Chương 7
Tống Mi có chút kỳ quái.
Trước đây nàng đều tự mình vào cung, hôm nay là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ vì hôm qua bị phạt đứng, sợ nàng hôm nay không chịu đi nữa sao?
Vị cung nữ tự xưng họ Diêu trước mắt này đúng là đang mặc y phục cung nữ, nhưng lại có chút khác với những cung nữ bình thường, khi nói chuyện thì hơi cúi đầu xuống, nhìn là biết đã được dạy dỗ rất bài bản. Thậm chí còn có vài phần giống vị ma ma giám sát nàng quét sân hôm trước…
Không đúng.
So với vị ma ma kia, người này dường như còn hiểu lễ nghĩa hơn.
Hẳn là một người văn minh.
“Làm phiền Diêu cô cô.”
Tống Mi xách váy bước lên xe ngựa. A Trĩ đi phía sau cũng định theo lên xe, lại bị người đưa tay ngăn lại.
A Trĩ sốt ruột gọi: “Nương tử!”
Tống Mi chần chừ nhìn sang Diêu cô cô.
Hôm qua Phùng Mộng Thư rời đi quá đột ngột, chỉ còn lại một mình nàng, trong lòng vẫn chưa yên tâm, cho nên nàng và A Trĩ đã bàn trước với nhau, hôm nay để A Trĩ đưa nàng tới tận cửa cung.
“Đây là tỳ nữ của ta. Nàng ta chỉ đưa ta đến cửa cung thôi, sẽ không vào trong cung đâu.”
Diêu cô cô đáp: “Nương tử có điều chưa biết. Xe ngựa này có ký hiệu đặc biệt, chỉ cần xuất trình lệnh bài là có thể thông hành. Xe sẽ đi thẳng một đường vào trong cung, không cần dừng lại. Tỳ nữ của nương tử chưa được cấp phép nhập cung, vì vậy không thể cùng ngồi xe.”
Nghe cũng có lý. Cung quy nghiêm ngặt, nàng không nên làm khó người khác.
A Trĩ vẫn nắm tay Tống Mi, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tống Mi nhẹ nhàng rút tay ra, rồi vỗ vỗ mu bàn tay nàng ta: “Không sao đâu, ta sẽ sớm trở về thôi. Ngươi ở nhà tự mình chơi nhé.”
Nói tới đây, nàng lại nhớ ra một chuyện: “À đúng rồi, giúp ta tìm thử ngọc bội Liên lý (ngọc bội điêu khắc hình cây liền cành) nữa nhé. Ta hậu đậu quá, chẳng biết đã để nó ở đâu rồi…”
Con đường xe ngựa đi qua không phải đâu đâu cũng vắng vẻ, thậm chí có một đoạn còn rất phồn hoa sầm uất.
Nhưng trong ngoài xe ngựa lại yên tĩnh đến lạ thường, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa lộc cộc cùng tiếng bánh xe lăn trên mặt đường.
Tống Mi lén vén một góc rèm xe lên nhìn thử, phát hiện bất cứ nơi nào xe ngựa đi qua, người đi đường xung quanh đều tránh sang hai bên từ rất xa.
Những tiểu thương đang lớn tiếng rao hàng, vừa nhìn thấy xe ngựa liền rụt cổ, giọng nói cũng dần nhỏ xuống.
Tống Mi nhớ tới lời Diêu cô cô vừa nói về ký hiệu trên xe ngựa.
Sau hai lần tiếp xúc với Hoa Dung, nàng cũng đã hiểu sơ tính cách của vị công chúa này.
Hoa Dung kiêu ngạo, ngang ngược, lúc nào xuất hiện cũng ăn vận lộng lẫy. Cho dù chỉ đi ngang qua từ xa, chỉ vàng trên y phục của nàng ta cũng sáng chói đến mức khiến người khác không thể không chú ý.
Còn chiếc xe ngựa này…
Lúc nó dừng trước cửa Phùng phủ, Tống Mi đã nhìn qua một lần: bề ngoài bình thường, giản dị, chẳng có gì nổi bật, nhìn thế nào cũng không giống phong cách phô trương rực rỡ của Hoa Dung.
Suy nghĩ một lát, nàng vẫn không nhịn được hỏi: “Diêu cô cô, đây là xe ngựa do công chúa đặc biệt phái tới sao?”
Diêu cô cô chỉ mỉm cười nhàn nhạt rồi cúi đầu.
Đó xem như là ngầm thừa nhận.
Thực ra cũng không phải không có khả năng này. Còn nhớ hôm Hoa Dung tới chùa Thanh Vân, nàng ta cũng ngồi trong một chiếc xe ngựa tương tự.
Nghĩ lại thì, hôm qua Phùng Mộng Thư đã mang cả Xuân Sinh đi cùng. Trong phủ hiện giờ không còn xa phu. Nếu không có chiếc xe này tới đón, chỉ sợ nàng phải tạm thời gọi người gác cổng đi đánh xe mất.
Nhưng A Trĩ từng nói, người gác cổng trước đây chỉ biết đánh xe bò, mà bò với ngựa dù sao cũng vẫn là khác nhau.
Lỡ đâu lật xe thì sao?
Chiếc xe ngựa Hoa Dung phái tới đúng là giải quyết trúng nhu cầu cấp bách của nàng. Nhưng Tống Mi tuyệt đối không tin đối phương tốt bụng đến thế. Nếu không vì Hoa Dung, nàng cũng chẳng đến nỗi phải vào cung học “cải tạo”.
Hơn nữa khả năng lớn hơn là chuyện gấp hôm qua đã khiến Hoa Dung nổi trận lôi đình, không có chỗ trút giận nên định tiếp tục hành hạ nàng.
Nhưng không sao cả.
Tống Mi lén sờ đầu gối mình.
Tối qua nàng đã đặc biệt tranh thủ thời gian, khâu thêm một lớp lót thật dày bên trong quần.
Nếu Hoa Dung lại muốn hành hạ nàng, vậy thì nàng sẽ… quỳ xuống xin tha.
Dù sao nơi này không phải thời hiện đại. Ở đây không thịnh hành bình đẳng hay tự do.
Không có gì ghê gớm cả, Tống Mi nghĩ, vẫn là nằm ườn ở nhà thoải mái hơn.
Phùng mẫu đã mấy ngày không nói chuyện với nàng, Phùng Mộng Thư lại một mình đi tới nơi xa như vậy, thư để lại cũng chỉ toàn là lời an ủi nàng.
Chuyện này phải nhanh chóng kết thúc mới được.
—
Nghe tiếng xe ngựa tiến vào hoàng cung, Tống Mi dần dần chuẩn bị sẵn tâm lý.
Thế nhưng khi đi theo sau Diêu cô cô, đẩy cửa viện ra, người nàng nhìn thấy lại không phải Hoa Dung, mà là vị huynh đệ của Hoa Dung.
Trong viện, cung nữ và thái giám đều cúi đầu đứng hầu hai bên, ít nhất cũng hơn mười người, thế mà lại yên tĩnh không một tiếng động, ai nấy đều nghiêm cẩn và đầy vẻ phục tùng.
Khung cảnh này…
Tống Mi theo bản năng nhìn về phía Diêu cô cô. Diêu cô cô lặng lẽ lui sang một bên đứng hầu, để lại một mình nàng cô độc đứng giữa sân.
So với mấy ngày trước, trong viện đã hoàn toàn khác hẳn. Chỗ nào cũng sạch sẽ như mới. Đặc biệt là mặt đất, vừa nhìn đã biết được dội nước rồi lau kỹ từng chút một, ngay cả cỏ dại trong các khe gạch cũng bị nhổ sạch.
Trong khoảnh khắc, Tống Mi căng thẳng đến mức nảy ra ý định quay người bỏ chạy.
Thái tử gọi nàng: “Hoa Dung đánh cờ được một nửa thì có việc đột xuất phải rời đi, nói lát nữa sẽ quay lại. Nhưng ván cờ này không thể chờ lâu được. Ngươi có hứng thú đánh một ván không?”
Xem ra Hoa Dung đã nhắc tới nàng với vị huynh đệ này rồi, chỉ là người này dường như vẫn chưa biết thân phận của nàng.
Tống Mi liên tục xua tay, ngượng ngùng nói: “Tiểu nhân chưa từng học đánh cờ, nhất định sẽ thua.”
Thái tử đáp: “Đánh cờ sao phải luận thắng thua? Chẳng qua là tiêu khiển tìm vui mà thôi. Hoa Dung vừa đi trước một nước, giờ đến lượt quân đen.”
Nói rồi, hắn cầm một quân hắc ngọc đặt xuống bàn cờ.
“Cạch.”
Âm thanh ấy khiến Tống Mi vốn đã thấp thỏm lại càng giật mình ngẩng đầu.
Thái tử nhướng mày nhìn nàng: “Đến lượt ngươi.”
Diêu Kim Nương phất tay gọi hai cung nữ tới. Một người dọn chén trà của Hoa Dung trên bàn đi, rồi thay bằng chén mới, pha trà mới. Thậm chí còn cân nhắc sở thích của nữ tử trước mặt, đặc biệt bày thêm một đĩa điểm tâm bên tay phải.
Đến nước này, Tống Mi chỉ đành cắn răng tiếp nhận.
Nàng chân tay mềm nhũn ngồi xuống ghế, cách người đối diện chỉ một bàn cờ nhỏ. Không dám ngẩng đầu, cũng không dám ngồi hẳn xuống ghế, toàn thân đều căng cứng, Tống Mi nhìn chằm chằm bàn cờ, ánh mắt đờ đẫn.
Nàng không hiểu hình thế của quân đen, chứ đừng nói đến hình thế của quân trắng, càng không biết quân cờ nối liền nhau có ý nghĩa gì, chia tách ra lại tượng trưng cho điều gì.
Trên cả bàn cờ, thứ duy nhất nàng phân biệt được chỉ là hai màu đen với màu trắng.
Tống Mi đánh bạo liếc nhìn người đối diện.
Không ngờ đối phương cũng đang nhìn nàng.
Ánh mắt chạm nhau, người nam tử đối diện đột nhiên khẽ cười. Nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mày dường như cũng theo đó mà trở nên sinh động hơn.
Tống Mi như bị điện giật, vội vàng cúi đầu, luống cuống cầm lấy quân cờ.
Vừa rồi… quân đen được đặt ở đâu nhỉ?
Trong tiếng ngón tay Thái tử khẽ gõ mặt bàn, quân trắng do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng run rẩy hạ xuống.
Quân đen di chuyển rất nhanh.
Quân trắng thì chậm chạp, ngập ngừng.
Không bao lâu sau, quân trắng bỗng khựng lại.
Thái tử nhướng mày nhìn Tống Mi: “Bắt chước nước cờ của người khác, đây là chiến thuật gì vậy?”
Ban nãy quân đen hạ ở đâu, quân trắng liền theo đúng số bước ấy mà hạ ở phía sau. Nước cờ chẳng có kết cấu gì cả. Thế trận này…
“… trục đối xứng.” Tống Mi chột dạ đáp nhỏ.
“Cái gì?”
Thái tử không nghe rõ.
Chưa kịp truy hỏi thêm, Lý Triều Ân từ bên ngoài đi tới, ghé sát tai Thái tử nói gì đó.
Thái tử đứng dậy, có vẻ chuẩn bị rời đi.
Tống Mi thở phào một hơi, thầm cảm tạ trời cao đã phái cứu binh tới.
Ai ngờ lại nghe người kia gọi một tiếng không nặng không nhẹ: “Diêu Kim Nương.”
Ngay sau đó, Diêu Kim Nương ngồi xuống đối diện Tống Mi, cung kính xin chỉ thị: “Nô tỳ xin thất lễ.”
Quân đen lại động, hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của Tống Mi.
Chiêu thức “quân đen đánh đâu, quân trắng theo đó” lúc trước đã không thể dùng nữa. Diêu Kim Nương ép đến mức quân trắng không còn chỗ nào để hạ.
Tống Mi bắt đầu đánh bừa.
Dù nàng không hiểu cờ lắm, cũng biết mình đang đi loạn thành một mớ hỗn độn. Rất nhiều quân trắng vừa mới đặt xuống, ngay sau đó đã bị Diêu Kim Nương đoạt mất tiên cơ.
Tống Mi không hiểu, cũng không dám hỏi.
Ngay lúc nàng mồ hôi đầy đầu, cố gắng ngồi tại chỗ ngộ ra đạo lý của cờ vây, phía sau bỗng truyền tới tiếng bước chân.
Người vừa mới rời đi lúc nãy lại quay về rồi.
Âm thanh bàn bạc công việc từ cách đó không xa truyền vào tai.
Thái tử xem tấu chương, đối chiếu nội dung rồi nói với hai người trước mặt: “Mấy tháng qua, vất vả cho hai vị rồi.”
Hai người này, một là Viên ngoại lang Khảo Công ty thuộc Bộ Lại tên Trương Hiền, một là Lang trung So Bộ Tythuộc Bộ Hình tên Vương Lang. Cả hai đều là công thần đứng sau việc bình định loạn đảng Trương Dụ.
Năm Triều Khánh thứ hai mươi tư, Thái tử phụng hoàng mệnh thống lĩnh Bộ Lại, chỉnh đốn nghiêm khắc đám quan viên tham ô nhận hối lộ trong triều.
Ngoài việc truy bắt Trương Dụ bỏ trốn gây loạn, còn phải xử lý hơn hai mươi quyền quý thế gia như Trâu Kỳ, Phòng Dữ Ân… Người phạm tội nhẹ thì giam giữ, nặng thì lưu đày.
Trương Hiền cười nói: “Đều là nhờ điện hạ đích thân dẫn binh chém giết Trương Dụ, giết gà dọa khỉ. Những kẻ còn lại vì kiêng dè quân uy của điện hạ nên mới không dám vọng động.”
Nói xong, Trương Hiền âm thầm nháy mắt với Vương Lang.
Đối phương nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng chỉ nghĩ ra được một chữ: “Đúng.”
Sau đó lại bổ sung thêm một câu: “Trong đám quan viên tham ô vẫn còn không ít đồng đảng nhởn nhơ bên ngoài. Hạ quan đã thẩm vấn qua, đều là hạng hung ác đến tận cùng. Chỉ e bọn chúng ôm lòng trả thù. Điện hạ cần phải cẩn thận.”
Đối với kiểu phối hợp của vị bằng hữu này, Trương Hiền thật sự không biết nói gì.
Y vội vàng tiếp lời hòa giải: “Điện hạ có quốc vận che chở, lại có vô số hộ vệ tùy tùng bên cạnh, nhất định có thể gặp dữ hóa lành.”
Thái tử khẽ cười, khép tấu chương lại: “Tâm ý của hai vị đại nhân, bổn cung đều hiểu rõ. Trước hết xin đa tạ hai vị.”
Trương Hiền và Vương Lang đồng thanh đáp: “Hạ quan không dám.”
Tống Mi một bên ứng phó với Diêu Kim Nương, một bên cảm thán không biết ván cờ này phải bao giờ mới phân thắng bại. Đồng thời nàng cũng nghe được vài câu đối thoại vụn vặt từ phía bên kia truyền tới.
Cho đến khi Diêu Kim Nương đối diện bỗng nhiên ngừng thế công dồn dập, nghiêm trang đứng dậy, hướng phía sau nàng hành lễ: “Điện hạ.”
Tống Mi theo bản năng cũng muốn đứng lên.
Thế nhưng trên vai đột nhiên truyền tới một lực đè xuống.
Nàng nghiêng mắt nhìn, dùng khóe mắt thấy được đó là một quyển tấu chương, đang cứng rắn ép lên vai mình, không cho phép nàng đứng dậy.
“Tiếp tục.”
Da đầu Tống Mi tê dại, như đang ngồi trên đống lửa.
Diêu Kim Nương tiếp tục đánh cờ. Đến lượt Tống Mi, nàng vẫn dùng cách cũ, thấy chỗ nào có khoảng trống thì đặt quân vào đó.
Đang định hạ cờ, phía sau bỗng truyền tới giọng nói: “Thập bát chi nhất.”
Mười tám… là chỗ nào? Mà một là cái gì?
Chẳng phải nói Hoa Dung sẽ quay lại ngay sao? Đã gần nửa canh giờ rồi, sao còn chưa thấy bóng dáng!
Ngay lúc Tống Mi đổ mồ hôi đầy đầu, người chỉ điểm phía sau hẳn là đã nhìn ra sự quẫn bách của nàng.
Hắn hoàn toàn coi Diêu Kim Nương như không tồn tại, trực tiếp dùng đầu ngón tay chỉ vào vị trí cần hạ cờ.
Tống Mi đành làm theo hướng tấu chương chỉ, đặt quân cờ xuống. Nàng xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống đất.
Diêu Kim Nương thì vẫn bình tĩnh như không.
Trên bàn cờ là một đống hỗn loạn gồm hình đối xứng trục, một đường parabol, cùng vài chỗ hoàn toàn dựa vào trực giác mà hạ xuống. Thế nhưng nhờ cao nhân phía sau công khai gian lận, Tống Mi lại thật sự lật ngược thế cờ, thắng được ván này.
Diêu Kim Nương buông quân cờ xuống, cung kính lui ra.
Tống Mi lau mồ hôi. Cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Người phía sau chậm rãi mở miệng: “Bổn cung thua rồi.”
Tống Mi lập tức quỳ phịch xuống đất. Mồ hôi lạnh sau lưng từng đợt từng đợt túa ra.
“Bái kiến Thái tử điện hạ.”
Trước là công chúa, sau là Thái tử.
Tống Mi vốn tưởng đây chỉ là một vị hoàng tử nào đó, không ngờ lại là Thái tử, con trai hoàng đế, vị hoàng đế tương lai!
Vạt áo của Thái tử lướt qua bên người nàng. Thanh âm từ trên đỉnh đầu truyền xuống: “Ngươi đã thắng bổn cung, muốn phần thưởng gì?”
Tống Mi cúi đầu không dám ngẩng lên: “Tiểu nhân không biết đánh cờ, hoàn toàn dựa vào điện hạ chỉ điểm… không thể tính là thắng được.”
Thái tử lại nói: “Diêu Kim Nương thay bổn cung hạ cờ, ngươi cũng là thay Hoa Dung hạ cờ. Thắng chính là thắng, không cần khiêm tốn. Hôm qua ngươi từng lật xem vài quyển sách trong Tàng Thư Các, hẳn là rất thích đọc sách. Vậy bổn cung ban cho ngươi quyển này.”
Diêu Kim Nương bước nhanh rời đi, không bao lâu sau lại quay về, hẳn là đã mang đồ tới.
Có người đi tới trước mặt nàng, vạt áo màu huyền đen hơi buông xuống. Giọng nói vang lên rất gần: “Đưa tay ra.”
Một mùi hương mát lạnh tràn vào chóp mũi. Tống Mi do dự một lát, khẽ ngẩng đầu, nâng hai tay lên giữa không trung, chờ phần thưởng được đặt vào lòng bàn tay mình.
Thái tử rũ mắt nhìn xuống.
Lụa mỏng bên ngoài tay áo vì động tác ấy mà gần như dồn cả lên phía vai, để lộ cánh tay trắng trẻo mảnh mai.
Nàng quả thật vẫn giống lần đầu gặp mặt: Tùy hứng, không chút câu nệ. Dường như nàng hoàn toàn không ý thức được động tác này của mình có gì không ổn, nhất là khi đối diện một nam nhân xa lạ.
Dù trong lòng vẫn giữ vài phần cảnh giác, nhưng lời nói và cử chỉ lại vô cùng tự nhiên, thoải mái.
Lưng eo rũ xuống, đầu cũng không dám ngẩng lên. Nhìn kỹ chỉ thấy vành tai trắng sạch, không nhìn rõ sắc mặt. Giờ phút này, e rằng trong lòng nàng đang bất an vô cùng.
Một chiếc hộp vuông vức được đặt vào lòng bàn tay nàng. Ống tay áo gấm khẽ lướt qua mu bàn tay. Mười ngón tay Tống Mi theo bản năng siết chặt.
“Phùng nương tử.”
Nghe thấy tiếng gọi ấy, Tống Mi giật mình. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhưng ánh mắt vẫn chỉ dám nhìn xuống mặt đất: “Điện hạ còn có gì phân phó?”
Chờ một lát, Thái tử mới lên tiếng: “Không có gì. Ngươi lui đi.”
Ngồi trên xe ngựa ra khỏi cung, mãi đến lúc trở về Phùng gia, tay chân Tống Mi vẫn lạnh ngắt. Đến khi hoàn hồn lại, nàng mới phát hiện A Trĩ đang nhìn mình đầy lo lắng, đã gọi nàng không biết bao nhiêu lần:
“Nương tử có phải là bị bệnh rồi không?”
Tống Mi lắc đầu. Cúi xuống nhìn, nàng mới thấy chiếc hộp gấm vẫn còn được ôm chặt trong lòng mình.
Càng nghĩ càng cảm thấy không thể nào như vậy được.
Giống như muốn chứng minh điều gì đó, nàng liền mở hộp gấm ra ngay trước mặt A Trĩ.
Bên trong quả thật là mấy quyển sách nàng đã từng lật xem ở Tàng Thư Các. Đó đều là biên niên sử ghi chép về nhiều địa phương khác nhau trong Đại Chiêu cùng những câu chuyện truyền kỳ về nhân vật nổi tiếng.
Nhưng thứ không thể làm ngơ chính là dưới lớp sách, trên nền nhung đỏ của đáy hộp, đang đặt một đôi khuyên tai giản dị mà tinh xảo.
Phần trên là khuyên tròn bằng vàng ròng, bên dưới dùng chỉ vàng quấn thành hình đóa hoa năm cánh.
Chính giữa mỗi đóa hoa, một trên một dưới, đính hai viên ngọc trai trắng tròn đầy, lấp lánh ánh sáng.
Tống Mi đưa tay chạm vào viên ngọc: “Trân châu sao?”
A Trĩ vừa nhìn đã nhận ra, sắc mặt lập tức thay đổi: “Nương tử, đây là Đông châu. Một viên đáng giá trăm vàng, chỉ có Hoàng hậu và các phi tần mới được phép sử dụng.”
Lần đầu tiên trong đời, Tống Mi cảm thấy đôi tay này dường như không còn là của mình nữa.
Nàng đưa tay sờ lên vành tai, cẩn thận xác nhận hết lần này đến lần khác.
Nàng và nguyên chủ Tống Mi giống nhau, đều không có lỗ xỏ tai.