Chương 4: Đêm nay phu quân sẽ trở về chứ?
Rời khỏi Hồ Châu, Lục Dự ngày đêm không ngừng lên đường, chưa đầy một tháng đã trở về kinh thành.
Suốt quãng đường ấy, A Ngư vẫn luôn thắc mắc vì sao mình lúc nào cũng buồn ngủ. Mỗi lần tỉnh lại, thấy Lục Dự vẫn trầm mặc ít nói như cũ, nàng định tìm vài câu chuyện để chọc hắn vui, nhưng chẳng hiểu sao cổ họng lại khàn đặc, muốn mở miệng cũng không nói nổi.
“Có lẽ là chưa quen khí hậu. Nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa tự khắc sẽ khỏi.”
Lục Dự chỉ liếc nàng một cái, hờ hững đáp.
A Ngư vốn luôn tin tưởng hắn. Thế là, ngoài lúc ăn uống và dừng chân nghỉ ở trạm dịch, phần lớn thời gian nàng đều mê man ngủ.
Trong lòng nàng vẫn không khỏi áy náy. Là thân thể nàng quá vô dụng. Phu quân nóng lòng về nhà, vậy mà nàng lại đổ bệnh đúng lúc, vừa say xe vừa mệt mỏi, chỉ khiến hắn thêm phiền lòng.
Từ khi bên tai được yên tĩnh, tâm trạng Lục Dự rõ ràng tốt hơn không ít.
Về phần số bạc còn thiếu do thuê xe ngựa, chỉ cần trở lại kinh thành, người của phủ Ngụy Quốc công tự khắc sẽ thay hắn thanh toán.
Xe ngựa dừng trước cửa hông phủ Quốc công.
Người gác cổng vừa nhìn thấy Lục Dự trở về liền mừng rỡ khôn xiết, nhưng khi trông thấy trong lòng hắn còn bế theo một thân ảnh gầy yếu, cả người lập tức sững sờ.
“Thế tử!”
“Đưa người này đến…”
Lục Dự cúi mắt nhìn nữ tử đang hôn mê trong lòng, ngừng lại giây lát.
Một kẻ bụng dạ khó lường, ham mê vinh hoa như vậy, đương nhiên phải đặt ngay dưới mí mắt hắn, để hắn có thể ngày đêm giám sát.
“Đưa nàng đến Hằng Sơ viện, sắp xếp ở gian nhĩ phòng.”
So với việc vị Thế tử xưa nay không gần nữ sắc đột nhiên mang về một nữ nhân, thì chuyện để nữ nhân ấy ở ngay Hằng Sơ viện còn khiến người gác cổng kinh ngạc hơn.
“Vâng… vâng!”
Sau khi giao A Ngư cho hạ nhân, Lục Dự lập tức trở về Hằng Sơ viện, tắm rửa thay y phục, gột sạch mọi xui xẻo và nhơ bẩn bám trên người suốt quãng thời gian vừa qua.
Tin Thế tử phủ Ngụy Quốc công – Lục Dự còn sống trở về rất nhanh đã truyền khắp trong phủ.
An Dương Trưởng công chúa cùng mọi người vừa mừng vừa tủi, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“A Dự… con của mẫu thân!”
Thấy nhi tử bình an vô sự trở về, An Dương Trưởng công chúa xúc động tiến lên định ôm lấy hắn.
Nhưng Lục Dự khẽ giơ tay ngăn lại.
Ngụy Quốc công Lục Huỳnh đứng bên cạnh, thấy hai mẹ con đến gần nhau, lời vừa định nói cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
An Dương Trưởng công chúa lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Là mẫu thân thất lễ.”
Thành thân nhiều năm như vậy, bà cũng chỉ có duy nhất một đứa con trai này.
“Mẫu thân.” Lục Dự khom người thi lễ. “Là nhi tử bất hiếu, khiến mẫu thân phải lo lắng.”
Sau khi trở về phủ, hắn mới biết, kể từ khi có tin hắn mất tích ở đất Ngô đã nửa năm, mùa đông năm ngoái mẫu thân vì quá thương nhớ mà ngã bệnh, nằm liệt giường suốt mấy tháng.
Lục Dự đỡ An Dương Trưởng công chúa ngồi xuống ghế, rồi lần lượt hành lễ với tổ mẫu, phụ thân, thúc phụ và các trưởng bối trong phủ.
“A Dự.” An Dương Trưởng công chúa chậm rãi nói. “Nghỉ ngơi chỉnh đốn xong thì nhớ vào cung một chuyến, thỉnh an Hoàng thượng và Thái hậu. Trong thời gian con mất tích, trong cung vẫn luôn hỏi thăm tin tức, còn nhiều lần phái người xuống phía Nam tìm con.”
“Mẫu thân nói phải.” Lục Dự gật đầu. “Đã khiến Hoàng thượng và Thái hậu bận lòng, nhi tử quả thật nên vào cung phục mệnh.”
An Dương Trưởng công chúa hài lòng gật đầu.
Bà hơi nâng cằm, dường như hoàn toàn coi những người khác trong phòng là không khí.
“Đợi con từ trong cung trở về, tối nay sang Kim Minh viện dùng bữa với mẫu thân.”
Lục lão thái thái khẽ biến sắc, bàn tay siết chặt chuỗi tràng hạt trong lòng.
Lục Dự biết mẫu thân đã nghe được chuyện xảy ra sáng nay, muốn nhân dịp hỏi rõ hắn. Có điều, hắn chẳng mấy để tâm. Chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân lòng dạ khó lường, không đáng nhắc tới.
“Trong phủ đã quạnh quẽ quá lâu.” Lục lão thái thái mỉm cười đề nghị. “Đúng lúc A Dự bình an trở về, hai ngày nữa nên treo đèn kết hoa, mời vài gánh hát đến diễn, náo nhiệt một phen, cũng coi như tẩy trần cho A Dự.”
“Tề Hoa, chuyện này giao cho con lo liệu.”
“Vâng, mẫu thân.”
Thẩm thị, Nhị phu nhân của Nhị phòng phủ Ngụy Quốc công, lập tức đứng dậy đáp lời.
An Dương Trưởng công chúa chỉ lạnh nhạt liếc hai người một cái, thong thả nâng chén trà, dùng nắp chén gạt lớp bọt trà trên mặt nước, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.
Năm xưa, bà và Thế tử phủ Ngụy Quốc công Lục Huỳnh cũng từng là một đôi lưỡng tình tương duyệt, ân ái mặn nồng.
Nhưng nhiều năm liền bà vẫn không thể sinh con.
Lúc đầu, Lục Huỳnh nói rằng mình không hề để ý, thậm chí còn định nhận một đứa trẻ trong tộc làm con thừa tự.
Mãi đến năm thứ chín sau khi thành thân, bà mới vất vả sinh hạ được Lục Dự.
Nào ngờ…
Ngay cả tháng ở cữ còn chưa hết, bà đã nghe tin Lục Huỳnh lén nuôi ngoại thất bên ngoài. Mà nữ nhân ấy lại chính là cháu gái họ xa của Lục lão thái thái Dương thị.
Đến lúc ấy bà mới hiểu: thì ra cả nhà họ Lục vẫn luôn lừa gạt mình.
Nếu bà thật sự không sinh được con nối dõi, bọn họ sẽ danh chính ngôn thuận đón đứa con của ngoại thất vào phủ, ghi dưới danh nghĩa của bà để kế thừa tước vị Thế tử.
Kể từ đó, tình nghĩa vợ chồng giữa bà và Lục Huỳnh hoàn toàn rạn nứt.
Bà từng muốn hòa ly.
Thế nhưng Hoàng thượng đương triều vốn không thân thiết với bà, lại lấy cớ đây là hôn sự do Tiên đế ban cho, không thể tùy tiện hòa ly, nên thẳng thừng bác bỏ.
Thế nhưng, mỗi lần nhớ tới ả ngoại thất kia, bà vẫn thấy như có chiếc gai mắc ngang cổ họng.
Dù thế nào đi nữa, bà cũng tuyệt đối sẽ không để ả đàn bà ấy bước chân vào phủ. Mà nữ nhân kia lại chính là cháu gái họ xa của Lục lão thái thái.
Cũng kể từ ngày ấy, cuộc tranh đấu giữa An Dương Trưởng công chúa và Lục lão thái thái chính thức bắt đầu, chưa từng có ngày nào ngừng nghỉ.
Ngày thường, An Dương Trưởng công chúa hầu như đều ở phủ Công chúa, chỉ khi đến phủ Ngụy Quốc công mới tạm ở lại Kim Minh viện.
“Tiệc đón gió và gánh hát thì thôi đi.” Lục Dự chậm rãi nói. “Gần đây Thiểm Cam hạn hán, Giang Hoài lại gặp lũ lớn, triều đình dốc sức cứu tế mà vẫn như muối bỏ biển.”
“Nếu tổ mẫu không chê, người trong nhà chỉ cần ngồi lại dùng một bữa cơm đơn giản là được, cũng tránh để Ngự sử vin vào đó mà buộc tội phủ Ngụy Quốc công xa hoa lãng phí.”
“Con…”
Lục lão thái thái tức đến nghẹn lời, lặng lẽ liếc An Dương Trưởng công chúa một cái, rồi cố nén cơn giận nói: “Tổ mẫu làm vậy chẳng phải đều vì tốt cho con sao?”
An Dương Trưởng công chúa khẽ ngẩng cằm, trong lòng chỉ cười lạnh.
Nếu thật sự muốn mở tiệc, bà cũng chỉ tổ chức ở phủ Công chúa. Từ khách khứa, thiệp mời đến mọi việc lớn nhỏ đều do chính tay bà sắp xếp, tuyệt đối sẽ không để kẻ khác nhân lúc hỗn loạn đưa mấy hạng người chướng mắt vào phủ.
Đúng lúc ấy, một bóng người cao gầy mặc đạo bào trắng thong thả bước vào chính đường.
“Thỉnh an tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân… thúc phụ, thím.”
Người nọ khẽ cúi mình hành lễ. Dưới chiếc mũ sa đen, chuỗi ngọc xanh khẽ lay động, vạt đạo bào trắng cũng theo cơn gió mà nhẹ nhàng tung bay.
Người vừa đến chính là huynh trưởng của Lục Dự – Lục Thực.
An Dương Trưởng công chúa mím môi không nói, ánh mắt nhìn về bóng áo trắng kia lại lạnh đi vài phần.
“A Thực về rồi.” Lục lão thái thái mỉm cười. “Vừa rồi tổ mẫu và phụ thân con còn đang bàn chuyện mở tiệc đón gió cho nhị đệ.”
“Đúng là nên mở tiệc.” Lục Thực bình thản đáp. “Nhưng cũng như nhị đệ vừa nói, chỉ cần làm đơn giản là được.”
Bị đứa cháu trưởng mình yêu quý nhất bác lời, nụ cười trên mặt Lục lão thái thái thoáng cứng lại.
Lại nghe Lục Thực tiếp tục: “Cách đây không lâu, có Ngự sử dâng tấu buộc tội Ngô Vương vì mở tiệc mừng thọ liên tiếp bảy ngày, xa hoa quá mức. Hoàng thượng nổi trận lôi đình, hạ chỉ trách phạt Ngô Vương, đồng thời cắt bổng lộc một năm để răn đe.”
Lục lão thái thái giật giật khóe miệng, nghẹn đến mức không nói thêm được lời nào, đành im lặng.
Lục Thực quay sang nhìn Lục Dự. Ánh mắt hai huynh đệ chạm nhau.
Ninh Lăng Quận chúa, ái nữ của Ngô Vương, khi vào kinh từng được Lục Dự phụng mệnh hộ tống.
Từ sau lần ấy, vị Quận chúa kia dường như trong sáng ngoài tối đều đặc biệt “ưu ái” người nhị đệ này.
Mà chuyện liên quan đến vị Quận chúa vào kinh làm con tin ấy, trong triều gần đây cũng dấy lên không ít sóng gió.
Đón lấy ánh mắt của huynh trưởng, Lục Dự vẫn thản nhiên như không, không hề có ý đáp lại.
Từ nhỏ đến lớn, quan hệ giữa hắn và vị huynh trưởng này vốn chưa từng thân thiết.
Rời khỏi chính đường, Lục Dự lập tức lên ngựa tiến cung.
…
Ở một nơi khác, A Ngư chậm rãi mở mắt. Nhìn hoa văn tinh xảo trên đỉnh màn, nàng ngẩn người rất lâu.
Nàng nhớ rõ, phu quân nói sẽ đưa nàng về nhà.
Vậy nơi này… chính là nhà của phu quân sao?
Nàng chống người ngồi dậy, trước tiên bị bộ y phục mềm mại trên người thu hút, rồi lại nhìn sang tấm chăn gấm trơn mịn như nước.
A Ngư không dám dùng đôi bàn tay thô ráp của mình chạm vào. Lòng bàn tay nàng đầy vết chai, chỉ sơ ý một chút là sẽ làm xước mặt lụa.
“Nương tử, ngài tỉnh rồi.”
Nha hoàn Lan Tâm bước đến, định hầu hạ nàng rửa mặt, súc miệng rồi thay y phục.
“Phu… phu quân đâu?”
A Ngư lắc đầu, né tránh bàn tay của nàng ấy. Từ trước đến nay, nàng đã quen tự mình làm mọi việc. Chỉ là bộ y phục màu bích ngọc óng ánh như sóng nước kia, nàng chưa từng thấy bao giờ, lại càng không biết phải mặc thế nào.
Bấy giờ A Ngư mới chợt nhớ ra, đưa tay sờ cổ họng mình với vẻ không dám tin.
Quả nhiên phu quân nói không sai. Nàng chỉ là chưa quen khí hậu nơi khác mà thôi.
Lan Tâm vốn đã biết nàng là người được Thế tử đưa về. Nhưng vừa nghe nàng mở miệng nói chuyện, Lan Tâm lập tức ngây người.
Nàng ta vốn là người vùng Ngô, đương nhiên nghe hiểu giọng Ngô mềm mại ấy, vì vậy Thế tử mới đặc biệt điều nàng ta đến hầu hạ.
Thế nhưng…
Nữ nhân này lại gọi Thế tử là phu quân.
Thật đúng là to gan lớn mật!
Ngoài việc chăm sóc nàng, Thế tử còn giao cho Lan Tâm một nhiệm vụ khác, đó là dạy nàng nói tiếng phổ thông.
Thấy Lan Tâm cũng nói được tiếng quê mình, A Ngư lập tức buông lỏng bảy phần cảnh giác, cả người cũng thả lỏng hơn.
“Nương tử đã đến kinh thành rồi.” Lan Tâm dịu giọng nói. “Nếu muốn giao tiếp với mọi người ở đây, sau này ngài vẫn nên theo nô tỳ học nói phổ thông thì hơn.”
A Ngư ngoan ngoãn gật đầu.
Phu quân có người thân ở kinh thành, nếu nàng muốn trò chuyện với họ thì đương nhiên phải học nói tiếng phổ thông.
Thật ra nàng cũng rất thích thứ tiếng ấy.
Mỗi lần phu quân nói chuyện, giọng điệu luôn chậm rãi, ôn hòa, bình tĩnh, nghe đặc biệt dễ chịu.
Lan Tâm vừa giúp nàng mặc xong chiếc áo bông dài màu trắng ngà và áo lửng màu ngọc bích bên ngoài, lại búi cho nàng kiểu tóc Triều Vân Cận Hương, A Ngư đã không chờ nổi mà bước ra khỏi gian nhĩ phòng.
Đến một nơi hoàn toàn xa lạ, nhất là một tòa viện rộng lớn như thế này, trong lòng nàng không khỏi bất an.
Ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn treo trên bầu trời, hai bàn tay nàng vô thức siết chặt vào nhau.
Nàng bê một chiếc ghế nhỏ đặt dưới mái hiên, ngồi chống cằm, chăm chú nhìn cánh cổng thùy hoa trước viện không chớp mắt.
“Nương tử, ngài làm gì vậy?” Lan Tâm vội vàng bước tới. “Đây là Hằng Sơ viện của Thế tử, ngài ngồi như vậy còn ra thể thống gì?”
A Ngư ngước mắt nhìn đối phương, nghiêm túc hỏi: “Đêm nay… phu quân sẽ về chứ?”
Về thì chắc chắn sẽ về.
Chỉ là lúc này Thế tử đang dùng bữa cùng Trưởng công chúa điện hạ ở Kim Minh viện, nhất thời vẫn chưa thể trở lại đây được.
Lan Tâm bất đắc dĩ gật đầu.
“Vậy ta sẽ ngồi đây đợi phu quân.”
Ánh mắt A Ngư vô cùng kiên định, ngoan ngoãn ngồi dưới mái hiên.
Trước kia cũng có những hôm phu quân đi đánh cá về rất muộn. Những lúc ấy nàng lo lắng vô cùng. Ban đầu chỉ bê ghế ngồi chờ trong sân. Về sau, nàng còn xách theo đèn lồng chạy ra tận cổng lớn, áp tai vào cánh cửa. Chỉ cần bên ngoài có một chút động tĩnh, nàng sẽ lập tức nghe thấy.
Thấy nàng quyết tâm như vậy, Lan Tâm cũng không tiện bỏ đi.
Nàng ta sai người đến báo với Thanh Bách, thị vệ bên cạnh Thế tử, rồi đành sốt ruột đứng bên cạnh A Ngư.
Ngồi mãi cũng chán, A Ngư bắt đầu tò mò quan sát khắp sân.
“Phu quân từ nhỏ đã sống ở đây sao?”
Lan Tâm qua loa gật đầu.
Đêm nay trăng đặc biệt sáng. Ánh trăng như dòng nước trong veo, lặng lẽ phủ lên mấy cây tùng trong sân.
“Ngươi cũng bê ghế ngồi đi.” A Ngư nhìn nàng ta cười nói. “Đứng mãi mỏi chân lắm.”
“Nương tử, nô tỳ không mệt.”
Lan Tâm cười gượng. Nàng ta vốn là đại nha hoàn đắc lực nhất Hằng Sơ viện, vậy mà bây giờ lại phải đi hầu hạ một người ngay cả thân phận chủ tử cũng chưa rõ ràng.
Sau này đám nha hoàn ở Kim Minh viện và Triết Đình chắc chắn sẽ cười nhạo nàng ta không ít.
Lan Tâm ngẩng đầu nhìn trăng, âm thầm lo lắng cho tiền đồ của mình.
…
Lúc này, Lục Dự đang dùng bữa tại Kim Minh viện cùng An Dương Trưởng công chúa. Khóe mắt thoáng thấy Thanh Bách đi tới, trong mắt hắn lướt qua một tia không vui.
“Nghe nói A Dự mang về một cô nương?”
An Dương Trưởng công chúa ngước mắt nhìn con trai thật lâu, cuối cùng mỉm cười nói: “Dù thế nào đi nữa, con có thể bước ra khỏi chuyện năm đó, cũng là một điều tốt.”
Lục Dự lập tức đặt đôi đũa ngọc xuống. Nụ cười ôn hòa trên gương mặt hắn biến mất không còn dấu vết.
“Làm mẫu thân phải lo lắng rồi.”
Hắn bình tĩnh nói: “Đã năm năm trôi qua, nhi tử không thể, cũng sẽ không mãi chìm đắm trong quá khứ.”
Nói đến đây, giọng hắn lạnh đi vài phần: “Còn nữ nhân kia… không phải như mẫu thân nghĩ. Nàng tuy đã cứu nhi tử, nhưng rất có khả năng có liên quan đến những chuyện mờ ám của đám quan trường ở đất Ngô. Biết đâu có thể thông qua nàng lần ra tung tích của đám sát thủ. Cho nên để nàng ở ngay trước mắt mới là cách an toàn nhất.”
An Dương Trưởng công chúa khẽ cong môi, ý cười càng sâu.
“Được rồi. Mẫu thân vốn cũng không định nhúng tay. Chẳng qua là chuyện của chính con, con tự biết chừng mực là được. Nếu vậy, ngày mai mẫu thân sẽ trở về phủ Công chúa. Con cũng đã trưởng thành rồi, không cần mẫu thân ngày ngày nhọc lòng nữa.”
Lục Dự không nói thêm gì.
Sau khi từ biệt Trưởng công chúa, hắn lập tức quay về Hằng Sơ viện. Hôm nay quá nhiều việc. Nếu không nhờ mẫu thân nhắc đến, suýt nữa hắn đã quên mất nữ nhân kia.
Khớp ngón tay phát ra tiếng “rắc rắc”, ánh mắt Lục Dự càng lúc càng sâu.
…
Đợi gần hai canh giờ, A Ngư cố chống đôi mắt đã ríu lại.
Đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia xuất hiện, nàng lập tức như mọi lần chạy tới.
“Phu quân!”
Nàng định nhào vào ôm hắn, nhưng Lục Dự đã giơ tay ngăn lại.
“Vết thương trên người ta vẫn chưa lành.”
Chỉ một câu ấy đã xoa dịu mọi hụt hẫng trong lòng A Ngư.
“Có phải mấy ngày nay đi xe ngựa quá mệt không? Vậy sau này chàng phải bồi bổ cho khỏe mới được. Vừa rồi thiếp hỏi Lan Tâm rồi, ở đây có nhà bếp. Ngày mai thiếp hầm canh gà cho chàng uống nhé?”
Bên cạnh, Lan Tâm lặng lẽ cúi đầu, giả như mình không hề tồn tại.
“Không cần.” Lục Dự nhàn nhạt đáp. “Trong phủ không thiếu đầu bếp.”
Thấy ánh sáng trong mắt nàng lập tức tối đi vài phần, chẳng hiểu vì sao hắn lại đổi ý.
“Nếu ngươi muốn làm… thì cứ làm.”
Dù sao làm hay không là chuyện của nàng. Còn uống hay không lại là chuyện của hắn.
A Ngư vui vẻ khoác lấy cánh tay hắn, vừa kéo hắn về phía gian nhĩ phòng mình ở vừa cười nói: “Phu quân nói quả nhiên không sai. Đến nhà rồi, cổ họng A Ngư cũng khỏi hẳn. Vừa tỉnh dậy là đã nói được rồi.”
Lục Dự bỗng dừng chân.
Nghe nàng tự xưng là A Ngư, trong mắt hắn chợt dâng lên một tia bực bội cùng nhục nhã.
Những ký ức tưởng như đã chết lập tức trào dâng như nước lũ, theo cái tên ấy mà ùa về, đem tất cả những chuyện khuất nhục và khó chịu ném thẳng trước mặt hắn.
“Tất cả lui xuống.”
Lục Dự xoay người, lạnh giọng ra lệnh với đám hạ nhân trong viện.
Lan Tâm và Thanh Bách nhìn nhau, lập tức thức thời lui ra ngoài. Không ai muốn ở lại chứng kiến những chuyện không nên thấy, nghe những điều không nên nghe rồi vô cớ chọc giận Thế tử.
“Phu quân…”
Thấy sắc mặt hắn không đúng, A Ngư khẽ cắn môi, dè dặt hỏi: “Chàng sao vậy?”
Lục Dự hít sâu một hơi.
Nghĩ đến dáng vẻ nàng đã không biết bao nhiêu lần ngồi chờ hắn trở về, cuối cùng hắn vẫn ép cơn giận xuống, khóe môi gượng gạo kéo ra một nụ cười.
“A Ngư. Sau này gia sẽ đổi tên cho ngươi.”
A Ngư không hề để ý cách xưng hô của hắn đã thay đổi, chỉ tưởng đó là cách nói của người kinh thành.
“Vì sao phải đổi?” Giọng nàng mềm mại, mang theo chút tủi thân và bất an. “‘A Ngư’ là cái tên cha mẹ đặt cho thiếp.”
Nhưng Lục Dự hoàn toàn không để tâm. Nếu nàng cứ mang cái tên này xuất hiện bên cạnh hắn, sớm muộn gì Lục Dự cũng sẽ trở thành trò cười của cả kinh thành.
“Không phải ngươi từng nói cha mẹ vốn định đổi tên cho ngươi sao?”
Lục Dự thong thả dẫn dắt: “Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn cả đời… mang cá trong mệnh sao?”
A Ngư lập tức nhíu mày, dùng sức lắc đầu.
Lục Dự cười lạnh trong lòng.
Ngô Ngu.
“Vô ngu”.
Bình an vô ngu.
Quả thật là một cái tên rất hay.
Nhưng hắn – Lục Dự – không thích!