[SKTTQTCQT] Chương 22

Chương 22: Trên đời này, không còn điều gì khiến người ta vui sướng cả thân lẫn tâm hơn việc nhìn con mồi tự chui vào chiếc bẫy đã được giăng sẵn.

Đôi Thúy Lâu tuy đã bị dọn sạch khách, nhưng bên ngoài vẫn có người qua kẻ lại. Giữa ban ngày ban mặt, còn đang ở ngoài khuê phòng, vậy mà Tạ Trường Lăng lại muốn nàng hôn hắn. Hành động phóng túng như vậy, rốt cuộc hắn coi nàng là gì chứ?

Hằng Nguyên rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm nữa. Nàng quay mặt đi, tránh khỏi hắn, nói:

“Đại Tư Mã xin tự trọng. Ngài và ta rốt cuộc cũng không phải loại quan hệ như vậy.”

Trên tay Tạ Trường Lăng dường như vẫn còn lưu lại cảm giác trơn mềm thanh mát khi chạm vào làn da nữ nhân vừa rồi. Ánh mắt hắn dời đi vài tấc.

Hằng Nguyên đang cố nén sự khó chịu trong lòng. Đại khái vì còn có việc cầu đối phương, nên nàng không dám thật sự trở mặt với hắn.

Tạ Trường Lăng liền không vui.

Đã biết mình còn có việc cầu hắn, vậy mà Hằng Nguyên lại dám trước mặt bao nhiêu người từ chối hắn, còn tỏ ra tức giận.

“Quan hệ gì?” Tạ Trường Lăng cười cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt, khiến thần sắc hắn càng thêm lạnh lẽo, khiến người ta sinh ra cảm giác sợ hãi. Hắn vặn mặt Hằng Nguyên lại.

“Cơ thiếp cầu sủng ái, ngươi cầu linh dược. Đều là có việc cầu người. Các nàng làm được, ngươi làm không được? Ngươi cho rằng mình là ai?”

Lời nói ấy chẳng hề khách khí, trực tiếp chọc thẳng vào lòng tự trọng của Hằng Nguyên, đồng thời cũng cắt đứt đường lui của nàng. Tuy trần trụi, nhưng lại là sự thật.

Môi Hằng Nguyên khẽ run. Nàng đã mất đi tư cách phản kháng.

Tạ Trường Lăng kéo nàng lại, cúi xuống cắn một cái.

Đúng là cắn — ngay trên môi. Chỉ đơn thuần là phát tiết một chút.
Trước mặt nhiều người như vậy, rốt cuộc đó có phải là hôn hay không, nàng có bị đau hay không cũng không còn quan trọng nữa. Một nữ lang đứng đắn làm sao có thể trước mặt bao người mà cùng một lang quân làm ra chuyện như vậy?

Khoảnh khắc này, Hằng Nguyên coi như đã bị Tạ Trường Lăng đóng đinh lên cột sỉ nhục. Từ giờ trở đi, tất cả mọi người đều sẽ cho rằng nàng là một mỹ nhân cơ thiếp mới được hắn thu nhận.

Mà tất cả chuyện này chỉ bắt nguồn từ một phút hứng thú nhất thời của Tạ Trường Lăng. Bởi vì hắn muốn, nên hắn nhất định phải có được. Hắn hoàn toàn không cần quan tâm việc này sẽ đẩy Hằng Nguyên vào hoàn cảnh bi thảm thế nào.

Hằng Nguyên chết lặng nhìn Tạ Trường Lăng dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt máu rỉ ra trên môi nàng.

Lòng bàn tay hắn thô ráp. Đầu ngón tay mấy lần muốn chen vào giữa môi lưỡi nàng. Hằng Nguyên căng thẳng run lên một cái. Tạ Trường Lăng khẽ nhấc mí mắt nhìn nàng, cuối cùng vẫn không làm đến cùng, như ban ơn mà buông tha nàng.

“Đi, mua quần áo cho ngươi.” Hắn khoan dung nói.

Tạ Trường Lăng mua cho Hằng Nguyên rất nhiều y phục đỏ — đủ loại màu đỏ khác nhau. Hắn chưa từng hỏi ý kiến nàng, chỉ đơn giản vì hắn thích nhìn nàng mặc đồ đỏ nên mới mua.

Hằng Nguyên cũng đều nhẫn nhịn.

Khi bọn họ trở lại Tạ phủ, vị lang quân kia đã gửi mỹ nhân tới, cùng với một tấm thiệp, tất cả đều đang chờ ở trong phủ.

Hằng Nguyên cảm thấy chuyện này không liên quan đến mình, quay người định đi. Tạ Trường Lăng lại thuận tay kéo nàng lại, vẻ mặt đầy hứng thú.

“Xem thử mỹ nhân mà Vương huynh đưa tới thế nào. Mỹ nhân trong phủ hắn ta đều rất giỏi cầm và múa.”

Thế là Hằng Nguyên đành chịu đựng đôi chân mỏi nhừ vì đi dạo cả ngày, theo Tạ Trường Lăng đến xem mỹ nhân.

Trong mắt Hằng Nguyên, những nữ nhân kia đều rất đẹp: da trắng, dung mạo xinh xắn, eo thon chân dài, mỗi người một vẻ phong tình.

Hằng Nguyên thậm chí còn cảm thấy đáng tiếc thay cho họ — những nữ lang tốt như vậy lại xui xẻo bị đưa đến cho Tạ Trường Lăng.

Tạ Trường Lăng hỏi: “Ngươi thích ai?”

Hằng Nguyên tự nhiên thấy ai cũng đẹp, nhưng chuyện này đâu đến lượt nàng nói, nên nàng hỏi lại: “Hỏi ta?”

Tạ Trường Lăng nói: “Không thì hỏi ai?”

Hằng Nguyên cau mày, không biết trong hồ lô của Tạ Trường Lăng bán thuốc gì, nên cũng không dám chọn bừa. Sau khi suy nghĩ kỹ, nàng chỉ vào hai người mà nàng nghĩ Tạ Trường Lăng sẽ thích.

Không ngờ Tạ Trường Lăng thật sự giữ lại hai mỹ nhân đó.

Ngọc Châu nhìn mà trợn mắt há mồm. Chờ Tạ Trường Lăng rời đi, nàng ta vội ghé tai Hằng Nguyên thì thầm:

“Đại Tư Mã sao lại thu hai mỹ nhân đó vậy?”

Hằng Nguyên lại không thấy chuyện này có gì kỳ lạ. Ngay cả đường tẩu hắn còn dám nhúng chàm, đủ thấy bình thường hắn là kẻ dâm loạn thế nào.

Ngọc Châu vội nói: “Không phải đâu! Đại Tư Mã vốn không gần nữ sắc, nương tử chính là nữ nhân đầu tiên của Đại Tư Mã đó!”

Hằng Nguyên sững sờ.

Là thật sự rất kinh ngạc.

Tạ thị Kiến Khang quyền thế lẫy lừng, mà Tạ Trường Lăng lại là người có dục vọng mạnh mẽ, vậy mà trước nàng lại chưa từng có nữ nhân nào?

Ngọc Châu nghĩ mãi không ra: “Hôm nay Đại Tư Mã còn đích thân bồi nương tử đi dạo phố thị nữa mà. Đại Tư Mã từng làm chuyện khiến người ta kinh ngạc như vậy bao giờ đâu. Mọi người đều nói Đại Tư Mã thật sự rất thích nương tử, còn mong nương tử sớm ngừng uống thuốc tránh thai, để có thể đứng vững chân trong phủ. Nhưng bây giờ lại là sao? Rõ ràng lúc ở bên ngoài, Đại Tư Mã và nương tử rất tốt mà.”

Hằng Nguyên đã bình tĩnh lại sau phút kinh ngạc ban đầu, nàng cũng không quá để tâm:

“Trước kia là vì đủ loại nguyên nhân nên không gần nữ sắc. Bây giờ đã nếm thử rồi, tự nhiên muốn thử hết mọi tư vị khác nhau.”

Ngọc Châu lo lắng nói: “Tuy với Đại Tư Mã mà nói chuyện này không đáng gì, nhưng sau này nương tử sẽ rất khổ… Nương tử vẫn nên để tâm một chút đi.”

Hằng Nguyên lúc này mới hiểu ra.

Không chỉ vị lang quân xa lạ kia, mà ngay cả đám người hầu trong phủ như Ngọc Châu cũng đã coi nàng là nữ nhân của Tạ Trường Lăng. Cho nên Ngọc Châu mới khuyên nàng phải để tâm lấy lòng hắn, mong được lang quân thương xót.

Hằng Nguyên quay đầu nhìn hai mỹ nhân được giữ lại vì nàng vừa chỉ tên.

Hai người đang tò mò nhìn nàng, cũng đánh giá nàng.

Khi ánh mắt chạm nhau, một người khẽ khuỵu gối hành lễ với nàng, tỏ ý thân thiện; người còn lại lại hơi ngẩng cằm, rõ ràng mang vẻ khiêu khích.

Đầu Hằng Nguyên lập tức đau nhức.

Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy!

Nàng quyết định từ hôm nay trở đi, nếu không cần thiết thì không bước ra khỏi Kết La Viện nữa.

Nàng có thể an tâm làm “Bồ Tát”, nhưng Ngọc Châu thì không nghĩ vậy.

Ngọc Châu là nữ sử hầu hạ riêng của nàng, đương nhiên phải tính toán cho nàng. Trong mắt Ngọc Châu, ngoài gương mặt xinh đẹp ra, Hằng Nguyên thật sự chẳng có gì nổi bật. Nếu lại không chịu tranh sủng, Đại Tư Mã sớm muộn gì cũng quên mất nàng.

Thế nên Ngọc Châu cứ thúc giục: “Nương tử ở nhà cũng tự nấu cơm mà phải không? Chỉ cần chuẩn bị ba món một canh thôi, không cần quá ngon, chỉ cần để Đại Tư Mã biết tấm lòng của nương tử là được.”

Hằng Nguyên đáp: “Đại Tư Mã có cho ta bạc đâu, ta vì sao phải nấu cơm cho hắn?”

Nấu cơm mệt lắm. Nàng chỉ nấu cho người nhà. Người khác muốn ăn đồ nàng nấu thì phải trả bạc trước.

Ngọc Châu cuống lên: “Nương tử nói gì vậy? Vị Phương mỹ nhân kia đã ôm đàn cổ đứng chờ trước cửa Khóa Xuân Viên rồi. Nếu nàng ta đàn hay, làm Đại Tư Mã vui lòng, tối nay được giữ lại thì sao?”

Hằng Nguyên lại thấy kỳ lạ: “Nàng ấy là mỹ nhân của Đại Tư Mã, tự nhiên phải hầu hạ Đại Tư Mã. Không phải tối nay thì cũng là đêm khác, chuyện sớm muộn thôi.”

Ngọc Châu còn định nói thêm gì đó, Hằng Nguyên đã ngắt lời: “Ngọc Châu, ta biết ngươi một lòng vì ta. Nhưng không cần như vậy. Ta ở lại đây là vì Trường Minh. Nếu Trường Minh có… thì ta đương nhiên sẽ rời đi.”

Ngọc Châu nhìn nàng, hỏi một câu mà Hằng Nguyên chưa từng nghĩ tới:

“Nương tử có biết vì sao Đại Tư Mã chịu giữ nương tử lại để đổi lấy đống nhân sân kia không? Nếu Đại Tư Mã không thích nương tử… thì Thập nhất Lang quân sẽ thế nào?”

Hằng Nguyên khựng lại.

Tim nàng chùng xuống, mày khẽ nhíu.

Cho đến giờ nàng vẫn không hiểu vì sao hôm đó Tạ Trường Lăng lại đột nhiên đổi ý. Sau đó thái độ của hắn với nàng cũng rất kỳ lạ, luôn khiến nàng nổi da gà, nên nàng cũng không dám nghĩ sâu.

Nhưng Hằng Nguyên đã từng thấy dáng vẻ trở mặt vô tình của Tạ Trường Lăng. Nếu một ngày hắn thấy nàng không còn thú vị nữa mà bỏ mặc nàng, vậy Tạ Trường Minh phải làm sao?

Thấy Hằng Nguyên quả thật đã bắt đầu suy nghĩ, Ngọc Châu quyết định thêm lửa: “Nương tử dù là vì Thập nhất Lang quân, cũng nên chủ động một chút.”

Hằng Nguyên lắc đầu: “Vậy ngươi nghĩ ta làm thế nào mới là đúng?”

Nàng đoán không ra tâm tư của Tạ Trường Lăng, cũng không muốn mạo hiểm thử. Nàng chỉ biết một điều — Tạ Trường Lăng từng thua nàng một lần, vậy cứ tiếp tục giữ nguyên bản tính của mình là được.

Từ phía Khóa Xuân Viên đã vang lên tiếng đàn róc rách như nước chảy qua đá. Khi còn ở Kết La Viện, Hằng Nguyên mải nhớ đến Tạ Trường Minh nên không để ý. Bây giờ nghe kỹ, nàng lại nhận ra vài chỗ trong tiếng đàn có sai sót.

Ngọc Châu buồn bực đứng dưới mái hiên. Nàng ta cứ cảm giác như còn nghe thấy cả tiếng cười nũng nịu. Nàng ta sốt ruột vô cùng, quay sang nhìn Hằng Nguyên.

Hằng Nguyên thì lại rất bình tĩnh, đã chuẩn bị đi nghỉ.

Ngọc Châu hoàn toàn nản lòng.

Ban đầu nàng ta tưởng được đến bên cạnh Hằng Nguyên là mở ra con đường phú quý. Dù thân phận Hằng Nguyên thấp kém, nhưng ít ra cũng là nữ nhân đầu tiên của Tạ Trường Lăng, chắc chắn sẽ có vị trí đặc biệt.

Ngọc Châu vẫn luôn hy vọng Hằng Nguyên có thể có được địa vị khác thường trong phủ Đại Tư Mã.

Nhưng kết cục vẫn đi theo lối mòn quen thuộc.

Hằng Nguyên chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là đúng lúc Tạ Trường Lăng bắt đầu hứng thú với nữ nhân, nàng vừa hay xuất hiện nên trở thành người đầu tiên.

Sau nàng, còn sẽ có người thứ hai, thứ ba… rất nhiều người khác.
Rồi nàng sẽ nhanh chóng bị quên lãng.

Cửa Kết La Viện đột nhiên bị gõ vang.

Tiếng gõ làm lũ chim trong rừng giật mình bay lên, khiến Kết La Viện vốn tĩnh lặng cũng trở nên náo động.

Ngọc Châu lớn tiếng: “Ra mở cửa đây!”

Người đến là nữ sử của Khóa Xuân Viên, mời Hằng Nguyên qua đó.
Hằng Nguyên vốn đã chuẩn bị đi ngủ, đành miễn cưỡng thay y phục, búi lại tóc. Ngọc Châu còn định trang điểm thật kỹ cho nàng, nhưng bị Hằng Nguyên từ chối. Cuối cùng Ngọc Châu đành bất đắc dĩ khép hộp lược lại.

Tiếng đàn vẫn chảy róc rách như nước.

Khi nãy ở Kết La Viện nàng không chú ý, nhưng giờ nghe kỹ lại phát hiện vài chỗ sai nhịp. Hằng Nguyên không nhịn được nhìn về phía mỹ nhân đang gảy đàn.

Chỉ là tầm mắt nàng luôn bị bóng dáng uyển chuyển của vũ cơ che khuất.

Tạ Trường Lăng lúc này quả thật rất hưởng thụ. Có mỹ nhân tấu nhạc, lại có mỹ nhân biểu diễn ca vũ góp vui. Nhưng hắn vẫn chưa thấy đủ, còn gọi Hằng Nguyên tới để trêu chọc.

“Tối nay… ăn mặc không tệ.”

Vì vội vàng, Hằng Nguyên chỉ búi tóc sơ sài kiểu đơn thiên kế, cài một chiếc lược vàng khảm bảo thạch hình đôi chim sẻ chơi sen. Nàng không trang điểm, gương mặt trắng như trứng gà bóc, dưới ánh nến lay động lại càng mịn màng mờ ảo.

Theo suy nghĩ của Tạ Trường Lăng, với gu thẩm mỹ thô tục của nàng, vậy mà vì muốn làm hắn vui lại chịu bỏ qua những món châu báu quý giá kia — điều này khiến hắn khá hài lòng. Vì thế hắn cũng bỏ qua chuyện nàng lười biếng trốn trong Kết La Viện.

Hằng Nguyên nhìn hắn đầy khó hiểu.

Nàng chỉ tiện tay mặc đại một bộ y phục thôi, chẳng đáng nhắc tới. Nhưng qua lời Tạ Trường Lăng nghe như thể nàng cố ý ăn diện vì hắn.

Hằng Nguyên không thích bị hiểu lầm như vậy.

Nàng xị mặt nói:

“Đại Tư Mã cho người tới gọi lúc ta đã chuẩn bị ngủ. Nữ sử cũng không chịu cho thêm thời gian, ta chỉ đành mặc đại sao cho chỉnh tề thôi.”

Khẩu thị tâm phi.

Sau khi hắn vì nàng ra mặt, cùng nàng ngủ chung, tặng nàng vàng bạc châu báu, bồi nàng đi dạo phố thị, gần như dùng hết mọi chiêu thức dỗ mỹ nhân mà đám bằng hữu thường dùng, Tạ Trường Lăng không tin Hằng Nguyên đối với hắn không có chút cảm tình nào.

Chỉ là lúc đầu phản kháng quá kịch liệt, giờ đổi lại thì có chút ngượng ngùng mà thôi.

Lúc này, giữ lại hai mỹ nhân kia quả thật là quyết định sáng suốt.

Trong phủ của đám bằng hữu hắn, mỹ nhân tranh giành tình cảm vô số. Càng ghen tuông dữ dội, bọn họ lại càng được hưởng lợi nhiều, điều đó chứng tỏ các mỹ nhân càng yêu họ.

Tạ Trường Lăng nói:

“Mỹ nhân mới vào đàn rất hay, múa cũng đẹp. Không giống ngươi, chỉ biết ngủ.”

Giọng điệu ấy nghe như thể Hằng Nguyên là con heo chỉ biết ăn ngủ.

Nhưng Hằng Nguyên cũng chẳng buồn giải thích tâm tư của mình, mặc kệ cho người nàyhiểu lầm.

Lúc này một khúc vừa dứt, mỹ nhân kia khẽ gảy đầu ngón tay, tiếng đàn lại tiếp tục róc rách vang lên. Khoảnh khắc ấy âm điệu như hạc bay lên chín tầng trời, tiếng hót vang giữa mây.

Chỉ là vẫn chưa hoàn mỹ, có hai nốt đàn đánh sai, ngay cả tai Hằng Nguyên cũng nghe ra được.

Tạ Trường Lăng nói: “Có chuyện thì cứ nói thẳng.”

Hắn nhìn thần sắc của Hằng Nguyên, trông rất giống đang muốn bới móc tìm lỗi, liền nhướng mày, dứt khoát nói thay nàng trước, như thể đã trải sẵn đường cho nàng.

Giờ phút này Tạ Trường Lăng thật sự đắc ý vô cùng.

Trên đời này, không có chuyện gì khiến người ta thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần hơn việc nhìn thấy con mồi tự mình chui vào chiếc bẫy đã được giăng sẵn từ lâu.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!