[KOT] Chương 7

Chương 7

Trong lòng Trịnh Ngọc Khánh chợt giật mình, thấy Thánh Thượng dường như vì biết được bí mật trong lòng nàng mà sinh giận, đáy lòng lại dâng lên một chút buồn cười bi thương.

Người nàng gọi là “ca ca tốt” là ai cũng không liên quan gì đến Thánh Thượng.

Thánh Thượng đã có được tất cả những gì mình muốn, y có tư cách gì mà ở đây tức giận?

Chẩm Châu và Bão Cầm quỳ phía trước, trán chạm đất.

Bất luận là phu nhân hay bọn họ, đều không ngờ thánh giá sẽ giá lâm lúc đêm khuya, càng không ngờ Thánh Thượng thậm chí không cần họ đánh thức phu nhân nghênh giá, cứ vậy lặng lẽ ngồi bên giường, nhìn nàng ngủ say.

Lúc vào, Thánh Thượng tuy có chút mệt, nhưng cũng không lập tức sai nội thị thay y phục lên giường, dường như sợ làm kinh động giấc mộng của nữ tử trong màn.

Nhưng theo những tiếng kinh hô trong mộng của nàng, sắc mặt thiên tử cũng trầm xuống.

Ân sủng như vậy, ngay cả nguyên hậu cũng chưa từng có.

Thế nhưng nữ tử trong màn lại hoàn toàn không hay biết, thậm chí còn nói mớ, thân mật gọi tên nam nhân khác.

Ngày thường khi đoán Thánh Thượng sẽ không tới, Trịnh Ngọc Khánh mới đeo chuỗi Phật châu trên cổ tay.

Nhưng tối nay y đến bất ngờ, nàng nhất thời phản ứng chậm, lọt vào mắt Thánh Thượng, tự nhiên thành ra có vài phần chột dạ.

“Đêm khuya đường xa, cửa thành đều đã đóng, Thánh Thượng sao lại tới đây?”

Giọng Trịnh Ngọc Khánh có chút khàn vì hoảng sợ, không chỉ vì ác mộng, mà còn vì bàn tay hơi lạnh của Thánh Thượng đã chạm lên chuỗi Phật châu trên cổ tay nàng, cái lạnh đêm đông khiến da thịt nàng khẽ run.

“Trong thiên hạ, đâu đâu chẳng phải đất của trẫm.”

Thánh Thượng đè nén cơn giận, nhìn nữ tử trước mặt còn chưa hoàn hồn hết lần này đến lần khác, ánh mắt sâu thẳm khó đoán:
“Thế nào, Âm Âm không muốn trẫm tới?”

Y vừa xử lý triều sự xong đã là chạng vạng.

Theo lý, thời tiết này nên nghỉ ở Tử Thần điện, nhưng trong lòng nhớ nàng, rốt cuộc vẫn tự tay viết chiếu lệnh giải cấm, giống như một thiếu niên mới biết yêu, đêm khuya đến đạo quán, lại không muốn làm kinh động nàng.

Nàng sợ hãi tựa vào đầu giường, có chút không dám tin mà đưa tay chạm lên gò má Thánh Thượng.

Người quỳ dưới đất tuy không dám nhìn thẳng cảnh tượng nàng thân cận với thiên tử, nhưng vì hành động này của Trịnh phu nhân mà càng thêm bất an.

Từ trước tới nay, chỉ có hoàng đế chạm vào nữ tử. Chưa từng có nữ lang nào dám mạo phạm long nhan như vậy.

Nhưng lúc này tâm tình Thánh Thượng tuy không tốt, thấy nàng khác thường, dù sắc mặt không dịu lại, cuối cùng vẫn không ngăn cản.

“Ngài sao giờ mới tới…”

Nàng vốn còn chưa hoàn hồn, nước mắt lập tức dâng lên.

Dựa vào lòng Thánh Thượng, cánh tay mềm như liễu quấn lấy vai y, nức nở khe khẽ, khiến người không tự chủ mà mềm lòng.

“Thiếp vừa mơ thấy Thánh Thượng tới thăm thiếp, vốn là chuyện vui… nhưng ngay sau đó lại mơ thấy ngài hạ lệnh giết người, đạo quán máu chảy thành sông… thiếp sao có thể không sợ?”

Nàng không biết trong ác mộng mình đã lộ ra điều gì, chỉ có thể cố gắng che giấu bớt, xóa đi vài phần để giảm nghi ngờ của y.

“Khứu giác của nàng ngược lại càng lúc càng nhạy.”

Thánh Thượng gần như theo bản năng khẽ ngửi xem trên người mình còn vương mùi máu hay không.

Y không tỏ rõ thái độ, chỉ hỏi nhàn nhạt: “Âm Âm mơ thấy trẫm giết ai… ca ca tốt của nàng sao?”

Sắc mặt Trịnh Ngọc Khánh uể oải, nghe y nói vậy bỗng đỏ mặt.
Nàng ghé tai y, nói nhỏ vài câu.

Ngay cả Hiển Đức vẫn luôn để ý bên này, cũng không nghe rõ nàng nói gì.

“Trẫm từng cùng nàng làm những chuyện ấu trĩ như vậy sao?”

Nghe nàng kể chuyện trong mộng, Thánh Thượng dường như có chút rối loạn tâm thần, ho khẽ một tiếng:

“Mấy ngày nay thái y không tận tâm sao, lại khiến nàng mơ mộng không đứng đắn như vậy?”

Mỹ nhân trong lồng ngực, chưa thành hôn bao lâu đã bị cưỡng ép lưu tại đạo quán, tuy không còn là tấm thân xử nữ, nhưng chuyện giường chiếu rốt cuộc vẫn còn mới mẻ ngây ngô, lại từng kháng cự thiên tử sủng hạnh, không thể cảm nhận rõ ràng thứ diệu dụng trong đó.

Hiện giờ lại có thể nói ra những lời “thực tủy tri vị” như vậy, trái lại khiến tâm tình người tốt lên vài phần.

Những tin tức ám vệ trình lên cho thấy, Tần Quân Nghi chưa từng được Trịnh Ngọc Khánh xưng hô thân mật như vậy.

Ngược lại là chính mình rõ ràng nảy sinh ý muốn được nàng thân cận nịnh nọt—

Có lẽ đúng là y đã đa tâm.

“Trừ Thánh Thượng ra, còn có ai?”

Trịnh Ngọc Khánh thẹn đến muốn chui xuống đất, thấp giọng nói:
“Khó được ngài còn nhớ đến đã bao lâu rồi chưa tới thăm thiếp, thiếp ban đêm ác mộng quấn thân đâu phải một hai lần, hiện giờ lại có thai, ai dám đem long tự của Thánh Thượng ra làm trò đùa?”

“Lời này nghe ra cũng có chút vị chua,” Thánh Thượng có hơi không vui, nhưng thấy nàng ghen như vậy, khi vỗ lưng nàng, giọng lại ôn hòa hơn, cũng lộ ra vài phần mệt mỏi không che giấu:

“Mấy ngày nay trong cung không có chuyện nào khiến người thư thái, trẫm dù nhớ nàng, cũng phân thân không nổi.”

“Thánh Thượng chỉ nhớ thương thiếp, lại không nhớ thương con của chúng ta.”

Trịnh Ngọc Khánh nín khóc mỉm cười, tay không vòng lấy y như y nghĩ, mà đặt lên bụng mình, oán trách: “Khiến con nghe thấy, chẳng phải buồn sao?”

Hiển Đức định tiến lên xen vào, nói giúp vài câu cho Trịnh phu nhân để lấy lòng Thánh Thượng.

Nhưng thiên tử đã phát giác, liếc nhạt một cái, lời đến môi lại nuốt xuống.

“Nhìn nó làm nàng khó chịu như vậy, trẫm chỉ nghĩ mấy tháng nữa phải đánh nó một trận, nào còn tâm tình tốt?”

Đứa trẻ trong lời nàng còn chưa thành hình.

Thánh Thượng sao hiểu chuyện mang thai, chỉ có thể từ phản ứng của Trịnh Ngọc Khánh mà biết việc mang thai vất vả thế nào, trong lòng lại thêm vài phần cảm khái cùng thân cận huyết mạch.

Thì ra dưỡng dục một đứa trẻ, lại hao tổn nguyên khí của nữ tử đến vậy.

Thánh Thượng khẽ gọi một tiếng.

Thái y lưu lại Ngọc Hư quán chăm sóc Trịnh Ngọc Khánh vội vàng tiến vào chờ lệnh.

Trịnh phu nhân không phải người ỷ sủng mà kiêu, dù thân thể không tốt, đối với người hầu hạ cũng luôn nhẹ giọng, chưa từng trách móc.

“Thần, Sầm Kiến Nghiệp tham kiến Thánh Thượng.”

Vốn dĩ Thánh Thượng định để Viện sử Thái Y viện chuyên hầu hạ mình ở lại chăm sóc nàng, nhưng Trịnh phu nhân từ chối, mới đến lượt Sầm Kiến Nghiệp, người cũng tinh thông phụ khoa không kém:

“Không biết Thánh Thượng giá lâm, thần y quan không chỉnh, làm ô uế thánh nhan, xin chịu tội.”

“Nếu trẫm muốn lấy mạng ngươi, lý do có cả đống.”

Nội thị thấy Thánh Thượng đã không còn giận Trịnh phu nhân, liền nhanh nhẹn dâng khăn ướt đã vắt khô.

Thánh Thượng vừa nhẹ nhàng lau trán cho nàng, vừa lạnh lùng nhìn người quỳ dưới đất:

“Trẫm sai ngươi hầu hạ phu nhân, ngươi hầu hạ kiểu đó sao?”

Sầm Kiến Nghiệp biết bệnh của Trịnh Ngọc Khánh là do tâm mà sinh ra.

Thuốc ba phần độc, ông ta chỉ có thể dặn dò người bên cạnh nàng khuyên nhủ, không dám dùng thuốc như trước.

“Phu nhân đang mang thai, thần cũng vì tâm tư của thầy thuốc…”
Ông ta bắt mạch cho nàng, căng da đầu biện giải.

Thánh Thượng muốn làm người tốt trước mặt mỹ nhân, nhưng nếu thật sự hại đến con vua, xui xẻo vẫn là bọn thái y họ.

“Là thiếp sợ tổn hại đứa trẻ, nên không muốn dùng thuốc.” Trịnh Ngọc Khánh có chút không đành lòng, nhẹ giọng nói: “Ngài nghiêm khắc như vậy, sau này người ta chăm sóc thiếp chẳng phải sẽ phải sợ hãi, không dám tận tâm sao?”

“Thiếp có bệnh, nhưng thấy Thánh Thượng là khỏi rồi.”

Nàng nói một cách có phần ngây thơ: “Thiếp không thích người khác sợ ta.”

Dù Thánh Thượng thỉnh thoảng nổi giận trước mặt nàng, nhưng đa phần vẫn theo bản năng thu liễm tính tình thường ngày.

Khác hẳn với khi đối đãi thần tử và các hoàng tử, thủ pháp đều là lôi đình nghiêm khắc.

“Hắn ta hầu hạ nàng không tốt thì đổi người khác, trong cung không thiếu thái y, kiểu gì cũng có người dùng được,”

Thánh Thượng bị mỹ nhân đột nhiên áp sát quấn quýt, có bao nhiêu tính khí cũng không phát ra nổi, nhưng vẫn phải dạy dỗ nàng một phen:

“Đã sắp làm mẫu thân rồi, sao còn như đứa trẻ thế?”

“Như vậy cũng quá phiền phức,” Trịnh Ngọc Khánh lặng lẽ ghé sát tai Thánh Thượng, có chút ngượng ngùng nói: “Sầm Thái y cũng không phạm lỗi lớn gì, Thánh Thượng đừng vì thiếp mà làm vậy.”

“Thật ra… thiếp cũng thường lén ăn mấy thứ không nên ăn, không có người nhìn liền đổ thuốc đi.”

Nàng thấy Thánh Thượng kinh ngạc, liền nói như chuyện đương nhiên: “Đắng như vậy, ta uống không nổi!”

“Nàng…”

Thánh Thượng thật sự bị nàng ỷ sủng mà kiêu, lại còn thẳng thắn như vậy làm cho không biết nên trách ai, bực mình nói:

“Đi sắc lại thuốc, trẫm tự mình nhìn nàng uống!”

Sầm Kiến Nghiệp vội vàng lĩnh mệnh.

Cung nhân trong phòng đều mang ý cười, chờ Thánh Thượng ra lệnh, lần lượt lui ra, chỉ để lại ánh đèn gần hơn để tiện cho hai người nói chuyện.

“Hôm nay Thánh Thượng giết ai, trên người đầy sát khí, khiến người sợ hãi.”

Trịnh Ngọc Khánh nhớ đến mùi máu tanh trong mộng, dường như tìm được nguyên do:

“Chẳng trách thiếp mơ thấy ngài nổi giận, giết hết người bên cạnh ta.”

Giấc mộng của nàng vốn ly kỳ, ban đầu là chuyện Giang Nam, sau lại ngửi thấy mùi máu, mọi thứ liền trở nên quái dị.

“Âm Âm, sau này vẫn nên ít mơ mấy giấc như vậy đi.”

Thánh Thượng nếu là người khác hỏi như vậy, tất sẽ nghi ngờ hậu cung muốn can dự chính sự.

Nhưng Trịnh Ngọc Khánh hỏi, y chỉ cho là nàng bị ác mộng dọa, liền dịu giọng nói: “Trẫm sẽ không để mẫu tử các nàng xảy ra chuyện.”

Nàng mang thai, đa tư đa lự, lại sợ hãi thiên tử, đến mức mơ thấy mình sinh nở băng huyết mà chết, còn mơ thấy y giết sạch người trong đạo quán biết chuyện này.

Tiểu nữ tử này lúc nào cũng lo nghĩ vẩn vơ.

Đã có con của y, đáng lẽ nên sớm đón vào cung an dưỡng, sao có thể để nàng sinh nở ở nơi đơn sơ thế này?

“Chưa chắc là hoàng tử,” nàng cố chấp nói: “Biết đâu là công chúa thì sao?”

“Trẫm mong là hoàng tử.”

Thánh Thượng nhớ tới phế Thái tử trong ngục bị hình cụ dọa đến bộ dạng thất hồn lạc phách kia, trong lòng bỗng dâng lên vài phần cô độc của anh hùng buổi xế chiều.

Y tùy ý gối đầu lên đầu gối nàng, cười nắm lấy tay nàng: “Âm Âm, gọi trẫm một tiếng nữa.”

Trịnh Ngọc Khánh hơi do dự, chưa hiểu ý người này.

Thánh Thượng cũng không để tâm, cười thúc giục: “Trong mộng còn nói được, hiện giờ trẫm ở ngay đây, có gì mà không thể nói?”

Nàng bỏ qua chuyện hoàng tử công chúa sang một bên, nhưng trong lòng lại dậy sóng.

Hoàng tử của Thánh Thượng không ít, người trưởng thành vào triều cũng đã có vài người.

Dù hài tử có được sủng ái bao nhiêu, ngôi vị cũng không đến lượt con của nàng.

“Trong mộng là do Thánh Thượng lừa thiếp, thiếp mới chịu nói như vậy,” Trịnh Ngọc Khánh hiểu rõ trong lòng, dựa vào đầu giường, giả làm thiếu nữ e lệ: “Nếu ngài thật sự ở đây, thiếp sao nói ra nổi?”

“Diệp Công thích rồng nhưng lại sợ rồng.”* (Dựa vào một câu chuyện ngụ ngôn: Có ông Diệp Công rất thích rồng, nhà cửa trang trí toàn rồng. Rồng thật nghe vậy, tưởng ông này mê mình thật, bèn bay xuống thăm. Kết quả: ông Diệp thấy rồng thật thì sợ vãi, chạy mất dép.

Nghĩa bóng: Miệng thì nói thích, nhưng thật sự đối mặt lại không chịu nổi. Thích kiểu tưởng tượng thôi, chứ thực tế thì né tránh.

Thánh Thượng nhìn nàng, không truy cứu, chỉ nắm lấy tay nàng, xem kỹ chuỗi Phật châu:

“Cái này là ai tặng? Trẫm chưa từng thấy.”

Không giống ngà, cũng không giống ngọc, càng không phải gỗ trầm.

“Là trưởng công chúa ban cho,” Trịnh Ngọc Khánh trong lòng căng thẳng, miễn cưỡng đáp: “Nghe nói là vật đã khai quang, đeo vào có lợi cho thai nhi.”

Đây có lẽ là di vật duy nhất phụ thân đứa trẻ để lại.

Phu quân nàng đến chết mới tháo chuỗi hạt này, nhưng cũng không được thần Phật phù hộ.

Nàng đeo nó, chẳng qua là tự dối lòng, muốn để y gần hài tử hơn một chút mà thôi.

“Lật Dương có tâm, trẫm sau này sẽ ban thưởng.”

Thánh Thượng vốn tin tưởng người muội muội này, nhưng nhìn chuỗi Phật châu nàng đeo lại có chút không vừa mắt.

“Đợi nàng vào cung, trẫm sẽ ban cho nàng thứ tốt hơn.”

Trịnh Ngọc Khánh hơi giật mình: “Ngài muốn đưa thiếp vào cung ngay bây giờ?”

“Nữ nhân và hài tử của trẫm, sao có thể nuôi mãi bên ngoài,” Thánh Thượng không để ý, hôn lên mu bàn tay nàng: “Chỉ là danh phận… có chút khó xử.”

error: Content is protected !!