Chương 2: Ôm nàng vào lòng
Sắc mặt Lục Dự âm trầm đến mức như có thể vắt ra nước.
Năm mười tám tuổi, hắn đỗ Tiến sĩ, nhưng lại không nhận chức ở Hàn Lâm viện. Vì người kia, hắn theo thúc bá trong tộc đến Bắc Cương rèn giũa. Bao năm chinh chiến nơi sa trường, hắn luôn giữ mình trong sạch, chưa từng vướng bận chuyện nữ sắc.
Từ khi hắn đội mũ trưởng thành, mẫu thân là An Dương Trưởng công chúa đã trước sau xem mắt cho hắn không dưới mấy chục vị quý nữ. Cộng thêm việc người kia nhiều lần châm chọc sau lưng, hắn càng thêm chán ghét chuyện hôn sự. Vì thế đến nay, hai mươi ba tuổi, hắn vẫn chưa cưới vợ nạp thiếp, trong phòng cũng không có lấy một nha hoàn thông phòng.
Thế mà bây giờ lại có người nói với hắn rằng, một Lục Dự giữ mình như ngọc hơn hai mươi năm, chẳng những đã đánh mất thân đồng tử, mà còn đêm nào cũng cùng một nữ nhân làm chuyện vợ chồng!
Huống hồ, nữ nhân đó còn là một cô gái đánh cá thôn quê thô lỗ, chỉ biết mưu lợi cho bản thân, bụng dạ khó lường.
Bảo hắn làm sao chấp nhận nổi?
“Bá bá, tình hình nghiêm trọng lắm sao? Người cứ kê thuốc, bao nhiêu cũng được!”
Tiếng nữ nhân vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Dự.
Hắn đành nén cơn giận xuống, siết chặt hai nắm tay, tạm thời gác chuyện chất vấn sang một bên.
Lý đại phu dường như chẳng để ý đến hắn.
Điều ông lo lắng hơn là A Ngư.
Người đàn ông này dung mạo tuấn tú, khí chất cao quý, nhìn thế nào cũng không giống người xuất thân nơi sơn dã.
Hai người còn chưa thành thân mà đã có quan hệ vợ chồng. Nếu hắn phủi tay bỏ đi, A Ngư mất đi danh tiết, sau này còn lấy ai được nữa?
“Để bá bá bắt mạch cho con trước.”
Lý đại phu đặt tay lên cổ tay A Ngư, rồi nghiêm túc hỏi: “Hai đứa… đã ở cùng nhau bao lâu rồi?”
“Khoảng… nửa tháng ạ.”
A Ngư không hiểu vì sao ông lại hỏi chuyện ấy. Nàng cắn môi, hai má đỏ bừng, nhỏ giọng đáp.
Kể từ lần ngoài ý muốn đó, quan hệ giữa hai người trở nên thân mật hơn trước rất nhiều.
Phu quân chẳng biết vì sao, cứ như ăn cơm uống nước vậy. Ngoại trừ mấy ngày nàng bị bệnh, đêm nào hắn cũng ôm nàng làm chuyện vợ chồng, mỗi lần đều kéo dài rất lâu…
Nhưng những lời ấy lọt vào tai Lục Dự lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Kinh hãi.
Nhục nhã.
Xấu hổ.
Phẫn uất.
Bao nhiêu cảm xúc đan xen trong lòng, khiến hắn như lại nhìn thấy nữ tử kia lao đến ôm lấy mình, dây dưa không dứt, ép hắn làm chuyện nam nữ.
“Tháng này ngươi đã có nguyệt sự chưa?”
Lý đại phu tiếp tục kiên nhẫn hỏi.
A Ngư lắc đầu.
Từ ngày cha mẹ qua đời trong trận lũ, nàng vẫn luôn cô độc một mình.
Lúc nhỏ, bà con trong làng thường xuyên cưu mang, cho nàng cơm ăn áo mặc. Lớn thêm chút nữa, nàng tự mình đánh cá, mổ cá, bán cá, dựa vào đôi tay của chính mình để nuôi sống bản thân. Bất kể đông giá hay hè nóng, mưa gió hay tuyết phủ, trên mặt hồ Thái Hồ mênh mông luôn có thể nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé.
Đó là A Ngư đang mưu sinh.
Cuộc sống cơ cực ấy khiến nguyệt sự của nàng cũng chẳng bao giờ đều đặn. Có khi mấy tháng không tới, có khi lại kéo dài triền miên.
Nghe vậy, Lý đại phu khẽ thở ra một hơi, rồi không vui liếc Lục Dự một cái.
Ông quay sang dặn A Ngư: “Đợi thêm một tháng nữa, nhớ đến chỗ bá bá khám lại.”
“Vâng ạ.”
A Ngư ngoan ngoãn gật đầu, rồi như chợt nhớ ra chuyện quan trọng, nàng cười tươi đến cong cả đôi mắt.
“Bá bá, đến lúc đó đừng quên đến uống rượu mừng nhé. Con với A Giang sắp thành thân rồi.”
Lý đại phu nhìn mãi cũng không thấy trên mặt Lục Dự có lấy một tia vui mừng.
Lòng ông càng thêm nặng trĩu. Nhưng ông cũng không nỡ làm tổn thương A Ngư, đành gật đầu đáp ứng.
…
Sau khi lấy thuốc rời khỏi y quán, A Ngư vẫn luôn ôm lấy cánh tay Lục Dự.
Thấy hắn cứ im lặng, đi ngang qua cửa hàng vải, nàng vội vàng mua hai cây vải đỏ, gói cẩn thận rồi bỏ vào chiếc sọt sau lưng.
Phu quân vẫn còn bệnh.
Đồ dùng cho hôn lễ… để lần sau mua đủ cũng được.
Hôm nay trước tiên mua ít vải, may hỉ phục cho hắn và cho chính nàng.
Lục Dự lạnh nhạt nhìn nàng ôm xấp vải đỏ bước ra khỏi cửa hàng, vẫn không nói một lời.
Vừa rồi theo nàng đi quanh trấn một vòng, hắn đã đại khái xác định nơi này thuộc vùng Trường Hưng của phủ Hồ Châu.
Chỉ có điều, từ phủ Hồ Châu muốn trở về kinh sư phải đi qua Nam Trực Lệ, rồi đến Hà Nam, Sơn Đông. Không có lộ dẫn thì nửa bước cũng khó đi.
Mà tấm lệnh bài chứng minh thân phận của hắn… lại bị nữ nhân này đem bán lấy tiền từ lâu.
“Nàng muốn thành thân với ta…”
Lục Dự dừng bước, nhìn về phía A Ngư: “Đã đến quan phủ lập hôn thư chưa?”
Theo 《luật Đại Chu 》, kết hôn hay hòa ly đều phải đến quan phủ đăng ký. Một khi đã lập hôn thư, hộ tịch của hai người cũng sẽ được lưu lại.
Đến lúc ấy, hắn có thể tạm dùng thân phận giả này xin lộ dẫn, lên đường trở về kinh thành.
Làm vậy vừa tránh được tai mắt của kẻ thù, lại vừa khiến người thành thân với A Ngư chỉ là “A Giang”, chứ không phải Thế tử phủ Ngụy Quốc công – Lục Dự.
Câu hỏi ấy khiến A Ngư khựng lại.
Nàng không biết chữ, vị quan lớn nhất nàng từng gặp cũng chỉ là Lý chính trong làng.
A Ngư chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Ngày mai… để ta hỏi thử trưởng thôn xem sao.”
“…”
Lục Dự hít sâu một hơi, cơn đau nơi thái dương dữ dội đến mức như muốn nứt ra. Trong lòng hắn nghẹn khuất không sao tả xiết, cũng chẳng còn muốn tiếp tục dây dưa với nữ nhân đánh cá này nữa.
Chưa đi được bao xa, trước mắt hắn bỗng tối sầm, cả người loạng choạng rồi ngã gục xuống đất.
A Ngư hoảng hốt chạy tới đỡ hắn về giường, lúc thì đút nước, lúc lại lấy khăn lau người cho hắn.
Nhớ tới vẻ mặt đầy tâm sự của Lục Dự lúc nãy, nàng lại chèo thuyền ra Thái Hồ, tất bật cả ngày đánh đầy một sọt cá, rồi mang thẳng đến nhà trưởng thôn.
Đến chạng vạng, A Ngư mới sắc xong thang thuốc. Thấy Lục Dự tỉnh dậy, nàng lập tức mừng rỡ bước tới.
“Phu quân, chàng uống thuốc trước đi. Uống xong thiếp sẽ nói cho chàng một tin vui.”
Lục Dự cũng không nghĩ nhiều. Hắn nhìn chén thuốc đen đặc trong tay một lát rồi ngửa đầu uống cạn.
“Hôm nay thiếp có đến nhà trưởng thôn. Trưởng thôn nói cháu ngoại ông ấy lên kinh ứng thí thì gặp nạn, giờ hài cốt còn chưa nguội. Người nhà không nỡ xóa tên khỏi hộ tịch nên đến giờ vẫn chưa báo quan.”
“Nghe thì có vẻ không may mắn… nhưng trưởng thôn bảo chỉ là làm cho đủ thủ tục thôi, ngày tháng sau này vẫn là chúng ta tự sống với nhau.”
“…”
Khóe môi Lục Dự khẽ giật. Dưới ánh đèn leo lét, hắn chăm chú quan sát khuôn mặt nàng. Không ngờ có một ngày, hắn lại phải mượn thân phận của một người đã chết để thành thân.
Ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt đang mỉm cười của A Ngư.
Từng ký ức trong quá khứ chồng chéo lên hiện tại.
Đột nhiên, ánh mắt Lục Dự trở nên sắc lạnh.
Hắn hiểu rồi.
Thảo nào…
Dù mất trí nhớ, hắn vẫn không hề đề phòng cô gái quê mùa này.
Ngoài việc nàng ta khéo ăn khéo nói, giỏi mê hoặc lòng người, quan trọng hơn cả là, khuôn mặt ấy có đến bảy phần giống Dung Gia Huệ.
Gương mặt trái xoan. Đôi mắt hoa đào. Đuôi mắt phơn phớt hồng. Đôi môi đỏ như cánh anh đào.
Chỉ vì quanh năm dãi nắng dầm mưa nên làn da sẫm màu hơn đôi chút, nhưng thần thái và đường nét ngũ quan quả thật rất giống Dung Gia Huệ.
Choang!
Chiếc bát sứ thô trong tay bị hắn ném mạnh xuống đất, vỡ tan tành.
Hai tay Lục Dự siết chặt thành quyền, ánh mắt nhìn A Ngư phủ kín vẻ âm u đáng sợ.
Hắn không tin, trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy.
Hắn và Dung Gia Huệ là thanh mai trúc mã. Đúng là hắn từng thật lòng yêu nàng ta. Nhưng từ sau khi huynh trưởng nàng ta là Dung Sâm qua đời, Dung Thái phó cáo lão hồi hương, Dung gia mất đi trụ cột…
Mọi thứ đều thay đổi.
Trước ngày xuất chinh Bắc Cương, hắn từng tìm Dung Gia Huệ, hứa với nàng ta sẽ giúp Dung gia khôi phục vinh quang, bảo vệ phú quý của cả gia tộc.
Vậy mà nhân lúc hắn theo quân ra trận, nàng ta quay đầu bỏ hắn, tiến cung làm Huệ phi của chính Hoàng cữu hắn.
Lục Dự cười lạnh trong lòng.
Chuyện của năm năm trước, quả nhiên vẫn bị kẻ có tâm đào bới.
Đám người đó còn cố ý tìm một kẻ giả mạo có gương mặt giống Dung Gia Huệ để mê hoặc, ghê tởm hắn.
Nghĩ đến đây, hắn đột ngột vươn tay bóp chặt cổ A Ngư.
Chỉ cần dùng thêm chút sức, hắn có thể tận mắt nhìn kẻ giả mạo này chết ngay trước mặt mình.
“Ư…”
A Ngư ho sặc sụa, hô hấp càng lúc càng khó khăn.
“Phu… A… A Giang…”
Đôi mắt trong veo nhanh chóng phủ một tầng nước mắt. Dưới ánh đèn, lệ quang lấp lánh như sao.
Lục Dự bỗng hoàn hồn. Lúc này hắn mới nhận ra mình suýt nữa hỏng đại sự.
Bất kể nữ nhân này do ai sai đến, hiện giờ hắn vẫn cần lợi dụng nàng để lấy được lộ dẫn về kinh.
…
A Ngư không còn dám đến quá gần người này nữa.
Chỉ trong một ngày, phu quân của nàng bỗng trở nên xa lạ hơn bao giờ hết.
Thậm chí đã hai lần suýt bóp chết nàng.
Rõ ràng đêm qua, hắn còn ôm nàng, hôn nàng, hết mực dịu dàng.
Nghĩ đến đó, lòng nàng đau nhói.
A Ngư khẽ ho một tiếng, đôi mắt ngấn lệ, dè dặt bước lên: “A Giang… có phải chàng thấy trong người khó chịu ở đâu không? Hôm nay chàng chẳng ăn được bao nhiêu. Chàng muốn ăn gì? Thiếp đi nấu cho chàng nhé?”
Thấy hắn vẫn chỉ lặng lẽ nhìn mình, không nói một lời…
Sống mũi A Ngư cay xè.
Nàng cố nặn ra một nụ cười: “Hay… thiếp làm mì Dương Xuân với trứng cho chàng nhé? Bắp cải ngoài sân cũng vừa non, nấu sẽ rất ngọt.”
Nàng sợ mình sẽ bật khóc.
Vừa dứt lời, nàng quay người chạy ra ngoài, vừa đi vừa ôm lấy cổ, tủi thân xoa nhẹ.
Đúng lúc ấy, bên ngoài hàng rào tre vang lên những tiếng sột soạt. Ngay sau đó là một giọng đàn ông ngông cuồng cất lên.
“Tiểu mỹ nhân, suốt ngày chăm cái tên ốm yếu kia làm gì? Hôm nay bổn thiếu gia cho nàng thêm một cơ hội.”
“Theo ta!”
Lưu Ngột dẫn theo hơn chục tên gia đinh, vây kín căn nhà nhỏ của nàng.
Đám người ấy kẻ nào kẻ nấy hung hăng như sói đói, nhìn chằm chằm A Ngư bằng ánh mắt tham lam đến phát sáng.
Trong lòng A Ngư tuy sợ hãi nhưng cũng không đến mức hoảng loạn.
Đây đâu phải lần đầu nàng gặp phải chuyện như thế. Bao năm qua sống một mình, nàng từng không ít lần chạm mặt bọn lưu manh háo sắc.
Khóe mắt liếc về ánh đèn leo lét trong nhà.
Phu quân vẫn chưa khỏi bệnh. Hôm nay, chỉ e nàng buộc phải liều mạng với đám người này.
A Ngư lặng lẽ cầm lấy bộ đồ nghề mổ cá. Tay trái nắm chặt cây gậy gỗ. Tay phải cầm dao phay. Nàng trợn mắt nhìn chằm chằm đám người trước mặt.
Chỉ cần hung dữ hơn…
Chỉ cần tàn nhẫn hơn…
Thì lũ háo sắc ấy sẽ chỉ dám dọa nàng, không dám thật sự xông tới.
“Ôi chà! Rượu mời không uống, cứ thích uống rượu phạt!”
Lưu Ngột cười nhếch mép: “Con đàn bà rách nát như ngươi, sống chung với đàn ông không danh không phận lâu như vậy, còn mong gả được cho ai? Hôm nay theo bổn thiếu gia về làm nha đầu rửa chân. Tha hồ mà ăn cá!”
Vừa dứt lời, đám gia đinh phía sau lập tức cười ầm lên.
Tiếng cười bỉ ổi khiến A Ngư lạnh sống lưng.
Lần trước…
Lần trước nữa…
Phu quân đều vì cứu nàng mà bị thương.
Hôm nay, dù chỉ có con dao phay trong tay, nàng cũng phải liều một phen.
“Nằm mơ!”
A Ngư quát lớn: “Lũ chó già khốn kiếp các ngươi! Cô nãi nãi đây tuyệt đối không theo các ngươi!”
“Đừng nhiều lời nữa.”
Lưu Ngột mất sạch kiên nhẫn: “Trói người mang về. Còn tên đàn ông hoang kia… ném xuống Thái Hồ cho cá rỉa.”
Tên gia đinh cầm đầu lập tức xông lên.
A Ngư không chút nương tay, vung dao phay chém loạn xạ.
Những tên khác cũng ào tới.
Một tay cầm gậy, một tay cầm dao, nàng liều mạng chống trả.
Thấy A Ngư hung hãn như vậy, đám gia đinh nhất thời cũng không dám áp sát.
Dù sao Lưu gia cũng muốn bắt người sống. Nếu lỡ tay đánh chết hay đánh tàn phế thì còn gì thú vị nữa.
Thế nhưng thể lực của A Ngư cuối cùng vẫn có hạn. Chỉ vừa thở dốc một hơi, một tên gia đinh đã thừa cơ giật mất con dao trong tay nàng.
Thấy nàng đã mất vũ khí, Lưu Ngột cười đầy dâm tà, vừa vuốt cằm vừa tiến lại.
Gã đã thèm muốn vòng eo nhỏ nhắn ấy từ lâu.
Đúng lúc gã đưa tay định sờ tới… Một cơn đau dữ dội bỗng truyền thẳng lên đầu ngón tay.
“Rắc!”
Lưu Ngột ngẩng đầu. Chẳng biết từ lúc nào, nam nhân mặc áo đen đã chắn trước mặt A Ngư. Chỉ bằng một tay đã bẻ gãy ngón tay gã.
“Aaaaa——!!”
Tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết vang vọng khắp nơi.
Đám gia đinh thấy chủ nhân bị thương, đồng loạt rút đao lao về phía Lục Dự.
Lục Dự nhanh chóng đánh ngã mấy tên đang áp sát A Ngư, rồi kéo nàng vào lòng mình che chở.
Thấy đám người cầm đao tiếp tục xông tới, hắn xoay người tung một cước đá văng một tên, đoạt lấy trường đao trong tay đối phương.
Ngay sau đó…
Đỡ.
Gạt.
Chém.
Phản kích liên tiếp.
“Giết chúng!”
“Giết sạch cho ta!”
Lưu Ngột ôm bàn tay gãy ngón, hai mắt đỏ ngầu gào thét.
Chẳng bao lâu sau, Lục Dự nhận ra có điều bất thường. Khác với vài lần gây hấn trước của Lưu Ngột, lần này, bọn chúng rõ ràng nhắm vào mạng sống của hắn.
Ánh mắt Lục Dự lạnh hẳn.
Hắn không còn nương tay nữa.
Sau một phen giao đấu, cuối cùng cũng đánh lui toàn bộ đám người. Đến sau cùng, chỉ còn Lưu Ngột và mấy tên gia đinh đứng đối diện hắn với vẻ kinh hãi.
Thật ra Lục Dự rất muốn giết chết Lưu Ngột ngay tại chỗ. Nhưng lúc này giết gã chỉ chuốc thêm nhiều rắc rối.
“Ngươi… các ngươi cứ chờ đấy!”
Lưu Ngột nghiến răng: “Bổn thiếu gia… sẽ không tha cho các ngươi đâu!”
Đợi đám người rút đi, Lục Dự nhìn vệt máu nhỏ giọt trên mặt đất, thân hình hắn chợt lảo đảo.
Sau khi chứng kiến Lục Dự liều mình cứu mình, mọi tủi thân ban nãy trong lòng A Ngư đều tan biến.
Nàng vội vàng đỡ hắn vào phòng.
“Phu quân, chàng không sao chứ?”
Vừa hỏi xong, nàng đã nhìn thấy máu tươi không ngừng nhỏ xuống từ mu bàn tay hắn.
A Ngư lập tức chạy đi lấy thuốc trị thương.
“May mà trước kia thường mổ cá, thiếp luôn chuẩn bị sẵn ít thuốc để phòng bị đứt tay.”
Nàng ngồi xổm trước mặt hắn, cẩn thận xắn tay áo hắn lên, rửa sạch vết thương, bôi thuốc, rồi băng bó lại.
Bận bịu một hồi, trán nàng đã lấm tấm mồ hôi. Lục Dự vẫn lạnh lùng nhìn nàng.
So với những chuyện nhỏ nhặt ấy, điều khiến hắn căm ghét hơn cả là nữ nhân này đã nhân lúc hắn mất trí nhớ, lừa hắn rằng mình là phu quân của nàng, còn khiến hắn làm đủ những chuyện mà trước đây hắn luôn khinh thường.
Bây giờ còn gây ra thêm rắc rối với Lưu gia.
Xem ra hắn phải nhanh chóng rời khỏi phủ Hồ Châu mới được.
“Phu quân…”
A Ngư khẽ nó:” “Hôm nay chàng lại cứu thiếp thêm một lần nữa. Nếu không có chàng, e rằng lúc này thiếp đã rơi vào tay bọn chúng rồi. Phu quân… là người thân duy nhất của thiếp.”
Nói xong, nàng chậm rãi tựa đầu lên cánh tay hắn.
Lục Dự cúi mắt. Ánh mắt hai người chạm nhau. Đôi mắt nàng ngập tràn lưu luyến và dịu dàng. Nhưng trong lúc vô tình, ánh mắt hắn lướt qua vạt áo hơi xộc xệch của nàng.
Những dấu vết đỏ hồng loang lổ trên làn da trắng nõn chói mắt đến cực điểm. Chúng như nghiền nát chút dao động cuối cùng trong lòng hắn.
“Đó là điều nàng mong muốn sao?”
Giọng Lục Dự lạnh lẽo. Ánh mắt hắn soi xét từng chút tình ý trong mắt nàng.
“Từ nhỏ thiếp đã không còn cha mẹ. Từ khi gặp phu quân… thiếp đã coi chàng là người thân của mình. Rồi sau đó…”
Nhớ lại những đêm ngày ấy, những lần nàng không cưỡng lại được bản năng, bất chấp đối phương ngăn cản mà hết lần này đến lần khác chủ động lại gần hắn…
Gò má A Ngư đỏ bừng vì ngượng ngùng.
“Rồi sau đó… chính là như thế này sao?”
Lời còn chưa dứt, Lục Dự bất ngờ vươn tay, thô bạo kéo bật vạt áo của A Ngư ra.