Chương 7: Vô cớ dấy lên một cỗ ngược đãi
Nàng chưa từng xa phu quân lâu đến vậy.
Ngày nào cũng chỉ quanh quẩn trong phòng, ăn uống, ngủ nghỉ, dưỡng thương, bôi thuốc, học tiếng phổ thông, lại có người hầu hạ.
Thế nhưng càng sống như vậy, A Ngư càng thấy bất an. Mười mấy năm mưa gió lớn lên, nàng vốn quen tự tay làm mọi việc, chưa bao giờ thích cuộc sống chỉ biết ngồi yên hưởng thụ này.
Nàng muốn mình là một người có ích.
“Thế tử vẫn còn bận sao?”
A Ngư bước lên nắm lấy tay áo Lan Tâm, rốt cuộc không còn giữ được kiên nhẫn như những ngày trước.
Ngày nào nàng cũng hỏi đúng một câu ấy, tai Lan Tâm nghe đến phát chán. Hơn nữa, Triết Đình bị bỏng mặt cũng khiến nàng ta ít nhiều mang oán khí với A Ngư.
“Giờ lệnh cấm đã được gỡ rồi, nương tử tự mình đi xem chẳng phải sẽ biết sao?”
Thật ra hai ngày trước đã hết cấm túc, chỉ là Lan Tâm cố ý không nói, cũng không muốn để nàng ra ngoài gây chú ý. Rõ ràng mang một gương mặt yêu mị quyến rũ, vậy mà cứ giả bộ ngây thơ vô tri, chẳng phải chỉ để quyến rũ Thế tử thôi sao?
Mười mấy ngày rồi Thế tử còn chẳng buồn đến nhìn nàng lấy một lần, chắc cũng chỉ là ham mới lạ. Giờ hẳn đã chán rồi.
Nghĩ vậy, Lan Tâm càng thấy yên tâm.
“Được gỡ lệnh cấm rồi?”
A Ngư lẩm bẩm. Thì ra bấy lâu nay Lan Tâm không cho nàng ra ngoài là vì phu quân đã dặn như vậy.
—— ‘Từ hôm nay trở đi, ngươi ngoan ngoãn ở trong gian nhĩ phòng dưỡng thương. Chừng nào chưa khỏi hẳn thì không được bước ra ngoài!’
Lời Lục Dự hôm ấy như lại vang bên tai.
Trong lòng A Ngư chợt hiểu ra. Cũng giống như chuyện phu quân không cho nàng gọi hắn là “phu quân” trước mặt người khác, nhưng khi chỉ có hai người thì lại không sao.
Giờ vết thương đã lành, nàng đương nhiên có thể ra ngoài.
Phu quân vẫn luôn thương nàng, chỉ là sợ nàng lại va chạm với tiểu cô và những người khác.
A Ngư không để ý đến Lan Tâm nữa, đẩy cửa gian nhĩ phòng bước ra, đã lâu rồi nàng mới lại được ngắm ánh mặt trời bên ngoài.
Chỉ tiếc bầu trời hôm nay âm u, mây xám giăng kín.
A Ngư biết, đó là dấu hiệu của một cơn mưa giông sắp kéo đến.
Nàng men theo hành lang dưới mái hiên, lặng lẽ đi đến trước cửa chính phòng. Đang định gõ cửa, khóe mắt chợt bắt gặp một bóng xám vụt qua trên cây tùng.
Đã lâu rồi nàng chưa nhìn thấy sóc.
Ngày trước, nàng từng đào không ít hang sóc, rồi từ trong đó tìm được biết bao hạt dẻ, quả hạch mà chúng cất giấu.
Nàng leo cây rất giỏi, chỉ vài động tác đã nhanh nhẹn bám lên thân cây. Con sóc bị nàng dọa cho hoảng hốt, thoắt cái đã chạy mất dạng.
A Ngư nhìn thấy một cái hốc cây, bèn trèo lên cành, đưa tay định lấy quả hạch bên trong.
Khoảng cách vẫn còn hơi xa.
Nàng nghiêng người về phía trước nhưng vẫn chưa với tới, đành tiếp tục nhích thêm một chút, hai chân móc chặt vào thân cây.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên dưới gốc cây.
Ngay lúc A Ngư sắp chạm được vào đống quả hạch thì thân thể bỗng mất thăng bằng, rơi thẳng xuống dưới.
“A…”
Lục Dự nhanh tay lẹ mắt đón lấy nàng.
Kinh hồn chưa định, A Ngư ôm chặt lấy cổ hắn, ánh mắt còn thất thần, từng hơi thở dồn dập không ngừng.
Khóe môi Lục Dự khẽ giật.
Bàn tay ôm lấy eo nàng bất giác siết chặt hơn vài phần, trong lòng bỗng dâng lên một ngọn lửa vô danh.
Quả nhiên…
Hắn không nên để nàng bước ra ngoài.
Lần trước vừa ra ngoài đưa canh thì trẹo chân, lần này lại leo cây, suýt nữa ngã từ trên cao xuống.
Bao nhiêu quy củ trong phủ đều bị nàng xem như gió thoảng. Nếu hạ nhân ai cũng học theo nàng, chẳng phải cả phủ sẽ loạn cả lên sao?
“Còn không xuống?”
Hắn buông tay, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, giọng nói cứng rắn.
A Ngư vội vàng tách khỏi đối phương, ôm ngực thở hổn hển.
Sau cơn hoảng sợ, vừa nhìn thấy Lục Dự, nỗi nhớ nhung dồn nén suốt bao ngày cuối cùng cũng vỡ òa. Mắt nàng đỏ hoe, nước mắt lấp lánh, rồi lại không kìm được mà bước tới ôm chặt lấy hắn.
“Phu quân…”
Đã gần nửa tháng A Ngư không được gặp hắn.
Lúc này nàng cũng chẳng còn bận tâm sắc mặt hắn ra sao, trong lòng chỉ còn lại nỗi nhớ da diết.
Lục Dự không ngờ nàng lại dám nhào vào lòng mình ngay trước mặt mọi người.
Dương Tín và Thanh Bách đứng phía sau đều cúi đầu im lặng.
Những ngón tay giấu trong tay áo của Lục Dự bỗng siết chặt, các khớp xương phát ra tiếng lách cách. Không nói một lời, hắn gỡ nàng khỏi người mình, nắm chặt lấy cổ tay nàng rồi đá cửa bước thẳng vào chính phòng.
“Gia đã nói với ngươi thế nào?”
Hắn giật mạnh cổ tay mảnh khảnh ấy, gương mặt lạnh lẽo, không chút tình người.
Thân thể A Ngư loạng choạng, suýt nữa ngã xuống. Mấy quả hạch trong tay cũng văng ra ngoài.
Nghe tiếng lăn trên sàn, nàng vội cúi người tìm kiếm.
Nhìn bóng dáng nàng tất bật, sắc mặt Lục Dự càng thêm khó coi.
Lúc nãy hắn đáng lẽ không nên đỡ nàng. Cứ để nàng ngã một cú thật đau, rồi tiếp tục cấm túc thêm nửa tháng, có lẽ như vậy nàng mới chịu yên phận.
“Lại đây.”
A Ngư nhặt được quả hạch dưới chân ghế, đôi mắt đen láy sáng lên.
“Phu quân, trước đây chàng cứ hỏi thiếp quả hạch mà mấy con sóc cất giấu trông như thế nào.”
“Chính là cái này nè.”
Nàng dường như hoàn toàn không nghe thấy lời hắn nói, vẫn chỉ mải mê với những ý nghĩ của riêng mình. Lục Dự chỉ cảm thấy uy nghi của bản thân đang bị khiêu khích.
Hắn cứ thế lạnh lùng nhìn A Ngư, như đang dốc sức đè nén dòng dung nham nóng bỏng cuộn trào trong lòng.
“Phu quân.”
A Ngư đặt quả hạch vào lòng bàn tay đối phương, đối diện với ánh mắt ấy, trong mắt thấp thoáng vài phần u oán.
“Phu quân, đã hơn mười ngày nay chàng không về ngủ. Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”
Nàng cũng nhận ra sắc mặt Lục Dự không tốt. Giọng nói tuy nhỏ nhưng lại vô cùng kiên định.
“Phu quân, có việc gì A Dạng có thể làm không? Chúng ta là phu thê, nếu trong nhà có chuyện, hai người cùng gánh vác vẫn tốt hơn một mình chàng chống đỡ. Chàng nói cho thiếp biết đi, thiếp không muốn cứ mãi chẳng làm được gì, để mọi việc đều đè lên vai chàng.”
Trong mắt Lục Dự, sự lo lắng ấy chẳng khác nào một trò cười.
Ngụy Quốc Công phủ khi nào đã sa sút đến mức phải để một nữ nhân chống đỡ? Lục Dự hắn vẫn còn chưa chết đâu.
“Ngươi có từng để lời gia nói trong lòng không, A Dạng?”
Giọng hắn lạnh lẽo, ánh mắt cũng dần trở nên rét buốt.
A Ngư biết mình vừa rồi quá kích động, nhất thời quên mất yêu cầu trước đó của hắn, liền nhỏ giọng đáp: “A Dạng biết rồi… Thế tử.”
Nhưng nàng vẫn không muốn để phu quân tiếp tục lao lực bôn ba.
“Thật sự không có việc gì A Dạng có thể làm sao? Thế tử… A Dạng cũng muốn góp một phần sức cho gia.”
Lục Dự đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Hắn tiện tay ném quả hạch trong tay sang một bên.
Nàng cứ quấn lấy hắn như vậy, chỉ riêng việc vừa rồi đột nhiên nhào vào ôm hắn, giữa ngày hè quần áo mỏng manh dán sát vào nhau, hơi ấm mềm mại truyền đến cũng đã đủ hoang đường.
“Ngươi còn thấy mình gây chưa đủ phiền sao?”
“Ngươi không biết chữ, không thông thạo ngôn ngữ, có thể giúp được gì? Không hiểu quy củ, tùy tiện làm bậy. Lần trước làm đổ canh, lần này lại trèo cây. Ngươi thử nhìn xem, trong phủ này có nữ nhân nào giống ngươi không?”
Ánh mắt A Ngư dõi theo quả hạch lăn mấy vòng trên mặt đất, tựa như từng vòng lăn ấy đang nghiền nát trái tim nàng.
Nghe những lời Lục Dự nói, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt. Nàng siết chặt các ngón tay, chỉ cảm thấy một tấm chân tình của mình bị đâm thủng thành trăm ngàn lỗ.
Nhưng…
Phu quân nói cũng không sai.
Lần trước nàng và tiểu cô xảy ra xung đột, hẳn đã khiến hắn phải gánh không ít phiền phức.
Lần này nàng lại trèo cây, suýt nữa ngã xuống…
Quả thật nàng chỉ biết gây thêm rắc rối.
Sống mũi A Ngư cay xè. Nàng cố nén nước mắt, nhìn Lục Dự, cố gắng dùng thứ tiếng phổ thông còn lạ lẫm mới học được mấy ngày gần đây mà chậm rãi nói:
“Phu quân… thiếp biết mình ngoài đánh cá, trồng rau, nuôi gà ra thì chuyện đọc sách, quy củ… đều không biết. Nhưng… nhưng thiếp có thể học. Thiếp có thể học viết chữ, học nói tiếng phổ thông, học quy củ.”
“Thiếp chỉ muốn… có thể giúp được chàng.”
Đôi mắt hoe đỏ, dáng vẻ cố nhịn để nước mắt không rơi ấy lọt vào mắt Lục Dự, vô cớ khơi dậy trong lòng hắn một cảm giác tàn nhẫn khó tả.
Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh nàng cũng với đôi mắt đỏ hoe như thế…
Chỉ là ở trên giường.
Gân xanh trên thái dương giật mạnh. Lục Dự đột ngột nện mạnh một quyền xuống chiếc án gỗ sơn đen, lập tức đứng bật dậy, giận dữ quát:
“Đủ rồi!”
“Ngươi muốn học gì thì học, dù sao trong phủ cũng nuôi nổi ngươi. Nhưng từ nay về sau, đừng để gia nhìn thấy ngươi trèo cây thêm lần nào nữa.”
“Đừng vô cớ làm mất mặt gia. Ngươi mở to mắt nhìn xem, trong cái viện này có ai giống ngươi không? Leo cao trèo thấp, suốt ngày chỉ làm những chuyện chẳng ra thể thống gì.”
“Nếu còn có lần sau, dù ngươi ngã từ trên cây xuống chết, gia cũng sẽ không cứu nữa. Ngươi không cần thể diện, nhưng gia còn cần!”
Một tràng lửa giận trút ra, tâm trạng Lục Dự quả thực dễ chịu hơn không ít.
Chỉ có điều…
A Ngư đã hoàn toàn sững sờ.
Nàng chưa từng thấy phu quân nổi giận đến như vậy. Dẫu miệng hắn nói cứng, cuối cùng vẫn cứu nàng, chứ đâu thật sự để nàng “ngã chết” dưới gốc cây.
Nhưng hắn lại chê nàng làm mất mặt hắn.
Trong lòng A Ngư âm thầm dâng lên một nỗi chua xót.
Nàng vốn vẫn luôn như thế. Từ nhỏ đến lớn đều sống như vậy, chuyện gì cũng tự mình làm lấy, lên núi xuống hồ. Nếu không sống như thế, nàng đã sớm chết đói rồi.
Nàng từng quan sát Lan Tâm, người vẫn luôn chăm sóc mình. Đôi tay của Lan Tâm trắng trẻo, ngay cả một vết chai cũng không có, làn da mịn màng, nói chuyện cũng nhẹ nhàng thong thả.
Ngay cả khi nói chuyện với Lan Tâm, phu quân cũng luôn bình tĩnh ôn hòa, hoàn toàn không giống như lúc đối diện với nàng…
A Ngư không còn giữ được vẻ thản nhiên như những ngày đầu mới tới nữa. Trong lòng nàng đã nhiều thêm vài phần dè dặt.
“Ngươi lui xuống đi. Gia còn có việc phải làm.”
Chính sự dè dặt ấy lại là điều Lục Dự muốn nhìn thấy.
Thấy hắn cúi đầu đọc sách trở lại, trên trang giấy dày đặc chữ nghĩa mà nàng hoàn toàn không hiểu. Lan Tâm thì hiểu được, nàng ta vừa biết nói tiếng Ngô, lại biết nói tiếng phổ thông…
A Ngư mím môi, ngồi xổm xuống nhặt quả hạch lên, lặng lẽ đặt lại lên bàn trước mặt Lục Dự.
“Phu quân… Những lời chàng nói, thiếp đều hiểu. Thiếp… sau này sẽ không tùy tiện trèo cây nữa.”
Rời khỏi chính phòng, A Ngư âm thầm hạ quyết tâm.
Nàng phải học chữ.
Phải học tiếng phổ thông.
Nàng không muốn mỗi lần đứng bên cạnh phu quân, ngay cả điều gì khiến đối phương phiền lòng cũng chẳng thể hiểu nổi.
Nhìn bóng lưng quật cường mà cô độc dần khuất khỏi cửa, Lục Dự buông cuốn sách đã rất lâu chưa lật thêm một trang, đầu ngón tay khẽ vuốt quả hạch trên bàn, đôi mắt phượng hơi nheo lại.
Kể từ lần tan cuộc trong không vui ấy, liên tiếp mấy ngày sau, A Ngư đều không bước chân ra khỏi phòng.
Nàng bận rộn học tiếng phổ thông với Lan Tâm, lại nằng nặc đòi học nhận biết mặt chữ.
Lan Tâm phiền không chịu nổi, tiếng phổ thông thì nàng ta vẫn dạy nghiêm túc, bởi đó là việc Thế tử đã căn dặn.
Còn việc học chữ, nàng ta chỉ qua loa lấy lệ, dạy cho A Ngư vài chữ đơn giản mà thôi.
Lúc này, trong cung đang tổ chức đại yến mừng sinh thần của Hoàng hậu, dân gian cũng đón Tết Nguyên Đán, bởi vậy yến tiệc trong cung được chuẩn bị vô cùng long trọng.
An Dương Trưởng công chúa vào cung từ sớm. Bà vốn khinh thường phải đi cùng những vị cáo mệnh phu nhân xuất thân nửa đường như Lục lão phu nhân.
Thế nhưng vừa đặt chân vào cung, bà vẫn không khỏi canh cánh trong lòng. Mấy năm trước, khi A Dự còn ở Bắc Cương, yến hội trong cung dù náo nhiệt đến đâu cũng chẳng liên quan đến hắn. Nay hắn đã trở về kinh thành, lại nhậm chức Phủ doãn Thuận Thiên phủ, hễ trong cung có chuyện gì thì kiểu gì cũng sẽ chạm mặt người kia.
Năm năm ấy, người khác không biết, nhưng bà là mẫu thân của hắn thì sao có thể không biết rõ cho được?
A Dự từ chối chức quan ở Hàn Lâm viện, nhất quyết đầu quân ra chiến trường, chẳng phải đều vì nữ nhân bạc tình phụ nghĩa kia sao?
Bà quay sang Lục Ỷ Vân bên cạnh, chậm rãi dặn dò: “A Vân, hôm nay trong cung có nhiều việc, mẫu thân e rằng không thể phân thân. Bên chỗ nhị ca con, con thay mẫu thân để ý nhiều một chút.”
Vốn dĩ mọi người đều cho rằng Lục Dự đã buông xuống được rồi. Nào ngờ hắn lại mang về một nữ nhân có dung mạo giống Dung Huệ phi đến bảy phần.
Trưởng công chúa còn chưa gặp người ấy, đương nhiên không biết trong đó có bao nhiêu điều đáng ngại.
Lục Ỷ Vân lập tức lên tinh thần, nghiêm túc đáp: “Mẫu thân cứ yên tâm.”
Ghế của nam khách và nữ quyến được sắp xếp riêng.
Các vị cáo mệnh phu nhân cùng nữ quyến hoàng thất phần lớn tụ tập tại Khôn Ninh cung, còn các đại thần và tông thất thì dự tiệc ở Đại Minh cung.
Trong buổi yến hôm nay, Ninh Lăng Quận chúa Triệu Vân La cũng có mặt.
Vừa trông thấy đối phương, Lục Ỷ Vân lập tức quên hết những phiền muộn trong lòng, vui vẻ bước tới chỗ ngồi của Triệu Vân La.
“Vân La tỷ tỷ, cuối cùng cũng gặp được tỷ. Sao hôm nay tỷ ăn mặc giản dị thế này?”
Khác hẳn những lần trước luôn khoác gấm vóc lộng lẫy, hôm nay Triệu Vân La chỉ mặc một bộ váy màu nguyệt bạch thêu hoa sen, trên búi tóc cũng chỉ cài vài món trang sức bằng bạch ngọc, thanh nhã đến cực điểm.
Triệu Vân La chỉ khẽ cong khóe môi, không trả lời ngay.
Nàng ta không thể lấy điều đó để đối đầu với đám ngự sử ngày ngày công kích phụ vương mình. Có điều, từ y phục đến trang sức trên người nàng ya, không món nào là rẻ hơn gấm vóc vàng ngọc.
“Phụ vương đặc biệt gửi thư vào kinh, dặn ta phải sùng khiết trọng liêm, không được xa hoa phô trương.”
Nàng ta nhấp một ngụm trà, lại khôi phục dáng vẻ khéo léo khắp nơi như thường ngày.
“Lần trước hộp hoa nhung ấy, muội thích chứ?”
Lục Ỷ Vân gật đầu. Hai người lại tiếp tục chuyện trò đôi câu chuyện khuê phòng.
Đúng lúc ấy, tiếng xướng báo vang lên.
“Huệ phi nương nương giá lâm…”
Giữa hàng cung nhân vây quanh, một mỹ nhân tuyệt sắc trong bộ cung trang màu tím chậm rãi bước tới. Nàng ta khẽ đưa tay vuốt mái tóc bên thái dương, đôi hài mây đầu phượng màu son nhẹ nhàng lướt trên nền gạch.
“Đều tại thân thể thần thiếp không được khỏe, không thể quá lao lực, nên hôm nay mới đến muộn. Mong Hoàng hậu nương nương thứ tội.”
Năm năm trước, từ khi Dung Huệ phi nhập cung, nàng ta gần như độc chiếm thánh sủng.
Vừa vào cung đã được phong Tiệp dư, sau đó lại tấn phong Phi vị. Chỉ cần sinh được một hoàng tử, e rằng sẽ lập tức được phong Hoàng Quý phi.
Dung Huệ phi năm nay mới hai mươi ba tuổi. Đứng trước Hoàng hậu đã gần bốn mươi, nàng ta càng thêm rực rỡ chói lọi, tựa cảnh xuân vừa độ đẹp nhất.
Còn cái gọi là “không thể quá lao lực”… chẳng qua là cố ý khoe khoang việc đêm qua được thị tẩm.
Hoàng hậu khẽ cau mày, nhưng cũng không trách cứ thêm, chỉ tiếp tục trò chuyện với các vị mệnh phụ.
Suốt buổi yến, thỉnh thoảng lại có ánh mắt dừng trên người Dung Huệ phi.
Nàng ta cũng nhạy bén nhận ra từ một góc nào đó trong điện có người đang nhìn mình, liền hơi nâng cằm lên, như một sự khoe khoang không lời.
Triệu Vân La nhàn nhạt nhấp trà, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve lớp men mỏng trên chén sứ trắng, ánh mắt khẽ lay động.
Sau khi vào kinh, tiếp xúc với biết bao quý nữ, nàng ta dần hiểu ra một đạo lý.
Thông thường người càng thiếu thứ gì thì càng thích khoe khoang thứ ấy.
Yến tiệc vừa tan, Dung Huệ phi liền lấy cớ thân thể không khỏe, vội vã rời đi.
Được sủng ái suốt năm năm, vậy mà nàng ta vẫn chưa từng mang thai. Điều kỳ lạ hơn là trong năm năm ấy, các phi tần khác trong cung cũng chẳng ai có thai.
Trung cung không có con trai dòng chính, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều chết yểu, hiện giờ chỉ còn Tam hoàng tử do Khang phi sinh, Tứ hoàng tử do Thuận tần sinh, cùng Thất hoàng tử do một cung nữ hạ sinh.
Muốn đứng vững trong hậu cung, muốn Dung gia tiếp tục huy hoàng, nàng ta nhất định phải sinh được một hoàng tử.
Dung Gia Huệ cụp mắt, bộ móng tay sơn đỏ dài nhọn cắm sâu vào lòng bàn tay.
Hoàng đế đã gần 50 tuổi, phần lớn đã không còn khả năng sinh con.
Vì chính mình… cũng vì cả gia tộc… nàng ta buộc phải làm như vậy.
Bởi vậy, nàng ta mới sai người bỏ một loại xuân dược cực mạnh vào chén trà của Lục Dự, rồi dẫn hắn tới nơi này.
Dung Gia Huệ từ lâu đã thay y phục của một cung nữ.
Nhân lúc màn đêm buông xuống, nàng ta lặng lẽ đi đến một tòa cung điện hẻo lánh.
Mây tan, ánh trăng sáng trong lặng lẽ trút xuống, phủ lên thân người nàng ta. Dung Gia Huệ ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn, thân mình khẽ chao đảo, dòng hồi ức cũng dần trôi xa.
Năm năm trôi qua, cảnh còn người mất, nhưng ánh trăng vẫn là vầng trăng năm ấy từng cùng soi sáng nàng ta và đối phương.
Hôm đó, nàng ta mừng rỡ bưng chén rượu nếp hoa quế do chính tay mình làm đến cho mẫu thân. Ai ngờ mẫu thân lại tiện tay ban chén rượu ấy cho hạ nhân. Đến bữa cơm, nàng ta nhìn mẫu thân dịu dàng gắp thức ăn cho tiểu muội, còn đối với mình thì lạnh nhạt hờ hững, cuối cùng không nhịn được nữa, bật khóc chạy khỏi viện.
Trong hoa viên, vì mải khóc mà không nhìn đường, nàng ta đâm sầm vào người Lục Dự.
Bị đối phương chứng kiến dáng vẻ chật vật của mình, nàng ta tức đến nghiến răng, giẫm mạnh lên chân hắn một cái rồi quay đầu bỏ chạy.
Đó là lần đầu tiên nàng ta gặp Lục Dự.
Năm mười ba tuổi ấy, nàng ta từng cho rằng mình đã kết thù với hắn.
Hắn là học trò của phụ thân.
Trước khi người này vào phủ đọc sách, tài hội họa của nàng ta không ai sánh bằng.
Nàng ta từng nghĩ chỉ cần mình luyện vẽ tranh đan thanh* đến cực hạn, nhất định sẽ được mẫu thân khen ngợi.
*Thuật ngữ này bắt nguồn từ việc các bức tranh cổ Trung Hoa và phương Đông xưa thường sử dụng hai khoáng chất là chu sa (đỏ) và quặng xanh (thanh) làm sắc tố chủ đạo. Dần dần, “đan thanh” trở thành từ hoán dụ để chỉ toàn bộ nghệ thuật hội hoạ hoặc các tác phẩm tranh vẽ.
Thế nhưng…
Sau khi Lục Dự xuất hiện, tài hội họa của hắn dần vượt hẳn nàng ta, thậm chí còn nổi danh khắp kinh thành.
Nàng ta thức trắng đêm khổ luyện, đổi lại chỉ là những cái lắc đầu của phụ thân.
Sau đó, nàng ta bắt đầu giở tính trẻ con.
Có lần đặt cả tổ ong trên con đường Lục Dự nhất định phải đi qua.
Có lần thì trên thuyền giả vờ rơi xuống nước để dụ hắn đến cứu, rồi vừa leo lên thuyền đã lập tức đá hắn xuống sông…
Nàng ta vốn tưởng hắn sẽ hận mình đến tận xương tủy.
Nhưng mùa săn năm nàng mười lăm tuổi, khi cùng mẫu thân và muội muội đi săn, nàng ta không hiểu sao lại rơi xuống một hố sâu giữa núi.
Trong lúc tuyệt vọng ấy, nàng ta thậm chí đã nghĩ cứ lặng lẽ chết đi cũng được.
Không ngờ, Lục Dự lại đội gió tuyết cứu nàng ta lên, rồi cõng nàng ta đi suốt một ngày một đêm trong núi.
Nàng ta biết hắn từ trước đến nay vẫn luôn là một người rất tốt, bao dung mình, không chấp nhặt những hiềm khích trước kia, nhìn thấu dáng vẻ chật vật của nàng ta mà vẫn nguyện ý giúp đỡ.
Sau này, phụ thân cáo quan, huynh trưởng đột ngột bệnh mất, Dung gia từ đó suy sụp không gượng dậy nổi.
Hắn từng hứa rằng, đợi sau khi tòng quân lập công trở về, sẽ giúp nàng ta vực dậy Dung gia, trả lại vinh quang năm xưa.
Cảnh tượng trước lúc chia tay, khi hắn ôm chặt lấy mình, đến giờ vẫn rõ mồn một trước mắt.
Chỉ tiếc…
Có lẽ nàng ta đã đi sai đường.
Đến hôm nay, nàng ta đã không còn quay đầu được nữa. Mà cũng chỉ có Lục Dự mới cứu được nàng ta. Cũng chỉ có hắn, mới nguyện ý cứu nàng ta.
Dung Gia Huệ khép mắt lại, dòng nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn xuống má.
Đêm nay là sinh thần của Hoàng hậu. Hoàng đế chắc chắn sẽ không làm mất thể diện của Hoàng hậu, nhất định sẽ nghỉ lại Khôn Ninh cung.
Còn trong cung của mình, nàng ta đã sớm sai người giả dạng mình nằm trên giường.
Các ngón tay siết chặt.
Dung Gia Huệ cắn môi, cuối cùng cũng đưa tay đẩy cánh cửa trước mặt.
Từ nhỏ đến lớn, nàng ta chưa từng để mắt đến bất kỳ nam nhân nào khác.
Người duy nhất nàng ta từng thích chỉ có Lục Dự. Mà Lục Dự cũng là nam nhân duy nhất từng yêu nàng.
“A Dự… Chàng sẽ không trách ta… đúng không?”
Trong bóng tối, Dung Gia Huệ nhắm mắt, vội vàng đưa tay cởi y phục của người trên giường.
Thế nhưng…
Mới cởi được một nửa, nàng bỗng thất thanh kêu lên.
Người đàn ông nằm trên giường lại không có nam căn!