Chương 4
Nửa đêm, Tống Mi tỉnh giấc.
Trong phòng tối mờ, nhìn không rõ lắm. Tống Mi cúi đầu, cố gắng phân biệt đâu là giường đâu là đất, nhẹ tay nhẹ chân ngồi dậy rồi bước xuống. Thế nhưng thứ nàng chạm phải lại không phải mặt giường cứng ngắc, mà là một vật thể mềm mại và ấm áp.
Cùng lúc đó, phía trên truyền đến một tiếng rên khẽ.
Đó là tay của Phùng Mộng Thư!
Tống Mi vội vàng tránh ra, luống cuống tay chân xoa xoa chỗ vừa bị mình giẫm phải trên tay y .
Cũng may Phùng Mộng Thư ngủ rất say, không bị đánh thức.
Tống Mi ghé sát lại, dùng giọng thì thầm xin tha: “Xin lỗi nha~”
Phùng Mộng Thư hoàn toàn không có phản ứng.
Ngược lại, đôi nến đỏ ở gian phòng ngoài sáng đến chói lóa. Đột nhiên nhìn gần như vậy còn thấy hơi nhức mắt, nàng phải nhìn một lúc lâu mới quen.
Sáp nến đã đọng thành hai đống dưới chân nến, nhưng thân nến vẫn còn khoảng một nửa chưa cháy hết. A Trĩ từng nói nến hoa chúc phải cháy hết cùng nhau mới tốt, nhưng nàng nhìn thế nào cũng thấy cây bên trái dường như lại ngắn hơn một chút.
Đúng lúc này, chẳng biết từ đâu thổi tới một luồng gió lạnh, làm ngọn lửa lay động không ngừng. Tống Mi vội vàng dùng thân mình chắn lại, đáng tiếc chẳng có tác dụng bao nhiêu.
Chất lượng nến thời cổ đại hình như không được tốt lắm. Thật sự có thể cháy cùng nhau tới sáng sao?
Tống Mi lo lắng đưa tay che chở hai ngọn nến mong manh.
“Đang làm gì vậy?”
Một giọng nói bất ngờ vang lên phía sau.
Tống Mi giật nảy mình: “Chàng đi lại sao không có tiếng động gì hết vậy?”
Phùng Mộng Thư thuận tay khoác áo ngoài lên người nàng: “Là nàng quá ồn ào, lại còn chê người khác yên lặng à.”
Tống Mi nhớ tới cú giẫm chân vừa rồi, lắp bắp nói: “Xin lỗi.”
Phùng Mộng Thư không đáp, chỉ cúi đầu tìm gì đó bên cạnh. Đến khi ngẩng lên, trong tay y đã cầm một chiếc kéo, ra hiệu cho nàng đưa tay ra.
“Lại đây.”
Lại đây cái gì?
Tống Mi do dự nhìn ánh nến: “Nhưng mà…”
Phùng Mộng Thư dường như khẽ cười một tiếng. Y rất ít khi cười, nụ cười ấy giống như gợn nước lan trên mặt hồ, thoáng qua rồi biến mất.
Dưới sự dụ hoặc của sắc đẹp, tay chân Tống Mi lập tức không còn nghe lời mình nữa, để mặc Phùng Mộng Thư nhét chiếc kéo vào tay.
Y nắm lấy tay nàng, cùng nàng cắt ngắn phần tim nến đã cháy dài.
Ngọn nến lúc sáng lúc tối run rẩy một hồi, vậy mà thật sự ổn định trở lại.
Làm thế nào vậy?
Tống Mi ngẩn người ngẩng đầu nhìn đối phương, vừa nhìn liền không dời mắt nổi. Cổ nhân quả nhiên không lừa nàng, mỹ nhân dưới ánh đèn càng ngắm càng có hương vị, huống chi đây còn là một mỹ nhân cổ đại chính hiệu.
Phùng Mộng Thư tức giận nhìn nàng: “Nhìn ta làm gì?”
Tống Mi hết sức thành thật: “Nhìn chàng đẹp đó.”
Không biết từ lúc nào hai người lại hôn nhau. Trong lúc dây dưa, cả hai nghiêng ngả ngã lên chiếc sập.
Lần này Tống Mi nhớ rất rõ, là Phùng Mộng Thư chủ động trước.
Nàng vẫn còn nhớ đôi nến hoa chúc kia: “A Trĩ nói… không được dập tắt, phải canh chừng… lỡ như đổ…”
“Sẽ không đổ.”
Khó khăn lắm nàng mới có được chút thời gian thở dốc: “… Sao chàng lại nóng như vậy? Có phải bị phong hàn không…”
“Không phải.”
Y đè bàn tay đang đặt trên trán mình xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Tống Mi cảm thấy chắc chắn là phong hàn rồi. Từ trước khi ngủ y đã như vậy, cả người nóng hầm hập, nóng đến mức khiến người khác cũng không chịu nổi.
Thật ra hôm nay nàng có nấu canh đại bổ, chỉ vì đang giận dỗi nên không cho người mang tới. Bây giờ chắc vẫn còn để trong bếp, hâm nóng lên là uống được liền.
Nàng định xuống giường đi tìm, lại bị giữ chặt bên hông không cho đi. Hơi thở bỗng nghẹn lại, Tống Mi khó nhịn siết chặt màn giường: “Không phải… cần phải từng bước một sao…”
Trong cơn mê mê hồ hồ, Tống Mi cảm thấy có gì đó không đúng. Ý định ban đầu của nàng đâu phải như vậy. Vốn dĩ nàng cho rằng mình sắp bắt đầu một mối tình, nhưng Phùng Mộng Thư dường như hoàn toàn không có ý từ từ tiến tới.
Sau khi nghe câu nói kia vào ban ngày, đầu óc Tống Mi như hồ nhão. Ăn tối xong nàng cứ đứng ngoài cửa mãi. A Trĩ bảo nàng vào phòng, nàng không chịu. Mãi đến khi Phùng Mộng Thư trở về, nghi hoặc hỏi một câu, nàng mới không được tự nhiên bước vào.
Vào phòng rồi, Phùng Mộng Thư ngồi trước án thư viết chữ. Tống Mi ngồi cách xa đọc sách, nhưng thực ra một trang cũng không đọc nổi.
Cho đến khi A Lục bên cạnh Phùng mẫu đến tìm, Phùng Mộng Thư đi ra ngoài rất lâu chưa quay lại. Tống Mi mới lén thở phào một hơi, vội vàng gọi A Trĩ chuẩn bị nghỉ ngơi, chỉ để lại cho y một ngọn đèn.
Phùng Mộng Thư thông minh như vậy, nhất định phải hiểu ý nàng chứ. Nhưng người này lại không hiểu!
Vừa lên giường đã xoay người nàng lại, khiến Tống Mi lúc đó đến cả giả vờ ngủ cũng quên mất.
Giống như lúc này, cả người y nóng rực áp sát nàng, hoàn toàn không cho nàng chút chuẩn bị nào, như thể đang gấp gáp vô cùng.
Cùng với hơi nóng ấy ập tới còn có nguồn năng lượng cuồn cuộn không ngừng. Dường như có một luồng sức mạnh đang va đập loạn xạ trong cơ thể y, không tìm được chỗ phát tiết, cuối cùng chỉ có thể trút lên người nàng.
Lúc như thế này, y như biến thành một người khác. Hoàn toàn không giống vị tú tài thư sinh áo mũ chỉnh tề, phong độ nhẹ nhàng ban ngày.
Cả người Tống Mi đều cảm thấy kỳ lạ, không nói rõ được là khó chịu hay dễ chịu. Nàng đưa tay đẩy người này: “Phùng Mộng Thư…”
Cuối cùng y cũng chịu dừng lại một chút. Hiếm khi có kiên nhẫn nói chuyện, nhưng vừa mở miệng lại là giáo huấn: “Nương tử nhà ai lại dám gọi thẳng tên họ trượng phu mình như nàng vậy? Nàng nên gọi ta là lang quân, còn mình phải tự xưng là thiếp.”
Tuy là giáo huấn, nhưng cũng không hề có ý trách phạt, chỉ là nói xong một câu như vậy, y lại lần nữa chặn môi nàng.
Sáng sớm tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn.
Tống Mi trở mình, lén hé mở một mắt.
Tỳ nữ đang chờ ở bên ngoài, còn Phùng Mộng Thư thì tự mình thay y phục. Qua lớp màn lụa, bóng dáng y hiện lên mờ ảo.
Có lẽ y cho rằng nàng vẫn chưa tỉnh nên rất tự nhiên cởi áo trong, để lộ bờ vai mỏng mà săn chắc. Mơ hồ có thể thấy đường nét vòng eo thon gọn, lúc vươn tay lấy bộ y phục mới, cơ bắp trên cánh tay khẽ căng lên…
Rồi y quay đầu lại!
Tống Mi vội vàng nhắm mắt.
Ánh mắt Phùng Mộng Thư dừng lại ở phía này một lát rồi thu về. Một lúc sau, tiếng bước chân rời đi vang lên rất khẽ.
Bên trong màn lụa, Tống Mi mở mắt, thở phào nhẹ nhõm. Rồi nàng chợt nhớ ra điều gì đó, vén chăn lên, cúi đầu nhìn bản thân một chút, hai má chậm rãi đỏ bừng.
Rõ ràng nhìn y cũng không đến mức cường tráng lắm, sao lại khỏe như vậy chứ. Còn cái miệng kia nữa…
Bây giờ nhớ lại, trong miệng nàng dường như vẫn còn cảm giác mềm ấm cùng chút tê dại chưa tan.
Mặc quần áo xong, Tống Mi mới nhớ tới Phùng mẫu, vội vàng chạy ra ngoài.
Thanh âm của Phùng Mộng Thư từ phía sau án thư chậm rãi truyền tới: “Ta đã nói với mẫu thân rồi, hôm nay chúng ta tự dùng bữa.”
A Trĩ khổ sở nói: “Nương tử, sáng nay lão phu nhân sai người nhắn lại, giờ Thìn phải cùng người đến chùa dâng hương.”
Bây giờ…
Đã là giờ Thìn rồi!
Tống Mi lại định chạy ra ngoài, bỗng nhiên nhớ tới lần trước bị phạt chép sách, nàng còn chưa động được một chữ nào!
Phùng mẫu nhất định sẽ kiểm tra bài tập!
Một bàn tay đưa tới, những ngón tay thon dài sạch sẽ đang cầm một xấp giấy dày cộm.
“Cầm đi đưa cho mẫu thân.”
Phùng Mộng Thư vậy mà lại làm bài tập giúp nàng!
Tống Mi kích động hôn y một cái: “Cảm ơn!”
Vành tai Phùng Mộng Thư lập tức đỏ lên, nhưng vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt, bình tĩnh nói: “Còn ra thể thống gì nữa? Mẫu thân vẫn đang đợi nàng đấy.”
Tống Mi vui vẻ nhảy chân sáo rời đi. Phùng Mộng Thư ra hiệu bằng ánh mắt, A Xuân lập tức xách hộp đồ ăn đuổi theo sau. Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại một mình Phùng Mộng Thư, y khẽ mỉm cười, nhưng ngay sau đó sắc mặt bỗng thay đổi, thân hình đột nhiên lảo đảo.
Một người từ phía sau cánh cửa bước ra, kịp thời đỡ lấy y.
“Lang quân, người không sao chứ?”
Phùng Mộng Thư sắc mặt tái nhợt, quay đầu nhìn lại. Người tới chính là A Lục, tỳ nữ bên cạnh Phùng mẫu.
Phùng mẫu lật giở từng trang giấy, ngẩng đầu nhìn nàng, dáng vẻ chẳng khác nào một chủ nhiệm lớp đang chấm bài rồi săm soi học sinh.
Tống Mi ngồi ngay ngắn, căng thẳng chờ đợi, cuối cùng nghe được một câu: “Không tệ.”
Trái tim treo lơ lửng lúc này mới hạ xuống, nhưng ngay sau đó lại nghe thêm một câu: “Lần này dẫn con đến chùa, chính là để thỉnh một pho Tống Tử Quan Âm về nhà.”
Da đầu Tống Mi lập tức tê rần. Nàng mới chỉ nghĩ tới chuyện yêu đương, Phùng Mộng Thư đã nghĩ tới chuyện kia, còn Phùng mẫu thì còn bỏ xa cả hai người cả một quãng, trực tiếp nghĩ tới chuyện sinh con luôn rồi.
Theo Phùng mẫu bước vào đại điện Phật đường, dưới sự ra hiệu của bà, Tống Mi quỳ xuống hành lễ Phật. Trong lòng nàng âm thầm lẩm nhẩm: “Mẫu thân nói gì cũng không tính, đừng bắt con sinh con!”
Gương mặt Phùng Mộng Thư bất chợt hiện lên trong đầu, Tống Mi do dự một chút rồi bổ sung: “Nếu thật sự phải sinh… thì xin hãy để con được mẹ tròn con vuông, hơn nữa nhất định phải là ba bốn năm nữa mới sinh!”
Bái Phật xong, Phùng mẫu tới hậu viện tìm đại sư đàm đạo Phật pháp. Nhân lúc hai người trò chuyện chăm chú, Tống Mi lặng lẽ lui khỏi thiền phòng, chuồn đi tìm A Trĩ.
Khó khăn lắm mới có dịp tới chùa, nàng còn muốn đi tìm Kim nương nương!
A Trĩ đã đợi ở cửa nhỏ được một lúc, vừa thấy nàng liền lắc đầu: “Nương tử, tì đã hỏi mấy vị sư phụ rồi, không ai nghe nói tới người này cả.”
Nhưng lão ma ma ở Tống phủ từng nói Kim nương nương đang ở trong chùa, chỉ là cụ thể là ngôi chùa nào thì bà đã tuổi già lú lẫn, không nhớ nổi nữa.
Có điều đây là ngôi chùa lớn nhất toàn bộ Yến Kinh. Dù Kim nương nương không ở đây, ít nhất cũng phải có người biết tin tức của bà mới đúng.
Tống Mi vẫn vô cùng tin tưởng: “Hỏi thêm đi, biết đâu lại có.”
A Trĩ khó hiểu: “Kim nương nương rốt cuộc là người thế nào vậy?”
Lão ma ma từng kể rằng Kim nương nương nắm giữ ánh sáng nhật nguyệt trong tay, chỉ cần giơ tay chỉ một cái là ánh sáng sẽ tụ lại thành cột.
Lúc mới xuyên tới đây, Tống Mi từng chạy khắp Tống phủ để tìm cách trở về. Nghe lão ma ma kể chuyện cho đám tiểu đồng và hạ nhân trong phủ nghe, nàng lập tức phản ứng lại.
Đó chẳng phải là đèn pin sao?
Kim nương nương hẳn là người giống nàng, cũng đến từ cùng một nơi. Hơn nữa bà còn từng thay đổi tính tình chỉ sau một đêm, đúng là biểu hiện điển hình của người xuyên không.
Tống Mi khẳng định chắc nịch: “Bà ấy là đồng hương của ta.”
“Hoàng huynh, đồng hương là gì vậy?”
Hoa Dung tựa người trên gác, quay đầu hỏi.
Thái tử ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, vẫn chuyên tâm chép kinh Phật: “Hoàng muội sinh ra đã có tài nghe xa như Sư Khoáng, đáng ra nên vào Tra Xét Ty* làm mật thám, chuyên nghe lén góc tường mới phải.”
*cái này tui có dò, Tra Xét Ty này khác với Đô Sát Viện, tùy vào chủ quản của ty này là người thuộc bộ nào thì nó sẽ có những tên khác. Nếu thuộc hình bộ thì nó có tên là Tra Hình Ty, nếu thuộc Đại Lý Tự thì sẽ gọi là Thẩm Hình Ty, còn nếu Cẩm Y vệ của Thiên Tử thì nó sẽ có tên là Bắc Trấn Phủ Ty, chỗ này Thái tử chỉ là nói chuyện bâng quơ, không chỉ rõ là bộ phận này ở triều đại này chủ quản thuộc bộ nào nên tui dịch thành Tra Xét Ty cho nó dễ hiểu và dân dã nhé.
Lý Triều Ân đứng hầu bên cạnh đáp: “Hồi công chúa, đồng hương là chỉ những người dân xuất thân từ cùng một nơi.”
Hoa Dung nói: “Cùng một nơi sao? Người này là thứ nữ của Hộ bộ Lang trung Tống Sĩ Thành, vậy nàng phải là đồng hương với Tống Sĩ Thành mới đúng. Sao lại có thể là đồng hương với một người chưa từng gặp mặt được?”
Thái tử chép xong kinh Phật, thu lại chỉnh tề rồi đứng dậy. Một thân bạch y như tuyết.
“Nếu hoàng muội không có việc gì, vẫn nên sớm hồi cung đi. Đừng ở đây quấy nhiễu ta thanh tu.”
Nói xong, Thái tử không cho người theo hầu, tự mình ôm quyển kinh đi xuống gác tìm phương trượng.
Hoa Dung im lặng một lát rồi hỏi Lý Triều Ân: “Hoàng huynh thích nàng sao?”
Lý Triều Ân chỉ cười: “Nô tài không dám phỏng đoán tâm ý của điện hạ.”
Hoa Dung nghĩ ngợi một lúc, bỗng nhiên bật cười, thuận tay đẩy thứ gì đó bên cạnh xuống.
Lý Triều Ân trợn tròn mắt. Từ độ cao như vậy rơi xuống…
Bên dưới còn có cả Thái tử nữa mà!
Tống Mi đang cùng A Trĩ bàn bạc kế hoạch tìm người, bỗng thấy A Trĩ đột nhiên đứng thẳng người đầy căng thẳng.
Nàng tưởng Phùng mẫu đi ra, cũng theo bản năng ngồi thẳng lưng, ngoan ngoãn ngẩng đầu.
Lần trước chỉ vì giẫm chân lên tảng đá mà nàng đã bị Phùng mẫu mắng cho một trận, nếu tái phạm lần nữa chắc chắn lại phải chép sách.
Cho đến khi một góc tay áo trắng lướt qua trước mắt, Tống Mi mới phát hiện người tới không phải Phùng mẫu.
Thật là, A Trĩ làm gì mà kinh hãi như vậy chứ?
“Nương tử cẩn thận!”
Nghe thấy một tiếng xé gió rất khẽ, Tống Mi theo bản năng ngẩng đầu. Một vật gì đó đang từ trên cao rơi xuống.
Không ổn rồi, vật rơi từ trên trời!
Trước mắt chợt hiện lên một mảng trắng, là người vừa đi ngang qua kia đưa tay ra.
Tiếng xé gió lập tức dừng lại.
Hắn đã đỡ được.
Yến Kinh có rất nhiều hòa thượng và đạo sĩ để tóc tu hành. Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy người này, Tống Mi cũng cho rằng hắn là một vị tu sĩ ở đây.
Đặc biệt là gương mặt ấy, sinh ra đã mang vẻ từ bi. Nơi đuôi mày còn có một nốt ruồi nhỏ, tuy vị trí không đúng lắm, nhưng lại càng khiến hắn giống người xuất gia hơn.
Tống Mi vẫn còn chưa hoàn hồn sau cơn sợ hãi, lại bị dung mạo ôn nhuận như ngọc của người trước mặt làm kinh diễm.
Những cánh hoa đỏ phủ đầy đầu vai đối phương. Vừa rồi hắn còn cứu nàng. Trong lòng không khỏi sinh thêm vài phần thân thiết, nàng chân thành nói: “Đa tạ.”
Vị sư phụ kia nhìn nàng một cái, ánh mắt chỉ lướt qua rất nhanh, sau đó ngẩng đầu nhìn lên gác. Tống Mi cũng nhìn theo, chỉ thấy một bóng dáng nữ tử thoáng hiện rồi biến mất.
Tiếp đó có một người vội vã chạy xuống xin lỗi: “Tiểu thư nhà nô bướng bỉnh, đã làm liên lụy nương tử. Nô đáng chết.”
Người kia thậm chí còn quỳ xuống nhận lỗi.
Tống Mi thật sự không chịu nổi cảnh này, nhưng cũng rất tức giận: “Vứt đồ từ trên cao xuống tuy là vô ý, nhưng nếu làm người khác bị thương thì chính là cố ý hại người, phải bị trị tội. Ngươi không nên xin lỗi ta, mà nên xin lỗi vị sư phụ này mới đúng.”
Vị sư phụ dường như cũng rất không vui, phất tay áo rồi vội vàng rời đi.
Gia phó của vị tiểu thư kia lập tức đuổi theo.
Tống Mi cũng muốn chạy theo, nhưng A Trĩ kéo nàng lại, do dự nói: “Nương tử, đừng đi nữa. Lão phu nhân còn đang đợi người.”
Lúc này Tống Mi mới nhớ ra Phùng mẫu vẫn đang chờ mình, vội vàng chạy về phía thiền phòng, vừa chạy vừa nói: “Ta nhớ trong hộp đồ ăn vẫn còn ít điểm tâm. Ngươi giúp ta mang tới cho vị sư phụ ấy nhé. Người ta đã cứu chúng ta, chỉ nói một câu cảm ơn thôi thì ta thấy không yên lòng.”
Thái tử ngồi trong xe ngựa, sắc mặt lạnh như băng sương.
Có cung nhân quỳ dưới đất nâng gương cho hắn soi, lại có cung nhân đang cẩn thận lau nước trên tay áo hắn.
Thứ vừa rồi Hoa Dung ném xuống là một chiếc khăn gói đầy cánh hoa.
Nàng ta đã tự tay lựa từng cánh trong rừng đào, tỉ mỉ ngắt xuống từng chút một. Sương sớm trên cánh hoa còn chưa khô hẳn. Cánh hoa ẩm ướt được bọc trong khăn, nhìn từ xa như một bọc lớn rất dọa người, nhưng thực chất chỉ cần chạm nhẹ là đã tản ra. Những cánh đào hồng phấn rơi xuống giữa không trung hoàn toàn không có sức sát thương.
Thái tử trong lòng phiền loạn, đẩy cung nhân ra: “Lui xuống.”
Đám cung nhân run rẩy quỳ sang một bên.
Thái tử nhìn chính mình trong gương. Đầu vai phủ đầy cánh đào, nửa bên tay áo còn loang lổ vệt nước, trông thật chật vật không chịu nổi.
Lúc này, bên ngoài vang lên giọng của Lý Triều Ân: “Điện hạ, tỳ nữ của Phùng gia cầu kiến.”
Thái tử ra lệnh vén rèm xe. Vẫn là chiếc hộp thức ăn giống lần trước.
Mở ra, bên trong cũng vẫn là loại đường bánh ấy.
Ngay trước mặt tỳ nữ kia, Thái tử gắp một miếng bánh cho vào miệng, nhưng vừa chạm lưỡi đã nhổ ra.
Hắn lau khóe môi, lạnh nhạt nói: “Nói với nương tử nhà ngươi rằng, lòng tốt của nàng bổn cung xin nhận. Nhưng bổn cung không thích những thứ quá ngọt ngấy như thế này.”
Hoa Dung lúc này mới thong thả đi tới, cúi đầu nhận lỗi.
Đúng lúc ấy, Phùng phu nhân cùng con dâu từ biệt đại sư, chuẩn bị xuống núi.
Hoa Dung nhìn Tống Mi bên ngoài rèm xe, như vô tình nói: “Hoàng huynh, Tống nương tử đã là phụ nhân có chồng rồi nhỉ? Trách muội trí nhớ kém, vừa rồi nhìn thấy dấu vết trên cổ nàng mới chợt nhớ ra.”
Thái tử im lặng một lúc rồi hỏi: “Dấu vết gì?”
“Dấu hôn.”
Trong xe lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Ngoài sơn môn, tiếng ngựa hí vang lên.
Phùng phu nhân đã lên xe ngựa. Tống Mi xách váy, đang chuẩn bị bước lên chiếc xe phía sau.
Thái tử nhắm mắt lại, thản nhiên phân phó: “Cho xe đâm tới đi.”