Chương 22
Đêm nay, không rõ do chuỗi Phật châu Thôi Giác tặng thực sự phát huy tác dụng, hay là vì Tô Lê đã quá đỗi mệt mỏi rã rời sau một ngày dài cạn kiệt sức lực.
Lần này nàng không còn gặp ác mộng nữa, một giấc ngủ ngon lành kéo dài đến tận hừng đông.
Hôm sau, Mộ Đông Các đón một vị khách không mời mà đến.
Đó là một ma ma lớn tuổi dáng người cao lớn, thoạt nhìn chừng bốn năm mươi tuổi. Bà ta chải búi tóc kiểu phụ nữ đã có chồng, thần sắc nghiêm nghị, vô cùng ít nói cười.
Phía sau bà ta còn dẫn theo mấy tỳ nữ, một nữ y sư, thậm chí ngay cả Thanh Hà cô cô cũng tới cùng.
Tô Lê liếc nhìn thái độ của Thanh Hà cô cô khi đối đãi với vị ma ma lớn tuổi này, trong sự cung kính thậm chí còn mang theo vài phần nịnh nọt; điều này khiến trong lòng nàng không khỏi giật thót.
Một nhân vật đến cả Thanh Hà cô cô cũng phải kiêng dè, rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Tô Lê bất động thanh sắc, kín đáo đánh giá người vừa tới.
Chỉ thấy y phục trên người đối phương, màu sắc và hoa văn tuy nhã nhặn, nhưng chất liệu hết thảy đều là lụa gấm dệt chìm thượng hạng. Hơn nữa, quanh cổ bà ta còn quàng một chiếc khăn lông trắng muốt, lớp lông dày dặn mượt mà, không lẫn lấy một tia tạp sắc. Lượng lông dày như vậy tuyệt đối không phải lông thỏ tầm thường, chắc mẩm là loại chồn trắng Tuyết Sơn vô cùng quý hiếm đắt đỏ.
Một vị ma ma mang theo khí phách phú quý đến nhường này, quả thực khiến người ta phải thấp thỏm trong lòng.
Tô Lê không dám tùy tiện đắc tội, bèn ôn hòa mỉm cười hỏi: “Cô cô hạ giá đến Mộ Đông Các, không biết là có chuyện gì cần phân phó?”
Ma ma lớn tuổi kia đưa mắt nhìn Tô Lê. Trong ánh mắt tuy không chứa sự khinh miệt, nhưng lại lộ rõ vẻ kiêu ngạo của kẻ bề trên. Bà ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ gật đầu với Thanh Hà một cái.
Thanh Hà cô cô vội bước lên trước, giới thiệu với Tô Lê: “Tô nương tử, vị này chính là Tuệ Vinh cô cô. Cô cô đã hầu hạ trong phủ nhiều năm, bối phận thâm hậu, là người có thâm niên trong Thôi gia. Hôm nay Tuệ Vinh cô cô qua Mộ Đông Các, là muốn giúp Tô nương tử may thêm mấy bộ y phục mùa đông và áo xuân, đồng thời bắt cho nương tử một mạch bình an.”
Tô Lê thầm đoán đây cũng là một ân điển của Thôi gia, chắc hẳn các tiểu nương tử ở từng viện đều có phần. Nàng không mảy may nghi ngờ, ngoan ngoãn nghênh đón người bước vào.
Tuệ Vinh đưa mắt quan sát cách bày biện trong phòng Tô Lê, ánh mắt chợt dừng lại ở chiếc bàn gỗ sưa.
Tô Lê biết bà ta đang tò mò, cớ sao trong phòng toàn là bàn cao ghế cao, tuyệt nhiên không hề thấy đệm êm, án thư loại ngồi bệt trên mặt đất đâu cả.
Tô Lê không quen với tư thế quỳ ngồi thanh nhã của đám quý tộc, chân cẳng bị ép xuống vô cùng tê mỏi. Nàng vẫn chuộng thói quen ngồi ghế cao, bày thức ăn lên mặt bàn để dùng bữa hơn. Dẫu cho hành động này có phần thô kệch mang đậm nếp sống của những gia đình thấp kém, nàng cũng hoàn toàn không thèm bận tâm.
Bởi vậy, Tô Lê không giải thích quá nhiều với Tuệ Vinh cô cô. Sau khi mời bà ta ngồi, nàng liền sai Thu Quế dâng trà.
Nước trà Tô Lê pha, vốn là loại trà hoa mang hương thơm ngào ngạt.
Mỗi một đóa hoa đều do chính tay Tô Lê hái xuống, đem xếp vào những chiếc sọt tre để phơi nắng.
Hoa quế, hoa nhài sau khi phơi khô sẽ được pha bằng nước sôi, thêm vào chút mật ong cùng đường mạch nha, khi uống có vị ngọt thanh cực kỳ ngon miệng.
Thế nhưng Tuệ Vinh cô cô rõ ràng không hề thích. Bà ta mới nhấp một ngụm liền nhíu mày, nét mặt trầm xuống.
Trong lòng Thanh Hà chợt giật thót, vội cúi đầu chờ đợi vị bề trên này cất lời chỉ bảo.
Tô Lê cũng thấy kỳ quái; khách phải theo ý chủ, xưa nay chưa từng nghe nói khách đến nhà lại đi soi mói quy củ lễ nghĩa của chủ nhân bao giờ. Nàng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng quan sát xem ẩn tình bên trong là thế nào.
Không thể không nói, đại phòng của Thôi gia quả thực quyền cao chức trọng, lấn át cả các chi thứ khác; đến muwvs một nô bộc lâu năm cũng dám công nhiên bày ra sắc mặt khó chịu cho khách nhân xem.
Một hồi lâu sau, vị Tuệ Vinh cô cô này rốt cuộc cũng mở lời: “Trà hoa tuy ngọt nhưng dễ ngấy, rốt cuộc không đủ để thấm giọng giải khát. Tô nương tử ngày sau nên pha chút trà xanh thanh đạm mà uống.”
Tô Lê cảm thấy Tuệ Vinh làm vậy có phần bao đồng. Dù nàng mang tiếng là người họ hàng xa ăn nhờ ở đậu, nhưng dẫu sao cũng là được đích thân Thôi lão lên tiếng cho phép vào ở; vẫn chưa đến lượt một kẻ nô bộc soi mói nói ra nói vào chuyện sinh hoạt ăn uống hàng ngày của nàng.
Nghe vậy, Tô Lê khẽ cười: “Cô cô nói phải, nhưng ta tuổi hãy còn trẻ, vẫn thích dùng chút trái cây và bánh hoa ngọt ngào. Nước trà quá đắng, ta uống không trôi, thôi thì cứ bỏ qua đi.”
Thấy thể diện của bản thân cứ thế bị gạt phắt đi, có lẽ đây là lần đầu tiên bị người khác ngang nhiên chống đối, Tuệ Vinh kinh ngạc ngước mắt, liếc nhìn Tô Lê một cái.
Vị tiểu nương tử này trông rõ xinh xắn đáng yêu, thế mà lời thốt ra lại giấu kim trong bông, mang theo cái vẻ mềm dẻo kiểu mượn lực đẩy lực, bốn lạng gạt ngàn cân.
Bà ta thầm nghĩ, ắt là do tiểu nương tử này tuổi đời còn trẻ, tuy xuất thân từ gia đình bần hàn nhưng ở nhà vẫn luôn được nuông chiều nhiều năm, lẽ đương nhiên chẳng chịu lọt tai lấy một lời nhắc nhở nào.
Dẫu Tô Lê có tính khí lớn, Tuệ Vinh cũng không thèm đôi co so đo với nàng.
“Mời Tô nương tử đưa tay ra, nô tỳ sẽ bảo y sư bắt mạch cho ngài.”
Tô Lê không hề kháng cự, nàng ngoan ngoãn đưa tay ra, đặt cổ tay lên chiếc gối kê, mặc cho lão y sư kia bắt mạch.
Vốn dĩ mọi chuyện vẫn bình yên vô sự, cho đến khi Tuệ Vinh bất ngờ hỏi một câu: “Tô nương tử mỗi tháng thường tới kỳ quý thủy vào những ngày nào?”
Tô Lê xém chút nữa đã phun ngụm trà hoa đang ngậm trong miệng ra ngoài.
Nàng hồ nghi liếc nhìn Tuệ Vinh.
Thực sự quá đỗi kỳ lạ; cớ sao chỉ là bắt mạch bình an mà lại còn phải tra hỏi cả ngày tháng tới kỳ nguyệt sự?
Nàng có kêu ca chuyện vùng bụng dưới của mình không khỏe bao giờ đâu, cũng chẳng hề nói mình mắc phải chứng bệnh phụ khoa khó nói nào. Nếu đã là vậy, vì sao Tuệ Vinh lại cứ phải gặng hỏi ngày nàng tới kỳ quý thủy?
Tô Lê chỉ mới nghe nói trước khi phu thê chính thức thành hôn, nhà trai sẽ phái người sang dò hỏi ngày nguyệt sự để tránh định sai ngày cưới, khiến đêm tân hôn vợ chồng son không thể động phòng…
Tô Lê hỏi lại: “Sao Tuệ Vinh cô cô lại hỏi chuyện này?”
Tuệ Vinh đưa mắt nhìn lão y sư một cái, bà lão liền thay bà ta lên tiếng giải thích: “Trời trở rét đậm, các nương tử phần lớn đều mắc chứng tay chân nhiễm lạnh, đã bắt mạch bình an rồi, dĩ nhiên phải bốc thêm cho nương tử vài thang thuốc dưỡng sinh làm ấm tử cung, dùng để bồi bổ… Loại thuốc ích khí bổ máu này không nên dùng trong kỳ kinh nguyệt để tránh làm rong kinh lượng lớn. Vậy nên mới mong nương tử báo cho biết ngày tháng cụ thể, để bên dưới tiện căn cứ theo ngày mà mang thuốc tới.”
Tô Lê gật đầu: “Thường thì vào những ngày đầu tháng ta sẽ tới kỳ quý thủy.”
Lão y sư trịnh trọng ghi nhớ kỹ ngày tháng, lại hỏi dò những ngày đầu nàng có bị đau eo mỏi lưng hay không, cẩn thận xem xét rêu lưỡi của nàng, rồi lại tỉ mỉ chép lại ngày hết quý thủy.
Chẩn mạch bình an xong xuôi, Tuệ Vinh vẫn chần chừ chưa chịu đi.
Bà ta tỏ ra vô cùng tự nhiên, quan sát đánh giá từng món đồ bày biện trong phòng Tô Lê. Thấy Tô Lê dùng đồ đạc mộc mạc khiêm nhường, không chuộng sự xa hoa, trong lòng bà ta đã ưng ý thêm mấy phần, nhưng thâm tâm vẫn cảm thấy có chút thiếu phóng khoáng.
Nhất là bên cạnh tiểu nương tử vậy mà chỉ có một tỳ nữ theo hầu hạ, quả thực là quá đỗi thiếu thốn.
Tuệ Vinh quay đầu nói với Thanh Hà: “Phái thêm mấy vú già có tay nghề tới làm việc lặt vặt cho Tô nương tử đi, cái viện lớn ngần này mà chỉ có một tỳ nữ, còn ra thể thống gì nữa!”
Thanh Hà vâng vâng dạ dạ gật đầu: “Vâng, vâng!”
Tô Lê nhìn cảnh này, trong lòng liền sửng sốt.
Sao lại thế này? Vị Tuệ Vinh cô cô này vậy mà có thể sai bảo được một người mắt để trên đỉnh đầu như Thanh Hà, thậm chí còn quản lý được cả chuyện điều động gia bộc trong hậu trạch Thôi gia… Xưa nay chưa từng nghe nói qua nhân vật này, rốt cuộc bà ta có lai lịch ra sao?
Tô Lê sau này còn chuyện hệ trọng cần mưu tính, tuyệt đối không dám để quá nhiều người của Thôi gia cắm chốt ở Mộ Đông Các.
Nàng hạ giọng mềm mỏng, ôn hòa giải thích cùng Tuệ Vinh cô cô: “Làm phiền cô cô phải nhọc lòng rồi. Chỉ là ta vốn đã quen dùng Thu Quế, mọi việc lớn nhỏ trong phòng bao năm nay đều do nàng ấy lo liệu, người ngoài vội vàng tới hầu hạ, e rằng nhất thời khó mà quen việc. Ta biết rõ ý tốt của cô cô, trong lòng vô cùng cảm kích, ngặt nỗi ta xưa nay thích sự tĩnh lặng, lúc ngủ lại hay dễ tỉnh giấc, nếu trong viện đông người, ban đêm ắt sẽ ngủ không yên. Chuyện này vẫn là tạm gác lại đi.”
Lời này của Tô Lê bất quá chỉ là viện cớ, Tuệ Vinh cô cô là người sống lâu năm trong tòa trạch viện này, làm sao lại nghe không hiểu?
Thấy nàng có ý cự tuyệt, Tuệ Vinh cũng không cưỡng ép.
Sau khi Tuệ Vinh đo xong kích cỡ y phục cho Tô Lê, bà ta lại dặn dò thêm vài câu.
“Tô nương tử, hương hoa quế quá nồng, dùng để ướp y phục e rằng sẽ khiến các vị tôn trưởng trong phủ không vui, ngài có thể đổi sang dùng hương trúc, hương mai…”
“Tô nương tử, nếu muốn bảo dưỡng tay chân, làm ấm xua hàn, chi bằng lấy chút sương cao hoa lê trong phủ mà xoa bóp. Ồ, lát nữa nô tỳ sẽ sai người mang tới cho ngài một ít…”
“Tô nương tử, tôn trưởng trong phủ xưa nay chuộng sự tĩnh lặng, nếp sống rất có quy củ, giờ Mão thức dậy dùng bữa lo việc công, ban đêm đến giờ Tuất là phải đi nghỉ, ngài cũng nên chiếu theo canh giờ này mà an giấc sớm một chút…”
Tuệ Vinh cô cô càng dặn dò càng có vẻ kỳ lạ, Tô Lê đành cố đè nén tính khí lắng nghe đối phương nói cho hết.
Nếu không phải Tô Lê biết rõ gia quy Thôi thị Đông Ngô vô cùng nghiêm ngặt, nàng suýt chút nữa đã tưởng Tuệ Vinh được phụng mệnh tới dạy nàng cách làm sao để tranh sủng…
Mãi mới chật vật qua ải để Tuệ Vinh cô cô cáo lui, Tô Lê nháy mắt ra hiệu cho Thu Quế, nhỏ giọng căn dặn: “Ngươi ra xem thử vị Tuệ Vinh cô cô này có sang các viện khác dạy bảo tiểu nương tử nhà người ta không.”
Ngập ngừng một chút, Tô Lê lại nhét một nắm bạc vụn vào tay Thu Quế, sai nàng ấy đi nghe ngóng lai lịch của vị cô cô này ở các chi thứ.
Tô Lê quay về phòng, đứng ngồi không yên mà chờ đợi.
Đến chập tối, Thu Quế quay lại bẩm báo.
“Nương tử, nghe nói vị Tuệ Vinh cô cô này chính là ma ma hồi môn lúc sinh thời của cố Đại phu nhân, lúc trước còn từng tự tay chăm bẵm Đại công tử một thời gian dài, quan hệ chủ tớ có khi còn thân thiết hơn cả nhũ mẫu! Thế nhưng bà ta vẫn luôn túc trực trong tẩm viện cũ của Đại phu nhân để trông coi bài vị cố chủ cơ mà, cớ sao hôm nay lại đột nhiên ra mặt quản sự?”
Thu Quế vắt óc nghĩ mãi cũng chẳng hiểu, nhưng sắc mặt Tô Lê lại bỗng chốc trắng bệch.
Tô Lê vuốt ve chén trà trong tay, khẽ cắn lấy đôi môi anh đào, rũ hàng mi cong vút, “E rằng là do Đại công tử đứng sau giật dây.”
Một lát sau, Tô Lê lại hỏi: “Thế vị Tuệ Vinh cô cô này có sang viện khác không?”
Thu Quế chậm rãi lắc đầu: “Tuyệt đối không hề nghe nói tới… Thậm chí ngay cả chuyện Tuệ Vinh cô cô đến viện của nương tử, cũng bị Thanh Hà cô cô che giấu gắt gao, bưng bít không để rò rỉ chút tiếng gió.”
Nói đến nước này, kẻ chậm tiêu như Thu Quế rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường, nàng ấy cảnh giác đóng kín cửa phòng, nhỏ giọng dò hỏi Tô Lê: “Nương tử, hành động này của Đại công tử rốt cuộc là có ý gì?”
Hàng chân mày thanh tú của Tô Lê nhíu chặt.
Nàng cẩn thận hồi tưởng lại mọi chuyện một phen.
Tuệ Vinh ghi chép cẩn thận ngày nàng tới kỳ quý thủy vào sổ.
Mùa đông sắp trôi qua mất rồi, thế mà vẫn còn lấy số đo để may y phục mùa đông; điều này đồng nghĩa với việc tú nương phải ngày đêm tăng ca gấp rút cắt may, đặng để Tô Lê có đồ mặc ngay lập tức.
Lại còn những lời Tuệ Vinh thao thao bất tuyệt về sở thích của tôn trưởng Thôi gia, chuộng hương trúc, hương mai, và cả hương phong lan, thậm chí là canh giờ thức giấc ban mai cùng nghỉ ngơi… Từng li từng tí chuyện ấy, người được nhắc đến chẳng phải chính là Thôi Giác hay sao?
Còn ai có bản lĩnh sai khiến được vị ma ma hồi môn của mẫu thân Thôi Giác nữa?! Chỉ có thể là Thôi Giác mà thôi!
Tô Lê thình lình cảm thấy sởn gai ốc, vị Đại công tử này rốt cuộc đang muốn giở trò gì đây?
Cứ thế, Tô Lê sống trong cảnh thấp thỏm bất an suốt mấy ngày liền.
Rốt cuộc đến một ngày, Thôi lão phái tâm phúc tới, báo cho Tô Lê biết rằng Thôi Giác đã ân chuẩn chuyện một nam nhân gánh vác hương hỏa cho cả hai phòng. Hiện chỉ chờ Tô Lê đi đến Sơ Nguyệt Các để tiến hành việc nối dõi tông truyền.
Chỉ là dạo trước Tô Lê chưa từng để lộ thân phận thật sự, nên không rõ việc nàng tùy tiện chạm mặt Thôi Giác có chọc cho vị trưởng tôn này nổi cơn thịnh nộ hay không.
Thế nhưng cẩn thận ngẫm lại, Thôi lão lại cảm thấy đích tôn nhà mình đối đãi với vị tiểu nương tử này xem chừng cũng coi như khiêm nhường lễ độ, hơn nữa Tô Lê và Thôi Giác lại từng có một hồi tình duyên sương sớm. Xưa nay lang quân vẫn luôn mang lòng thương hoa tiếc ngọc, nghĩ đến Thôi Giác ắt sẽ không quá mức trách tội, có khi còn thấu hiểu cho nỗi khổ tâm giấu giếm danh tính của Tô Lê.
Đã là vậy, Thôi lão dứt khoát giao toàn quyền cho Tuệ Vinh đứng ra lo liệu chuyện nối dõi này.
Mỗi tháng hành phòng ba lần, đều được xếp đặt vào những ngày giữa tháng – thời điểm dễ thụ thai nhất. Tự khắc sẽ có Tuệ Vinh cô cô đích thân đến dẫn Tô Lê vào sương phòng dành cho khách ở Sơ Nguyệt Các để hành sự.
Ngoài mặt Tô Lê tỏ vẻ đa tạ sự sắp xếp của Thôi lão, nhưng trong lòng lại không ngừng cười khổ, chỉ thấy cuống họng đắng nghét như ngậm phải hoàng liên, khổ sở chẳng thốt nên lời.
Thôi lão làm sao thấu tỏ được tính khí thật sự của Thôi Giác, bởi ông đâu có từng bị tên tôn tử kia bóp cổ đòi mạng bao giờ!
Tô Lê thầm nghĩ, trước đây nàng đã dăm ba lần ra sức câu dẫn Thôi Giác, khiến hắn sinh lòng chán ghét; hiện giờ mà để Thôi Giác biết được thân phận thực sự của nàng lại chính là em dâu của hắn, nàng nhất định sẽ bị hắn bóp chết không có chỗ chôn!
Thôi Giác xưa nay vốn chẳng phải là loại người có lòng thương hoa tiếc ngọc cơ mà!
Nhưng khổ nỗi, Tuệ Vinh cô cô đã đợi sẵn ở ngoài từ lâu, đêm nay lại vừa vặn là ngày rằm mười lăm.
Đầu Tô Lê chợt choáng váng, thình lình cảm thấy mọi chuyện bất ổn vô cùng. Nàng chẳng biết đêm nay phải ứng phó ra sao…
Chẳng nhẽ, chẳng nhẽ lại thực sự mò đến Sơ Nguyệt Các nộp mạng hay sao…
Thế nhưng Tô Lê biết rõ, nàng vốn dĩ chẳng còn đường lui.
Kể từ lúc bị Tô gia bắt nhốt vào trạch viện, lại lấy mạng sống của tổ mẫu ra để uy hiếp; nàng đã sớm không còn đường lui nữa rồi.
Con đường làm quan của con cháu Tô gia xưa nay đều được hanh thông rạng rỡ, toàn bộ là nhờ sự nâng đỡ của Thôi gia trên chốn quan trường. Kể cả vị đích mẫu Chu thị kia, ngày thường ra ngoài giao tế, chỉ dựa vào cái danh thông gia với nhị phòng Thôi gia thôi, các bậc vọng tộc môn đình khắp nơi cũng đều phải kính nể bà ta thêm vài phần… Đủ mọi vinh hoa, đủ mọi lợi lộc, hết thảy đều là bổng lộc rớt xuống từ kẽ tay của Thôi gia chi thứ chốn Lan Hà.
Mới chỉ thông hôn với nhị phòng mà đã vơ vét được ngần ấy lợi lộc; nếu nay leo lên được cái cây đại thụ trâm anh thế phiệt là đại phòng thì sao? Chẳng phải là một bước lên mây luôn ư?
Hiện tại, cơ hội ép Tô Lê bám víu vào đại phòng Thôi thị ở Đông Ngô đang bày ra rành rành trước mắt, thử hỏi bọn họ làm sao cam tâm từ bỏ… Dẫu cho Tô Lê có phải chết, bọn họ cũng chẳng hề sợ hãi hay hối hận lấy nửa phần!
Tô Lê hít sâu một hơi. Nàng tuyệt đối không thể bỏ cuộc mà chạy trốn giữa chừng được. Khoan hãy bàn đến chuyện liệu nàng có đủ sức thoát khỏi vòng vây canh gác nghiêm ngặt của tư binh trong đại trạch Thôi gia hay không; dẫu cho nàng có cao chạy xa bay ngay giữa thanh thiên bạch nhật, thì cũng chẳng cách nào cứu được tổ mẫu ra ngoài… Tô Lê thừa sức tưởng tượng ra, để ép nàng quay về, Chu thị sẽ không từ mọi thủ đoạn tàn độc nào; bọn họ nhất định sẽ nhẫn tâm ra tay với tổ mẫu, bất luận là chặt tay chặt chân, hay là cắt đứt nguồn nước, bỏ đói bỏ khát, chỉ cần có thể lừa được Tô Lê quay về, chỉ cần giữ lại cho lão nhân gia một hơi tàn là đủ.
Tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.
Tô Lê lâm vào cảnh vô kế khả thi. Nàng ngẫm nghĩ một phen, cuối cùng vẫn quyết định làm theo lời dặn dò của Tuệ Vinh cô cô. Nàng trở về phòng dốc lòng điểm trang lại dung mạo, mỏi mòn trông mong đêm nay Thôi Giác có thể dễ nói chuyện một chút, cho phép nàng hầu hạ bên cạnh, để hai người bình yên vô sự cùng nhau trải qua một đêm.
Chỉ mong Thôi Giác nguôi ngoai cơn giận, đừng có nóng nảy rút kiếm đoạt mạng nàng; chỉ mong hắn tha cho nàng một con đường sống, chỉ mong hắn ban phát thêm chút thời gian để nàng tìm đường tẩu thoát…
Tô Lê trở về phòng. Nàng gượng gạo nhếch mép nở một nụ cười nhợt nhạt. Dưới sự dìu đỡ của Thu Quế, nàng bước vào bồn tắm đã chuẩn bị sẵn nước ấm pha sương mai rải đầy cánh hoa.
Sau khi tắm gội xong xuôi, Tô Lê thay bộ y phục do Tuệ Vinh cô cô mang tới.
Đó là một lớp lụa mỏng manh nhẹ tựa cánh ve, lấy sắc xanh ngọc bích làm màu nền, vương vấn chút hương trúc thanh nhã.
Đích thị là màu sắc và mùi hương mà Thôi Giác ưa thích.
Tô Lê không hề kháng cự, để mặc cho đám tỳ nữ hầu hạ thay y phục, chải lại búi tóc.
Sau cùng, Tô Lê khoác thêm một chiếc áo choàng lông thú dày dặn chắn gió, dứt khoát bước ra giữa trời gió tuyết mịt mù, hướng thẳng đến Sơ Nguyệt Các.
Lần này, Tô Lê không bước vào Sơ Nguyệt Các bằng cổng chính, mà phải theo gót Tuệ Vinh cô cô đi vòng một vòng lớn, rồi đi vào từ cánh cửa ngách bên hông viện.
Nàng được dẫn vào một căn phòng dành cho khách có bày biện vô cùng mộc mạc.
Căn phòng thoạt nhìn như vừa mới được dọn dẹp xong, trên nền vẫn còn lưu lại vài vệt nước chưa kịp khô.
Trong phòng chẳng có lấy một món vật dụng nào của nữ nhi; chỉ vỏn vẹn một chiếc giường buông rèm xanh, một chiếc bàn gỗ sưa cánh gà, hai chiếc ghế lót nệm gấm, một bức bình phong thêu họa tiết thạch lựu, cùng một chiếc bồn tắm bằng gỗ sưa chạm khắc hoa cúc, bên trong chứa đầy nước ấm được đặt khuất sau bức bình phong.
Trên mặt bàn còn bày sẵn vài ba bình lọ thuốc mỡ, một chậu nước sôi bốc khói nghi ngút, bên mép chậu đồng có vắt ngang một chiếc khăn tay màu trắng tinh tươm.
Toàn bộ mọi vật dụng ở đây, đều mang kiểu dáng đơn giản đến mức không thể nào đơn giản hơn được nữa.
Nếu không phải Tô Lê từng đặt chân đến nơi ở của Thôi Giác, biết rõ phong cách bày biện sinh hoạt của hắn vốn dĩ rất nhã nhặn và tối giản; nàng suýt chút nữa đã lầm tưởng rằng cách bài trí sơ sài này chính là ngón đòn phủ đầu đầu tiên mà Thôi Giác cố tình dành cho mình.
Trong phòng có hệ thống sưởi ngầm dưới nền nhà, dẫu bên ngoài gió tuyết ngợp trời, nơi này vẫn ấm áp tựa tiết xuân sang.
Tô Lê trên đường đi vốn dĩ luôn nơm nớp lo sợ, mồ hôi đã sớm vã ra như tắm. Nàng cởi bỏ chiếc áo choàng đang khoác trên người, treo tạm lên bức bình phong bên cạnh.
Tô Lê cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, còn chưa đợi nàng kịp nhấp một ngụm trà bày trên bàn, cửa phòng đã thình lình bị ai đó đẩy ra.
Cánh cửa gỗ chạm trổ mở toang, những bông tuyết trắng xóa tựa hạt muối bay cuộn vào trong, mang theo mùi hương thảo mộc thanh lãnh, có chút đắng chát.
Đúng là hương phong lan quen thuộc trên người Thôi Giác.
Tô Lê bất giác co rúm hai vai, hồn vía tựa hồ bay lên tận chín tầng mây.
Tô Lê ngước đôi mắt hạnh trong veo ướt át lên, lấy hết can đảm nhìn về phía thân ảnh cao lớn đang sừng sững ngoài cửa.
Nam nhân nếu đã chịu đến phó ước, đồng nghĩa với việc hắn chấp thuận chuyện hành phòng cùng Tô Lê.
Ngặt nỗi hắn lại ăn vận chỉnh tề đoan chính. Khoan hãy bàn đến chiếc áo khoác lông cáo trên người đối phương đang vương đầy gió tuyết; ngay cả giữa những ngón tay thon dài kia, vậy mà vẫn đang nắm chặt một thanh trường kiếm lạnh toát.
Nam nhân mang phong thái cứng cỏi tựa tùng trúc, đứng sừng sững ngoài cửa. Đôi mắt phượng hẹp dài tỏa ra uy áp bức người, lạnh lẽo như một tảng băng trôi; hoàn toàn chẳng có lấy nửa phần tình ý ái muội, chứ đừng nói chi đến chuyện tâm viên ý mã.
Sắc mặt hắn trầm mặc nghiêm nghị, rõ ràng là đang nổi trận lôi đình!
Tô Lê chứng kiến cảnh này, những đốt ngón tay đang bám chặt vào mép cửa liền từ từ lún sâu. Đầu ngón tay tì mạnh lên tấm ván gỗ cứng nhắc, tê rần đến mức cơ hồ chẳng còn chút cảm giác nào.
Thôi Giác không nhúc nhích, Tô Lê cũng tuyệt nhiên chẳng dám ho he nửa lời.
Nam nhân bước thêm một bước, sải chân qua bậc cửa.
Tô Lê hoảng hốt lùi bước liên tục, cuối cùng thình lình ngã phịch xuống mép giường.
Choang một tiếng.
Chén trà trong tay rơi tuột xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh vụn.
Đầu óc Tô Lê ong ong trống rỗng. Không biết thế nào, nàng lại nhớ đến những lời bà mối hay nói vào lúc “tân nhân dâng trà, vô ý làm vỡ chén”, rằng sẽ nói một câu cát tường toái toái bình an (tiếng Trung đồng âm với tuế tuế bình an).
Nàng chẳng biết cái mạng nhỏ này của mình liệu có được bình an hay không. Nhưng nhìn cái bộ dạng không dễ chọc vào này của Thôi Giác, e rằng khả năng nàng bị hắn nghiền nát thành tro bụi còn cao hơn nhiều.
“Đại công tử……” Mặt Tô Lê không còn chút máu, nàng nở một nụ cười thảm thương nhìn hắn, cố tình muốn khơi dậy chút lòng trắc ẩn xót thương nhỏ nhoi trong người này.
Thôi Giác lạnh lùng liếc nàng một cái, chẳng buồn hé răng.
Tiểu nương tử vừa nhấp vội ngụm trà, đôi môi anh đào căng mọng thấm đẫm vệt nước trở nên ướt át kiều diễm. Nàng khoác trên mình lớp áo xanh mỏng tang thêu họa tiết uyên ương quấn quýt. Vạt áo hơi hé mở, để lộ nửa bầu ngực căng tròn trắng muốt như tuyết. Vòng eo thon thả tinh tế chừng một vòng tay ôm trọn, nay bị dải lụa kết đầy minh châu siết chặt lại, càng tôn lên đường nét lả lướt mỹ miều…
Lớp lụa là Tô Lê đang mặc mỏng nhẹ trong suốt, ống tay áo rộng rãi buông rủ. Chỉ một cái giơ tay nhấc chân cũng đủ phô bày cổ tay trắng ngần nõn nà; khắp nơi đều lấp lánh ánh châu ngọc, chút lụa là mỏng manh kia căn bản chẳng mảy may che đậy được thân thể kiều mị.
Để chuẩn bị cho màn hầu hạ mượn giống này, nàng quả thực đã dốc sức chu toàn vạn phần.
Thôi Giác sải cặp chân dài, chậm rãi bước vào trong phòng. Nam nhân khẽ hất nhẹ ống tay áo, vận dụng chưởng phong đẩy cánh cửa đóng lại kín mít.
Thôi Giác không hề ngồi xuống, vẫn duy trì khoảng cách không xa không gần với Tô Lê, lẳng lặng đưa mắt săm soi nàng.
Tim Tô Lê đập loạn nhịp, dồn dập như tiếng trống trận trận.
Nàng giờ đây hệt như một con thỏ con bị sói hoang hung tợn cắn chặt lấy gáy. Trong đáy mắt chỉ còn đọng lại sự sợ hãi tột cùng cùng cỗ bất an vô tận; nàng đang nín thở chờ đợi Thôi Giác phán quyết ngày tử hình của chính mình…
Thôi Giác lạnh lùng nhếch môi. Thanh trường kiếm trong tay hắn lóe lên ánh bạc sắc lạnh. Hắn cất tiếng, mang theo hàm ý sâu xa khôn lường:
“Tô thị, ngươi mỏi mòn ngóng trông ngày này, chắc hẳn đã phải chờ đợi từ rất lâu rồi phải không?”
Tô Lê á khẩu, chẳng thể thốt nên lời.
Nàng bỗng dưng cảm thấy có chút hối hận vì đã dấn bước vào nơi này…
Hành động này của Thôi Giác, rõ ràng không phải đến để ban cho nàng một đứa con nối dõi, mà giống như cố tình đến để tự tay đoạt mạng nàng hơn.