[TT] CHƯƠNG 2

Chương 2

Trận mưa này đến thì dữ dội, nhưng khi tan lại chậm rãi triền miên.
Về sau, mưa lớn dần biến thành mưa phùn, từng sợi từng sợi nhẹ nhàng táp lên mặt.

Tống Mi trùm áo ngoài lên đầu, ngồi xổm trong bụi cỏ, lén lút quan sát người qua lại trên hành lang, đại đa số đều mặc thanh bào, đi giày da đen, là dáng vẻ điển hình của giới văn nhân.

Từ xa xa, nàng bỗng nhìn thấy một bóng người cao gầy mặc trường sam màu xanh đá xuất hiện, vừa đi vừa gật đầu đáp lễ những người xung quanh.

Tống Mi vội vàng cúi thấp đầu.

Người đó chính là Phùng Mộng Thư.

Xem ra khách của Phùng Mộng Thư đã tới rồi, đợi tất cả bọn họ đi vào hết, nàng sẽ lén lút mò theo vào.

Lúc này A Trĩ chắc chắn đang canh ở cửa. Chỉ cần gặp được A Trĩ, bảo nàng ấy giúp mình chải tóc, rồi thay một bộ y phục khác, mọi chuyện sẽ thần không biết quỷ không hay.

Đang nghĩ như vậy, trước mắt bỗng xuất hiện một mảnh váy hoa vụn. Dưới làn váy thấp thoáng đôi giày thêu màu đào hồng.

Tống Mi mừng rỡ ngẩng đầu: “A Trĩ!”

Nụ cười vừa nở trên môi, nàng đã thấy vẻ mặt đau khổ của A Trĩ.
A Trĩ lắc đầu với nàng, cùng lúc đó, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc: “Tống Mi, nàng sao lại biến thành thế này?”

Âm thanh không lớn, nhưng nghe vào tai lại như tiếng chuông cảnh tỉnh, mang theo khí thế chẳng khác nào Phùng mẫu đang nhập hồn.

Tống Mi lập tức không dám nhúc nhích.

“Ta… thiếp… chỉ là không mang dù, bị ướt thôi.”

“Sao nàng không nhìn thẳng vào ta khi nói chuyện?”

Tiếng bước chân của Phùng Mộng Thư dừng lại sau lưng nàng: “Quay lại đây.”

Tống Mi không động đậy.

Phùng Mộng Thư cũng im lặng chờ.

Nàng chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, cuối cùng cắn răng nghĩ: Bị nhìn thấy thì đã sao chứ!

Quay thì quay!

Nàng lập tức xoay người lại: “Lang quân có việc gì thì nói mau đi.”
Nhìn thấy bộ dạng của nàng, Phùng Mộng Thư trầm mặc trong thoáng chốc.

“Buông tay áo xuống.”

Tống Mi lập tức kéo ống tay áo che kín mặt hơn: “Cứ nói thế này đi.”

“Còn ra thể thống gì nữa, buông xuống.”

“Không…”

Trên tay áo bỗng xuất hiện một bàn tay. Phùng Mộng Thư vậy mà trực tiếp động tay kéo nàng.

“Buông ra.”

Tống Mi yếu ớt biện bạch: “Giữa ban ngày ban mặt mà lôi lôi kéo kéo, lang quân mới là người không ra thể thống gì ấy?”

Dường như bị nàng thuyết phục, Phùng Mộng Thư chậm rãi buông tay.

Tống Mi thầm mừng trong bụng. Ai ngờ ngay sau đó, ống tay áo của nàng đã bị kéo tuột xuống, rồi nàng nhìn thấy gương mặt lãnh đạm của Phùng Mộng Thư hiếm hoi lắm mới xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Thông qua ánh mắt đối phương, Tống Mi cũng nhìn thấy chính mình: Đầu tóc rối bù, quần áo nhếch nhác, dáng vẻ thảm hại vô cùng, chỉ có lúc cười trộm là để lộ hàm răng trắng tinh, trông chẳng khác nào một tên ăn mày lang thang dưới gầm cầu trên đường phố Yến Kinh.

A Trĩ vừa nhìn thấy bộ dạng của nàng liền hít sâu một hơi.

Phùng Mộng Thư nghiêm mặt: “Theo ta.”

Bộ dáng này còn đáng sợ hơn cả Phùng mẫu.

Tống Mi chần chừ không chịu nhúc nhích.

Phùng Mộng Thư quay đầu lại nhìn nàng một cái.

Tống Mi lập tức ngoan ngoãn đi theo.

Phía sau Phục Hương Kính thông với khu nhà khách, vừa hẻo lánh vừa yên tĩnh. Đi qua tiểu các, lại đi thêm một đoạn nữa chính là nơi ở thường ngày của Phùng Mộng Thư.

Tống Mi biết có nơi này, nhưng chưa từng đặt chân tới, nên mọi thứ đều xa lạ.

Xuân Sinh chạy chậm tới: “A Lang, đã chuẩn bị xong rồi.”

Hắn ta lén liếc Tống Mi một cái rồi vội vàng rời đi.

Thấy phản ứng của Xuân Sinh, Tống Mi càng thêm căng thẳng.

Nàng không chịu bước tiếp: “Lang quân có gì muốn nói thì cứ nói ở đây đi.”

Phùng Mộng Thư im lặng suốt dọc đường cuối cùng cũng mở miệng.

Quả nhiên những lời y nói đều nằm trong dự liệu.

“Tống Mi, nàng còn nhớ phụ đức, phụ dung gồm những gì không? Đầu tóc rối loạn, dáng vẻ phóng túng như thế, nếu bị người khác nhìn thấy, nàng định tự xử thế nào?”

Dũng khí liều mạng lúc nãy của Tống Mi lập tức tan biến.

Nàng cúi đầu: “Đâu có nghiêm trọng đến vậy? Thiếp đang ở trong nhà mình, cũng đâu có ai đi khắp nơi nói lung tung.”

Nói rồi nàng lén nhìn Phùng Mộng Thư: “Chỉ cần lang quân không nói, mẫu thân sẽ không biết đâu.”

Cho dù có biết thì Phùng mẫu cùng lắm cũng chỉ phạt nàng chép sách.

Phùng Mộng Thư hít sâu một hơi: “Nàng cho rằng ta sẽ đi mách mẫu thân sao…”

Tống Mi nghiền ngẫm ý tứ trong câu ấy, gương mặt lập tức sáng bừng: “Lang quân thật sự sẽ không mách sao?”

Một lúc lâu sau, Phùng Mộng Thư tức đến mức không nói nên lời.

Không mách là tốt rồi, đều là lỗi của nàng cả. Tống Mi lục lọi trong tay áo, lấy ra một miếng đường bánh trắng ngần rồi chân thành nhận lỗi: “Lang quân, muốn nếm thử không? Đây là hương vị mới mà thiếp cùng A Trĩ nghiên cứu ra đấy. Vốn định dùng để đãi khách, ăn ngon lắm.”

Phùng Mộng Thư nhìn cũng không thèm nhìn.

Không sao.

Tống Mi lại lấy ra một cành mẫu đơn đang chuẩn bị nở. Đó là cành nàng vừa nhặt dưới đất. Tuy bị mưa gió làm gãy, nhưng nếu cắm vào bình chắc vẫn có thể nở thêm vài ngày.

Nàng đưa cành hoa xuân sắc ấy tới trước mặt Phùng Mộng Thư.
“Thiếp biết sai rồi, lang quân đừng giận nữa.”

Phùng Mộng Thư nhìn chằm chằm cành hoa hồi lâu, nhưng không nhận.

Tống Mi nhìn thấy trên cành còn dính bùn, chợt hiểu ra.

Nàng lập tức dùng tay áo lau sạch rồi đưa tới gần hơn: “Không bẩn đâu, không bẩn đâu. Lang quân nhìn xem, sạch rồi.”

Phùng Mộng Thư vẫn không nhận.

Y chậm rãi nâng mắt, ánh nhìn từ cành hoa chuyển sang gương mặt nàng.

Bị nhìn chăm chú như vậy, Tống Mi theo bản năng lấy tay lau mặt hết lần này đến lần khác, thấp thỏm nở một nụ cười lấy lòng.

Ánh mắt giao nhau.

Trong khoảnh khắc, Tống Mi có cảm giác như lớp băng tuyết trên gương mặt Phùng Mộng Thư đang dần tan chảy. Nhưng ngay giây tiếp theo, Phùng Mộng Thư nhắm mắt lại. Khi mở mắt lần nữa, ánh nhìn của y đã trở nên lãnh đạm.

Lại trở thành vị A Lang Phùng gia luôn giữ lễ như khách với nàng từ sáng sớm nay.

Quả nhiên chỉ là ảo giác.

Phùng Mộng Thư chỉnh lại y phục, vuốt thẳng tay áo. Y lại chuẩn bị rời đi.

Lần nào cũng vậy. Người này khinh thường những hành vi thất lễ, vượt khuôn phép của nàng, chỉ khi bắt được lỗi của nàng, hai người mới có vẻ giống một đôi phu thê.

Đáng tiếc lại là một đôi phu thê đang cãi nhau. Cãi xong thì tan cuộc trong không vui. Lần gặp mặt tiếp theo, cả hai lại giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mà quan hệ cũng vì những lần tranh cãi ấy càng lúc càng xa cách lạnh nhạt.

Tống Mi cầm cành hoa đứng chờ đối phương rời đi. Trước khi đi, y vẫn không quên dạy dỗ nàng một phen, dùng giọng điệu tận tình khuyên bảo: “Mẫu đơn quá mức tục diễm, sau này đừng trồng nữa. Nếu nhất định muốn trồng, chi bằng…”

Tống Mi không nhịn nổi nữa: “Phùng Mộng Thư, chàng thật đáng ghét!”

Bị người khác đột nhiên gọi thẳng tên họ, Phùng Mộng Thư ngẩn người. Trong thoáng chốc y quên luôn điều mình định nói.

“Nàng vừa nói gì?”

Bao nhiêu oán khí trong lòng Tống Mi lập tức bùng lên, vừa chua xót vừa tủi thân: “Chàng có bao nhiêu là hải đường, vậy mà ta trồng một chậu mẫu đơn thì đã sao? Nói đi nói lại, chàng chỉ là cố tình gây khó dễ với ta thôi!”

Phùng Mộng Thư nhíu mày: “Ta khi nào…”

Tống Mi dùng sức đẩy tung cửa sổ của tiểu các, hết cánh này đến cánh khác. Cuồng phong cuốn theo mưa bụi tràn vào. Hơi lạnh ẩm ướt ập thẳng vào mặt, mang theo một làn hương hoa nhàn nhạt.

Từ bất kỳ ô cửa nào nhìn ra ngoài, đều có thể thấy một màu xanh biếc trải dài. Đó là những cây hải đường trong Phục Hương Kính.

Không lâu sau khi tiếp quản khu vườn hoang này, Tống Mi đã cho người dời chúng tới đây. Khi ấy nàng còn chưa nghĩ ra nên sửa sang khu vườn thế nào, nhưng lại sớm quyết định phải trồng loại cây gì.

Những cây non gầy yếu năm nào giờ đã xanh tốt um tùm, cành lá xào xạc trong gió. Đợi đến tháng Ba năm sau, chắc hẳn sẽ được thấy hoa trắng phủ kín cành, biển hoa ngập tràn khắp viện.

Phùng Mộng Thư sống gần Phục Hương Kính suốt gần một năm. Đêm đông ngắm tuyết, ngày hè hóng mát, vậy mà chưa từng phát hiện ra điều ấy.

Rất ít người biết y thích hải đường, ngay cả Xuân Sinh cũng không biết.

Mà nàng chẳng rõ đã nghe được từ đâu, lặng lẽ để những cây hải đường ấy lớn lên thành dáng vẻ hôm nay.

Tống Mi mím môi, khóc đến tủi thân.

Rồi nghe thấy Phùng Mộng Thư khẽ nói: “Đừng khóc.”

Cánh tay y từ xa vươn tới, nhẹ nhàng lau nước mắt trước mặt nàng.
Hai mắt Tống Mi đẫm lệ mờ mịt.

Nàng nhìn Phùng Mộng Thư đang đứng cách mình vài bước, nghiến răng nghiến lợi.

Bỗng nhiên nàng túm lấy vạt áo hắn, kéo hắn lại gần rồi kiễng chân, ngay sau đó cắn mạnh một cái lên môi hắn rồi đẩy ra.

Hai người cãi nhau, dựa vào đâu chỉ có mình nàng chật vật như vậy?

Tống Mi vốn tưởng sẽ nhìn thấy vẻ kinh ngạc và chấn động trên mặt Phùng Mộng Thư.

Nhưng không có.

Trên gương mặt y chỉ hiện lên một cảm xúc khó gọi tên, như thể cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó.

Ngay giây tiếp theo, một bóng người mặc trường sam xanh đá phủ xuống trước mặt nàng, Phùng Mộng Thư khẽ ngậm lấy đôi môi nàng.

Tống Mi ngây người hồi lâu, cho đến khi người trước mặt đột ngột tách ra. Phùng Mộng Thư liên tiếp lùi về sau mấy bước, trên mặt y cũng là vẻ ngơ ngác và khiếp sợ giống hệt nàng.

Dưới hành lang, nơi bóng cây che khuất, vài người hoặc ngồi hoặc đứng, tụ tập một chỗ.

Đầu ngón tay Thái tử nhịp nhịp trên mặt bàn theo một tiết tấu đều đặn. Gương mặt như ngọc lạnh, tựa tuyết phủ sương mỏng.

Phía xa xa, hai bóng người quấn quýt bên nhau đã chuyển tới phía sau cửa sổ, không còn nhìn thấy nữa.

Trình Hóa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thỉnh tội: “Xin điện hạ thứ tội. Vì việc điện hạ hồi kinh không thể để người ngoài biết được, nên thần chưa nói rõ với Phùng Biên Tu là chuyện gì, chỉ nói mượn yến tiệc của y dùng tạm một chút. Xin điện hạ đừng trách tội người này vì hành vi mạo phạm.”

Ban đầu ông ta nghĩ nơi này kín đáo, thích hợp bàn chuyện.

Ai mà ngờ được Phùng Tử Ngộ và nương tử của y lại tới đây cãi nhau một trận long trời lở đất, rồi lại dây dưa hòa giải như vậy.

Thái tử nói: “Trình học sĩ quá lời rồi. Đây vốn là phủ của Phùng gia, bổn cung mới là vị khách không mời mà đến.”

Hắn nhắc lại chuyện vừa rồi bị gián đoạn: “Các đại thần trong triều hiện nay thế nào?”

Trình Hóa cung kính đáp: “Có Triệu Hoài thế tử tọa trấn, lại có hai vị đại nhân Trương Hiền và Vương Lang hiệp trợ, đã bắt giữ được hơn nửa số quan viên tham ô nhận hối lộ trong triều, đồng thời nắm giữ chứng cứ xác thực. Trước đây có Chương Dụ chống lưng, trong triều vẫn còn nhiều kẻ ôm tâm lý may mắn, không chịu thu tay. Hiện giờ Chương Dụ nổi loạn rồi bị điện hạ đích thân dẫn quân trấn áp, đám vây cánh còn lại đã không đáng lo ngại. Chỉ cần điện hạ hồi triều là có thể một lưới bắt hết.”

Thái tử gật đầu.

“Bọn họ không giỏi văn thư hồ sơ bằng ngươi. Những công việc ghi chép, chỉnh lý tài liệu này đều nhờ Trình học sĩ đã vất vả. Bổn cung ghi nhớ công lao của ngươi.”

Trình Hóa liên tục nói không dám nhận.

Ngẩng đầu lên, ông ta chợt thấy chén trà trước mặt Thái tử đã cạn, lập tức ân cần tiến lên, giành lấy bình trà từ tay nội thị bên cạnh để rót thêm.

Nhớ lại cảnh tượng xấu hổ vừa rồi, ông ta cố ý pha trò để hóa giải bầu không khí: “Nói mới nhớ, hương thơm của Tây phủ hải đường vốn rất nhạt. Không biết phải trồng bao nhiêu cây mới tạo thành được làn hương như thế này. Phùng Tử Ngộ đúng là lòng dạ sắt đá. Phùng nương tử chân thành đến vậy mà y vẫn chịu nổi…”

Vừa nói, Trình Hóa vừa mở nắp chén trà ra, nhìn vào bên trong, ông ta sững người. Nước trà trong chén đã được uống sạch không còn một giọt, ngay cả lá trà cũng chẳng còn sót lại.

Thái tử ngài ấy…

Lý Triều Ân nhận lấy chén trà từ tay Trình Hóa: “Trình học sĩ, việc dâng trà vẫn nên để nô tài làm.”

Trình Hóa gượng cười lui về: “Làm phiền Lý lệnh cung.”

Nhất thời chỉ còn tiếng nước trà róc rách rót xuống.

Trình Hóa cúi đầu đứng đó, đầu óc vận chuyển cực nhanh.

Một lúc sau, ông ta cười nói: “Thần chợt nhớ ra, năm nay điện hạ đã mười chín tuổi. Nghĩ cũng đáng tiếc, nếu không phải Chương Dụ làm loạn, năm ngoái điện hạ đã nên tuyển phi thành hôn rồi. Nhưng nghe nói Hoàng hậu nương nương đang chuẩn bị mở tiệc ngắm hoa, trong kinh có không ít khuê tú cố ý tham dự tuyển chọn, Trữ quân tuyển phi, xã tắc mới có thể ổn định. Thần xin được chúc mừng điện hạ trước.”

Thái tử liếc ông ta một cái thật sâu: “Trình học sĩ đúng là nhiệt tình. Tấm lòng ấy, bổn cung xin nhận.”

Trình Hóa vội vàng giải thích: “Thái tử tuyển phi là đại sự quốc gia. Thần quan tâm cũng là lẽ đương nhiên, tuyệt đối không…”

Thái tử đột nhiên cắt ngang: “Đem tỳ nữ kia dẫn tới đây.”

Lý Triều Ân ra hiệu. Một tỳ nữ bị trói chặt tay chân lập tức bị áp giải tới trước mặt mọi người.

Trình Hóa kinh hãi. Ông ta nhận ra đây chính là A Trĩ.

“Điện hạ, chuyện này…”

Lý Triều Ân giải thích: “Trong lúc Thái tử chờ Trình học sĩ, mấy người chúng ta phát hiện tỳ nữ này đang nghe lén.”

A Trĩ vừa khóc vừa dập đầu: “Quý nhân tha mạng! Nô tỳ chỉ đi theo nương tử và A Lang tới hầu hạ, tuyệt đối không hề nghe lén.”

Sắc mặt Trình Hóa lập tức thay đổi. Ông ta chợt cảm thấy đại sự không ổn.

“Những bí mật mà thần và điện hạ vừa bàn bạc… con nha đầu này đều đã nghe thấy rồi!”

Trình Hóa và Phùng Mộng Thư xem như có giao tình khá tốt. Nhưng trong tình huống trước mắt, cũng chỉ có thể hy sinh một tỳ nữ mà thôi.

Thái tử giơ tay lên. Mọi người lập tức im bặt.

Hắn bước đến trước mặt A Trĩ.

“Những chuyện vừa nghe được, ngươi có nói với người khác không?”

A Trĩ liều mạng lắc đầu: “Nô tỳ chết cũng sẽ không nói ra ngoài.”

Thái tử lại hỏi: “Nếu chủ nhân của ngươi muốn hỏi thì sao? Ngươi cũng không nói?”

“Nếu không nói, tức là phản bội người ấy.”

“Nếu nói, tức là phản bội bổn cung.”

A Trĩ sững người, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Cuối cùng, Thái tử khẽ cười: “Thả nàng ta đi.”

Không hiểu sao, trái tim đang treo lơ lửng của Trình Hóa càng nhấc cao hơn. Bao nhiêu lời muốn nói cứ nghẹn nơi cổ họng.

Cuối cùng ông ta chỉ có thể cẩn thận đáp: “Thái tử nhân từ.”

Lúc trời nhá nhem tối, tiệc nhỏ ở Phùng gia cũng tan cuộc.

Thái tử lên xe ngựa.

Lý Triều Ân cung kính nói: “Lang quân, tỳ nữ Phùng gia có mang lễ vật tới tiễn khách.”

Ngài đã tha cho nàng ta một mạng, vậy mà còn dám tìm tới tận cửa?

Nhưng sự thật lại không phải như vậy.

Tiểu tỳ nữ tên A Trĩ kia run run rẩy rẩy, chỉ là phụng lệnh chủ nhân mà đến.

Im lặng một lát, Thái tử ra lệnh cho người hầu vén rèm xe.

Tiểu nha đầu kia ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, hai tay dâng hộp thức ăn: “Gia chủ nói hôm nay chiêu đãi không chu đáo, nên đặc biệt chuẩn bị điểm tâm tặng các vị khách quý.”

Hộp thức ăn được mở ra, bên trong là một đĩa bánh đường. Những chiếc bánh trong suốt trắng ngần, bên trên phủ đầy đường sương.

Rèm xe buông xuống.

Thái tử không nhận.

Nhờ ánh đèn trước cửa phủ Phùng gia, Lý Triều Ân liếc nhìn xung quanh. Những vị khách ra về ai cũng được tặng một phần.

Xe ngựa chậm rãi tiến vào hoàng cung. Thị vệ nhìn thấy lệnh bài Đông Cung liền lập tức cho qua.

Thái tử đi thẳng tới Thừa Thiên Cung bái kiến phụ hoàng.

Hoàng đế đã muốn nghỉ ngơi. Ngài chỉ triệu kiến nhi tử qua tấm bình phong.

“Trẫm cũng không biết con đã trở về. Lại đột ngột như vậy, cũng không thấy con dâng tấu báo trước.”

Thái tử cúi người, trán chạm đất.

“Xin phụ hoàng thứ tội. Không phải nhi thần vô lễ. Thật sự là trên đường quá nhiều thích khách. Nhi thần nhiều lần nguy hiểm đến tính mạng. Nếu không dùng hạ sách này, e rằng giờ đây nhi thần đã là một thi thể rồi.”

Hoàng đế trầm ngâm: “Đề phòng thích khách thì thôi. Chẳng lẽ còn phải đề phòng cả phụ hoàng sao?”

Thái tử đáp: “Thích khách thần thông quảng đại, mọi tin tức nhi thần gửi đi đều bị chặn lại. Nhi thần không phải đề phòng phụ hoàng. Mà là đề phòng nghịch tặc trong triều.”

Giọng hắn tha thiết: “Nhi thần ở bên ngoài mấy tháng, không ngày nào không nhớ đến phụ hoàng. Bởi vậy mới tốc chiến tốc thắng, giết chết Chương Dụ rồi lập tức trở về Yến Kinh. Trước khi rời kinh, phụ hoàng bị phong hàn. Xa cách mấy tháng, không biết long thể hiện giờ đã khỏe chưa?”

Vừa nói, Thái tử vừa bước về phía trước vài bước, tựa như muốn tiến lại gần tấm bình phong hơn.

Hoàng đế bỗng lên tiếng: “Con đi gặp Hoàng hậu đi. Nàng cũng rất nhớ con.”

Thái tử dừng bước, quỳ xuống: “Nhi thần tuân chỉ.”

Rời khỏi Thừa Thiên Cung, Lý Triều Ân lập tức tiến lên nghênh đón.
Thái tử hỏi: “Mẫu hậu đã nghỉ chưa?”

Lý Triều Ân đáp: “Đèn đuốc trong Phượng Tảo Cung vẫn còn sáng.”

Thái tử suy nghĩ một lúc rồi đổi hướng quay về Đông Cung.

“Thôi, mẫu hậu cả ngày đã bận rộn việc hậu cung, không quấy rầy người nữa.”

Liên tục bôn ba nhiều ngày, Thái tử không kinh động bất kỳ ai trong Đông Cung, chỉ để Lý Triều Ân hầu hạ rồi nghỉ ngơi.

Mưa xuân vẫn chưa dứt. Hơi lạnh ẩm ướt len vào trong giấc mộng. Trong mơ lại hiện lên cảnh ban ngày ở hoa đình Phùng phủ.

Lý Triều Ân vừa nhìn hắn vừa lẩm bẩm: “Thái tử điện hạ, tỳ nữ Phùng gia này thật quá không hiểu quy củ.”

Ngoài chính bản thân hắn ra, người hiểu hắn nhất e rằng chính là tên nô tài này, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư của hắn.
Bề ngoài không động thanh sắc, nhưng chỉ vài câu dò xét là có thể xác nhận được ý nghĩ trong lòng người khác.

Nhìn y phục trên người cô gái kia, rõ ràng nàng không phải tỳ nữ.
Hắn không lên tiếng.

Lý Triều Ân lại nói tiếp: “Phùng Biên Tu năm nay mới hai mươi hai tuổi. Nghĩ thế nào cũng không thể có đứa con gái lớn như vậy được.”

Thiếu nữ kia trạc tuổi hắn, sao có thể là con gái của Phùng Mộng Thư.

Tóc nàng lại chưa búi kiểu phụ nhân, vẫn còn là thiếu nữ khuê các, có lẽ là muội muội của Phùng Mộng Thư.

Tên nô tài chết tiệt này rõ ràng biết hết mà còn cố tình giả ngu hỏi vặn lại.

Nếu không có loạn sự của Chương Dụ, năm ngoái hắn đã nên định hôn rồi.

Theo lệ thường, chỉ vài tháng nữa thôi hắn sẽ nghênh cưới Thái tử phi, đồng thời nạp thêm lương đệ.

Nếu nói Lý Triều Ân là hồ ly già, thì hai tiểu nội giám hắn ta dẫn theo chính là hai con hồ ly con. Vừa nghe đã hiểu ý sư phụ, lập tức phụ họa nịnh nọt:

“Phùng tiểu thư dung mạo như hoa như ngọc, đủ tư cách hầu hạ dưới thân điện hạ.”

Từ xưa đến nay, các đời Thái tử đều sẽ cưới một vị Thái tử phi xuất thân tương xứng, giỏi quản lý nội viện.

Hắn cũng không ngoại lệ.

Đối với hắn mà nói, nữ nhân chẳng qua chỉ là vật tô điểm mà thôi. Nhưng mỗi khi nhớ tới thân ảnh mềm mại yêu kiều trong màn mưa kia, hắn lại hiếm hoi sinh ra chút hứng thú.

Phùng gia tiểu thư dung mạo rực rỡ như đào lý. Tuy xuất thân có phần hơi thấp, nhưng nếu chỉ làm một thị thiếp để mua vui, gia thế quá cao ngược lại vẫn là phiền phức.

Ngay cả tên hạ nhân dẫn đường của Phùng gia đến trễ kia, lúc này nhìn cũng thấy thuận mắt hơn vài phần.

Thái tử hỏi: “Yến tiệc tối nay, Phùng tiểu thư có ra tiếp khách không?”

Tên hạ nhân kia lập tức dập đầu đến mức trán bật máu.

“Bẩm điện hạ, Phùng Biên Tu là con một trong nhà, không có huynh đệ tỷ muội. Trong phủ chỉ có một nữ quyến trẻ tuổi… Hôm nay người ngài gặp… là Phùng gia nương tử.”

Thái tử đột nhiên mở bừng mắt. Hắn ngồi bật dậy trên giường, hơi thở có phần gấp gáp. Lúc này mới nhớ tới phản ứng của Trình Hóa ban ngày.

Nghĩ đến đó, hắn không khỏi bật cười. Chẳng qua chỉ là một nữ nhân, vậy mà khiến Trình Văn Viễn phải tìm mọi cách dò xét tâm ý mình.

Hắn là Thái tử, là dòng dõi tôn quý. Chẳng lẽ còn có thể làm ra chuyện vượt quá bổn phận với thê tử của thần tử hay sao?

Chẳng qua chỉ là một nữ nhân thôi.

Thái tử khẽ cười nhạt. Ánh mắt nhìn ra ngoài màn trướng.

Mưa xuân vẫn lặng lẽ rơi. Rõ ràng đang là mùa xuân, thế nhưng mỗi một hơi thở hít vào thở ra lại nóng như than hồng cháy âm ỉ.
Thời tiết năm nay quả thật khác thường.

Hắn kéo nhẹ cổ áo, bỗng cảm thấy nơi giữa hai chân có gì đó bất thường.

Vén chăn mỏng lên. Nhờ ánh sáng còn sót lại ngoài cửa sổ chưa hoàn toàn tắt hẳn, hắn nhìn thấy dưới thân mình…

Một mảnh hỗn độn.

error: Content is protected !!