lâu, tai họa lại để lại ngàn năm, từ xưa vẫn vậy.

Trong lòng Hằng Nguyên bỗng đau nhói.

Những bà tử kia đã bị kéo xuống. Tiếp theo là xử trí Thập thất nương. Ngọc Châu làm theo lời dặn của Tạ Trường Lăng, bảo Thập thất nương trở về chép phạt.

Ngọc Châu nói: “Đại tư mã nể tình Thập thất nương sắp vào cung làm Hoàng quý phi nên mới xử nhẹ. Mong rằng Thập thất nương sau khi vào cung cũng phải thận trọng lời nói việc làm, ghi nhớ lời dạy của phụ huynh.”

Hằng Nguyên nheo mắt nhìn về phía Thập thất nương.

Thập thất nương không nhìn nàng. Danh hiệu Quý phi dù lớn, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là thiếp thất, lại còn phải chịu đựng để một nông nữ làm chính thê đè đầu. Điều này khiến Thập thất nương cảm thấy vô cùng mất mặt. Nhưng đây là quyết định của Tạ gia. Tạ thất gia còn cố ý gọi nàng ta vào ngoại thư phòng an ủi.

Tạ gia mấy năm gần đây nổi bật quá mức, đặc biệt là Tạ Trường Lăng, quan bái Đại tư mã, nắm quyền bính trong tay. Nếu Thập thất nương lại sinh đích trưởng tử trước Hoàng hậu, tất sẽ khiến phe bảo hoàng liên kết đối phó, gây ra phiền phức không cần thiết cho Tạ gia. Chi bằng tạm thời ở vị trí Quý phi, dưỡng sức chờ thời.

Những lời này trên danh nghĩa là an ủi, nhưng khi đã phân tích rõ ràng lợi hại cho Thập thất nương, thì đó không còn là an ủi nữa, mà là mệnh lệnh không thể không tuân theo.

Thập thất nương quả thật không cam lòng. Tạ Trường Lăng nổi bật như vậy, lại bắt nàng ta phải nhẫn nhịn chịu thiệt, là đạo lý gì? Ít nhất cũng nên đổi người khác làm Hoàng hậu chứ.

Hoàng hậu đã khiến người ta chán ghét thì thôi, còn vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một thải tang nữ, đã không danh không phận còn bắt nàng ta phải cúi đầu trước người ta, chỉ vì thải tang nữ này là người Tạ Trường Lăng coi trọng?

Thật vô lý.

Thập thất nương sống mười bảy năm, đây là lần đầu tiên cảm thấy tôn nghiêm bị giẫm đạp. Dường như mọi nỗi nhục trong đời đều phải chịu hết trong ngày hôm nay. Nàng ta nửa cười nửa mỉa nói: “Đại tư mã dạy bảo rất phải. Ta sẽ ngày ngày chép sách, rồi đưa đến Kết La viện để tẩu tẩu kiểm tra.”

Hai chữ “tẩu tẩu” nàng ta cắn rất nặng, hài lòng khi thấy sắc mặt Hằng Nguyên thay đổi.

Nhưng Thập thất nương vẫn chưa thấy đủ. Nàng ta tiếp tục nói: “Chuyện lúc trước là muội muội sai. Mong tẩu tẩu không chấp nhặt hiềm khích cũ, thường xuyên đến Tạ phủ thăm muội muội, tiện thể dạy muội muội rốt cuộc phải làm thế nào mới bắt được lòng nam nhân.”

Rõ ràng nàng ta muốn châm chọc Hằng Nguyên lả lơi ong bướm, ai cũng có thể làm chồng. Nhưng vì nể Tạ Trường Lăng, rốt cuộc không dám nói quá nặng.

Hằng Nguyên nghe ra, lạnh nhạt đáp: “Chỉ cần ngươi đủ xui xẻo là được.”

Thập thất nương không thể tin nhìn nàng. Nàng ta chưa từng gặp ai không biết tốt xấu như vậy — được lợi rồi còn làm bộ làm tịch.

Tạ Trường Lăng là người thế nào? Con cháu danh môn, chi lan ngọc thụ, thông minh đa trí, quyền lực trong tay, lại không gần nữ sắc. Một thải tang nữ như Hằng Nguyên được vị lang quân vạn người chọn một, khiến bao nữ lang Trường An nhớ thương, để mắt coi trọng, vậy mà không những không biết ơn còn khinh thường ra mặt.

Nàng rốt cuộc lấy đâu ra tự tin?

Bây giờ những bần nữ này mặt mũi đều lớn như vậy sao?

Quên mất xuất thân của mình, vừa có chút quyền lực đã diễu võ dương oai, coi thường hết thảy lang quân và nương tử của Tạ gia.

Thập thất nương muốn răn dạy Hằng Nguyên vài câu. Nhưng tình thế giờ đã khác, sau lưng Hằng Nguyên có Tạ Trường Lăng chống lưng. Thập thất nương và Tạ Trường Lăng có lợi ích chung, sau này vào cung còn phải dựa vào hắn. Mà Hằng Nguyên hiện giờ tốt xấu vẫn là sủng cơ của Tạ Trường Lăng, nàng ta không chịu nổi nếu Hằng Nguyên thổi gió bên gối, nên đành nén giận.

Với Thập thất nương từ trước đến nay luôn kiêu ngạo, đây là chuyện hiếm có. Nghĩ lại càng thấy nghẹn khuất, nàng ta chỉ có thể tự an ủi — Tạ Trường Lăng vốn là người vô tâm, Hằng Nguyên còn có thể đắc ý được bao lâu? Cứ chờ xem đến lúc bị vứt bỏ, nàng sẽ ra sao.

Tạ Trường Lăng đến Kết La viện vào đêm khuya. Hằng Nguyên đã tắt đèn ngủ từ sớm. Nhưng Tạ Trường Lăng không quan tâm, hắn muốn gặp thì phải gặp.

Đối với Tạ Trường Lăng, Hằng Nguyên cũng không thể coi là người, mà giống như một món đồ bày biện trong Khóa Xuân viên. Giống như khi hắn trở về phải có nước ấm trong thau tắm, trong ấm trà phải có trà pha sẵn bảy tám phần, Hằng Nguyên cũng chỉ là một “vật dụng” nên ở đúng chỗ của mình, chờ hắn triệu đến dùng.

Tạ Trường Lăng bước vào Kết La viện, Hằng Nguyên vừa bị Ngọc Châu gọi dậy. Tóc đen xõa tung, chỉ mặc áo ngủ bằng lụa mỏng. Nàng vội vàng kéo chăn che lại, những đường cong dưới lớp áo chỉ thoáng lướt qua trước mắt Tạ Trường Lăng đã bị che kín. Nàng vừa buồn ngủ vừa bất mãn nhìn hắn.

Ngọc Châu đã lui ra ngoài. Tiếng rèm châu va chạm leng keng cũng dần lắng xuống. Tạ Trường Lăng chậm rãi đến bên giường, dùng tay nâng cằm nàng, vuốt tóc mềm ra sau, lộ ra gương mặt còn sưng. Hắn khẽ nhíu mày: “Bao giờ mới hết đây?”

Hắn đến gần, ống tay áo mang theo gió. Hằng Nguyên ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt, còn có chút hương son phấn. Nàng rũ mắt: “Cả đời cũng không hết.”

Tạ Trường Lăng cười: “Nói bậy. Dùng thuốc trị sẹo tốt nhất đắp lên, chẳng bao lâu sẽ hết sưng. Không cần nói những lời ủ rũ như vậy.”
Nhưng đó không phải lời ủ rũ. Trái lại, đó là mong muốn thật lòng của Hằng Nguyên.

Tạ Trường Lăng lại nói: “Những kẻ bắt nạt ngươi đều đã bị xử trí. Hôm nay có vui hơn chút nào không?”

Câu này khiến Hằng Nguyên không biết trả lời thế nào.

Nàng im lặng một lúc rồi nói: “Nghe Ngọc Châu nói chỗ Trường Minh đã có thêm nhân sâm, ta quả thật vui hơn một chút.”

Tạ Trường Lăng suýt bị câu trả lời này chọc tức đến bật cười. Hắn ngồi xuống bên giường. Hằng Nguyên lập tức ôm chăn lùi vào trong. Cái thái độ như tránh ôn dịch kia lập tức chọc giận hắn.

Tạ Trường Lăng vốn rất giỏi khiến người khác khó chịu. Hằng Nguyên chọc giận hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ không để nàng được dễ chịu.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trường Lăng quyết định tối nay sẽ ở lại Kết La viện.

Đó là một quyết định khiến người ta kinh ngạc. Ngay cả chính Tạ Trường Lăng cũng tự hỏi — quyết định này rốt cuộc là đang tra tấn Hằng Nguyên, hay là đang tra tấn chính hắn.

Rốt cuộc hắn cũng không quen cùng người khác chung chăn gối.

Ngay cả với Hằng Nguyên cũng vậy. Sau những lần hoang đường phóng túng kia, hoặc là hắn trở về Khóa Xuân viên, hoặc đưa Hằng Nguyên về Kết La viện. Ngay cả lần gần đây nhất, sau khi xong việc hắn cũng chỉ nằm trên tháp mỹ nhân đọc thoại bản.

Tạ Trường Lăng vốn không quen có tiếp xúc thân mật lâu dài với người khác. Hắn ghét cảm giác lãnh địa của mình bị xâm phạm. Nhưng khi nhìn thấy Hằng Nguyên rõ ràng phản đối quyết định này, hận không thể lập tức đuổi hắn về Khóa Xuân viên, Tạ Trường Lăng liền ném hết những do dự ấy ra sau đầu.

Hắn có ngủ ngon hay không là một chuyện. Quan trọng nhất là — Hằng Nguyên đừng hòng ngủ yên.

Ngoài ra, Tạ Trường Lăng cũng đang cân nhắc đến tiến độ của “trò chơi”.

Hắn vốn không gần nữ sắc, hiểu biết về tâm lý nữ lang cũng không nhiều. Nhưng hắn lại cố ý khống chế thời gian của trò chơi này, muốn đánh nhanh thắng nhanh — nhanh chóng lừa được trái tim Hằng Nguyên rồi vứt bỏ nàng. Vì vậy hắn cần học hỏi kinh nghiệm từ người khác.

Bữa tiệc tối nay hắn bày ra chính vì mục đích đó. Dĩ nhiên hắn không thể nói thẳng lý do mở tiệc. Chỉ cần gọi vài vũ cơ xinh đẹp tới hầu rượu, những nam nhân kia tự nhiên sẽ lộ ra đủ loại trò hề. Khi rượu đã qua ba tuần, thứ gì dơ bẩn hôi tanh cũng dám đem lên bàn nói.

Cái gọi là con cháu thế gia — chẳng qua cũng chỉ là một đám bị tiền tài, sắc đẹp và rượu chè làm cho mê muội đầu óc.

Tạ Trường Lăng khinh thường, nhưng vẫn không quên “học lấy tinh hoa”.

Cùng sủng cơ chung chăn gối, dường như chính là một trong những biểu hiện quan trọng của sự sủng ái.

Tạ Trường Lăng coi chuyện tối nay như một trong những cái giá phải trả để hoàn thành trò chơi. May mà giường ở Kết La viện đủ lớn. Chỉ cần Hằng Nguyên ngủ ngoan, không lộn xộn, cũng không cố ý câu dẫn hắn, hai người hoàn toàn có thể “Sở Hán phân giới”, bình an vô sự mà qua được một đêm.

Sau khi suy nghĩ xong, xác nhận chuyện này cũng không phải không thể chịu đựng, hắn liền đi vào phòng chính.

Hằng Nguyên đã nằm quay mặt vào trong ngủ, không nhúc nhích. Không biết có thật sự ngủ hay không. Nhưng hàng gối được xếp chắn giữa giường lại đặc biệt chói mắt.

Tạ Trường Lăng nhìn mà nghiến răng.

Hắn cười lạnh một tiếng, không chút do dự quét luôn “ranh giới Sở Hán” kia xuống giường. Khi hắn xách chăn lên giường, có thể rõ ràng cảm nhận được thân thể Hằng Nguyên cứng lại, căng thẳng, ôm chặt chăn không chịu buông.

Sự kháng cự rõ ràng như vậy.

Bọn họ đã thế này rồi, chỉ là ngủ chung giường mà thôi, cần phải thế này sao?

Tạ Trường Lăng sớm đã quên mất sự do dự và chán ghét ban nãy của mình, chỉ thấy hành động của Hằng Nguyên thật chướng mắt. Thế là hắn không khách khí kéo nàng lại.

Ý định ban đầu của hắn có hai.

Một là giành lại cái chăn.

Hai là bắt Hằng Nguyên ngủ sát bên mình, để nàng cả đêm không thể ngủ yên.

Thân thể thiếu nữ nóng ấm, mềm mại. Khi bị kéo qua, chăn bị hất ra, theo làn gió còn mang theo một mùi hương cơ thể rất nhạt — thanh đạm nhưng mê người.

Tạ Trường Lăng nhất thời không khống chế tốt lực tay, kéo hơi quá. Thân thể mềm mại ấm áp của thiếu nữ liền đụng thẳng vào lồng ngực cứng rắn của hắn.

Chưa kịp để Tạ Trường Lăng kịp phản ứng, Hằng Nguyên vốn vẫn đang giả ngủ, gần như bật dậy khỏi giường, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với hắn.

Lần này nàng thậm chí còn không kịp giành lại chăn.

Chạy trốn mới là quan trọng. Vật ngoài thân có đáng gì.

Nàng lại quên mất mình chỉ mặc áo ngủ lụa mỏng. Chất lụa mềm mại bám sát những đường cong uyển chuyển. Lại thêm tư thế co người căng thẳng khi giả bộ ngủ, khiến lớp áo ngủ căng chặt.

Từ vòng eo lõm xuống, đến đường cong mông vểnh lên, rồi đôi chân thon dài — tất cả đều lộ rõ không sót.

Nàng giống như một trái cây chín mọng treo trên cành, căng đầy nước, chờ người hái xuống nếm thử.

Tạ Trường Lăng nhìn nàng một lúc, nhớ tới những đêm từng nếm qua Hằng Nguyên, tư vị tốt đẹp đến vậy, lòng hắn liền mềm lại, rốt cuộc cũng chịu khoan dung với nàng hơn một chút. Hắn kéo chăn đắp lại cho Hằng Nguyên, còn mình thì không khách khí vượt qua “ranh giới Sở Hán”, trực tiếp chen vào nửa chiếc giường phía trong cùng nàng.

Hằng Nguyên muốn tránh cũng không được. Xung quanh đâu đâu cũng là cơ bắp rắn chắc của Tạ Trường Lăng cùng hơi thở bức người của hắn.

Đầu nàng choáng váng, không kìm được mà nhớ lại những đêm bị ép buộc kia. Hắn mạnh mẽ ôm chặt nàng, không cho nàng phản kháng, tùy ý đùa nghịch thân thể nàng — khi thì khiến nàng bay lên, khi thì khiến nàng rơi xuống; khi thì khiến nàng nức nở, khi thì ép nàng cầu xin.

Cơ thể Hằng Nguyên cứng đờ.

Đối với nàng, những ký ức đó luôn là ác mộng. Nhiều lần, nàng chỉ có thể lẩm nhẩm tên Tạ Trường Minh trong lòng mới có thể chịu đựng được. Nhưng không lâu trước đây, Tạ Trường Lăng đã tự tay phá vỡ lớp ảo tưởng ấy, buộc nàng phải đối diện với sự thật.

Bây giờ trong cơn ác mộng ấy, nàng thật sự chỉ còn lại một mình.

Trong chăn còn vương nhiệt độ cơ thể của Tạ Trường Lăng, vốn dĩ rất ấm, nhưng Hằng Nguyên chỉ cảm thấy lạnh. Trái tim nàng bị ép đến mức không dám đập mạnh, dường như chỉ cần chờ lưỡi đao rơi xuống, nàng sẽ tự dọa mình chết trước.

Thật ra có gì mà phải căng thẳng như vậy? Một lần hay mười lần, mười lần hay một trăm lần — khác nhau đến thế sao?

Ngay từ khi bị Tạ Trường Lăng mang về phủ Đại tư mã, giữ lại ở Kết La viện, chẳng lẽ Hằng Nguyên chưa từng nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, và mình phải tiếp tục nhẫn nhịn thế nào sao?

Coi như bị chó cắn đi.

Rõ ràng nàng đã tự an ủi mình như vậy. Nhưng khi Tạ Trường Lăng đưa tay tới, đặt lên eo nàng, tại sao cơ thể nàng lại không khống chế được mà run rẩy?

Tạ Trường Lăng khó hiểu hỏi: “Ngươi lạnh lắm sao?”

Hằng Nguyên lắc đầu: “Không lạnh.”

Tạ Trường Lăng không tin.

Khi đầu ngón tay hắn lướt qua, từng cơn run rẩy dấy lên trên người nàng, khiến Hằng Nguyên nhớ đến những lần chứng kiến màn chuẩn bị trước khi giết thịt ở lò mổ.

Nàng không chịu nổi nữa, căng mặt nói: “Muốn làm thì làm nhanh đi.”

Làm xong thì nhanh chóng quay về Khóa Xuân viên.

Tạ Trường Lăng kéo dài giọng: “Thì ra tẩu tẩu muốn ta đến vậy à.”

Hằng Nguyên đương nhiên không thừa nhận. Điều đó vốn không phải sự thật. Nàng cười nhạt:

“Ngươi ở lại chẳng phải vì chuyện này sao?”

“Đương nhiên không phải.”

Tạ Trường Lăng trở mình. Hằng Nguyên không nhìn rõ mặt hắn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi thở hắn từng chút một quấn lấy mình. Nàng biết rõ họ đang ở gần nhau đến mức nào.

Tạ Trường Lăng nói: “Ta chỉ muốn cùng tẩu tẩu yên ổn qua đêm.”

“Giống như một đôi phu thê bình thường vậy.”

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!