Chương 6
Thánh Thượng gần đây không biết là bị chuyện gì vướng thân, hoặc là đã ở Thái Cực cung tìm được tân mỹ nhân, liên tiếp mấy ngày đều không có ý định đặt chân tới đạo quán.
Nữ quan bên cạnh Trịnh Ngọc Khánh có chút sốt ruột, thử thăm dò hỏi phu nhân có muốn đưa vài thứ vào cung, nhắc nhở Thánh Thượng một chút hay không.
Nhưng bản thân Trịnh Ngọc Khánh lại dường như bát phong bất động, đến một sợi tóc đen cũng không nỡ cắt gửi cho hoàng đế, càng đừng nói đến việc tự tay thêu thùa thứ gì để gửi gắm tương tư.
Nàng ở cùng Thánh Thượng cũng đã hai tháng, tuy thời gian chung đụng không nhiều, nhưng cũng ít nhiều hiểu được vị hoàng đế này.
Sự sủng ái của Thánh Thượng đối với nàng, chẳng qua là vì dung mạo và thân thể nàng, mà loại cấm kỵ vụng trộm cùng cảm giác chinh phục một nữ tử, lại là thứ mà chính phi đứng đắn không thể nào cho được.
Chính là cái gọi là thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, trộm không bằng trộm không được.
Hiện tại nàng đã nhu thuận đi theo đối phương, lại mang thai không thể thị tẩm, thậm chí không lâu nữa còn sẽ trở thành phi tần của Thánh Thượng, loại cảm giác mới mẻ cùng thần bí kia tự nhiên cũng tiêu tan, y liền đi nơi khác tìm vui.
Nhưng y có đến hay không, nói thật nàng cũng không mấy để ý, người không đến ngược lại càng khiến nàng nhẹ nhõm tự tại hơn.
Lật Dương trưởng công chúa đại khái đã từ bóng ma cung biến kia thoát ra, Ngọc Hư điện lại náo nhiệt trở lại, yến tiệc như thường.
Phong khí đương thời vốn cởi mở, dù là phi tần cũng không cần quá mức tránh né ngoại nam, cho nên tuy thỉnh thoảng vẫn có nam tử ngoài cung tham dự, cũng thường mời Trịnh Ngọc Khánh ghé qua.
Hiện tại Trịnh Ngọc Khánh đang mang thai, không cho phép uống rượu, cũng không nên uống nhiều trà.
Lật Dương trưởng công chúa chỉ khi yến tiệc đến lúc cao hứng, mới khuyên nàng uống một ít rượu ngọt, ngoài ra đều tùy nàng.
Có lẽ là ban ngày nghĩ gì, ban đêm mộng thấy cái đó.
Một ngày nọ, sau khi đã tận hứng với một buổi yến tiệc đêm, Trịnh Ngọc Khánh đã buồn ngủ mệt mỏi, tắm gội xong liền thay áo ngủ lên giường, đến cả việc buổi tối đọc vài mẩu chuyện nhỏ trong sách cho đứa trẻ trong bụng nghe cũng không còn sức.
Trước kia thái y do Thánh Thượng phái tới nói nàng ưu tư quá nặng, đêm ngủ không yên, thường kê cho nàng thuốc an thần giúp ngủ ntgon.
Mỗi lần uống xong liền ngủ sâu không mộng mị, hoàn toàn không nhớ gì trong mộng.
Nhưng hiện tại đã có hài tử, dù Thánh Thượng dặn lấy phu nhân làm trọng, nhưng từ đó về sau, trên bàn nàng không còn thấy thuốc an thần nữa.
Đêm nay, nàng dường như lại mơ.
Mưa thu lất phất, một màn thu ý bao phủ.
Nàng ngồi ở cuối hành lang, dựa vào cột son, đưa tay ra cảm nhận cái lạnh của mùa thu.
Tiếng chuông xa xa vang vọng, trong màn mưa mờ mang theo vài phần thiền ý.
Hạt mưa nhỏ rơi xuống lá trúc trong vườn, phát ra tiếng xào xạc.
Nhưng âm thanh lớn hơn, dồn dập hơn, lại như từ tiểu đình giữa hồ truyền tới.
Nàng không tự chủ được mà đi về phía đình giữa hồ.
Chuông bạc nơi vạt áo vang lên thanh thúy, làm kinh động nam tử đang cầm dao khắc, trầm tư trong đình.
Hắn ngày thường thích mặc huyền y, nhưng vì nàng thích nhìn lang quân mặc sắc nhạt thanh nhã, mới đổi sang áo trắng, trên mặt vải thêu cành trúc đen, khiến người vốn lạnh lẽo cũng dịu đi vài phần, ở trong chùa cũng không quá đột ngột.
“Điện hạ ở đây làm gì?”
Lúc này nàng dường như cũng không quá sợ hắn, lại gần nhìn thêm một chút, tựa như có điều khó nói:
“Ta nghe mấy vị phu nhân đến chùa dâng hương nói, ngươi sắp phải hồi kinh.”
Nàng dừng một chút, do dự nói: “Nghe nói năm nay trong cung đã sai hoa điểu sứ đi khắp nơi tuyển mỹ nhân, cậu ta lại bắt đầu tìm người gả ta đi.”
Thái giám chuyên chọn mỹ nhân cho Thánh Thượng được gọi là hoa điểu sứ.
Đương kim thiên tử ba mươi bảy tuổi, đang độ tráng niên, nghe nói hậu cung phi tần vô số, nhưng vì nguyên hậu mất sớm, nên vẫn để trống vị trí trung cung.
Được vào cung hầu hạ Thánh Thượng cũng không hẳn là chuyện xấu.
Nhưng nữ tử dân gian được tuyển vào đa phần chỉ làm cung nữ hầu hạ, rất ít người có thể leo lên cao, cũng khó lòng thoát đi.
Tin tức lan ra, dân gian lén gả cưới rất nhiều, nhà họ Trịnh cũng không ngoại lệ.
“Khâm sai đã xong việc, ta tự nhiên phải hồi kinh phục mệnh với Thánh Thượng.”
Trong mộng, khi đối diện nàng, Tiêu Minh Tắc vẫn mang vài phần ý cười.
Hắn nhìn chuông bạc nơi váy thiếu nữ, cười hỏi:
“Âm Âm, sao chỉ khi gặp ta thì nàng mới mang đồ ta tặng? Là không thích sao?”
Nàng lúc này trong lòng đầy lo lắng về tương lai, hoàn toàn không có tâm trí đoán ý của đối phương, cũng không cười phản bác câu “ngươi sao biết lúc không gặp ta thì ta mặc thế nào”, chỉ thành thật đáp:
“Cậu nói thứ này dường như không đoan trang, nghe vào khiến người ta tâm phiền khí bạo, ngày thường ta đâu dám mang?”
Thẳng đến hôm qua, nàng mới rõ ràng, cậu cùng mợ vốn dĩ đã biết chuyện nàng lén qua lại với Tam hoàng tử, chỉ là ngày thường giả câm giả điếc, thậm chí còn tận lực che giấu, đối với chuyện của nàng chẳng hề để tâm.
Nhưng hiện tại nghe đồn Tam hoàng tử sắp hồi kinh phục mệnh, trong cung lại phái hoa điểu sứ xuống, phía bên Tam hoàng tử vẫn không có động tĩnh gì, bọn họ vô luận thế nào cũng không thể tiếp tục giả vờ nữa.
Hắn rốt cuộc là thật lòng, hay chỉ là trò chơi trong bụi hoa—
Trịnh Ngọc Khánh trước kia tuy cũng mong muốn gặt được một mối hôn sự tốt, nhưng lại quá tự phụ dung mạo, chưa từng nghĩ có một ngày mình phải chủ động mở miệng, hỏi một lang quân có muốn cưới mình hay không.
Các tỷ muội của nàng khi thành thân, đều là nhà trai đến cầu hôn trước.
Nữ lang mở lời trước, quả thật quá đỗi thẹn thùng.
Nàng xấu hổ đến nghiêng đầu nhìn mưa gió lạnh lẽo ngoài kia, lòng rối như tơ vò:
“Điện hạ hồi kinh vốn là lẽ đương nhiên, nhưng điện hạ có từng nghĩ ta nên xử trí thế nào chưa?”
“Ta tự biết thân phận thấp kém, không xứng với hoàng gia, nhưng nếu điện hạ thích ta, ta cũng thích điện hạ… tóm lại vẫn mong có thể làm chính thất của người mình vừa ý…”
Trịnh Ngọc Khánh lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt vừa có chờ đợi, lại ẩn chứa sợ hãi:
“Ca ca tốt, rốt cuộc ngươi có cưới ta hay không?”
Hiện giờ người đến cầu hôn nàng không phải ít, cũng có không ít gia đình thư hương, hoặc phú hộ một phương.
Tuy không tôn quý bằng hoàng tử, nhưng với nàng mà nói, chưa chắc không phải một nơi nương thân tốt.
Khăn trong tay nàng bị siết chặt.
Đêm qua mợ lần đầu cùng nàng trò chuyện suốt đêm, phân tích rõ ràng lợi hại trong chuyện hôn nhân.
Tam điện hạ muốn người, bọn họ không dám không cho.
Bất luận là chính phi hay trắc phi, tương lai cũng có thể đặt một chân vào vòng quan hệ với vương phủ.
Nhưng nếu Tam điện hạ căn bản không có ý định mang nàng về kinh, thì trong nhà chỉ có thể chọn cho nàng một mối khác, không thể để nàng vì một kẻ không nắm được mà thành ra nhìn thấu hồng trần đi xuất gia.
Trong những lời ấy, có bao nhiêu là vì họ, bao nhiêu là vì nàng—
Trịnh Ngọc Khánh trong lòng cũng hiểu rõ.
Nhưng những lời đó cũng khiến nàng tỉnh ra.
Tình cảm thiếu nữ ban đầu vốn thuần túy.
Ngày đó thứ sử mở tiệc, Tam hoàng tử tuân theo thánh mệnh đi tuần tra Giang Nam rồi tham gia hội đánh mã cầu.
Vì thứ sử phu nhân có giao tình với mẫu thân của vị hôn phu của nàng, nên nàng cũng có thể dự tiệc, coi như là cơ hội lén nhìn dung mạo vị hôn phu tương lai.
Thậm chí còn cùng các nữ lang khác ném trái cây, cũng cẩn thận tránh né vị tôn quý nhất trên sân.
— Dù sao Tam điện hạ lòng dạ rộng rãi, ánh mắt cao, sẽ không để ý đến những nữ tử địa phương này, cũng không so đo với họ.
Nhưng loại uy nghi của thiên gia không cần giận mà vẫn khiến người e sợ ấy, rốt cuộc vẫn khác với những thiếu niên lang mà các nàng có thể trêu ghẹo thường ngày.
Không ai dám trêu chọc hắn.
Nàng sắp đính hôn, đương nhiên không tiện ném về phía người khác.
Chỉ là nữ lang chưa luyện cung tiễn, khó tránh khỏi bị lệch tay.
Một quả mận bọc khăn lụa tăng trọng lượng, còn chưa kịp để vị hôn phu đỡ lấy, đã rơi gọn vào tay nam tử cưỡi ngựa lao tới cướp cầu bên cạnh y.
Biến cố này khiến các nữ lang trên khán đài sợ hãi không ít.
Nhưng người kia lại hiếm khi bật cười.
Hắn nói vài câu với vị hôn phu của nàng, rồi thu lại vẻ lạnh lùng, cưỡi ngựa đến gần nàng, nhìn kỹ “kẻ gây họa”, nói một câu: “Độ chính xác không tệ.”
Theo lời Thập Tứ nương tử từng đi kinh thành nói, trong kinh không có phong tục này.
Hơn nữa Tam điện hạ vốn là người nghiêm cẩn, tuổi không lớn nhưng lại cổ hủ, không có nửa phần tình thú.
Chuyện này trong yến tiệc chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ.
Lúc ấy nàng tuy sợ, nhưng trong lòng lại cảm thấy vị Tam điện hạ cao không với tới kia… cũng có vài phần đáng yêu của thiếu niên.
Sau đó, vị hôn phu của nàng vì cha tham ô bị tố giác.
Một công tử quen sống trong nhung lụa, chưa bao lâu đã bị tra tấn trong lao ngục đến chết.
Trong thành lại truyền ra tin đồn, nàng lại khắc chết thêm một vị lang quân trong mộng của vô số nữ lang.
Nàng đến chùa dâng hương cũng cảm thấy mất mặt, đau buồn không thôi. Núp ở hậu viện nơi vắng người, dựa vào cột hành lang mà khóc không thành tiếng.
Đang khóc đến nhập tâm, đến mức không biết bên cạnh đã có người tới.
Một chiếc khăn tay thêu hoa đào được đưa đến trước mặt nàng.
Nàng ngẩng đầu, nam tử ít nói kia, giống như hiện tại, đứng trước mặt nàng hơi cúi người, khẽ cười:
“Sao lại khóc?”
“Âm Âm, những lời này… là nàng thật lòng sao?”
Âm thanh mưa rơi trên lá trúc ngừng lại, sắc mặt hắn trở nên âm lãnh, đao khắc trong tay chống lên cổ họng nàng, dần dần rỉ ra máu.
Nàng không dám động đậy chút nào, thấy khuôn mặt thanh tuyển của hắn dần dần áp sát, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
“Vậy vì sao ngươi lại để Tần Quân Nghi chạm vào ngươi?”
Hắn nghiến răng nghiến lợi, gần như muốn giết nàng:“Ở bên ngươi ta có chuyện gì không thuận theo ngươi, còn phải cúi đầu dỗ dành ngươi, hắn ta chẳng qua chỉ vẽ cho ngươi một bức tranh, lại khiến ngươi vui đến vậy sao?”
Mùi máu tanh xung quanh trở nên nồng nặc, những ảo giác tốt đẹp đều biến mất, ký ức liên quan đến hiện thực dần bị gọi dậy.
Nàng dường như đã chải kiểu tóc phụ nhân thường thấy trong kinh, cười lạnh một tiếng, như đang nhìn một kẻ điên.
“Ta và phu quân là do Thánh Thượng ban hôn, tam môi lục lễ gả vào Tần gia, ta không thân cận với trượng phu, chẳng lẽ lại đi lén lút qua lại với điện hạ, không mai mối mà tư thông sao?”
“Âm Âm, ngươi gả cho một kẻ đọc sách, miệng lưỡi quả nhiên càng lúc càng sắc bén.”
Hắn ngẩn người nhìn nàng một lát, giọng nói dịu xuống, nhưng lại không để ý nàng khóc lóc giãy giụa, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng vào một gian của đạo quán.
Tĩnh thất vốn nên thanh tịnh tu hành, lại truyền ra tiếng nam nữ hoan ái thở dốc.
Hơi thở trầm nặng dồn dập của Thánh Thượng, nàng quen thuộc hơn bất cứ ai.
Nhưng cách một cánh cửa—nàng lại nghe thấy giọng của chính mình, không biết xấu hổ mà đón ý, cầu xin Thánh Thượng nhanh hơn chút, giọng mềm mại, gần như chảy nước.
“Thì ra chỉ cần đổi một người, phu nhân liền chịu chủ động cầu hoan,” giọng hắn lạnh nhạt, mang theo mỉa mai, “Chỉ vì đó là Thánh Thượng, liền đáng để ngươi hạ mình như vậy sao?”
“Hay là nói, chỉ cần nằm trên long sàng của cửu ngũ chí tôn, ngươi căn bản không để ý người đó là ai?”
“Đừng nói nữa… điện hạ… cầu xin ngươi đừng nói nữa!”
Nếu không bị hắn giữ chặt, nàng đã sớm ngã khuỵu xuống đất.
Nhưng hai tay nàng bị khống chế, chỉ có thể cách một cánh cửa nghe thứ âm thanh khiến nàng xấu hổ đến chết, cổ họng không phát ra nổi một tiếng nào.
“Cảnh đẹp ngày lành như vậy, sao không để vị lang quân từng bái thiên địa cùng ngươi đến xem,” hắn khẽ cười, ghé bên tai nàng, giọng nhẹ như không: “Không nhìn thấy cũng không sao, nghe được là đủ rồi.”
“Ngươi có ý gì… chẳng lẽ lang quân ta còn sống?”
Nàng đột nhiên ngẩng đầu, khơi dậy chút tinh thần.
Nhưng chưa kịp hỏi rõ—âm thanh nam nữ trong phòng đã biến mất.
Xung quanh nàng rơi vào một mảnh hắc ám, ngay cả Tiêu Minh Tắc trong mộng cũng biến mất.
Chỉ còn lại tiếng tí tách rõ ràng và mùi máu tanh nồng đặc.
Nàng lấy hết can đảm bước về phía trước, lần theo tiếng nhỏ giọt tìm đường ra.
Âm thanh càng lúc càng rõ, ánh nến đỏ trên bàn đá phía xa cũng dần hiện ra.
Nhưng điều đó không khiến nàng yên tâm—ngược lại khiến nàng kinh hô.
—— phía sau ánh nến đỏ, trên giường nằm một nam tử mà nàng quen thuộc vô cùng.
Chỉ là mặt y vàng như giấy, mắt trợn trừng, tay cứng đờ nắm gối, rõ ràng đã chết từ lâu.
Lúc này nàng mới thấy rõ, máu từ trên giường chảy xuống, uốn lượn đến tận mũi giày thêu của nàng.
Giọng châm chọc quen thuộc dường như còn bên tai: “Mệnh cách của phu nhân quả thật cứng, đến mức có thể lấy mạng người.”
Trịnh Ngọc Khánh tỉnh lại, thở dốc từng hơi.
Một lúc lâu sau mới phát hiện áo ngủ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hồn.
Nàng gần như theo bản năng ngồi dậy gọi người mang nước vào.
Nhưng khác với sự yên tĩnh thường ngày, cung nhân quỳ kín một mảnh dưới đất, không ai dám thở mạnh.
Mà người vốn không nên xuất hiện ở đây, là Thánh Thượng đang ngồi bên giường nàng, cách một tầng màn lụa.
Sắc mặt y hơi trầm, chăm chú quan sát nữ tử trên giường.
Không còn vẻ nhu tình mật ý lúc được sủng ái, mà nhiều thêm vài phần dò xét.
Có lẽ vì nàng còn đang ngủ, nến đỏ được đặt xa trên án.
Thánh Thượng nhìn nàng ngơ ngác trên giường, không giống thường ngày dịu dàng vuốt tóc mái ướt mồ hôi của nàng.
Giọng nói y vẫn nhẹ, nhưng lại giống như cố ý kiềm chế, yên lặng trước cơn giông càng khiến người sợ hãi.
“Âm Âm, vừa rồi nàng mơ thấy gì?”
Tay y chạm lên má nàng, đôi tay từng giương cung rút kiếm, khiến người ta sợ rằng giây tiếp theo sẽ bóp chặt cổ nàng.
“Trẫm không nhớ… nàng còn có một người ca ca.”