Chương 6
Sau khi trao thánh chỉ vào tay Phùng Mộng Thư, chưởng viện không nói thêm một lời nào, phất tay áo rời đi.
Phùng Mộng Thư bước lên ngăn lại, cúi người hành đại lễ: “Tư Đồ chưởng viện, hạ quan có điều nghi hoặc.”
Tư Đồ Quân không đáp lời, chỉ lạnh nhạt để lại một câu: “Thánh chỉ đã ban, không thể nghi ngờ. Tôn đề đốc ở Đà Trạch trị thủy đang cần nhân thủ, đã nhiều lần dâng tấu lên triều đình thỉnh cầu hỗ trợ. Ngươi cũng được xem là rường cột của Hàn Lâm Viện chúng ta, đến Đà Trạch nhớ phải tận tâm hiệp trợ Tôn đề đốc. Biết đâu lại có một phen tạo hóa cũng nên.”
Nghe vậy, Phùng Mộng Thư không hỏi thêm nữa. Có thể nhắc nhở đến mức này, đã là Tư Đồ chưởng viện đặc biệt chiếu cố mình rồi.
Thánh chỉ viết rõ: Lập tức khởi hành, không được chậm trễ.
Nói cách khác, ngay cả hành lý cũng không cần thu dọn, nhà cũng không cần về. Thậm chí còn chưa kịp thay quan phục, Phùng Mộng Thư đã vội vàng lên xe ngựa, hướng thẳng ra cửa thành.
Thánh chỉ này quả thực ban xuống quá đột ngột.
Ngồi trên chiếc xe ngựa xóc nảy không ngừng, Phùng Mộng Thư vừa thay xong thường phục thì nghe phía sau truyền đến tiếng gọi lớn:
“Tử Ngộ! Phùng Tử Ngộ ——”
Y vội vén rèm lên nhìn, chỉ thấy phía sau có một người đang đuổi theo xe. Người nọ luống cuống ghìm cương ngựa, chính là Hàn Lâm Viện Hầu giáo học sĩ, Trình Hóa.
Con ngựa dưới thân Trình Hóa chạy như phát điên. Không biết ông ta thao tác kiểu gì mà loạn thành một đoàn, thế nhưng cuối cùng cũng ghìm được ngựa lại.
Xa phu đánh xe là người của công môn, phụng thánh chỉ hộ tống, không thể tùy tiện dừng lại.
Thế là Trình Hóa trực tiếp leo lên xe, nằm vật xuống, há miệng thở hổn hển.
Phùng Mộng Thư đỡ ông ta dậy: “Học sĩ cưỡi ngựa quả nhiên như thần.”
Trình học sĩ thân hình mập mạp, bình thường đi bộ xa một chút còn phải nghỉ lấy sức, càng đừng nói đến chuyện cưỡi ngựa phi như bay thế này.
Ngựa khó chịu, người cũng khó chịu.
Lúc này nghe lời ấy, rõ ràng là đang cười nhạo mình.
Trình Hóa thở hổn hển đến mức sắp ngất: “Ngươi đã bị điều đến cái nơi núi cùng nước dữ như Đà Trạch rồi mà vẫn còn tâm trạng đấu võ mồm với bổn học sĩ… Ta tới là để nhắc nhở ngươi vài câu.”
Phùng Mộng Thư cảm kích hảo ý của đối phương: “Tôn Đình Ngọc là Hữu đô ngự sử của Đô Sát Viện, kiêm Tả thị lang Công Bộ. Trước đây khi làm quan địa phương đã có công trị thủy. Lần này được phong làm Đề đốc quân vụ trị thủy Đà Trạch, là người được triều đình tín nhiệm. Chờ ông ấy trở về, nhất định sẽ luận công thăng chức. Ta lần này được điều đi theo Tôn đề đốc, biết đâu còn có thể lập công mà quay về.”
Trình Hóa nghe xong liền lắc đầu: “Ngươi đó, ngươi đó… Công lao nào dễ giành như vậy? Ta nghe nói Tôn đề đốc đã ổn định được tình hình lũ lụt ở Đà Trạch, tin thắng lợi cũng đã đưa về triều đình rồi. Ngươi đến vào lúc này chẳng khác nào bỏ công mà chẳng được lợi gì!”
Ngón tay Trình Hóa run run: “Huống chi văn là văn, công là công! Từ một thần tử văn chức biến thành kẻ quản lý sông nước, đến khi trở về, đồng liêu trong Hàn Lâm Viện sẽ nhìn ngươi thế nào? Công Bộ luận công ban thưởng, ai lại nhớ tới phần của ngươi?”
Phùng Mộng Thư hiểu ý ông: “Ý Trình huynh là… ta đã đắc tội người nào đó?”
Trình Hóa theo bản năng nhìn quanh: “Ngươi biết là ai không?”
Phùng Mộng Thư đáp: “Mấy ngày trước, nội tử vô tình đắc tội Hoa Dung công chúa ở chùa Thanh Vân.”
Trình Hóa vốn không biết chuyện này, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp lý.
Hoa Dung công chúa kiêu ngạo ngang ngược, số người đắc tội nàng ta không đếm xuể. Hơn nữa nàng ta lại là người cực kỳ thù dai, nếu vì chuyện ấy mà đến trước mặt Hoàng thượng xin một chút trừng phạt, cũng không phải không thể.
Dù sao Hoàng thượng vẫn luôn cực kỳ sủng ái vị công chúa duy nhất này.
Ban đầu ông còn nghi ngờ là thủ bút của vị kia…
Nhưng Thái tử từ nhỏ đã là hình mẫu quân tử, danh tiếng tốt đẹp lan khắp triều dã, chưa từng đi sai một bước. Cho dù nhất thời bị sắc đẹp mê hoặc, chẳng lẽ lại không biết sai mà sửa?
Trình Hóa thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên là ông đã nghĩ quá nhiều rồi. Huống chi gần đây cũng không nghe nói Thái tử có động tĩnh gì đặc biệt.
Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện kia vẫn không nên nói ra lúc này.
Ông chống người chuẩn bị xuống xe: “Vốn có một chuyện muốn nói với ngươi, thôi thì chờ ngươi trở về rồi tính.”
Phùng Mộng Thư lại giữ người lại: “Trình huynh, Tử Ngộ không yên lòng về thê tử và mẫu thân ở nhà. Vừa rồi ta đã viết ba phong thư, xin nhờ huynh chuyển giúp cho nội tử, mẫu thân và Vô Cữu.”
Trình Hóa nhớ ra Vô Cữu là ai: “Chẳng phải là tên Đao Nô ngươi mua về mấy năm trước sao? Trước kia ngươi còn nói gã sát khí quá nặng, e rằng sẽ hại người hại mình, giờ lại định dùng người?”
Phùng Mộng Thư không giải thích nhiều, chỉ trịnh trọng cúi người thật sâu: “Mọi việc xin nhờ Trình huynh.”
Cuối giờ Thìn, triều hội tan.
Thái tử mặc triều phục bước ra ngoài, lại bị vài vị đại thần chặn lại, nói có việc muốn bẩm báo.
Thái tử nhướng mày cười: “Hôm nay không khéo, bổn cung có chuyện quan trọng phải làm, để ngày khác lại bàn đi.”
Nhưng còn chưa đi được mấy bước, phía trước đã có người chờ sẵn, hơn nữa còn là Thôi cô cô của Phượng Tảo cung.
Thôi cô cô nói: “Nương nương đã lâu không gặp điện hạ, trong lòng nhớ nhung, sai nô tỳ tới thỉnh ngài.”
Ý cười trên môi Thái tử hơi nhạt đi: “Sáng nay giờ Mão, bổn cung đã tới Phượng Tảo cung. Lưu Ly bên cạnh cô cô ra truyền lời, nói Hoàng hậu nương nương thân thể không khỏe, còn chưa dậy, bảo bổn cung trở về.”
Thôi cô cô sửng sốt, nhưng chỉ trong chớp mắt đã khôi phục vẻ tươi cười: “Chính vì vậy nên nương nương mới sai nô tỳ tới mời điện hạ. Nương nương đã cho gọi thái y, hiện giờ khá hơn nhiều rồi.”
Thái tử lập tức cười nói: “Vậy bổn cung đi thăm mẫu hậu.”
Đến Phượng Tảo cung, chỉ thấy Hoàng hậu đang ngồi trước bàn cờ, đánh cờ cùng một người. Người kia quay lưng về phía cửa cung, không nhìn rõ mặt.
Hoàng hậu nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, bỗng nhiên thở phào một hơi, ném quân cờ trong tay xuống: “Thôi, bổn cung già rồi, không còn dùng được nữa, ván này nhận thua vậy.”
Ngẩng đầu thấy Thái tử tới, bà cười hỏi: “Thái tử tới rồi à, xem thử đây là ai.”
Người đối diện bàn cờ đứng dậy xoay người.
“Điện hạ, đã lâu không gặp.”
Chính là Lưu Phù, nữ nhi của Nội các Đại học sĩ Lưu Tự.
Thái tử gật đầu, không nói gì.
Hoàng hậu lại nắm tay Lưu Phù đi về phía thiên sảnh: “Vừa rồi quên hỏi, thân thể của Lưu đại học sĩ gần đây thế nào?”
Lưu Phù đáp là vẫn khỏe.
Hoàng hậu kéo nàng ta ngồi bên cạnh mình, hai người thân thiết như mẹ con.
“Bổn cung quanh năm đau ốm, chẳng nghe được chuyện thú vị gì trong kinh. A Phù có chuyện mới mẻ nào kể cho bổn cung nghe không?”
Lưu Phù liếc nhìn Thái tử một cái rồi cúi đầu: “Nói ra thì đúng là cũng có một chuyện, gần đây thần nữ muốn mở một hội thơ.”
Hoàng hậu buông tay nàng ta ra, gọi Thôi cô cô dâng trà.
Uống một ngụm rồi mới hỏi: “Là loại hội thơ như của Từ Bạch Y sao?”
Danh tiếng của Từ Bạch Y lưu truyền cực rộng trong dân gian, không ngờ ngay cả Hoàng hậu cũng biết.
Lưu Phù gật đầu: “Phụ thân thần nữ cũng rất ủng hộ. Người nói đám tài tử thư sinh kia quá mức kiêu ngạo, cũng nên để nữ tử làm ra vài bài thơ hay, đè bẹp sự ngông cuồng của bọn họ.”
Thôi cô cô dâng trà bánh lên. Hoàng hậu tự tay đưa cho Lưu Phù một miếng, cười nói: “Phụ thân ngươi nhìn xa trông rộng. Nếu có thể lấy văn thắng văn, ắt sẽ giành được sự ủng hộ của giới văn nhân.”
Lưu Phù khựng lại. Phụ thân nàng ta vốn không có ý đó, nhưng nghĩ kỹ lại… hình như cũng không sai.
Hoàng hậu gọi: “Huyền Tịch, lại đây.”
Thái tử vén vạt áo quỳ xuống.
Lưu Phù ngồi đối diện hắn, cả người cứng đờ không được tự nhiên.
Hoàng hậu vỗ nhẹ tay nàng ya rồi nói: “Gần đây nghe nói con bắt đầu đọc kinh Phật. Con là Thái tử, sao có thể học theo người xuất gia được? Mẫu hậu lệnh cho con dành nhiều thời gian ở bên A Phù hơn. Nàng muốn làm chuyện gì, con phải dốc sức giúp nàng hoàn thành. Nghe rõ chưa?”
Thái tử đáp: “Nhi thần tuân chỉ.”
Không bao lâu sau, Hoàng hậu nói mệt mỏi, bèn cho hai người lui ra.
Lưu Phù lén nhìn Thái tử hồi lâu, khóe môi hắn lúc nào cũng mang theo ý cười nhàn nhạt, dung mạo tuấn mỹ như thần tiên.
Nàng ta lấy hết dũng khí nói: “Dù sao cũng không có việc gì, thần nữ bồi điện hạ đi dạo một chút được không?”
Nói xong, nàng ta liền bước ra trước, đi được một đoạn quay đầu nhìn lại, thấy Thái tử đang đi phía sau mình, hai má bất giác nóng lên.
Trong Ngự Hoa viên, cảnh xuân vừa đẹp.
Thái tử ít nói, Lưu Phù đành chủ động nhắc tới hội thơ.
“Thần nữ muốn mở hội thơ, mời các tiểu thư trong kinh cùng đến phẩm thơ. Dựa vào đâu chỉ có thơ văn của nam tử được truyền tụng khắp kinh thành? Nữ nhi gia đâu phải không làm được những áng thơ từ tuyệt diệu, chỉ là không có cơ hội mà thôi…”
Nói tới đây, nàng ta chợt nhận ra lời của mình có phần không ổn, vội ngẩng đầu nhìn Thái tử, nhưng đối phương lại chẳng hề để tâm.
Thái tử vốn nổi tiếng ôn hòa nho nhã, nghĩ đến cũng sẽ không khiến nữ tử mất mặt.
Lưu Phù khẽ vặn cành hoa bên cạnh.
“Ngay cả bệ hạ nghe nói đến chuyện này cũng ủng hộ thần nữ. Chỉ là gần đây trong kinh hình như xuất hiện bọn cướp bắt cóc người. Tuy người mất tích đều là dân nữ bình thường, nhưng nếu các tiểu thư trong kinh tụ tập chốn đông người…”
Thái tử hỏi: “Bệ hạ nói thế nào?”
Bị hắn bất ngờ cắt ngang, Lưu Phù giật mình: “Bệ hạ nói… đám tặc phỉ đó không đáng lo.”
Nói tới đây, nàng ta đỏ mặt hỏi: “Dù thật sự có nguy hiểm, điện hạ cũng sẽ bảo vệ thần nữ, đúng không?”
Thái tử đột nhiên dừng bước.
“Hôm nay là giờ gì rồi?”
Lưu Phù ngẩn người, chỉ nghe Lý Triều Ân bên cạnh nhắc nhở: “Điện hạ, sắp đến giờ Tỵ.”
Thái tử quay sang nói với Lưu Phù: “Trung lang tướng Hàn Trọng Nguyệt võ nghệ cao cường, có thể bảo vệ ngươi chu toàn. Diêu Kim Nương tinh thông mấy chuyện yến tiệc lễ nghi, có thể giúp ngươi lo liệu hội thơ. Lưu tiểu thư, bổn cung có việc quan trọng phải đi trước. Người của Đông cung, ngươi cứ tùy ý điều động.”
Hắn đi quá gấp.
Lưu Phù chỉ kịp nói: “Cung tiễn điện hạ.”
Đợi nàng ta nói xong ngẩng đầu lên, bóng dáng Thái tử đã biến mất.
Hàn Trọng Nguyệt là Trung lang tướng phụ trách bảo vệ an nguy cho trữ quân. Diêu cô cô là nữ quan chưởng sự của Đông cung. Cả hai đều là tâm phúc đắc lực nhất bên cạnh Thái tử.
Được đối đãi như vậy, lẽ ra nàng ta phải cảm thấy thụ sủng nhược kinh, hưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng chỉ toàn hụt hẫng.
Nàng ta đá mạnh một cái vào đám bùn đất dưới chân. Ngay lúc ấy, trước mắt bỗng xuất hiện một vạt áo màu lam ngọc, bùn đất văng lên, vừa khéo làm bẩn góc áo.
Lưu Phù giật mình ngẩng đầu, thấy người trước mặt là Ngũ hoàng tử, vội vàng hành lễ.
“Thần nữ thất lễ, xin Ngũ điện hạ thứ tội!”
Ngũ hoàng tử không để tâm phủi phủi vạt áo: “Bẩn là quần áo của ta, sao người giật mình lại là Lưu tiểu thư?”
Lưu Phù lúng túng cúi đầu, vành tai đỏ ửng.
Mấy cung nữ của Phượng Tảo Cung đi ra, hiển nhiên đã nhận được tin tức từ trước, người cầm y phục, người mang đồ thay, vây quanh Ngũ hoàng tử thành một vòng.
Ngũ hoàng tử cười nói: “Mẫu hậu lúc nào cũng chu đáo với nhi thần như vậy.”
Rồi hắn ta quay sang Lưu Phù: “Lưu tiểu thư cũng tới thăm mẫu hậu sao? Nghe nói nàng muốn mở thi hội. Có hứng thú đến chùa xem thử không? Phụ hoàng giao ta phối hợp với Lễ Bộ chuẩn bị đại hội Dục Phật Tiết, gần đây thường xuyên lui tới nơi đó, cũng khá quen thuộc.”
Lưu Phù khẽ lắc đầu, theo bản năng liếc nhìn chân Ngũ hoàng tử.
Người này là người què.
Ngũ hoàng tử đi không nhanh, Lưu Phù cũng thả chậm bước chân. Thế nhưng tốc độ của Ngũ hoàng tử lại càng lúc càng chậm hơn.
Lưu Phù im lặng nghe đối phương nói về những công việc liên quan đến Dục Phật Tiết, bỗng nhiên hỏi: “Nghe nói Thái tử điện hạ sinh ra ở trong chùa, vì thế mới được đặt tên là Huyền Tịch. Ngũ điện hạ có biết nội tình trong đó không?”
Ngũ hoàng tử khập khiễng xoay người lại, nụ cười càng thêm sâu: “Chuyện đó thì chẳng có gì đáng nói. Triều đình và dân gian truyền tai nhau nhiều năm như vậy, e rằng còn biết nhiều hơn cả ta. Nếu Lưu tiểu thư muốn nghe, cứ hỏi người dân Yến Kinh là được.”
_____
Tống Mi cảm thấy mình thật xui xẻo.
Lúc này nàng đang đứng giữa sân chịu phạt.
Thời tiết dần dần nóng lên. Dù chỉ là nắng cuối xuân, nhưng phơi dưới mặt trời lâu như vậy cũng đủ khó chịu.
Có điều không sao cả, chẳng qua là bị phạt đứng thôi. Ngày trước nàng còn từng đứng dưới cột cờ quốc gia nữa kia kìa. Khi đó đứng ở hàng đầu, nghe lãnh đạo diễn thuyết mấy tiếng đồng hồ, nước bọt bắn đầy mặt, nàng còn chẳng sợ nữa là.
Cách đó vài bước, Hoa Dung công chúa đang ngồi dưới bóng hiên, nhàn nhã uống trà, vừa uống vừa nhìn về phía nàng.
Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là cố ý.
Hoa Dung đột nhiên lên tiếng: “Tống nương tử bây giờ khác trước rất nhiều.”
Tống Mi đưa tay lau mồ hôi: “Xin hỏi công chúa, khác ở chỗ nào?”
“Trước kia ngươi kiêu ngạo ngang ngược, vừa độc ác vừa ngu xuẩn.”
Tống Mi không tin, đến Phùng Mộng Thư còn chưa từng nói vậy.
Nàng cười gượng trong lòng, thầm nghĩ: đúng là ngược đời
Hoa Dung cười đầy mỉa mai: “Với tính tình trước kia của ngươi, thế nào cũng chẳng giống một người vợ hiền hay con dâu tốt. Khi đó ngươi lấy lòng bổn cung, đưa ra toàn những chủ ý vừa độc vừa ngu. Sau khi biết các ngươi thành thân, bổn cung thậm chí còn cảm thấy thương hại Phùng biên tu, sợ rằng một ngày nào đó ngươi sẽ dùng những thủ đoạn ấy hành hạ Phùng đại nhân đến chết.”
Tống Mi tiếp tục im lặng như một sự phản kháng.
Đúng lúc nàng tưởng mình sẽ phải đứng phạt suốt cả buổi sáng, một cung nữ bỗng mặt mày nghiêm trọng chạy tới, ghé sát bên tai Hoa Dung thì thầm vài câu.
Sắc mặt Hoa Dung lập tức thay đổi, còn chưa nói hết câu chuyện, nàng ta đã vội vàng lên kiệu rời đi.
Xem ra lại có người nào đó sắp gặp xui xẻo rồi.
Cuối cùng cũng không phải chỉ có một mình nàng.
Tống Mi đẩy cửa Tàng Thư Các ra, ngửa mặt ngã vật xuống đất.
Thoải mái quá.
Nàng dang rộng tay chân, quẫy quẫy vài cái như con cá đang bơi.
May mà nơi này chỉ có mình mình.
Vừa nghĩ vậy, nàng bỗng nghe thấy một tiếng động rất khẽ.
Tống Mi lập tức xoay người bò dậy. Nhưng còn chưa kịp đứng hẳn lên, nàng đã đối diện với một đôi mắt lạnh nhạt phía sau giá sách.
Ánh mắt ấy giống hệt Hoa Dung, cứ thế từ trên xuống dưới, rồi từ dưới lên trên, chậm rãi quét qua người nàng một lượt.
Không phải ở đây có một tấm bình phong lưu ly sao? Tấm bình phong lưu ly lớn như vậy đâu mất rồi?!
Trong lòng Tống Mi gào thét, nhưng cơ thể vẫn duy trì tư thế giống hệt một tên trộm đang chuẩn bị bỏ chạy.
Người kia đứng sau giá sách, lạnh nhạt hỏi: “Ngươi thuộc cung nào?”
Một câu này khiến Tống Mi lập tức nhớ lại thời cấp ba, khi chủ nhiệm giáo dục đứng ngoài hành lang quát đám học sinh chạy nhảy: “Lớp nào đấy?!”
Sắc mặt nàng đầy chột dạ:
“…”
Không đợi nàng nghĩ ra câu trả lời, người kia đã chậm rãi bước ra khỏi giá sách.
“Ta tới đây để tìm sự thanh tĩnh, không ngờ vẫn có người không liên quan xuất hiện.”
Tống Mi lập tức nhận ra đối phương. Đây chính là vị “sư phụ tốt bụng” đã cứu nàng ở chùa Thanh Vân hôm trước.
Nhưng…
Ánh mắt nàng vừa liếc qua đã nhìn thấy miếng ngọc bội bên hông người này.
Phùng Mộng Thư từng nói với nàng, đó là vật tượng trưng cho thân phận hoàng tử, công chúa. Mà bên hông Hoa Dung cũng có một miếng giống hệt như vậy.
Người này e rằng là huynh đệ của Hoa Dung công chúa, chắc chắn cùng phe với nàng ta. Hơn nữa nhìn phản ứng của hắn, hiển nhiên hắn không nhận ra nàng.
Thấy ân nhân cứu mạng ngày trước giờ đây chẳng còn chút thân thiện nào, Tống Mi chỉ muốn tránh càng xa càng tốt: “Quý nhân, vậy tiểu nhân xin cáo——”
Chữ “lui” còn chưa kịp nói ra, người nọ đã lên tiếng: “Thôi. Dù sao cũng không có ai hầu hạ, miễn cưỡng dùng ngươi vậy. Đi tìm cho ta vài quyển sách.”
Động tác của Tống Mi chậm chạp như rùa bò.
Người nọ nghiêng đầu nhìn nàng, thúc giục: “Hay là muốn chủ tử tự mình đi tìm?”
Tống Mi không tình nguyện thu chân về, chỉ vào dãy giá sách ngoài cửa: “Quý nhân muốn quyển nào?”
Thái tử liếc nàng một cái: “Không phải chỗ đó, là những quyển bên trong.”
Tống Mi đi vào trong hai bước, đồng tử chấn động dữ dội.
Ít nhất có ba mươi dãy giá sách, tức là hàng nghìn quyển sách.
Không ngờ sau tấm bình phong lưu ly lại là một không gian lớn như vậy? Rốt cuộc kẻ nào có vấn đề về đầu óc mới đem bình phong lưu ly khảm ở chỗ này thế?!
Tống Mi khó nhọc nói: “Quý nhân, một mình tiểu nhân…”
Thái tử đi tới sau một dãy sách: “Đây là Tàng Thư Các, cất giữ kỳ thư thiên hạ, là nơi trọng yếu của quốc gia, người không phận sự không được vào. Nếu ngươi tìm được cuốn sách ta muốn, ta sẽ cho phép ngươi tùy ý đọc vài quyển.”
Tống Mi lập tức nghĩ tới Kim nương nương.
Thư viện trong cung đương nhiên sẽ thu thập cả những tạp lục thoại bản dân gian ở các nơi, biết đâu trong một quyển sách nào đó có ghi chép về Kim nương nương.
Tinh thần nàng lập tức phấn chấn. Nàng lao thẳng vào giữa những dãy giá sách, chăm chú đảo mắt qua từng gáy sách.
Thái tử chậm rãi đi xuyên qua các giá sách. Hắn gần như chẳng cần tốn công đã nhìn thấy Tống Mi đang nhanh chóng di chuyển trước giá mục lục.
Cách một bức tường sách, ánh mắt hắn rũ xuống, xuyên qua những khe hở giữa các quyển sách.
Không nhìn thấy mặt nàng, chỉ nhìn thấy một đôi tay. Những ngón tay trắng nõn như hành non lướt qua từng cuốn sách. Chiếc vòng bạc trên cổ tay khẽ đung đưa theo động tác.
Xem hết một mặt giá sách, nàng lập tức xoay người. Miếng ngọc bội bên hông vẽ thành một đường cong giữa không trung, đập vào góc váy đang tung bay.
Đai lưng siết chặt vòng eo mảnh mai, điều đó khiến cho Thái tử nhớ tới vài hình ảnh nào đó, nhìn thêm một lúc, hắn quay mặt đi.
Đúng lúc ấy nàng bỗng dừng lại.
Thái tử nghe nàng lẩm bẩm: “Cái này… là chữ gì vậy ta?”
Nàng hoàn toàn không có ý định tìm hiểu cặn kẽ. Do dự một lát, nàng trực tiếp bỏ qua chữ không biết đọc đó, ném sang một bên.
Xem xong một mặt giá sách, nàng lại chuyển sang mặt tiếp theo.
Thái tử bước theo hướng nàng di chuyển, cứ thế đi từ đầu đến cuối ở phía bên kia giá sách.
Nàng động, hắn động.
Nàng dừng, hắn cũng dừng.
Đáng tiếc bức tường này không phải tường lưu ly. Mỗi lúc vô tình ngẩng đầu lên, nàng đều nhìn thấy bóng dáng hắn qua khe hở giữa các quyển sách.
Ánh mắt hai người chạm nhau khiến Tống Mi giật mình đến mức làm rơi mấy quyển sách trong tay.
Thái tử tự nhiên bước tới, cúi người lấy một quyển sách phía sau vai nàng. Trong ánh mắt đầy cảnh giác của Tống Mi, hắn ném quyển sách đó vào lòng nàng.
“Đi theo.”
Thái tử đi phía trước.
Tròng lòng Tống Mi chợt nặng xuống, chưa đi được mấy bước, lại nặng thêm, rồi lại nặng thêm. Cứ như vậy vài lần liên tiếp, chồng sách đã cao gần bằng trán nàng, chỉ cần đặt thêm một quyển nữa là nàng chẳng nhìn thấy mặt người đối diện.
Vị vương gia quý nhân kia vẫn nhìn nàng chằm chằm.
Dưới ánh mắt của Tống Mi, hắn không chút khách khí đặt thêm một quyển nữa.
Tầm nhìn của nàng hoàn toàn bị che kín.
Ông nội ơi!
Ý nghĩ ấy vừa mới lóe lên trong đầu, chồng sách trong lòng bỗng nhẹ đi.
Người nọ lấy một quyển xuống.
Nàng rút lại câu vừa rồi.
Ngay sau đó, quyển sách bị lấy đi lại được đặt trở về.
Mẹ kiếp, rút lại luôn câu trước nữa nha!
Tống Mi gian nan bước đi, gần như không nhìn thấy đường phía trước.
Phía sau nàng, Thái tử đi qua nơi vừa đứng, cúi người nhặt lên một miếng ngọc bội rơi dưới đất lên, kkẹp miếng ngọc bội vào giữa những trang sách trong tay.
Đêm đã khuya, Thái tử ngồi tĩnh tọa sau án thư. Hắn chống tay lên trán, nghiêng đầu nhìn miếng ngọc bội trong tay.
Ngọc bội được chế từ ngọc Tụ Nham màu xanh biếc ôn nhuận. Nhìn không ra là bút tích của vị danh sư nào, hẳn chỉ do một thợ thủ công bình thường chạm khắc mà thành, hoa văn khá thô ráp.
Nhưng đây lại là một miếng đồng tâm bội.
Mặt chính khắc một chữ “Mi”.
Ngón tay Thái tử vuốt ve hoa văn ấy mấy lần, rồi lật ngược ngọc bội lại, nhìn thấy ở mặt sau là một nửa cành cây liền cành. Nửa còn lại của cây liền cành kia hẳn đang nằm trong tay Phùng Mộng Thư, người đã lên đường tới Đà Trạch.
Từ kinh thành tới Đà Trạch mất năm ngày đường. Ít nhất ba tháng sau y mới có thể trở về.
Ánh mắt Thái tử dời xuống dưới, rơi lên mặt án. Trên đó là quyển Đại Phật Đỉnh Thủ Lăng Nghiêm Kinh mà lão hòa thượng vừa mới đưa tới.
Thái tử quấn ngọc bội vào lòng bàn tay, tay kia cầm kinh thư lên, đặt lên ngọn đèn cung đình rồi châm lửa.
Lý Triều Ân vội vàng bước vào: “Điện hạ, công chúa bắt gian Hàn công tử, chuyện đã truyền tới tai Hoàng hậu nương nương.”
“Mẫu hậu nói thế nào?”
Thái tử kẹp một góc kinh thư trong tay, nhìn ngọn lửa càng lúc càng lớn, suýt nữa cháy tới lòng bàn tay.
Lý Triều Ân vội lấy chén trà hứng tro tàn, vừa làm vừa đáp: “Nương nương nói Hàn gia từ trước tới nay chưa từng kết thân với hoàng thất, công chúa không có tư cách nhúng tay vào chuyện hậu viện của Hàn Đại Lang. Vì vậy đã hạ lệnh cho công chúa cấm túc tự kiểm điểm, không được tiếp tục qua lại dây dưa với Hàn Mạnh Tu nữa.”
“Nương nương còn nghe nói chuyện của Phùng nương tử, nên đã ra lệnh cho công chúa không được tiếp tục gây khó dễ cho quyến thuộc của quan viên.”
Thái tử không lên tiếng.
Sáng hôm sau, Tống Mi vẫn như thường lệ chuẩn bị ra cửa vào cung. Thế nhưng ngoài cổng đã có một cỗ xe ngựa chờ sẵn, bên cạnh xe còn có một cung nữ.
Nàng ta khom người hành lễ: “Phùng nương tử an. Nô tỳ họ Diêu, phụng lệnh tới đón ngài vào cung.”