Chương 5
Tống Mi đang xách váy chuẩn bị lên xe ngựa, còn chưa đứng vững, thân thể nàng đã bất ngờ lảo đảo, mất khống chế nghiêng về phía trước. May mà A Trĩ kịp thời đỡ lấy, nếu không nàng sẽ ngã một cú vô cùng khó coi.
Xuân Sinh đánh xe suốt ba năm, chưa từng gặp chuyện như vậy. Hắn ta lập tức nhảy xuống khỏi xe, định tìm xa phu của chiếc xe vừa đâm vào bọn họ để phân rõ phải trái: “Ngươi là xa phu nhà nào? Chỉ biết đánh xe mà không biết nhìn đường sao? Nếu làm bị thương người khác, ngươi gánh nổi hậu quả không?”
Xa phu cúi đầu im lặng.
Thật sự quá kỳ lạ.
Từ đầu đến cuối, tên này vẫn luôn cúi đầu.
Rõ ràng là bên mình có lỗi, vậy mà chẳng những không xuống xe xin lỗi, nghe Xuân Sinh chất vấn cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Tống Mi nhận ra có điều không ổn, vội ngăn Xuân Sinh lại: “Đừng nói nữa. Trời sắp tối rồi, chúng ta mau về thôi.”
“Xin chờ một chút.” Một hạ nhân đứng bên cạnh chiếc xe ngựa đối diện bỗng bước ra.
Tống Mi chỉ nhìn một cái đã nhận ra đối phương. Chính là gia nô của vị tiểu thư đã ném đồ từ trên gác xuống lúc ở trong chùa, như vậy người ngồi trong xe hẳn chính là vị tiểu thư kia.
Người gì mà, đã làm sai chuyện, lại trốn trong xe, để hạ nhân ra mặt thay mình.
Lý Triều Ân nói: “Xe ngựa quý phủ đâm vào xe nhà ta, còn chưa chịu nhận lỗi với chủ nhân nhà ta, sao đã vội vã rời đi như vậy?”
Tuy lời nói mang theo ý cười, nhưng nghe thế nào cũng khiến người ta không thoải mái.
Xuân Sinh không nhịn được nữa, lớn tiếng đáp: “Xe nhà ta đỗ yên lành ở đây, chưa hề nhúc nhích một chút nào. Nếu không phải có người đánh xe không cẩn thận thì làm sao lại va vào nhau? Rõ ràng là các ngươi sai, nương tử nhà ta tốt bụng không muốn so đo, vậy mà ngươi còn dám vu ngược lại!”
Lý Triều Ân cười nói: “Tiểu ca đừng nói chắc chắn như vậy. Ngươi không phải quan lão gia, làm sao phân định được trắng đen? Ngươi nói là lỗi của nhà ta, có nhân chứng không?”
Xuân Sinh lập tức chỉ vào đám hạ nhân của Phùng gia: “Mọi người ở đây đều là nhân chứng. Còn có các tiểu sa di ở sơn môn nữa, tự nhiên đều nhìn thấy rõ ràng.”
Tống Mi âm thầm thở dài, cảm thấy Xuân Sinh lại bị đối phương dẫn dắt mất rồi.
Quả nhiên, Lý Triều Ân mỉm cười chỉ về phía sau: “Trùng hợp thật. Nhà ta cũng có nhân chứng. Bọn họ đều nhìn thấy là do các ngươi đâm vào xe của nhà ta.”
Mặt Xuân Sinh đỏ bừng, tức đến mức không thốt nên lời.
Lúc này xe ngựa của Phùng mẫu đã đi được một đoạn, thấy phía sau mãi không ai đuổi theo, bà sai người quay lại xem xảy ra chuyện gì.
Không thể tiếp tục dây dưa như vậy nữa, nếu cứ cãi theo kiểu này, đến tối cũng chẳng phân rõ được đúng sai.
Tống Mi cúi người nhặt một viên sỏi tròn dưới đất lên rồi nói: “Theo ta thấy, hai nhà chúng ta đều không có lỗi.”
Lý Triều Ân nghi hoặc nhìn nàng.
Tống Mi thả viên đá trong tay xuống đất, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, viên đá lập tức lăn xuống theo sườn dốc.
Nàng nhìn về phía chiếc xe ngựa vẫn luôn buông kín rèm, biết rõ chủ nhân của chiếc xe ấy đang ngồi bên trong, những lời này chủ yếu là nói cho người trong xe nghe.
“Nếu muốn trách, thì nên trách con đường trước sơn môn không bằng phẳng. Trách nơi này không có cây lớn chắn gió. Bánh xe nhà ta bị đá chặn lại, còn xe ngựa nhà các ngươi bị gió đẩy tới, cho nên mới va vào nhau. Vậy nên cả hai bên đều không sai, đều là người bị hại cả.”
Nói đến đây, nàng dừng lại một chút.
“So với việc tranh cãi ai đúng ai sai, chẳng bằng mau chóng xuống núi để tiểu thư nhà các ngươi đi khám bệnh, kẻo bệnh nhẹ biến thành thành bệnh nặng.”
Nụ cười trên mặt Lý Triều Ân cứng lại. Hắn ta nghiêng đầu nhìn về phía xe ngựa.
Rèm xe vẫn không hề động đậy.
Ngay khi Tống Mi định mở miệng khuyên thêm vài câu, rèm xe bỗng được vén lên một góc, lộ ra gương mặt mỹ nhân mà nàng từng thoáng thấy trên gác.
Chính là vị tiểu thư đã ném đồ từ trên cao xuống.
Hoa Dung cười rực rỡ: “Tạm không bàn ai đúng ai sai. Phùng nương tử có biết, mạo phạm quân thượng sẽ bị tội gì không?”
Quân thượng?
Người trước mặt rõ ràng nhận ra nàng, nhưng Tống Mi hoàn toàn không có chút ấn tượng nào với đối phương.
Quân thượng… là người hoàng thất sao?
“Ta là muội muội của Thái tử, đương nhiên là công chúa.”
Hoa Dung nhìn về phía sau lưng Tống Mi: “Nếu không tin, ngươi có thể hỏi bà mẫu* (mẹ chồng) của ngươi. Phùng lão phu nhân từng diện kiến thiên nhan.”
Tống Mi ngơ ngác quay đầu lại. Phùng mẫu đang được tỳ nữ dìu tới thật nhanh. Sắc mặt bà nghiêm túc đến mức nàng chưa từng thấy bao giờ. Thấy bước chân bà không vững, Tống Mi theo bản năng đưa tay muốn đỡ, không ngờ lại bị đẩy mạnh ra, ngay sau đó cả người bị kéo quỳ xuống đất.
Cho đến khi đầu gối đập mạnh vào mặt đá, cơn đau nhói xộc thẳng lên đỉnh đầu, đầu óc Tống Mi vẫn còn mờ mịt.
Có bàn tay đè lên vai nàng, lực rất mạnh, không cho nàng đứng dậy. Chắc chắn đây là tay của Phùng mẫu.
Công chúa vẫn chưa xuống xe.
Giọng nói lười biếng vang lên từ trong xe: “Lần này ta xuất cung là cải trang vi hành, vốn không định kinh động người khác. Phùng lão phu nhân không cần đa lễ. Trước đây ta từng được Phùng Biên Tu chỉ dạy thơ văn, coi như là nửa học trò của y. Mau đứng lên đi.”
Phùng mẫu cúi đầu thấp hơn: “Công chúa nương nương là quân, lão thân là thần. Lễ quân thần không thể bỏ.”
Tống Mi nghe thấy tiếng cười khẽ của công chúa, trong tầm mắt nàng ta chỉ có mặt đất lổn nhổn đá sỏi.
Cỏ dại lay động trong gió, một con kiến đang len lỏi giữa bụi cỏ.
“Đã nhắc tới lễ quân thần, vậy chuyện Phùng nương tử vừa rồi mạo phạm…”
Giọng Phùng mẫu lạnh lùng vô tình: “Mặc cho công chúa xử trí.”
Tống Mi nghe thấy xe ngựa bắt đầu chuyển bánh. Đó chắc chắn không phải xe của Phùng gia.
Bánh xe lăn ngang qua trước mặt nàng, nhưng nàng vẫn bị ép quỳ tại chỗ, không thể nhúc nhích, cho đến khi có người bước tới trước mặt hai người:
“Lão phu nhân, xin đứng dậy.”
Lại có hai người khác tiến lên, đỡ riêng từng người đứng lên, lúc ấy Tống Mi mới cảm thấy sức ép trên vai mình biến mất.
Nàng ngẩng đầu lên. Người đứng trước mặt chính là vị “lão tiên sinh” lúc nãy tranh luận với Xuân Sinh, cũng vẫn là gương mặt cười tủm tỉm ấy.
“Công chúa có lòng tốt. Thấy Phùng nương tử tuổi còn trẻ, lời nói hành động nóng nảy, cho nên mới muốn chỉ điểm đôi chút mà thôi.”
Phùng mẫu đẩy Tống Mi lên phía trước một chút.
Lý Triều Ân nói: “Công chúa có chỉ dụ, từ ngày mai trở đi, Phùng nương tử mỗi ngày vào giờ Tỵ phải nhập Chiêu Dương cung chờ truyền gọi, không được sai sót.”
Tống Mi hé miệng, muốn hỏi phải đi trong bao lâu, không ngờ lại bị Phùng mẫu ấn xuống, khom người tiễn đám người của công chúa: “Thần khấu tạ hoàng ân.”
Tiễn đám người ấy đi rồi, Tống Mi mới dám mở miệng: “Mẫu thân, con không có…”
Thần sắc Phùng mẫu nghiêm túc mà lạnh nhạt: “Mi Nương, thân là phụ nhân, phải tự xưng là gì?”
Bàn tay giấu trong tay áo của Tống Mi siết chặt rồi lại buông ra: “Thiếp…”
Phùng mẫu đã không còn tâm trạng nghe nàng nói tiếp, dẫn gia nhân xoay người rời đi.
Xuân Sinh ngồi bệt xuống đất, há miệng thở hổn hển. Sững sờ hồi lâu, hắn ta quay sang hỏi A Trĩ: “Ta có phải sắp bị chém đầu rồi không?”
A Trĩ trừng tên này một cái.
Tống Mi vừa về đến nhà, trong cửa đã có một người hoảng hốt lao ra. Nàng còn chưa kịp nhìn rõ là ai thì một cánh tay từ bên cạnh đã vươn tới, ôm lấy vai nàng kéo sang một bên tránh đi.
Phùng Mộng Thư ôm nàng vào lòng, quát: “Nóng nảy lỗ mãng, đến chỗ quản gia lĩnh phạt đi.”
Tống Mi ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy một góc áo xanh biếc. Nàng nhớ người này, chính là A Lục bên cạnh Phùng mẫu.
Gia phong Phùng gia cần kiệm, coi trọng quy củ, nhưng đối với hạ nhân lại vô cùng khoan dung. Có người phạm lỗi, nhiều nhất chỉ bị quở trách vài câu, rất ít khi thật sự bị đánh phạt.
Ngày thường Phùng Mộng Thư cũng không đến mức khắt khe như vậy.
Tống Mi ngẩng đầu hỏi: “Sao chàng lại nổi nóng đến thế?”
Phùng Mộng Thư dẫn nàng về phía khu nhà khách: “Nàng ta làm loạn tàng thư của ta, xé mất nửa trang sách. Người bên cạnh mẫu thân cũng nên được quản thúc cho tốt… Tay nàng sao lại lạnh như vậy?”
Bởi vì sợ Phùng mẫu, nên ngay cả hai tỳ nữ bên cạnh bà trong mắt Tống Mi cũng giống như những người chuyên bắt lỗi. Từ trước đến nay nàng chẳng dám ngẩng đầu nhìn nhiều.
Nhưng A Lục thì nàng lại có ấn tượng.
Chuyện này phải kể từ sau khi hai người thành thân, vào lần đầu tiên mơ mơ hồ hồ ấy.
Khi đó nàng và Phùng Mộng Thư còn đang ở giai đoạn vừa mới quen biết nhau.
Đêm tân hôn, Phùng Mộng Thư say đến mức ngủ mê man, hai người không thể động phòng, Tống Mi còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi thành thân, hai người ngủ chung một giường nhưng rất ít tiếp xúc, ngay cả nói chuyện với nhau cũng chẳng được mấy câu.
Một mặt nàng cảm kích y, hy vọng Phùng Mộng Thư cứ tiếp tục như vậy. Mặt khác lại thấp thỏm bất an, ở trước mặt y ngay cả ăn cơm cũng phải dè dặt cẩn thận.
Cho đến khi chuyện này bị đám hạ nhân bàn tán xôn xao. Một ngày nọ, Phùng mẫu gọi nàng đến, nói rất nhiều lời nàng nghe không hiểu, nhưng dường như đều là trách mắng.
Đêm hôm đó, Phùng Mộng Thư không trở về. Ngược lại, tỳ nữ bên cạnh Phùng mẫu đến truyền lời, nói Phùng Mộng Thư uống say, bảo nàng mang chăn đệm đến thư phòng.
Tỳ nữ ấy chính là A Lục.
Những chuyện xảy ra sau đó, đến nay nhớ lại vẫn giống như một giấc mộng.
Nàng chỉ nhớ thư phòng tối đen như mực, thân thể nóng bỏng từ phía sau áp tới, tiếng thở dốc quấn quýt trong bóng tối của hai người, cùng mùi hương lạ mãi đến tận bình minh vẫn chưa tan.
Mùi hương ấy, e rằng chính là do Phùng mẫu sai A Lục đốt lên, để vun đắp tình cảm vợ chồng cho họ.
Nhưng từ sau lần đó, Phùng Mộng Thư lại càng nhìn nàng không vừa mắt hơn. Về sau y thậm chí còn dọn đến khu nhà khách ở.
Y nhìn nàng không vừa mắt, nàng nhìn y cũng chẳng thuận mắt. Có đôi khi nàng chỉ muốn cố ý nói vài câu để chọc tức cái lão cổ hủ này!
Nghĩ đến những ngày tháng gà bay chó sủa trước kia, Tống Mi kéo khóe môi, muốn cười một chút, nhưng cuối cùng lại không khống chế nổi, miệng méo xệch, nước mắt cũng theo đó rơi xuống.
Nàng nhớ Phùng Mộng Thư không thích người khác khóc, nên nước mắt vừa rơi được một nửa đã cố nén trở lại, cuối cùng thành ra một biểu cảm méo mó quái dị.
Phùng Mộng Thư thở dài: “Nàng vẫn nên khóc ra đi.”
Tống Mi ôm lấy tay áo đối phương, giấu mặt vào đó, khóc đến càng lúc càng lớn tiếng. Cuối cùng nhào thẳng vào lòng Phùng Mộng Thư, hai người cứ như vậy đứng lại trước cửa khách xá.
A Trĩ và Xuân Sinh nhìn nhau, lặng lẽ đóng cổng viện lại.
—
Xuân Sinh đứng ngoài khu nhà khách hứng gió lạnh.
Quả nhiên, đợi đến khi trong phòng tắt đèn, A Lang từ bên trong đẩy cửa bước ra.
Phùng Mộng Thư từ sớm đã thấy sắc mặt trắng bệch của tên này, bèn hỏi: “Hôm nay gặp quỷ rồi sao?”
Xuân Sinh vỗ đùi: “Ôi trời đất ơi, chuyện đó còn đáng sợ hơn gặp quỷ nhiều!”
Hắn ta sinh động như thật kể lại đầu đuôi mọi chuyện, nhớ đến cảnh tượng lúc ấy vẫn không nhịn được mà rùng mình: “Cái xe ngựa đó nhìn từ bên ngoài thế nào cũng giống xe của người thường, ai mà ngờ bên trong lại có một vị công chúa đang tọa trấn chứ!”
Còn có tên xa phu kia nữa: “Nô tài nói chuyện với hắn ta, hắn ta chẳng đáp lấy một câu, cứ nắm chặt dây cương. Suýt nữa khiến người ta tưởng rằng tên đó còn đang chuẩn bị đâm thêm lần nữa!”
Xuân Sinh từ trước đến nay có gì nói nấy, không biết thêm mắm dặm muối, nên Phùng Mộng Thư cũng không nghi ngờ lời tên này.
Chỉ là công chúa… Công chúa sao lại xuất hiện ở chùa Thanh Vân?
Hoa Dung công chúa vốn thích xa hoa, từ trước đến nay mỗi lần xuất hành đều phô trương rầm rộ. Hơn nữa lúc này, nàng ta và phò mã Hàn Mạnh Tu đang lúc tình ý mặn nồng, đáng lẽ phải ở trong cung quấn quýt bên nhau mới đúng.
Thế nào cũng không nên xuất hiện ở chùa Thanh Vân.
Khi y trở lại phòng, nằm xuống giường, bên cạnh lập tức có một thân thể mềm mại ấm áp nhào tới. Tống Mi vậy mà vẫn chưa ngủ.
Đương nhiên là nàng không ngủ được.
Chỉ cần nghĩ đến ngày mai phải vào cung, lại nghĩ đến gương mặt nghiêm khắc vô tình của Phùng mẫu, nàng liền cảm thấy mình như sắp bị đưa đi cải tạo.
Phùng Mộng Thư cố gắng hiểu xem “cải tạo” nghĩa là gì, suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng an ủi: “Nàng cũng không phạm phải lỗi gì lớn, huống hồ đây vốn là ngoài ý muốn. Chỉ cần giải thích rõ ràng thì sẽ không có chuyện gì. Ngày mai ta đưa nàng vào cung, tan ca ở nha thự cũng sẽ đến đón nàng ra ngoài cung.”
Ở thời hiện đại, như thế chẳng khác nào đắc tội với con gái tổng thống, sao có thể không có chuyện gì được.
Tống Mi ưu sầu thở dài: “Phùng Mộng Thư à Phùng Mộng Thư, chàng vẫn còn quá trẻ.”
Phùng Mộng Thư: “… Mi Nương, ta nhớ không lầm thì đến tháng tám năm nay nàng mới tròn hai mươi tuổi.”
Mà y đã hai mươi hai.
Không có ai đáp lại y, còn người vừa nói mình không ngủ được kia, đã ngủ mất rồi.
Trong màn đêm đen đặc, Phùng Mộng Thư khẽ thở dài một tiếng.
Sáng sớm hôm sau, Tống Mi lưu luyến chẳng muốn rời, bịn rịn chia tay với Phùng Mộng Thư.
Suốt dọc đường nàng không dám nhìn lung tung, chỉ chăm chăm nhìn mặt đất dưới chân, lẽo đẽo theo sau ma ma dẫn đường. Không biết đã đi bao lâu mới dừng lại, nàng ngẩng đầu lên thì lại không thấy tấm biển Chiêu Dương cung đâu.
Ngược lại nơi này trông giống một tòa Tàng Thư Các hơn.
Ma ma chỉ tay vào sân: “Hôm nay Phùng nương tử quét dọn sạch sẽ sân này là được.”
Tống Mi không nhịn được hỏi: “Hôm qua công chúa nói dân phụlà lời nói việc làm nóng nảy…”
Ma ma nghiêm mặt quát: “Quét sân xong chính là để răn dạy lời nói việc làm nóng nảy.”
Đây đúng là một cái sân cực lớn, rộng bằng gần nửa sân vận động.
Tống Mi quét đến mức lưng đau eo mỏi, nhìn khoảng đất dưới hành lang rồi do dự ba giây, cuối cùng dứt khoát nằm xuống nghỉ ngơi.
May mà chỉ là quét sân. Hy vọng mấy ngày tới cũng chỉ là làm lao công, để công chúa trút giận một chút rồi thôi.
Ôm cây chổi trong lòng, Tống Mi nghĩ như vậy.
Nằm được một lúc, bỗng nhiên có một luồng sáng làm lóa mắt nàng. Tống Mi ngồi bật dậy, quay đầu nhìn lại, phát hiện có một gian phòng đang mở toang hai cánh cửa, bên trong dựng một tấm bình phong.
Bước vào mới thấy đó là một bức bình phong lưu ly, hơn nữa còn chiếm trọn cả một mặt tường.
Mặt lưu ly gồ ghề khúc khuỷu như những gợn sóng, tựa như đang cất giấu một hồ nước xanh thẳm sâu thẳm bên trong.
Thật là kỳ diệu.
Sau bức bình phong lưu ly, Thái tử rũ mắt cầm bút. Đầu bút lơ lửng giữa không trung, ngừng lại hồi lâu không hạ xuống.
Ánh nắng ngoài phòng chiếu lên mặt lưu ly, khiến trên gương mặt Thái tử loang lổ những vệt sáng tối. Quang ảnh lưu chuyển, hiển nhiên là có người đang đi lại ở gian ngoài.
Thái tử nghe thấy tiếng bước chân đều đặn đến lạ, từ xa lại gần, rồi từ gần đi xa.
Những vệt sáng trên mặt hắn bị che khuất, hóa thành bóng tối.
Đối phương lại lần nữa đi tới.
Trên trang giấy đã có năm vệt mực loang, chứng tỏ nàng đã đi qua đi lại trước mặt hắn năm lần. Mà mỗi một lần đều khiến hắn không thể viết tiếp được.
Bên dưới ngòi bút, bản chép 《Ma-ha Bát-nhã Ba-la-mật-đa Tâm Kinh》 đã viết gần xong, chỉ còn hai câu cuối là có thể kết thúc. Nhưng có lẽ vì đêm qua không ngủ ngon, đầu óc Thái tử lúc này hơi hỗn loạn, nhất thời lại không nhớ nổi câu tiếp theo là gì.
Lần này bóng tối không dịch chuyển nữa. Nàng đã dừng lại trước mặt hắn, chăm chú quan sát.
Bộ kinh này xem ra không thể tiếp tục chép được nữa rồi.
Nghĩ vậy, Thái tử dứt khoát đặt bút xuống.
Trong lúc cúi mắt trầm tư, hắn nhớ đến vô số nan đề mình từng gặp. Có những việc đã tìm được cách giải quyết, cũng có những việc suy nghĩ trăm lần vẫn không có đáp án.
Nhưng bất kể là loại nào, cũng không thể giải quyết bằng cách né tránh.
Hắn không nên sợ nàng, cũng không nên trốn tránh nàng.
Thái tử nghĩ, hắn nên nhìn nàng cho thật kỹ.
Tấm bình phong lưu ly này quả thực vô cùng kỳ diệu, người bên ngoài không nhìn thấy người bên trong, chỉ có người bên trong mới có thể nhìn thấy người bên ngoài.
Dùng tấm bình phong này, hắn có thể cẩn thận quan sát đối phương. Tốt nhất là nhìn rõ dung mạo đầy khuyết điểm của nàng, dáng người xấu xí của nàng. Xuyên qua đôi mắt ấy, phát hiện một trái tim khiến người ta buồn nôn.
Vì thế, Thái tử liền ngẩng đầu lên.
Nhưng vừa ngẩng đầu, Thái tử đã nhìn thấy một khuôn mặt đã ở ngay trước mắt mình trong gang tấc. Mày cong như liễu, môi đỏ như chu sa. Trên gương mặt ấy không nhìn ra chút ác ý nào, chỉ có sự tò mò.
Những giấc mộng hoang đường kia lại hiện lên trong đầu hắn. Trong giấc mộng đó, đôi mày nàng nhíu lại vì đau đớn, lớp son phấn trên môi bị hôn đến nhạt nhòa, thần sắc trên mặt vừa giằng co vừa mê loạn…
Thái tử bỗng nhiên tỉnh táo lại, liên tiếp lùi về sau mấy bước.
Trong đầu đột nhiên vang lên lời Lý Triều Ân từng nói.
Người này biết chữ, nhưng lại không dám nhờ người khác giúp đỡ, vì thế thức trắng một đêm lật tung toàn bộ Tàng Thư Các, cuối cùng run giọng nói với hắn: “Điện hạ, trong sử sách không hề có vị trữ quân nào cướp đoạt thê tử của thần tử.”
____
Tống Mi đang chăm chú quan sát hoa văn trên bình phong lưu ly, bỗng nhiên nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống, dường như là đồ sứ, cũng có thể là ghế dựa.
Nàng nghe không rõ, liền ghé sát vào bình phong nhìn ngó một hồi, nhưng vẫn chẳng phát hiện được gì.
Phía sau bỗng truyền đến giọng chất vấn của ma ma: “Phùng nương tử, sân đã quét sạch chưa?”
Tống Mi vội vàng xách chổi nhảy ra ngoài: “Đang quét đây!”
_____
Chiều tối, lão hòa thượng ở chùa Thanh Vân được triệu vào cung, còn vị Trữ quân điện hạ đã chờ từ lâu.
Thái tử ngồi tĩnh lặng sau án thư. Việc chép kinh tu hành mà hắn nhắc tới hai ngày trước vẫn chưa hề được tiếp tục.
“Đại sư, bổn cung nhớ ngươi từng nói, mọi mê chướng và hoang mang trên đời đều có thể tìm được lời giải trong kinh thư Phật pháp.”
Lão hòa thượng đáp một tiếng: “Vâng.”
Thái tử chậm rãi nói: “Bài Ma-ha Bát-nhã Ba-la-mật-đa Tâm Kinh chỉ có tổng cộng hai trăm sáu mươi chữ. Gần đây bổn cung mất ngủ, vì thế từ giờ Tý đêm qua bắt đầu chép kinh, tổng cộng đã chép một nghìn sáu trăm tám mươi hai lần.”
Lý Triều Ân dẫn theo cung nhân tiến vào, ôm một chồng giấy Tuyên Thành dày cộp đặt lên án, phát ra tiếng động không nhỏ, khiến lão hòa thượng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn.
“Xin hỏi điện hạ gặp phải nan đề gì?”
Thái tử đáp: “Nữ sắc.”
Thần sắc lão hòa thượng khựng lại: “Phật ngữ có nói, chép kinh quả thực có thể…”
Thái tử ngắt lời: “Nửa canh giờ trước khi ngươi tới, bổn cung vẫn còn đang chép kinh. Không biết từ lúc nào lại thiếp đi trên kinh thư, mơ thấy nữ nhân kia ngồi trên người bổn cung, dụ dỗ bổn cung ở đây cởi áo giao hoan.”
Lão hòa thượng nghe không nổi nữa: “Thái tử điện hạ, chuyện này…”
Thái tử nhàn nhạt nói: “Đại sư nói trong kinh thư có biện pháp giải quyết, vậy vì sao bổn cung không thể tìm thấy? Chẳng lẽ Phật Tổ chỉ bằng lòng truyền dạy cho ngươi, mà không muốn truyền dạy cho bổn cung?”
“Cái này…”
“Ngươi từng nói, bổn cung sinh ra tại chùa, tức có duyên với Phật. Nhưng khi bổn cung gặp nan đề, Phật lại không chịu chỉ điểm cõi mơ.”
Gương mặt Thái tử vẫn bình tĩnh, giọng nói cũng vô cùng ổn định, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo khí thế ép người: “Phật vô năng.”
Cơn giận của hoàng gia quý tộc, một lão hòa thượng căn bản không thể chống đỡ.
Ngón tay Thái tử gõ nhẹ lên xấp giấy dưới tay.
Đó là hồ sơ lý lịch, danh tịch và đánh giá thành tích của Phùng Mộng Thư ở Hàn Lâm Viện, tất cả đều rõ ràng chỉ trong một cái liếc mắt.
Từ ngày tiếp nhận chính sự đến nay, Thái tử luôn xử sự công bằng theo phép tắc, chưa từng vì tư tâm mà làm việc thiên vị.
Nhưng lúc này, hắn sắp sửa phá lệ.
Do dự hồi lâu, Thái tử mới mở miệng: “Truyền chưởng viện Hàn Lâm Viện, Tư Đồ Quân tới đây.”
Sáng sớm hôm sau, khi đến Hàn Lâm Viện, Phùng Mộng Thư nhận được ý chỉ, lệnh cho y lập tức tới Nam Hà giám sát việc duyệt đê, còn phải khởi hành ngay, không được chậm trễ.