Chương 15: “Các ngươi đang làm cái gì?”
Hằng Nguyên lắc đầu.
Tạ Trường Lăng nói: “Vậy ta dẫn ngươi đi mở mang một chút.”
A Lương kia nghe nói hắn sắp rời đi, bỗng nhiên bò tới trước mặt Tạ Trường Lăng: “Đại tư mã, vở kịch vừa rồi ngài xem có hài lòng không?”
Hóa ra A Lương này nhìn bề ngoài thành thật, nhưng cũng là kẻ biết đầu cơ trục lợi, nàng ta khăng khăng khai ra chủ mưu hóa ra là để lấy lòng Tạ Trường Lăng, mong cầu được ban ân.
Nàng ta đâu phải ngu, mà là vừa độc vừa âm hiểm.
Hằng Nguyên nhìn đến trợn mắt há miệng, cô nương lớn lên ở sơn thôn nào đã từng thấy qua những khúc khuỷu của nhân tính như vậy, chỉ cảm thấy hôm nay đã mở rộng tầm mắt.
Tạ Trường Lăng bước chân không dừng: “Khi nào mà phận nô tỳ cũng dám suy đoán ý đồ của chủ tử, xem ra phạt vẫn còn nhẹ.”
Môi mỏng của hắn khẽ động, liền thêm cho các nàng hai mươi trượng, trong chốc lát các nữ sử lửa giận bốc lên bốn phía, tất cả đều trút lên người A Lương.
Tạ Trường Lăng chân dài bước rộng, Hằng Nguyên không nhìn thấy cảnh tượng phía sau, chỉ nghe thấy những âm thanh đáng sợ kia.
Tạ Trường Lăng rũ mắt nhìn nàng trong khuỷu tay, nhướng mày hỏi: “Muốn xem náo nhiệt không?”
Hằng Nguyên lắc đầu, nàng hỏi: “Vì sao ngươi lại thích xem những cảnh tượng như vậy?”
Tạ Trường Lăng liếc nàng một cái, dường như cảm thấy lời này của Hằng Nguyên vượt quá giới hạn, bọn họ vốn không phải quan hệ có thể tâm sự.
Hằng Nguyên vốn định nói tiếp rằng tính tình của Tạ Trường Lăng thật vặn vẹo, nhưng nghĩ đến Tạ Trường Minh vẫn phải dựa vào hắn cung cấp thuốc men, nàng chỉ có thể nuốt lời ngược trở lại vào bụng.
Vì thế cảnh tượng này rơi vào mắt Tạ Trường Lăng, lại giống như Hằng Nguyên sinh ra hứng thú với hắn, muốn hiểu suy nghĩ của hắn.
Hắn nói: “Muốn biết đáp án, phải dùng thứ gì đó đổi.”
Hằng Nguyên khó hiểu nhìn hắn: “Không, ta cũng không muốn biết đến vậy.”
Tạ Trường Lăng cho rằng nàng đang sợ, khẽ cười: “Ngươi sẽ thích.”
Hằng Nguyên không mấy tin lời người này. Tạ Trường Lăng đưa nàng đến Thủy Tinh quán xây bên hồ, vừa bước vào phòng, Hằng Nguyên liền thấy tấm kính Tây Dương lớn như một bức bình phong, mặt kính trơn nhẵn sáng bóng, giống như mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh nắng chiều, rõ ràng chiếu ra thân ảnh của Hằng Nguyên, tựa hoa kiều soi nước.
“Ở đây.” Tạ Trường Lăng vươn tay từ phía sau, dùng khuỷu tay vòng qua eo Hằng Nguyên, ngón tay thon dài khẽ nhấc lên, rút dây buộc.
Trong gương, gương mặt trắng nõn của Hằng Nguyên dần dần ửng lên sắc hồng.
Dù đã sớm đoán được Tạ Trường Lăng không có ý tốt, nhưng sự quái đản của hắn có thể lớn đến mức này vẫn vượt xa tưởng tượng của Hằng Nguyên.
Hắn nắm cằm Hằng Nguyên, xoay mặt nàng về phía tấm gương đối diện, dưới ánh mắt của Hằng Nguyên, mọi thứ đều không có chỗ che giấu.
Tạ Trường Lăng luôn có cách phá vỡ giới hạn của nàng, giẫm đạp lòng tự tôn của nàng. Hằng Nguyên bị ép đến sụp đổ, vùi mặt vào khuỷu tay chậm rãi khóc, hai vai run rẩy, xương bả vai như cánh bướm đập nhẹ.
Tạ Trường Lăng rũ mắt nhìn một lúc, dùng bàn tay còn hơi ẩm nâng cằm Hằng Nguyên lên, ép nàng ngẩng đầu không được trốn tránh. Búi tóc nửa tán loạn, những sợi tóc rủ xuống, Tạ Trường Lăng áp theo đường cong của Hằng Nguyên, ép lên lưng nàng, cằm tựa trên hõm vai, hơi nghiêng đầu, hơi thở thổi từng sợi vào bên tai nàng.
Hắn hỏi: “Ta là ai?”
Hằng Nguyên sau khi uống thuốc, tự nhiên không nhớ chuyện trước kia nàng nhất quyết nhận định Tạ Trường Lăng thành Tạ Trường Minh. Nàng không hiểu tâm tư u ám của hắn, chỉ muốn sớm được giải thoát, nên dùng giọng cầu xin nói ra tên Tạ Trường Lăng.
Tạ Trường Lăng dừng lại một chút, một luồng khoái cảm tê dại từ xương cùng như tia điện chạy dọc sống lưng, lan đến tứ chi, khiến ngay cả hắn cũng phải tạm dừng một lát để ổn định lại.
Hắn nói: “Gọi lại.”
Hằng Nguyên tránh tay hắn, không lên tiếng.
Tạ Trường Lăng có vô số cách trị nàng. Hắn chống người dậy, Hằng Nguyên quả nhiên nhanh chóng bò lên. Hắn lạnh lùng nhìn nàng như thể vừa tìm được tự do, sắp thoát khỏi hắn, rồi tàn nhẫn ép nàng xuống mặt gương lạnh buốt.
Hằng Nguyên bị kích thích đến run rẩy.
Tạ Trường Lăng tay dài chân dài vây chặt nàng, mặt gương lạnh lẽo khiến nàng liên tục rùng mình, còn phía sau lại nóng rực như lửa thiêu, khiến Hằng Nguyên vô cùng khó chịu. Cuối cùng nàng đành đầu hàng, gọi tên Tạ Trường Lăng.
Hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi Tạ Trường Lăng tin rằng nàng sẽ không còn ngu ngốc nhận nhầm người nữa.
Hằng Nguyên im lặng vấn lại tóc, Tạ Trường Lăng gối tay sau đầu, y phục xộc xệch nằm trên đất, nhìn nàng từng chút một chỉnh đốn lại bản thân thành bộ dạng có thể rời xa hắn.
Tạ Trường Lăng nói: “Ngươi với Thập nhất huynh rốt cuộc là làm sao mà yêu nhau?”
Hằng Nguyên nói: “Nhất kiến chung tình.”
Tạ Trường Lăng hỏi: “Yêu vì vẻ ngoài như vậy cũng đáng để ngươi trả giá nhiều thế sao?”
Hằng Nguyên nâng mí mắt, hơi ngả người ra sau nhìn hắn một cái.
Ánh hoàng hôn mờ dần mang theo sắc lam bao phủ trên người nàng, hòa khí chất của nàng thành vẻ đạm mạc như núi xa. Rõ ràng nàng đang ngồi ở nơi cách Tạ Trường Lăng rất gần, lại khiến hắn cảm thấy nàng ở thật xa.
Hằng Nguyên nói: “Ngươi sẽ không hiểu.”
Tạ Trường Lăng nói: “Nhân sâm trăm năm dù quý cũng có giá thị trường. Ta quy ra bạc cho ngươi, muốn ngươi bồi ta một tháng, ngươi có chịu không?”
Hằng Nguyên nói: “Ta chỉ cần nhân sâm.”
Nàng mang xong giày vớ, đứng dậy rời đi.
Chân nàng còn chưa lành, vốn không nên tự mình đi lại, nhưng Tạ Trường Lăng giở trò vô lại, muốn ngủ lại trong Thủy Tinh quán, còn bảo Hằng Nguyên ở lại bầu bạn với mình. Hằng Nguyên dĩ nhiên không chịu, vì thế cứ khập khiễng mà rời đi, lúc sắp đi còn không quên nhắc hắn nhớ thực hiện lời hứa nhân sâm.
Đúng là trở mặt vô tình.
Tạ Trường Lăng lại nằm yên thêm một lúc, thấy chán, cũng rời đi.
Khi Hằng Nguyên trở lại thiên viện, Tạ Trường Minh đang mê man. Nàng hỏi tiểu nha hoàn ở lại hầu hạ, thì biết Tạ Trường Minh từ đầu đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, Hằng Nguyên vẫn không khỏi thất vọng. Nếu lần này Tạ Trường Minh thật sự ngủ mãi không dậy, thì là nàng có lỗi với y, mạng này nàng cũng phải trả cho y.
Hằng Nguyên miên man suy nghĩ.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, còn nghe thấy giọng nói của Tạ tứ phu nhân. Hằng Nguyên đứng dậy nhìn ra ngoài, liền thấy Tạ tứ phu nhân cẩn thận bồi một nam tử trung niên râu đã bạc bước vào viện.
Nam tử trung niên ấy mặc áo tím, lông mày nhíu chặt đến mức như có thể kẹp chết ruồi, trên người toát ra khí thế không giận mà uy. Khi nhìn thấy Hằng Nguyên, ông ta như thể nhìn thấy không khí, ánh mắt không dừng lại trên người nàng, chỉ tùy tiện quét một vòng rồi dời đi.
Tạ tứ phu nhân ra hiệu bằng ánh mắt bảo Hằng Nguyên tránh sang một bên.
Hằng Nguyên ý thức được vị Nam tử trung niên này hẳn là một vị chủ sự rất quan trọng trong Tạ phủ, liền vội né sang. Khi nàng nghĩ rằng ông ta sẽ tiếp tục làm lơ mình mà đi thẳng vào phòng, người này lại đột nhiên dừng bước:
“Huân hương trên người ngươi từ đâu mà có?”
Hằng Nguyên không hiểu gì: “Ta chưa từng dùng huân hương.”
Nam tử trung niên không nói thêm, chỉ phân phó người: “Đại tư mã ở đâu? Mau mời tới đây.”
Nói xong ông ta ngẩng đầu bước vào trong, cũng không cho Hằng Nguyên cơ hội giải thích, khiến nàng đứng đó với vẻ mặt mờ mịt.
Chẳng bao lâu sau, nữ sử của Tạ tứ phu nhân chạy tới, lén nói với Hằng Nguyên: “Huân hương thường dùng của Đại tư mã là loại điều chế riêng, bình thường không ngửi thấy. Tạ thất lão gia có lẽ đã phát hiện manh mối rồi.”
“Hả? Tạ thất lão gia?”
“Đó là phụ thân của Đại tư mã. Ông tuy đứng thứ bảy trong nhà, nhưng dòng chính chỉ có một mình ông là nam nhân, từng được thánh nhan phong hàm Thái phó Thái tử. Hiện nay tuy ở nhà nhàn rỗi, nhưng vẫn đứng ở cương vị gia chủ, quản lý mọi việc trong phủ.”
Hằng Nguyên lập tức căng thẳng. Phụ thân là người hiểu rõ tính tình con trai nhất, vừa rồi ông lại ngửi thấy mùi hương chỉ thuộc về Tạ Trường Lăng trên người nàng, khó đảm bảo sẽ không sinh nghi. Lại nghĩ đến việc ông đã sai người đi gọi Tạ Trường Lăng, với tính tình của Tạ Trường Lăng, hắn thật sự chưa chắc sẽ giúp nàng che giấu.
Hằng Nguyên trong lúc cấp bách, dù mỗi bước đi đều đau, vết thương ở chân cứ bước một bước lại rỉ máu, nàng vẫn lần theo con đường cũ trở lại Thủy Tinh quán tìm Tạ Trường Lăng, quyết phải chặn hắn lại trước khi hắn đến thiên viện.
Nhưng phủ Đại tư mã quá lớn, mà Tạ Trường Lăng lại đã rời khỏi Thủy Tinh quán, Hằng Nguyên đương nhiên tìm không thấy. Nàng tính toán thời gian, cảm thấy Tạ Trường Lăng hẳn đã gặp Tạ thất lão gia rồi, không khỏi nhụt chí, nhưng cũng không dám nghỉ ngơi, lại vết thương đang đau nhói ở hai chân chạy trở về.
Tuy nói chuyện thúc tẩu loạn luân là điều xấu hổ, nhưng nàng và Tạ Trường Minh đã hòa li, không ai có thể lại dùng chuyện này để gây sóng gió.
Nếu Tạ thất lão gia nhất quyết đuổi nàng đi, cũng không còn cách nào, chỉ cần việc cung cấp sơn sâm cho Tạ Trường Minh không bị cắt đứt là được.
Hằng Nguyên vừa nghĩ vừa cố bước đôi chân vốn chẳng thể đi nhanh về phía thiên viện. Đi được nửa đường, nàng đau đến mức chỉ có thể dừng lại nghỉ ngơi.
“Tẩu tẩu sao lại ở đây?”
Hằng Nguyên giật mình đứng dậy. Một bóng người cao lớn từ trong ánh hoàng hôn chậm rãi tiến lại gần. Tạ Trường Lăng không cầm đèn, nhưng Hằng Nguyên vẫn nhận ra giọng hắn.
Hằng Nguyên cũng rất ngạc nhiên: “Ngươi vừa từ thiên viện trở về sao?”
Tạ Trường Lăng nói: “Ta còn chưa đi.”
Quả thật là liễu ám hoa minh*. Hằng Nguyên căn bản không quan tâm vì sao Tạ Trường Lăng có thể bỏ mặc cha ruột ở đó, nàng chỉ biết mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn. Nàng vội vàng cầu xin hắn.
*Đang tuyệt vọng, tưởng hết đường thì đột nhiên lại xuất hiện hy vọng hoặc lối thoát.
Tạ Trường Lăng nhìn dáng đi kỳ quái của nàng, lập tức hiểu vì sao nàng lại xuất hiện ở đây vào lúc này.
Tạ Trường Minh thật đúng là có phúc.
Tài hoa không bằng Tạ Trường Lăng, dung mạo cũng chỉ bình thường, vậy mà lại có thể khiến một cô gái khăng khăng một mực với y như vậy.
Ngay cả thiên chi kiêu tử như Tạ Trường Lăng cũng bắt đầu ghen tị với người này.
Cho nên Tạ Trường Lăng không vui.
Hắn nói: “Tẩu tẩu đây là muốn dạy ta nói dối, bảo một người con trai đi lừa cha mình sao?”
Hằng Nguyên nói: “Chúng ta là châu chấu buộc cùng một sợi dây. Nếu Tạ thất lão gia biết ngươi và tẩu tẩu loạn luân, ngươi cũng không thoát được đâu.”
Tạ Trường Lăng nói: “Những hình phạt đó là ta đáng nhận. Ta sao có thể vì tránh phạt mà lừa gạt cha mình?”
Hắn nói rất chính nghĩa, nếu Hằng Nguyên chưa từng thấy bộ mặt thật của hắn, e rằng thật sự đã bị hắn lừa.
Hằng Nguyên nén giận: “Nói đi, ngươi muốn ta làm gì?”
Tạ Trường Lăng nói: “Lời này nói lạ thật. Là tẩu tẩu cầu ta, đâu phải ta cầu tẩu tẩu. Tẩu tẩu chẳng phải nên thể hiện chút thành ý sao?”
Hằng Nguyên không có thành ý.
Hôm nay chứng kiến những trò chơi loạn thất bát tao của Tạ Trường Lăng, nàng căn bản không còn dũng khí tiếp tục phối hợp với hắn, nói gì đến thành ý.
Nàng không nói nên lời.
Tạ Trường Lăng định rời đi. Trong lúc nóng vội, Hằng Nguyên buột miệng nói: “Như hôm nay vậy… ta có thể tiếp tục bồi ngươi.”
Tạ Trường Lăng quay đầu lại.
Nàng chỉ nói một câu ấy mà đã đỏ bừng cả mặt lẫn tai, lúng túng xoắn ngón tay.
Tạ Trường Lăng nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Hằng Nguyên thở phào nhẹ nhõm. Thấy hắn sắp đi, nàng vội đuổi theo, đi phía sau hắn hỏi nên ứng phó thế nào, đồng thời trong đầu cũng tích cực suy nghĩ đối sách.
Tạ Trường Lăng lười biếng nói: “Không cần nghĩ. Ta không đi gặp ông ta.”
Hằng Nguyên nói: “Nhưng ông ấy muốn gặp ngươi mà.”
“Ông ta muốn gặp ta thì ta phải gặp sao? Ông ta tưởng mình là ai?” Tạ Trường Lăng nói năng ngang ngược, với cha ruột cũng không có chút tôn trọng nào.
Hằng Nguyên đã mơ hồ đoán ra điều gì đó, nàng nói: “Nếu ông ấy yêu cầu đuổi ta hoặc Trường Minh đi thì sao?”
Tạ Trường Lăng khó hiểu: “Ngươi không biết phủ Đại tư mã là do ta tự lập môn hộ sao? Cho dù ông ta là gia chủ Tạ gia, cũng không quản được ta.”
Hắn lại cười nói: “Chỉ cần tẩu tẩu còn có thể gọi là đến, thì không cần lo thuốc cho Thập nhất huynh.”
Nàng vậy mà lại bị Tạ Trường Lăng lừa!
Tên lừa đảo đáng ghét này!
Nghĩ đến những trò chơi đáng xấu hổ như vậy mà mình còn phải tiếp tục chơi với hắn thêm lần nữa, nàng hoàn toàn không thể chấp nhận. Nàng kéo Tạ Trường Lăng lại, muốn rút lại lời nói, nhưng vừa mở miệng thì nghe thấy một giọng vừa giận vừa kinh vang lên:
“Các ngươi đang làm cái gì?”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013