[SKTTQTCQT] Chương 4: “Không phải sợ ta.”

Tạ Trường Minh từ nhỏ đã sợ Tạ Trường Lăng.

Nói ra thì có vẻ buồn cười, dù sao xét về tuổi tác, Tạ Trường Minh còn lớn hơn Tạ Trường Lăng hai tuổi, trên dưới cũng chiếm một chữ “huynh”, đáng lẽ phải có khí phái của ca ca.

Nhưng ở trước mặt Tạ Trường Lăng, không ai có thể có khí phái.

Ban đầu Tạ Trường Minh cũng không biết những chuyện này. Khi Tạ Trường Lăng đến tuổi vào tư thục, Tạ tứ lão gia vì nịnh bợ dòng chính, còn cố ý dặn Tạ Trường Minh ở tư thục phải chiếu cố Tạ Trường Lăng nhiều hơn. Tạ Trường Minh tin là thật, tan học liền chạy tới chỗ Tạ Trường Lăng, giúp hắn kiểm tra than lửa đã nhóm xong chưa, trà còn ấm hay không.

Tạ Trường Lăng ngồi tại chỗ, ngoan ngoãn cảm ơn chàng, gọi chàng là Thập nhất huynh.

Tạ Trường Lăng khi còn nhỏ sinh ra phấn điêu ngọc trác, giống như một đứa bé tuyết trắng, lại thêm cái miệng ngọt, rất dễ dàng dỗ cho Tạ Trường Minh mềm lòng, cam tâm tình nguyện hết chuyến này đến chuyến khác chạy tới chỗ hắn, làm luôn vai gã sai vặt cho Tạ Trường Lăng.

Mà Tạ Trường Minh lại không hề phát hiện có chỗ nào không ổn.

Rất nhanh, Tạ Trường Lăng đã cảm thấy ở tư thục quá nhàm chán.

Hắn chê tiên sinh giảng bài chậm, bài học quá đơn giản, không xứng để dạy mình, liền thường xuyên thừa lúc tiên sinh đang giảng thì xen ngang, làm ra dáng vẻ cầu học, hỏi ra rất nhiều vấn đề thâm ảo, hỏi đến mức tiên sinh lúng túng không xuống đài được, hắn mới chậm rãi nói:

“Thì ra tiên sinh cũng không hiểu.”

Chỉ trong ba ngày, uy tín của tiên sinh bị quét sạch, lại không quản nổi học sinh, kỷ luật ở học đường liên tục ở trong trạng thái mất kiểm soát, giấy vo, nghiên mực bay loạn, rất nhanh vị tiên sinh đó liền bị thay đi.

Không có ai cảm thấy Tạ Trường Lăng làm sai.

Chẳng bao lâu sau, Tạ Trường Lăng lại dùng cùng một cách, đuổi đi thêm hai vị tiên sinh nữa, khiến tư thục không thể không lần nữa đóng cửa nghỉ dạy. Lúc này hắn mới cảm thấy chán, nằm bò bên cửa sổ, dùng ngón tay điểm từng học sinh đi ra khỏi học đường.

“Điểm đến người thứ mười ba, ngày mai đánh hắn một trận.”

Khi nói lời này, đôi mắt hắn cong cong, trên má còn chưa hết nét trẻ con, đáng yêu như tuyết đoàn, giống một con ngọc oa oa. Nhưng Tạ Trường Minh lại lạnh sống lưng.

Chàng cảnh cáo Tạ Trường Lăng: “Không được động thủ đánh nhau, có chuyện thì phải để gia pháp xử trí.”

Tạ Trường Lăng liếc chàng một cái, không phải là do Tạ Trường Minh bị ảo giác, chàng quả thật nhìn thấy trong ánh mắt Tạ Trường Lăng có vẻ khinh thường.

“Ra tay quá bẩn, ta không thèm động thủ.”

Ngày hôm sau, đứa trẻ xui xẻo bị Tạ Trường Lăng điểm binh điểm tướng gọi trúng quả nhiên bị gia pháp.

Khi bị lột sạch quần, đè lên ghế dài đánh đến máu thịt be bét, Tạ Trường Lăng liền đứng bên cạnh, thích thú quan sát, không hề có nửa phần áy náy.

Sau đó Tạ Trường Minh tìm Tạ Trường Lăng hỏi hắn rốt cuộc đã làm thế nào.

Tạ Trường Lăng hờ hững bứt một đóa hoa, dùng ngón tay nghiền nát cánh hoa mềm mại, dịch hoa chảy đầy trên tay, khiến Tạ Trường Minh liên tưởng đến vũng máu khi bị đánh hôm qua.

“Chỉ là tùy tiện trêu chọc vài câu.”

Tạ Trường Lăng nói rất tùy ý, giống như chuyện nhỏ đến mức không đáng để nhớ.

“Kẻ ngu luôn đem thứ mình muốn treo hết lên mặt.”

Tạ Trường Minh khiếp sợ nhìn đối phương.

Thông tuệ, trưởng thành sớm, kiêu ngạo, không có đồng tình tâm, tuổi còn nhỏ, đã giống như một con quái vật.

Sau này Tạ Trường Minh phát hiện, chỉ cần nơi nào có Tạ Trường Lăng xuất hiện, nơi đó tất sẽ phát sinh một vài mâu thuẫn, tranh chấp, thẳng đến khi hắn về sau không còn hứng thú xem náo nhiệt nữa, tình huống này mới dần dần chấm dứt.

Không chỉ riêng Tạ Trường Minh nhận ra tính tình Tạ Trường Lăng không bình thường.

Những người từng bị hắn trêu chọc phần lớn đều biết thủ đoạn của Tạ Trường Lăng âm hiểm, nhưng lần này ăn mệt, lần sau bọn họ vẫn sẽ tiếp tục mắc bẫy trước mặt hắn.

Bọn họ vĩnh viễn không học được bài học.

Tạ Trường Lăng dường như luôn có biện pháp khơi động cảm xúc của người khác, hơn nữa còn nắm chặt những cảm xúc đó trong tay, biến họ thành quân cờ của mình.

Hắn cũng hoàn toàn không che giấu bản tính ác liệt ấy trước người Tạ gia.

Trong mắt Tạ Trường Minh, hắn thậm chí là cố ý để toàn Tạ gia biết.
Con cháu dòng chính lẫn dòng bên cộng lại đều không ai thông minh bằng hắn.

Chỉ cần Tạ Trường Lăng muốn, hắn có thể dễ dàng khuấy đảo phong vân.

Gia chủ sẽ không nỡ vứt bỏ hắn, chỉ có thể lần lượt hạ lệnh cho người Tạ gia phong khẩu, liều mạng giữ gìn thanh danh “quân tử” cho Tạ Trường Lăng lúc đối ngoại.

Tạ Trường Lăng lại rất thích thưởng thức cảnh người Tạ gia tức đến hộc máu, nhưng vẫn phải nuốt giận vào trong, còn phải thay kẻ mình chán ghét che đậy bộ mặt nuốt ruồi bọ kia.

Chờ chơi chán ở Tạ gia rồi, hắn liền bước vào quan trường, tìm nơi rộng lớn hơn để tiếp tục chơi.

Khi đó Tạ Trường Lăng mới mười hai tuổi.

Sớm thông tuệ đến đáng sợ.

Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc hắn xoay các lão quan râu tóc đã hoa râm trong triều như chong chóng.

Chỉ trong ba năm ngắn ngủi, hắn đã khuấy lên mấy vụ đại án liên lụy hàng nghìn người, đầu người rơi xuống đất liên tiếp, số người bị chém lên tới hàng vạn.

Mà Tạ Trường Lăng cứ thế, trong tiếng đầu người rơi lộp bộp, từng bước thăng chức.

Tạ Trường Minh từng nghe cha mẹ lén nghị luận về Tạ Trường Lăng.

Giọng điệu của bọn họ giống như đang nói đến một con yêu quỷ có thể nhìn thấu lòng người, sợ hãi đến mức không biết lúc nào mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo bị Tạ Trường Lăng đem ra làm trò tiêu khiển.

Đêm đêm trằn trọc khó ngủ.

Tạ Trường Minh tán thành cách nhìn của cha mẹ.

Dù đã rời nhà ba năm, chàng cũng không cho rằng Tạ Trường Lăng sẽ cải tà quy chính.

Tạ Trường Lăng xưa nay lười quản chuyện Tạ gia, cho nên Tạ Trường Minh chỉ có thể hoài nghi, việc Tạ Trường Lăng đột nhiên ra tay thu lưu mình, chẳng qua là vì tìm được một trò chơi mới.

Chàng bệnh nặng như vậy, Tạ Trường Lăng muốn chơi thế nào cũng được.

Tạ Trường Minh chỉ lo cho Hằng Nguyên.

Hằng Nguyên không quyền không thế, không cha không mẹ, bị bắt nạt cũng không có ai đứng ra bênh vực.

Chỉ cần nghĩ tới khả năng tương lai nàng sẽ gặp phải chuyện như vậy, Tạ Trường Minh liền không chịu nổi, bất chấp thân thể suy kiệt, nhất định muốn Hằng Nguyên trong đêm rời đi.

Hằng Nguyên không đồng ý.

“Thân thể của chàng chịu không nổi bôn ba.”

Tạ Trường Minh chỉ vào nàng, lại chỉ ra ngoài cửa sổ, ý tứ rất rõ ràng: bảo nàng một mình rời đi.

Đại phu đã nói chắc chắn, Tạ Trường Minh nhiều nhất chỉ sống được hai tháng.

Hằng Nguyên sao có thể nhẫn tâm bỏ hắn lại.

Nàng lắc đầu.

“Ta muốn ở lại chăm sóc chàng. Ban đêm chàng ngủ trên giường, ta ngủ dưới mép giường, chỉ cần chàng có chút động tĩnh, ta liền có thể lập tức tỉnh lại.”

Tạ Trường Minh thấy dù thế nào cũng không thể thuyết phục được Hằng Nguyên, trong lòng chỉ hận bản thân không thể mở miệng, đem những chuyện ác độc mà Tạ Trường Lăng từng làm chậm rãi kể cho nàng nghe.

Chàng chỉ có thể chỉ về phía bàn, về phía bút mực, nhưng đáng tiếc những thứ đó đều chỉ là bày biện, từ lâu đã không thể dùng được.
Tạ Trường Minh lập tức nản lòng.

Hằng Nguyên thấy từ khi chàng tỉnh lại đến giờ tuy chưa bao lâu, nhưng tinh thần đã bị giày vò đến mệt mỏi không chịu nổi, liền vội đỡ chàng nằm xuống. Nàng đang cúi người chỉnh lại góc chăn cho chàng, thì nữ sử đứng sát bên ngoài cửa khẽ khom người bẩm:

“Thiếu phu nhân nên trở về nghỉ ngơi.”

Tạ Trường Minh vốn đang nhắm mắt, nghe vậy liền căng thẳng, lập tức mở mắt ra, khẩn trương nhìn Hằng Nguyên.

Hằng Nguyên nhìn chàng, dịu giọng trấn an: “Sau này ta sẽ ở đây.”

Nữ sử nói: “Thiên viện không còn chỗ nghỉ khác, đây là do đại tư mã phân phó, mong thiếu phu nhân đừng làm khó nô tỳ.”

Hằng Nguyên vốn là người ăn mềm không ăn cứng, nếu đối phương cứng rắn ép buộc, nàng còn có thể kiên quyết không đi, nhưng giờ phút này nữ sử lại dùng giọng cầu xin, khiến nàng có chút do dự.

Nhưng Tạ Trường Minh vẫn nắm chặt tay nàng không buông.

Hằng Nguyên do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Ta sau này sẽ ở lại nơi này.”

Nữ sử im lặng một lát, hẳn là lui xuống đi bẩm báo.

Hằng Nguyên khẽ thở phào, an trí cho Tạ Trường Minh xong xuôi, nàng cũng thổi tắt đèn, nằm xuống nghỉ ngơi.

Trăng lạnh như nước, ánh trăng dịu dàng phủ lên chiếc giường nhỏ dưới đất. Thời tiết nóng nực, Hằng Nguyên trải đệm và chăn lên đó, ngủ cũng coi như dễ chịu.

Bàn tay Tạ Trường Minh từ trên giường thõng xuống, nắm lấy tay nàng.

Hằng Nguyên cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của chàng, trong lòng càng thêm yên ổn.

Đúng lúc này, nàng nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân tiến gần.

Cánh cửa bị khẽ đẩy ra.

Một ngọn đèn dầu thắp sáng bóng tối.

Hằng Nguyên giật mình ngồi bật dậy.

Trong ánh đèn, gương mặt kim tướng ngọc chất của Tạ Trường Lăng dần dần hiện ra.

Tạ Trường Minh vừa mới nhắc nàng phải đề phòng Tạ Trường Lăng, lại thêm những tiếp xúc ban ngày, giờ phút này nhìn thấy người không mời mà đến, trong lòng Hằng Nguyên không khỏi rờn rợn.

Nàng theo bản năng lắc nhẹ tay Tạ Trường Minh, muốn dựa vào phu quân để tìm kiếm che chở.

Nhưng Tạ Trường Minh từ đầu đến cuối đều không có phản ứng.

Hằng Nguyên quay đầu nhìn lại, mới phát hiện chàng đã ngủ say.

Trong gian phòng xa xôi, quạnh quẽ, u tối này, lúc này chỉ còn lại nàng và Tạ Trường Lăng.

Hằng Nguyên trơ mắt nhìn Tạ Trường Lăng bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trong phòng.

Nàng vội bò dậy.

May mà vì tiện chăm sóc Tạ Trường Minh, nàng vẫn chưa cởi y phục, lúc này ngoài vài nếp nhăn thì coi như chỉnh tề, vẫn có thể gặp người.

Nàng lại sờ tới bình hoa đặt trên tủ đầu giường, cầm chặt trong tay, có vũ khí rồi, trong lòng mới hơi an tâm hơn một chút.

“Tẩu tẩu đây là… vì sao không về Kết La Viện nghỉ ngơi, lại ngủ dưới đất ở chỗ này?”

Giọng Tạ Trường Lăng mang theo vài phần trêu chọc.

Nhìn bộ dạng đầy đề phòng của Hằng Nguyên, hắn cười nhẹ, cũng không tức giận, còn kiên nhẫn giải thích:

“Ta sắp đi ngủ, tiện sang xem tình hình của Thập nhất huynh. Huynh ấy hiện giờ thế nào? Hôm nay có tỉnh lại lần nào không?”

Bộ dạng quan tâm chân thành ấy, rất khó khiến người ta nhìn ra là giả vờ.

Quả nhiên Hằng Nguyên tin lời hắn, khẽ thở ra, đặt bình hoa trở lại chỗ cũ, nói:

“Chỉ mới vừa tỉnh trong chốc lát.”

“Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng nghe tình hình cụ thể của Thập nhất huynh, vẫn khiến người ta lo lắng.” Tạ Trường Lăng ôn hòa nói, “May mà trong phủ không thiếu nhân sâm, tổ yến và các thứ bổ dưỡng.”

Vừa nói, hắn vừa từng bước tiến lại gần.

Vì Tạ Trường Lăng nói muốn tự mình xem xét Tạ Trường Minh, nên Hằng Nguyên cũng không quá để tâm.

Cho đến khi bóng dáng cao lớn của Tạ Trường Lăng che khuất trước mặt nàng.

Bóng người đổ xuống, vừa khéo bao phủ lấy nàng, như thể tạo ra một cái lồng giam cầm người.

Hằng Nguyên khựng lại.

Nàng cho rằng mình chắn đường đối phương, đang định tránh ra, nhưng lối đi đã bị Tạ Trường Lăng chặn kín.

Hằng Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn.

Đúng lúc này, Tạ Trường Lăng lại thực sự cúi người xuống.

Toàn thân Hằng Nguyên cứng đờ.

Hai chân nàng bị đầu gối hắn ép sát mép giường, trốn cũng không thoát, chạy cũng không được, chỉ có thể ngả người về sau, cố gắng tránh né thân thể đang dần áp sát của hắn, cùng với hơi ấm mơ hồ toả ra từ người đối phương.

Toàn thân nàng đều là hơi thở cùng nhiệt độ cơ thể của Tạ Trường Lăng, tựa như đã rơi vào một tấm lưới bẫy đang dần khép chặt.

Hằng Nguyên đưa tay ra phía sau sờ soạng, muốn chạm tới chiếc bình hoa vừa bị nàng đặt xuống.

Nhưng cánh tay Tạ Trường Lăng vươn ra, còn nhanh hơn nàng một bước, đã cầm lấy bình hoa trong tay.

Tạ Trường Lăng xoay xoay bình hoa, nói: “Đây là thứ vừa rồi ngươi giơ lên. Ban nãy là định dùng nó, vì sao thế?”

Hằng Nguyên không đoán được thái độ của hắn, chỉ có thể mơ hồ đáp: “Vừa rồi nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, nơi này lại xa xôi, nghĩ có thể có kẻ b·ắt c·óc tới cửa.”

Tạ Trường Lăng nhàn nhạt nói: “Trên đời này còn chưa có ai dám xông vào phủ Đại tư mã, trừ phi tên đó không định giữ lại toàn thây. Vậy thì còn vừa rồi?”

Hằng Nguyên vốn định qua loa, né luôn cả hai câu hỏi.

Nhưng Tạ Trường Lăng nắm chặt không buông, không cho nàng cơ hội lảng tránh.

Hằng Nguyên im lặng một hồi lâu, mới khẽ nói: “Ta… có chút sợ.”

Tạ Trường Lăng hỏi: “Sợ cái gì?”

Hằng Nguyên mím môi, không dám mở miệng.

Tạ Trường Lăng đặt bình hoa xuống, nhìn chằm chằm nàng: “Nếu là vì ta, thì không phải sợ ta.”

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!