[TT] CHƯƠNG 8

Chương 8

Trong một khoảnh khắc, Tống Mi bỗng chốc thông suốt nhiều chuyện.

Hoa Dung công chúa tuyệt đối không bao giờ ngự trên một cỗ xe ngựa giản dị, khiêm tốn đến nhường này, chỉ có vị trữ quân của một nước mới xứng với sự sắp xếp cẩn mật, dè dặt như vậy.

Hoa Dung công chúa lại càng không chủ động phái người tới đón nàng, từ đầu tới cuối nàng ta đều chưa từng lộ diện, bởi thế, đây hoàn toàn là ý tứ của Thái tử.

Mấy ngày trước tại Thanh Vân Tự, nàng không phải chỉ chạm trán với một mình Hoa Dung. Khi ấy, ở ngoài sơn môn Thanh Vân Tự, bên trong cỗ xe ngựa tầm thường được rèm che khuất lấp kia, người ngồi bên trong còn có Thái tử.

Thái tử ngay từ đầu đã nhận ra nàng, vậy nên trước khi chuyển bánh mới cất tiếng gọi nàng một câu: “Phùng nương tử.”

Tống Mi không nguyện ý nghĩ sâu thêm nữa.

Hộp gấm trong tay bỗng chốc trở nên nặng nề, một thoáng hốt hoảng, Tống Mi bỗng nhiên buông tay, hộp gấm liền rơi trên nền đất.

Đôi khuyên tai Đông Châu lăn lông lốc dưới sàn, bề mặt vốn nhẵn bóng nay đã vương một lớp bụi mờ.

A Trĩ từng nghe người ta nói, cho dù là vùng Ô Tô Bạc* (đầm nước vùng Đông Bắc) nơi vốn hưng thịnh về sản vật Đông Châu, thì một năm cũng chỉ thu hoạch được ba trăm hộc Đông Châu thượng hạng để tiến cống cho triều đình. Đông Châu trong khắp cõi Đại Chiêu đều là vật hiếm quý, chỉ có hoàng gia mới được phép ngự dụng, quý giá đến mức dù có tiền cũng chưa chắc mua nổi, một viên đáng giá vạn lượng hoàng kim. Nếu là người tầm thường có phúc phần may mắn sở hữu được một viên, thì cả đời này xem như ăn tiêu cũng không hết.

Bảo châu chịu cảnh lăn lộn trong bụi đất, quả thực quá mức đáng tiếc.

A Trĩ vươn dài cánh tay định nhặt lên, liền bị một tiếng quát nghiêm nghị chặn đứng: “Đừng nhặt!”

A Trĩ bị dọa cho giật mình, kinh nghi bất định mà đưa mắt nhìn sang.

Cùng A Trĩ bốn mắt nhìn nhau chốc lát, Tống Mi khẽ thở dài thườn thượt: “Thôi bỏ đi.”

Đến giờ dùng cơm tối, trong sảnh tự nhiên chỉ có hai người là Tống Mi và Phùng mẫu.

Vị trí bên cạnh trống trải không có người ngồi, Tống Mi phảng phất như thoáng chốc trở nên cô tịch quạnh quẽ. Phùng Mộng Thư không có ở nhà, bầu không khí lúc dùng bữa lại càng thêm phần ngưng trọng. Đôi đũa vô tình chạm vào đĩa sứ, thanh âm có hơi lớn một chút, không khí chung quanh liền giống như muốn đông cứng lại.

Tống Mi ăn uống mà như nhai sáp.

Nàng nghiêng tai chăm chú lắng nghe động tĩnh, khẽ đặt đũa xuống án thư. Tỳ nữ nhẹ nhàng bước tới, thu dọn bát đũa cất vào trong hộp đựng thức ăn.

Phùng mẫu đã dùng bữa xong rồi.

Nơi lồng ngực tựa như trống chầu khua vang, tiếng sau lại càng lớn hơn tiếng trước. Tống Mi dồn nén tâm tư suốt cả bữa ăn, rốt cuộc mới lấy hết dũng khí cất lời: “Mẫu thân.”

Phùng mẫu được tỳ nữ nâng đỡ, dừng bước: “Có chuyện gì?”

Chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như băng của Phùng mẫu, những lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi mấy bận, cuối cùng vẫn chẳng thể thốt ra được.

Phùng mẫu phóng ánh mắt xét nét nhìn sang.

Trong lòng Tống Mi căng thẳng vô cùng, gượng gạo nặn ra một nụ cười lấy lòng: “…… Gần đây tiết trời chuyển lạnh, vai cổ của mẫu thần còn đau nhức không? Để con dâu xoa bóp cho người, thư giãn gân cốt một phen nhé?”

Phùng mẫu cũng chẳng lưu lại chút thể diện: “Có điều gì muốn nói thì cứ nói đi, việc gì phải ấp úng như thế, ở đây cũng chẳng có người ngoài.”

Tống Mi bất chợt hồi tưởng lại thuở nàng mới gả vào nơi này.

Khi ấy, nàng và Phùng Mộng Thư cơ hồ chẳng khác nào hai kẻ xa lạ, nàng đứng lạc lõng giữa Phùng gia. Chỉ có Phùng mẫu thấy nàng luống cuống tay chân, mới chủ động đàm đạo với nàng, chỉ dạy nàng chấp chưởng gia vụ. Ngay cả khi nàng bị bêu xấu trước mặt gia nhân nô tỳ, cũng là Phùng mẫu đứng ra chống lưng cho nàng.

Tuy rằng Phùng mẫu mười phần nghiêm khắc, song bà đối với nàng lại cực tốt, là một bậc trưởng bối ngoài lạnh trong nóng. Vạn sự không hiểu, hết thảy đều có thể từ chỗ bà mà tìm được lời giải đáp.

Tống Mi liếc nhìn hai tỳ nữ A Đan và A Lục bên cạnh Phùng mẫu: “Con dâu gặp phải một chuyện, không biết nên định liệu ra sao. Bởi vậy muốn thỉnh giáo ý kiến của mẫu thân, bọn họ……”

Phùng mẫu mất kiên nhẫn, thâm trầm nhìn nàng một cái. Bà không nói một lời, xoay người rời đi.

Phùng mẫu vẫn còn đang tức giận với nàng.

“Mẫu thân, mẫu thân?”

Tống Mi rảo bước đuổi theo hai bước, liền bị A Lục dùng ngữ điệu ôn nhu ngăn lại: “Nương tử, lão phu nhân gần đây tấm thần mỏi mệt, cần phải tĩnh dưỡng nhiều. Nếu có chuyện gì, có thể nói trước với nô tỳ, nô tỳ nhất định sẽ bẩm báo lại không sót một chữ với lão phu nhân.”

Tống Mi vẫn còn ghi nhớ chuyện A Lục từng xé rách sách quý của Phùng Mộng Thư, dẫu cho A Lục là hồng nhân bên cạnh Phùng mẫu, Tống Mi cũng chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với người này, lại càng không muốn hạ mình giao hảo.

Hơn nữa, A Lục và A Đan từng mách lẻo hành vi của nàng, có lẽ bọn họ cũng từng làm như thế với Phùng Mộng Thư khi y còn niên thiếu.

Nếu nàng kết giao hảo hữu với A Lục, vậy chẳng phải là đang hạ thấp Phùng Mộng Thư so với người này sao?

“Không cần đâu.”

Tống Mi cự tuyệt.

Nàng trở về tẩm phòng, nền đất sạch sẽ tinh tươm, xem ra đã được A Trĩ thu dọn qua.

Thế nhưng, dẫu cho không nhìn thấy vật kia nữa, Tống Mi vẫn nhớ như in vị trí cuốn sách rơi xuống, nơi đôi Đông Châu lăn tròn.

Nàng không cách nào an lòng lưu lại nơi này.

Tống Mi lập tức đứng dậy, tránh thật xa khoảnh đất kia, vòng qua phía sảnh.

Chậu mẫu đơn nơi sảnh đã mọc cao gần tới thắt lưng, một tay Tống Mi đã không còn ôm nổi chậu hoa nữa, nàng bèn ngồi tựa bên bậu cửa sổ.

Phùng Mộng Thư không thích mẫu đơn, nàng lại cứ thiên vị lén lút nuôi trồng.

Chỉ là một chậu hoa thôi, nào có chiếm dụng bao nhiêu chỗ đâu?

Nhìn một sảnh trống trải hoang vu, Tống Mi nhớ lại biết bao buổi sớm mai nàng lười nhác ngủ nướng rồi vội vội vàng vàng mặc y phục, chải tóc tai, Phùng Mộng Thư chính là ngồi ở nơi này chờ đợi mình.

Có đôi khi nổi giận với nàng, y còn không thèm ngồi xuống, khăng khăng phải đứng ở ngoài kia.

Song hồi tưởng lại những ngày tháng trong ký ức, phần lớn thời gian y đều đứng ở bên ngoài, hiếm khi chịu ngồi trong sảnh thuộc về nàng.

Mối quan hệ giữa hai người chuyển biến tốt đẹp, cũng chỉ là chuyện mới xảy ra gần đây mà thôi.

Tống Mi nâng chậu hoa lên, hiển lộ một khe hở, nàng nhanh thoăn thoắt rút ra bức thư tín giấu kín bên dưới. Đọc lại một lần, cũng chẳng có thêm một chữ nào ——

“Trời hanh sương nặng, bảo trọng thân thể. Chớ quên thêm áo, gắng sức dùng cơm.”

Những lời ngày trước nàng dùng để lấy lệ với y, nay lại bị y trêu chọc mà nguyên vẹn đáp trả.

Thế nhưng Phùng Mộng Thư chung quy cũng không phải là nàng, nơi mặt sau của tờ thư giấy, y còn viết thêm một hàng chữ nhỏ: “Mọi bề đều an hảo, chớ có lo lắng. Chẳng mấy ngày nữa sẽ hồi gia, cùng khanh ước hẹn cắt nến đêm thâu.”

Chẳng mấy ngày nữa là bao nhiêu ngày đây?

Phùng mẫu vẫn không chịu đoái hoài tới nàng, vậy nàng có nên chấp bút hồi âm cho Phùng Mộng Thư không?

Đúng lúc này, A Trĩ đẩy cửa bước vào, Tống Mi bèn gặng hỏi nàng ta: “Phùng Mộng Thư còn bao nhiêu ngày nữa mới trở về?”

A Trĩ trầm mặc hồi lâu: “Nương tử, lang quân mới rời nhà có hai ngày thôi mà.”

Hóa ra mới rời đi có hai ngày.

Tống Mi nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ, dồn sức vào hông đùi và đầu gối. Trước ánh mắt kinh ngạc của A Trĩ, nàng luồn tay xuống đáy chậu, ôm thốc chậu mẫu đơn lên.

Đêm nay, nàng quyết định tới khu nhà khách của Phùng Mộng Thư để an giấc.

Không chỉ có thế, nàng còn muốn thừa dịp Phùng Mộng Thư không có nhà, đem chậu mẫu đơn mà y chán ghét đặt vào trong phòng của y để nuôi dưỡng.
____

Dưới màn đêm thâm u, mưa rơi tí tách.

Bên trong khung phòng khách của dịch quán, cánh cửa sổ khẽ hé mở nửa gian, lộ ra một góc ánh sáng vàng vọt, mờ tối.

Nơi phía sau cách đó không xa, tiếng ngáy của Xuân Sinh vang lên như sấm rền.

Phùng Mộng Thư đang tọa trước chiếc bàn gỗ mục bên cửa sổ để chấp bút viết thư: “Mi Nương, nghĩ tất nàng đã hoàn thành việc cải tạo theo lời nàng nói, trước khi đi ta đã lệnh cho Đao Nô tìm nhạc kỹ đặt nơi giường của Phò mã…”

Do dự trong chốc lát, Phùng Mộng Thư liền đem trang giấy kia đốt rụi, chấp bút viết lại: “Mẫu thân vẻ ngoài ghiêm khắc song lòng dạ rất mềm, cùng lắm chỉ tức giận vài ngày liền sẽ nguôi ngoai, nàng không cần lo lắng. Ta đã thúc ngựa chiến, chỉ mất hai ngày là tới được Đà Trạch. Đợi sự vụ nơi đây định liệu xong xuôi, cũng sẽ nhanh chóng hồi kinh, khi ấy có một chuyện muốn phân trần rõ ràng với nàng, ta có một cuốn tạp ký tương đồng đến mười phần với nàng……”

Viết xong, Phùng Mộng Thư đem tờ giấy nhét vào trong phong thư. Y lại đem những trang sách đã sao chép xong xuôi trong mấy ngày qua cùng nhét vào bên trong, một xấp dày cộm được niêm phong kỹ càng, dự định ngày mai sẽ giao cho nha sai của dịch trạm.

Bỗng nhiên một tia sáng lóe lên chiếu vào sườn mặt, Phùng Mộng Thư ngẩng đầu, liền nghe thấy tiếng sấm ầm ầm cuộn trào vang lên ngay sau đó.

Sau hai ngày đêm rong ruổi trên đường, Xuân Sinh vốn tưởng bản thân nhất định sẽ ngủ say như chết.

Thế nhưng tên này vẫn bị tiếng sấm này dọa cho choàng tỉnh: “Có chuyện gì thế, có chuyện gì thế?”

Phùng Mộng Thư còn chưa kịp cất lời, bên ngoài đã truyền đến tiếng khua chiêng gõ mõ vang dội khắp ngõ hẻm: “Nam Hà đã tràn bị tràn bờ đê đến lần thứ ba rồi! Quan phủ có lệnh, toàn bộ nam đinh trong thành cấp tốc tiến về phía đê điều nghe lệnh! Cấp tốc tiến về phía đê điều nghe lệnh ——”

Lại là một trận sấm chớp đột ngột xé toạc không gian.

Xuân Sinh nhảy xổ xuống giường, áp mặt bên cửa sổ nhìn ra ngoài, vị nha sai truyền lệnh đang thúc ngựa phi nước đại rời đi, tiếng chiêng trống cũng dần dần nhỏ lại.

“A Lang, người nhìn xem!”

Xuân Sinh chỉ tay ra ngoài màn mưa trước cửa sổ, mưa trắng xóa đổ xuống như trút nước, tiếng mưa nện trên mái ngói đột nhiên trở nên dồn dập, có lực.

Mưa thế mà lại càng lúc càng lớn rồi.

Phùng Mộng Thư nét mặt sầm xuống, trầm mặc, một lúc sau y cầm lấy áo tơi: “Chúng ta đi tìm Tôn Đề đốc.”
_____

Sáng sớm ngày hôm sau, A Trĩ tới gọi Tống Mi từ sớm.

Đây là thói quen của nương tử, nếu lang quân không có nhà, nàng nhất định phải nằm nướng thêm một hồi lâu mới chịu thức giấc, bởi vậy cần phải gọi nàng từ sớm.

A Trĩ khẽ gọi: “Nương tử?”

Bên trong màn trướng chẳng hề có chút động tĩnh.

A Trĩ đành phải vén màn lên, liền bị dọa cho giật nảy mình, Tống Mi đang mở trừng mắt, căn bản không hề ngủ, song chẳng rõ là đang đăm đăm nhìn cái gì.

“Nương tử, đến giờ thức giấc rồi.”

Vành mắt Tống Mi hơi ửng hồng, chẳng rõ là do thức trắng đêm qua hay là đã lén lút khóc thầm. Nàng gặng hỏi: “A Trĩ, ta không muốn tiến cung, ngươi nói xem nếu ta cáo bệnh không đi thì sẽ ra sao?”

A Trĩ hồi tưởng lại mấy bận chạm mặt kinh hoàng với vị quý nhân kia, bèn khuyên can: “Nương tử, đây là tội khi quân đấy.”

Tống Mi chau mày lật người một cái, rồi lại lật người trở lại: “Thế thì vẫn còn tốt hơn là……”

Nàng nói cái gì, A Trĩ nghe không rõ. Sau khi thốt ra câu này, Tống Mi cũng chẳng mở miệng nói thêm điều gì nữa.

Thế nhưng nàng cũng chẳng có ý tứ muốn bước xuống giường, cứ thế trì hoãn cho tới tận giờ Tỵ.

A Trĩ có vài phần nóng lòng: “Nương tử……”

Lão phu nhân ở Nam Uyển từng phái A Lục tới một chuyến, hết thảy đều bị A Trĩ buông lời thoái thác lừa gạt cho qua. Đây là lần đầu tiên A Trĩ nói dối, cả vành tai đỏ ửng lên, trong lòng chột dạ khôn xiết.

Nàng ta sợ vị tỷ tỷ bên cạnh lão phu nhân, lại càng thêm khiếp sợ vị nữ quan trong cung đình, ánh mắt xét nét kia phảng phất như có thể nhìn thấu hết thảy mọi điều.

Tống Mi vẫn bất động như bàn thạch: “Ngươi nhờ Tiểu Đậu Tử ở ngoại viện đi một chuyến, cứ nói ta nhiễm phải phong hàn, không thể rời giường.”

A Trĩ trong lòng sợ hãi vô cùng, song cũng chỉ có thể bất lực làm theo.

Tiểu Đậu Tử không tường tận thân phận của người ngoài cửa, lại càng chẳng phân biệt được thật giả trong lời nói, gã thực sự tin rằng nương tử lâm trọng bệnh, quả thực dùng tấm lòng nhiệt thành mà rảo bước ra ngoài cửa.

A Trĩ thon thót lo âu chờ đợi hồi âm.

Một lát sau, Tiểu Đậu Tử quay lại bẩm báo: “A Trĩ tỷ tỷ, hết thảy đều lo liệu thỏa đáng rồi. Vị tỷ tỷ kia lòng dạ hiền lương vô cùng, còn dặn tỳ nữ phải hầu hạ thuốc thang cho thật tốt cơ.”

“Còn điều gì khác không?”

“Chẳng có điều gì khác cả.”

A Trĩ thon thót đưa mắt nhìn về phía Tống Mi, phát giác sau khi trải qua đêm thâu vừa rồi, nương tử dường như đã có chủ ý của riêng mình —— có lẽ là muốn lẩn tránh.

Thế nhưng Tống Mi ngửa mặt nằm trên giường một lát, lại đột nhiên ngồi bật dậy: “Giúp ta thay y phục, chải tóc tai, ta muốn đi tới Tống gia một chuyến.”

A Trĩ nghe vậy kinh hãi đến mức sắc mặt đại biến.

Tống phủ cách Phùng phủ cũng chẳng bao xa, đánh xe ngựa chẳng qua chỉ mất nửa canh giờ.

Xe ngựa là thuê ở đầu phố, dừng lại ở của sau của Tống phủ. Tống Mi hé lộ nửa khuôn mặt, gã canh cổng nhận ra đại tiểu thư đã xuất giá của phủ môn, liền dễ dàng mở cửa cho nàng tiến vào trong.

Nghĩ đi nghĩ lại, ngoại trừ Phùng gia, cũng chỉ có nơi này nàng mới coi như là có chút quen thuộc.

Thời điểm Tống Mi vừa mở mắt ra, chính là ở trong hồ hoa sen của Tống phủ. Phùng Mộng Thư đã cứu mạng nàng, hai người từ đó mới định đoạt hôn sự.

Trước khi xuất giá, nàng từng lưu lại Tống gia trú ngụ mấy tháng trời.

Thân xác nguyên chủ có một vị sinh mẫu là di nương, vốn dĩ là nha hoàn hồi môn của Tống gia nương tử Dương thị. Về sau cùng Tống Sĩ Thành chung chăn gối một đêm, liền bị Dương thị trục xuất khỏi phủ môn. Nhiều năm sau tìm trở về, bên cạnh dắt theo một nữ nhi có tới bảy phần dung mạo tương đồng với Tống Sĩ Thành, đây chính là nguyên chủ Tống Mi.

Nếu nói Tống Mi còn có ai để có thể giãi bày tâm sự, thì cũng chỉ còn lại mỗi bà ấy mà thôi.

Tống Mi sải bước tới hậu viện, tìm được viện lạc đơn sơ, giản dị quen thuộc kia. Khi nàng đẩy cửa bước vào, liền nghe thấy tiếng ca hát của nữ tử truyền ra từ trong phòng.

“Ngươi ở bên ngoài chơi một lát đi.”

Tống Mi một thân một mình tiến vào trong.

Tôn Tú Nô đang tự tay thêu thùa y phục, trong miệng ngân nga những lời ca từ chẳng rõ tên, ngẩng đầu thấy nàng tới, trong mắt tràn ngập tia hỷ sắc: “Mi nhi của ta, con trở về thăm ái nương rồi sao.”

Tống Mi liền biết rõ ngày hôm nay thần trí của bà ấy là mười phần tỉnh táo.

Tôn Tú Nô buông y phục xuống đon đả nghênh đón, đem nàng xoay đi xoay lại ngắm nghía hồi lâu, lặp đi lặp lại mấy chữ “gầy đi rồi” trong sự càu nhàu. Một tay bà luồn xuống góc khuất ẩn mật dưới gầm bàn, lấy ra thỏi đường chẳng rõ đã cất giấu từ bao giờ đưa cho nàng dùng.

Điều này khiến Tống Mi hồi tưởng lại tình cảnh mỗi tuần học trung học trở về nhà, mẹ của mình cũng y như vậy, cứ chau mày nhìn nàng, một mực nói rằng phải tẩm bổ thật tốt cho nàng.

Ánh mắt Tống Mi dõi theo bóng dáng bà tất bật ngược xuôi.

Chợt nghe Tôn Tú Nô gặng hỏi: “Con gái ngoan của ta chịu phải uất ức gì rồi sao?”

Vành mắt Tống Mi thoắt cái nóng lên, mưu toan muốn thổ lộ với bà. Song lời nói vừa tới cửa miệng, nghĩ đến phản ứng của Phùng mẫu, nàng lại đem những lời ấy nuốt ngược trở vào trong.

Nàng không nói lời nào, Tôn Tú Nô cũng không gặng hỏi, bắt đầu đàm luận về những chuỗi ngày xưa cũ cùng Tống Mi ở chốn thôn dã.

Tống Mi nhớ tới vị Kim nương nương được nhắc đến trong miệng bà, bèn hỏi: “A nương, người có biết Kim nương nương không?”

“Đương nhiên rồi, Kim nương nương nàng ấy……”

Tôn Tú Nô bỗng nhiên khựng lại, tựa như chiếc hộp nhạc bị kẹt dây cót. Kế đó thần tình đại biến, sắc mặt trở nên vô cùng tàn nhẫn và chán ghét: “Ai là nương của ngươi, cái thứ có mẹ sinh mà không có mẹ dưỡng như đồ sao chổi nhà ngươi! Ta mới không phải là nương của ngươi!”

Bà ấy lại lâm vào trạng thái không tỉnh táo nữa rồi.

Tống Mi đứng bật dậy, Tôn Tú Nô liền chặn đứng đường đi của nàng, chất vấn: “Có phải vị lang quân kia của ngươi đã tạ thế rồi không? Cái thứ rắn rết độc địa như ngươi, một cái mạng thối tha, khinh rẻ lòng người, lại dám đem người khác làm đá lót đường. Trên đời này sao lại có hạng nữ nhân ác độc như ngươi cơ chứ?”

Dẫu biết rõ những lời này không phải dành cho nàng, song lời nói độc địa cùng ánh mắt kia hết thảy đều chuẩn xác nhắm thẳng vào nàng. Tống Mi không cách nào nhẫn nhịn nổi, xoay người bước ra ngoài, trở tay đóng chặt cửa phòng.

Thanh âm của Tôn Tú Nô không cách nào ngăn cách nổi: “Vị lang quân kia của ngươi mà biết được những thủ đoạn này của ngươi, nhất định sẽ hận không thể đem ngươi băm vằm thành muôn mảnh!”

Ngoài cửa, A Trĩ nghe thấy những lời nói ấy, thần sắc hoảng loạn chạy tháo thân ra thật xa, chỉ để lại một câu “Nô tỳ ở bên ngoài chờ đợi nương tử”, đến cái bóng cũng chẳng nhìn thấy đâu nữa.

Tống Mi ngồi xổm trước viện môn một hồi lâu.

Trận cứu mạng dưới hồ hoa sen kia là lần đầu tiên Tống Mi diện kiến Phùng Mộng Thư, song tuyệt đối không phải là lần đầu tiên nguyên chủ gặp gỡ Phùng Mộng Thư.

Nguyên chủ và Phùng Mộng Thư dường như từ thuở xa xưa đã từng quen biết, khi ấy người được định hôn ước với Phùng Mộng Thư chính là Tống Yên Như.

Hoa Dung nói nguyên chủ là “đồ ngu xuẩn ác độc”, Tôn Tú Nô lại mắng nguyên chủ là “rắn rết”.

Vậy thì, một Tống Mi trong quá khứ, tận sâu trong tâm khảm của Phùng Mộng Thư, sẽ mang dáng vẻ thế nào đây?

Tống Mi không cách nào phỏng đoán nổi, song nàng biết rõ ấn tượng cũng chẳng mấy tốt đẹp gì, hèn chi sau khi thành hôn y lại đối đãi với nàng bằng thái độ lãnh đạm như vậy.

Nàng ở ngoài cửa chần chừ trì hoãn cho tới tận chính ngọ, tìm được phu thê Vưu đại nương, Vưu đại thúc của Tống phủ, theo lệ cũ trao cho họ bạc trắng.

Vưu đại nương vỗ ngực bảo đảm, rằng nhất định sẽ phụng dưỡng chu toàn cho Tôn Tú Nô, liên thanh bảo nàng hãy an tâm.

Thuận đường ở trong phòng Vưu đại nương dùng ké bữa cơm trưa, Tống Mi liền dự định theo lối cũ quay trở về.

Thế nhưng khi rảo bước tới cửa sau, gã canh cổng lại chẳng chịu cho nàng bước ra ngoài nữa, khuôn mặt đau khổ thốt lên: “Tiểu thư, trong phủ có khách quý ghé thăm, đại nhân không cho phép tùy tiện xuất ngoại, người hãy tới tiền viện tìm ngài ấy nói chuyện đi.”

Tống Mi do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định tiến lên phía trước.

Dương thị tuy hung hãn bạo ngược, nhưng Tống phụ xem như vẫn là người có gương mặt hiền từ. Ngày nàng xuất giá, Tống Mi còn chưa kịp thân thiết với vị phụ thân này thì đã được ông lén lút gạt Dương thị, nhét vào tay mấy trăm lượng bạc phòng thân.

Nghĩ đến việc Tống phụ đang bận tiếp khách quý, Tống Mi liền cẩn thận dặn dò hạ nhân vào thông báo trước một tiếng.

Nào ngờ hạ nhân còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, Tống Sĩ Thành đã vội vã từ bên trong đi ra.

Vừa nhác thấy bóng dáng Tống Mi, ông khẽ kinh ngạc trong chốc lát, nhưng liền phản ứng lại ngay. Ông không nói lời thừa thãi, chỉ ngoắc tay ra hiệu cho nàng đi theo mình.

Tống Mi lòng đầy hoang mang như lọt vào màn sương mù, bước đi bên cạnh phụ thân. Khi thoáng nhìn thấy Tống Sĩ Thành đang khoác trên mình triều phục trang trọng, lại nhìn đám người trong Tống phủ đang vây quanh đông đúc, mênh mông cuồn cuộn, trong lòng nàng chợt dâng lên một dự cảm bất tường.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, bước chân của Tống Sĩ Thành đột ngột dừng lại. Ông chỉnh đốn y phục ngay ngắn, cung kính sụp lạy hành lễ: “Thần – Hộ Bộ Lang Trung Tống Sĩ Thành, cung thỉnh Thái tử điện hạ thiên tuế, điện hạ kim an!”

Đứng bên cạnh Tống Sĩ Thành, trái tim Tống Mi bỗng chốc đập liên hồi, trống ngực nện thình thịch dữ dội.

Nàng khẽ nghiêng mình, trốn ở sau lưng Tống Sĩ Thành một bước. Ngay sau đó, bên tai liền vang lên tiếng bước chân trầm ổn, từ tốn bước xuống từng bậc thềm đá bên trong nội viện Tống phủ.

Trong tầm mắt khép nép của nàng, một vạt áo thêu bằng chỉ vàng màu huyền sắc đã đứng sừng sững ngay trước mặt.

“Cải trang vi hành, không cần đa lễ. Bổn cung có chuyện cần thương nghị cùng Tống Lang Trung, không biết có thể mượn một bước nói chuyện?”

Tống Sĩ Thành cung kính cúi đầu: “Điện hạ, xin mời.”

Gia quyến và người hầu Tống gia lập tức dạt ra hai bên nhường lối. Tống Mi dợm bước nhỏ đi sát theo sau Tống Sĩ Thành, khéo léo mượn thân hình mập mạp của phụ thân để che giấu dung nhan của mình.

Nào ngờ, nàng bỗng vô tình va phải một bóng người quen thuộc bên cạnh. Nghiêng đầu nhìn lại, hóa ra lại là Tống Yên Như.

Tống Yên Như kinh ngạc thốt lên: “Tỷ tỷ! Sao tỷ lại ở chỗ này?”

Tống Mi giật thót mình, vội vàng ra hiệu bảo nàng ta ngậm miệng, nói nhỏ một chút.

Tống Yên Như nghe vậy liền vội vàng ngậm miệng. Thế nhưng, ả tỳ nữ Song Hoàn đầy tâm cơ đứng phía sau nàng ta lại ngoi đầu ra. Ả trưng ra bộ dạng muốn phá đám, hậm hực cọ xát tiến lại gần bên người Tống Mi.

Ả tỳ nữ này tâm tính hệt như đứa trẻ mới lớn nông nổi, chẳng vì mục đích to tát gì, chỉ đơn thuần là không muốn thấy Tống Mi được sống yên ổn, thế nên lúc nào cũng chực chờ gây chuyện quấy phá.

Ngay khoảnh khắc Song Hoàn đang giương nanh múa vuốt định giở trò xấu, Tống Mi đột ngột nghiêng mình né tránh.

Ả tỳ nữ tâm địa bất chính kia mất đà chới với, ngã nhào về phía trước, trong lúc hoảng loạn còn kéo đổ một gã gia đinh theo. Cả hai rầm rầm nện thẳng xuống đất, tạo thành một động tĩnh kinh thiên động địa.

“……”

Tống Mi lặng người. Ý định ban đầu của nàng chỉ là muốn cho ả tỳ nữ này tự chuốc lấy quả đắng mà thôi, nào ngờ lại gây ra tiếng động lớn đến vậy.

Giữa khoảng sân viện đang chìm trong bầu không khí trang nghiêm tiếp giá, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này. Tống Mi muốn trốn cũng không còn chỗ trốn, rặng mây hồng ngượng nghịu từ từ dâng lên, nhuộm đỏ bừng cả vành tai nàng.

Trống ngực lại một lần nữa nện thình thịch liên hồi. Tống Mi như có linh tính mách bảo, nàng lấy tốc độ vô cùng chậm rãi từ từ ngẩng đầu lên. Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Bậc chí tôn vốn dĩ đang được mời vào chính sảnh kia đã nghiêng nửa người lại, đôi mắt sâu thẳm đang dán chặt vào hình bóng nàng.

error: Content is protected !!