Chương 6: Nàng là Linh Diên?
Ánh nắng buổi chiều càng lúc càng rực rỡ, chiếu xuống Cù Tiên sơn trang như tiên cảnh nhân gian.
Quỳnh lâu kim khuyết* (tòa nhà tráng lệ) phủ một tầng tuyết bạc, băng tinh trên mái ngói lưu ly đen lấp lánh rực sáng.
Gần tới cuối giờ Mùi, lão phu nhân nghỉ ngơi một lúc rồi nổi hứng muốn đi thưởng mai.
Thế là bà dắt theo Triệu Tuyết Lê và Bùi Quân Như đi về phía sau núi.
Quản sự tuy nói trong sơn trang có thể tùy ý đi lại, mà Đại Tấn đối với nam nữ đại phòng cũng không quá hà khắc, nhưng quý tộc mở tiệc từ trước tới nay vẫn phân biệt rạch ròi chỗ ngồi dành cho nam và nữ.
Ngay cả lúc thưởng cảnh ngắm mai cũng chia riêng thành hai đường, nữ khách đi bên phải, nam khách đi bên trái.
Triệu Tuyết Lê đỡ lão phu nhân bước qua cửa tròn bên phải.
Đập vào mắt là con đường nhỏ hai bên đan xen những cành mai đỏ.
Đi lên thêm mấy bậc thang, tầm nhìn càng thêm rộng mở.
Hồng mai rực cháy phủ kín khắp núi, giữa băng thiên tuyết địa giống như những ngọn lửa bất khuất.
Cánh hoa xoay tròn rơi xuống tóc mai và vạt áo mọi người, chỉ trong chớp mắt đã khiến người ta nghẹn thở.
Giữa trời cao đất rộng tràn ngập cảnh sắc hùng vĩ ấy, rất khó để lòng người không cảm thấy khoan khoái rộng mở.
Trong đôi mắt thâm trầm của lão phu nhân hiếm hoi hiện lên vài phần ý cười chân thật, còn thấp giọng ngâm một câu:
“Độc lập thiên lâm áp chúng phương.”*
*Một mình đứng giữa ngàn cây lại có thể áp đảo muôn hoa.
Bùi Quân Như đã sớm bỏ lại mọi người, chạy về phía chỗ cao hơn.
Triệu Tuyết Lê cũng nhìn đến mức chẳng nỡ chớp mắt.
Cảnh tượng hồng mai phủ khắp núi này chấn động hơn nhiều so với những cành hoa quý giá trong thâm viện hầu phủ.
Mấy người đi tới một tiểu kim đỉnh giữa núi, bước vào noãn các dành cho khách nghỉ chân.
Không ngờ bên trong đã có người.
Một vị phu nhân mặc váy áo bông màu xanh sẫm viền chỉ vàng đang ngồi cạnh lò sưởi uống trà thưởng mai cùng vài nha hoàn và ma ma.
Thấy có người tiến vào, bà lập tức mỉm cười đứng dậy đón tiếp:
“Lão phu nhân, mời ngài ngồi.”
Lão phu nhân lúc này đã khôi phục vẻ nghiêm cẩn thường ngày.
Nghe vậy bà đánh giá vị phu nhân kia một cái rồi hỏi:
“Không biết ngươi là…?”
Phụ nhân cúi người cung kính:
“Phu quân của thiếp họ Giang, là thư lệnh sử thuộc Thượng Thư tỉnh.”
Chức thư lệnh sử trong triều địa vị thấp kém, ngày thường chỉ phụ trách sao chép công văn, chiếu lệnh và điển tịch, thuộc hàng lưu ngoại quan không phẩm cấp, thấp nhất trong trong số những người địa vị thấp.
Thân phận như vậy tự nhiên không nằm trong danh sách quyền quý được Nhị hoàng tử mời đến.
Vậy chỉ có thể là trong nhà có cử tử tiền đồ sáng lạn, chờ kỳ thi mùa xuân để một bước lên trời, hơn nữa còn lọt vào mắt Nhị hoàng tử, đối tượng đáng để lôi kéo.
Lão phu nhân hiểu rõ trong lòng.
Bà lập tức cũng ôn hòa cười:
“Hóa ra là Giang phu nhân của Giang thư lệnh sử. Cùng ngồi xuống nghỉ một chút đi.”
Giang phu nhân vội vàng gật đầu đồng ý.
Sau khi mọi người ngồi xuống, ánh mắt lão phu nhân hướng về phía cửa sổ hé mở, dừng lại một chút rồi cười nói:
“Đúng là vị trí thưởng cảnh tuyệt hảo.”
Triệu Tuyết Lê cũng không nhịn được nhìn theo ra ngoài.
Chỉ thấy giữa rừng hồng mai thấp thoáng một đình bát giác.
Dưới đình có vài thanh niên áo bào tung bay đang đấu thơ.
Ai nấy đều phong thái xuất chúng, khí độ bất phàm.
Trong đó có một thanh niên mặc áo xanh lam đặc biệt cao gầy, dáng vẻ như tùng hạc, khí chất nổi bật hơn cả.
Khoảng cách hơi xa, Triệu Tuyết Lê không nhìn rõ mặt người này.
Nhưng nàng cảm thấy y rất giống người hôm đó gặp trong núi, trong lòng lập tức nổi lên suy đoán.
Còn chưa kịp nghĩ thêm, đám thanh niên kia bỗng đồng loạt reo hò.
Mỗi người đều cúi người chắp tay thi lễ với thanh niên áo lam.
Lão phu nhân nói: “Xem ra là vị công tử áo lam kia đã thắng thơ hội rồi.”
Giang phu nhân nghe vậy liền cười: “Đó là trưởng tử của nhà thiếp thân, tên Dực Chi. Hiện đang học ở Cảnh Hành thư viện, bái đại nho của Giangt Đô là Lục Trung Nhạc làm thầy.”
Tim Triệu Tuyết Lê lập tức căng chặt như dây đàn bị kéo mạnh.
Cả người nàng cũng hơi cứng lại, nhịn không được lén nhìn Giang phu nhân.
Lúc mới nhìn thoáng qua, nàng còn cảm thấy gia tộc của bà hẳn rất giàu có quyền quý.
Nhưng hiện giờ nhìn kỹ mới phát hiện không phải như vậy.
Y phục trên người Giang phu nhân tuy chất liệu và thêu thùa đều không tầm thường, nhưng kiểu dáng đã là mấy năm trước. Ngay cả cổ tay áo cũng hơi sờn lông. Món đồ bằng vàng duy nhất trên người cũng chỉ là bộ diêu hình hoa táo gai coi như đáng giá.
Có lẽ toàn bộ gia sản trong nhà đều nằm trên người bà ấy ngày hôm nay rồi.
Nghe thấy danh tiếng của Lục Trung Nhạc, lão phu nhân lúc này mới nghiêm túc nhìn Giang phu nhân thêm một lần, nụ cười cũng chân thành hơn vài phần:
“Giang phu nhân thật biết dạy con.”
Giang phu nhân vội vàng xua tay: “Nào dám nhận lời ấy. Nếu nói tới bản lĩnh giáo dưỡng con cái, thiếp thân sao bằng được lão phu nhân dù chỉ một phần? Cả Thịnh Kinh này ai mà không biết danh tiếng của Tễ Vân trưởng công tử?”
Lão phu nhân thản nhiên nhận lấy lời khen ấy, không tiếp tục đề tài, chỉ nói:
“Quá khen rồi.”
Giang phu nhân thấy trò chuyện vài câu đã quen thuộc hơn chút, cuối cùng mới đưa mắt về phía Tuyết Lê:
“Vị này là…?”
Lão phu nhân đáp:
“Đây là nha đầu từ quận Thanh Nhạc tới, từ nhỏ đã được nuôi trong hầu phủ. Ta đối đãi nàng như cháu gái ruột vậy.”
Tuyết Lê vội vàng khẽ cúi người với Giang phu nhân để tỏ lòng kính trọng.
Giang phu nhân vốn đã đoán được vài phần thân phận của nàng.
Giờ nghe nói tới từ quận Thanh Nhạc thì lập tức hiểu ra nàng chính là con gái của vị di nương năm đó khiến cả Thịnh Kinh bàn tán xôn xao.
Lão phu nhân không nói rõ, bà ấy đương nhiên cũng không thể hỏi sâu.
Lúc này nhìn dung mạo dáng người của Tuyết Lê, bà chỉ cười nói:
“Dung mạo này thật đúng như tiên tử từ trên trời xuống. Ta sống mấy chục năm rồi mà vẫn chưa từng gặp cô nương nào vừa xinh đẹp linh động lại thông tuệ như vậy.”
Triệu Tuyết Lê cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.
Mẫu thân của Dực Chi ca ca sao lại nói chuyện mà không suy nghĩ như vậy chứ? Trước khi mở miệng lại không cân nhắc xem mình có khen quá lời hay không sao?
Khen đến mức nàng cũng không dám ngẩng đầu nữa.
Lão phu nhân lại cùng Giang phu nhân trò chuyện thêm vài câu rồi mới đứng dậy rời khỏi noãn các, tiếp tục đi lên phía trên.
Dọc đường còn gặp không ít phu nhân tiểu thư, đôi bên đều dừng lại hàn huyên vài câu.
Đến giờ Thân canh ba, Vương ma ma mới bắt được Bùi Quân Như đang chạy loạn khắp nơi trong núi.
Tuyết Lê cùng lão phu nhân trở về tiểu viện thay y phục nghỉ ngơi một lát, sau đó đi tới đại sảnh dự yến tiệc trong sơn trang.
Trong yến hội lúc này đã có rất nhiều người.
Nam nữ ngồi riêng hai bên, phân chia cực kỳ rõ ràng.
Người hơi hiểu triều chính một chút đều có thể nhìn ra vài manh mối từ đám khách khứa.
Hoài Bắc hầu phủ, Hồng Lư Tự khanh, Đại Lý Tự thiếu khanh, Thái Phủ Tự khanh cùng gia quyến trong những nhà này đều có người tới tham dự.
Mà những nhà này toàn bộ đều thuộc phe phái của Nhị hoàng tử.
Tuy rằng trong triều đã có Thái tử, nhưng hiện giờ hoàng đế tuổi cao, lại cực kỳ sủng ái Nhị hoàng tử do Cẩn Quý Phi sinh ra.
Hơn nữa Triệu gia nhiều đời quyền thế, quan hệ với Vũ Lâm Vệ và Tả Kiêu Vệ vô cùng mật thiết, thế lực ngày càng lớn mạnh.
Dã tâm của bọn họ cũng theo đó mà bành trướng, đủ sức cùng vị Thái tử không quá xuất sắc kia tranh đoạt ngôi vị cao nhất.
Lần thưởng mai yến này, thứ nhất là để tăng cường liên hệ giữa các gia tộc thuộc phe Nhị hoàng tử.
Thứ hai chính là để các công tử tiểu thư vừa trong tầm tuổi của phe phái này xem mắt nhau.
Liên hôn giữa các phe cánh là thủ đoạn thường thấy để tạo dựng lòng tin và trói buộc lẫn nhau trong triều đình.
Bên phe Thái tử cũng thường làm như vậy, hơn nữa quan hệ thông gia còn phức tạp chặt chẽ hơn.
Mặc dù Nhị hoàng tử cả trong tối lẫn ngoài sáng đều vô cùng hăng hái, thậm chí ngay cả hoàng đế cũng thiên vị hắn ta, còn cho phép hắn ta tiến vào Ngự Thư Phòng tham dự bàn bạc quốc sự.
Nhưng trong triều vẫn có không ít lão thần chỉ công nhận Thái tử.
Vậy nên việc tranh thủ sự ủng hộ của lớp tân quý trong triều liền trở thành chuyện cực kỳ quan trọng.
Còn có biện pháp nào tốt hơn việc lôi kéo những cử tử chưa xuất sĩ đâu?
Bởi vậy trong yến hội hôm nay, ngoài đám quyền quý Thịnh Kinh còn có hơn mười vị cử nhân được Nhị hoàng tử coi trọng.
Mà trong đám cử nhân ấy, Giang Dực Chi không thể nghi ngờ là người nổi bật nhất.
Dù lúc này y đang ngồi ở vị trí thấp nhất cùng Giang phu nhân, nhưng dung mạo khí độ vẫn khiến các vị phu nhân liên tục hỏi han.
Lão phu nhân ngồi ở ghế trên.
Triệu Tuyết Lê tuy xuất thân thấp kém, nhưng trên đầu ít nhiều cũng đội cái danh nghĩa người của Hoài Bắc hầu phủ, nên cũng được ngồi ở phía trên.
Chỉ là khoảng cách giữa nàng và Giang Dực Chi quá xa.
Nàng lén nhìn rất nhiều lần mà vẫn không thấy rõ mặt người này.
Bùi Quân Như hiếm khi chịu yên tĩnh một lúc, lúc này đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tuyết Lê, mở to mắt tìm kiếm người quen trong đám khách khứa.
Ngay lúc gần tới giờ Dậu, một tiểu hoàng môn bước vào, gõ mạnh chiếc kẻng trong tay.
“Keng!”
Âm thanh vang lên, cả đại sảnh lập tức yên tĩnh.
Mọi người nhanh chóng chỉnh y quan, ngồi ngay ngắn lại.
Triệu Tuyết Lê cũng ngoan ngoãn ngồi thẳng lưng.
Đầu tiên là vài tên cấm quân cao lớn nối đuôi nhau tiến vào.
Ai nấy đều mặc giáp mang đao, oai phong lẫm liệt.
Sau đó mới tới một thanh niên mặc áo choàng lông chồn màu đen dẫn đầu bước vào.
Người này chừng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, mày kiếm mắt sáng, da trắng như ngọc.
Mái tóc đen được buộc cao gọn gàng, bên dưới áo choàng là trường bào gấm ôm lấy thân hình mạnh mẽ.
Bên hông thắt đai hắc ngọc, chân đi giày nhung đen.
Cả người toát lên vẻ tôn quý không thể chạm tới.
Mọi người lập tức hành lễ: “Điện hạ vạn phúc.”
Theo sát phía sau Nhị hoàng tử là hoàng tử phi.
Nàng ta mặc áo choàng lông chồn màu thẫm, dung mạo diễm lệ đại khí mà vẫn đoan trang hiền thục, trên đầu đội kim quan. Trong tay còn cầm lò sưởi bằng bạch ngọc dương chi.
Mười ngón tay nàng ta thon dài trắng nõn, móng tay nhuộm màu đỏ thẫm như hồng mai mùa đông điểm trên đầu ngón tay, đẹp đến mức nao núng lòng người.
Mọi người lần nữa hành lễ với Nhị hoàng tử phi.
Sau đó mới tới Bùi Tễ Vân.
Hắn cũng mặc áo choàng màu đen, bước vào sau cùng. Giống như minh châu giữa đại điện.
Chỉ cần lặng lẽ đi vào đã khiến nửa gian đại sảnh như mất hết ánh sáng, nháy mắt cướp đi toàn bộ tầm mắt của mọi người.
Rất khó để người trong sảnh không nhìn về phía thanh niên mang vô số lời ca tụng này.
Đám nam nhân quang minh chính đại đánh giá hắn, chỉ cần nhìn một cái đã cảm thấy tự ti mặc cảm.
Các vị phu nhân thì kín đáo hơn một chút.
Nhìn vài lần rồi dời mắt đi, nhấp một ngụm trà, sau đó lại lén nhìn tiếp, trong lòng âm thầm tính toán làm sao mới có thể kết thân với người như vậy.
Các tiểu thư thì dùng khóe mắt len lén nhìn trộm, khuôn mặt ngọc đã đỏ bừng hơn nửa.
Triệu Tuyết Lê thì giống đám nam nhân kia.
Nàng nghển cổ nhìn không hề che giấu.
Bùi Tễ Vân đã lâu không trở về phủ.
Lúc này chợt nhìn thấy hắn, nàng lại cảm thấy hắn chẳng có gì thay đổi.
Vẫn như trước kia, giống hệt cô nguyệt tùng trúc, mang phong thái quân tử, tư dung cao nhã khiến người ta tự thấy xấu hổ, chỉ dám đứng xa mà kính ngưỡng.
Rất nhiều người trong đại sảnh đến bắt chuyện với hắn.
Mà hắn đều kiên nhẫn đáp lại từng người.
Tuyết Lê xuyên qua đám người và bàn dài mà đối mắt với hắn từ xa.
Hắn nhìn thấy y phục và cách ăn mặc của nàng, dường như có chút bất ngờ nên hơi nhướng mày.
Sau đó đôi mắt đen như sao trời chậm rãi tràn ra ý cười, giống như đang âm thầm hỏi thăm nàng.
Triệu Tuyết Lê mím môi, đưa tay sờ gò má đang dần nóng lên rồi vội vàng dời mắt.
Nàng lại nhìn về phía cuối đại sảnh tìm Giang Dực Chi.
Chỉ thấy y vẫn ngồi yên tại chỗ, bất động như núi. Dường như mọi danh lợi trên đời đều không đặt vào mắt. Rất có vài phần cao ngạo tách biệt thế gian.
Có lẽ nàng nhìn y quá lâu, cho nên mới khiến Giang Dực Chi cảm nhận được, cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Tuyết Lê không biết y có nhận ra mình hay không.
Nhưng bởi vì ngượng ngùng, nàng lập tức quay đầu đi trước.
Mà vừa quay đi, nàng lại đúng lúc bắt gặp Bùi Gián Chi đang đứng lặng lẽ dưới hành lang như mị quỷ.
Cũng chẳng biết hắn ta đã nhìn nàng bao lâu rồi, khiến nàng vừa nghiêng đầu đã lập tức chạm phải ánh mắt của tên này.
Hắn ta âm lãnh cười, giống hệt như rắn độc thè lưỡi.
Một cỗ hàn khí âm trầm ập thẳng tới.
Tuyết Lê vội vàng cúi đầu giả vờ uống trà.
Sau khi hàn huyên một hồi, Nhị hoàng tử cùng Nhị hoàng tử phi lên ghế chủ tọa.
Bùi Tễ Vân cũng tiến lên phía trên.
Nhưng hắn không ngồi ở vị trí gần Nhị hoàng tử nhất, mà ngồi ở ghế phụ đối diện lão phu nhân.
Như vậy vừa khéo đối diện với Tuyết Lê.
Tiếp đó tiếng đàn sáo ca múa vang lên.
Triệu Tuyết Lê lại cúi đầu giả vờ không có hứng thú.
Tới giờ Tuất một khắc, cũng là thời điểm yến tiệc đang lúc náo nhiệt nhất.
Bùi Quân Như ăn quá nhiều xôi nếp rượu, lúc này đôi mắt mê mang, đã có vài phần men say.
Lão phu nhân liền sai Tuyết Lê đưa nàng ấy trở về tiểu viện.
Tuyết Lê vốn đã bị yến hội làm cho nghẹn đến không thở nổi.
Nghe vậy lập tức đứng dậy cùng Lý ma ma đang bế Bùi Quân Như lặng lẽ rời khỏi đại sảnh.
Mùa đông trời tối rất nhanh, nhưng tuyết đọng trên đất quá dày, phản chiếu khắp nơi sáng rõ.
Đêm nay trăng cũng đã chịu ló đầu ra khỏi tầng mây. Cả sơn trang mờ mờ một màu trắng bạc.
Tuyết Lê nhìn quanh trái phải.
Nàng đọc quá nhiều chuyện ma quái dân gian, không khỏi cảm thấy hơi rợn người.
Sau khi về tới tiểu viện, nàng liền không muốn quay lại đại sảnh nữa.
Nhưng như vậy có vẻ không hợp lễ nghi.
Quân muội muội là trẻ con, có thể rời tiệc trước. Còn nàng đã cập kê một năm, cũng tới tuổi bàn chuyện hôn nhân rồi. Nếu cũng hành xử như trẻ con, nhất định sẽ bị người chê cười thất lễ.
Triệu Tuyết Lê đành phải một mình quay trở lại.
Nàng vốn nhát gan, bước chân cũng trở nên gấp gáp.
Không ngờ lúc đi ngang qua một cây cầu hình vòm lại thấy một bóng đen đứng trên cầu.
Nàng lập tức sợ đến ngừng thở.
Cũng mặc kệ giáo dưỡng danh môn khuê tú gì nữa, nàng liền xoay người bỏ chạy.
Kết quả mới chạy được hai bước đã đâm sầm vào một người.
Lần này đụng rất mạnh.
Ngực người nọ dường như giấu thứ gì cực kỳ cứng rắn.
Tuyết Lê đau đến kêu khẽ một tiếng, ôm trán, đôi mắt lập tức ngấn nước.
Nàng quay đầu nhìn lại. Vừa nhìn đã lập tức ngẩn người.
Người bị nàng đâm trúng lại là Giang Dực Chi.
Gió đêm lạnh lẽo.
Ánh trăng như dòng nước bạc.
Y cuối cùng cũng đứng rất gần nàng.
Khuôn mặt kia rõ ràng đập vào mắt Tuyết Lê.
Đó là một gương mặt cực kỳ thanh tú, mang đậm khí chất thư sinh.
Sống mũi cao thẳng, trên đó có một nốt ruồi nhỏ màu nâu.
Đôi mắt hơi dài hẹp, vốn là kiểu mắt mang tính công kích khá mạnh.
Nhưng vẻ bình đạm trong mắt y lại hòa tan cảm giác ấy, biến thành sự lạnh nhạt vừa đúng mực.
Giang Dực Chi nhìn thấy nàng đang ôm trán cũng hơi ngẩn ra.
Sau đó y nhanh chóng hoàn hồn, nói một câu xin lỗi rồi thử dò hỏi:
“Nàng… nàng là Linh Diên?”
Hai chữ “Linh Diên” là biệt hiệu Tuyết Lê dùng trên thẻ đánh dấu sách.
Chỉ có Dực Chi ca ca, người cùng nàng kết bạn qua thư từ sách vở mới biết cái tên này.
Lúc này Triệu Tuyết Lê mới dám hoàn toàn xác định.
Người trước mắt không phải ai đó trùng tên trùng họ. Mà chính là bản thân Dực Chi ca ca.
Bất ngờ gặp mặt giữa đêm đông vắng người như vậy khiến nàng lập tức xấu hổ đến không biết phải làm sao, đỏ mặt gật đầu.
Giang Dực Chi lập tức cười.
Nụ cười như gió mát trăng thanh ùa vào lòng người.
Cổ tay y khẽ lật, chẳng biết từ đâu lấy ra một đóa hồng mai.
“Là ta mắt kém, vô ý va chạm đường đột. Tặng nàng một nhành mai coi như xin lỗi, mong Linh Diên đừng trách.”
Ánh mắt Tuyết Lê dừng trên nhành mai.
Một lúc lâu sau nàng mới đưa tay nhận lấy. “Không… không sao đâu… ta cũng không nhìn đường…”
Giang Dực Chi hỏi: “Ta thấy nàng vừa rồi dáng vẻ vội vã, chẳng lẽ gặp phải chuyện khó xử gì sao?”
Triệu Tuyết Lê nghẹn lời.
Nàng không muốn đem bản thân hoàn toàn phơi bày trước mặt Dực Chi ca ca.
Thế là nàng lắc đầu: “Ta chỉ vội quay về đại sảnh thôi.”
Giang Dực Chi vui vẻ mời: “Ta vừa lúc cũng muốn ra ngoài hít thở, không bằng lúc này cùng nhau trở về?”
Tuyết Lê tuy không quá hiểu rõ quy củ nhà cao cửa rộng, nhưng cũng biết hành động này không ổn, lập tức lắc đầu muốn mềm giọng từ chối.
Giang Dực Chi dường như nhìn ra băn khoăn của nàng, vô cùng tri kỷ nói:
“Linh Diên yên tâm, chỉ là tạm thời đi cùng một đoạn đường thôi. Đợi tới khúc rẽ hành lang gần đại sảnh, nàng cứ đi vào trước, ta chờ sau nửa khắc rồi mới vào.”
Môi Tuyết Lê khẽ mấp máy: “Vẫn là không…”
Lời còn chưa dứt, Giang Dực Chi đã cô đơn nhìn nàng, mở miệng nói: “Linh Diên là muốn xa lạ với ta sao? Hay là nói, nàng chỉ thích ta trên giấy bút thư từ, lại không thích con người chân thật của ta lúc này?”
Tuyết Lê nghe đối phương mở miệng ngậm miệng đều là hai chữ “thích”, sắc mặt lập tức đỏ lên, vội vàng nói: “Vậy làm phiền rồi, chúng ta mau đi thôi.”
Tuy nói là cùng nhau đi, nhưng Tuyết Lê vẫn luôn bước nhanh phía trước.
Giang Dực Chi cách nàng chừng một mét.
Nàng có thể cảm nhận được phía sau luôn có một ánh mắt như có như không đang lặng lẽ đánh giá mình.
Điều này khiến nàng đi càng lúc càng nhanh.
Đến đại sảnh rồi, nàng đã toát cả người mồ hôi, gò má càng thêm đỏ ửng, nhưng không chỉ đơn thuần là vì xấu hổ.
Tuyết Lê chỉnh lại y phục, đợi hơi thở bình ổn một chút rồi mới lặng lẽ trở về chỗ ngồi của mình.
Nàng trả lời vài câu hỏi han của lão phu nhân rồi mới ngồi xuống lại.
Không bao lâu sau, ánh mắt đã nhịn không được mà hướng về phía cửa.
Ước chừng nửa khắc sau, có một người bước vào.
Quả nhiên là Giang Dực Chi.
Y cũng từ xa nhìn qua nàng một cái, khẽ gật đầu ra hiệu rồi ngồi xuống vị trí thấp gần cửa.
Khẩu khí nghẹn trong cổ củaTuyết Lê còn chưa kịp thả lỏng, nàng đã nhạy bén cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo từ chính đối diện.
Nàng giả vờ bình tĩnh quay đầu nhìn lại, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng.
Đối diện, Bùi Tễ Vân vẫn bất động như núi, đôi mắt đen dưới ánh đèn hư ảo sâu như mực.
Đợi tới khi nàng cười đến mức khóe môi sắp cứng lại, hắn mới rốt cuộc chịu cong môi cười nhạt một chút.
Mặt mày ôn hòa, tựa một vầng trăng cong mềm mại.
Tuyết Lê lúc này mới thật sự thở phào, nâng chén trà lên uống liền mấy ngụm để làm dịu cổ họng khô khốc vì đi quá nhanh.
Đến giờ Tuất sáu khắc, yến tiệc tan.
Nhị hoàng tử cùng hoàng tử phi rời đi trước.
Sau đó Tuyết Lê đỡ lão phu nhân đang buồn ngủ trở về tiểu viện. Hầu hạ lão phu nhân rửa mặt nghỉ ngơi xong, nàng mới quay về phòng ngủ của mình.
Vừa đẩy cửa ra, nàng đã nhìn thấy bóng dáng như chi lan ngọc thụ kia đang ngồi ngay ngắn bên cửa sổ.
Hắn đã thay áo ngủ sau khi tắm gội, mái tóc đen còn hơi ướt, vẫn như mọi khi cầm một quyển sách đọc.
Lúc ấy nàng mới chậm chạp nhận ra lò sưởi trong phòng đang cháy đỏ rực.
Triệu Tuyết Lê không quá bất ngờ.
Nàng vội vàng đóng cửa lại, lấy khăn gấm trên giá tới lau tóc cho đối phương, vừa lau vừa nói:
“Huynh đi đường thật nhanh.”
Người này thế mà đã tắm gội xong xuôi, còn có nhã hứng mượn ánh trăng đọc sách?
Bùi Tễ Vân đối với lời cảm thán của nàng không tỏ thái độ gì, chỉ đặt sách xuống, theo thói quen hỏi:
“Linh Linh, gần đây có nhớ ta không?”
Có lẽ bởi vì xấu hổ quá nhiều lần rồi, lần này Tuyết Lê chỉ ngượng ngùng một lúc liền gật đầu nói:
“Ta nhớ biểu huynh.”
Bùi Tễ Vân khẽ cười một tiếng, mặc kệ mái tóc dài còn ướt, nắm cổ tay nàng kéo vào lòng, muốn hôn nàng trước.
Tuyết Lê vô cùng thuận theo.
Vừa ngã vào lòng hắn liền lập tức nhắm mắt lại, đôi môi khẽ hé mở.
Nhưng hắn chỉ cúi đầu hôn nhẹ một cái.
Sau đó bàn tay lớn đặt trên eo nàng chậm rãi đi lên.
Một đường vượt qua đường cong mềm mại phập phồng, dừng ở trước vạt áo, ngắt lấy một đoạn cành nhỏ rồi lấy ra một nhành hồng mai.
Triệu Tuyết Lê lập tức mở to mắt, cả người cứng đờ.
Nhành hồng mai phản chiếu lên gương mặt trắng lạnh như sương tuyết của Bùi Tễ Vân.
Thần sắc hắn tĩnh lặng đẹp đẽ.
Hắn khẽ cười, ôn hòa mở miệng: “Linh Linh, nhành mai trong ngực ngươi quên lấy ra cắm bình rồi.”