[TCTTNBN] Chương 7

Chương 7: Linh Linh của chúng ta thật thích nói dối

Chuyện này nói ra thì đúng là do Tuyết Lê sơ ý.

Giang Dực Chi tặng nàng một nhành mai, nàng nếu đã nhận lấy thì cũng có nghĩa nàng sẽ không đả động gì đến chuyện cũ trước kia nữa, vậy thì đương nhiên cũng không tiện tùy tiện ném đi.

Nhưng cứ luôn cầm trên tay lại càng không ổn, cho nên Tuyết Lê mới giấu nó vào trong vạt áo, dự định trở về phòng sẽ cắm bình thưởng thức, nào ngờ Bùi Tễ Vân lại tới trước một bước.

Kỳ thật chuyện này cũng không có gì đáng gọi là ngoài ý muốn.

Hắn từ trước tới nay vẫn luôn như vậy, hai người phàm là một thời gian dài không ở cạnh nhau, lần gặp tiếp theo hắn nhất định sẽ quấn lấy nàng đòi cho đủ.

Lúc vừa đẩy cửa bước vào, nàng đáng lẽ nên cảnh giác mà đổi chỗ giấu nhành hồng mai đi mới phải.

Hiện giờ bị bắt tại trận, nàng đành ép bản thân bình tĩnh lại, tuyệt đối không thể vì chột dạ mà lộ ra sơ hở.

Tuyết Lê suy nghĩ kỹ càng, quyết định vẫn là bất động thanh sắc, trước thuận theo cái cớ hắn đưa ra mà nói: “Đa tạ biểu huynh nhắc nhở, vậy ta đi cắm bình đây.”

Nàng chống người muốn đứng dậy.

Nhưng Bùi Tễ Vân lại đè nàng lại không cho lui.

Nhành mai xoay nửa vòng nơi đầu ngón tay hắn, vẽ ra một luồng gió lạnh nhạt.

Đôi mắt đen dưới ánh trăng hiện lên một tia lạnh lẽo.

Hắn rũ mắt nhàn nhạt quét qua nhành hồng mai kiều diễm ướt át kia một cái, rồi lại nâng mắt nhìn chăm chú Tuyết Lê, khóe môi cong lên: “Linh Linh thích hồng mai, cho nên mới cố ý bẻ một nhành?”

Tuyết Lê gật đầu: “Bẻ về cắm bình.”

Trên mặt Bùi Tễ Vân vẫn không chút gợn sóng, dường như đối với câu trả lời này cũng không hề bất ngờ, chỉ nói: “Nếu thích, vì sao còn nỡ bẻ xuống?”

Tuyết Lê không hiểu người này có ý gì.

Nàng nhìn nhành hồng mai kia, không nhìn ra có gì đặc biệt, đành thành thật đáp:

“Hồng mai như thế này, sau núi có rất nhiều.”

Hắn lặng im, không nói thêm gì nữa.

Đèn dầu sáng rực.

Ánh trăng xuyên qua ô cửa sổ hé mở chiếu vào trong phòng, rơi trên song cửa, trên mặt bàn, trên quyển sách đang mở.

Cũng chiếu lên mái tóc dài như mực buông xuống của đối phương, tạo thành từng mảng bóng tối lớn nhỏ khác nhau trên gương mặt, khiến vẻ bình tĩnh kia lộ ra vài phần sắc bén cùng nguy hiểm.

Tuyết Lê nằm trong lòng hắn.

Mấy sợi tóc ướt của hắn rơi lên cổ nàng, lạnh lạnh, khiến nàng rất khó chịu, nhưng nàng lại không dám đưa tay gạt ra.

Từ góc độ của nàng có thể nhìn thấy đôi mắt của Bùi Tễ Vân lúc trầm mặc không nói.

Hắn cúi mắt nhìn nàng, ánh mắt như lưỡi dao sáng lạnh.

Tuyết Lê vô cớ thấy nhói đau kỳ lạ, cảm giác như bị cắt qua một đường.

Rõ ràng nàng đã không còn chột dạ nữa, nhưng vẫn theo bản năng dời mắt đi, ngay cả hô hấp cũng vô thức nhẹ xuống, chậm lại.

Lò sưởi cháy càng lúc càng đỏ.

Cơ thể vốn bị gió đêm thấm lạnh của nàng giờ đã nóng tới mức toát mồ hôi.

Bùi Tễ Vân đột nhiên hỏi: “Linh Linh, nhành mai này hái ở đâu?”

Triệu Tuyết Lê giật mình, cẩn thận đáp: “Ở sau núi.”

Bùi Tễ Vân cười như không cười, cũng không tiếp tục truy hỏi, chỉ khẽ gật đầu, buông nàng ra, đưa nhành mai tới trước mặt nàng rồi nói:

“Chu sa mai* thật đẹp, đi cắm bình đi.” (mai đỏ)

Hồng mai có rất nhiều chủng loại, Triệu Tuyết Lê không biết đây là loại nào, nghe thấy mấy chữ “chu sa mai”, trong lòng nghĩ thì ra nó có tên gọi thế này, quả thật rất chuẩn xác, sau đó mới ý thức được mình vừa tránh được một kiếp, vội vàng đứng dậy nhận lấy nhành mai, ở trong phòng tìm ra một chiếc bình sứ men xanh thẫm, tùy tiện cắm vào.

Qua chuyện này, nàng đã hoàn toàn không còn sinh ra chút nhàn tình nhã trí nào để thưởng mai nữa.

Cắm mai xong, nàng quay lại bên cạnh Bùi Tễ Vân, lần nữa cầm khăn gấm lên muốn lau tóc cho hắn, nhưng Bùi Tễ Vân lại liếc nhìn nàng một cái, mặt mày mang theo ý cười nhu hòa nhàn nhạt:

“Linh Linh không cần vì ta mà vất vả, cứ đi tắm gội rửa mặt trước đi.”

Có thể không cần hầu hạ người khác, Tuyết Lê tự nhiên vui vẻ, nàng thuận theo buông khăn gấm xuống:

“Đa tạ biểu huynh.”

Sau đó liền từ trong rương lấy ra áo ngủ, đi vào tịnh thất.

Trong Cù Tiên sơn trang có dẫn nước suối nóng vào, Tuyết Lê tắm rửa xong chỉ cảm thấy toàn thân thư thái, liền ngâm thêm một lúc, mãi đến khi mơ màng sắp ngủ mới cố chống mí mắt mặc áo ngủ vào.

Vừa đi ra ngoài, gió lạnh ập thẳng vào mặt khiến nàng rùng mình một cái, lập tức tỉnh táo lại, vội vàng đi về phía phòng ngủ, thân thể vừa bị gió thổi lạnh cóng, trong lòng liền không nhịn được mong chờ Bùi Tễ Vân đã nằm lên giường, hơn nữa còn ủ ấm chăn sẵn rồi.

Nàng đẩy cửa bước vào, lập tức thất vọng vô cùng.

Bùi Tễ Vân vẫn duy trì dáng vẻ như trước lúc nàng đi, ngồi bên cửa sổ đọc sách, chỉ là tóc lúc này đã khô ráo mát lạnh.

Tuyết Lê đóng cửa bước vào, ôm cánh tay, do dự liếc đối phương một cái:

“Biểu huynh, nên nghỉ ngơi rồi.”

Bùi Tễ Vân ngay cả đầu cũng không nâng, vẫn nhìn sách, không nhanh không chậm nói: “Không vội.”

Tuyết Lê thật sự có chút buồn ngủ, đang định nói mình ngủ trước thì nghe nam tử đang ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ đột nhiên lên tiếng:

“Linh Linh, lại đây.”

Giờ phút này, trong lòng nàng thật ra không quá tình nguyện đi qua đó, nhưng bước chân lại rất thành thật mà bước tới:

“Biểu huynh, có chuyện gì vậy?”

Bùi Tễ Vân ngẩng đầu nhìn nàng, đưa quyển sách trong tay ra:
“Linh Linh, đọc đoạn này cho ta nghe.”

Ánh mắt Tuyết Lê từ gương mặt bình tĩnh của hắn rơi xuống quyển sách, nhìn thấy thiên văn chương này có tên là 《Vương Sinh kết hữu》, mở đầu viết:

“Phía nam núi có một người tên Vương Sinh, gia thất hòa thuận, ai nấy đều khen là người tốt. Một ngày nọ, lúc ra ngoài du ngoạn, gặp khách nhân tên Triệu Tiền, trò chuyện rất hợp ý, bèn kết làm bằng hữu.”

Nàng liền cho rằng đây là một thiên ngoại văn bình thường nói về kết giao bằng hữu, thế là thuận miệng đọc tiếp.

Kết quả đoạn thứ hai liền chuyển biến đột ngột:

“Sau khi trở về quê nhà, một ngày nọ Vương Sinh đang ở trong phòng đọc sách, chợt nghe tiếng gõ cửa. Mở cửa nhìn thì thấy chính là Triệu Tiền. Vương Sinh hỏi nguyên do, Triệu Tiền vui vẻ nói: ‘Ta vì trộm tiền tài mà làm phụ mẫu tức giận, bị đuổi khỏi nhà, nay không chỗ nương thân, đặc biệt tới đây xin tá túc.’ Vương Sinh nghe vậy liền lo lắng. Nhà hắn gia pháp nghiêm ngặt, nếu nói thật với cha mẹ, e rằng sẽ không được dung chứa. Thế là hắn lừa phụ mẫu rằng: ‘Đây là con cháu nhà giàu tới đây du ngoạn, muốn ở tạm vài ngày.’ Cha mẹ cùng thê tử đều tin tưởng, vui vẻ tiếp nhận.”

Tuyết Lê lúc này đã hơi căng thẳng trong lòng, nàng mấy lần ngập ngừng rồi tiếp tục đọc:

“… Đang lúc hứng khởi, chợt có mấy nha dịch phá cửa xông vào…”

Nàng dừng giọng, sắc mặt cứng đờ:

“Biểu huynh… ta…”

Bùi Tễ Vân bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt tối tăm không rõ nghĩa, thanh âm không nhanh không chậm, càng không cho phép cắt ngang:

“Linh Linh, đọc hết.”

Da đầu Triệu Tuyết Lê tê dại, đã biết bằng cách nào đó Bùi Tễ Vân nhìn ra nàng nói dối, cố ý lấy thiên văn này để gõ nàng.

Trong lòng nàng nghĩ cách đối phó, ngoài miệng vẫn thuận theo mà đọc:

“… Nói rõ Vương Sinh chứa chấp tội phạm, không cho biện giải, đem cả nhà Vương Sinh bắt giam vào ngục… Đến lúc ấy Vương Sinh cùng cha mẹ mới biết tội Triệu Tiền phạm phải không chỉ là trộm tiền tài, mà thực chất là giết người cướp của, bị quan phủ truy bắt. Triệu Tiền lại dùng lời nói dối…”

Thanh âm nàng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng yếu.

Đọc đến cuối cùng, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây rơi xuống trang sách, thấm thành một mảng nước, làm mờ cả chữ viết.

Bùi Tễ Vân bất động như núi, cực kỳ bình tĩnh nhìn nàng khóc một lúc, đột nhiên thở dài, đưa tay kéo nàng vào lòng, cúi mắt hỏi:

“Vì sao lại khóc?”

Triệu Tuyết Lê ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa ngập nước mông lung, ánh lệ lay động phản chiếu gương mặt thanh lãnh của Bùi Tễ Vân dưới ánh trăng.

Mũi nàng khóc đỏ một mảng, nhìn vô cùng đáng thương, thanh âm nghẹn nghào:

“Biểu huynh, vừa rồi ta nói dối.”

Bùi Tễ Vân gật đầu, ra hiệu nàng tiếp tục nói.

“Nhành mai kia không phải ta bẻ.” Triệu Tuyết Lê sợ hãi nói: “Vừa rồi lão phu nhân bảo ta đưa Quân muội muội về viện, trên đường quay lại vô tình đụng phải một vị công tử, nhành mai là y đưa ta làm lễ xin lỗi, ta… ta sợ biểu huynh trách phạt, cho nên vừa rồi mới không dám nói thật.”

Bùi Tễ Vân cười cười:

“Ta vì sao phải trách phạt ngươi?”

Tuyết Lê không biết nên trả lời thế nào, đành lại rơi thêm vài giọt nước mắt:

“Ta chỉ là… sợ hãi…”

Bùi Tễ Vân thấy nàng như vậy, đưa tay chạm lên da thịt trước mắt nàng, lòng bàn tay có lớp chai mỏng do nhiều năm cầm bút từng chút từng chút lau đi nước mắt.

Động tác hắn hơi mạnh, ấn lên gương mặt trắng nõn của Tuyết Lê tạo thành từng vệt lõm mềm mại.

Nhưng giọng nói lại ôn nhu như gió xuân nước thu, cười nói:
“Linh Linh của chúng ta thật thích nói dối.”

Tuyết Lê lập tức kinh hãi, nàng mở to mắt, muốn biện giải cho bản thân vài câu, nhưng Bùi Tễ Vân đã lau xong nước mắt, đưa tay giữ lấy gáy nàng, cả người đè xuống.

Ngay khoảnh khắc hắn vừa dứt lời, hai người đã môi răng chạm nhau, hô hấp giao triền.

Tuyết Lê còn chưa kịp giải oan cho mình, lập tức giãy giụa không thôi:

“… Biểu… biểu huynh…”

Bùi Tễ Vân nhân lúc nàng hé miệng nói chuyện mà tiến vào giữa hàm răng nàng, ở bên trong công thành chiếm đất, như một trận cuồng phong bão táp không kiêng nể gì, không chút cố kỵ, quấy lọan đến Tuyết Lê không thở nổi, nghẹn đỏ mặt, cuối cùng không nói nổi một chữ.

Ngoài cửa sổ, trăng dần chui vào tầng mây.

Bóng tối trên song cửa chậm rãi phủ xuống mái tóc đen sớm đã quấn vào nhau của hai người, bao trùm lên một tầng quầng sáng tối tăm không rõ.

Cũng không biết qua bao lâu, Tuyết Lê cảm thấy ý thức mình đều mơ hồ, nụ hôn dài đến nghẹt thở này mới dần trở nên ôn hòa.

Hắn buông nàng ra cho nàng thở dốc vài hơi, rồi lại cúi xuống hôn tiếp, mặt mày thanh lãnh giãn ra lộ ra vài phần ý cười, hơi khép mắt lại, trong đêm đông yên tĩnh không tiếng động mà hưởng thụ dáng vẻ e lệ của nàng cùng đôi môi lưỡi mềm mại khiến người ta muốn ngừng mà ngừng không được.

Đối với Bùi Tễ Vân mà nói, đây quả thực là một chuyện khiến hắn nghiện đến phóng túng.

Ban đầu, hắn chỉ muốn chạm vào nàng.

Nhưng một khi đã chạm vào, hắn lại muốn ôm nàng một chút.

Ôm rồi, hắn vẫn không thỏa mãn, còn muốn đè nàng xuống hôn.

Hiện giờ, ngay cả những nụ hôn đơn giản cũng không đủ để thỏa mãn dục vọng bị đè nén trong lòng hắn nữa.

Chúng theo từng lần thân mật mà không ngừng bành trướng, lớn mạnh.

Điều này thật sự trái ngược với những gì hắn từng học, từng tuân thủ, quân tử tự giữ mình, khắc chế bản thân, tuân thủ lễ nghĩa.

Bùi Tễ Vân cũng không biết những dục vọng không thể nói ra ấy cuối cùng sẽ lớn đến mức nào.

Hắn vừa hôn vừa ôm Tuyết Lê lên giường, thật sự luyến tiếc buông nàng dù chỉ một chút.

Đến trên giường rồi, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ mê mang của nàng, mấy vệt đỏ ửng trên gương mặt trắng như tuyết, trong hốc mắt tràn đầy nước, bộ dáng tủi thân vô cùng, hắn càng cảm thấy trong lòng trìu mến vô hạn, cũng khát vọng vô hạn, nụ hôn vốn đã dịu dàng lại lần nữa trở nên mưa rền gió dữ.

Trước khi hoàn toàn bị hôn đến ngất ngây, Tuyết Lê cuối cùng vẫn tìm được cơ hội, chen vào một câu:

“Ta… ưm… không phải… người thích nói… dối…”

Bùi Tễ Vân hơi nhíu mày, nhẹ nhàng cắn lên phiến môi mềm mại đã đỏ tươi từ lâu của nàng, như đang trách nàng phân tâm, sau đó rốt cuộc không cho nàng thêm nửa phần cơ hội để mở miệng nữa. 

error: Content is protected !!