Chương 6: Rối rắm
Trong nhà có đại gia trưởng, Nguyễn Thấm Dương cảm thấy cuộc sống vốn đã lười nhác của mình càng thêm lười nhác hơn.
Cha nàng sợ nàng tâm trạng không tốt, liền cho nàng hẳn một tráp bạc, bảo nàng cứ ăn chơi tiêu khiển.
Trong phủ có người bệnh, không tiện mời gánh hát vào phủ cho nàng xem diễn giải khuây, ông liền tìm cho nàng hai đầu bếp điểm tâm nổi danh, để nàng ăn ngon uống tốt.
Đến cả chỗ của Nguyễn Tấn Nghiên, yêu cầu việc học cũng không còn nghiêm khắc như ngày thường.
Tuy kiểu dỗ dành này nhìn qua có hơi qua loa, nhưng nàng hiểu tính cha mình.
Cha nàng là cảm thấy bản thân đã sinh ra một đứa con riêng, sợ mấy huynh muội bọn họ trong lòng không thoải mái.
Nhưng chuyện riêng của trưởng bối thế này, ông lại không thể cúi đầu xin lỗi bọn họ, nên chỉ có thể nghĩ cách dùng vật chất bù đắp, trước tiên vượt qua khoảng thời gian xấu hổ này.
Mà hậu quả của việc Nguyễn Tấn Hào nhất quyết ra ngoài đón gió, chính là bệnh cũ tái phát.
Đêm đó, hơn nửa đại phu ở Trấn Giang đều được mời vào Hằng Minh viện.
Đến sáng hôm sau, Nguyễn Thấm Dương nghe nói cha nàng đã dâng sổ con, muốn mời thái y tới bắt mạch cho Nguyễn Tấn Hào.
Nguyễn Thấm Dương không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy, liền tới Hằng Minh viện một chuyến.
Nghe nói Nguyễn Tấn Hào đã hôn mê, cha nàng cũng đang canh giữ bên cạnh, không cần nàng giúp đỡ gì, nàng liền không ở lại lâu.
Còn Nguyễn Hòa thì được cha nàng an trí ở Tây viện, cách Húc Cẩm viện khá xa, đường đi thuộc hai hướng khác nhau, nếu không cố ý thì hai người căn bản sẽ không chạm mặt.
Nam nữ chủ một người bệnh, một người tránh mặt.
Vốn dĩ Nguyễn Thấm Dương còn tưởng sau khi hai người tới hầu phủ sẽ là một trận tinh phong huyết vũ, nàng phải đối phó đến mức ngay cả ngủ cũng không đủ giấc.
Nhưng không ngờ, giống như chỉ có mình nàng không ngừng diễn kịch trong đầu, tinh phong huyết vũ chỉ tồn tại trong tưởng tượng của nàng, còn hiện thực thì gió êm sóng lặng.
Trên bàn bát tiên phủ tua rua bằng gấm hoa văn khổng tước màu thu hương, bày đủ loại bình ngọc cùng chén muỗng đặc chế.
Nguyễn Thấm Dương cầm chày ngọc, giã hạt trong cối.
Mỗi lần nghiền nát một hạt, hương thơm thanh mát liền lan khắp căn phòng, ngọt ngào xen lẫn chút chát nhẹ.
Nguyễn Tấn Nghiên không nhịn được ngẩng đầu nhìn vài lần, cuối cùng đặt bút xuống, bước chân ngắn ngủn, chắp tay sau lưng đi đến bên cạnh Nguyễn Thấm Dương.
“Nhị tỷ không luyện chữ nữa, đang làm gì vậy?”
Vừa nói, ánh mắt liếc trộm vào trong cối.
“Không phải đồ ăn.” Nguyễn Thấm Dương rửa tay, vỗ vỗ cái bụng tròn vo của Nguyễn Tấn Nghiên.
Nguyễn Tấn Nghiên phồng má: “Quân tử không được sa đà vào chuyện ham muốn ăn uống.”
Cậu chỉ là dễ béo thôi, chứ không phải ăn nhiều.
Nghe Nguyễn Tấn Nghiên nghiêm túc phản bác, Nguyễn Thấm Dương cong môi, không nói gì.
Ngày thường Nguyễn Tấn Nghiên có ba chỗ thường lui tới, một là tộc học, hai là Húc Cẩm viện của Nguyễn Thấm Dương, ba mới là sân viện cậu ở.
Rõ ràng là không thích ở một mình, lại cứ thích chắp tay sau lưng, bảo gã sai vặt mang giấy bút theo, nói là giám sát Nguyễn Thấm Dương viết chữ, không thể bỏ bê việc học.
Nói thì nói vậy, nhưng cơ bản vẫn là ai làm việc nấy, Nguyễn Tấn Nghiên ngoan ngoãn đọc sách viết chữ, Nguyễn Thấm Dương thì tự tìm thú vui cho mình.
“Cha tìm cho ta một phương thuốc dưỡng móng tay, rảnh rỗi không có việc gì nên ta muốn phối thử.”
Nói đến chuyện này thì phải nói, nữ nhân đúng là không nên được khen.
Hoàng đế tiền triều từng viết mấy bài từ ca ngợi móng tay nữ tử đẹp, từ đó móng tay đẹp liền thành một tiêu chuẩn đánh giá nữ nhân có đẹp hay không.
Theo đó, đủ loại hộ giáp tinh xảo cũng bắt đầu thịnh hành trong hậu trạch các gia đình quyền quý. Nguyễn Thấm Dương vẫn còn là cô nương, chưa dùng được, nhưng cũng đã cất không ít bộ hộ giáp mạ vàng khảm đá quý trong kho.
Nguyễn Thấm Dương tự thấy mình là người tục khí, người khác thấy đẹp, nàng cũng thấy đẹp, mọi người đều thích nuôi móng tay, vậy nàng sẽ nuôi móng tay của mình đẹp nhất.
“Vì sao không để hạ nhân làm?” Nguyễn Tấn Nghiên nhìn Nguyễn Thấm Dương giã thuốc, tuy không tốn sức, nhưng lại tốn thời gian.
“Làm mấy thứ này, phải tự tay làm mới có thú.”
Huống hồ vì làm đồ này, nàng còn đặc biệt vẽ kiểu trang phục dược sư để mặc, nếu không có cơ hội dùng tới, để xiêm y phủ bụi trong tủ thì quá đáng tiếc.
Nàng mặc áo gấm dệt tơ mặt trơn hoa văn bạc rộng rãi, tay áo từ cổ tay đến cánh tay được buộc gọn bằng dây lụa thêu hồ điệp xuyên hoa, mái tóc đen cũng được quấn lại bằng khăn vuông vải lụa cùng kiểu.
Nguyễn Tấn Nghiên chống cằm ngồi cạnh Nguyễn Thấm Dương, nhìn nàng thỉnh thoảng thêm phấn hoa thơm ngọt vào cối.
Tiên sinh từng nói, chữ đẹp nhất là thảo thư nét đậm nhạt hài hòa, hành thư tự nhiên như nước chảy mây trôi, trâm hoa quyên tú tinh xảo…
Nhưng cậu thấy nhị tỷ giã thuốc cũng nước chảy mây trôi, còn đẹp hơn nhiều người viết chữ.
Không biết có phải cô nương nào cũng như vậy không.
“Nhị tỷ, có phải ta sắp có thêm một thứ tỷ không?”
Nhìn một hồi, Nguyễn Tấn Nghiên đột nhiên thốt ra câu đó.
Nghe câu hỏi của cậu bé, tay Nguyễn Thấm Dương khựng lại: “Sao đột nhiên hỏi vậy? Có phải có người nói gì trước mặt đệ không?”
Nguyễn Tấn Nghiên lắc đầu: “Trong nhà không ai nói với ta mấy chuyện này, là lúc ở tộc học, Nguyễn Cảnh Phẩm hỏi ta. Cũng không tính là ăn nói linh tinh, chỉ là hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thôi.”
Nói xong, lông mày Nguyễn Tấn Nghiên co co giãn giãn như sâu lông: “Nhị tỷ không nên giấu ta, tuy ta là người nhỏ tuổi nhất trong nhà, nhưng ta là nam đinh, chuyện như vậy không nên để nhị tỷ biết mà ta lại không biết.”
“Nếu xác định rồi, tự nhiên sẽ nói cho đệ biết. Hiện giờ người mà cha phái đi điều tra còn chưa trở về, mọi chuyện vẫn chưa thành định số.”
“Nhưng người là đại ca mang về, chắc là thật rồi.”
Nguyễn Tấn Nghiên không chỉ thích làm bộ tiểu đại nhân, mà đầu óc cũng thông minh hơn nhiều đứa trẻ bình thường.
Nguyễn Thấm Dương xoa xoa cái cằm mũm mĩm của cậu. Trong sách, bởi vì nguyên chủ không thích nữ chính, nên tự nhiên cũng không cho đệ đệ thân thiết với nữ chính, còn thường xuyên dạy Nguyễn Tấn Nghiên rằng nữ chính là người xấu.
Trong sách, Nguyễn Tấn Nghiên giống hệt nguyên chủ, cực kỳ căm ghét nữ chính đột nhiên xuất hiện trong Nguyễn gia này. Hình như còn có một lần cậu đẩy nữ chính xuống hồ, suýt chút nữa khiến người chết đuối, về sau lúc nguyên chủ tra tấn nữ chính, cậu cũng từng quất thêm mấy roi.
Càng nghĩ Nguyễn Thấm Dương càng thấy quyển sách này thật kỳ quái, từ già đến trẻ, nhân vật nào cũng như bị bệnh tâm thần. Nam chính là tên thần kinh não tàn nhất, còn nữ chính thì đúng kiểu cuồng chịu ngược.
Ấy vậy mà nàng vẫn phải vì biết trước những tình tiết không logic này mà nơi nơi đề phòng.
“Nghiên ca nhi có bài xích chuyện trong nhà thêm một người không?”
Nguyễn Thấm Dương bảo Thanh Quỳ dọn dẹp bàn, so với chế thuốc, vấn đề tâm lý khỏe mạnh của đệ đệ nàng quan trọng hơn nhiều.
“Phụ thân vẫn đang độ tráng niên, đừng nói thêm một thứ tỷ, cho dù trong nhà có thêm đứa trẻ mới cũng là chuyện hết sức bình thường.”
Bất quá bình thường thì bình thường, cậu vẫn có chút mất mát, trong lòng không vui mà thôi.
Nguyễn Tấn Nghiên phồng má, biết mình không nên có cảm giác như vậy, nhưng lại nhịn không được.
“Cảm thấy không vui là chuyện bình thường thôi.”
Ngảy cả khi có giấc mộng kia làm nền, Nguyễn Thấm Dương vẫn cảm thấy trong nhà đột nhiên có thêm một Nguyễn Hòa quả là đột ngột, huống chi là Nguyễn Tấn Nghiên.
“Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, không vui cũng vô dụng, buồn bực vài ngày là được, sau đó nên buông xuống để đi làm những chuyện khác có ý nghĩa hơn.”
“Nhị tỷ nói đúng.”
Nguyễn Tấn Nghiên đứng dậy, cảm thấy lời dạy bảo của Nguyễn Thấm Dương rất có lý. Cậu sao có thể vì chuyện đã xảy ra mà ảnh hưởng tâm trạng, rồi lười biếng không đi viết chữ, ngồi đây ngửi mùi điểm tâm, quấy rầy nhị tỷ được.
Nhưng Nguyễn Tấn Nghiên còn chưa kịp quay về án thư, đã bị Nguyễn Thấm Dương nắm lấy bàn tay nhỏ.
“Nói đến chuyện có ý nghĩa, Nghiên ca nhi, đệ đi cùng ta ra ngoài xem ngọc bội đi. Ta cứ cảm thấy bên hông gần đây thiếu thiếu thứ gì đó, chắc nên ra ngoài mua một miếng ngọc bội đẹp.”
Nguyễn Tấn Nghiên: “……”
“Tướng quân, nhị cô nương và tam thiếu gia ra phủ rồi, nói là đến Trân Bảo Các xem trang sức.”
Qua mấy ngày này, Cung Tàng cảm thấy chủ tử bảo y đi tra xem vì sao nhị cô nương xa cách với hắn, thật sự không phải kiếm chuyện vô cớ.
Nhị cô nương hình như đúng là đang xa cách chủ tử nhà bọn họ.
Nếu là trước kia, chủ tử bệnh nặng như vậy, nàng nhất định sẽ canh giữ nửa bước không rời, dù hầu gia có đuổi cũng không chịu đi. Nhưng lần này chủ tử bệnh còn nặng hơn trước, nhị cô nương lại chỉ mỗi ngày tới nhìn một lần, tìm phương thuốc dưỡng bệnh, dặn nhà bếp làm đồ ăn tinh tế hơn để chủ tử đang bệnh có thể ăn thêm vài miếng. Còn lại không có gì thêm nữa.
Nếu là nhà người khác, làm đến mức này Cung Tàng thấy cũng chẳng có gì, nhưng đặt ở hầu phủ, lại tính đến trên người Nguyễn Tấn Hào và Nguyễn Thấm Dương, liền khiến người ta cảm thấy xa cách.
Hơn nữa lần này hầu gia đột nhiên có thêm một thứ nữ, theo lẽ thường, nhị cô nương càng nên dính chủ tử hơn mới phải, bắt chủ tử dỗ dành nàng vui vẻ.
Nhưng hiện tại nàng lại như người không có việc gì, khiến mọi người đều cảm thấy, nhị cô nương không giận hầu gia, ngược lại là giận huynh trưởng mang về một phiền phức.
“Tiểu nhân đã tra hỏi không ít lão nhân trong phủ, ngay cả mấy đại nha hoàn ở Húc Cẩm viện, tiểu nhân cũng bóng gió dò hỏi không ít, nhưng không có lời đồn nào truyền tới tai tiểu thư.”
Cung Tàng khom lưng tỉ mỉ bẩm báo.
“Nếu nói có gì đặc biệt, thì chính là trước đó cô nương gặp ác mộng mấy ngày. Ngoài chuyện này ra, không có gì khác thường. Tiểu nhân nghĩ đi nghĩ lại, có khi nào là vì cô nương lớn tuổi dần, cho nên mới……”
Nói đến đây, thấy chủ tử ngẩng đầu, đôi mắt lạnh nhạt bởi vì bệnh mà vành mắt nhuốm màu đỏ sẫm, ánh mắt còn có lực sát thương mạnh hơn ngày thường.
Cả người Cung Tàng run lên, cố nhịn mới không quỳ xuống, nhưng eo đã cúi thấp hơn cả quỳ.
“Vì sao dừng lại? Nói tiếp đi.”
Lúc này Nguyễn Tấn Hào nửa nằm trên giường, tuy thần sắc còn manh vẻ bệnh trạng, nhưng ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn gỗ bên giường, tạo cho người ta cảm giác hắn bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ gãy món trang sức hình kỳ lân trên đó.
Cung Tàng không dám nói, nhưng cũng không dám không nói:
“Là tiểu nhân điều tra không kỹ, lại tìm cớ thoái thác.”
“Ta hỏi là, ngươi nói Thấm Dương lớn rồi, cho nên mới cái gì?”
Thanh âm chủ tử không nhanh không chậm, nhưng Cung Tàng nghe ra sự mất kiên nhẫn trong đó, vội vàng nói:
“Đây cũng chỉ là suy đoán của tiểu nhân. Nhị cô nương có lẽ vì đã đến tuổi cập kê, cho nên không còn thân cận với tướng quân như trước nữa.”
Con gái lớn lên rồi, ngay cả với cha ruột cũng sẽ giữ khoảng cách, huống chi là huynh trưởng ruột. Hơn nữa Nguyễn Tấn Hào vừa đi đã hai năm, cho dù có thư từ qua lại thường xuyên, gặp lại cũng sẽ là một cảm giác khác. Cung Tàng cảm thấy đây là lý do hợp lý nhất để giải thích sự xa cách của Nguyễn Thấm Dương.
Nguyễn Tấn Hào ngẩn người.
Hắn chỉ từng nghĩ, theo thời gian trôi qua, tình cảm giữa hắn và muội muội sẽ càng sâu đậm hơn, lại chưa từng nghĩ tới chuyện muội muội lớn lên sẽ sinh ra vấn đề khác.
Ví dụ như nàng sẽ không còn cần ca ca nữa, sẽ có hảo cảm với nam nhân xa lạ, sẽ không ở lại Nguyễn gia cả đời, sẽ gả cho người khác làm vợ.
Thậm chí còn sẽ vì nam nhân khác mà sinh con, sinh ra đứa trẻ mang huyết mạch của nàng.
Tuy vẫn chưa tìm ra được mấu chốt, nhưng Nguyễn Tấn Hào lại có thêm một nỗi phiền não khác.
“Thấm Dương và Nghiên ca nhi ra ngoài?”
Nguyễn Tấn Hào trầm mặc hồi lâu, đột nhiên hỏi.
“Quan hệ của bọn họ rất tốt?”
Tỷ đệ ruột cùng cha cùng mẹ, quan hệ sao có thể không tốt?
Cung Tàng hoài nghi chủ tử nhà mình bị bệnh đến hồ đồ rồi.
Chủ tử khó chịu vì nhị cô nương lớn lên rồi không còn thân thiết với hắn như trước thì còn có thể hiểu được, nhưng đến mức ăn “dấm” của chính thân đệ đệ mình, thì thật sự khiến người ta chẳng hiểu nổi.
Cung Tàng nghĩ ngợi cả đống chuyện, nhưng lại không dám mở miệng, sợ kích thích chủ tử rồi khó giữ nổi cái mạng nhỏ này, chỉ có thể liên tục đáp rằng sẽ lập tức đi điều tra.