Tạ Trường Lăng bôi thuốc xong, đi đến bên chậu nước rửa tay. Tiếng nước tí tách rơi xuống, giống như từng hạt châu gảy lên dây đàn căng thẳng, mỗi một tiếng đều nện vào trong lòng Hằng Nguyên.
Vết thương nơi cổ chân đã được bôi thuốc cẩn thận. Theo lý mà nói, nàng nên cảm kích Tạ Trường Lăng vì sự chăm sóc tỉ mỉ ấy.
Nhưng cảm giác da thịt dán sát, lực ngón tay siết chặt khi nãy vẫn còn lưu lại trên da nàng, nóng rực chưa tan.
Nàng đến liếc mắt nhìn về chỗ đó cũng không dám, vội vàng mang vớ, xỏ giày.
Tạ Trường Lăng đã rửa tay xong, đang dùng khăn gấm lau tay. Mười ngón tay hắn thon dài, hữu lực, khớp xương rõ ràng, cầm bút cầm kiếm đều phong nhã.
Vậy mà mới vừa rồi, chính đôi tay ấy lại nắm lấy chân nàng, xoa lên da thịt nàng.
Nghĩ tới đây, Hằng Nguyên càng không dám ngẩng đầu.
Nàng rũ mắt, giống như không có tính tình gì, ngón tay khẽ kéo góc áo, nhỏ giọng nói:
“Ta đã bôi thuốc xong rồi, có thể đi sang chỗ Trường Minh chưa?”
Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt Tạ Trường Lăng không chút kiêng dè mà dừng trên người nàng, từ trên xuống dưới đánh giá một lượt.
Hằng Nguyên bị nhìn đến không thoải mái.
Nàng không hiểu vì sao hắn phải nhìn nàng như vậy, cũng không biết nên cự tuyệt thế nào.
Tính mạng của Tạ Trường Minh còn phải dựa vào Tạ Trường Lăng cứu, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Tạ Trường Lăng nói: “Chờ một lát. Để nữ sử đưa tẩu tẩu đi tắm gội, thay quần áo.”
Hằng Nguyên khó hiểu: “Ta hiện tại có thể đi gặp Trường Minh.”
Tạ Trường Lăng đáp: “Người trong bổn gia rất nhanh sẽ đến thăm Thập nhất huynh. Đến lúc đó, tiểu tẩu tẩu định ăn mặc thế này mà gặp bọn họ sao?”
Quần áo của Hằng Nguyên tuy cũ, kiểu dáng lỗi thời, nhưng vẫn luôn được nàng giặt giũ sạch sẽ, thật ra cũng không thể gọi là tả tơi.
Nhưng đặt trong Tạ gia, nhìn một thân lăng la gấm vóc của mọi người, bộ dạng của nàng đúng là không lên được mặt bàn.
Việc này liên quan đến người nhà của Tạ Trường Minh, Hằng Nguyên nhất thời không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn để nữ sử dẫn đi thay đồ.
Nữ sử đã chuẩn bị sẵn nước tắm.
Sau khi giúp nàng cởi áo, liền có hai nữ sử cầm khăn và lá thơm tiến đến hầu hạ.
Hằng Nguyên da mặt mỏng, không quen bị người khác phục vụ như vậy, nhưng bọn họ cũng không nghe nàng từ chối, nàng chỉ đành bước vào thùng tắm.
Hơi nước bốc lên mang theo mùi hương thanh nhã.
Sự mệt mỏi vì đã nhiều ngày bôn ba trên đường trong khoảnh khắc tan biến.
Ngay cả làn da bị nắng hun nóng, lúc này cũng dần khôi phục mềm mại.
Hằng Nguyên nhìn mấy nữ sử im lặng, làm việc đâu vào đấy, trong lòng nghĩ thầm —
Đây vốn là cuộc sống mà Tạ Trường Minh đã từ bỏ để ở bên nàng.
Nàng cảm thấy có lỗi với chàng quá.
Kết La viện là nơi Tạ Trường Lăng thường ngày ở.
Trong viện bày không ít sách hắn hay đọc. Trong lúc chờ Hằng Nguyên tắm gội thay đồ, hắn tiện tay cầm một quyển lên lật xem.
Nữ sử bưng mấy bộ xiêm y vào để hắn chọn.
Tạ Trường Lăng nhớ tới làn da trắng như tuyết của Hằng Nguyên, trong lòng ngứa ngáy, rất muốn cho nàng mặc đồ màu đỏ.
Nhưng nghĩ đến Tạ Trường Minh đang bệnh nặng, vị tiểu tẩu tẩu kia chắc chắn sẽ không chịu.
Thật đáng tiếc.
Nhưng tương lai còn dài, không cần vội.
Hắn khẽ gật đầu.
Nữ sử lập tức bưng xiêm y vào phòng tắm.
Khoảng một khắc sau, cửa phòng tắm mở ra từ bên trong.
Hằng Nguyên còn chưa quen mặc lụa mỏng tơ tằm, bước ra với vẻ câu nệ.
Tóc đen được búi thành kiểu kinh hộc, bên mái cài hoa trâm bích tỉ nạm đá quý, hai dải lụa đỏ buông xuống phía sau, vừa tinh nghịch vừa đáng yêu.
Sau khi tắm, da nàng trắng mịn như lòng trắng trứng bóc vỏ, non nớt mềm mại.
Nàng mặc áo màu lục nhạt, váy trong màu hồng vàng xen kẽ, bên ngoài khoác váy lụa xanh đậm, càng làm nổi bật làn da trắng như sương tuyết.
So với hắn tưởng tượng, còn thích hợp hơn.
Tạ Trường Lăng hài lòng gật đầu.
Hằng Nguyên bị hắn nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái.
Cho dù ở quê nhà, cũng chưa từng có tiểu thúc nào nhìn tẩu tẩu mình như vậy.
Chẳng lẽ thế gia đại tộc như Tạ gia lại không có quy củ sao?
Đúng lúc nàng đang miên man suy nghĩ, Tạ Trường Lăng đặt sách xuống, đứng dậy nói:
“Ta xem qua rồi, bộ này rất thích hợp. Dù thúc thúc thẩm thẩm tới, cũng bắt không ra lỗi.”
Tạ Trường Minh từng nói với nàng, Tạ gia con cháu đông đảo, tông tộc khổng lồ.
Chỉ có nhánh của Tạ Trường Lăng là dòng chính.
Phụ thân của Tạ Trường Minh là con vợ lẽ, sau khi Tạ Trường Lăng nắm quyền, cũng chỉ được tính là chi thứ.
Nếu Tạ Trường Lăng đã nói tốt, vậy hẳn là tốt.
Dù ban đầu Hằng Nguyên cảm thấy bộ xiêm y này quá sức diễm lệ, quá trẻ trung, nhưng lúc này cũng yên tâm hơn, bên môi khẽ nở nụ cười nhạt, gật đầu.
Rất ngoan.
Lại là dùng sập gỗ nâng Hằng Nguyên đi.
Nàng cố gắng ghi nhớ đường, nhưng đường trong phủ quanh co khúc khuỷu, đi một lúc đã hoa mắt, cũng không rõ rốt cuộc đi ngang qua bao nhiêu núi giả, hồ nước nhỏ, mới bị khiêng vào một sân khác.
Tạ Trường Lăng nói: “Thập nhất huynh cần tĩnh dưỡng, đây là sân phía Tây Nam. Hơi xa, nhưngtốt ở yên tĩnh, ít người qua lại.”
Hằng Nguyên nuốt lời định hỏi trở vào trong.
Đồng thời trong lòng âm thầm kinh ngạc.
Tạ Trường Lăng… vì sao lại giống như biết nàng đang nghĩ gì, muốn hỏi điều gì?
Tạ Trường Minh mới được đưa vào chưa bao lâu, trong viện đã lan ra mùi thuốc thảo dược nồng đậm. Hằng Nguyên một lòng lo lắng cho bệnh tình của Tạ Trường Minh, vội vàng bước nhanh vào trong. Nàng thường ngày vì tiện làm việc nên không mặc váy dài quét đất, lúc này đột nhiên khoác lên bộ váy lụa rườm rà, rất nhanh đã bị vướng chân suýt ngã.
Tạ Trường Lăng đã đưa tay ra đỡ đến trước mặt nàng, nhưng Hằng Nguyên lại cắn răng, dựa vào ý chí của mình chịu đau tìm lại thăng bằng, miễn cưỡng đứng vững.
Hằng Nguyên hướng Tạ Trường Lăng nở một nụ cười cảm tạ, rồi vội vã đi vào trong.
Tạ Trường Lăng nhìn bàn tay đưa ra rồi thu về, cũng không mấy để tâm.
Có thể nhìn ra vị tiểu tẩu tẩu này tính tình bảo thủ, không phải loại hắn ngoắc ngoắc tay là có thể nằm vào lòng . Bất quá như vậy mới đúng, như vậy chơi mới có thú.
Hắn thong thả bước theo sau, dáng vẻ nhàn nhã, hoàn toàn không thấy có chút nào giống người đang lo lắng cho bệnh tình của huynh trưởng.
Ngược lại, Hằng Nguyên vừa bước vào đã thấy đại phu vẫn còn ở đó, lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng, túm lấy đại phu hỏi tình hình của Tạ Trường Minh.
Đại phu lắc đầu thở dài: “Bệnh tình của lang quân không lạc quan. Lão phu đã sắc canh nhân sâm trăm năm cho uống để miễn cưỡng treo mạng. Nếu sau này muốn lang quân sống được lâu hơn, phải xem trong phủ còn có bao nhiêu kỳ trân dị bảo như thế này. Nhưng cho dù vậy, lão phu cho rằng lang quân nhiều lắm cũng chỉ có thể sống thêm hai tháng.”
Hằng Nguyên bán sạch gia sản không khóc, mang theo người bệnh lang bạt trên đường không khóc, khắp nơi cầu xin người khác cũng không khóc, nhưng nghe đại phu nói Tạ Trường Minh không sống được bao lâu, cuối cùng vẫn không kìm được, che mặt bật khóc nức nở.
Nàng nghẹn ngào hỏi: “Nếu năm đó chàng không rời khỏi Tạ gia, ở lại trong phủ trị bệnh, có phải đã khỏi rồi không?”
Đại phu không trả lời trực tiếp, chỉ uyển chuyển nói: “Phu nhân, sinh tử có mệnh.”
Nước mắt đọng đầy trong hốc mắt, ánh mắt Hằng Nguyên dần trở nên tro tàn, khẽ nói: “Đúng vậy… ta chính là kiếp nạn trong mệnh của chàng.”
Nàng nhìn Tạ Trường Minh đang nằm trên giường, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch, ngây dại nói: “Nếu có thể dùng mạng ta đổi mạng cho chàng thì tốt biết mấy.”
Tạ Trường Lăng khẽ xoay mũi chân, đi ra ngoài.
Cha mẹ của Tạ Trường Minh là Tạ tứ lão gia và Tạ tứ phu nhân nhận được tin, vội vã chạy tới sau nửa canh giờ. Lúc này Hằng Nguyên vẫn luôn ở bên giường Tạ Trường Minh, lau người cho chàng, đút canh nhân sâm cho chàng. Khi nữ sử mời nàng ra ngoài, nàng sững người hồi lâu.
Tạ Trường Minh chỉ còn chưa đến hai tháng thọ mệnh, nàng không muốn rời chàngdù chỉ một khắc. Nhưng nhân sâm trăm năm là vật hiếm quý, tuyệt đối không phải thứ nàng có thể lo nổi. Nàng buộc phải đi gặp Tạ tứ lão gia và Tạ tứ phu nhân, thay Tạ Trường Minh quỳ xuống cầu xin hai người thông cảm.
Nghĩ như vậy, Hằng Nguyên được nữ sử dìu đi, khập khiễng tới một chính sảnh nào đó.
Hằng Nguyên chỉ là một thải tang nữ, ngay cả đến gần nha môn còn sợ, bình thường chưa từng tiếp xúc với lão gia quý nhân. Những lễ nghi gọi là phép tắc cũng chỉ là hỏi mót từ hàng xóm láng giềng, động tác tự nhiên chẳng ra thể thống gì, đương nhiên bị Tạ tứ phu nhân liếc mắt cười lạnh.
Tạ Trường Lăng không có mặt, Tạ tứ phu nhân càng lớn giọng hơn, bà ta chán ghét nhìn Hằng Nguyên: “Ngươi chính là con hồ mị tử lừa con trai ta rời nhà? Con ta nằm trên giường sống chết chưa rõ, ngươi lại ăn mặc tươi sáng như vậy làm gì? Con ta còn chưa chết đâu, ngươi đã nghĩ đến chuyện câu dẫn người bên cạnh rồi sao?”
Hằng Nguyên còn chưa kịp mở miệng, đã bị Tạ tứ phu nhân mắng phủ đầu, vô số tội danh chụp xuống, nàng trợn to mắt, vội vàng giải thích: “Xiêm y này là do Đại Tư Mã chuẩn bị.”
Tạ tứ phu nhân nhận định chắc chắn rằng nàng có dị tâm, không chịu tin lời giải thích của nàng:
“Đại Tư Mã trăm công ngàn việc, sao có thể đích thân chuẩn bị xiêm y cho ngươi? Cùng lắm cũng chỉ là phân phó tôi tớ một tiếng. Cuối cùng mặc hay không mặc vẫn là do ngươi quyết định. Ngươi nói xem, ngươi muốn rắp tâm điều gì?”
Tạ tứ phu nhân thật sự hận Hằng Nguyên đến thấu xương.
Trong đám con cháu đông đảo của Tạ gia, Tạ Trường Minh tuy không phải người tài hoa xuất chúng, nhưng dưới sự che chở của gia tộc, sống một đời sung túc cũng không khó. Nếu không phải vì Hằng Nguyên câu dẫn, chànglàm sao tư bôn rời nhà, làm sao vì không có tiền mà lâu ngày không trị bệnh, cuối cùng rơi vào tình cảnh không sống được bao lâu.
Cho dù đại phu từng nói đây là bệnh có từ trong thai, nhưng Tạ tứ phu nhân ngang ngược cho rằng, chỉ cần ở lại Tạ gia, lấy nhân sâm lộc nhung bồi dưỡng, Tạ Trường Minh tuyệt đối sẽ không bệnh nặng đến mức này.
Cho nên, phải trách là trách Hằng Nguyên.
Tạ tứ lão gia nói: “Được rồi, Trường Minh quan trọng hơn, ngươi hà tất phải cãi cọ với nàng. Ta cũng không hiểu vì sao Đại Tư Mã còn an bài cho chúng ta gặp nàng, đáng lẽ nên trực tiếp đưa chúng ta đến bên giường của Trường Minh.”
Ông ta phất tay áo, đi tới trước mặt Hằng Nguyên, khinh miệt liếc nàng một cái: “Nếu con ta bệnh chết, nhất định sẽ bắt ngươi tuẫn táng.”
Đại Diễn từ lâu đã phế bỏ tục tuẫn táng người sống, nhưng Tạ gia nếu muốn làm chuyện gì cũng sẽ làm được.
Hằng Nguyên không hề nghi ngờ năng lực cùng thủ đoạn của Tạ tứ lão gia. Nàng cũng không còn sức lực đi cãi lại. Từ lúc nghe đại phu nói Tạ Trường Minh không sống được bao lâu, trong lòng nàng đã sinh ý niệm cầu chết, lời của Tạ tứ lão gia lúc này ngược lại hợp với tâm ý nàng: “Ta nguyện tuẫn chết.”
“Tuyệt đối không thể!” Tạ tứ phu nhân nói. “Lúc còn sống, ngươi đã dây dưa làm hao hết tuổi thọ của con ta, chẳng lẽ chết rồi còn không chịu buông tha nó? Ta tuyệt đối không đồng ý! Hòa li, ta muốn ngươi lập tức hòa li với con ta.”
Hằng Nguyên nguyện tuẫn chết là vì nàng luyến tiếc Tạ Trường Minh, cũng cảm thấy có lỗi với chàng, nhưng phu thê đang yên đang lành sao có thể tùy tiện chia rẽ? Nàng tuyệt đối không đồng ý.
“Ta và Trường Minh đã bái lạy trời đất, tế Sơn Thần, chúng ta hẹn ước đời này, kiếp sau, kiếp sau nữa vẫn làm phu thê. Ta sao có thể bội ước, hòa li với chàng?”
“Ngươi còn nói ngươi không muốn hại nó?” Tạ tứ phu nhân giận dữ nói. “Trong công văn nói rõ, Trường Minh đã không còn là người Tạ gia. Nếu công trung muốn xuất bạc nuôi hắn, hắn trước tiên phải nhận tổ quy tông. Ngươi không chịu hòa li, chẳng lẽ còn chờ Tạ gia thừa nhận ngươi – một tiện tì – làm Tạ gia thập nhất phu nhân sao?”
Sắc mặt Hằng Nguyên trắng bệch.
Tạ tứ phu nhân ném tờ hòa li thư đã chuẩn bị sẵn xuống trước mặt nàng: “Ký.”
Nước mắt Hằng Nguyên nhỏ xuống, làm mực mới viết nhòe thành từng vệt đen, nàng khóc nói: “Nếu ta hòa li với Trường Minh, ta còn có thể ở bên cạnh chiếu cố chàng không?”
Tạ tứ phu nhân mất kiên nhẫn: “Ta chưa từng gặp ai mặt dày vô sỉ như ngươi!”
Hằng Nguyên khóc nghẹn: “Phu nhân, ta biết chuyện ba năm trước khiến ngài tức giận, nhưng hôm nay Trường Minh bệnh nặng, bên người cần người chăm sóc. Chàng không nhìn thấy ta cũng sẽ lo lắng cho ta, điều đó không tốt cho thân thể chàng. Cầu ngài cho ta ở lại bên cạnh chiếu cố chàng đi. Sau này các ngươi muốn trách phạt ta thế nào, hoặc bảo ta tuẫn chết, ta đều không có nửa lời oán hận.”
Tạ tứ phu nhân đang định mở miệng, một giọng nói ôn hòa từ ngoài truyền vào: “Ta chỉ rời đi có một lát, sao thúc thúc thẩm thẩm đã bức tiểu tẩu tẩu đến mức này rồi?”
Tạ Trường Lăng vén vạt áo bước vào trong phòng, trong khoảnh khắc hắn đặt chân vào, khí thế trên người liền ép toàn bộ cảm xúc của Tạ tứ phu nhân trở về trong bụng. Bà ta lúng túng đứng tại chỗ, ngay cả thở mạnh cũng không dám, mà Tạ tứ lão gia cũng chẳng khá hơn, rõ ràng là trưởng bối, nhưng đứng trước mặt Tạ Trường Lăng lại cúi đầu rũ mắt, bộ dạng khúm núm vâng dạ.
Chỉ có Hằng Nguyên nhìn thấy hắn liền như gặp được cứu tinh, vội vàng cầu xin: “Đại Tư Mã, ngài có thể thay ta làm chủ không? Bộ xiêm y này là do ngài chuẩn bị cho ta, còn nói là thích hợp, ta mới dám mặc, thật sự không có ý gì khác.”
Nàng khóc đến má phấn ửng hồng, khuôn mặt non mềm như mật đào vừa bị nước xuân tưới qua, da mỏng ánh nước. Tạ Trường Lăng thưởng thức nàng một lát, lúc này mới thản nhiên nâng mắt nhìn về phía Tạ tứ phu nhân. Còn chưa đợi hắn mở miệng, người vừa rồi còn khăng khăng nói Hằng Nguyên là hồ mị tử liền lập tức đổi giọng: “Là ta hiểu lầm.”
Tạ Trường Lăng chậm rãi nói: “Vậy có phải nên xin lỗi không?”
Tạ tứ phu nhân nghẹn họng, Tạ tứ lão gia ở bên cạnh ho khẽ một tiếng, bà ta đành phải không tình không nguyện xin lỗi Hằng Nguyên.
Hằng Nguyên kinh hãi không dám nhận, vừa định tránh đi, một bàn tay đã ấn lên vai nàng, lực đạo không cho phép chống cự, ép nàng phải nhận lời xin lỗi này. Ngay lúc đó, một mùi rượu thuốc nhàn nhạt phảng phất lướt qua chóp mũi nàng, Hằng Nguyên sững người, tờ hòa ly thư trong tay liền rơi xuống đất.
Tạ Trường Lăng như có hứng thú: “Đây là thứ gì?”
Tạ tứ phu nhân vội vàng nói: “Đại Tư Mã, đây là quy củ trong tộc. Tứ thúc tứ thẩm tích góp không nhiều, thật sự không xoay ra được bạc.”
Tạ Trường Lăng thản nhiên đáp: “Tứ thúc ngày thường bớt đi vài chuyến đến sòng bạc, cũng không đến mức ngay cả chút bạc này cũng không lấy ra được.”
Tạ tứ lão gia bị dạy dỗ trước mặt Tạ Trường Lăng giống như tôn tử, nửa câu cũng không dám cãi.
Hằng Nguyên nghe đến hai chữ sòng bạc liền hiểu Tạ tứ phu nhân không hề lừa nàng. Bọn họ quả thật không có năng lực gánh nổi phí tổn trị bệnh cho Tạ Trường Minh. Mà Tạ Trường Lăng chỉ là biểu đệ trong tộc của Tạ Trường Minh, ngay cả Tạ tứ lão gia cùng Tạ tứ phu nhân còn chưa từng dám mở miệng cầu hắn, nàng – một người con dâu không được Tạ gia thừa nhận – càng không tiện mở miệng.
Tờ hòa ly thư này, tựa hồ là không ký không được.
Tim nàng đau như dao cắt, chỉ cảm thấy cổ tay nặng như ngàn cân, thế nào cũng không nâng nổi. Nàng nhỏ giọng nói: “Đại Tư Mã có thể khai ân giúp phu quân……”
Chưa nói xong, nước mắt đã rơi xuống. Nàng vốn định nói số bạc thiếu sau này sẽ làm trâu làm ngựa trả lại cho Tạ Trường Lăng, nhưng nàng rất rõ ràng, cho dù bán mình, cả đời này nàng cũng không kiếm nổi nhiều bạc như vậy.
Với sự tự ti ấy, nàng căn bản không dám mở miệng.
Tạ tứ lão gia trầm giọng thúc giục: “Mau ký đi, để chúng ta còn mang Trường Minh trở về trị liệu.”
Hằng Nguyên vội vàng cầu Tạ Trường Lăng: “Ta nguyện ký hòa ly thư, chỉ xin Đại Tư Mã cho phép ta được ở bên cạnh chiếu cố Trường Minh.”
Tạ Trường Lăng nâng mí mắt, liếc nhìn Tạ tứ lão gia: “Thập nhất huynh cứ ở lại phủ ta, không cần di chuyển.”
Tạ tứ lão gia nhìn sang Hằng Nguyên, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng kiêng dè Tạ Trường Lăng ở đây, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.
[SKTTQTCQT] Chương 2: Tương lai còn dài
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013