Chương 29
Có lẽ vì bầu không khí giữa Tô Lê và Thôi Giác hôm nay không đến mức căng thẳng đến mức giương cung bạt kiếm, nên đối với yêu cầu của nàng, Thôi Giác không ngăn cản quá nhiều.
Đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào nàng không dời.
Tô Lê bị đối phương nhìn đến mức cả người sởn gai ốc. Nhưng việc đã đến nước này, trong tay nàng vẫn đang nắm giữ chỗ hiểm yếu của Thôi Giác, làm sao có thể lâm trận bỏ chạy được nữa?
Nhớ lại lần trước bản thân phải vùi đầu vào chăn nệm trong sợ hãi, hôm nay Tô Lê không muốn phải quay lưng về phía Thôi Giác nữa. Cái cảm giác không nhìn thấy được hành động của người này , nhưng lại biết rõ bản thân đang phải dốc cạn sức lực để hứng chịu sự xâm nhập kia, quả thực vô cùng tồi tệ…
Đặc biệt là thời gian hành sự của Thôi Giác kéo dài rất lâu. Nàng chỉ biết chiếc giường tựa hồ như sắp bị chấn động đến vỡ vụn, chỉ biết những giọt nước mắt của mình cứ chực trào rơi xuống. Nước mắt của nàng căn bản không có cách nào làm tan chảy được tảng băng trôi mang tên Thôi Giác; hắn đối xử với nàng, ra tay vẫn cực kỳ thô bạo và hung hãn.
Tô Lê cảm thấy bản thân lúc ấy hệt như một con chim non bị mưa xối ướt sũng lông cánh, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Nàng bị Thôi Giác giam cầm chặt chẽ dưới thân, không lưu lại chút sức lực nào để phản kháng. Ngày hôm đó đối với Tô Lê mà nói, chính là một nỗi khuất nhục sâu sắc đến tận xương tủy.
Bởi vậy, hôm nay Tô Lê mới cất lời nài nỉ. Bàn tay nhỏ bé mềm mại tựa không xương của nàng khẽ khàng nắm lấy những đốt ngón tay lạnh lẽo của Thôi Giác.
Thấy hắn không có ý định hất ra, Tô Lê mới thận trọng kéo hắn ngồi xuống giường.
Nàng để Thôi Giác tựa lưng vào mép giường, dè dặt cởi bỏ lớp áo bào còn lại của hắn, để lộ ra vóc dáng trần trụi, cường tráng bên dưới.
Không thể phủ nhận Thôi Giác sở hữu dung mạo cực kỳ tuấn mỹ. Nhìn dáng vẻ thong dong ngồi đó của hắn, trong đầu Tô Lê bỗng nhiên hiện lên bốn chữ “Túy ngọc đồi sơn”* mang theo vẻ đẹp biếng nhác mà mị hoặc của bậc mỹ nam tử.
*(chỉ phong thái tuấn tú, hào hoa của một nam nhân khi say rượu nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp lãng tử, tiêu sái như ngọc ngà, hoà nhã như núi cao sắp đổ)
Có điều, nét mặt nam nhân vẫn giữ nguyên vẻ điềm nhiên, tỉnh táo. Đuôi mắt phượng hơi xếch lên của hắn không hề vương chút ửng hồng, tuyệt nhiên không nhuốm mảy may sắc dục.
Lời nói và cử chỉ của Thôi Giác tuy lãnh đạm là thế, nhưng may thay, hứng thú ở nơi nào đó của hắn lại không hề nhỏ.
Như thế là tốt rồi. Tô Lê không cần hắn phải động tình, chỉ cần hắn có thể hành sự là được.
Màn giường được thả xuống khỏi chiếc móc vàng, lớp sa mỏng manh che giấu đi sự khao khát không ai hay biết chốn khuê phòng.
Tô Lê quỳ gối nhích lên hai bước, hạ mình bò về phía Thôi Giác. Nàng thận trọng tiến tới, khẽ khàng dạng chân quỳ lên vòng eo săn chắc của nam nhân.
Sau đó, chậm rãi ngồi xuống.
Đôi chân thon thả, tinh tế của Tô Lê cùng lớp da thịt mềm mại vừa dán sát vào người hắn, thế mà lại bị nhiệt độ cơ thể hơi se lạnh của Thôi Giác làm cho run rẩy.
Cả người tựa như có một luồng điện xẹt qua sống lưng, khiến nàng không kìm được mà bật ra một tiếng nỉ non.
Tô Lê rốt cuộc vẫn đánh giá quá thấp Thôi Giác. Nàng không ngờ tới, ngay khoảnh khắc khối hỏa nhiệt kia tiến vào, cơn đau đớn âm ỉ, dày đặc vẫn ập đến.
Nhưng may mắn thay, lần này là do nàng dĩ hạ phạm thượng, tự mình chủ động. Tô Lê có thể tự khống chế tốt vị trí và độ cao của bản thân… Không đến mức phải tiếp nhận quá sâu.
Tô Lê cắn nhẹ bờ môi, nhưng nước mắt đã ứa ra, vương trên hàng mi cong vút. Ánh mắt nàng long lanh ngập nước, đương chực trào nhưng lại cố kìm nén không chịu rơi.
Hai tay nàng hoàn toàn không có điểm tựa, màn giường lại ở quá xa không thể với tới. Nàng đành lén nhìn đôi mắt phượng trầm tĩnh của Thôi Giác một cái, rồi lấy hết can đảm, đặt tay lên bờ vai rắn chắc của nam nhân.
“Đắc tội rồi, đại công tử…”
Bờ môi mỏng của Thôi Giác khẽ mím lại.
Rất lâu sau đó, dường như cảm nhận được sự gắt gao quấn quýt của Tô Lê, giọng nói của hắn hơi khàn đi, buông một câu: “Tùy ý ngươi.”
Cuối cùng Tô Lê cũng tìm được tư thế ngồi thích hợp.
Nàng nhíu mày cố nhịn, tự thấy tình huống hiện tại vẫn nằm trong phạm vi bản thân có thể chịu đựng được.
Ngoại trừ phần eo mỏi nhừ và sống lưng hơi tê dại, cơn đau đớn đã vơi bớt phần nào so với lần trước.
Có điều, Tô Lê bị lấp đầy đến mức gắt gao, ngồi không yên mà cũng chẳng thể cử động mạnh.
Nàng căng thẳng tột độ, cả người mềm nhũn ra hệt như một hồ nước mùa xuân. Ngay cả hai cánh tay cũng đang phát run; làn da trắng như tuyết đẫm mồ hôi ướt dính, ửng lên sắc hồng nhạt.
Tô Lê bất động hồi lâu. Trong lòng hoảng loạn, đôi chân lại rã rời không còn chút sức lực, dăm ba lần muốn nâng người lên, rồi lại nặng nề trượt xuống, cắm sâu vào.
Nước mắt Tô Lê lã chã tuôn rơi, từng giọt nóng hổi rớt xuống lồng ngực Thôi Giác.
Có lẽ tiếng khóc của nàng thực sự quá ồn ào. Lần này, Thôi Giác lại là người chủ động ra tay.
Bàn tay to lớn của hắn không nói không rằng nâng lấy bờ mông trắng tuyết của Tô Lê. Hiếm khi Thôi Giác lại chủ động đến vậy, hắn ôm nhấc người nàng lên cao hơn một chút.
Tô Lê khẽ thảng thốt kêu lên một tiếng, không nhịn được cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt của đối phương.
Ánh mắt nam nhân bỗng chốc tối sầm, đuôi mắt ửng đỏ, đường nét chiếc cằm hoàn mỹ cũng hơi ngước lên.
Nàng có thể nhìn rõ yết hầu góc cạnh của người này, cùng với những đường gân xanh hằn rõ đang rung động trên chiếc cổ thon dài trắng trẻo.
Sát khí và sự hung hãn của nam nhân tuôn trào như nước vỡ bờ, một lần nữa khiến Tô Lê sợ đến mức kinh hồn bạt vía.
Thế nhưng chưa kịp cất lời, rất nhanh sau đó, những âm thanh vừa chực tràn ra khỏi khóe môi… đều bị những cú va chạm mãnh liệt của Thôi Giác làm cho vỡ vụn.
Mái tóc dài của Tô Lê xõa tung, cánh mũi và trán rịn đầy mồ hôi nóng.
Nàng mờ mịt hứng chịu sự giày vò này, đôi tay không kiềm chế được mà bám chặt lấy bờ vai Thôi Giác, thậm chí còn được nước lấn tới ôm choàng lấy cổ hắn.
Có lẽ chuyện mây mưa khiến con người ta trở nên thân mật hơn. Thôi Giác thế mà lại không hề quở trách, ngược lại còn dung túng cho sự càn rỡ của nàng.
Chiếc cằm thon nhỏ của Tô Lê cúi thấp, nhưng lại không dám tựa hẳn lên vai Thôi Giác. Bởi mối quan hệ giữa nàng và hắn căn bản chưa tốt đẹp đến mức độ đó.
Toàn thân Tô Lê ướt đẫm, mồ hôi nhễ nhại dính nhớp khắp người.
Nàng tựa vào người Thôi Giác, chỉ cần khẽ cúi đầu là có thể nhìn thấy bờ môi mỏng đang mím chặt của người này. Sắc môi hơi ửng đỏ, đường nét đôi môi sắc lạnh hệt như tính cách của hắn vậy, vô cùng tuyệt tình và lãnh ngạnh.
Không rõ là do sự cướp đoạt của Thôi Giác quá mức kịch liệt khó nhịn, hay là vì một nguyên cớ nào khác.
Tô Lê khẽ cắn cắn bờ môi anh đào căng mọng của mình.
Nàng cảm thấy nhất định là do dục vọng nam nữ làm cho mình choáng váng đầu óc rồi; bằng không cớ sao nàng lại nảy sinh ra cỗ xúc động muốn cúi xuống mút mát, hôn lên môi Thôi Giác cơ chứ…
Bọn họ rõ ràng đang da thịt kề cận, giao hòa khăng khít, thế nhưng tuyệt nhiên không ai chủ động hôn ai. Tựa hồ làm như vậy là để tự huyễn hoặc bản thân rằng họ vẫn đang ngang tài ngang sức, trong trận chiến này không có ai là hoàn toàn rơi xuống thế hạ phong.
Có điều thể lực của Tô Lê đã cạn kiệt, dần dần không thể chống đỡ nổi nữa.
Tiếng khóc của nàng mang theo vài phần tủi thân ủy khuất từ tận đáy lòng. Nàng đang nức nở cầu xin hắn hãy đánh nhanh rút gọn mà giải phóng một lần…
Cùng lắm thì lần sau, lần sau nàng nhất định sẽ dốc lòng hầu hạ.
Thế nhưng Thôi Giác hiển nhiên không chịu buông tha, còn dùng năm ngón tay thon dài hung hăng bóp chặt lấy nàng.
Khối thịt mềm mại trắng như tuyết tràn ra khỏi kẽ tay của nam nhân.
Bị hắn nất ngờ bóp mạnh không kịp phòng bị, theo bản năng cả người Tô Lê run lên bần bật.
“Đau…”
Tô Lê vốn dĩ không mong Thôi Giác sẽ nghe lọt tai lời khuyên can; nàng bật thốt lên chỉ vì bản năng muốn xin tha, hay nói đúng hơn là đang tự dỗ dành bản thân đừng quá sợ hãi.
Nhưng khi nghe tiếng kêu đau đớn của nàng, bàn tay đang gắt gao kìm kẹp kia của nam nhân quả thực đã nới lỏng ra đôi chút.
Ngửi mùi hương phong lan mỗi lúc một nồng đậm tỏa ra, đầu óc Tô Lê hỗn độn, xương cốt rã rời. Nàng lờ mờ ý thức được… Đây là lần đầu tiên Thôi Giác để tâm đến phản ứng của nàng, đối xử với nàng vương chút sự ôn nhu.
Tô Lê không biết bản thân đã thiếp đi từ lúc nào. Khi tỉnh giấc một lần nữa, chỗ nằm bên cạnh đã trống trơn. Nàng cũng không rõ Thôi Giác đã rời đi từ bao giờ…
Cái mùi hương ngai ngái ái muội khiến người ta đỏ mặt tía tai trong phòng, hòa cùng hơi thở phong lan thanh lãnh thoát tục, đều đã tản đi không ít. Nhìn sắc trời bên ngoài vẫn còn tối đen như mực, ước chừng lúc này mới là giờ Dần.
Tô Lê khẽ cử động đôi chân. May thay, ngoại trừ cảm giác tê mỏi rã rời, toàn thân không có chỗ nào là đau đớn kịch liệt. Vậy là nàng đã thành công ngăn chặn được sự bạo phát của Thôi Giác… Hồi tưởng lại đôi mắt phượng nhuốm màu dục vọng trầm luân của nam nhân đêm qua, ắt hẳn hắn cũng thấy hài lòng rồi nhỉ?
Tô Lê âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Nàng lảo đảo bước xuống giường. Nghe thấy tiếng động, Tuệ Vinh cô cô đang gác đêm ngoài cửa liền cất giọng hỏi khẽ: “Tô nương tử, ngài đã dậy rồi sao? Có cần nô tỳ đi gọi Thu Quế tới hầu hạ ngài không?”
Tô Lê hơi nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rồi mỉm cười đáp: “Không cần đâu, phiền cô cô giúp ta một tay, đỡ ta đi tắm rửa, rồi thay một bộ y phục khác…”
Nghe vậy, Tuệ Vinh đứng ngoài cửa cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Bà ta thầm nghĩ, chuyện chăn gối của hai vị chủ tử đêm qua ắt hẳn cũng coi như êm ấm hòa hợp, nên Tô Lê nói chuyện mới mang theo ý cười, hoàn toàn không e ngại đám nô bộc Thôi gia các bà nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của mình.
Tuệ Vinh đẩy cửa bước vào. Quả nhiên, bà nhìn thấy tiểu cô nương đang nhảy lò cò bằng một chân, luống cuống vơ vội bộ xuân sam đã bị xé rách tả tơi khoác lên người. Tuệ Vinh bất đắc dĩ thở dài một hơi, rảo bước tiến tới đỡ lấy Tô Lê: “Nương tử mau cởi bộ đồ này ra đi, để nô tỳ đi lấy bộ mới cho ngài.”
Tuệ Vinh dìu Tô Lê với đôi chân bủn rủn bước vào bồn tắm. Bà đưa tay thử nhiệt độ nước, cảm thấy không nóng không lạnh vừa vặn êm ái, liền đưa mắt ra hiệu cho đám tiểu nha hoàn đang ló đầu ngó nghiêng ngoài cửa, sai bọn họ đi tìm Thu Quế lấy hai bộ y phục mà Tô Lê thường thích mặc mang tới.
Tô Lê không hề né tránh sự chăm sóc của Tuệ Vinh. Nếu nàng đã diễn vai một kẻ ngoan ngoãn phục tùng Thôi Giác, thì tất nhiên không thể tỏ ra bài xích với nô bộc của Thôi gia… Trong khoảng thời gian cuối cùng này, nàng tuyệt đối không được phép để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Ánh trăng mờ ảo lọt qua lớp lụa mỏng, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút.
Đêm qua bị Thôi Giác hành hạ quá lâu, trong ký ức mờ nhạt của nàng, ít nhất cũng đã kéo dài tới hai lần. Tô Lê quả thực đã mệt đến kiệt sức.
Hiện giờ được ngâm mình trong dòng nước ấm áp, cơn buồn ngủ của Tô Lê lại kéo đến. Tuệ Vinh cầm chiếc lược gỗ đào đi tới, vừa chải chuốt gỡ rối mái tóc cho Tô Lê, vừa cất tiếng thủ thỉ: “Theo nô tỳ thấy, đại công tử quả thực rất yêu thương nương tử.”
Tô Lê chỉ ừ hử đáp lại tiếng được tiếng không trong cơn mơ màng. Nàng hoàn toàn không tin những lời Tuệ Vinh vừa nói.
Nhìn những vết tích lưu lại trên làn da Tô Lê, Tuệ Vinh khẽ thở dài: “Tô nương tử, ngài không nên oán trách đại công tử. Ngài ấy vốn không phải là người độc ác, ngày thường hành sự ra tay ngoan độc, thực chất đều là những việc làm bất đắc dĩ. Trong chốn hào môn thế gia, muốn sống cho tốt, muốn trèo lên cao, có kẻ nào mà không phải bước đi thận trọng từng li từng tí, thủ đoạn phải quyết đoán tàn nhẫn thì mới giữ được cái mạng nhỏ cơ chứ? Chỉ có như thế, đại công tử mới có thể bình an sống sót, chống đỡ được cả một môn đình công huân to lớn của chúng ta.”
Con nối dõi của Thôi gia vốn dĩ vô cùng thưa thớt. Bởi vậy, hễ có kẻ nào muốn đối phó với Thôi gia, hiển nhiên sẽ nhắm thẳng vào con cháu đích tôn mà ra tay. Thôi Giác từ nhỏ đã gặp phải vô số cuộc ám sát, đó là chưa kể đến muôn vàn âm mưu quỷ kế bủa vây ngay trước mắt.
Ngay cả những việc nhỏ nhặt hằng ngày như ăn một chiếc bánh, một viên đường, Thôi Giác đều phải cẩn trọng vạn phần. Phải để người khác nếm thử trước, xác nhận không có độc rồi ngài ấy mới dám đưa vào miệng.
Tuệ Vinh thân là chưởng sự cô cô của đại công tử, từ nhỏ đã túc trực bên cạnh hầu hạ Thôi Giác. Khi bà bước sang tuổi đôi mươi, Thôi Giác cũng chỉ là một tiểu công tử mới lên năm lên sáu.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng Thôi Giác đã rất ít khi nói cười. Ngài ấy luôn vận một bộ thanh bào, quỳ gối nghiêm trang trong thư phòng hoàn thiện bài vở. Ròng rã suốt năm sáu canh giờ liền, ngay đến cả bờ vai cũng không hề nhúc nhích lấy một phân, cực kỳ mang phong thái của một bậc công tử ôn nhuận, thanh tao thoát tục.
Ở cái độ tuổi bướng bỉnh mà đám bé trai thích trêu chó ghẹo mèo nhất, Thôi Giác lại biểu hiện sự nhẫn nại đến kinh người. Ngài ấy tĩnh tâm nghe các đại gia Nho học đến nhà giảng sách, nghe các pháp sư Sa môn tới phủ giảng kinh… Ngài ấy nghiêm khắc kiềm chế bản thân, cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, không bao giờ dám dung túng cho bất kỳ ham muốn cá nhân hay tư tình nào, một lòng một dạ đặt sự hưng thịnh của gia tộc lên hàng đầu.
Thôi lão gia tử luôn ca ngợi ngài ấy là niềm hy vọng để chống đỡ cả môn đình Đông Ngô Thôi thị. Bọn họ cứ thế nhẫn tâm đặt ngần ấy gánh nặng to lớn lên đôi bờ vai hãy còn gầy gò ốm yếu của Thôi Giác.
Chưa từng có một ai cất lời hỏi ngài ấy xem có bằng lòng hay không, cũng không một ai nhớ rõ, Thôi Giác lúc bấy giờ, bất quá cũng chỉ là một đứa trẻ mới lên bảy.
Nghe được chút chuyện thuở bé của Thôi Giác, Tô Lê cảm thấy vô cùng khó khăn để mường tượng ra dáng vẻ lúc nhỏ của người này.
Trong mắt nàng, Diêm Vương có thu nhỏ lại thì vẫn mang bản chất của một ác quỷ La Sát. Nàng thực sự khiếp sợ, nên lại càng không bao giờ nảy sinh lòng cảm thương dành cho Thôi Giác.
Suy cho cùng… Thôi Giác có đáng thương đến nhường nào, thì có liên quan gì tới nàng chứ?
Tô Lê bất quá cũng chỉ là một tiểu nông nữ nhỏ bé chốn thôn quê. Nàng chỉ muốn tìm trăm phương ngàn kế trốn thoát khỏi cái chốn hào môn thế gia này, để được trở về mái nhà thực sự của mình mà thôi.