[MTCCHTCC] CHƯƠNG 21

Chương 21

Chùa Liên Hoa tựa lưng vào núi, nằm sát bên sông, cây cối trong rừng xanh um tươi tốt.

Giữa tháng Chạp rét đậm, trời đổ tuyết lớn. Dưới những lớp tuyết trắng dày đặc phủ kín mái hiên cong vút của ngôi chùa, từng dải nhũ băng đọng lại buông rủ xuống dọc theo hành lang.

Ngôi bảo điện cung phụng tượng đại Phật thoạt nhìn tựa như chốn quỳnh lâu ngọc vũ trên trời, khắp nơi đều phủ một màu trắng xóa lấp lánh, khiến người ta sinh lòng kính sợ, không dám mảy may khinh nhờn.

Vừa đến hoàng tự, Tô Lê liền nhìn thấy đoàn binh mã cường tráng theo hầu hoàng thân quốc thích và huân quý thế gia đang dàn thành hàng chữ nhất. Tiếng vó ngựa dồn dập vang dội, quân thế hùng dũng, mang khí thế tiến lên không lùi.

Trần Hằng nắm lấy dây cương, xoay người lên ngựa. Người này đã rũ bỏ dáng vẻ lười biếng, cợt nhả ban nãy, thần sắc bỗng chốc trở nên nghiêm nghị. Y dẫn đầu đội kỵ binh phía sau, mang theo hơn ngàn nhân mã, rầm rập chạy về phía Thôi Giác đang đứng trên đài cao của pháp hội.

Thôi Giác với tư cách là tân gia chủ của Thôi thị, gánh vác trên vai sự kỳ vọng của cả gia tộc cùng niềm mong mỏi của gia thần bộ khúc. Hắn khoác lên mình bộ lễ bào dệt kim vạn phúc đã được truyền lại qua biết bao đời gia chủ.

Nam nhân đứng giữa trời gió tuyết lạnh buốt, xương mày cao thẳng, thần sắc lạnh nhạt, dáng người đĩnh đạc thẳng tắp tựa một thanh kiếm. Hắn tay cầm ba nén thanh hương, lẳng lặng chờ đợi pháp sự bắt đầu.

Trần Hằng dẫn binh đứng ngay sau lưng Thôi Giác, nghiễm nhiên trở thành người ủng hộ trung thành nhất của đối phương.

Cũng chính nhờ có sự trợ giúp to lớn của Trần gia Lang Sơn, các môn phiệt kiêu hùng độc bá một phương mới có điều kiêng kỵ, không dám tùy tiện đánh vào Kiến Nghiệp để mưu triều soán vị, thâu tóm quyền hành.

Cũng bởi vì thế, Tuyên Ninh Đế dẫu biết rõ thế lực Thôi gia quá lớn, lại âm thầm tự nuôi tư binh, mai sau chắc chắn sẽ uy hiếp đến hoàng quyền; thế nhưng ngoài mặt ông ta vẫn phải làm ra vẻ bình thản. Thậm chí, hoàng đế còn lợi dụng công chúa đích xuất để lôi kéo Thôi Giác, hoàn toàn không dám tùy tiện động đến hắn.

Rốt cuộc thì hai con hổ cùng tranh đấu, thế cục này khó lòng mà cùng tồn tại.

Người Thôi thị xưa nay vốn quen thói phô trương, quyết không chịu nhượng bộ, nên Tuyên Ninh Đế đành phải nhắm mắt làm ngơ, dung túng cho hắn có những hành vi vượt quyền phạm thượng.
Tuyên Ninh Đế tuyệt nhiên không hề ngu ngốc. Dẫu cho trong tay cũng nắm giữ quân quyền và thao luyện binh mã, ông ta vẫn không dám khai chiến cùng Thôi gia. Bởi lẽ một khi Kiến Nghiệp xảy ra nội loạn, còn chưa đợi Tuyên Ninh Đế nuốt trôi được miếng thịt mỡ Thôi thị này, danh môn đại tộc ở các nơi ắt se nghe ngóng được động tĩnh mà dấy binh khởi nghĩa, đánh thẳng vào đô thành.
Đến lúc đó, vương triều họ Lý hai mặt thọ địch, thực sự sẽ bị các thế gia khắp nơi xâu xé ăn tươi nuốt sống…

Trọng Hoa công chúa Lý Mộ Dao nhớ lại lời dặn dò của phụ hoàng; nàng ta nhất định phải gả vào Thôi gia, trói buộc được bậc hùng tài cái thế như Thôi Giác, để hoàn thành tâm nguyện liên hôn thế gia của Tuyên Ninh Đế.

Đợi sau khi Thôi Giác được vị trụ trì chùa Liên Hoa hướng dẫn, lấy mồi lửa châm hương, vái lạy thiên địa ba lần; Lý Mộ Dao bèn nhấc vạt váy tiến lại gần hắn.

Nàng ta ngẩng khuôn mặt nhu mỹ, ánh mắt ngập tràn tình ý ngước nhìn Thôi Giác. Lý Mộ Dao đột nhiên đưa tay ra, cất giọng nói với hắn: “Đại công tử, ta muốn cùng chàng dâng hương.”

Ý của Lý Mộ Dao là muốn Thôi Giác ngay trước mặt mọi người, chia cho nàng ta một nén từ bó hương đầu tiên.

Bao năm qua, những vị gia chủ đã thành hôn của Thôi thị mỗi dịp mùng một đầu năm đến chùa dâng hương, đều sẽ cùng thiên tử hoàng gia cử hành Phật lễ, hoặc là đích thân mang theo thê tử đi cùng để dâng lên nén hương đầu tiên.

Lý Mộ Dao bất quá cũng chỉ là một nàng công chúa của vương triều, hoàn toàn không phải quân vương nắm giữ quyền hành quốc gia, vậy mà lại dám bước lên đòi chia hương khói cùng gia chủ Thôi thị… Quả thực là phô trương và to gan lớn mật.

Chẳng rõ Lý Mộ Dao đang lấy danh nghĩa của Tuyên Ninh Đế để xin hương, hay là đang lấy thân phận thê tử tương lai của Thôi Giác để cùng hắn dâng hương.

Hành động này, chẳng khác nào đang công khai cầu thân với Thôi Giác ngay trước bàn dân thiên hạ, hòng ký kết mối giao hảo giữa hai họ.

Người của các thế gia đang có mặt ở đó bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Bọn họ ngóng cổ lên, không chớp mắt dõi theo màn kịch này… Ai nấy đều muốn biết thái độ của Thôi Giác ra sao. Rốt cuộc thì mọi người đều đã nghe phong thanh chuyện Thôi Giác thân là người cầm quyền Thôi gia, sẽ tiến hành liên hôn cùng hoàng tộc.
Chuyện Thôi thị rước công chúa về làm dâu, cơ hồ đã là ván đóng thuyền.

Ngay cả bản thân Thôi Giác vì bị thế cục ép buộc, cũng chưa chắc sẽ từ chối lời đề nghị này.

Thôi Giác hiểu rõ, hắn cần phải ổn định Lý Mộ Dao, ít nhất cũng phải để Tuyên Ninh Đế cho rằng hắn có ý định thân cận với hoàng gia.

Thôi Giác xưa nay bày mưu tính kế, hành sự vô cùng kín kẽ. Hắn tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm cỡ này để Tuyên Ninh Đế sinh lòng nghi ngờ.

Thế nhưng, Thôi Giác nhìn làn khói hương lượn lờ bốc lên, chẳng hiểu vì sao lại chậm chạp không chịu đưa nén hương cho Lý Mộ Dao.

Trước ánh mắt soi mói của bao người, Lý Mộ Dao vẫn chưa lấy được nén hương đầu. Nụ cười trên mặt nàng ta dần dần cứng đờ, hàm răng trắng muốt cắn chặt môi dưới, đôi mắt đẹp hơi ngấn lệ, lại nhẹ giọng gọi một câu: “Đại công tử……”

Nàng ta không thể đánh mất thể diện ngay trước mặt mọi người được, như thế nàng ta sẽ trở thành trò cười cho khắp thiên hạ mất!
Thôi Giác lặng đi một lát rồi cũng hoàn hồn.

Rốt cuộc, hắn cũng không để tình huống trở nên quá khó coi; hắn đem nén hương đã châm lửa trong tay đưa cho Lý Mộ Dao…

Ở bậc thang đá xanh phía xa, Thôi Thuấn Anh xách vạt váy, thở hồng hộc chạy tới tìm Tô Lê.

“Tô tỷ tỷ, Tô tỷ tỷ! Tỷ làm muội tìm muốn hụt hơi luôn!”

Đám người Thôi Giác đều đang ở Đại Hùng Bảo Điện cử hành pháp hội Phật lễ. Tô Lê nhìn buổi lễ long trọng, trang nghiêm và hùng vĩ nhường ấy, lại thấy biển người tấp nập, toàn bộ đều là con cháu thế gia mũ cao áo rộng, dát vàng nạm ngọc, nàng liền tự biết thân biết phận, chẳng dại gì mà chen vào xem náo nhiệt.

Ngược lại, nàng lánh khỏi đám đông, đi đến gian thiên điện thờ Thập bát La Hán để dâng hương châm nến, lại cúng thêm một ngọn đèn bồ đề cầu mong gia đạo an khang.

Nàng vừa mới làm xong những việc này thì Thôi Thuấn Anh đã tìm tới.

Tô Lê giúp nàng ấy lau mồ hôi, bất đắc dĩ lên tiếng: “Muội chạy gấp gáp như vậy làm gì? Ta sẽ quay lại nhanh thôi mà.”

Thôi Thuấn Anh kéo cánh tay nàng, đôi môi anh đào chu lên thật cao, vẻ mặt đầy bực dọc: “Muội thấy a huynh sắp có chuyện hỉ đến nơi rồi!”

Tô Lê chớp chớp mắt, chưa hiểu chuyện gì.

Thôi Thuấn Anh giậm giậm chân, ghé sát vào tai Tô Lê, thì thầm: “Ở Thôi gia chúng ta, mỗi dịp đầu năm mới, gia chủ đều sẽ đích thân dâng hương cầu phúc thiên địa. Nếu như đã thành hôn, hoặc là có hoàng đế đích thân tham gia pháp hội, thì mới nhường hương cho người khác. Thế nhưng Lý Mộ Dao với a huynh đâu có thân thích ruột thịt gì, a huynh vậy mà lại đem nén hương đầu nhường cho nàng ta…”

Ý của Thôi Thuấn Anh rất rõ ràng: Thôi Giác có ý muốn lấy vợ thì mới có thể làm ra cái hành động nằm ngoài dự đoán của mọi người như vậy.

Thôi Giác đã coi Lý Mộ Dao như chính thê tương lai mà đối đãi rồi!
Tô Lê giật mình, rồi chậm rãi gật đầu.

Chuyện này cũng nằm trong dự tính của nàng. Tô Lê cũng chẳng cảm thấy có gì buồn bực hay không vui.

Chỉ là khi nghĩ đến một kẻ máu lạnh vô tình như Thôi Giác mà cũng có lúc dịu dàng đối đãi với người khác, trong lòng nàng khó tránh khỏi dâng lên một tia cảm thán xen lẫn chạnh lòng.

Lý Mộ Dao mang thân phận công chúa cao quý, từ nhỏ đã nhận hết mọi ân sủng. Chẳng những được phụ hoàng yêu thương, phạm phải sai lầm gì cũng có người đứng ra che chở chống lưng, lại còn sớm định thân với một phu quân nhân trung long phượng như Thôi Giác.

Số mệnh của nàng ta quả thực quá tốt.

Tô Lê thầm nghĩ hôn sự của Thôi Giác đã đến gần, e rằng chẳng bao lâu nữa hai nhà sẽ chính thức bàn chuyện cưới hỏi. Đến lúc đó, nàng sẽ chẳng còn cơ hội tiếp cận Thôi Giác nữa; kế hoạch “mượn giống” e rằng cũng sẽ vì thế mà đổ sông đổ biển.

Chỉ cầu mong ông trời phù hộ, để trước khi bọn người Thôi lão phát hiện ra manh mối, Tô Lê có thể đạt được tâm nguyện, thành công trốn thoát khỏi cái lồng thế gia này…

Tô Lê chỉ muốn quay về chốn thôn quê sống cảnh bình dị; nàng tuyệt nhiên không hề có nửa điểm tham luyến chút vinh hoa phú quý của giới sĩ tộc này.

Chiều chạng vạng, trên đường hồi phủ, xe ngựa Thôi gia đi đầu mở đường, xe của các thế gia khác bám sát theo sau.

Lần này, Thôi Giác không mời Tô Lê đi cùng.

Tô Lê và Thôi Thuấn Anh ngồi chung một chiếc xe, chậm rãi tiến về phía Thôi phủ.

Trần Hằng không biết bị Thôi Giác tống cổ đi đâu, đoán chừng là bị đuổi lên phía trước mở đường, Tô Lê cũng không hỏi nhiều.

Còn về phần Thôi Giác xuống núi có ngồi chung xe hồi phủ với Lý Mộ Dao hay không… đó là việc tư của hắn, dù sao cũng chẳng liên quan chút nào đến nàng.

Đường xuống núi chẳng mấy dễ đi, xe ngựa chạy lộc cộc trên đường, xóc nảy liên hồi, lục lạc treo ngoài xe cứ rung lên leng keng mãi…

Giữa những nhịp xóc nảy ấy, thế mà Tô Lê lại ngủ thiếp đi mất.
Trong giấc mộng, nàng lại trở về thời thơ ấu.

Đêm giao thừa, nàng lôi kéo đám trẻ con trong thôn đi đốt pháo.
Vài phong pháo bằng ống trúc ném xuống ruộng liền tắt ngóm, không nghe được tiếng nổ. Đợi đến khi Tô Lê vạch cỏ dại ra xem thử thực hư, lại bị quả pháo xịt nổ oanh làm cho bùn đất văng tung tóe dính đầy người.

Tô Lê mang cả người lấm lem bùn đất chạy về nhà, vừa bước qua bậu cửa, còn đang định oán trách với tổ mẫu chuyện vừa rồi, nàng liền nhìn thấy bên bệ bếp chẳng những bày sẵn một bát sủi cảo canh chua nóng hổi, mà còn có cả một bát chè đậu xanh thỉnh từ chùa về.

Tổ mẫu bới từ trong bếp lò ra mấy củ khoai sọ nướng chín, lăn đến bên chân đứa trẻ, cười bảo với Tô Lê rằng, bát chè đậu xanh kia là chè đã được trụ trì tụng kinh qua, có thể an định hồn phách trẻ con, không sợ bị quỷ quái đi đêm bắt mất…

Tô Lê hiểu rõ, tổ mẫu sợ bát tự của nàng nhẹ, sẽ bị quỷ sai câu hồn, nuôi không lớn nổi. Nàng thầm nhủ trong lòng, tổ mẫu thực sự quá cẩn thận rồi, rõ ràng nàng còn khỏe mạnh hơn bất kỳ ai mà!

Trong lòng Tô Lê vui vẻ, nàng kiễng chân lên ghế dài, hớn hở cắn một miếng sủi cảo.

Chưa kịp nếm ra mùi vị gì, vách tường nhà tranh tứ phía bỗng nhiên vỡ vụn từng tấc, hóa thành bột mịn.

Giấc mộng đẹp của nàng vỡ nát.

Mở to mắt ra lần nữa, Tô Lê lại thấy mình đang nằm trên một chiếc giường nệm chăn gấm.

Tay chân nàng đều bị xiềng xích trói chặt, ngửa đầu lên chỉ thấy xà nhà tối tăm. Nàng không nhìn thấy những vì sao, cũng chẳng thấy được ánh trăng, bốn bề đều là bức tường trắng cao ngất ngưởng, mặc cho nàng có kêu trời khóc đất thế nào, cũng chẳng một ai nghe thấy.

Chỉ có một mình nàng bị giam cầm trong căn phòng kín không kẽ hở này.

“A ——!”

Tô Lê giật mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, xe ngựa đã dừng lại.
Trong xe không có bóng người nào, ngay cả Thôi Thuấn Anh cũng chẳng thấy đâu.

Trán Tô Lê vã đầy mồ hôi, nàng co rúm người ở một góc xe, có chút phân không nổi cảnh tượng trước mắt là thực hay mơ.

Cho đến khi tấm rèm xe bị một bàn tay thon dài vén lên.

Đó là bàn tay của một nam nhân.

Làn da trắng trẻo, khớp xương cân xứng, thoạt nhìn rất đỗi quen mắt.

Ngay sau đó, ánh trăng rọi vào, chiếu rõ gương mặt thanh tú, tuấn lãng của Thôi Giác.

Là hắn.

Khoảnh khắc này Tô Lê mới ý thức được, bản thân không còn mắc kẹt trong mộng cảnh nữa.

Nam nhân tựa hồ cũng nhìn thấy nàng, ánh mắt bỗng chốc khựng lại.

Tô Lê vừa mới trải qua một cơn ác mộng, sắc mặt nàng trắng bệch, đôi môi cũng nhợt nhạt không một tia máu, hồi lâu vẫn chẳng thể thốt nên lời.

Nàng thở dốc không ngừng, lồng ngực phập phồng kịch liệt, những giọt mồ hôi trong suốt lấm tấm trên chóp mũi và hai bên thái dương. Bộ dáng kinh hồn bạt vía lúc này trông thật sự đáng thương.

Thôi Giác khẽ cau mày: “Tô nương tử?”

Tô Lê cố nén nỗi sợ hãi, nàng không muốn phải giải thích bộ dạng thảm hại lúc này của mình là do vừa gặp ác mộng.

Tô Lê gượng cười một cái, cất lời với Thôi Giác: “Đại công tử đến tìm Tứ Nương sao? Muội ấy không có trong xe, có lẽ đã xuống xe rồi.”

“Ừm.” Thôi Giác không hỏi thêm, liền buông rèm rời đi.

Hắn quả nhiên là đến tìm muội muội.

Tô Lê thở phào nhẹ nhõm. Sau khi bình tĩnh lại, nàng lại tựa vào vách xe ngựa nghỉ ngơi thêm một chốc.

Rất nhanh, Thu Quế đã tìm tới nơi, dìu Tô Lê bước xuống xe.

“Tứ cô nương thân thể không khỏe, đã về viện nghỉ ngơi rồi. Cảm thấy nương tử đang ngủ say nên Tứ cô nương không nỡ đánh thức, chỉ sai người tới dặn dò nô tỳ nhớ mang theo áo choàng giữ ấm ra đây đón nương tử…”

Tô Lê khẽ gật đầu, trong lòng thầm cảm kích sự chu đáo của Thôi Thuấn Anh. Nhưng vì vừa bị bóng đè, lại chịu kinh hãi, lúc này đầu lưỡi nàng đắng ngắt, cả người mệt mỏi rã rời, chẳng còn sức đâu mà nói nhiều.

Tô Lê thầm tính toán, lát nữa muộn một chút sẽ lấy hạt táo chua và bách hợp thái lát đã chuẩn bị sẵn trong hộp thuốc, đem sắc chút nước trà an thần cầm mồ hôi để uống, rồi hảo hảo nghỉ ngơi trọn một đêm.

Chỉ là, đợi đến khi Tô Lê trở về Mộ Đông Các, Thanh Hà cô cô dẫu đang bận trăm công nghìn việc vẫn cất công bớt chút thời gian ghé qua một chuyến.

Tô Lê vô cùng kinh ngạc.

Thanh Hà cô cô giải thích một hồi, hóa ra là do trưởng công tử nhân từ; sau khi làm xong pháp sự, ngài ấy lại ban phát cho các tiểu nương tử ở từng viện mỗi người một chuỗi Phật châu làm từ lôi kích mộc (gỗ bị sét đánh).

Đây là chuỗi hạt đã được Tuệ Lý pháp sư của chùa Liên Hoa đích thân trì chú, có thể đặt bên gối để an thần, trấn áp yêu ma quỷ quái.

Tô Lê tiễn Thanh Hà cô cô ra về, lại tiện tay nhét cho mấy tiểu nha hoàn đi theo hầu bà ấy vài gói điểm tâm ngọt để ăn vặt.

Tô Lê cầm chuỗi Phật châu bằng gỗ táo mang màu sắc trầm xỉn trên tay, không ngừng săm soi đánh giá, trong lòng tràn đầy hoang mang.

Nàng đương nhiên biết rõ lôi kích mộc là thứ gì.

Cây cối bị thiên lôi đánh trúng, đó chính là lôi kích mộc. Trong vô vàn loại lôi kích mộc, gỗ táo được xem là loại thượng hạng nhất.
Thuở nhỏ Tô Lê từng hái táo, trèo qua không biết bao nhiêu gốc táo, đương nhiên có thể dễ dàng nhận ra đường vân trên chuỗi Phật châu đen nhánh trong tay mình đây chính xác là xuất phát từ gốc cây táo.

Thôi Giác vốn không giống loại người thờ phụng thần Phật; cớ sao hắn lại đột nhiên nổi hứng ban tặng đồ vật cho tiểu nương tử ở các viện? Lại còn tặng cái loại pháp châu nhuốm màu quái lực loạn thần này nữa chứ?

Lẽ nào là do ban nãy Thôi Giác nhìn thấy Tô Lê, nhận ra nàng đang bị ác mộng bủa vây, nên trong phút chốc mới động lòng trắc ẩn?
Tô Lê khẽ lắc đầu.

Sẽ không đâu. Kẻ máu lạnh vô tình như Thôi Giác, tuyệt đối chẳng bao giờ có được khoảnh khắc dịu dàng đến thế.

Tô Lê thầm nghĩ, Thôi Giác xưa nay quen thói ăn chay, có lẽ thâm tâm hắn thực sự sùng tín Phật pháp.

Nghĩ như vậy liền có thể lý giải được nguyên cớ vì sao Thôi Giác lại đột nhiên nổi hứng, sai người phân phát Phật châu an thần đến từng viện trong nhà.

Tô Lê thầm kết luận, sự tình này ắt hẳn cũng chỉ là một sự trùng hợp mang vẻ dịu dàng mà thôi… Nàng tuyệt đối sẽ không để tâm vướng bận.
…..

Sơ Nguyệt Các.

Trong phòng ngủ, hơi nóng lượn lờ, hương thơm thoang thoảng.
Thôi Giác vừa tắm gội thay y phục xong. Mái tóc đen như mực hãy còn ướt sũng nhỏ nước, men theo cơ lưng săn chắc vạm vỡ, chảy dài xuống lớp hắc bào đang khoác trên người.

Chưa kịp đợi Thôi Giác lau khô tóc, Vệ Tri Ngôn đã mang theo cả người đầy gió tuyết hối hả chạy về viện.

Dáng vẻ vội vã thế này, ắt hẳn là có đại sự phát sinh.

Thôi Giác ngẫm nghĩ một chốc, không lên tiếng ngăn cản.

Nam nhân tiện tay phất một luồng chưởng phong làm lay động ánh nến, phát ra tín hiệu cho phép “vào trong hẵng nói”.

Vệ Tri Ngôn quỳ một gối xuống đất, chắp tay bẩm báo: “Chủ tử, thuộc hạ đã tra rõ ngọn ngành thân thế của Tô nương tử……”

Khớp ngón tay Thôi Giác hơi khựng lại. Hắn rũ hàng mi đen láy, lạnh nhạt lên tiếng: “Nói đi.”

Vệ Tri Ngôn nghĩ đến bí mật động trời mà mình vừa điều tra ra, trong nhất thời cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Đặc biệt là hôm nay sắc mặt chủ tử thoạt nhìn không được vui cho lắm, hắn ta thực lòng không muốn chuốc thêm rắc rối cho Tô Lê, cứ băn khoăn mãi chẳng biết có nên nói ra hay không…

“Do dự cái gì?” Thôi Giác khẽ nhếch khóe môi, “Bị Tô nương tử cho ăn ngon vài ngày, liền quên mất bản thân là người của ai rồi sao?”
Lời này hiển nhiên mang ý vị chỉ trích hắn ta phản trắc ruồng bỏ chủ tử.

Vệ Tri Ngôn trong lòng giật thót, vội vàng cúi dập đầu thỉnh tội: “Thuộc hạ tuyệt đối không dám!”

Thôi Giác không nói một lời, vén vạt áo ngồi xuống, bưng lấy chén trà nóng trên bàn.

Vệ Tri Ngôn tự biết mình có giấu cũng chẳng giấu được bao lâu, chỉ đành đem toàn bộ tin tức thăm dò được, cứ theo sự thật mà bẩm báo.

Hắn ta kể cho Thôi Giác biết, Tô Lê căn bản không phải là tiểu nương tử chi thứ của Tô gia, mà chính là Tam nương tử của bổn gia họ Tô – tên thật là Tô Ấu Lệ.

Mà vị tiểu nương tử mang danh “Tô Ấu Lệ” này, đích thị là cháu dâu nhị phòng của Thôi gia ở quận Lan Hà, chính là thê tử của Thôi Minh!

Nói cách khác, nói cách khác……

Tô Lê chính là góa phụ của đường đệ Thôi Giác; nàng chính là em dâu của hắn!

“Rắc” một tiếng.

Chén trà bằng sứ trắng nằm gọn trong lòng bàn tay nam nhân bỗng chốc bị bóp nát vụn.

Máu tươi đỏ sẫm men theo kẽ tay nam nhân từng giọt từng giọt chảy xuống, hòa cùng nước trà đang độ nóng hổi, cùng nhau nhỏ xuống y phục của Thôi Giác, thấm ướt đẫm lớp ống tay áo đen ngòm.

“Chủ tử……”

Lần đầu tiên Vệ Tri Ngôn nhìn thấy gia chủ thất thố đến nhường này, hai chân không khỏi mềm nhũn……

Hắn ta thừa biết Thôi Giác xưa nay buồn vui không bao giờ hiện lên nét mặt, tình cảnh trước mắt rõ ràng là ngài ấy đã thực sự nổi trận lôi đình.

Hắn ta vội ép đầu cúi xuống thấp hơn nữa, dốc sức hạ thấp sự tồn tại của bản thân, ngay cả nhịp thở cũng phải vận nội lực để kiềm chế. Hắn ta chỉ sợ sơ sẩy một chút sẽ chọc Thôi Giác chướng mắt, trút toàn bộ hỏa khí lên đầu mình.

Vệ Tri Ngôn nhớ rất rõ, Thôi Giác xưa nay hiếm khi tùy tiện phạt người, thế nhưng một khi hắn đã nổi giận, tuyệt đối sẽ không bao giờ nương tay.

Trước đây từng có một huynh đệ mang hiềm nghi phản chủ, bị Thôi Giác gọi vào trong phòng.

Đợi đến khi Vệ Tri Ngôn phụng mệnh bước vào, đầu của kẻ nọ đã bị Thôi Giác rút kiếm chém rơi lăn lóc dưới đất…… Vệ Tri Ngôn bước vào chỉ để nhặt xác mà thôi.

Kể từ lần đó, Vệ Tri Ngôn liền thấu suốt một điều, Thôi Giác gọi người vào phòng tuyệt nhiên không phải để nghe kẻ đó giãi bày nỗi khổ tâm hay giải thích nguyên do. Thân là thị vệ tâm phúc của Thôi Giác, bổn phận là phải tìm mọi cách tránh để chủ tử sinh lòng nghi ngờ; chứ tuyệt đối không được to gan lớn mật để lọt mấy lời đồn đãi nhường này vào tai hắn, lại càng không được mang tâm lý ăn may, ảo tưởng rằng hắn sẽ giơ cao đánh khẽ.

Cảnh tượng người đồng liêu đầu lìa khỏi xác ngày hôm đó vẫn còn hiển hiện rõ mồn một ngay trước mắt, Vệ Tri Ngôn không khỏi túa đổ mồ hôi lạnh.

Cho đến khi giọng nói lạnh lẽo của Thôi Giác vang lên vặn hỏi: “Lời này là thật?”

“Là… là thật ạ……”

Trong thâm tâm Vệ Tri Ngôn cũng hy vọng chuyện này chỉ là giả, hắn ta hoàn toàn không muốn làm hại Tô Lê. Ngặt nỗi hắn ta đã cất công mang bức chân dung của nàng dò la khắp nơi, chẳng những lặn lội tới tận Tô gia, mà còn đến cả Thôi gia ở quận Lan Hà.

Mất ròng rã chừng hai tháng trời, dùng trăm phương ngàn kế nghe ngóng dò la, hắn ta mới có thể xác nhận được thân phận thực sự của Tô Lê.

Tô Lê chỉ là một cái tên giả, Tô Ấu Lệ mới chính là danh xưng thật của nàng.

Vệ Tri Ngôn làm gì có gan ém nhẹm chuyện này đi. Vạn nhất ngày sau có ám vệ khác được phái đi điều tra, Thôi Giác mà biết được hắn ta dám giấu giếm tin tức của Tô Lê, chắc chắn sẽ lấy luôn cái mạng này của Vệ Tri Ngôn.

Vệ Tri Ngôn tuổi đời còn trẻ, thê tử còn chưa cưới, hắn ta thực lòng không muốn phải chịu cảnh đầu lìa khỏi cổ đâu……

Thôi Giác khẽ bật cười một tiếng. Nụ cười tuyệt nhiên không chạm tới đáy mắt, chỉ chừa lại sự tàn độc, âm hiểm đủ sức nuốt chửng con người ta.

Vệ Tri Ngôn sợ hãi đến mức cơ hồ không dám ngẩng đầu lên. Hắn ta nuốt khan một ngụm nước bọt, hạ giọng bẩm báo: “Chính xác trăm phần trăm. Thuộc hạ đã tóm được mấy bà tử quản sự trong hậu viện của Tô gia, lại còn ngầm xác nhận với đám gia bộc của Thôi gia quận Lan Hà, tin tức này tuyệt đối là sự thật…… Thế nhưng Tô nương tử nếu đã là góa phụ của nhị phòng, cớ sao khi trở về bổn gia lại phải nhọc công che giấu thân phận như thế? Tô nương tử lén lén lút lút như vậy…… lẽ nào ẩn chứa nỗi khổ tâm gì chăng?”

Thôi Giác nhếch môi: “Thì có thể có nỗi khổ tâm gì cơ chứ, chẳng qua là……”

Chẳng qua là sợ hắn không muốn gánh vác cái trọng trách một nam nhân nối dõi cho cả hai nhà, nên đành phải đi đường tắt, toan tính dùng mỹ sắc để mê hoặc dụ dỗ hắn mà thôi.

Vị Nhị thẩm ở quận Lan Hà kia của hắn xưa nay vốn mang sẵn ác ý ngầm. Chẳng qua Thôi Giác thân là bậc vãn bối, chút di sản tổ tiên còm cõi cỡ ba quả dưa hai quả táo ấy, hắn căn bản không thèm chấp nhặt so đo với bà ta.

Thế nhưng khốn nỗi, Nhị thẩm lại to gan dám lừa gạt Thôi Giác hắn đến mức này.

Lại còn phái tới một nữ nhân có tài diễn kịch xuất thần như Tô Lê, rắp tâm trêu đùa hắn.

Thôi Giác đưa mắt nhìn lòng bàn tay đầm đìa máu tươi của mình. Sắc mặt hắn lập tức sa sầm, đáy mắt phượng bùng lên ngọn lửa thịnh nộ hừng hực.

Kể từ khoảnh khắc này, Thôi Giác rốt cuộc cũng có thể hiểu rõ, cớ vì sao Tô Lê lại không màng đến chuyện đòi hỏi một danh phận rõ ràng từ hắn.

Thảo nào nàng lại chẳng thèm bận tâm đến sự trong sạch của bản thân.

Thảo nào nàng lại thường xuyên tỏ vẻ nhu tình mật ý, ân cần săn sóc hắn; mục đích chính là để chiếm đoạt sự tin tưởng của hắn……

Tô Lê chẳng qua là yêu say đắm tên phu quân yểu mệnh Thôi Minh kia đến mức mù quáng.

Nàng bất quá chỉ muốn lợi dụng Thôi Giác, vì phu quân của chính mình mà mưu cầu một đứa con nối dõi.

Nàng là muốn “mượn giống” của Thôi Giác!

Kể từ đó, nhị phòng Thôi gia có được đứa con do đích thân Thôi Giác sinh ra, liền giống như nắm trong tay một tấm miễn tử kim bài, có thể đường hoàng nhận được sự che chở của Thôi Giác qua nhiều thế hệ.

Quả thực là một bàn tính quá đỗi hoàn hảo.

Nhất là Tô Lê, cái ả ngu ngốc này thế mà lại không biết xấu hổ, dám mặt dày mày dạn đồng thuận với trò lừa gạt này. Thật là một hành động trái luân thường đạo lý!

Tô Lê vô sỉ đến thế, đê tiện đến thế, kinh tởm đến thế; đối với Thôi Minh kia, nàng quả thực là tình thâm nghĩa trọng, yêu đến tận xương tủy…

Uổng công Thôi Giác hắn thông minh một đời, thế mà lại bị một nữ tử chốn hậu trạch xoay như chong chóng, lại còn năm lần bảy lượt nương tay hạ thủ lưu tình với nàng.

Nghĩ đến chuỗi Phật châu vừa mới sai người ban tặng ban nãy… Hắn thực hận không thể tự tay bóp chết Tô Lê.

Thôi Giác giận quá hóa cười, tiến tới gỡ thanh trường kiếm bằng bạc đang treo trên vách tường xuống.

Thôi Giác thân hình cao lớn thẳng tắp, bóng dáng uy vũ hiên ngang. Hắn cầm một mảnh khăn chậm rãi lau chùi thanh trường kiếm sắc bén sáng loáng. Thân kiếm sáng rực phản chiếu lại đôi mắt phượng lạnh lẽo như sương tuyết của nam nhân.

Dáng vẻ âm lãnh ấy, hệt như một ác quỷ vừa bò lên từ chốn địa ngục tu la!

Thôi Giác vứt toẹt mảnh khăn sang một bên, trầm giọng ra lệnh: “Chuyển lời cho tổ phụ, cứ nói ta đã đồng ý chuyện một nam nhân gánh vác hương hỏa cho cả hai nhà. Mong đệ muội của nhị phòng mau chóng lên đường tới Kiến Nghiệp, chuẩn bị sẵn sàng cho việc nối dõi tông đường.”

Vệ Tri Ngôn kinh hãi tột độ, đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

Ánh mắt Thôi Giác hung hãn âm u, đường nét xương hàm căng chặt. Trên chiếc cổ trắng trẻo, bởi vì cố đè nén cỗ lửa giận ngập trời mà thi thoảng lại hằn lên những đường gân xanh bạo phát, chực chờ như sắp đứt tung.

Thấy Vệ Tri Ngôn cứng họng không đáp, Thôi Giác liếc mắt nhìn hắn: “Thế nào? Ngươi muốn mở miệng cầu tình thay cho Tô Lê sao?”

Vệ Tri Ngôn thoáng do dự.

Thôi Giác chậm rãi bước tới, vạt hắc bào quét trên mặt đất, tựa như một bóng ma. Ánh mắt hắn tối sầm, tỏa ra cỗ uy áp bức người, rành rành là đang trong cơn thịnh nộ.

Giây tiếp theo, trường kiếm trong tay Thôi Giác nhanh như chớp vung ra, trong khoảnh khắc đã gác ngay ngắn trên bả vai Vệ Tri Ngôn.

Lưỡi kiếm sắc bén lạnh lẽo, cách đầu đối phương chỉ vừa đúng một tấc!

Vệ Tri Ngôn dư sức tin rằng Thôi Giác dám chém bay đầu mình, hắn ta tuyệt nhiên không dám ngỗ nghịch chủ tử, lập tức cung kính đáp lời: “Vâng…… Thuộc hạ sẽ đi truyền lời ngay tức khắc.”

Thôi Giác thong thả thu kiếm về, mặc kệ lòng bàn tay đang dùng sức siết chặt lấy chuôi kiếm, máu tươi rỏ xuống uốn lượn thành từng vệt trên mặt đất.

“Đi đi.”

Thôi Giác nhớ tới khuôn mặt mỹ nhân khóc đến hoa lê đái vũ kia của Tô Lê, nhớ tới chút hư tình giả ý của nàng, lại nhớ đến cái dáng vẻ giương nanh múa vuốt chống đối và mạo phạm hắn.

Nam nhân lạnh lùng ngước mắt lên, khẽ buông một tiếng cười lạnh.

Hắn thực muốn chống mắt lên xem thử…… nữ nhân dối trá hết lần này đến lần khác là Tô Lê kia, rốt cuộc có gan đến đây hay không.

error: Content is protected !!