[SKTTQTCQT] Chương 13 (16+)

Chương 13: Ghê tởm (16+)

Nhưỡng Xuân Phong, thứ mê dược nổi tiếng nhất ở Bình Khang phường – thường được dùng để “dạy dỗ” những kỹ nữ vừa bị bán vào nơi này. Nghe nói dùng rồi thì trăm lần như một, không lần nào thất bại.

Đổ Nhưỡng Xuân Phong vào trong trà thì nhìn chẳng khác gì nước thường, không màu không mùi. Nếu không phải lúc nhỏ vào tạo thành từng vòng gợn sóng, thậm chí còn không có cách chứng minh được nó tồn tại.

Hằng Nguyên cứ thế không hề phòng bị mà uống xuống.

Giải khát xong, nàng lật sang một trang sách, tiếp tục đọc tiểu thuyết chi quái cho Tạ Trường Minh đang hôn mê nghe.

Khoảng một lúc lâu sau, nàng dần dần cảm thấy tâm thần bất định, lực chú ý tan rã. Những con chữ trên trang giấy dần trở nên mơ hồ khó hiểu.

Hằng Nguyên cảm thấy kỳ lạ, khép sách lại. Nghĩ rằng chắc do trong phòng nóng quá, liền đi đến chậu đồng vốc nước lạnh rửa mặt.

Lần rửa này lại khiến nàng không nỡ rời khỏi sự mát lạnh của nước. Nước lạnh tràn xuống mặt, giống như có thể dập tắt cơn khô nóng trong cơ thể.

Hằng Nguyên liên tiếp vốc bốn năm lần nước lạnh, nhưng cảm giác mát mẻ sảng khoái ấy vẫn không giữ lại được lâu, ngược lại càng khiến nàng ngứa ngáy khó chịu.

Hằng Nguyên vốn là người hiểu chuyện nam nữ, rất nhanh đã nhận ra rốt cuộc mình bị làm sao.

Nàng quay người định gọi Bảo Châu đi lấy một thùng nước lạnh đến cho nàng, nhưng lúc này dược hiệu đã hoàn toàn phát tác, toàn thân nàng trở nên hưng phấn khác thường.

Da thịt nàng mẫn cảm đến cực điểm, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến nàng giống như con thú nhỏ khát khao được vuốt ve, vô thức cọ vào chủ nhân để cầu âu yếm, cho dù thứ nàng cọ vào có khi chỉ là tấm rèm buông xuống.

Hằng Nguyên dùng chút lý trí còn lại định khóa mình vào một căn phòng trống. Nhưng nàng tìm khắp nơi cũng không thấy then cửa.
Có người đưa cho nàng nửa đoạn gậy gỗ:

“Cái này có dùng được không?”

Nàng quay người lại, nhìn thấy bàn tay cầm gậy gỗ kia thon dài mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng.

Nàng khẽ nuốt nước bọt:

“Được.”

Người kia chờ nàng đến lấy gậy.

Hằng Nguyên cầm lấy gậy gỗ, nhưng tay lại như bị ma xui quỷ khiến tiếp tục trượt lên trên, cho đến khi chạm vào bàn tay đẹp đẽ kia.

Lúc này nàng mới hoảng hốt ngẩng đầu nhìn đối phương, sợ hắn cho rằng mình vô lễ mà đẩy nàng ra.

Người kia cười khẽ:

“Vừa nhìn đã thấy sắc nảy lòng tham? Quả thật là thèm khát.”

Thấy hắn không phản đối, thậm chí còn có vẻ dung túng, lá gan Hằng Nguyên liền lớn hơn.

Nàng bước đến gần hắn, ném gậy gỗ sang một bên, trực tiếp sờ lên tay hắn.

Làn da trơn mịn tinh tế, rõ ràng là người sống trong nhung lụa, nhưng xương tay lại nổi rõ, gồ ghề mạnh mẽ.

Nàng yêu thích không buông, nắm lấy tay hắn, thân thể chậm rãi dán sát vào.

Hai tay vòng qua vòng eo rắn chắc, áp tai nghe hơi thở của hắn, rồi dùng môi tìm môi hắn — nhưng lại bị hắn nghiêng đầu tránh đi.

Hằng Nguyên không vui, lẩm bẩm:

“Trường Minh… chàng lại tránh ta.”

Tạ Trường Lăng vốn đang thích thú nhìn nàng tự chơi đùa, nghe thế sắc mặt lập tức trầm xuống.

Hắn bóp cổ Hằng Nguyên, ánh mắt nguy hiểm:

“Ngươi gọi ta là gì?”

Đôi mắt màu hổ phách của Hằng Nguyên như đường bị nấu chảy, phủ một tầng sương nước, khiến cả người nàng trở nên mông lung như làn gió không định.

Nàng nghiêng đầu:

“Trường Minh mà… chàng không phải Trường Minh sao?”

Tạ Trường Lăng nghiến răng:

“Cho ngươi cơ hội cuối cùng. Nếu còn nhận sai — ta móc mắt ngươi ra.”

Lời uy hiếp của hắn không giống đùa.

Hằng Nguyên cũng bị dọa sợ, vội đẩy hắn ra:

“Ngươi không phải Trường Minh… Trường Minh sẽ không nói với ta như vậy… ta muốn đi tìm Trường Minh.”

Nàng xoay người định mở cửa, nhưng lại bị người phía sau đè mạnh lên cửa.

Một bàn tay vặn cằm nàng lại, giọng điệu lạnh lùng:

“Ta là ai?”

Ánh mắt Hằng Nguyên trống rỗng, chỉ biết liên tục lắc đầu.

Tạ Trường Lăng nổi giận.

Bình thường thì thôi đi. Nhưng lúc Hằng Nguyên trúng thuốc, thần trí hỗn loạn, vẫn chỉ một lòng tìm kiếm Tạ Trường Minh, thậm chí còn nhận nhầm hắn thành tên bệnh lao kia.

Tạ Trường Lăng từ trước đến nay chưa từng bị coi thường như vậy.
Hằng Nguyên đúng là làm rất tốt.

Hắn kéo nàng trở lại, ác độc nói:

“Tạ Trường Minh đã chết rồi. Ngươi muốn tìm hắn thì đi chết theo đi.”

Hằng Nguyên ngơ ngác nhìn hắn, dường như không tin, cũng như chưa hiểu lời hắn.

Tạ Trường Lăng chẳng buồn quan tâm, xoay người định đi.

Hằng Nguyên lại ôm chặt lấy eo hắn:

“Trường Minh… Trường Minh…”

Nàng nói không rõ ràng, nhưng vẫn gọi hắn là Tạ Trường Minh.

Cơn giận của Tạ Trường Lăng hết lớp này đến lớp khác dâng lên.
Hắn hận không thể để Hằng Nguyên máu bắn tại chỗ, để nàng trả giá cho sự bất kính của mình.

Nhưng có lẽ do dược hiệu càng mạnh, hành vi của Hằng Nguyên lúc này càng lớn mật hơn, quấn chặt lấy hắn.

Lần này Tạ Trường Lăng không đẩy nàng ra.

Được cổ vũ, Hằng Nguyên tiếp tục như trước kia từng làm với Tạ Trường Minh.

Tạ Trường Minh là một quân tử rụt rè, chuyện nam nữ rất dễ đỏ mặt. Vì vậy Hằng Nguyên luôn phải chủ động dẫn dắt y, dụ dỗ y, trêu chọc y đến cực hạn, y mới buông bỏ sự ngại ngùng mà ở bên nàng.

Hằng Nguyên sớm đã quen chủ động.

Còn Tạ Trường Lăng thì lần đầu tiên được hưởng sự chủ động ấy của nàng.

So với lúc nàng bị động chịu đựng, Hằng Nguyên chủ động lại mang đến cho hắn niềm vui chưa từng có.

Hàng mi nàng xinh đẹp mê hoặc. Khi nàng nhướng mày nhìn hắn, ánh mắt lưu chuyển, cộng với gương mặt thanh tú nhưng diễm lệ ấy, khiến nàng trông như một con hồ ly nhỏ đầy ý đồ xấu.

Tạ Trường Lăng chưa từng thấy vẻ phong tình sống động như vậy trên mặt nàng, nhất thời thất thần.

Cứ thế, hắn bị Hằng Nguyên đẩy ngã xuống đất.

“Trường Minh…”

Hằng Nguyên nằm trên người hắn, giọng mềm mại gọi.

Tạ Trường Lăng nở nụ cười quỷ khí dày đặc, vén váy nàng lên:

“Nếu còn gọi sai… thì hôm nay đừng mong dừng lại.”

“Dù sao bây giờ ngươi… cũng chịu được.”

*

Cả nam lẫn nữ quần áo như xác ve vứt đầy đất, Hằng Nguyên cuộn tròn thành một khối tuyết, khoác trường bào của Tạ Trường Lăng mà ngủ say, ánh trăng mát lạnh như nước chiếu lên hõm eo nàng, tựa như một vũng suối trong.

Tạ Trường Lăng chống chân ngồi một bên, uống một chén trà đã nguội lạnh, ánh mắt thỉnh thoảng lại dừng trên người Hằng Nguyên.

Hằng Nguyên từ đầu đến cuối đều không sửa cách gọi, nàng nằm dưới thân nam nhân khác, lại vẫn tin chắc rằng người cùng nàng hoan ái chính là Tạ Trường Minh.

Bởi vì trong nhận thức của nàng, nàng chỉ có thể ở bên Tạ Trường Minh, cho nên mặc cho Tạ Trường Lăng đâm nàng, đánh mông nàng, thậm chí cắn núm .v.ú. của nàng (bản raw ghi như vậy), nàng cũng chỉ vừa hoang mang vì sao Tạ Trường Minh lại trở nên dã man thô bạo như vậy, vừa cố gắng mở ra chính mình hết mức có thể để tiếp nhận. Loại tinh thần vô tư dâng hiến này khiến Tạ Trường Lăng cảm động đến mức buồn nôn, vì để “báo đáp”, hắn quyết định cho Hằng Nguyên một bất ngờ.

Tạ Trường Lăng gọi nữ sử tới, chuẩn bị đầy đủ dụng cụ vẽ tranh, rồi dựa vào ánh nến mà thong thả vẽ Hằng Nguyên.

Khi Hằng Nguyên tỉnh lại, bày trước mắt nàng chính là một bức xuân cung đồ như vậy. Tạ Trường Lăng từ nhỏ đã học vẽ, bản lĩnh mười mấy năm rèn luyện khiến gương mặt trong tranh giống như đúc, để Hằng Nguyên lập tức nhận ra người phụ nữ trong tranh chính là mình.

Ký ức điên cuồng của đêm qua bị bức họa này ép đến ùn ùn kéo tới như sóng dữ, khiến Hằng Nguyên kinh hãi. Nàng không dám tin, tay cầm tranh run rẩy, ngay sau đó không báo trước mà xé nát bức họa, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, liền khắp nơi tìm gậy đánh lửa, muốn đốt sạch tất cả giấy vẽ.

Giống như chỉ cần bức họa không còn, mọi chuyện tối qua cũng sẽ biến mất, hôm qua sẽ trở nên chưa từng tồn tại.

Nàng chưa từng bất trung với Tạ Trường Minh, cũng chưa từng phản bội tình cảm của họ.

Hằng Nguyên tự lừa dối mình, bỗng nghe từ phòng bên truyền tới một tiếng gầm khàn khàn như sắp vỡ vụn: “Cút!”

Sau khi mắc bệnh, Tạ Trường Minh nói chuyện đã rất khó khăn, huống chi là hét lớn như vậy. Hằng Nguyên hoảng hốt đến mức không kịp chỉnh trang bản thân, vội vàng chạy qua. Bàn ghế bị lật, bát đĩa vỡ nát, canh sâm đổ đầy đất, thân thể Tạ Trường Minh rốt cuộc chịu không nổi, mềm nhũn ngã xuống đất.

Hằng Nguyên sợ mảnh sứ vỡ làm y bị thương, lập tức quên mất mình còn chưa mang giày vớ tử tế, trực tiếp chạy tới đỡ y. Khi cơn đau nhói từ lòng bàn chân truyền lên, nàng chỉ khẽ nhíu mày, vì không muốn Tạ Trường Minh lo lắng nên không hề phát ra tiếng.

Tạ Trường Minh thấy là nàng thì cũng hoảng hốt, trong lòng đầy áy náy. Y muốn nói là mình không tốt, không nên nổi giận bừa bãi khiến Hằng Nguyên lo lắng.

Nhưng lúc này y một câu cũng không nói được, chỉ nhìn Hằng Nguyên thật sâu một cái rồi ngã lên giường, lồng ngực vì khó thở mà phập phồng dữ dội, cổ họng phát ra tiếng thở khò khè cũ kỹ như chiếc xe ngựa sắp hỏng, không cần ai đập phá cũng sắp rời ra từng mảnh.

Hằng Nguyên khóc lóc giúp y thuận khí, Tạ Trường Minh nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu, gian nan dựng lên một ngón tay, chỉ vào mình rồi lại chỉ vào tim mình, sau đó chậm rãi nở một nụ cười với Hằng Nguyên.

Y muốn nói, y vĩnh viễn yêu nàng.

Hằng Nguyên nhìn mà nước mắt lã chã rơi.

Đợi đến khi Tạ Trường Minh khó khăn khôi phục bình tĩnh rồi ngủ đi, Hằng Nguyên mới nhớ ra trên đất còn có Bảo Châu đang quỳ. Nàng quay đầu, lạnh lùng nhìn Bảo Châu, muốn nghe một lời giải thích, nhưng Bảo Châu chẳng những không có chút áy náy nào, ngược lại còn đầy mặt mong chờ nhìn ra ngoài cửa.

Hằng Nguyên cũng nhìn theo, mới phát hiện Tạ Trường Lăng không biết từ lúc nào đã đứng ở đó, mà nàng vì lo lắng cho Tạ Trường Minh nên hoàn toàn không chú ý.

Hằng Nguyên hiện tại không thể nhìn thấy Tạ Trường Lăng, chỉ cần nhìn thấy hắn là nàng sẽ nhớ tới bức họa kia, nhớ tới đêm hỗn loạn hôm qua. Trong lòng nàng nguyền rủa Tạ Trường Lăng xuống địa ngục.

Tạ Trường Lăng cũng đang nhìn nàng. Váy áo nàng nhăn nhúm, không che được những dấu vết kia. Nếu nàng soi gương, tuyệt đối sẽ không dám xuất hiện trước mặt Tạ Trường Minh như vậy.

Đáng tiếc cho đến giờ nàng vẫn chưa biết rằng vừa rồi để lấy lòng hắn, Bảo Châu đã đem chuyện Hằng Nguyên dan díu với hắn nói cho Tạ Trường Minh.

Bảo Châu quỳ trên đất, nói với vẻ chắc chắn: “Điều nam nhân coi trọng nhất ở nữ tử chính là trung trinh. Nếu Thập nhất lang quân biết khi y chưa chết mà nương tử đã có hai lòng, nhất định sẽ giận dữ bừng bừng, nhẹ thì mắng nương tử, nặng thì trực tiếp đuổi nàng đi.”

Đây sẽ là một câu chuyện chân tình bị trao nhầm chỗ.

Tạ Trường Lăng vừa bị sự cố chấp của Hằng Nguyên làm cho nhục nhã, hắn hiếm khi gặp phải người mà mình không thể khuất phục, nên muốn xem hiện thực sẽ đánh tan Hằng Nguyên thế nào, biến nàng thành một trò hề buồn cười.

Nhưng hắn chờ được điều gì?

Là Tạ Trường Minh giận dữ mắng Bảo Châu.

Là y rõ ràng nhìn thấy những dấu vết lộ ra trên người Hằng Nguyên cùng sơ hở của nàng, vậy mà vẫn còn ra hiệu nói với Hằng Nguyên rằng mình vĩnh viễn yêu nàng.

Tạ Trường Lăng nhìn thấy nụ cười bất lực, tự trách mà lưu luyến của Tạ Trường Minh, nhìn thấy Hằng Nguyên gục trên người Tạ Trường Minh khóc nức nở, cũng nhìn thấy máu tươi nhỏ từng giọt trên mảnh sứ vỡ, thê lương như tiếng kêu của chim đỗ quyên.

Thật là tệ hại.

Bọn họ dường như thật sự yêu nhau.

Tạ Trường Lăng cảm thấy ghê tởm.

Còn ghê tởm hơn cả lúc Hằng Nguyên nhận nhầm hắn, liên tục gọi tên Tạ Trường Minh.

Hắn lẽ ra nên bóp chết Hằng Nguyên ngay lúc đó, như vậy hắn đã không cần nhìn thấy cảnh tượng ghê tởm như thế.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!