[TCTTNBN] Chương 5

Chương 5: Ngươi muốn gả cho người khác?

Triệu Tuyết Lê cuối cùng vẫn không ở lại Chiếu Đình viện qua đêm.
Đợi đến đêm khuya yên tĩnh, nàng cẩn thận gỡ tay Bùi Tễ Vân ra, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường bước ra ngoài.

Lúc rời khỏi Chiếu Đình viện, Kinh Trập, kẻ luôn mang gương mặt lạnh tanh, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dường như hơi kinh ngạc vì nàng không ngủ lại đây.

Tuyết Lê không dám nghĩ trong mắt vị thị vệ này mình rốt cuộc là loại người không biết xấu hổ tới mức nào, chỉ cúi đầu, rụt tay vào ống tay áo rồi vội vàng trở về Hành Vũ viện.

Dọc đường nàng hứng không ít gió lạnh.

Sau khi về liền chui thẳng vào chăn.

Nàng trằn trọc mãi không ngủ được, tới khi trời dần sáng mới mơ mơ màng màng thiếp đi.

Có lẽ vì trong lòng chất chứa tâm sự, lại thêm bị nhiễm lạnh, nàng thế mà thật sự đổ bệnh.

Cơn bệnh này kéo dài mãi tới tháng Chạp.

Tuyết trên mái nhà khắp các phố lớn ngõ nhỏ ở Thịnh Kinh lại dày thêm vài tầng. Bầu trời xám xịt nhiều ngày liền không thấy nắng.

Hoài Bắc hầu phủ cũng bởi vì vị hoàng đế tuổi già trong cung nhiễm phong hàn mà trở nên bận rộn.

Không biết bệnh tình của Vĩnh Gia đế nghiêm trọng tới mức nào, Bùi Tễ Vân liên tiếp nửa tháng không trở về phủ, vẫn luôn cùng hầu gia, Thái tử và vài vị đại thần, hoàng tử túc trực trong cung.

Khắp Thịnh Kinh đều thấp thoáng bầu không khí căng thẳng như mưa gió sắp kéo đến.

Nhưng những chuyện ấy chẳng liên quan gì tới Hành Vũ viện nhỏ bé này.

Vì sợ nàng lây bệnh cho người khác, lão phu nhân miễn luôn việc thỉnh an của Tuyết Lê.

Bùi Gián Chi có lẽ do bị trưởng huynh răn dạy, cũng có lẽ bị đám hồ bằng cẩu hữu kéo chân, hơn hai mươi ngày qua chỉ ghé nơi này ba lần.

Mỗi lần thấy Tuyết Lê bệnh đến mức sắc mặt tái nhợt, tiều tụy vô lực, hắn ta đều lập tức ghét bỏ tránh xa, nhưng cũng không tiếp tục làm khó nàng.

Cho tới ngày mùng ba tháng Chạp, Tuyết Lê mới coi như hồi phục tinh thần.

Bệnh nặng vừa khỏi, nàng lại phải dậy sớm tới Tùng Hạc viện thỉnh an.

Nàng lười biếng dưỡng bệnh hơn hai mươi ngày, hôm nay ngủ quên mất.

Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc là khi nàng tới Tùng Hạc viện, bên trong còn náo nhiệt hơn ngày thường vài phần.

Vừa bước tới ngoài noãn các, cách tấm rèm gấm mây thêu viền chỉ vàng dày nặng, nàng đã nghe thấy giọng nói hoạt bát vui vẻ của Bùi Quân Như:

“Tổ mẫu, sơn trang Cù Tiên cách Thịnh Kinh tận ba canh giờ đường đi, vậy chúng ta tới đó là muốn ở lại qua đêm sao?”

Ngay sau đó, giữa tiếng cười đáp lời của lão phu nhân, Bùi Gián Chi cũng cười nói:

“Có thể ra ngoài chơi khắp nơi, muội vui lắm đúng không?”

Triệu Tuyết Lê chính là bước vào noãn các đúng lúc ấy.

Tiếng cười trong phòng chợt dừng lại.

Nàng rũ mắt, cảm nhận được vài ánh nhìn đang hướng về phía mình.

Sau đó nàng miễn cưỡng nở nụ cười, ngoan ngoãn hành lễ thỉnh an lão phu nhân.

Vừa hành lễ xong, Bùi Quân Như đã từ chỗ cao nhảy bổ về phía nàng, reo lên: “Linh tỷ tỷ, tỷ tới rồi!”

Theo phản xạ, Tuyết Lê đưa tay muốn đón nàng ấy.

Nhưng thân thể nhỏ nhắn của Bùi Quân Như vừa mới nhảy lên đã bị một bàn tay lớn túm lấy kéo trở về.

Hai chân nàng ấy lơ lửng giữa không trung đạp mấy cái không cam lòng rồi mới đáp xuống đất vững vàng.

Bùi Quân Như giậm chân tức giận: “Nhị ca ca!”

Bùi Gián Chi nói: “Muội không sợ bị lây bệnh à?”

Hắn ta rõ ràng là đang nói với Bùi Quân Như.

Nhưng ánh mắt lại thẳng tắp dừng trên gương mặt vừa khỏi bệnh của Triệu Tuyết Lê.

Giọng điệu châm chọc gay gắt đến mức ai trong noãn các cũng nghe ra hắn đang chỉ cây dâu mắng cây hòe.

Thực ra lúc này dung mạo Tuyết Lê hoàn toàn chẳng dính dáng gì tới vẻ “mang bệnh khí”.

Để sắc mặt trông khá hơn, nàng hiếm khi tô môi vẽ mày, còn đánh chút phấn lên má.

Lúc này sau khi đi một đường tới đây, lại bị hơi nóng trong noãn các hun lên, đôi mắt nàng trong veo động lòng người, tóc mây môi đỏ, má trắng phấn hồng, đẹp đến mức như khiến cả căn phòng bừng sáng.

Ánh mắt lão phu nhân lặng lẽ dừng trên mặt nàng một thoáng.
Bà không để tâm lắm tới lời châm chọc của Bùi Gián Chi, chỉ cười nói: “Linh Linh, bệnh vừa mới khỏi, sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa?”

Triệu Tuyết Lê tự nhiên cũng xem như chưa nghe thấy lời mỉa mai kia, cung kính đáp:

“Đã khỏe nhiều rồi ạ. Nhiều ngày không tới thỉnh an, trong lòng luôn nhớ mong lão phu nhân.”

Nghe nàng nói vậy, trên mặt lão phu nhân cũng không có quá nhiều cảm xúc, chỉ nói: “Nếu đã tới rồi thì mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi, cũng nghe luôn kế hoạch mấy ngày tới.”

Trong lòng Triệu Tuyết Lê khẽ kinh ngạc.

Nàng thật sự không nghĩ ra chuyện gì trong hầu phủ lại có thể liên quan tới mình.

Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế phía dưới cùng, yên lặng nghe mọi người trò chuyện.

Bùi Quân Như lại quấn lấy bên cạnh lão phu nhân, tò mò hỏi: “Tổ mẫu, nếu Hoàng thượng đã không còn đáng ngại, vậy đại ca ca có phải cũng sẽ tới Cù Tiên sơn trang không?”

“Đến lúc đó đại ca ca ngươi sẽ đi cùng Nhị hoàng tử.” Lão phu nhân đáp xong, lại quay sang nói với Bùi Gián Chi: “Gián Chi, ngươi cũng phải đi.”

Ánh mắt Bùi Gián Chi vốn đang bất động thanh sắc dừng trên người Triệu Tuyết Lê, nghe vậy mới khựng lại rồi hoàn hồn.

“Hả? Cái gì thưởng mai yến ấy quá mức nhàm chán, tôn nhi không muốn đi đâu.”

Lão phu nhân vẫn cười, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần thâm ý:

“Hiện giờ Thánh Thượng tuy đã khỏe mạnh, nhưng dù sao cũng vừa trải qua một trận bệnh nặng. Nhị hoàng tử lo lắng trong lòng, muốn tới chùa Ân Đức cầu phúc cho người.”

“Cù Tiên sơn trang lại ở gần chùa Ân Đức, Nhị hoàng tử tiện thể mời mọi người cùng tới nghỉ ngơi một phen.”

“Không chỉ Hoài Bắc hầu phủ chúng ta, trong kinh còn có rất nhiều quyền quý cũng sẽ tới. Sau khi cầu phúc xong cũng coi như náo nhiệt một chút.”

Bùi Gián Chi hơi cau mày, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Tôn nhi đã biết.”

Nói một vòng, cuối cùng lão phu nhân lại nhìn về phía Triệu Tuyết Lê: “Linh Linh, ngươi cũng đi cùng đi.”

Còn chưa đợi Triệu Tuyết Lê lên tiếng, Bùi Gián Chi đã theo bản năng châm chọc: “Nàng ấy đi làm gì? Đừng vô duyên vô cớ làm bẩn mắt người khác.”

Lão phu nhân giả vờ không vui trừng hắn ta một cái: “Không được nói bậy.”

Sau đó lại cười nói: “Linh Linh không chỉ phải đi, còn phải ăn mặc thật xinh đẹp mới được.”

Thật ra trong lòng Triệu Tuyết Lê cảm thấy chuyện này có vài phần khó hiểu.

Nàng không hiểu vì sao mình cũng phải đi, nhưng cũng không phản kháng được, đành ngoan ngoãn gật đầu: “Đều nghe lão phu nhân.”

…..

Đến ngày mười lăm, mười ngày cầu phúc ở chùa Ân Đức vừa kết thúc.

Từ sáng sớm tinh mơ, khi trời còn chưa sáng hẳn, mấy cỗ xe ngựa của Hoài Bắc hầu phủ đã chuẩn bị xong xuôi, bắt đầu xuất phát ra khỏi thành.

Triệu Tuyết Lê thức dậy từ sớm.

Lúc này nàng ngồi trong chiếc xe ngựa cuối cùng trong đoàn, bị lắc lư đến mức buồn ngủ không chịu nổi.

Nàng lim dim mắt, vốn định cố chống đỡ suốt quãng đường để ngắm cảnh tuyết kéo dài ngàn dặm bên ngoài Thịnh Kinh.

Nhưng còn chưa ra khỏi thành đã bị cơn buồn ngủ đánh bại, chỉ đành rúc trong áo choàng ngủ thiếp đi.

Lần này lão phu nhân cũng cùng đi, ngồi chung xe ngựa phía trước với Bùi Quân Như.

Chỉ có Bùi Gián Chi không sợ lạnh, tự mình cưỡi ngựa.

Hắn ta tới gần sáng mới thúc ngựa ra phủ.

Không tới nửa canh giờ đã đuổi kịp đoàn xe.

Lúc này hắn ta đang kéo cương giảm tốc độ, đi ngang qua xe ngựa của Tuyết Lê thì gió lạnh thổi tung màn xe lên, để lộ nửa gương mặt ngủ đến ửng đỏ của nàng đang co mình bên trong.

Bùi Gián Chi bật cười: “Ngủ như heo.”

Sau đó hắn ta cưỡi lên phía trước thỉnh an lão phu nhân.

Chẳng bao lâu sau lại chậm rì rì tụt xuống cuối đoàn.

Đường quan đạo tới Cù Tiên sơn trang rất bằng phẳng, xe ngựa đi một đường thẳng tới tận bên trong sơn trang.

Lúc bọn họ tới nơi đã gần giữa trưa.

Ánh nắng bị tầng tầng mây mù che khuất, đất trời trông quạnh quẽ lạnh lẽo.

Triệu Tuyết Lê ngủ suốt một đường, tay chân đều tê dại nhức mỏi. Vừa xuống xe đã bị gió lạnh trên núi thổi đến híp cả mắt.

Nhìn bầu trời xám xịt trước mặt, nàng chỉ hận không thể lập tức quay về nằm ngủ tiếp.

Ánh mắt nàng lướt qua những kiến trúc tráng lệ huy hoàng bên trong sơn trang, rồi đi tới chiếc xe phía trước đỡ lão phu nhân xuống xe.

Ma ma vén rèm xe lên.

Bùi Quân Như nhảy xuống đầu tiên, đôi mắt linh động tò mò nhìn quanh khắp nơi.

Tuyết Lê đỡ lão phu nhân, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn dịu dàng.

Quản sự trong sơn trang đã sớm chờ sẵn, dẫn theo một đám hạ nhân tiến lên nghênh đón, rồi đưa họ vào một tiểu viện vàng son ngọc ngà.

Trên cột hành lang điêu khắc cá vàng khảm vảy kim sắc.

Dưới mái hiên cứ cách vài bước lại treo một chiếc đèn lưu ly, ngay cả giá đèn cũng được làm từ vàng bạc.

Mặt đất lát đá cẩm thạch trắng, nhìn lên vừa ôn nhuận vừa rực rỡ.
Trong viện có một hồ nước nhỏ, xung quanh là lan can bạch ngọc.
Mặt hồ không kết băng, mấy con cá chép ngũ sắc vẫn vui vẻ bơi lội bên trong.

Quản sự dừng chân ngoài cửa, cúi người nói: “Lão phu nhân, đoạn đường này ngài vất vả rồi, xin hãy nghỉ ngơi trước một chút. Có chuyện gì cứ phân phó lão nô. Nhị hoàng tử đã đặc biệt căn dặn nhất định phải hầu hạ ngài chu đáo.”

Lão phu nhân nhìn nơi ở tạm thời trước mắt, trong lòng sao có thể không hiểu ý tứ bên trong.

Nhưng trên mặt bà vẫn giữ nụ cười ôn hòa thường ngày:

“Làm phiền điện hạ nhớ tới.”

Quản sự cúi người cười nịnh: “Chỉ cần ngài ở thoải mái vui vẻ thì điện hạ mới yên tâm.”

“Nơi này đương nhiên là cực tốt.” Lão phu nhân nói, “Chỉ không biết điện hạ khi nào mới tới để chúng ta ra cửa nghênh đón.”

Quản sự đáp: “Bên kia vừa truyền tin tới, điện hạ phải tới giờ Mùi canh ba mới xuất phát từ chùa Ân Đức, có lẽ giờ Thân mới tới nơi.”

“Hoa mai sau núi hiện giờ nở rất đẹp. Điện hạ đã dặn lão nô, mong lão phu nhân cùng các công tử tiểu thư không cần câu nệ, cứ tùy ý đi dạo thưởng cảnh.”

“Cũng không cần cố ý ra cửa nghênh đón, chỉ cần nhớ giờ Dậu từ rừng mai quay về để tham gia yến tiệc là được.”

Lão phu nhân gật đầu.

Hai người lại hàn huyên vài câu, quản sự lúc này mới lui xuống.

Triệu Tuyết Lê hầu hạ lão phu nhân vào phòng nghỉ ngơi.

Mãi tới giờ Ngọ canh ba nàng mới quay về phòng mình.

So với khuê phòng ở hầu phủ, nơi ở của vị Nhị hoàng tử này xa hoa thoải mái hơn rất nhiều.

Nhưng vì đã ngủ suốt quãng đường nên lúc này nàng chẳng còn buồn ngủ bao nhiêu.

Ngồi khô khan trong phòng một lúc, nàng bỗng nhìn thấy ánh nắng xuyên qua lớp sương mù chiếu xuống.

Trong chớp mắt trời quang mây tạnh, phong cảnh đẹp đến lộng lẫy.

Tuyết Lê lập tức nổi hứng muốn ra ngoài đi dạo một chút.

Nàng quấn kín áo choàng, bước ra khỏi phòng.

Vừa rẽ qua hành lang thì đúng lúc đụng phải Bùi Gián Chi đang đi ra từ nam xá* (dãy nhà phía nam).

Thật sự không thể trách mắt nàng kém.

Là do hắn ta đột nhiên từ góc ngoặt lao ra, nàng hoàn toàn không nhìn thấy, cũng chẳng kịp đề phòng.

Bùi Gián Chi đứng nguyên tại chỗ, lạnh mặt nhìn nàng lảo đảo lùi về sau mấy bước rồi khó chịu nói:

“Ngươi lại đang làm chuyện xấu gì vậy?”

Triệu Tuyết Lê vừa quấn chặt áo choàng vừa đáp: “Ta chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút thôi.”

Bùi Gián Chi cười lạnh: “Ngươi có thể có chút tự biết mình không? Bản thân còn mang bệnh, lời nói cử chỉ lại thô lỗ vô trạng. Cũng chỉ có Hoài Bắc hầu phủ cao quý mới chịu nhịn được ngươi. Nếu ở sơn trang này va chạm tới ai đó, cẩn thận bị lột mất một tầng da.”

Triệu Tuyết Lê nâng hàng mi lên, đôi mắt thanh nhuận nhìn đối phương: “Bệnh của ta đã khỏi từ lâu rồi.”

Bùi Gián Chi trừng nàng: “Ngu xuẩn!”

Sau đó liền sải bước bỏ đi.

Bó tóc đuôi ngựa sau đầu hắn ta vung lên theo từng bước chân, vạt áo lay động, cả người đều mang theo cảm giác bực bội ác liệt như thể cực kỳ chán ghét Tuyết Lê.

Tuyết Lê nhìn bóng lưng hắn ta biến mất, đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc.

Sau đó nàng sờ cái bụng trống rỗng của mình rồi quay người đi về phía phòng bếp.

Nhưng vừa mới quay đầu lại đã thấy Vương ma ma từ trong viện đi tới.

“Biểu tiểu thư, sao ngài lại ra ngoài rồi? Lão phu nhân đang tìm ngài đấy.”

Triệu Tuyết Lê sửng sốt, giải thích: “Ta hơi đói bụng nên muốn đi tìm chút đồ ăn.”

Thần sắc Vương ma ma nghẹn lại, cảm thấy vô cùng cạn lời.

Trong lòng bà ta càng thấy vị biểu tiểu thư tới từ nơi nhỏ bé này thật sự không lên nổi mặt bàn.

“Biểu tiểu thư, hiện giờ đang ở bên ngoài. Những gì ngài thể hiện chính là thể diện của hầu phủ.”

“Trước khi làm việc gì tốt nhất nên suy nghĩ xem có hợp quy củ hay không, tuyệt đối đừng làm chuyện mất thân phận khiến người khác chê cười.”

Triệu Tuyết Lê nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn liên tục gật đầu tỏ ý đã tiếp thu dạy bảo.

Nàng theo Vương ma ma trở về chỗ ở của lão phu nhân.

Vừa vào đã thấy Bùi Gián Chi cũng đang ở đó, hơn nữa sắc mặt còn cực kỳ khó coi.

Tim nàng lập tức giật thót, nhịn không được lén nhìn tên này, nghi ngờ hắn ta đã nói gì đó.

Nhưng ngay sau đó, lời của lão phu nhân đã đánh tan suy nghĩ ấy.
“Linh Linh, ngươi xem y phục này thế nào?”

Triệu Tuyết Lê nhìn sang bộ đồ mà thị nữ đang bưng trên tay.

Đó là một bộ y phục mùa đông vừa nhìn đã biết vô cùng quý giá.

Áo lông chồn màu vàng nhạt, viền cổ phủ lớp lông mềm trắng xốp.

Bề mặt áo dùng kỹ pháp thêu loạn châm, lấy chỉ vàng bạc dệt thành những vệt sáng mơ hồ lưu động.

Chiếc váy lót bên trong có màu nhạt thanh tao, tà váy thêu cảnh hồ núi mông lung trong mưa bụi.

Thắt lưng màu nguyệt bạch đính đầy trân châu sáng ngời, đánh bóng đến phát sáng.

Tuyết Lê nhìn đến ngẩn người.

Lão phu nhân cười nói: “Linh Linh của chúng ta cũng đã thành đại cô nương rồi, luôn phải có vài bộ xiêm y đẹp để trang điểm cho bản thân, cũng để người trong Thịnh Kinh mở mang tầm mắt.”

Tim Tuyết Lê khẽ siết lại.

Nhưng trên mặt nàng vẫn chỉ là vẻ mờ mịt ngây thơ như không hiểu gì.

Bùi Gián Chi sắc mặt vô cùng khó coi, trực tiếp hỏi: “Tổ mẫu muốn chọn phu quân cho nàng ta?”

Lão phu nhân cũng không để tâm tới giọng điệu của hắn ta, vẫn cười như cũ: “Nếu có người thích hợp thì kết chút duyên lành cũng tốt.”

Bà nắm tay Tuyết Lê, giọng đầy ý vị sâu xa: “Linh Linh sống ở hầu phủ chúng ta, gọi ta một tiếng lão phu nhân, ta tự nhiên phải lo lắng cho nó nhiều hơn một chút.”

Bùi Gián Chi nhíu mày chặt tới mức muốn chết.

Ánh mắt âm trầm liếc lên gương mặt nhẫn nhịn của Tuyết Lê, giọng lạnh xuống:

“Nàng ta căn bản không xứng với bất kỳ quyền quý nào trong kinh, tổ mẫu hà tất phải phí tâm vì người này?”

Lão phu nhân không phủ nhận cũng không gật đầu, chỉ nói: “Lần yến hội này ngoài quý nhân trong kinh ra còn có không ít cử tử chuẩn bị tham gia kỳ thi mùa xuân, đều là thanh niên tài tuấn.”

Nghe vậy, sắc mặt Bùi Gián Chi càng thêm âm lãnh.

Hắn ta khinh thường cười nhạo, hỏi Tuyết Lê: “Ngươi muốn gả cho người khác?”

Triệu Tuyết Lê rũ mắt, để lộ đoạn cằm nhỏ trắng như tuyết, giọng điệu vẫn như thường: “Ta đều nghe lão phu nhân.”

Thần sắc lão phu nhân không đổi.

Nụ cười châm chọc trên mặt Bùi Gián Chi lại hoàn toàn cứng lại.

Một lúc sau, hắn ta lạnh giọng nói: “Tùy ngươi!”

Sau đó như thể bị chọc tức đến cực điểm, bất chấp lễ nghi trực tiếp đẩy cửa bỏ đi.

Triệu Tuyết Lê nhìn bóng lưng hắn biến mất trong chốc lát, chỉ cảm thấy người này thật sự nóng nảy lại rảnh rỗi sinh chuyện.

error: Content is protected !!