Chương 9: Biểu huynh, ta không thoải mái
Triệu Tuyết Lê không nhường đường, thân mình mảnh khảnh vẫn cố chấp đứng chắn ở cửa, đầu ngón tay siết chặt tay áo, thanh âm phát run:
“Biểu huynh, ta… ta ta…”
Tim nàng đập dữ dội, như có một con chim sẻ hoảng sợ đang đập cánh loạn xạ trong lồng ngực, khiến lời nói không khỏi ngắt quãng, ngay cả vành tai cũng nhiễm một tầng hồng nhạt. Bộ dáng như vậy, người sáng suốt vừa nhìn là biết trong lòng có quỷ.
Nhưng Bùi Tễ Vân lại đột nhiên dừng bước, đôi ủng gấm huyền sắc nghiền qua nền đá xanh, không còn vội đi vào nữa, mà rũ mắt nhìn nàng hỏi:
“Khẩn trương cái gì? Nói chuyện cũng không lưu loát nữa?”
Nếu giờ phút này Giang Dực Chi không ở bên trong cửa đá, Tuyết Lê có lẽ sẽ bình tĩnh hơn rất nhiều, nhưng nàng vừa mới nhận ngọc bội của Giang Dực Chi, ngọc thạch ôn nhuận còn dán trên cổ tay nóng hầm hập, hai người còn từng nắm tay, có tiếp xúc da thịt ngắn ngủi.
Gan nàng vốn không lớn, đối mặt với Bùi Tễ Vân giống như đã nhìn thấu hết thảy, thật sự rất khó giữ bình tĩnh.
Bàn tay dưới tay áo của Tuyết Lê siết chặt vào nhau, móng tay gần như muốn bấm vào lòng bàn tay.
Đương lúc cấp bách, nàng linh cơ vừa động, dứt khoát ôm bụng kêu thảm một tiếng:
“Biểu huynh, ta có chút không thoải mái.”
Trong thanh âm nàng mang theo vài phần nghẹn ngào, ngược lại nghe vô cùng chân thật.
Sau đó bước chân loạng choạng, lảo đảo tiến lên vài bước, vô cùng chuẩn xác mà nhào vào lòng Bùi Tễ Vân.
Mùi tùng sương trên người hắn ập tới trước mặt, xen lẫn một tia mặc hương* (hương mực tàu) như có như không.
Đôi mắt Bùi Tễ Vân vẫn lạnh lẽo như vực sâu, nhưng vẫn giơ tay đỡ lấy nàng, bàn tay lớn chống trên cánh tay nàng.
Triệu Tuyết Lê căn bản không dám ngẩng đầu, vùi mặt thấp giọng nói:
“Biểu huynh, bụng ta đau quá, chúng ta mau trở về đi.”
Thanh âm nàng nhỏ yếu như muỗi kêu, mang theo vài phần cầu xin.
Ánh mắt Bùi Tễ Vân như có như không lướt qua phía sau cửa đá, cười như không cười:
“Cơn đau này thật đến đúng lúc.”
Triệu Tuyết Lê không hé răng, chỉ vùi mặt sâu hơn chút nữa.
Bùi Tễ Vân đỡ lấy nàng, cuối cùng vẫn xoay bước rời đi:
“Xem ra chỉ có thể lại tìm cơ hội lần sau cùng Linh Linh xem hết bích họa.”
Triệu Tuyết Lê nhỏ giọng:
“Đa tạ biểu huynh, bức họa kia cũng không thú vị, không xem nữa cũng không sao.”
Bùi Tễ Vân cười nói:
“Linh Linh thật có kiên nhẫn, bức họa không thú vị mà cũng xem lâu như vậy.”
Lời này thật sự khiến Tuyết Lê không nhịn được phải nghĩ nhiều. Tay nàng nắm chặt tay áo càng siết thêm vài phần, khớp ngón tay trắng bệch. Cũng không biết hắn đang nói bức họa, hay đã phát hiện manh mối gì, muốn âm thầm cảnh cáo nàng.
Nàng hối hận vì vừa rồi nhiều lời một câu, giờ phút này chỉ hàm hồ đáp lại, mãi cho tới lúc xuống núi, lại ngồi lên xe ngựa, ôm chặt nguyên tắc nói nhiều sai nhiều, không mở miệng thêm lần nào nữa.
Xe ngựa men theo đường cũ trở về, mà bầu không khí cũng không còn ôn hòa như trước.
Ngoài màn xe, chiều tà dần buông, bóng núi xa xa mờ mịt, giống như một bức tranh thủy mặc còn chưa khô.
Kinh Trập chẳng biết đã đi đâu, Hoán Vân ở ngoài điều khiển xe ngựa, thần sắc nghiêm nghị, mu bàn tay nắm dây cương hơi nổi gân xanh.
Tuyết Lê dựa trong lòng Bùi Tễ Vân, vẫn ôm bụng không dám buông ra, ánh mắt cũng không dám nhìn lung tung, sợ chỉ cần sơ ý một chút sẽ đối mắt với người này, rồi bị hắn nhìn thấu hết mọi tâm tư.
Hồi lâu cũng không nghe thấy hắn mở miệng, chỉ là lúc nhẹ lúc nặng mà xoa bụng cho nàng.
Trong lòng Tuyết Lê lại càng chẳng có chút chắc chắn nào.
Nàng vuốt miếng ngọc bội kia lên cổ tay, lại ai ui kêu đau vài tiếng, càng nghĩ càng thấy mình chột dạ vô cùng, nhất định đã bị nhìn ra sơ hở.
Nhưng lúc đó tình thế cấp bách, ngoài cách này ra, nàng thật sự không nghĩ được biện pháp khác.
Nếu thật để Bùi Tễ Vân bước vào cửa đá, nhìn thấy Giang Dực Chi, Tuyết Lê quả thực có thể lập tức ngất ngay tại chỗ.
So đi so lại, vẫn là hiện giờ tốt hơn. Tuy rằng hắn đã nhìn ra nàng chột dạ nói dối, nhưng rốt cuộc vẫn chưa gặp Dực Chi ca ca, tầng giấy cửa sổ kia vẫn chưa bị đâm thủng, Tuyết Lê vẫn còn một khoảng thời gian để thở dốc.
Lúc trở lại sơn trang lần nữa, trước khi xuống xe ngựa, Bùi Tễ Vân hỏi nàng:
“Linh Linh, ngươi có chuyện gì muốn nói với ta không?”
Tuyết Lê vẫn không dám ngẩng đầu, nàng không nhìn thấy cảm xúc lạnh băng được che giấu kín kẽ trong mắt hắn, chỉ trốn tránh lắc đầu, cây trâm trên búi tóc theo động tác nhẹ nhàng lay động.
Bùi Tễ Vân buông nàng ra, nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của nàng đi xa, cho tới khi hoàn toàn biến mất.
Qua một lúc, Kinh Trập cưỡi ngựa trở về, tiếng vó ngựa trên phiến đá xanh phá lệ thanh thúy. Hắn ta ghé sát bên cửa sổ xe thấp giọng bẩm báo với Bùi Tễ Vân vài câu.
Chiều tà dần dày thêm, màn trời rực rỡ từng tấc từng tấc phai màu, rồi chậm rãi trở nên lạnh lẽo u ám, bất cận nhân tình.
Ánh tà dương rơi xuống đáy mắt Bùi Tễ Vân, chiếu ra một mảnh hàn đàm lạnh lẽo. Ngữ khí hắn vẫn không chút dao động:
“Đi tới thôn trang mời một đại phu tới, chữa cho thật tốt cái tật đau bụng này của tiểu thư.”
Màn xe hạ xuống, Kinh Trập lĩnh mệnh rời đi, tiếng bước chân rất nhanh biến mất giữa trời chiều.
Chưa tới đêm, trong khuê phòng Tuyết Lê đã có người tới.
Đại phu hết hỏi han dò xét đến chất vấn một phen, sau đó liền kê cho nàng vài thang thuốc. Còn chưa sắc thành thuốc, Tuyết Lê đã nhìn thấy những vị như hoàng liên, mật đắng thảo trên đơn thuốc, sắc mặt lập tức khó coi như trái khổ qua.
Nàng vốn định lừa cho qua chuyện để không phải uống, một canh giờ sau, Bùi Tễ Vân tự mình bưng thuốc tới.
Da đầu Tuyết Lê tê dại, ngay cả giọng nói cũng mang vài phần run rẩy:
“Biểu huynh, chuyện nhỏ như vậy, sao cần huynh tự mình tới đây?”
Hắn khoác áo ngoài lụa trắng, giống như mang theo ánh trăng mà đến.
Chỉ mới vài canh giờ không gặp, Tuyết Lê lại cảm thấy giữa hai người như có thêm một tầng sa mỏng nhìn không thấy sờ không được. Nàng nói chuyện cũng cung kính hơn rất nhiều, ngay cả hô hấp cũng nhẹ đi vài phần.
Bùi Tễ Vân cười cười: “Tính tình ngươi kiều quý, ta không tới, sợ là sẽ không chịu uống thuốc.”
Tuyết Lê vốn đã không có lý lại càng chột dạ, không dám cò kè mặc cả, vội vàng nhận lấy chén thuốc, bóp mũi ngửa đầu uống cạn.
Nước thuốc đắng chát trượt qua cổ họng, khó chịu đến mức hai mắt nàng lập tức phủ đầy nước, muốn lè lưỡi hà hơi cho bớt đắng, nhưng như vậy quá mức bất nhã, nàng chỉ có thể cố nhịn, khuôn mặt nhăn thành một bó.
Bùi Tễ Vân thấy bộ dáng đáng thương muốn khóc của nàng, thần sắc càng lạnh hơn, đặt khay xuống rồi trực tiếp rời đi.
Lúc Tuyết Lê buông chén thuốc xuống, trong phòng đã không còn bóng người.
Nàng vội vàng nhào tới bên bàn trà, rót liền mấy chén trà để uống xuống, lúc này mới đè được cảm giác dạ dày cuộn trào muốn nôn ta.
Sau khi trời tối, người bên Nhị hoàng tử tới truyền tin, nói tuyết đọng và loạn thạch trên quan đạo đã được dọn thông, lão phu nhân liền quyết định giờ Dần xuất phát hồi kinh.
Trong lòng Triệu Tuyết Lê có chuyện, nằm trên giường tới tận cuối giờ Sửu vẫn chưa ngủ được, đành phải bò dậy rửa mặt thay y phục, dưới mắt đều hiện lên quầng xanh nhạt màu.
Lần này hồi kinh có thêm Bùi Tễ Vân, trong đội ngũ cũng nhiều thêm hộ vệ mặc giáp đeo đao.
Tuyết Lê mơ màng nhìn lén ra ngoài mấy lần, cảm thấy người nào người nấy đều uy phong vô cùng.
Bùi Gián Chi thì có vài phần tùy hứng, thích làm theo ý mình, nửa đêm hôm trước đã bỏ mặc mọi người tự cưỡi ngựa trở về kinh trước.
Lúc nãy khi hầu hạ lão phu nhân lên xe ngựa, Tuyết Lê loáng thoáng nghe ra chuyến này Bùi Gián Chi cũng bị sắp xếp xem mắt cùng đích nữ của phủ Thái Tự khanh là Thẩm Hoài Ý, nhưng kết quả hiển nhiên không vừa lòng.
Bùi Gián Chi còn chưa gặp Thẩm tiểu thư đã lạnh mặt bỏ đi.
Chuyện này truyền tới tai Nhị hoàng tử phi, sợ Thẩm phủ cùng Bùi phủ nảy sinh hiềm khích, phải đứng ra hòa giải không ít.
Suốt dọc đường xe lắc lư, ngủ không yên giấc, lúc xuống xe ngựa Tuyết Lê gần như mở mắt không nổi.
Nàng cố nhịn cơn buồn ngủ, hầu hạ lão phu nhân trở lại Tùng Hạc viện nghỉ ngơi, lúc lần nữa bước ra khỏi noãn các thì trời đã sáng rõ.
Sương mù đêm qua dần tan, ánh sáng vàng chậm rãi rơi xuống, chiếu ra một mảnh hào quang mông lung rực rỡ.
Nàng vừa ngáp vừa khó khăn lắm mới trở về khuê phòng của mình, vừa đẩy cửa ra liền thấy một bóng người áo trắng lặng lẽ đứng bên cửa sổ.
Ánh nắng ban mai phác họa đường nét thân hình thon dài của hắn, vạt áo theo gió nhẹ lay động.
Tuyết Lê buồn ngủ đến mức tầm mắt mơ hồ, theo bản năng tưởng là Bùi Tễ Vân, rất quen thuộc đóng cửa đi vào.
Nhưng nàng cũng không biết nên nói gì, rất nhiều lời trong lòng xoay vòng vòng rồi lại nuốt xuống.
Nàng do dự bước lên hai bước, thử mở miệng:
“Ta… ta muốn nghỉ ngơi, biểu ——”
Chữ cuối cùng nghẹn lại trong ánh mắt người áo trắng vừa quay đầu nhìn sang.
Người nọ mày mắt tuấn tú nhưng lạnh lẽo, cả người bao phủ trong khí chất âm trầm, lại lộ ra vô tận nóng nảy, giống như vừa bị ai chọc giận, mười phần không thoải mái.
Rõ ràng chính là Bùi Gián Chi đã một ngày không gặp.
Hắn ta lạnh mắt, nhướng mày hỏi: “Triệu Tuyết Lê, ngươi cho rằng ta là ai?”