Chương 8: Ta bồi Linh Linh
Lại là một ngày trời quang, mây sáng.
Ánh nắng chói lọi xuyên qua song cửa sổ, lười biếng rải vào trong phòng, hiên cửa sổ hoa văn hải đường hé mở, có thể nhìn thấy bên trong màn giường màu xanh nhạt là hai người đang áp sát nhau đến không còn kẽ hở.
Triệu Tuyết Lê ngủ thật sự không thoải mái, giống như con mồi bị một kẻ săn mồi cỡ đại ngậm về hang, giam cầm dưới thân cả một đêm, không thể duỗi người. Nàng vốn quen ngủ hình chữ bát, hiện giờ vừa tỉnh lại, lại phát hiện mình thế mà co rúm thành một cục.
Mùi tùng sương mát lạnh quanh quẩn nơi chóp mũi, sau lưng lại truyền đến nguồn nhiệt nóng bỏng, nóng đến mức tim nàng nhảy mạnh một cái, vội vàng mở mắt ngồi dậy.
Nhưng nàng vừa mới ngồi lên, đã bị một bàn tay lớn kéo trở về.
Mái tóc hỗn loạn xẹt qua vài đường cong bất khuất giữa không trung, thân thể nàng lại lần nữa bị kéo trở lại trong chăn gấm, hoàn hoàn chỉnh chỉnh co vào trong lòng người nằm phía sau.
Bùi Tễ Vân ôn nhu nói: “Ngủ thêm một lát nữa.”
Triệu Tuyết Lê quả thực hoài nghi mình bị rối loạn tâm thần.
Nàng cựa quậy vài cái trong chăn, xoay người lại, đối diện với nam nhân còn đang lim dim mắt.
Ánh nắng sáng rực lọt được vài tia vào màn giường, hắn ngủ ở phía ngoài, nửa thân bên phải ngâm trong quầng sáng ấy, soi đến da thịt căng đầy săn chắc, ôn nhu như ngọc mềm, cũng lộ ra một loại sắc sáng trong trẻo thanh thấu. Bóng đổ bên trái sống mũi cao thẳng rơi xuống gương mặt hắn, lúc ngủ hắn không còn duy trì ý cười ôn hòa thường ngày, đường nét khuôn mặt lộ ra vài phần sắc bén mang tính công kích, khiến Triệu Tuyết Lê nhìn đến thất thần.
Hàng mi dài của Bùi Tễ Vân khẽ động, hắn thong thả mở mắt, đôi mắt đen như mặc ngọc bình tĩnh nhìn nàng, bên trong rơi xuống từng điểm quang mang, không có nửa phần mê mang cùng mơ hồ vừa tỉnh ngủ.
Giờ phút này Triệu Tuyết Lê chỉ muốn ôm đầu rên rỉ.
Nàng ngơ ngác nhìn hắn: “Biểu huynh, sao huynh còn ở đây?”
Lời vừa ra khỏi miệng, nàng liền ý thức được mình nói có nghĩa khác, lại vội vàng bổ sung:
“Ta không phải có ý bảo huynh đi, chỉ là hôm nay huynh thế mà không bận sao? Hiện giờ là giờ nào rồi? Sao huynh cũng không gọi ta một tiếng, để ta đi thỉnh an lão phu nhân.”
Trong lòng Tuyết Lê càng sợ hãi hơn chính là chuyện hai người ngủ cùng một chỗ bị người khác phát hiện, dù sao ban ngày không giống đêm khuya, người nhiều mắt tạp, rất dễ bị nhìn ra manh mối.
Chuyện này một khi bị phơi ra ngoài, ai sẽ trách móc nặng nề vị trưởng công tử thanh danh cực tốt của Hoài Bắc hầu phủ đây?
Hắn nhiều lắm chỉ thêm một đoạn phong lưu vận sự, chỉ có Tuyết Lê sẽ bị đặt lên lửa nướng, bị đội lên đầu cái mũ ô danh như “lẳng lơ ong bướm”, “không biết xấu hổ”, “câu dẫn trưởng huynh” vân vân. Đến lúc đó nàng chỉ có thể làm thiếp thất không danh không phận cho Bùi Tễ Vân, hoặc bị đuổi khỏi hầu phủ, quay về quận Thanh Nhạc gả đại cho xong.
Tuyết Lê không thích cuộc sống nhà cao cửa rộng.
Thiếp thất trong nhà giàu tuy sống cũng không tệ, nhưng rốt cuộc vẫn thấp hơn một bậc, phải nhìn sắc mặt chủ mẫu mà hành sự, còn có thể bị tùy ý bán đi, cả đời phải sống vô cùng cẩn thận dè dặt.
Nàng cũng không thích quyền quý Thịnh Kinh.
Những quý nhân ấy hiếm có ai không nuôi ngoại thất, không nạp mỹ thiếp, nam tử phần lớn mười ba mười bốn tuổi đã được chọn nha hoàn thông phòng, sau đó nữ nhân trong viện cứ thế càng lúc càng nhiều.
Hoài Bắc hầu phủ tuy quản giáo nam tử trong tộc tương đối nghiêm khắc, đặt ra quy củ chưa đến tuổi cập quan không được nạp thông phòng, nhưng lão phu nhân nghĩ đến con cháu đơn bạc, từ sớm đã chọn sẵn nha hoàn thân gia trong sạch, dáng người dung mạo đều tốt, nhìn qua rất dễ sinh dưỡng mà nuôi trong phủ.
Bùi Tễ Vân vừa qua tuổi cập quan đã bị nhét cho hai nha hoàn dạy chuyện phòng the. Chỉ là hắn đối với chuyện này cực kỳ lãnh đạm, cũng không biết là nguyên do gì, ngay cả gặp cũng không gặp đã đuổi hết đi.
Lão phu nhân thông cảm hắn bận học hành tham chính, cũng tạm thời bỏ qua.
Mà vừa bỏ qua, quyền thế hắn càng lúc càng lớn, lời nói càng có trọng lượng, trong hầu phủ cũng ít có ai thật sự ép buộc được hắn.
Lão phu nhân nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy là nữ nhân mình chọn không hợp tâm ý trưởng tôn, về sau lại đưa qua không ít người, cuối cùng đều bị Bùi Tễ Vân lần lượt đuổi đi, lúc này mới dần dần dập tắt tâm tư.
Hiện giờ Bùi Gián Chi năm nay đã mười sáu tuổi, Tuyết Lê lúc thỉnh an từng nghe lão phu nhân cùng Vương ma ma nhắc đến chuyện chọn thông phòng cho hắn ta. Khi ấy nàng không có cảm giác gì, nhưng nếu chính mình phải trở thành loại thiếp thất hoặc thông phòng của người khác, nàng thật sự hận không thể cắt tóc đi làm ni cô.
Lão phu nhân không nghĩ để nàng làm trắc thất cho quyền quý trong kinh thành đã là cực tốt rồi.
Hôm đó còn nói nguyện ý giúp nàng xem xét vài hàn môn cử tử, Tuyết Lê tự nhiên muốn nắm chắc cơ hội gả cho Dực Chi ca ca.
Lúc này, nàng cắn môi dưới, liên tục nhìn về phía cửa phòng, sợ cánh cửa đỏ son kia sẽ bị người gõ vang.
Bùi Tễ Vân thu hết mọi động tác nhỏ của nàng vào đáy mắt.
Hắn rất rõ ràng nỗi băn khoăn của nàng, hiểu sự bất an của nàng, biết những tâm tư nhỏ nàng tự cho rằng đã che giấu rất tốt.
Thấy nàng cắn môi dưới vốn đã hơi sưng đỏ đến càng thêm đỏ tươi, hắn đưa tay chạm lên phiến môi đó, cứu khối thịt mềm đáng thương ấy khỏi hàm răng của chủ nhân, dùng lòng bàn tay vuốt ve trấn an:
“Đường núi sạt lở, đường về kinh thành e rằng phải tới đêm mới thông được.”
Tuyết Lê kinh ngạc: “À?”
Bùi Tễ Vân thấy nàng mở to mắt, bộ dáng kinh ngạc vô cùng, khá giống một con thú nhỏ xù lông, buồn cười mà ấn nhẹ lên môi nàng:
“Tổ mẫu nhận lời mời của Nhị hoàng tử phi, từ sớm đã ra ngoài, hôm nay ngươi không cần thỉnh an.”
Tuyết Lê thở phào nhẹ nhõm, định hỏi Quân muội muội đi đâu rồi, nhưng môi nàng vừa động, ngón trỏ hắn liền hơi hơi lún vào khoang miệng nàng, nàng vội vàng mím môi không dám nói nữa.
Bùi Tễ Vân bật cười, thu tay về, nửa dựa đầu giường, hưởng thụ ánh nắng ấm áp hài hòa, còn có giai nhân trong lòng, lại không bị người quấy rầy. Hắn thích ý nhìn dáng vẻ vừa tỉnh ngủ của Tuyết Lê một lát, đợi đến khi nàng mấy lần muốn nói lại thôi mới chủ động lên tiếng hỏi:
“Hôm nay ở trong phòng đọc sách với ta được không?”
Tuyết Lê vô cùng không tình nguyện.
Nàng chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Biểu huynh, hiếm khi trời quang, ta muốn ra ngoài đi dạo.”
Nàng thật ra cũng không phải thực sự muốn ra ngoài hít thở, chỉ là trong Cù Tiên sơn trang quá đông người nhiều mắt, nếu thật cùng Bùi Tễ Vân ở lì trong phòng cả ngày, không cần nói, chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Bùi Tễ Vân cũng không ép buộc, hỏi: “Linh Linh muốn ra ngoài ngắm mai sao?”
Tuyết Lê gật đầu: “Muốn xem.”
Hắn gật đầu cười nhạt trong quầng sáng ấm áp, mặt mày một mảnh thanh nhuận, ánh mặt trời ôn nhu.
“Ta bồi Linh Linh.”
Triệu Tuyết Lê nghĩ thầm nam nữ khác biệt, sao có thể đi cùng nhau?
Nhưng đến lúc rời tiểu viện, lại vòng qua mấy hành lang có mái che, nàng mới phản ứng được Bùi Tễ Vân cũng không phải muốn dẫn nàng tới sau núi ngắm mai, mà là ra khỏi sơn trang, lên xe ngựa, chạy về phía quan đạo.
Triệu Tuyết Lê thò đầu nhìn quanh, vô cùng tò mò:
“Biểu huynh, huynh muốn dẫn ta đi đâu? Không phải đi xem mai sao?”
Bùi Tễ Vân ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, hiếm khi không đọc sách, mà đang nghịch quân cờ dương chi ngọc trên án kỷ.
“Là đi xem mai.”
Sau khi trả lời một câu, hắn nhìn Tuyết Lê đang bám bên cửa sổ rồi nói:
“Linh Linh, lại đây đánh với ta một ván cờ.”
Triệu Tuyết Lê ngoan ngoãn đáp “được”.
Về cờ vây, nàng chỉ là trước khi vào kinh, khi còn ở quận Thanh Nhạc từng học qua đôi chút, trình độ ngay cả hạng trung bình cũng khó có thể xếp vào, nhưng lại thắng ở phẩm tính tốt, sẽ không đi nước cờ bẩn, cũng không phải loại kỳ thủ dở tệ, chỉ là mỗi lần hạ quân trước đều cần suy nghĩ rất lâu.
Trong hầu phủ, trừ bỏ Bùi Tễ Vân lúc rảnh rỗi ngẫu nhiên đánh với nàng vài ván, không còn ai khác chơi cờ với nàng.
Kỳ thật Tuyết Lê vẫn khá thích chơi cờ, đây là một trong số ít chuyện nàng có thể dùng để giết thời gian.
Bùi Tễ Vân kiên nhẫn mười phần, cho dù Tuyết Lê động tác chậm rì rì, hắn vẫn bình tĩnh như không có việc gì, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ đang cau mày suy tư cực kỳ nghiêm túc của nàng, thậm chí còn lộ ra vài phần vui vẻ.
Xe ngựa chạy nửa canh giờ, đến nơi rồi mà cũng chỉ mới đánh xong một ván.
Tuyết Lê tuy bị giết đến tan tác tơi bời, thảm bại vô cùng, nhưng cũng khiến nàng nghĩ đến toát mồ hôi hột, vừa xuống xe ngựa, bị gió lạnh thổi một cái liền thở ra một hơi, cảm thấy thoải mái không ít.
Lại nhìn kỹ, mới phát hiện không biết từ lúc nào đã tới đỉnh núi.
Xa xa là biển mây cuồn cuộn trong ánh vàng xán lạn, gần đó là từng khóm hồng mai được chăm dưỡng cực tốt, màu đỏ thẫm rực rỡ, tỏa hương thơm ngát, tuyết trắng mỏng manh rơi đọng trên cành, trở thành nốt điểm xuyết làm nền cảnh.
Bùi Tễ Vân dẫn nàng vào một tòa gác mái trên đỉnh núi.
Vừa bước vào, bên trong xa hoa lộng lẫy, cực kỳ bất phàm.
Xà ngang bằng gỗ nam tơ vàng, cột bằng gỗ đàn hương, phía trên điêu khắc mãng long bốn móng sống động như thật. Trên tường treo tranh chữ của danh gia, cùng kỳ trân dị bảo trên giá cổ vật bổ trợ cho nhau càng thêm nổi bật.
Cho dù Tuyết Lê không có mắt nhìn đồ quý, cũng nhận ra nơi này là hành cung của hoàng tử, khó tránh khỏi ngay cả hô hấp cũng nhẹ lại chậm lại, sợ mình thở mạnh một chút thôi, những kỳ trân dị bảo kia sẽ bị dọa đến mức rơi khỏi giá.
Mấy thị nữ thủ vệ trong các vừa nhìn thấy Bùi Tễ Vân liền lặng lẽ lui ra ngoài, cùng Kinh Trập canh giữ trước cửa.
Triệu Tuyết Lê nhát gan, nhỏ giọng nói:
“Biểu huynh, sao huynh lại dẫn ta tới đây, đây là địa phương của Nhị hoàng tử đúng không?”
Bùi Tễ Vân cười đẩy cửa sổ ra: “Ta thường tới đây, không sao.”
Hắn ra hiệu cho Tuyết Lê nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt Triệu Tuyết Lê chuyển sang, nhìn thấy giữa biển mây có một cây mai cực lớn, phía trên là hoa đỏ rực rỡ nở đầy cành, dưới ánh nắng lấp lánh đến chói mắt. Bên cạnh cây mai còn có một pho tượng thần nữ phi thiên, mây bay lay động, thật sự rất giống tiên cảnh.
“Đẹp quá.”
Tuyết Lê kinh hô thành tiếng, nhìn đến không nỡ chớp mắt.
Bùi Tễ Vân đối với cảnh này hứng thú không lớn, rót một chén trà, tay đặt trên bàn ngọc, ngón tay vuốt ve thành chén sứ trắng, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, an tĩnh ngắm nhìn dáng vẻ thưởng cảnh của Tuyết Lê.
Triệu Tuyết Lê vươn dài cổ nhìn tượng thần nữ, cảm thấy như bị mê hoặc hoàn toàn, nhịn không được năn nỉ Bùi Tễ Vân:
“Biểu huynh, chúng ta tới gần xem thần nữ được không?”
Bùi Tễ Vân buồn cười nói: “Linh Linh không ngắm mai nữa?”
Tuyết Lê ngượng ngùng: “Bây giờ ta lại càng muốn đi xem thần nữ hơn, biểu huynh, chúng ta đi đi.”
Nàng rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, chịu giáo điều cũng ít, hơn nữa mấy năm nay Bùi Tễ Vân không còn lộ ra vẻ tàn nhẫn trước mặt nàng nữa, lòng cảnh giác cùng sợ hãi của Tuyết Lê có phần buông lỏng, không chú ý một cái liền mềm giọng làm nũng, chọc đến Bùi Tễ Vân không nhịn được kéo nàng lại thân mật hôn lên.
Lần nữa bước ra noãn các, đã qua mất mười lăm phút.
Tuyết Lê lên xe ngựa trước, Bùi Tễ Vân còn chưa có động tác, liền thấy một thị vệ vội vàng chạy tới, ghé sát tai Kinh Trập thấp giọng nói gì đó. Kinh Trập lập tức đi tới bẩm báo với Bùi Tễ Vân.
Bùi Tễ Vân gần như không để ai nhận ra mình ra khẽ nhíu mày lại, hắn nhìn Tuyết Lê đang vén rèm xe nhìn ra ngoài rồi nói:
“Linh Linh, ngươi đi trước đi, lát nữa ta tới đón ngươi.”
Tuyết Lê không rõ nguyên do, nhưng cũng không truy hỏi, nàng không để ý Bùi Tễ Vân muốn đi làm gì, vẫn giữ tâm tình tốt mà gật đầu:
“Chính sự quan trọng, biểu huynh không cần bận tâm tới ta.”
Bùi Tễ Vân gật đầu, phân phó Kinh Trập: “Gọi Hoán Vân tới, bảo hộ tiểu thư cho tốt.”
Hoán Vân dáng người cường tráng, giống hệt nam tử. Nàng ta từ xa đi tới, ngay cả mặt đất cũng hơi rung lên. Tuyết Lê chưa từng thấy phụ nhân nào cao lớn thô kệch hơn cả Lý ma ma bên cạnh Bùi Quân Như, lúc này thấy rồi, lại biết được đối phương tên là Hoán Vân, cái tên dễ nghe như vậy, không khỏi nhìn thêm vài lần.
Nhìn kỹ mới phát hiện, tuy nàng ta sinh đến cực kỳ cao lớn như ngọn núi nhỏ, da ngăm đen, nhưng da thịt lại tinh tế không tì vết, đôi mắt vừa to vừa tròn, sáng long lanh, lúc nhìn người trông rất chân thành vô hại, nhìn qua tuổi tác cũng không lớn lắm.
“Tiểu thư, ngươi nhìn ta làm gì?”
Có lẽ bị Tuyết Lê nhìn lâu quá, Hoán Vân còn nghiêng đầu khó hiểu hỏi một câu, giọng mang vài phần ngây thơ.
Tuyết Lê vội vàng thu hồi ánh mắt, giải thích: “Ngươi lớn lên cường tráng, nhìn rất lợi hại.”
Nói xong nàng lại thầm trách mình không biết nói chuyện, nói một cô nương cường tráng, đối phương sợ là sẽ nổi giận, cho rằng nàng cố ý châm chọc.
Ai ngờ Hoán Vân lại cực kỳ vui vẻ cười nói: “Đa tạ tiểu thư khen ngợi, ta chính là hộ vệ lợi hại nhất dưới trướng trưởng công tử, nhất định sẽ bảo vệ tiểu thư thật tốt.”
Tuyết Lê thấy nàng không để bụng, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lại nghe nàng ta nói mình là hộ vệ lợi hại nhất, không khỏi sửng sốt:
“Ngươi… ngươi sao lại lợi hại như vậy?”
Hoán Vân ngồi lên xe ngựa, thân xe liền trầm xuống vài phần. Nàng ta cầm roi ngựa, vừa điều khiển xe ngựa ầm ầm đi tới, vừa ưỡn ngực tự hào nói:
“Bởi vì ta ăn cơm lợi hại nhất! Người khác đều ăn không lại ta!”
Tuyết Lê cũng không ngồi trở lại trường kỷ trong xe, mà ngồi xổm ngay cửa xe, vén rèm tò mò hỏi:
“Cái này có liên quan gì tới ăn cơm?”
“Đương nhiên là có! Nương ta nói, ăn nhiều thì sức lực lớn!”
Triệu Tuyết Lê thụ giáo, ước lượng tay chân mảnh khảnh của mình, cuối cùng sờ sờ bụng nhỏ, buồn rầu nói:
“Vậy làm sao mới ăn được nhiều nha?”
Giọng Hoán Vân khựng lại, dường như bị hỏi đến nghẹn, suy nghĩ thật lâu mới nghĩ ra đáp án, kiêu ngạo nói:
“Tiểu thư, đây là thiên phú, nương ta từ nhỏ đã nói ta là thiên tài ăn cơm, người khác có hâm mộ cũng không được.”
Tiếng vó ngựa đạp trên đường đá, tiếng bánh xe hòa cùng tiếng hai người nói chuyện, càng lúc càng xa.
Khoảng cách tới tượng thần nữ cũng không xa, ước chừng ba khắc đồng hồ liền tới nơi, chẳng qua xe ngựa di chuyển trên quan đạo không tiếp tục chạy lên được nữa, cần phải xuống xe ngựa rồi men theo bậc đá mà đi lên.
Dưới bậc đá có một khoảng đất bằng, trên đất bằng dựng hai quán trà canh cho người qua đường nghỉ chân, lúc này đã bày sạp, có không ít người ngồi bên trong ăn mì uống trà nghỉ ngơi.
Xe ngựa Triệu Tuyết Lê ngồi là chiếc của Bùi Tễ Vân, lúc chạy tới cũng không gây chú ý quá nhiều, chỉ là bộ dáng cao lớn của Hoán Vân khiến vài người nhìn thêm mấy lần.
Hoán Vân tìm chỗ trống dừng xe, nhảy xuống trước, sau đó đỡ Tuyết Lê xuống xe.
Kỳ thật Tuyết Lê cũng không cần người đỡ, nhưng Hoán Vân đã đưa tay ra, nàng cũng thuận thế bước xuống.
Hôm nay nàng ăn mặc cũng không tính là quý giá gì, chỉ là một bộ váy áo bông đơn giản, bên ngoài khoác áo choàng màu xanh núi non, nhưng gương mặt kia vừa lộ ra chính là vẻ oánh nhuận rực rỡ, khiến mười mấy người qua đường trong quán trà quán mì liên tục quay đầu nhìn.
Bởi vì trời đã hửng nắng, thời tiết không còn rét lạnh, Tuyết Lê mới đi được một lát đã ra một tầng mồ hôi mỏng. Hoán Vân thì mặt không đổi sắc, hơi thở cũng chẳng biến hóa chút nào, thấy Tuyết Lê hé miệng nhỏ không ngừng thở dốc, vội nói:
“Tiểu thư, để ta ôm ngươi đi lên núi.”
Triệu Tuyết Lê đã không còn là trẻ con, nào còn không biết ngượng để người khác ôm đi đường? Nàng vội vàng lắc đầu, đỏ mặt kiên trì tự mình đi.
Càng lên cao, tượng thần nữ càng rõ ràng, thần thái hư hư ảo ảo của người cũng giống như vén mây thấy sương, dần dần hiện ra trong tầm mắt Tuyết Lê.
Khi đứng dưới thần tượng, nàng đã từ thở dốc bằng miệng nhỏ biến thành hoàn toàn há miệng thở hổn hển không còn chút hình tượng nào. Hoán Vân đưa túi nước ấm trong ngực qua, Tuyết Lê nhận lấy nhấp mấy ngụm, lúc này mới tỉ mỉ thưởng thức dáng vẻ thần nữ phiêu diêu như muốn bay đi.
Tượng đá lẳng lặng đứng sừng sững trên đài cao, một tay nâng lên phía trước, kết thành tư thế hoa lan chỉ đặt trước ngực, tay còn lại hơi mở ra buông xuống bên eo bụng phải, đầu ngón tay cũng kết hoa lan chỉ chỉ xuống dưới. Váy áo cùng dải tóc đều tung bay ra sau, mây trôi du động quanh thần tượng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể cưỡi mây bay đi.
Tuyết Lê nhìn đến vỗ tay cảm thán: “Thần nữ nương nương thật sống động quá.”
Hoán Vân nhìn qua hai lần liền không còn hứng thú.
Tuyết Lê vòng quanh thần tượng nhìn vài vòng, lúc này mới thỏa mãn chuẩn bị rời đi, nhưng còn chưa bước chân, liền thấy khoảng đất trống phía sau thần tượng bỗng náo nhiệt hơn.
Hóa ra là có người gánh bánh bao màn thầu nóng hổi lên bán, đám đông đều chen chúc kéo tới mua.
Hoán Vân ngửi được mùi thơm, không có tiền đồ mà nuốt nước miếng.
Triệu Tuyết Lê đi một chuyến như vậy cũng thấy đói bụng, liền phân phó Hoán Vân đi mua mấy cái về.
Hoán Vân lại lắc đầu: “Ta không thể rời khỏi tiểu thư.”
Triệu Tuyết Lê bất đắc dĩ: “Vậy chúng ta cùng đi.”
Đến trước sạp rồi, Hoán Vân mới yên tâm chen vào trong đám người mua bánh bao. Triệu Tuyết Lê an tĩnh chờ ở một bên, phía sau đột nhiên vang lên giọng thanh niên:
“Linh Diên, sao nàng cũng ở đây?”
Triệu Tuyết Lê kinh ngạc xoay người, nhìn thấy Giang Dực Chi cùng vài vị thư sinh từ phía trước tượng thần đi vòng qua.
Nàng thật sự bị dọa: “Ngươi… ngươi… cũng tới xem thần nữ nương nương sao?”
Giang Dực Chi gật đầu, nói một câu: “Xem ra ta và Linh Diên tâm ý tương thông.”
Mấy người đồng hành bên cạnh y liên tục nhìn về phía Tuyết Lê, đối với nàng cảm thấy vô cùng tò mò.
Tuyết Lê nghe Giang Dực Chi nói vậy, lại bị mấy thư sinh kia đánh giá vài lần, sắc mặt chậm rãi đỏ lên, không biết nên đáp lại thế nào.
Giang Dực Chi nói vài câu với đồng bạn, bọn họ liền rời đi trước.
Còn y thì đi về phía Tuyết Lê:
“Linh Diên, muốn cùng đi dạo một chút không? Ta biết lai lịch của vị thần nữ nương nương này, có thể kể cho Linh Diên nghe.”
Tuyết Lê theo bản năng ngẩng đầu nhìn Hoán Vân, thấy nàng ta còn đang vùi đầu mua bánh bao, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy rằng trong lòng vừa thẹn vừa vui, nhưng nàng cũng không thể bỏ Hoán Vân lại, ngay lập tức mềm giọng từ chối.
Giang Dực Chi nhìn ra băn khoăn của nàng, liền nói: “Tất nhiên là mang theo nha hoàn của nàng cùng đi dạo rồi.”
Y là người ngoài, tự nhiên không biết giữa Tuyết Lê và Bùi Tễ Vân bên trong đó là loại quan hệ không thể để lộ ra ngoài thế nào.
Tuyết Lê vừa nghĩ tới Hoán Vân là người của Bùi Tễ Vân, cũng không dám ở trước mặt nàng ta cùng ngoại nam nói quá nhiều, sợ khiến Bùi Tễ Vân sinh nghi, chỉ có thể liên tục từ chối.
Giang Dực Chi đành phải cáo từ.
Nhưng như vậy ngược lại khiến Tuyết Lê không vội rời đi nữa. Nàng cầm chiếc bánh bao Hoán Vân mua về, chậm rãi cắn từng miếng, lại quay trở lại chỗ tượng thần, muốn gặp Giang Dực Chi thêm lần nữa, dù chỉ nhìn y thêm vài lần cũng tốt.
Đáng tiếc Giang Dực Chi đã chẳng còn bóng dáng.
Trong lòng Tuyết Lê hơi có chút thất vọng, nhưng rất nhanh lại bị vách đá phía sau tượng thần nữ hấp dẫn.
Nàng đi tới nhìn kỹ, phát hiện đó lại là một cánh cửa ngầm.
Điều này khiến nàng kinh hỉ vô cùng, có loại cảm giác kích thích như đang thám hiểm tìm bảo vật.
Tuyết Lê thử đẩy đẩy, vẫn không mở được. Hoán Vân đưa tay sờ lên vách đá, chẳng dùng bao nhiêu sức, cánh cửa đã kẽo kẹt mở ra từ trong ra ngoài.
Bên trong cao đến tám thước, trên vách đá vẽ những bích họa màu sắc tiên diễm, quả thật là động thiên thai độc đáo khác biệt.
Chỉ nhìn thoáng qua thôi, Tuyết Lê đã rất muốn vào xem, nhưng thân hình Hoán Vân quá lớn, nhất định không thể đi lọt vào cửa đá này, sợ nàng ta sẽ không đồng ý, nàng lại cảm thấy khó xử, nghĩ nghĩ rồi nói:
“Ta chỉ đứng ở cửa xem thôi, ở chỗ ngươi lúc nào cũng nhìn thấy được, được không?”
Hoán Vân nhìn vào trong một cái, thấy không có bóng người, lúc này mới gật đầu.
Tuyết Lê bước vào cửa đá, men theo bích họa chậm rãi xem xét, phát hiện những thứ vẽ trên này chính là lai lịch của tượng nữ thần.
Nàng xem hết một mặt tường, lại đi xem mặt còn lại, vừa mới xoay người nhìn vào lối đi nhỏ liền thấy Giang Dực Chi cũng đang lẳng lặng ngắm bích họa.
Tuyết Lê thiếu chút nữa kinh hô thành tiếng, nàng vội vàng che miệng lại, sợ phát ra âm thanh khiến Hoán Vân nghi ngờ.
Giang Dực Chi khiêm hòa cười: “Xin lỗi, dọa Linh Diên rồi.”
Triệu Tuyết Lê lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ngươi sao lại… ở đây?”
Giang Dực Chi nói: “Ta vừa mới vào, cũng không ngờ Linh Diên lại nghĩ giống ta.”
Triệu Tuyết Lê nhớ tới câu “tâm ý tương thông” của người này, mặt đỏ thêm vài phần: “Dực Chi ca ca, thật trùng hợp.”
Giang Dực Chi thấy bộ dáng e thẹn này của nàng, cười cười: “Linh Diên, khó có được cơ hội, chúng ta cùng xem hết bích họa này được không?”
Tuyết Lê động lòng, nhưng lại có vài phần rối rắm, bởi vì phần bích họa còn lại đều nằm ở lối đi chỗ Giang Dực Chi đứng. Nếu nàng đi qua đó, nhất định sẽ rời khỏi tầm mắt của Hoán Vân.
Giang Dực Chi thở dài: “Linh Diên không muốn ở cùng ta sao? Hay là đang lo lắng ta có ý đồ xấu?”
Triệu Tuyết Lê vội vàng lắc đầu: “Ta không phải ý đó.”
Y nhìn Tuyết Lê, đột nhiên đi tới, nắm lấy tay nàng.
Hai người trong nháy mắt thu hẹp khoảng cách, đứng sát lại gần, Tuyết Lê có thể nghe thấy tiếng hít thở hơi nặng nề của đối phương, đầu mũi ngửi thấy hương mai, dưới đầu ngón tay là bàn tay ấm áp của y. Nàng theo bản năng giãy giụa, lại không thoát ra được.
Giang Dực Chi nói: “Linh Diên, sau kỳ thi mùa xuân, chờ ta tới cầu hôn nàng.”
Sau đó y buông tay Tuyết Lê ra, nàng đồng thời cảm thấy cổ tay nặng xuống.
Cúi đầu nhìn, liền thấy một mặt ngọc hình trăng non buộc trên sợi dây đỏ.
“Lần trước gặp mặt quá vội vàng đường đột, quên chuẩn bị lễ gặp mặt, hôm nay bổ sung, còn mong Linh Diên đừng trách.”
Sắc mặt Triệu Tuyết Lê đỏ đến mức như muốn chảy máu, nàng lắp bắp nói: “… Ta… ta… đa tạ Dực Chi ca ca…”
Nàng còn muốn nói thêm gì nữa, lại nghe bên ngoài cửa đá Hoán Vân lớn giọng gọi một tiếng “trưởng công tử”. Màu ửng đỏ trên mặt Tuyết Lê trong nháy mắt rút sạch như thủy triều lui xuống, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Giang Dực Chi còn muốn nói chuyện, Tuyết Lê đã vội vàng ngắt lời: “Canh giờ không còn sớm, ta đi trước.”
Nàng hoảng loạn chạy về phía cửa đá, vừa tới cửa liền thấy một thân ảnh cao dài nghịch sáng mà đi tới.
Hắn đứng bên ngoài cửa đá, phía sau là mây bay tuyết sơn mơ hồ nơi thiên địa xa xăm. Mặt mày thanh lãnh khi nhìn thấy nàng lộ ra ánh sáng nhu hòa, nhưng chỉ nhu hòa trong một thoáng, ngay sau đó, đôi mắt đen như điểm mực hơi khựng lại, rồi chuyển lạnh.
Nhưng trên mặt hắn vẫn giữ nguyên nụ cười, bình tĩnh nói:
“Linh Linh, bích họa xem xong chưa?”
Tuyết Lê không dám gật đầu, sợ hắn nhìn ra nàng nói dối rồi khảo nàng, thành thật nói: “… Vẫn chưa.”
Bùi Tễ Vân nhàn nhạt gật đầu, làm bộ muốn bước vào: “Vậy ta bồi Linh Linh xem hết.”