[KSTL] CHƯƠNG 8

Chương 8: Thỏa mãn nàng

Yến tiệc trong cung, rượu được ban đều là ân điển của quân vương, cho dù không thể uống cũng không được phép từ chối.

Chẳng bao lâu, yến tiệc còn chưa quá nửa, trong Đại Minh Cung đã có từng hàng quan viên áo xanh áo tím say mềm. Còn có thể ngồi vững chỉ còn lại những vị lão thần mặc quan bào đỏ thẫm. Người có thể đứng ở địa vị cao, tửu lượng tự nhiên cũng không tệ.

Chén rượu trong cung chỉ vừa một ngụm, sao có thể sánh với bát lớn trong quân doanh. Lục Dự uống cạn một chén, cổ họng vẫn khô khốc, liền liên tiếp uống thêm bốn chén nữa mà vẫn chẳng thấy giải khát.

Bầu rượu nhanh chóng cạn sạch, một nội thị tiến lên châm thêm. Nào ngờ tay hắn ta run lên, cả chén rượu đều đổ lên miếng bổ tử* hình chim công trên quan bào đỏ thẫm của Lục Dự.

*Bổ tử (hay còn gọi là hung bối, hoa dạng) là một tấm vải hình vuông được thêu các hình chim thú (hoặc biểu tượng khác), đính ở phần ngực và lưng trên áo phẩm phục của quan lại thời phong kiến. Phụ kiện này được dùng phổ biến ở Việt Nam, Trung Quốc và Triều Tiên để nhận diện cấp bậc quan chức.

“Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết! Thượng Y Cục trong cung có chuẩn bị quan phục cho các quan viên. Nô tài xin đưa đại nhân đi thay y phục.”

Lục Dự khẽ nhíu mày. Quan phục ướt đẫm như vậy, tiếp tục ở lại trong điện đã là thất nghi trước ngự tiền. Hắn đành mượn cớ thay y phục để rời khỏi yến tiệc.

Nhưng vừa đứng dậy, luồng khô nóng trong cơ thể lại càng dữ dội hơn, từng đợt nhiệt ý cuồn cuộn dồn xuống bụng dưới. Quan phục thấm rượu bị gió đêm thổi qua chẳng những không mang đến chút mát lạnh nào, trái lại càng khiến toàn thân nóng rực.

Không hiểu vì sao, trong đầu Lục Dự bỗng hiện lên thứ cảm giác nóng bỏng quen thuộc ấy. Sau màn giường nửa quen nửa lạ, tiếng khóc nức nở của người kia như giận như hờn, quanh quẩn mãi trong đầu hắn.

Lục Dự cúi đầu day trán, nhất thời dừng bước. Dù đang là đêm tối, hắn vẫn thoáng nhìn thấy niềm vui khó giấu nơi đáy mắt của kẻ trước mặt.

“Đại nhân, trong điện này có thể thay y phục.”

Tên nội thị đứng chờ bên cạnh, cụp mắt cung kính nói.

Lục Dự nhìn gã thật sâu một cái. Vừa trở lại kinh thành đã được bổ nhiệm chức Thuận Thiên phủ doãn, hắn tuyệt đối không phải hạng quan chỉ biết ngồi hưởng bổng lộc.

Trong những chuyện dơ bẩn kia, thường có đủ loại bí dược. Nhẹ thì kéo người ngay thẳng xuống nước, nặng thì đoạt luôn tính mạng.

Loại thuốc ấy ban đầu chỉ khiến miệng lưỡi khô khốc, bụng dưới nóng ran, nhưng dần dần sẽ từng chút một gặm nhấm thần trí, biến con người thành một kẻ chỉ còn biết dùng dục vọng để suy nghĩ.

Thân hình hắn bắt đầu đứng không vững, bóng người hơi chao đảo. Bàn tay trong tay áo siết chặt đến nổi gân xanh, Lục Dự cố nén hơi thở dồn dập, mặt không đổi sắc bước vào điện, quay lưng về phía tên nội thị, giả vờ cởi áo.

Đúng lúc phía sau truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, gần như trong nháy mắt, Lục Dự xoay người chế trụ cổ tay tên nội thị đang cầm chân đèn định giáng xuống đầu hắn.

“Nói! Ai sai ngươi tới?”

Hắn bẻ quặt cổ tay đối phương, cố nén cơn choáng váng trước mắt, ánh mắt lạnh lẽo ép hỏi.

Tên tiểu nội thị nào dám mở miệng. Cổ tay đau như gãy lìa, cả người run rẩy không ngừng. Lục Dự đã mất sạch kiên nhẫn, vung tay ném mạnh hắn ta vào cột gỗ.

Tên nội thị lảo đảo mấy bước rồi ngã vật xuống giường.

Lục Dự day mạnh thái dương, hất đổ chén trà trên bàn, thuận tay nhặt lấy một mảnh sứ vỡ, thân hình lảo đảo, bước chân xiêu vẹo đi ra ngoài.

Suốt quãng đường ấy có thể nói là chật vật vô cùng. Mãi đến khi đi tới Đông Hoa Môn, Lục Dự mới miễn cưỡng thở phào một hơi.
Ở trong cung mà gặp chuyện như thế, không cần nghĩ cũng biết là bút tích của ai.

Hắn bực bội day giữa mày, lên xe ngựa lại liên tiếp rót hai chén trà lạnh uống cạn, giọng nói trầm thấp:

“Về phủ.”

Máu nơi lòng bàn tay dần dần chảy dọc theo cổ tay. Cơn đau ấy không ngừng kích thích thần trí, giúp hắn giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.

“Dung… Gia… Huệ…”

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng chữ, để mặc cơn phẫn nộ, không cam lòng cùng nhục nhã thiêu đốt trong lồng ngực.

Xe ngựa vừa tiến vào Hằng Sơ viện, Lục Dự như tìm được nơi để trút bỏ tất cả. Hắn không chút do dự bước thẳng vào Tây Thiên nhĩ phòng.

Đêm đã khuya, A Ngư từ lâu đã tắt đèn lên giường. Nàng vẫn giữ thói quen tiết kiệm như trước. Dẫu Lan Tâm đã nhiều lần khuyên rằng trong phủ chẳng thiếu vài cây nến ấy, A Ngư vẫn không sao thay đổi được.

Lan Tâm cũng lười tiếp tục để tâm đến nàng, yên tâm đi nghỉ sớm.

A Ngư đang ngủ say, bỗng bị tiếng đẩy cửa đánh thức. Trước kia sống một mình, ban đêm nàng chưa bao giờ dám ngủ quá say, sau gối lúc nào cũng đặt một con dao phay. Tiếng dữ đồn xa, đám đăng đồ tử dám mon men đến gần nàng lúc nửa đêm cũng vì thế mà không dám tiếp tục quấy nhiễu.

Giờ đây ở trong phủ đương nhiên không thể giữ dao phay, Lan Tâm cũng tuyệt đối sẽ không cho phép. A Ngư lần mò lấy cây trâm đã đặt sẵn bên gối, nín thở nép vào góc giường, lặng lẽ đề phòng.

Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng hít thở nặng nề vang lên rõ mồn một, xen lẫn một mùi máu tanh nhàn nhạt.

Qua một lúc lâu, A Ngư mới chợt hoàn hồn. Đây là nhà của phu quân, là sân viện của phu quân, đám đăng đồ tử kia sao còn dám tới đây làm càn?

Dẫu vậy, trong lòng nàng vẫn thấp thỏm bất an. Nhìn bóng người đen sẫm trước mặt, nàng thử cất tiếng gọi: “Phu quân… là chàng sao?”

Không gọi còn đỡ, vừa nghe hai chữ “phu quân”, gân xanh trên trán Lục Dự lập tức giật mạnh, dục vọng cùng oán hận bị chôn vùi bấy lâu trong phút chốc cuồn cuộn dâng trào.

Hắn sải bước tiến tới, bàn tay còn đang rỉ máu bất ngờ bóp chặt lấy cổ A Ngư.

Bàn tay ấy vừa lạnh vừa nhớp nháp. Trong bóng tối, A Ngư không nhìn rõ được gì, chỉ đau đớn giãy giụa, lặng lẽ siết chặt cây trâm trong lòng bàn tay.

“Ta đã đào tim đào phổi đối đãi với nàng, vậy mà nàng đáp lại ta như thế sao?”

Hắn gần như gào lên trong cơn điên cuồng. Nếu lúc này trong phòng có ánh đèn, A Ngư hẳn sẽ nhìn thấy vẻ mặt dữ tợn cùng sự căm hận ngập tràn trong đáy mắt đối phương.

Nghe ra đó là giọng của phu quân, A Ngư lập tức buông cây trâm xuống. Sự giam cầm trên cổ càng lúc càng siết chặt, chất lỏng nhớp nháp ấy khiến nàng theo bản năng nhớ đến kinh nghiệm nhiều năm mổ cá, mơ hồ nhận ra… đó là máu.

Phu quân nồng nặc mùi rượu, trên người lại toàn là máu. A Ngư cố sức thoát khỏi bàn tay hắn, lo lắng hỏi: “Phu quân, chàng bị thương rồi sao?”

Lục Dự miễn cưỡng tìm lại được chút tỉnh táo, mệt mỏi lắc đầu rồi nghiến răng đầy oán hận. Vì nàng ta… lần nào cũng là vì nàng ta… mà hắn biến thành trò cười.

Năm năm trước là vậy. Vốn đã đến lúc bàn chuyện cưới hỏi, nữ nhân ấy lại quay lưng đẩy hắn vào thế cờ chết, khiến hắn trở thành trò cười khắp kinh thành, cũng khiến quan hệ giữa hắn với hoàng cữu từ đó trở nên vô cùng vi diệu.

Năm năm sau vẫn là vậy. Cũng bởi nữ nhân ấy, hắn mới hồ đồ đến mức bị một nha đầu đánh cá nơi thôn dã lừa gạt lúc mất trí nhớ, đánh mất sự trong sạch. Giờ đây nàng ta còn dám tiếp tục dây dưa với hắn, lại bày trò hạ lưu dơ bẩn ấy trong cung, mưu toan hủy hoại hắn. Bàn tay hắn siết chặt, kéo theo miệng vết thương đau nhói tận tim.

Trước mắt dần dần sáng tỏ hơn đôi chút. Lục Dự nheo mắt tránh ánh sáng, đến khi ngẩng đầu nhìn lại thì thấy A Ngư đang từng bước đi về phía mình.

“Phu quân… sao trên người chàng toàn là máu thế này!”

Quan bào đỏ thẫm nơi bụng dưới đã bị máu nhuộm thành một màu đỏ sẫm, ngay cả lòng bàn tay phải cũng đỏ lòm máu tươi.

A Ngư kinh hãi đến tái mặt, chút tủi thân ban nãy lập tức tan biến. Nàng không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nhìn thấy phu quân mình cả người đầy máu, thần sắc mỏi mệt đến cực điểm.
Nàng vội vàng tìm thuốc trị thương và khăn ướt, quỳ xuống trước mặt hắn, định lau sạch vết thương.

Thế nhưng còn chưa kịp chạm vào người hắn, cằm nàng đã bị một bàn tay nâng lên. Những ngón tay còn vương máu của Lục Dự giữ lấy gương mặt nàng, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén.

“Phu… quân?”

A Ngư vốn đã lên giường nghỉ ngơi từ sớm, lúc này tóc dài vẫn xõa sau lưng, trên người chỉ mặc một chiếc yếm đỏ, bên ngoài khoác hờ trung y bằng lụa trắng.

Đôi mắt nàng ngân ngấn nước, môi đỏ khẽ hé, gương mặt còn vương vết máu, cứ như vậy quỳ dưới chân hắn, dịu dàng gọi hắn một tiếng “phu quân”.

Sợi lý trí cuối cùng trong đầu Lục Dự hoàn toàn đứt đoạn.

Hắn không còn muốn đè nén ngọn dục hỏa đang thiêu đốt trong cơ thể nữa. Nếu đây chính là điều nữ nhân này mong cầu, vậy hắn sẽ hung hăng thỏa mãn nàng, để xem sau này nàng còn dám quyến rũ nam nhân khác hay không.

Ngay sau đó, A Ngư chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn. Sau lưng đau nhói, cả người đã bị hắn đè xuống giường.

“Phu quân!”

A Ngư hoảng hốt gọi một tiếng, nhưng Lục Dự như không hề nghe thấy, dùng sức giam chặt đôi cổ tay trắng như tuyết của nàng, cúi đầu cắn lên khóe môi nàng, mãi đến khi cắn bật máu. Mùi máu tanh hòa lẫn trong khoang miệng, vừa đau đớn, vừa tàn nhẫn.

Đây chẳng phải chính là điều nàng mong muốn sao?

Vậy thì… nàng nên chịu lấy.

Những ký ức quen thuộc lại tự động ùa về trong đầu, kéo theo từng màn triền miên giữa hai người không ngừng hiện lên.

Sáng hôm sau, ánh mặt trời vừa hửng. Lục Dự day day mi tâm mệt mỏi, chuẩn bị đứng dậy.

Một thân thể mềm mại lại theo bản năng dán sát vào hắn. Trong đầu thoáng hiện những mảnh ký ức của đêm qua, sắc mặt Lục Dự khẽ trầm xuống. Hắn kéo nàng ra, khoác ngoại bào, không hề lưu luyến mà đứng dậy.

A Ngư cũng bị động tác của đối phương đánh thức. Thấy hắn định rời đi, nàng muốn giữ lại, nhưng cả người đau nhức đến mức chỉ hơi cử động đã đau buốt, muốn mở miệng thì cổ họng cũng khản đặc đến chẳng nói nên lời.

Lục Dự không nói một lời rời khỏi Tây Thiên nhĩ phòng. Trở về chính phòng, hắn hít sâu một hơi, bàn tay trong tay áo siết chặt.

Nếu như ở Hồ Châu trước kia là vì lúc mất trí nhớ mà bị nữ nhân này lừa gạt nên mới cùng nàng có quan hệ, thì đêm qua lại hoàn toàn không phải vậy.

Hắn nhớ rất rõ, đêm qua mình đã hết lần này đến lần khác cắn lên cần cổ nàng, mặc cho dục vọng cuồng bạo trong cơ thể ra sức trút xuống.

Đang mải suy nghĩ, A Ngư lại chậm rãi bước đến. Dáng đi của nàng có chút khác thường, từng bước đều hết sức khó khăn.

Nhưng vừa nhìn thấy hắn, nàng vẫn mỉm cười nhạt.

Lục Dự khẽ nhíu mày, nhìn nàng cầm thuốc trị thương cùng băng vải chậm rãi đến gần.

“Phu quân, tay chàng là bị dao cắt phải sao? Đêm qua máu chảy lên người thiếp, thiếp đã cảm thấy hình như là máu, nhưng lúc ấy không kịp nhìn kỹ…”

Nói đến đây, vành tai nàng đỏ bừng, rồi cúi đầu chuyên chú băng bó vết thương cho hắn.

Hiếm khi Lục Dự không gạt tay nàng ra.

Trong lúc nàng cúi đầu chăm chú bôi thuốc, vẫn có một ánh mắt nóng bỏng không hề che giấu dừng trên người nàng.

Những vết hôn loang lổ kéo dài trên chiếc cổ mảnh mai kia không một lời kể lại sự kịch liệt và cuồng nhiệt của đêm qua.

Lục Dự nhìn chằm chằm những dấu vết ấy đến xuất thần, rồi chợt nhớ tới mục đích thật sự khi mang nàng về kinh.

Nàng lừa gạt chiếm lấy thân thể hắn, vậy hắn cũng nên mang nàng về, nhốt nàng bên cạnh mình, để nàng nếm thử cảm giác gậy ông đập lưng ông.

Nếu nàng đã đắm chìm trong cuộc hôn nhân không có mai mối, không có sính lễ, thậm chí ngay cả cái tên trên hôn thư cũng chẳng phải tên thật của hắn, vậy thì hắn sẽ phối hợp nàng diễn trọn vở kịch này.

Đến cuối cùng, lại tự tay đập nát giấc mộng đẹp của nàng không chút lưu tình.

Để nàng hiểu rằng, thế tử phủ Ngụy Quốc Công không phải là người mà một nữ nhân đánh cá nơi thôn dã có thể tùy tiện mơ tưởng, càng không phải là người nàng muốn nhúng chàm là có thể nhúng chàm.

Đến khi hoàn hồn, đầu ngón tay Lục Dự đã vô thức chạm lên những dấu vết trên cổ nàng.

A Ngư sợ nhột, theo bản năng khẽ co người lại, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của hắn.

“Hôm nay thay một bộ y phục khác đi.”

Hắn thản nhiên nói.

Cổ vẫn còn đau rát, lại bị hắn vừa chạm vào, A Ngư lập tức hiểu ý, gương mặt càng thêm đỏ ửng, cúi đầu khẽ gật.

“Phu quân, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thiếp thấy tay chàng…”

Nàng vẫn không yên lòng, nhân cơ hội đổi đề tài lại hỏi thêm một lần.

Đêm qua hắn vô cùng khác lạ, trên người toàn là máu, vừa bước vào phòng đã nói những lời nàng nghe không hiểu, đến lúc làm chuyện ấy lại dùng sức hơn bất cứ lần nào trước đây ở căn nhà nhỏ bên Thái Hồ.

Có lúc A Ngư thật sự đã nghĩ, đêm qua mình sẽ chết ngay trên giường.

“Không có gì. Tối qua lỡ tay làm rơi bình hoa, bị mảnh sứ cứa phải.”

Lục Dự thuận miệng đáp.

“Vậy thì tốt. Thiếp còn tưởng phu quân gặp phải kẻ xấu, làm thiếp lo lắng suốt cả đêm.”

A Ngư khe khẽ lẩm bẩm, rồi rót hai chén trà.

“Lo lắng suốt cả đêm?”

Lục Dự bỗng bật cười, ánh mắt nhìn nàng càng thêm sâu thẳm.

“Đêm qua ngươi lại còn có sức để lo lắng cho gia sao?”

A Ngư vừa nhấp một ngụm trà, suýt nữa sặc đến phun ra ngoài. Nàng ho sặc sụa, một tay ôm ngực.

Ho hồi lâu mới dịu lại, nhớ đến những chuyện tối qua, nàng mới nghiêm túc đáp: “Chàng còn nói nữa! Đêm qua toàn là máu, thiếp thật sự tưởng… hai chúng ta sẽ chết ngay trên giường.”

error: Content is protected !!