[TTC] Chương 7

Chương 7: Ăn cháo

“Đưa Nguyễn Hòa vào tộc học? Nàng năm nay mười bốn tuổi rồi phải không?”

Nghe quyết định của Trấn Giang Hầu, một mặt Nguyễn Thấm Dương biết người phụ thân phái đi điều tra đã trở về, hiển nhiên Nguyễn Hòa đúng là nữ nhi ruột của ông, mặt khác lại cảm thấy khó hiểu.

Tộc học Nguyễn gia không giống nhà khác, không hề phân biệt nam nữ, nữ tử cũng được nhập học, nhưng các cô nương bình thường khoảng mười ba tuổi sẽ không tiếp tục đi học nữa, đều nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh ở nhà chờ qua lễ cập kê, để bắt đầu xem mắt bàn chuyện định thân.

“Con với Nghiên ca nhi đều đọc sách ở tộc học, không thể nào nàng lại là ngoại lệ được.”

Trấn Giang Hầu sờ sờ mũi, vốn còn nghĩ ra một đống lời an ủi nữ nhi và nhi tử, không ngờ hai đứa một đứa lại hiểu chuyện hơn một đứa, đặc biệt là nữ nhi còn có thể thoải mái hào phóng bàn chuyện sắp xếp cho Nguyễn Hòa với ông.

“Nhưng mà……” Dù sao đó cũng là nữ chủ đó.

“Thấm Dương, ta tuy giữ nó lại, nhưng thứ nữ thế nào cũng không vượt qua được con vợ cả. Con và Nghiên ca nhi đều là hài tử đích xuất của ta, ta sẽ không để các con cảm thấy khó chịu.”

Trấn Giang Hầu từng nghe Nguyễn Hòa kể về những khổ sở trước kia của nàng ta, nhưng những chuyện đó chờ sau này nàng ta xuất giá, ông sẽ cố gắng bù đắp nhiều hơn cho nàng ta. Thế gia nào có chuyện thứ nữ cũng có thể đánh đồng với đích nữ, càng không thể vượt lên trên đích nữ.

Đạo lý này mà bị phá vỡ, không chỉ không tốt với Nguyễn Thấm Dương, mà đối với Nguyễn Hòa cũng chẳng phải chuyện tốt.

“Hơn nữa, tộc học vốn cũng không quy định nữ tử đến bao nhiêu tuổi thì phải nghỉ học, là mấy nha đầu các con đứa sau lười hơn đứa trước mà thôi.”

Thấy Trấn Giang Hầu suy tính rõ ràng như vậy, Nguyễn Thấm Dương cũng không nói thêm chuyện của Nguyễn Hòa nữa.

Nhăn nhăn cái mũi, Nguyễn Thấm Dương nói: “Con không phải lười, chỉ là quá thông minh nên mới sớm kết thúc việc học.”

Nhìn dáng vẻ nghịch ngợm của nữ nhi, Trấn Giang Hầu nhéo nhéo mũi nàng: “Đúng đúng đúng, Thấm Dương là tiểu quỷ thông minh nhất.”

Tiểu quỷ thông minh Nguyễn Thấm Dương phồng má: “Nhưng mà cha, sao cha lại nói con với Nghiên ca nhi là con vợ cả của cha, chẳng lẽ đại ca không phải sao?”

Ý cười trên mặt Trấn Giang Hầu hơi nhạt đi: “Cha lỡ lời thôi, đại ca con đương nhiên cũng là hài tử đích xuất của ta.”

Nhìn bộ dáng của phụ thân, Nguyễn Thấm Dương đột nhiên nhớ tới một vấn đề.

Hoàng đế gửi gắm con trai ruột của mình cho thần tử, để đảm bảo an toàn cho nhi tử, còn có thể để con trai ruột gọi người khác là phụ thân, nhất định đã hạ khẩu lệnh phong kín tin tức.

Nàng vốn nghĩ để cha mình nói cho Nguyễn Tấn Hào biết hắn không phải người Nguyễn gia, có thể tự do yêu đương với nữ chủ, xem ra không dễ thực hiện.

Nhưng cha nàng không nói, vậy phải làm sao mới khiến Nguyễn Tấn Hào biết chuyện này?

Nguyễn Thấm Dương nghĩ tới nghĩ lui, có chút đau đầu.

Nếu có thể để Nguyễn Tấn Hào tự mình phát hiện thì tốt rồi, bằng không nàng thử nghĩ cách ám chỉ cho hắn một chút?

Nhi nữ đã chấp nhận trong nhà có thêm người mới, Nguyễn hầu gia cũng không phải kiểu người dây dưa lề mề.

Ông lập tức hạ lệnh thu dọn sân mới cho Nguyễn Hòa, để nàng dọn khỏi Tây viện, ngay cả cách xưng hô cũng sửa luôn.

Hầu phủ nhân khẩu ít ỏi, lại chỉ có một chi bọn họ, nên không dùng bộ phân thứ tự nam nữ kia.

Nguyễn Hòa trở thành tam tiểu thư của hầu phủ, còn Nghiên ca nhi lùi xuống một bậc, thành tứ thiếu gia.

Còn tên Nguyễn Hòa, vì đã gọi từ nhỏ đến lớn nên không sửa nữa, chỉ nói chọn một ngày thích hợp rồi ghi vào gia phả là được.

“Tam cô nương, hầu gia phân phó hôm nay người phải tới phòng ăn dùng bữa cùng mọi người.”

Động tác chải đầu của Nguyễn Hòa khựng lại một chút: “Nhị tỷ bọn họ cũng sẽ ở đó sao?”

Thanh Liên thấy bộ dáng sợ sệt của Nguyễn Hòa, như thể có người sẽ bắt nạt nàng ta vậy, nhịn không được có chút mất kiên nhẫn:
“Nếu nhị cô nương không ở đó, chẳng lẽ tam cô nương muốn dùng bữa riêng với hầu gia?”

“Đương nhiên không phải.”

Nguyễn Hòa liên tục xua tay.

“Vậy đại ca không biết có ở đó không?”

Thần sắc Nguyễn Hòa mang theo chờ mong. Là Nguyễn Tấn Hào đưa nàng ta về hầu phủ, tuy rằng trên đường hắn cũng không nói với nàng ta mấy câu, nhưng so với những người khác, nàng ta vẫn càng ỷ lại người này hơn, cũng muốn tạo quan hệ tốt với hắn.

Nếu quan hệ giữa nàng ta và hắn tốt, ở trong phủ cũng coi như có thêm một tầng dựa dẫm.

Nàng ta có thể nhận ra, hầu gia tuy rằng đã tiếp nhận mình, nhưng lại càng để ý cảm nhận của Nguyễn Thấm Dương hơn, đối với nàng ta cũng chỉ là gặp qua vài lần, dặn hạ nhân đừng bạc đãi mình.

Điều này khác xa người cha hiền từ mà nàng ta từng tưởng tượng.

“Đại gia vẫn còn đang bệnh, mấy ngày nay đều dùng bữa riêng ở Hằng Minh viện, hôm nay chắc cũng sẽ không cùng dùng cơm.”

Hơn nữa, cho dù có cùng ăn cơm, đại gia cũng chỉ xem mỗi nhị cô nương là muội muội ruột của mình mà thôi.

Thanh Liên vốn là nha hoàn nhị đẳng của Húc Cẩm viện, bởi vì Nguyễn Hòa thiếu người nên mới bị phân qua đây, ngay cả tên cũng từ Vũ Liên đổi thành Thanh Liên, bắt chước cách đặt tên của đại nha hoàn Thanh Quỳ bên cạnh Nguyễn Thấm Dương, đảm đương chức đại nha hoàn.

Từ nhị đẳng biến thành nhất đẳng, nhưng Thanh Liên lại chẳng vui nổi.

Nguyễn Thấm Dương là đích tiểu thư, lại quản nội viện, còn Nguyễn Hòa thì mềm yếu, keo kiệt, đến tiền thưởng cũng không biết phát.

“Tam cô nương đừng ngẩn người nữa, nên thay xiêm y rồi qua đó sớm chút, đừng chậm trễ canh giờ.”

“Không thể chậm được.”

Nguyễn Hòa hoảng hốt đứng dậy, nhìn qua mấy bộ xiêm y, từ trái sang phải, cuối cùng chọn bộ giản dị nhất.

Thanh Liên nhìn thấy cũng không nói gì thêm: “Vậy tam cô nương muốn phối trang sức gì?”

Nguyễn Hòa nhặt trong tráp một cây trâm bạc: “Dùng cái này thôi.”

Nhìn chính mình trong gương, mấy ngày nay ở Tây viện, nàng ta nghe không ít nha đầu bà tử tụm năm tụm ba nói chuyện phiếm.

Các nàng nói nàng ta lớn lên giống Nguyễn Thấm Dương, còn nói Nguyễn Thấm Dương nhất định sẽ không thích mình.

Nàng ta không biết Nguyễn Thấm Dương có làm khó mình hay không, nhưng nàng ta ăn mặc không nổi bật, chắc sẽ không chọc đối phương tức giận.

“Tỷ tỷ.”

Nguyễn Hòa ra khỏi viện sớm hơn giờ hẹn, không ngờ vẫn đến muộn một chút. Thấy Nguyễn Thấm Dương và Nguyễn Tấn Nghiên đã tới, nàng ta theo quy củ học được mấy ngày nay, hơi vụng về hành lễ.

Nguyễn Tấn Nghiên đã đói bụng rồi, nhưng cảm thấy thân là quân tử không thể tự mình ăn điểm tâm trước, nên mới kéo nhị tỷ tới phòng ăn sớm.

Có nhị tỷ ở đây, phòng bếp sẽ sớm mang cháo nhu hương ngọt ngào lên, cậu cũng có thể lót dạ đôi chút.

Thấy Nguyễn Hòa tới, Nguyễn Tấn Nghiên lau khóe môi, chắp tay sau lưng, nghiêm mặt nói:

“Tam tỷ tỷ.”

Chào hỏi xong, ánh mắt Nguyễn Thấm Dương không khỏi dừng lại trên người Nguyễn Hòa.

Một thân váy gấm màu tím nhạt trơn đơn giản, trên đầu chỉ cài một cây trâm bạc, bộ dáng thanh đạm này, ngay cả Thanh Quỳ còn giống tiểu thư hơn nàng.

Trùng hợp là Nguyễn Hòa vừa vào phòng không bao lâu, Nguyễn Tấn Hào đang dưỡng bệnh trong viện cũng tới.

Hắn vừa khéo cũng mặc màu tím, áo gấm cổ giao lĩnh màu tím sẫm viền hoa văn nổi, trên đầu đội ngọc quan khảm hồng ngọc.

Tuy khóe môi vẫn còn chút tái nhợt, nhưng nhìn đã khá hơn nhiều.

“Thấm Dương.”

Nguyễn Tấn Hào cất bước, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Thấm Dương.

Nguyễn Tấn Nghiên vừa đứng lên hành lễ với Nguyễn Tấn Hào, liền thấy chỗ ngồi của mình bị chiếm mất: “……”

Đại ca vừa rồi không nhìn thấy cậu đang ngồi ở đó sao?

“Đại ca, huynh ngồi chỗ của đệ rồi.”

Tuy Nghiên ca nhi rất tôn kính Nguyễn Tấn Hào, nhưng đại ca sai thì vẫn phải chỉ ra.

“Đại ca chẳng lẽ không thấy cái ghế này cao hơn sao? Đây là ghế đặc chế cho đệ.”

Nghiên ca nhi nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh chỉ vào độ cao của cái ghế.

“Xin lỗi.”

Nguyễn Tấn Hào cúi đầu liếc Nguyễn Tấn Nghiên một cái, đứng dậy chuyển ghế của cậu đi, đổi sang một cái ghế bình thường rồi tiếp tục ngồi bên cạnh Nguyễn Thấm Dương.

Nguyễn Tấn Nghiên: “……”

Đại ca trông kỳ quái quá đi mất.

Đổi xong chén đũa, Nguyễn Thấm Dương nhìn Nguyễn Tấn Hào bên cạnh, lại nhìn Nguyễn Hòa đang đứng không biết nên ngồi chỗ nào.

Hôm qua nàng còn nghe nói Nguyễn Tấn Hào bệnh đến mức không xuống giường được, hôm nay thế mà lại tới dùng bữa cùng mọi người, chẳng lẽ là vì nữ chủ?

Nguyễn Thấm Dương nhìn đôi tiểu tình nhân này, không khỏi thấy có chút thương hại, người có tình lại thành huynh muội, trong lòng hai người này không biết đã đau đến xé tâm xé phổi thế nào.

Nghĩ vậy, Nguyễn Thấm Dương cảm thấy Nguyễn Tấn Hào ngồi cạnh mình cũng không còn khó chịu như vậy nữa.

Vị này đại khái là không muốn ngồi cùng Nguyễn Hòa, cho nên mới cố ý đổi chỗ với Nguyễn Tấn Nghiên.

Nguyễn Hòa thất thần nhìn hai huynh đệ Nguyễn gia tranh giành vị trí bên cạnh Nguyễn Thấm Dương, ánh mắt không khỏi có chút ảm đạm. Vừa rồi nhìn thấy Nguyễn Tấn Hào bước vào, nàng ta còn thấy kinh hỉ, không ngờ hắn đến liếc nhìn nàng ta một cái cũng không có.

“Nếu tam tỷ không chê, thì ngồi cạnh ta đi.”

Nguyễn Tấn Nghiên thấy Nguyễn Hòa đứng lẫn cùng đám nha hoàn, liền chỉ vào chiếc ghế bên cạnh.

“Cảm ơn Nghiên ca nhi.”

Nguyễn Hòa cúi đầu ngồi xuống, nhỏ giọng nói lời cảm tạ.

Nghiên ca nhi nhìn dáng vẻ đối phương, cũng không biết nên nói gì với nàng ta, liền nhìn cái bụng tròn của mình, rồi lại nhìn nhị tỷ ngồi cách mình thật xa.

“Thấm Dương, hôm nay muội không đến thăm ta.”

Nguyễn Tấn Hào mở miệng lôi kéo sự chú ý của Nguyễn Thấm Dương trở về. Hắn nghiêng mặt, tỉ mỉ nhìn dáng vẻ của muội muội, như thể đã rất lâu rồi không được gặp nàng.

Hiện thực thì hai người đúng là chẳng gặp nhau là mấy. Mấy ngày nay Nguyễn Tấn Hào dưỡng bệnh, Trấn Giang Hầu nói không được quấy rầy, nên mỗi lần Nguyễn Thấm Dương qua đó cũng chỉ nhìn một chút, chưa nói được hai câu đã rời đi.

“Giờ chẳng phải đang gặp rồi sao.”

Nguyễn Thấm Dương cười cười. Mấy ngày nay thời tiết đẹp, nàng liền dẫn nha hoàn kiểm kê nhà kho, bận rộn đến hơn nửa ngày nên không qua chỗ Nguyễn Tấn Hào, không ngờ hắn lại nhớ rõ như vậy.

“Nhưng ta không gặp được muội, nên mới cố ý tới đây.”

Trước kia ở trước mặt Nguyễn Thấm Dương, Nguyễn Tấn Hào luôn rất ra dáng huynh trưởng, nhưng lần này trở về thấy thái độ nàng thay đổi, hắn liền nhịn không được mà hạ thấp tư thái hết lần này đến lần khác. Nếu có thể, hắn thật muốn kéo vạt áo nàng, bảo nàng nhìn mình thêm vài lần.

“Ở trong phòng buồn bực mấy ngày rồi, ngày mai Thấm Dương đi săn với ta được không?”

“Đại ca vừa khỏi bệnh sao chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi. Mấy ngày đại ca bệnh, thiệp mời từ các phủ khác đã chất đầy bàn rồi. Với lại đại ca cũng nên chuẩn bị vào kinh diện thánh đi.”

Theo lý mà nói, Nguyễn Tấn Hào từ biên cảnh trở về thì nên lập tức vào kinh diện thánh, nhưng vì trên đường hắn đổ bệnh nặng, Hoàng thượng mới cho hoãn ngày hồi kinh.

Cho hoãn ngày vốn là muốn hắn đừng đi gấp gấp, dưỡng bệnh cho đàng hoàng, không ngờ hắn lại vòng về Trấn Giang Hầu phủ trước. Cũng may người này quả thật đang bệnh nặng, bằng không tấu chương đàn hặc chắc chắn sẽ không ít.

Nhớ trong sách có nói, lần này Nguyễn Tấn Hào sẽ được ban phủ đệ ở kinh thành. Còn được phong chức gì thì nàng không nhớ.

“Không vội. Ta trở về trước, Âu Dương tướng quân cùng Ngô tướng quân vẫn còn đang trên đường đi. Bệ hạ bảo ta ở nhà dưỡng thêm một thời gian rồi vào kinh diện thánh cũng chưa muộn.”

Nói xong, Nguyễn Tấn Hào nhìn bát cháo táo đỏ kỷ tử trước mặt Nguyễn Thấm Dương, giơ tay cầm chiếc thìa bên cạnh, múc một muỗng đưa vào miệng. Trên thìa còn vương một vệt son môi của Nguyễn Thấm Dương, nhưng mắt Nguyễn Tấn Hào như thể bị mù.

“Hôm nay phòng bếp nấu cháo ngon thật.”

Đại khái hương vị thật sự rất hợp khẩu vị của Nguyễn Tấn Hào, khóe môi hắn cong lên, trong mắt cũng nhiều thêm vài phần ý cười.

Nguyễn Thấm Dương chớp chớp mắt, cảm giác khó nói thành lời, mở miệng bảo nha hoàn múc cho Nguyễn Tấn Hào một bát khác, còn bát của mình thì trực tiếp bảo Thanh Quỳ mang xuống.

“Thấm Dương ghét bỏ đại ca sao?”

“Ừm.”

Nguyễn Thấm Dương nhăn mũi.

“Đại ca cũng đâu còn nhỏ nữa, sao còn ăn chung bát với muội muội.”

Ánh mắt Nguyễn Tấn Hào hơi tối lại, nhưng thần sắc vẫn mang theo ý cười nhàn nhạt:

“Vậy cũng không biết là ai hồi trước mặc kệ ăn cái gì, cắn một miếng xong, bất kể trên đó có dính nước miếng hay không, đều nhất định phải đút cho ta ăn vậy.”

Nguyễn Thấm Dương nghe mà nhíu mày, nàng nào có ác liệt đến mức bắt người khác ăn nước miếng của mình.

“Đại ca nhớ nhầm rồi.”

“Vậy sao?”

Nguyễn Tấn Hào nhìn biểu cảm sinh động của muội muội, khẽ cười một tiếng.

“Thấm Dương nói gì thì là đó đi.”

error: Content is protected !!