[SKTTQTCQT] Chương 24

Chương 24: Phương mỹ nhân nhìn qua, dường như chính là một Hằng Nguyên khác. 

Hằng Nguyên ngồi trước gương trang điểm, nhẹ nhàng vỗ lớp phấn mỏng lên đôi má non mềm. Ngoài cành cây, hoa sơn chi đang nở rộ, từng đóa cánh dày chồng lớp ép cành cây trĩu xuống, vừa khéo nghiêng vào cửa sổ, hương thơm thoang thoảng lan tỏa.

Ngọc Châu tối qua nghe bên Khóa Xuân Viên vang lên tiếng đàn rất lâu nên mãi không ngủ được. Ban đầu thì thấy ồn, sau khi tiếng đàn ngừng rồi, trong lòng lại càng rối bời hơn, lo lắng suốt nửa đêm, đến mức dưới mắt hiện ra một mảng xanh nhạt.

Cuối cùng cũng chờ được đến sáng, nàng ta lập tức chạy đi hỏi thăm các tỷ muội quen biết về chuyện xảy ra tối qua.

Bây giờ nhân lúc đang trang điểm cho Hằng Nguyên, nàng ta hào hứng kể tin mới nhất:

“Đêm qua Đại Tư Mã chỉ nghe Phương mỹ nhân đàn vài khúc, sau đó liền cho nàng ta trở về. Hình như còn chê nàng ta đàn không hay nữa.”

Nàng ta xúi giục Hằng Nguyên: “Chẳng phải nương tử cũng biết đánh đàn sao? Để nô tỳ đi tìm cho nương tử một cây cổ cầm nhé.”

Hằng Nguyên cảm thấy đối phương đúng là nói chuyện như người mê ngủ:

“Đại Tư Mã đến cầm nghệ của Phương mỹ nhân còn chướng mắt, ta tội gì tự chuốc lấy mất mặt?”

Ngọc Châu nghĩ lại thấy cũng có lý, bèn hỏi: “Ngoài đánh đàn ra, nương tử còn tài nghệ gì khác có thể đem ra không?”

Hằng Nguyên lắc đầu.

Thật ra nàng còn biết viết chữ vẽ tranh, cũng là do Tạ Trường Minh dạy. Nhưng y dạy nàng những thứ đó là để mở rộng tầm mắt, nuôi dưỡng tâm hồn, chứ không phải để nàng đem ra tranh giành khoe khoang ân sủng với người khác.

Hằng Nguyên không muốn tự chuốc thêm phiền phức, nên đều nói mình không biết.

Ngọc Châu có chút thất vọng.

Hằng Nguyên thì không để tâm. Nàng đã hỏi thăm rồi, nhân sâm ở chỗ Tạ Trường Minh vẫn được cung phụng đầy đủ, nên nàng nhẹ nhõm hơn nhiều. Những chuyện mỹ nhân trong phủ nàng cũng lười quan tâm, chỉ đóng cửa viện lại, tự tìm niềm vui cho mình.

Nhưng Tạ Trường Lăng lại đến.

Lúc đó Hằng Nguyên đang ăn tối. Nhà bếp làm mấy món rau chua cay giòn mát, nàng ăn với cháo gạo tẻ mà hết hơn nửa bàn. Ngược lại những món mặn như chân vịt hầm nấm, gà xào trân châu lại bị nàng bỏ sang một bên không đụng đến.

Đúng lúc ấy, Tạ Trường Lăng đột nhiên lên tiếng: “Kén ăn vậy sao.”

Hằng Nguyên giật bắn mình. Nàng ôm bát cháo ngẩng đầu lên, thấy Tạ Trường Lăng vén rèm bước vào, đứng nơi cửa rèm, khoác áo ngoài bằng tơ tằm mỏng, thần sắc nhàn nhạt nhìn nàng.

Hằng Nguyên lúng túng đứng dậy.

Rèm buông xuống phát ra một chuỗi âm thanh lách cách. Tạ Trường Lăng vén vạt áo dài, ngồi lên chiếc sập. Một lúc sau Hằng Nguyên mới phản ứng lại, vội múc bát cháo gạo tẻ cuối cùng đưa cho hắn.

Tạ Trường Lăng cũng không khách khí, liền gắp hết mấy món rau chua còn lại vào bát của mình.

Hằng Nguyên giận mà không dám nói, chỉ càng cảm thấy mình và Tạ Trường Lăng không hợp. Hễ hắn xuất hiện là y như rằng thích gây khó dễ cho nàng, chắc chắn không có chuyện tốt.

Khẩu vị của Tạ Trường Lăng vốn không tốt. Ngay cả mấy món rau khai vị hắn cũng chỉ ăn nửa bát cháo rồi bỏ.

Nữ sử bưng chậu nước rửa tay tới. Tạ Trường Lăng rửa tay xong, đang lau khăn thì đột nhiên hỏi:

“Mùi hương này từ đâu ra thế? Không phải mùi huân hương.”

Hôm nay Hằng Nguyên không cho người đốt hương. Nếu trong phòng còn có mùi thơm nào, thì chắc chỉ có cành hoa sơn chi được cắm trong chiếc bình mỹ nhân đặt ở góc.

Nàng liền chỉ về phía đó.

Ánh mắt Tạ Trường Lăng dừng lại trên những đóa sơn chi cánh dày kia một lát, rồi quay sang nhìn Hằng Nguyên:

“Ngươi cũng thật nhàn nhã.”

Chỉ cắt một cành hoa mà thôi, Hằng Nguyên không hiểu hắn đang âm dương quái khí cái gì.

Tạ Trường Lăng lại hỏi: “Ăn tối xong rồi, ngươi định làm gì tiếp?”

Hằng Nguyên không hiểu ý hắn, chỉ có thể trả lời theo lẽ thường:

“Xem sách, luyện chữ một lúc, lại nhớ Trường Minh một chút, rồi tắm rửa thay đồ, chuẩn bị đi ngủ.”

Tạ Trường Lăng nói: “Không ngờ ngươi lại bận rộn đến vậy.” 

Nhìn thì như ăn không ngồi rồi, lại có một đống việc vặt để làm, nếu không thì chuyện tưởng niệm Tạ Trường Minh sao lại có thể bị xếp vào trong nhật trình. Hoặc là chuyện nhớ nhung này rốt cuộc phải kéo dài đến mức nào, mới có thể được xem như một hạng mục trong nhật trình.

Tạ Trường Lăng lười phân biệt, dù sao vô luận là loại nào hắn cũng không thích.

Hắn nói: “Ngươi còn biết viết chữ vẽ tranh?”

Hằng Nguyên nói: “Ừm, là Trường Minh dạy ta.”

Khóe miệng nàng nhếch lên một độ cong mềm mại, trong mắt lấp lánh ánh sáng, khiến người vừa nhìn đã biết nàng đang hồi tưởng đến thứ gì đó ngọt ngào.

Tạ Trường Lăng hơi khựng lại: “Đánh đàn cũng là Tạ Trường Minh dạy, sao ngươi không đàn?”

Hằng Nguyên đương nhiên nói: “Ta không có đàn.”

Tạ Trường Lăng: “Gọi người mang tới.”

Chẳng bao lâu sau, đàn cổ, bàn đàn, ghế đàn đều được bày đủ. Tạ Trường Lăng vẫn ngồi ở đó không nhúc nhích, chỉ nhìn Hằng Nguyên. Hằng Nguyên lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, Tạ Trường Lăng đại khái là tới nghe nàng đánh đàn.

Thật là thú vị, bỏ qua đàn cổ thánh thủ Phương mỹ nhân mà không nghe, lại tới đây nghe nàng đàn, thẩm mỹ của Tạ Trường Lăng đại khái là có vấn đề.

Tạ Trường Lăng nói: “Đàn khúc hôm qua.”

Hằng Nguyên nói: “Khúc Trường Minh soạn dễ nghe nhỉ, đến ngươi cũng không nhịn được mà nghe hết lần này đến lần khác.”

Tạ Trường Lăng đau đầu: “Câm miệng, đánh đàn.”

Hằng Nguyên đành phải ngậm miệng, bắt đầu đàn.

Tạ Trường Lăng hơi thở ra một hơi, chính là giai điệu này, khiến hắn ngày nhớ đêm mong, rất lâu không thể bình tĩnh. Bây giờ hắn ở trong hiện thực nghe được, cho dù mất đi lớp hồi ức trau chuốt ấn tượng ban đầu, cũng vẫn không phai nhạt đi sự hoạt bát lãng mạn cố hữu kia. Tạ Trường Lăng nhắm mắt nghe, phảng phất như chính mình là vị Võ Lăng công tử kia, may mắn tìm được chốn đào nguyên thuộc về hắn, lại rốt cuộc cũng chỉ là khách nhân, sau mấy ngày du ngoạn, chung quy vẫn phải rời đi.

Một khúc kết thúc, Tạ Trường Lăng lại không có ý muốn dừng: “Đàn tiếp.”

Hằng Nguyên đành phải lại gảy đàn.

Cứ như vậy lặp lại, nửa canh giờ trôi qua. Tạ Trường Lăng một tay chống đầu, tư thế lười nhác mà nghiêng người dựa trên sập, vẫn không có ý bảo Hằng Nguyên dừng lại.

Hắn đại khái là thoải mái đến mức ngủ rồi.

Hằng Nguyên phẫn nộ nhấn mạnh hai nốt, Tạ Trường Lăng chậm rãi mở miệng: “Chỗ này nặng quá.”

Cái tai chó này, ngược lại đem âm luật nhớ rất rõ.

Hằng Nguyên đành phải tiếp tục lặng lẽ đánh đàn.

Cách một bức tường, Phương mỹ nhân mặc áo lụa trắng, đứng như một cành mai lạnh lùng thanh nhã. Nữ sử ôm đàn đứng phía sau, đàn cổ khá lớn, nữ sử ôm rất vất vả, nhưng Phương mỹ nhân từ đầu đến cuối không có ý rời đi.

Nữ sử tay đã mỏi, nhỏ giọng nói: “Nương tử có muốn gõ cửa không?”

Trong viện, tiếng đàn dần dần trở nên ngắt quãng, có thể thấy người đàn đã mất kiên nhẫn. Phương mỹ nhân xoa xoa trang sức bên tai, lắc đầu: “Chờ đi.”

Dù nàng ta học đàn giỏi đến đâu, nếu không được Đại Tư Mã yêu thích, thì còn không bằng ăn mày ngoài phố. Phương mỹ nhân không cam lòng, nhưng ở phương diện cầm nghệ nàng ta đã thua Hằng Nguyên, nàng ta chỉ có thể nghĩ cách bù đắp từ chỗ khác.

Mỹ mạo, dáng người, cùng với một đôi mắt biết làm nũng, chính là đòn sát thủ của Phương mỹ nhân.

Hằng Nguyên quật cường, luôn khiến Tạ Trường Lăng chịu thiệt. Nhưng đàn ông ham muốn chinh phục cũng chỉ có vậy, trải qua nhiều lần, chung quy vẫn sẽ thích người vì hắn mà chịu sương gió, si tình vì hắn.

Trong viện, tiếng đàn đột nhiên dừng lại. Hằng Nguyên xoa đôi tay tê mỏi, bất mãn trừng Tạ Trường Lăng một cái. Tạ Trường Lăng chậm rãi mở mắt, như người ngoài cuộc, nói: “Sao không đàn nữa?”

Hằng Nguyên tức giận nói: “Tay mỏi rồi, đàn không nổi.”

Vừa rồi nàng đã đàn đến mức không ra khúc nào nữa, vậy mà Tạ Trường Lăng vẫn không có bất kỳ bất mãn nào, có thể thấy hắn không phải muốn thưởng nhạc, mà là muốn dạy dỗ Hằng Nguyên một phen vì hôm qua dám chống lại mình.

Kiểu răn dạy này khiến Hằng Nguyên bất mãn.

Tạ Trường Lăng lại rất tùy ý, ngẩn người một lúc rồi nói: “Không đàn thì thôi vậy.”

Nghe khẩu khí này, ngược lại khiến Hằng Nguyên trợn mắt há mồm, sớm biết hắn dễ nói chuyện như vậy, thì một canh giờ vừa rồi nàng đàn để làm gì.

Lúc này trời đã hoàn toàn tối hẳn, giống như bị mài ra một lớp mực nước thấm khắp nơi, chỗ nào cũng là màu đen, chỉ có ánh nến chiếu ra một chút ánh sáng nhạt.

Sau khi được cho phép không cần đàn nữa, Hằng Nguyên đứng ngơ ngác bên ghế đàn, không hề mở miệng giữ Tạ Trường Lăng lại, cũng không có ý hầu trà. Tạ Trường Lăng không nghi ngờ nếu hắn lúc này rời đi, Hằng Nguyên nhất định sẽ vỗ tay đốt pháo ăn mừng.

Những biện pháp mà hắn học được từ đám hồ bằng cẩu hữu dường như không có chút tác dụng nào với Hằng Nguyên.

Tạ Trường Lăng không nói rõ được cảm giác của mình là gì, thất vọng sao, có lẽ có một chút, nhưng cũng không nhiều. Dù sao hắn chỉ ghen tị vì Tạ Trường Minh có được chân tình đáng quý, chứ không phải thật sự thích Hằng Nguyên.

Tuy nói thân thể của nàng thú vị, tiếng đàn êm tai, nhưng Tạ Trường Lăng giàu có khắp thiên hạ, chưa chắc không thể tìm được cô nương thú vị hơn.

Cùng lắm, đúng vậy, cùng lắm cũng chỉ là không cam lòng.

Tạ Trường Lăng là người rất coi trọng việc được đáp lại, vàng bạc châu báu cho Hằng Nguyên không tính là gì, nhưng cùng nàng chung chăn gối, cùng nàng dạo phố thị lại là sự trả giá hiếm hoi của hắn, vậy mà cuối cùng lại nhận được kết quả dầu muối không vào thế này, Tạ Trường Lăng không thể nào vui nổi.

Nhưng cũng chỉ vậy thôi, trong trò chơi lần này, hắn ngay cả điều kiện tiên quyết khiến Hằng Nguyên yêu hắn còn chưa làm được, hắn đã thua hoàn toàn rồi.

May mà không ai biết được, nếu không một Đại Tư Mã luôn thuận buồm xuôi gió trong trò chơi nhân sinh, lại liên tiếp thua hai ván trước cùng một tiểu nương tử, truyền ra ngoài thật khiến người ta cười rụng răng.

Tạ Trường Lăng chậm rãi rời khỏi Kết La viện, Ngọc Châu luôn có một loại dự cảm rằng nếu hôm nay để đại tư mã rời đi, sau này hắn nhất định sẽ không bước vào nơi này thêm nửa bước nào nữa. Nàng ta liều mạng ra hiệu bằng mắt với Hằng Nguyên, nhưng bất đắc dĩ Hằng Nguyên đúng là khúc gỗ, thấy rồi mà cũng coi như không thấy, còn rảnh rỗi không có việc gì mà vuốt cho thẳng lại mấy sợi tua rua trên đàn cổ.

Phương mỹ nhân đứng ngoài Kết La viện đến tê cả chân, trong viện lại chậm chạp không có động tĩnh. Đang lúc nàng ta nghi ngờ Tạ Trường Lăng sẽ ngủ lại trong Kết La viện, thậm chí còn hối hận vì khi nãy mình không trực tiếp đi vào, thì Tạ Trường Lăng bước ra.

Hắn tuấn mỹ đến như vậy, tựa Ngọc Sơn nguy nga, như cô tùng đón gió. Phương mỹ nhân nghi ngờ người này chính là nguyệt tinh trên trời hóa hình, nếu không trên đời sao có thể có dung nhan tuyệt mỹ đến thế, khiến nàng ta mỗi lần nhìn thấy lại thấy tim mình rung động thêm một lần.

Có thể được đưa đến Tạ gia, hiến cho đại tư mã, chính là may mắn của nàng ta.

Đôi mắt trời sinh như nhỏ ra mật ngọt của Phương mỹ nhân lúc này càng lộ rõ ý tình, càng thêm động lòng người. Nàng ta bước lên đón đầu, vừa định khom gối hành lễ lại vì chân tê mà suýt đứng không vững, loạng choạng một cái. Tạ Trường Lăng thì mắt nhìn thẳng về phía trước, nhẹ nhàng tránh đi, lập tức khiến Phương mỹ nhân vừa chật vật vừa xấu hổ.

Một nữ sử nhỏ giọng giải thích: “Đại tư mã, nương tử đã chờ ở đây gần một canh giờ.”

Phương mỹ nhân vội khẽ mắng: “Lắm miệng.”

Nhưng thấy Tạ Trường Lăng lạnh nhạt rời đi, ngay cả nửa phần để ý cũng không có, kế hoạch của Phương mỹ nhân lập tức bị phá vỡ. Nàng ta vội xách váy, bước nhanh đuổi theo, gượng nói: “Đại tư mã, thiếp thân mới học được một khúc đàn, muốn dâng cho đại tư mã nghe.”

Tạ Trường Lăng cuối cùng cũng có phản ứng, ánh mắt hắn liếc về bàn tay Phương mỹ nhân.

Khác với Hằng Nguyên, đêm qua Phương mỹ nhân đàn suốt gần nửa đêm. Tạ Trường Lăng chưa nói dừng nàng ta cũng không dám dừng, lại vì muốn lấy lòng hắn nên không dám lơi lỏng dù chỉ nửa phần. Đến cuối cùng, hai tay nàng ta đã tứa máu.

Thấy Tạ Trường Lăng theo bản năng nhìn ngón tay mình, hô hấp Phương mỹ nhân như ngừng lại nửa nhịp, trong lòng vô cùng vui mừng.

Đại tư mã vậy mà nhớ chuyện ngón tay nàng ta bị thương!

Vốn việc đàn chỉ là cái cớ. Phương mỹ nhân đã sớm chuẩn bị sẵn một những lời dịu ngọt để có thể thuận lợi tự tiến vào giường của hắn. Nàng ta vừa định mở miệng thì nghe Tạ Trường Lăng nhàn nhạt nói: “Đàn đi.”

Vẫn là cái sân quen thuộc, chiếc ghế đàn quen thuộc. Phương mỹ nhân đặt tay lên dây đàn, ngón tay nhẹ nhàng gảy một cái, lập tức cảm thấy đau âm ỉ. Ngẩng đầu lên, nào còn thấy bóng dáng Tạ Trường Lăng.

Hắn đang làm gì? Tắm rửa? Đọc sách? Hay làm việc khác? Phương mỹ nhân không thể tưởng tượng ra. Nàng ta đã cố gắng đến vậy, vậy mà ngay cả căn phòng kia cũng không thể bước vào.

Máu dần dần thấm lên dây đàn. Ngón tay Phương mỹ nhân run rẩy, nhưng vẫn cắn răng kiên trì đàn tiếp.

Nữ sử của nàng ta đã sớm nhận được dặn dò. Thấy vậy liền làm theo sắp xếp trước đó, quỳ xuống trong sân, dập đầu với Tạ Trường Lăng.

Tạ Trường Lăng không đọc sách, cũng không tắm rửa, mà đang vẽ tranh. Hắn vẽ chốn đào nguyên dưới ngón tay Hằng Nguyên. Chỉ là không tránh khỏi nhớ lại dáng vẻ Hằng Nguyên khi đàn, thế là bút mực ngưng lại, tranh cũng chẳng ra được hình hài. Tạ Trường Lăng đang bực bội, nghe trong sân ồn ào liền định sai người đuổi Phương mỹ nhân ra ngoài. Nhưng khi nghe rõ lời nữ sử nói, hắn lại đổi ý.

Máu tươi thấm ướt dây đàn, Phương mỹ nhân nước mắt ròng ròng, vẫn cắn răng gảy đàn, trông vô cùng đáng thương. Ánh mắt nàng ta nhìn về phía hắn, không oán không hận, chỉ có tình ý kín đáo vô tận .

Tạ Trường Lăng đứng bên cửa sổ nhìn hồi lâu, cảm thấy khó hiểu, nói: “Đã đau tay, ngươi còn muốn đàn cái gì?”

Trước kia hắn sẽ không hỏi loại câu nhàm chán như vậy. Mệnh lệnh của hắn đã đưa ra, trừ khi tay gãy, Phương mỹ nhân phải đàn mãi, cho đến chết mới thôi.

Hiện giờ hắn lại bắt đầu suy nghĩ về những vấn đề nhàm chán như thế. Nói cho cùng vẫn là vì Hằng Nguyên.

Nàng khiến hắn thua hai lần, còn mang đến cho hắn cả đống phiền não, đúng là một kẻ đáng ghét.

Phương mỹ nhân nhẹ nhàng đứng dậy, ánh mắt đưa tình, giọng nói ẩn ý: “Thiếp thân thấy đại tư mã trong lòng không vui, nên muốn làm đại tư mã vui vẻ.”

Tạ Trường Lăng nhíu mày: “Muốn ta vui vẻ, cho nên dù bị thương chảy máu cũng không sao?”

Phương mỹ nhân đỏ mặt, hàm súc gật đầu, bày ra dáng vẻ e thẹn của thiếu nữ.

Tạ Trường Lăng lại cảm thấy buồn cười. Hắn vẫn chưa hiểu nổi tình cảm giữa Hằng Nguyên và Tạ Trường Minh rốt cuộc từ đâu mà có, vì sao lại sâu nặng đến vậy. Lúc này lại có người chạy tới, tuyên bố rằng tình nghĩa dành cho hắn cũng sâu đến mức không màng đến thân thể.

Phương mỹ nhân nhìn qua, dường như chính là một Hằng Nguyên khác.

Hơn nữa còn là một Hằng Nguyên trong mắt chỉ có hắn, chỉ thuộc về riêng hắn.

Sau khi im lặng một lát, Tạ Trường Lăng hơi cong môi, nửa mang ác ý nói: “Vậy tiếp tục đàn đi, nhưng ta cho ngươi quyền dừng lại bất cứ lúc nào.”

Phương mỹ nhân sững người.

Dưới sự che chở của Tạ gia, bên ngoài Tạ Trường Lăng luôn mang tiếng tốt. Những mỹ nhân bị người ta đưa tới dâng tặng cho hắn như Phương mỹ nhân không thể nào biết được bản tính của người này thực ra ác liệt đến mức nào.

Vì vậy khi nghe Tạ Trường Lăng nói như vậy, nàng ta không hề nghĩ đây là một trò chơi bẫy rập, mà chỉ cho là một sự khảo nghiệm. Nếu có thể khiến Tạ Trường Lăng cảm nhận được tấm chân tình của mình, nàng ta nhất định có thể đứng vững trong hậu viện của đại tư mã, áp đảo Hằng Nguyên đang được sủng ái, thậm chí… còn có thể với tới vị trí chính thê hết sức mê người hơn.

Phương mỹ nhân nhịn đau, mang theo hùng tâm tráng chí tiếp tục gảy đàn.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!