[KLTTHHN] Chương 1

Chương 1: Tát tai hai mươi cái

Đây là lần đầu tiên sau hơn nửa tháng, Dương Hành một lần nữa bước vào Phượng Nghi Cung.

Ánh vàng soi rọi, thân ảnh hắn chậm rãi tiến vào, món ăn quý hiếm vừa được dâng lên bàn, kẻ đang quỳ dưới đất, hắn cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.

Chỉ thản nhiên ngồi xuống, không vội không chậm.

Nam nhân kia sở hữu dung mạo yêu mị đến cực độ, đôi mắt đào hoa ngập tràn vẻ đa tình, lại mang theo uy nghiêm của kẻ ngồi ở ngôi cao, vẻ lạnh lùng xa cách khiến người không dám khinh nhờn. Cho dù chẳng cố tình quyến rũ, cũng đủ khiến người ta sa vào mê luyến.

“Đứng lên đi.”

Giọng nói trầm thấp pha chút khàn khàn tự nhiên, dễ nghe vô cùng. Đương nhiên, nếu bỏ qua tầng tầng ẩn ý thiếu kiên nhẫn bên trong thì càng thêm dễ chịu.

Hắn đến là để chất vấn, Vân Xu biết rõ điều ấy. Có điều, đối phương lại chẳng biểu hiện ra một chút tức giận nào, ngược lại điềm nhiên nhẫn nại dùng bữa..

Vân Xu vừa mới dùng cơm xong, lúc này cũng chẳng thấy đói. Có tiểu thái giám đứng bên, gắp cho hoàng đế vài món đặt ở xa. Lông mày hoàng đế khẽ nhíu, Vân Xu liền phất tay cho thái giám lui xuống.

Nàng tiếp lấy đôi đũa trong tay tiểu thái giám, bắt đầu thay hắn làm những việc vốn nên để kẻ dưới làm.

Hai người đều không phải kẻ thích nhiều lời, nên nhất thời trong cung điện lặng như tờ. Mãi đến khi Dương Hành mở miệng: “Lệ tần bị cấm túc, là ngươi ra lệnh?”

Vân Xu sớm đã chuẩn bị, chỉ hơi bất ngờ vì giọng điệu của Dương Hành quá đỗi bình thản.

“Là thần thiếp hạ lệnh. Lệ tần mạo phạm Hoàng hậu, thần thiếp xử lý theo cung quy.”

Nàng không đợi hắn phản ứng.

Vừa ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của nam nhân kia. Trong đáy mắt ấy, chẳng có nổi giận vì ái phi bị trách phạt, song lại viết rõ hai chữ “Không tin” một cách chói lọi.

Vân Xu thầm hiểu.

Chẳng biết tiểu mỹ nhân kia đã tâu lên những gì, giờ phút này hoàng đế tám phần là cho rằng nàng vì ghen tuông mà cố tình gây khó dễ cho người của hắn.

Song hắn không nói, nếu nàng mở miệng giải thích thì chẳng khác nào tự nhận mình có tật giật mình.

Vì vậy, nàng vẫn giữ im lặng.

“Lệ tần tuy có phần ngây thơ, chẳng thể so với Hoàng hậu biết giữ khuôn phép,” Dương Hành đặt đũa xuống, thản nhiên nói, “Nàng ta mới vào cung, Hoàng hậu cần gì phải chấp nhặt với nàng?”

Lúc hắn dùng bữa, người hầu hạ đứng gần hơn đôi chút.

Vân Xu có thể ngửi thấy hương Long Tiên thơm ngát phảng phất quanh thân hắn, mùi hương mà nàng từng quen thuộc nhất. Khi nàng còn là hoàng tử phi, còn hắn là một hoàng tử bị thất sủng, vì muốn giữ lấy sự nâng đỡ của Vân gia mà đành đêm đêm hạ mình làm bạn cùng nàng, hương vị ấy từ lâu đã in sâu trong tâm trí nàng.

Nhận ra ánh mắt Dương Hành, Vân Xu mới chợt tỉnh, hiểu ra bản thân vừa thất thần, có lẽ trong mắt hắn, nàng lại một lần nữa chứng thực cái gọi là “ghen tuông”?

“Thần thiếp làm chủ lục cung, tất nhiên không thể thiên vị.”

Dương Hành đối với câu trả lời ấy dường như không lấy làm bất ngờ. Ánh mắt lành lạnh lướt qua chiếc nhẫn bạch ngọc trên tay nàng rồi dời đi. Hắn tiếp nhận khăn tay do cung nhân dâng, nhẹ nhàng lau miệng, động tác kia tao nhã đến mức khiến người không thể rời mắt, vốn đã là dung mạo tuấn mỹ, lúc này phong thái càng thêm xuất trần.

Chiếc nhẫn bạch ngọc ấy chính là tín vật nhắc nhở Hoàng hậu về kỳ nguyệt sự.

Hắn đứng lên, Lý công công lập tức hiểu ý, cao giọng hô: “Khởi giá!”

Phượng Nghi Cung một lần nữa đồng loạt quỳ xuống: “Cung tiễn Hoàng thượng!”

Chờ hắn rời đi, Vân Xu mới truyền lệnh thu dọn toàn bộ món ăn trên bàn, rồi tháo từng chiếc trâm, từng món trang sức vừa mới cài lên tóc.

Chẳng bao lâu, Thuận Đức, người được sai đi dò la tin tức đã trở lại. Nhìn thấy Hoàng hậu đang tháo khuyên tai, y do dự một hồi, cuối cùng cất tiếng: “Hoàng thượng… đã đến cung Lệ tần.”

Y sợ Hoàng hậu đau lòng. Nào ngờ nương nương nghe xong, ngay cả lông mày cũng không nhíu lấy một lần, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng xem như đã biết.

Thuận Đức từng nghe đồn, từ rất lâu trước kia, lâu đến mức khi tỷ tỷ nàng còn sống, Hoàng hậu đã đem lòng si mê Hoàng thượng.
Nhưng Hoàng hậu tính tình quá lãnh đạm, có ủy khuất cũng chẳng hé môi, tâm tư đối với hoàng đế lại càng không biểu lộ, không biết làm nũng, cũng chẳng biết kể khổ. Như vậy, làm sao có thể giữ chân long ân? Thuận Đức lo lắng thay.

Tin đồn Hoàng thượng bất hòa với Hoàng hậu tại Phượng Nghi Cung, sau đó lại nghỉ lại cung của Lệ tần, nhanh chóng lan khắp hậu cung.

Ngày hôm sau, khi Vân Xu tới vấn an Thái hậu, lời “Bình thân” ở trên kia chậm rãi mãi vẫn chưa vang lên.

Cuối thu tiết lạnh, đúng lúc nàng đang đến kỳ, hàn khí dưới đất thấm dần vào thân thể, khiến bụng đau âm ỉ, thắt lưng cũng tê mỏi không thôi.

Song nàng vẫn cúi đầu, không hé răng một tiếng.

Trong phòng không có người ngoài, Thái hậu đã nể mặt nàng, dù có bất mãn đến đâu, cũng không thể khiến Vân gia mất thể diện, càng không thể làm mất đi uy nghi của ngôi Hoàng hậu.

Thái hậu vốn là cô mẫu của nàng, đây cũng là lý do vì sao hôm qua Dương Hành không trực tiếp nổi giận.

Năm xưa, dưới gối Thái hậu chỉ có một nữ nhi. Sau lựa chọn nâng đỡ Dương Hành khi hắn còn cô thế, trong lòng mọi người đều ngầm hiểu một điều kiện: ngôi hậu phải là người của Vân gia.
Bất kể là ai, chỉ cần mang họ Vân là được.

Ban đầu là tỷ tỷ của Vân Xu, hiện tại, đến lượt nàng.

“Ngươi gả cho Hoàng thượng đã năm năm, bụng này… chẳng lẽ chưa từng có tính toán sinh hạ một đứa trẻ sao?” Giọng Thái hậu cuối cùng cũng vang lên, tuy nhẹ nhàng nhưng khiến người rùng mình.

Tiên hoàng từng muốn chèn ép Vân gia đến cùng, vậy mà bà vẫn có thể đấu thắng, giúp Dương Hành giành được ngôi cửu ngũ, tất nhiên không phải người tầm thường.

Song việc mang thai, nào chỉ là chuyện của một mình nữ nhân?
Vân Xu không cãi, chỉ cúi đầu nhận lỗi: “Thần thiếp biết sai.”

Lông mày Thái hậu nhíu chặt. Vị chất nữ này, từ trước đến nay đều như vậy: không biện minh, không kêu ca, giống hệt một khúc gỗ lạnh lẽo không cảm xúc.

Ngay cả một chút mừng vui cũng chẳng lộ ra, làm sao có thể khiến Dương Hành động lòng?

Nếu như Vân Đồ vẫn còn…

Nghĩ đến chất nữ kia, người từng được bồi dưỡng hoàn mỹ không tì vết, lòng Thái hậu lại thêm bực tức.

“Ngươi nếu học được vài phần ôn nhu, khéo léo như tỷ tỷ ngươi, nào đến nỗi quan hệ cùng hoàng đế lại cứng ngắc như hôm nay? Cả ngày lạnh mặt, thử hỏi nam nhân nào thích nổi?”

Nghe đến hai chữ “tỷ tỷ”, đáy mắt Vân Xu khẽ dao động, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại bình tĩnh như cũ.

Lời răn dạy kéo dài không ngắn.

Khi Vân Xu trở lại Phượng Nghi Cung, các phi tần đã đến đủ cả.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Những giọng nói uyển chuyển mềm mại đồng thanh vang lên, hương thơm các loại quện lấy nhau ùa vào mũi. Vân Xu đã quen mọi thứ, chỉ riêng hương vị ấy, dù bao năm trôi qua vẫn không thể chịu đựng nổi.

Nhưng ngoài mặt, nàng chỉ lãnh đạm nói một tiếng: “Đứng lên đi.”

Triệu ma ma biết hôm nay Hoàng hậu đã quỳ rất lâu tại Từ Ninh Cung, sợ nàng đi lại khó nhọc, liền muốn đỡ một tay, lại bị Vân Xu nhẹ nhàng tránh ra.

Dù thật sự không khỏe, nàng vẫn không thích ai đến gần thân mình.

Nàng tự mình bước đến ghế chủ tọa ngồi xuống.

Nghi lễ vấn an buổi sáng theo lệ thường bắt đầu. Vân Xu ít lời, đa phần thời gian chỉ là lắng nghe các phi tần ngươi một câu ta một lời đấu đá ngầm. Tiền triều phân bè phái thế nào, hậu cung cũng phân bè phái tương ứng.

Một bên nghe bọn họ đấu khẩu, một bên nàng nâng tách trà nóng nhấp môi.

Hơi ấm lan khắp thân thể, dịu đi phần nào cơn đau nơi bụng dưới.
“Đúng rồi, sao hôm nay không thấy Lệ tần?”

Bỗng có người nêu ra, đám phi tần vừa rồi còn đang đấu đá lập tức đồng lòng chuyển hướng.

“Lệ tần đã bị Hoàng hậu nương nương phạt một lần, vậy mà vẫn chưa nhớ ra bài học sao?”

“Đây chẳng phải là coi thường Hoàng hậu nương nương hay sao?”

“Phạt gì mà phạt? Hoàng hậu nương nương vừa ra lệnh cấm túc, thì lập tức được Hoàng thượng thả ra rồi còn gì.”

Kẻ nói đông, người nói tây, chẳng ai vui vẻ. Bởi vì ai được sủng ái, người đó mới là người có tiếng nói.

Lại có vài người, đang chờ xem Hoàng hậu mất mặt.

Các nàng vốn không phục vị trí cao cao tại thượng ấy. Hoàng hậu thì đã sao? Bị Lệ tần khiêu khích ngay trước mặt, thử xem nàng đối phó thế nào?

Đúng lúc ấy, Lệ tần đến.

Nàng ta y phục lộng lẫy, châu ngọc đầy đầu. Nếu người khác ăn mặc như vậy, hẳn đã bị chê là phô trương lòe loẹt. Nhưng Lệ tần tuổi còn nhỏ, chỉ mới mười sáu mười bảy, mặc thế nào cũng khiến người ta mủi lòng.

Vân Xu nhớ đến câu nói của Dương Hành hôm qua: “Ngây thơ hồn nhiên”.

Quả thật, không sai.

“Xin lỗi các vị tỷ tỷ, thiếp muộn một chút.” Nàng ta nhoẻn miệng cười, không hề có lấy một phần áy náy, “Ban đêm phải hầu hạ Hoàng thượng, thật sự mệt mỏi. Hoàng thượng xót thương, cho thiếp ngủ thêm chút mới đến.”

Một câu nói khiến mặt mũi bao người tái mét.

Song, chẳng ai mở miệng, bởi vì tất cả đều chờ xem Hoàng hậu xử trí.

Triệu ma ma liếc nhìn Vân Xu, rồi lạnh giọng quát: “Lệ tần nương nương, Hoàng hậu nương nương giá lâm, sao lại không giữ quy củ?”

Nói chính là chuyện đến trễ mà còn không hành lễ vấn an.

Lệ tần rõ ràng không hề sợ hãi.

Nàng ta có Hoàng thượng chống lưng, cần gì e dè Hoàng hậu?

“Hoàng hậu nương nương,” Lệ tần lấy khăn tay che miệng cười khẽ, “Thần thiếp thật sự đau lưng, mong Hoàng hậu nương nương thông cảm.”

Mọi người càng thêm háo hức chờ xem trò vui.

Vân Xu đặt tách trà xuống: “Xem ra… Lệ tần vẫn chưa học được lễ nghi cung đình.”

“Hừ, lễ nghĩa gì chứ?” Lệ tần nhướng mày khiêu khích, “Hoàng hậu lại định cấm túc ta sao?”

Cấm túc? Chỉ là một trò cười. Dám cấm túc nàng ta, nàng ta liền dám chạy đến trước mặt Dương Hành để được thả ra.

“Ngươi vừa đúng nhắc bổn cung,” Vân Xu điềm đạm nói, “Lần trước chỉ là cảnh cáo vì ngươi phạm lỗi lần đầu. Lần này…”

Nàng dừng lại chốc lát, rồi lạnh nhạt nói: “Tát hai mươi cái.”

Mặt nàng không có tức giận, giọng điệu lãnh đạm như thể đang thực hiện đúng cung quy, không hề mang theo tư tâm.

Lệ tần sững sờ, sau đó kích động bật dậy: “Ngươi dám! Hoàng thượng nhất định—”

Lời còn chưa dứt, đã bị cắt ngang.

“Nếu Lệ tần có điều không phục, có thể thỉnh cầu Hoàng thượng chủ trì công đạo. Hoàng thượng muốn trách tội bổn cung, bổn cung cũng không oán không hối.”

Lệ tần há miệng nhưng không thể thốt thành lời.

Ánh mắt nữ nhân ngồi phía trên không có chút trào phúng, chỉ là đang bình tĩnh nói ra một sự thật.

Nàng có thể tát nàng ta, thậm chí là đánh chết, mà hoàng thượng, chưa chắc sẽ làm được như vậy.

Câu trả lời… đã quá rõ ràng.

Sống lưng Lệ tần chợt lạnh, một cảm giác run rẩy lặng lẽ dâng lên.

Liên hệ page Ổ Mèo Mụp Sữa để đọc full truyện miễn phí nha!!!

Địa chỉ page nè: https://www.facebook.com/omeomupsua/
error: Content is protected !!