[CTHĐHNQ] Chương 8

Chương 8: Tống đại nhân trong nhà đã có chủ mẫu chưa?

Đúng vậy, chính là dáng vẻ lưu manh.

Dung Hiển Tư uống cạn chén trà bên môi, rồi nói tiếp: “Ta đây chẳng qua là hành động theo bản tâm thương hoa tiếc ngọc thôi.”

Từ khoảnh khắc hắn gọi Dung Hiển Tư vào rồi bảo đóng cửa lại, vốn phải là nam tử hoàn toàn nắm quyền chủ động trong chuyện tình cảm. Tống Toản cũng đã quen với cảm giác đó, nhưng chẳng hiểu sao công thủ lại đảo ngược.

Đó là vì Dung Hiển Tư không thích người khác khống chế cảm xúc của mình. Tống Toản cảm thấy bị trêu chọc thì không thoải mái, chẳng lẽ Dung Hiển Tư sẽ thoải mái sao?

“Ngươi làm như vậy thì mấy người bán rong kia cũng không sống được. Giết thêm vài kẻ đối với tri huyện mà nói lại càng dễ giao phó và yên tâm.” Tống Toản hạ thấp ánh mắt.

Dung Hiển Tư xoay xoay cây kẹo đường nàng vừa vẽ dưới lầu: “Ta biết, cho nên ta dùng khẩu hình bảo họ mau về xem vợ con già trẻ lớn bé.”

Tống Toản cuối cùng lộ ra vẻ kinh ngạc: “Ngươi biết những người đó là do tri huyện phái tới?”

“Nơi này cách mấy đại thổ ty đều khá xa, mà giữa các thổ ty cũng tranh đấu lẫn nhau, ai cũng không muốn bỏ thêm sức. Tri huyện lại càng không muốn phái người tới, chi bằng chính oog ta sắp xếp vài kẻ, làm bộ làm tịch rồi đem đầu người giao cho mấy thổ ty kia. Bề ngoài thì thể diện của họ đều được giữ, mà ta xuống dưới làm một chuyến cũng giúp tri huyện giữ thể diện cho Cẩm Y Vệ.”

“Tri huyện cũng có cớ quang minh chính đại xử lý mấy người đó, thay vì để họ thật sự phạm tội trong địa bàn của mình.”

Dung Hiển Tư nhớ lại túi bạc tri huyện đưa: “Có điều vẫn là cho hơi ít. Đại nhân, có người coi thường ngài đấy~”

Không phải làm nũng, mà là khiêu khích.

Hắn lại bị một nữ tử khiêu khích.

“Ta còn tưởng ngươi nói những lời ngu xuẩn gì để bảo mấy người bán rong chạy đi.”

Tay xoay kẹo đường của Dung Hiển Tư khựng lại: “Mấy người bán rong đó không biết đã tiếp tay làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu, thuyền lật trong mương cũng coi như chuộc tội. Họ đến để giết ta, ta cứu họ làm gì?”

Tình huống này hoàn toàn khác với tiệm cầm đồ Quý thị.

Tống Toản vốn muốn hỏi, thật ra việc Dung Hiển Tư xuống đuổi người như vậy có phải cũng là vì sợ mình bị thương không. Cẩm Y Vệ đương nhiên không dễ bị thương, nhưng nàng thì đâu có võ công như Cẩm Y Vệ.

Nhưng nàng chẳng phải đang ở phòng bên cạnh mình sao?

Lời đến cổ họng, cuối cùng vẫn không hỏi ra.

Cây kẹo đường bị xoay chơi đã hơi có dấu hiệu tan ra, phản chiếu ánh nến lấp lánh.

Tống Toản chợt nhớ đến lúc Dung Hiển Tư vẽ kẹo đường hình A Uyển lúc nhỏ. Nàng chưa từng thấy A Uyển khi còn bé, vậy sao có thể vẽ ra?

Trong lòng nghĩ vậy, hắn cũng hỏi thẳng.

“A,” Dung Hiển Tư không ngờ Tống Toản lại hỏi chuyện này. Nàng nhìn cây kẹo đường hình mình lúc nhỏ trong tay. “A Uyển xinh đẹp, lúc nhỏ chắc cũng đáng yêu. Mắt nàng ấy nhỏ và dài, cứ vẽ theo hướng đó thôi, vẽ càng đẹp càng tốt.”

Quả thật, A Uyển nhìn cây kẹo đường vẽ mình thì vô cùng hài lòng.

“Ai mà chẳng thích trong mắt người khác mình thật xinh đẹp chứ.”

Tống Toản nhìn Dung Hiển Tư, không nói gì.

Dung Hiển Tư bỗng lóe lên một ý nghĩ — chẳng lẽ Tống Toản muốn nàng vẽ cho hắn một cái?

Sạp kẹo đường ở đây chết hết rồi à?

Thực ra Tống Toản cũng chưa nghĩ ra vì sao khi thấy Dung Hiển Tư vẽ kẹo đường cho A Uyển thì trong lòng lại khó chịu. Hắn chỉ hỏi tiếp: “Ngươi làm sao nghĩ ra được những điều đó?”

Sợ Tống Toản nhìn cây kẹo đường rồi nhất thời nổi hứng bắt mình xuống vẽ cho hắn một cái, Dung Hiển Tư ba miếng hai miếng ăn luôn cây kẹo đường: “Một người thì có ý chí tự do của mình, vài người thì lại hình thành một tổ chức. Tổ chức đó cũng sẽ có ý chí riêng, tức là nó tự vận hành, mà những chuyện này suy cho cùng cũng chỉ xoay quanh một điểm.”

Thực ra Dung Hiển Tư không lo mình không hiểu được quy luật vận hành của triều đại này.

Điều nàng lo là rất khó loại bỏ yếu tố “mạng người” ra khỏi phạm vi cân nhắc của mình.

Mà yếu tố đó lại chính là yếu tố nàng phải cân nhắc nhất ở thế giới hiện đại.

Đó là khuyết điểm trong tư duy mà nàng nhận ra đêm ấy khi nhìn những thi thể ở tiệm cầm đồ Quý thị.

Nàng không hỏi vì sao Tống Toản không tha cho mấy tên tép riu vốn không cần thiết phải giết kia, nàng cũng không tự trách hành vi của mình không đủ tích cực.

Bởi vì đáp án chỉ có một.

Giết bọn họ, chỉ là tiện tay mà thôi.

Nghĩ đến đây, Dung Hiển Tư gõ gõ mặt bàn gỗ trước mặt Tống Toản: “Đại nhân, ta dùng được chứ?”

Điều Tống Toản cần là “nhất định không giết người”, chứ không phải “không cần thiết thì đừng giết người”. Có Dung Hiển Tư chen vào xoay chuyển một chút như vậy, ở nơi như Ninh Khương châu này, hắn thậm chí không cần chuẩn bị gì với quan viên địa phương, mọi người đều mở một mắt nhắm một mắt, trong ngoài đều giữ được thể diện.

Giảm bớt rất nhiều yếu tố bất ổn.

Nàng đang chứng minh giá trị của mình với hắn.

Tống Toản thừa nhận giá trị đó, nhưng hắn không thừa nhận rằng giá trị ấy đến từ Dung Hiển Tư.

Hắn mang nàng theo là may mắn của nàng, sao lại thành đôi bên cùng có lợi?

“Ân cứu mạng đó của ngươi định đổi lấy thứ gì?” Tống Toản rũ mắt, nhắc nhở Dung Hiển Tư.

Dung Hiển Tư siết chặt que tre trong tay, suýt nữa bẻ gãy: “Ta còn chưa nghĩ ra đâu. Ngài là trấn phủ sứ cơ mà, chẳng phải nên để ta chém đẹp một phen sao?”

Cái gọi là “ân cứu mạng” này chính là lớp giấy cửa sổ cuối cùng giữa nàng và Tống Toản. Tống Toản thân phận cao quý, thứ gì hứng thú thì tiện tay thu về. Nàng cố ý nhắc tới ân cứu mạng là để loại người như hắn khinh thường việc chủ động nói cho nàng vinh hoa phú quý.

Chẳng lẽ vị Tống Toản trước mặt này lại không thể quản nổi nửa thân dưới?

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gọi dịu dàng của A Uyển: “Cô nương?”

Mắt Dung Hiển Tư sáng lên, A Uyển này thật biết điều: “Tới đây!”

Đáp A Uyển một tiếng, Dung Hiển Tư nói với Tống Toản: “Đại nhân có gì cứ gọi ta, ta ở phòng bên cạnh chờ.”

Không đợi Tống Toản lên tiếng, Dung Hiển Tư đã lui ra.

Cây que tre của kẹo đường rơi lại trên bàn.

Có lẽ nên cho người dọn dẹp một chút.

Tống Toản nghĩ thầm.

Khương bách hộ sau khi Dung Hiển Tư rời đi liền đứng chờ ngoài cửa, nhưng chờ mãi cũng không thấy trong phòng có mệnh lệnh gì.

Dung Hiển Tư kéo A Uyển về phòng, lại cảm thấy A Uyển vẫn còn run nhẹ, lập tức ngồi xuống vỗ vỗ lưng cho nàng: “Sao gan lớn thế, dám chạy tới gọi ta?”

A Uyển nuốt nước bọt mấy lần rồi mới nói: “Cô nương vào phòng đại nhân thì để cửa hé, sau đó lại bị gọi đóng lại. Ta cảm thấy cô nương không muốn, lại thấy lâu như vậy cô nương chưa ra, nên mới lấy hết can đảm…”

“Trước kia ngươi làm gì?” Dung Hiển Tư rũ mắt một lúc rồi hỏi.

“Hồi nhỏ thì lạc mất cha mẹ, được một bà vú trong nhà nuôi. Khi bà ấy mất, để chôn bà ta đã bán mình cho tiệm may làm con dâu nuôi từ bé,” A Uyển như sợ hãi, lại nói thêm, “Nữ công của ta rất tốt, nên lúc đó Cẩm Y Vệ mới tới tiệm nhà ta mua y phục.”

Dung Hiển Tư dò xét hỏi: “Đối diện là trấn phủ sứ Cẩm Y Vệ, ngươi đáng lẽ phải tìm cách nịnh bợ hắn.”

A Uyển không trả lời ngay, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta ở tiệm may cũng thường tiếp khách, ít nhiều cũng biết nhìn người. Vị Tống đại nhân này… thật sự khiến người ta sợ.”

Dung Hiển Tư nhìn A Uyển, không tỏ thái độ với lời nàng ta, chỉ nhắc: “Sáng nay mấy tên tôm tép ở tiệm cầm đồ là do một mình hắn giết.”

A Uyển nghe vậy run lên.

“Đã từng làm việc tính toán sổ sách chưa?” Dung Hiển Tư bỗng hỏi.

“Chưa từng,” do dự một chút, A Uyển bổ sung, “Nhưng ta phải chăm sóc tiểu tướng công, sau này tiểu tướng công còn thi khoa cử, nên ta cũng biết vài chữ.”

Con dâu nuôi từ bé, loại xuất thân tàn nhẫn này, địa vị thường vô cùng thấp kém. Thông thường khi lớn lên trong nhà trai, ngoài việc gánh vác việc nặng trong nhà ngoài đồng, còn phải chăm sóc đứa trẻ, tức “trượng phu” tương lai.

Cũng gọi là “cô nuôi trẻ”, “vợ mua được”. (cái này là tui chém á, nhưng theo tui nghĩ là cũng gần nghĩa tương tự, kiểu gọi hạ thấp khinh miệt)

Nghĩ đến đây, thần sắc Dung Hiển Tư trở nên phức tạp, lại hỏi: “Ngươi từ lúc rời tiệm ra ngoài thì không mang theo gì sao?”

A Uyển lắc đầu.

Ánh nến lờ mờ, không soi rõ khuôn mặt A Uyển, nhưng đôi mắt ấy lại lóe lên tia sáng.

Trên bàn vẫn đặt phần bạc A Uyển đã chia. Phần của A Uyển chỉ đơn giản đặt trên chiếc khăn tay đã bạc màu của nàng ta, nhìn qua toàn là bạc vụn. Dung Hiển Tư hơi nheo mắt mở phần của mình ra, thấy bên trong có vàng vụn.

Ngay từ lúc cầm túi tiền, Dung Hiển Tư đã cảm thấy trọng lượng và thể tích không khớp, liền đoán bên trong có vàng. Khi lên lầu nàng cũng không mở ra xem, với A Uyển nàng vẫn nói đó là “bạc”.

Dung Hiển Tư lại trộn hai phần tiền lại với nhau, tự mình chia thành hai phần, rồi đẩy một phần cho A Uyển.

“A Uyển, ta lo mình nói sai hay làm sai điều gì chọc giận vị Tống đại nhân kia.” Miệng Dung Hiển Tư nói ra vẻ xấu hổ rụt rè, nhưng gương mặt lại vô cùng tỉnh táo. “Ngày mai trên đường, ngươi có thể giúp ta khéo léo hỏi xem trong nhà vị đại nhân này có phu nhân chưa, bà mẫu của hắn có thói quen thế nào không?”

A Uyển ngơ ngác nhìn Dung Hiển Tư dùng nước trà viết trên mặt bàn: “Cục diện muối cống hiện nay do ai quản?”

Không biết là do võ công của đối phương không cao hay căn bản không coi nàng ra gì, Dung Hiển Tư lại có thể phát hiện động tĩnh ngoài cửa, liền dùng khẩu hình nói với A Uyển.

Tai vách mạch rừng.

Đại khái có một người đang nín thở ẩn ở ngoài. Dung Hiển Tư nghĩ mãi không hiểu, Tống Toản đã mang mình theo làm trò tiêu khiển, vậy còn phái người tới nghe lén hai nữ tử nói chuyện riêng.

Ngoài cửa, Tống Toản nghe Dung Hiển Tư dặn dò A Uyển, khóe miệng khẽ nhếch. Khương bách hộ đứng bên cạnh Tống Toản, chờ lệnh.

Sau khi Dung Hiển Tư rời đi, hắn bỗng cảm thấy trong lòng bực bội vô cớ, liền đổ lỗi cho việc nàng tự ý rời đi trước khi hắn kịp nói gì. Ma xui quỷ khiến, hắn lại đi đến cửa phòng Dung Hiển Tư.

Hắn đang làm gì vậy?

Hắn cũng không hiểu, càng đừng nói Khương bách hộ. Khương bách hộ đang định gõ cửa thì bị Tống Toản ngăn lại. Nghe được Dung Hiển Tư còn muốn hỏi chuyện trong phủ hắn, cảm xúc trong lòng Tống Toản liền tản ra, nhấc chân trở về phòng.

Khương bách hộ: ???

Khóe môi Tống Toản vẫn còn cong lên, quay sang nói với Khương bách hộ: “Ngày mai để tiểu nha đầu kia vẫn ngồi càng xe cùng ngươu. Nếu nó hỏi gì, ngươi cứ trả lời đúng sự thật.”

Khương bách hộ đáp lời.

Trong phòng bên này, A Uyển xoa xoa hai tay vào nhau, cuối cùng mím môi nhận lấy phần vàng bạc vừa chia.

Người ngoài cửa chỉ nghe được một câu đã rời đi, Dung Hiển Tư càng cảm thấy khó hiểu, lại sợ người kia quay lại nên không nói thêm gì.

Sau khi ánh nến tắt, Dung Hiển Tư và A Uyển nằm hai đầu giường. Dung Hiển Tư nghe thấy hơi thở A Uyển không đều, dường như có điều gì muốn nói.

Nhưng Dung Hiển Tư không lên tiếng, chỉ lặng lẽ chờ A Uyển mở lời.

Như đã hạ quyết tâm, A Uyển hít sâu một hơi, ghé sát tai Dung Hiển Tư: “Ta làm việc trong tiệm, gặp qua rất nhiều đại nhân. Họ không coi nô tỳ là người.”

Ngừng một lát, A Uyển nói tiếp: “Ta bị mua về để hầu hạ cô nương, đó là mệnh. Giống như ta bị bán cho tên súc sinh kia làm vợ cũng là mệnh. Ta chưa từng nghĩ đến chữ ‘nếu’, nếu không thì không sống nổi.”

Lúc này Dung Hiển Tư mới nghiêng đầu nhìn A Uyển.

Cô gái này, nói cho đúng chỉ bằng nửa tuổi nàng, dán sát tai nàng thì thầm: “Ta biết cô nương không muốn ở bên vị đại nhân kia. Hoàn cảnh của cô nương bây giờ cũng giống ta lúc trước khi bị bán cho tên súc sinh kia. Ta sẽ không tố giác cô nương, nếu không e rằng sẽ rơi vào kết cục nghe lén chuyện riêng rồi bị đánh chết. Nhưng khi cô nương làm việc, xin hãy nghĩ cho ta một chút, cho ta một con đường sống.”

Rất nhiều câu hỏi xoay quanh trong lòng Dung Hiển Tư. Suy nghĩ hồi lâu, nàng cuối cùng vẫn không hỏi ra, chỉ nắm nhẹ tay A Uyển: “Khế ước bán thân của ngươi khi đến phủ Thành Đô ta nhất định sẽ lấy về. Đến thành Vĩnh Ninh, ta sẽ trả lại cho ngươi. Nếu sau này có chuyện giống hôm nay, phần vàng bạc của ngươi vẫn là của ngươi.”

Sáng hôm sau, Dung Hiển Tư đặc biệt dậy sớm, mở cửa nhìn xuống sàn cạnh cửa.

Trên sàn gỗ có hai dấu chân làm lớp bụi mỏng bị xô lệch rõ rệt, chứng tỏ đã có người đứng lại ở đây.

Lúc này Tống Toản lên lầu. Dung Hiển Tư kín đáo nhìn giày của hắn.

Khớp.

Người còn lại chính là Khương bách hộ.

Dung Hiển Tư hiểu ra, nếu không có gì bất ngờ, chuyến đi này người nàng cần đề phòng chỉ có Tống Toản.

Sau khi đã có khái niệm về chênh lệch vũ lực giữa hai người, tâm trạng Dung Hiển Tư cũng thoải mái hơn, lời nói cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.

“Chào buổi sáng nhé, Tống đại nhân!”

error: Content is protected !!