Chương 11: “Ngươi đã có thể khiến ta vui vẻ, ta việc gì phải tìm người khác nữa.”
Hồng sa buông lơi, tóc đen xõa dài, da thịt bạch ngọc, cảnh tượng quyến rũ diễm tình vừa vặn.
Tạ Trường Lăng từng trải qua vô số yến tiệc xuân phong, mỹ nhân vũ nữ nhiều không đếm xuể. Các nàng trang điểm kỹ lưỡng, y phục lộng lẫy, hoặc mị hoặc uyển chuyển, hoặc ngây thơ đáng yêu, thi triển hết thảy thủ đoạn để câu dẫn nam nhân.
Thế nhưng, trăm ngàn nữ tử ấy gom lại, cũng không bằng một Hằng Nguyên.
Chỉ riêng nàng mới khơi dậy được hứng thú trong lòng Tạ Trường Lăng, khiến hắn lần đầu tiên đối với thân thể nữ nhân mà sinh ra lòng hiếu kỳ, muốn tìm tòi, nghiên cứu.
“Đừng sợ.”
Hắn khẽ nói, xoay người nàng lại. Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, thân thể nàng run rẩy không ngừng, yếu ớt đáng thương. Hắn thương tiếc nâng khuôn mặt nàng lên: mày liễu mắt hạnh, vì khẩn trương mà khó thở, đôi môi thơm khẽ hé, lồng ngực phập phồng, trông nàng tựa một con chim non rơi vào lòng bàn tay hắn, sinh tử hoàn toàn không thể tự quyết định.
Tạ Trường Lăng nâng mặt nàng, lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, một ngón tay dính nước mắt: “Ta sẽ không làm ngươi tổn thương, đừng khóc.”
Hắn dỗ dành nàng, ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng như dỗ trẻ sơ sinh trong nôi, dịu dàng mà ru ngủ. Nhưng bàn tay còn lại lại tàn nhẫn theo đúng ý hắn mà hành động.
Hằng Nguyên nhắm chặt mắt, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cảm giác như chạm vào bạch ngọc ấy khiến Tạ Trường Lăng lưu luyến không rời tay. Hằng Nguyên cắn chặt môi dưới, chịu đựng nỗi xấu hổ cùng cảm giác lạ lẫm không còn xa lạ, chỉ mong cơn tra tấn này mau chóng qua đi.
Nhưng hô hấp của Tạ Trường Lăng bỗng dồn dập. Nàng mở mắt, bắt gặp hắn đang nhìn mình. Trong đôi mắt ấy, không biết từ lúc nào đã thêm vài phần tàn nhẫn như dã thú săn mồi.
Hằng Nguyên chưa từng thấy Tạ Trường Lăng lộ ra ánh mắt ác lang như thế. Dù là hai lần trước, hắn cũng chưa từng bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Giữa hai người luôn kịch liệt mà bình thản, khiến nàng nhận rõ mình chỉ là một công cụ, hoàn thành sứ mệnh rồi tự giác biến mất khỏi tầm mắt hắn.
Nhưng lần này khác hẳn.
Trong đôi mắt đen thẳm của Tạ Trường Lăng hiện rõ bóng hình nàng. Dục niệm cuồn cuộn như gió lốc quét qua, xé tan hình ảnh phản chiếu ấy. Cánh tay hắn khẽ run, ngón tay không ngừng siết chặt, tựa hồ chỉ chực lao vào nàng rồi nhanh chóng nuốt chửng.
Hằng Nguyên thực sự sợ hãi, nàng lùi lại: “Ngươi đã nói sẽ không làm ta tổn thương.”
Nàng đẩy hắn ra, xoay người chạy về phía cửa. Tạ Trường Lăng chỉ khẽ nhích người đã đè nàng xuống đất. Mái tóc dài buông xõa của hắn quấn quýt cùng tóc nàng trên nền đất, hồng sa lụa mỏng quấn chặt lấy cả hai.
Hằng Nguyên thấy rõ xương quai xanh trên cổ hắn căng cứng, đuôi mắt đỏ rực. Theo từng nhịp hô hấp quấn quýt, sắc hồng ấy càng thêm đậm, phảng phất có thứ gì đó sắp đâm thủng lao ra ngoài. Ánh mắt của dã thú săn mồi không còn che giấu khiến nàng cảm thấy mình như con thỏ non bị ác lang đè dưới móng vuốt, sắp bị xé toạc.
Hằng Nguyên cầu xin: “Đại tư mã, để ta đi tìm nữ nhân khác thay ngươi được không? Ta sẽ nghĩ cách khiến ngươi vui vẻ, chỉ xin ngươi đừng muốn ta.”
Ánh mắt Tạ Trường Lăng lướt từ cần cổ nàng thon dài xuống dưới: “Ngươi đã có thể khiến ta vui vẻ, ta việc gì phải tìm người khác.”
Hắn nắm lấy mắt cá chân nàng, kéo nàng nằm ngửa giữa khoảng trời trăng, đầu gối chen vào, chiếm giữ vị trí tốt. Lúc này mới chậm rãi tháo dây lưng. Hằng Nguyên nào phải kẻ ngoan ngoãn nghe lời. Khoảnh khắc trước còn đáng thương cầu xin, khoảnh khắc sau đã tìm được cơ hội chạy trốn. Nàng không do dự, tay chân cùng dùng sức bò dậy, lao ra phía ngoài.
Ngay khi tay nàng vừa chạm vào mành trướng, Tạ Trường Lăng đã bóp lấy cổ nàng, kéo mạnh trở lại, ném lên giường.
Dây lưng cùng áo ngoài rơi xuống đất. Đầu gối hắn đè lên ván giường, ép sát thân thể nàng, trầm giọng: “Chơi với ta một lần, ta hứa cho người đưa canh sâm ba ngày.”
Hằng Nguyên đang giãy giụa, tay chợt khựng lại. Nàng vì chuyện này mà cảm thấy hổ thẹn, nhục nhã, nhưng cũng bất lực. Dù trước mắt có bình hoa nằm trong tầm tay có thể ném được, song chỉ cần nghĩ đến Tạ Trường Minh, toàn thân nàng liền mất hết sức lực.
Hằng Nguyên nhắm chặt hai mắt.
Mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà trải dài hồng cam vàng tím, rực rỡ như lửa thiêu, chói chang một mảng. Chim chóc vỗ cánh phành phạch trở về rừng sâu, gió chiều chậm rãi cuốn đi hơi nóng còn sót lại trên mặt đất.
Hằng Nguyên vẫn chưa ra.
Trong chính phòng động tĩnh liên miên, các nữ sử cũng không dám bén mảng tới gần. Liếc nhìn nhau một cái, chỉ đành lặng lẽ lui về tú phòng, im lặng thêu thùa.
Mãi đến lúc lên đèn, ngay cả một tiếng gọi thủy cũng không có. Không biết là ai không chịu nổi trước, khẽ thì thầm: “Nói gì mà báo thù, rõ ràng là muốn tận hứng một phen mà.”
Bảo Châu muốn nói gì đó, nhưng áp lực không khí nặng nề khiến nàng ta nghẹn lời, phiền muộn đến nỗi kim thêu cũng cầm không nổi.
Một tiểu nha đầu được lưu lại để nghe ngóng vội vã chạy tới: “Đại tư mã gọi nước.”
Mấy nữ sử lúc này mới đứng dậy, đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều trầm mặc tách ra. Người mang nước thì mang nước, kẻ thu thập xiêm y thì thu thập xiêm y. Sau khi đưa vào phòng rửa mặt, các nàng liền lui xuống, chỉ chờ Tạ Trường Lăng ra ngoài, các nàng lại vào dọn dẹp là xong.
Thời gian chờ đợi luôn là dài dòng nhất. Bảo Châu cúi đầu đứng yên, đôi mắt sắp sưng lên vì mỏi. Cuối cùng trong tầm mắt hiện ra góc áo quen thuộc, quấn quýt cùng góc áo ấy chính là hồng sa nhàu nhĩ, dúm dó.
Bảo Châu khựng lại một thoáng. Đợi đến khi góc áo khuất khỏi tầm mắt, nàng ta mới dám lén ngẩng lên, nhanh chóng liếc nhìn bóng dáng Tạ Trường Lăng.
Mái tóc đen nhánh dài rũ xuống từ khuỷu tay hắn, kéo theo những dấu vết xanh đỏ lúc mờ lúc hiện trên đôi chân dài, trông thấy mà rợn người. Hằng Nguyên không phát ra một tiếng động nào, cứ thế bị Tạ Trường Lăng ôm thẳng một mạch vào phòng rửa mặt.
“Bảo Châu, đi rồi, đừng nhìn nữa, cẩn thận Đại tư mã biết được, móc mắt ngươi ra đấy.”
Bảo Châu giật mình tỉnh lại, vội cúi đầu bước vào.
Trong phòng một mảnh hỗn loạn, khí vị khiến người ta đỏ mặt tràn ngập khắp chính phòng. Bàn ghế đổ nghiêng ngả, lệch lhoir vị trí. Trên mặt đất vương vãi chén trà vỡ, còn có những vệt nước không rõ nguồn gốc. Trên giường càng hỗn độn: một nửa chăn đệm rơi xuống đất, hồng sa bị xé rách một góc, mảnh vải rách tung tóe nằm chỏng chơ trên giường.
Bảo Châu không dám nghĩ nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nàng ta là một thiếu nữ chưa chồng làm sao có thể tưởng tượng nổi, chỉ đành lặng lẽ cùng mọi người nhanh chóng lau chùi, phải dọn dẹp chính phòng sạch sẽ như mới trước khi Tạ Trường Lăng trở lại.
“Bảo Châu, Đại tư mã gọi ngươi.”
Bảo Châu vội buông đồ trong tay, chạy chậm rãi qua, đứng ngoài cửa nghe sai khiến.
Đại tư mã nói: “Lấy y phục cho nàng, hầu hạ nàng mặc vào.”
Nghe giọng Đại tư mã có vẻ như tâm tình rất tốt, mang theo sự thỏa mãn sung sướng sau cơn hoan lạc. Bảo Châu không dám chậm trễ, lập tức lĩnh mệnh, rất nhanh đã mang y phục tới.
Tạ Trường Lăng đã thay y phục xong, bước ra khỏi phòng rửa mặt. Hắn vận xuân sam, thoảng hương quế thủy, khí độ ngạo nghễ như mây ngàn, trông thần thanh khí sảng vô cùng.
Bảo Châu ôm y phục bước vào phòng rửa mặt, thấy Hằng Nguyên vẫn nằm bất động trên sập mỹ nhân, trên người chỉ khoác chiếc áo ngoài của Tạ Trường Lăng vừa cởi ra. Bảo Châu tưởng nàng đã hôn mê, bước tới gần nhìn kỹ mới hay thực ra nàng vẫn tỉnh táo từ nãy đến giờ, chỉ là không nói lời nào, lặng lẽ rơi lệ.
Bảo Châu khẽ gọi: “Thiếu phu nhân, đứng dậy thay y phục đi.”
*
Con ngươi Hằng Nguyên khẽ động, xoay một vòng rồi nhìn thấy nàng ta. Bảo Châu vốn tưởng sẽ trông thấy ánh mắt oán hận, thế nhưng đôi mắt ấy trống rỗng, không mang chút cảm xúc nào. Hằng Nguyên nhìn nàng ta chẳng khác gì nhìn không khí.
Bảo Châu không dám nói thêm gì. Áp lực không khí nặng nề khiến nàng ta khó chịu đến cực điểm, đành lại gọi lần nữa. Lần này Hằng Nguyên mới có phản ứng, thân thể khẽ run, chiếc áo ngoài trên người liền trượt xuống.
Trên thân hình trắng nõn đầy vết tích sặc sỡ lộ ra dưới ánh đèn mờ ảo.
Bảo Châu kinh hãi che miệng, may mà không kêu thành tiếng. Chiếc váy lụa sạch sẽ lại rơi xuống đất. Nàng ta giờ phút này cũng đành bất lực. Những dấu vết trước mắt quá đỗi tàn nhẫn, nàng ta không dám nhìn nhiều, chỉ thấp giọng: “Nô tỳ đi lấy thuốc cho thiếu phu nhân.”
“Ta muốn thuốc tránh thai.”
Giọng Hằng Nguyên nhẹ như mây trôi, vốn đã khàn khàn, giờ càng thêm thê lương, khiến người nghe không đành lòng.
Bảo Châu nghe mà tim đập thình thịch, không dám quay đầu, vội vã đáp lời rồi chạy đi tìm thuốc.
Khi trở lại, Hằng Nguyên đã tự lực cánh sinh đứng dậy, tự mình mặc vào yếm lót, miễn cưỡng che phủ thân thể.
Bảo Châu khó xử nhìn lọ thuốc trong tay: “Thiếu phu nhân, còn chưa thoa thuốc lên vết thương đâu.”
Hằng Nguyên chẳng màng đến những vết thương trên người, chỉ quan tâm đến thuốc tránh thai. Bảo Châu không còn cách nào, đành an ủi trước: “Đang sắc rồi, thiếu phu nhân yên tâm, Đại tư mã cũng sẽ không để thiếu phu nhân mang thai con nối dõi đâu.”
Lời vừa thốt ra, Bảo Châu mới nhận ra mình nói quá khó nghe. Nàng ta định sửa lại, Hằng Nguyên đã cười nhẹ, giọng trấn an: “Vậy thì tốt.”
Nàng rõ ràng khổ sở đến mức linh hồn như đã bay mất, chỉ còn lại một khối da thịt trống rỗng đứng đó. Vậy mà vẫn cố nở nụ cười, tựa như trong thế giới u ám này vẫn còn một tia nắng đáng để nàng níu giữ, tự mình cố gắng đến mức đáng thương.
Bảo Châu nhìn mà chóp mũi cay xè.
Nàng ta giờ đây thực sự hối hận. Hối hận vì đã lừa Hằng Nguyên mặc loại y phục ấy, rồi đẩy nàng vào phòng Đại tư mã.
Ai ngờ được, vị Đại tư mã trông như trời quang trăng sáng, lại là một kẻ biến thái đến thế?
Là nàng ta đã hại Hằng Nguyên.
Bảo Châu cẩn thận từng chút một giúp Hằng Nguyên mặc xong y phục, định đỡ nàng về Kết La viện, lại bị nàng từ chối. Nàng cười xin lỗi: “Ta không muốn người khác chạm vào ta.”
Bảo Châu xấu hổ thu tay lại, nhìn nàng khập khiễng bước ra ngoài.
“Ngươi đi đâu?”
Tạ Trường Lăng đang đứng trong viện, ngắm nhìn những họa tiết trên đèn lụa.
Hằng Nguyên chậm rãi dừng bước, nhìn hắn.
Nàng đứng ở nơi ánh nến không chiếu tới, im lặng không nói lời nào. Tựa như một đám mây đen trầm mặc mà quật cường chậm rãi tụ lại, không ai đoán được đám mây ấy sẽ mang theo mưa lớn hay sấm sét.
Bảo Châu cắn chặt răng, bước lên một bước, khẽ nói: “Đại tư mã, thiếu phu nhân trên người mệt mỏi thực sự, muốn trở về nghỉ ngơi một lát.”
Tạ Trường Lăng hướng về phía Hằng Nguyên chậm rãi bước tới: “Thuốc đã thoa chưa?”
Hằng Nguyên vẫn im lặng như cũ. Bảo Châu vội thay nàng đáp: “Nô tỳ vừa mới giúp thiếu phu nhân thoa xong rồi ạ.”
Tạ Trường Lăng liếc nàng ta một cái, chẳng buồn để ý, ánh mắt lại dừng hẳn trên người Hằng Nguyên. Giọng hắn nửa mang mệnh lệnh: “Thuốc đã thoa chưa?”
Hằng Nguyên miễn cưỡng mở miệng: “Bảo Châu vừa giúp ta thoa rồi. Ta về đây.”
“Đứng lại.” Tạ Trường Lăng không vui, giọng trầm xuống, “Ta đưa ngươi về.”
Hằng Nguyên nhìn hắn: “Ngươi còn muốn thế nào nữa?”
Tạ Trường Lăng bị ngữ khí của nàng chọc giận. Vừa mới được nàng thỏa mãn, tâm tình tốt đẹp cũng tan biến sạch. Hắn còn có chút ngoài ý muốn. Hai người vừa mới trải qua những chuyện thân mật ấy, vậy mà Hằng Nguyên lại càng thêm lạnh lùng với hắn hơn nữa. Rõ ràng ngay cả hắn, đối với thân thể nàng vẫn còn chút lưu luyến không rời, vì thế mới nguyện ý đối đãi nàng tốt hơn một chút, thế mà nàng lại vô tình vô nghĩa đến vậy?
Tạ Trường Lăng không vui, trong lòng lại dâng lên chút ham muốn chinh phục. Hắn cười khẩy: “Cứ thế chạy trốn về Kết La viện, là không muốn uống thuốc tránh thai, định lén mang thai hài tử của ta sao?”
Hằng Nguyên ngực phập phồng, bị chọc tức đến run người: “Ngươi bớt tự mình đa tình đi.”
Nàng quay sang hỏi Bảo Châu: “Thuốc khi nào sắc xong?” Rồi lại xoay người đối diện Tạ Trường Lăng, giọng lạnh tanh: “Ngươi yên tâm. Để tránh mang quái thai, đợi thuốc bưng lên, ta bảo đảm uống sạch hai chén lớn, một giọt cũng không để thừa.”
Nàng nói xong, không chờ hắn đáp, khập khiễng quay người, bước về phía cổng viện. Bóng lưng mảnh mai dưới ánh đèn lụa, tựa như một ngọn gió thoảng có thể thổi bay, nhưng lại mang theo sự kiên quyết khiến người ta không thể ngăn cản.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013