Chương 23
Trái tim Tô Lê giật thót lên rồi chìm nghỉm.
Nhìn Thôi Giác đang từng bước ép sát, trong chốc lát nàng hoa dung thất sắc, sợ đến mức mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Thôi Giác vẫn lẳng lặng nhìn người trước mặt. Đôi mắt phượng thanh lãnh, sắc bén lạnh lẽo như lưỡi dao băng, đâm thẳng vào tim Tô Lê, hệt như đang lăng trì từng tấc da thịt ấm áp, lột trần tất thảy dòng máu đang sục sôi trong nàng.
Tô Lê như rơi vào hầm băng, cả người lạnh toát.
Nàng chẳng biết nên phản ứng ra sao mới phải.
Nếu Thôi Giác là một ác quỷ ăn tươi nuốt sống, thì sự khiếp sợ của nàng lúc này chỉ càng kích thích thêm dã tâm và hứng thú vung đao đoạt mạng của người này. Nàng tuyệt đối không thể để Thôi Giác được như ý nguyện.
Mũi kiếm trong tay nam nhân cắm phập xuống nền gạch, cứ thế kéo lê trên mặt đất tạo thành những tia lửa tóe lên. Âm thanh kim loại cọ xát vào nền đá bén nhọn đến chói tai, từng tiếng từng tiếng vang vọng bên tai Tô Lê, chấn động đến mức đinh tai nhức óc.
“Tô thị, ngươi năm lần bảy lượt lừa gạt ta, trong lòng cảm thấy vô cùng thống khoái phải không?” Giọng nói của Thôi Giác mang theo ý cười nhàn nhạt, nhưng đôi mắt lại ngập tràn sự âm u tàn độc, sát tâm của hắn không hề suy giảm!
Tô Lê run như cầy sấy, nàng biết nếu cứ tiếp tục thế này, mình chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Thôi Giác không sợ mang danh giết nàng. Nếu nàng thực sự bỏ mạng trong trạch viện này, Thôi lão vì muốn bảo vệ mỹ danh “ôn nhuận như ngọc” của đích trưởng tôn, tự khắc sẽ ra tay che đậy giúp hắn.
Đối với người Thôi gia mà nói, Tô Lê mới chính là kẻ ngoại đạo! Nàng chỉ như một con kiến hèn mọn, một món đồ chơi mặc cho Thôi Giác tùy ý đùa bỡn.
Nàng làm gì còn đường sống nào nữa.
“Đại công tử, ngài hiểu lầm rồi.” Tô Lê luống cuống không biết phải giải thích ra sao, thế nhưng ngay giây tiếp theo, thanh bảo kiếm chém sắt như chém bùn kia đã kề sát lên cổ nàng.
“Ngươi tưởng ta gọi ngươi đến đây là để nghe ngươi giải thích sao?”
Đôi mắt phượng của Thôi Giác thâm trầm, lạnh lẽo vô tình. Hắn tuyệt nhiên không chút nương tay, mũi kiếm áp sát vào da thịt Tô Lê, cứa ra một vệt máu đỏ tươi.
Thần kinh Tô Lê căng như dây đàn, nàng rốt cuộc cũng hiểu rõ mục đích của Thôi Giác. Hắn chẳng qua là cố ý ban cho nàng một giấc mộng đẹp tưởng chừng tâm nguyện đắc thành, rồi sau đó mới ra tay tước đoạt mạng sống của nàng.
Bờ vai và lưng Tô Lê cứng đờ như đá, nàng căn bản chẳng còn cảm nhận được đau đớn. Mãi cho đến khi tiếng những giọt máu nhỏ xuống tí tách đánh thức, nàng mới bàng hoàng nhận ra, vết thương trên cổ đã máu chảy đầm đìa.
Tô Lê hiện giờ chỉ cách cái chết đúng một bước chân.
“Tô Ấu Lệ, ngươi lừa ta. Ngươi năm lần bảy lượt lợi dụng lòng tốt của ta để lừa gạt ta, mạo phạm ta, đường đột tiếp cận ta, mang gia chủ Thôi gia ra làm trò đùa. Trong lòng ngươi hiện tại có phải rất đắc ý lắm không?”
Sự tàn bạo nơi đáy mắt Thôi Giác ngày một nặng nề, khóe miệng hắn ngậm một nụ cười lạnh nhạt.
Hắn thừa biết Tô Lê giờ phút này chỉ là cá nằm trên thớt, hắn có thể dễ dàng bẻ gãy đôi cánh của nàng, khiến nàng kêu trời không thấu kêu đất chẳng hay; thế nên hắn cũng không việc gì phải vội vàng bức tử nàng ngay lập tức.
Hai mắt Tô Lê trợn trừng, hốc mắt nóng hổi, đẫm lệ tuôn rơi. Thế mà bàn tay dính đầy máu tươi của nam nhân kia lại cứ thế vuốt ve gò má nàng. Động tác lúc nhẹ lúc mạnh, chất chứa một ngọn lửa giận hừng hực đến nóng bỏng.
“Ngươi đối với Thôi Minh quả nhiên là tình thâm nghĩa trọng, biết hắn ta dưới gối không con, thế mà lại có thể làm đến cái mức độ này… Không tiếc hầu hạ dưới thân kẻ khác, không tiếc nhẫn nhục chịu đựng, cũng phải thay Thôi Minh trù tính, mưu cầu một đứa con nối dõi cho hắn ta được viên mãn.”
Tô Lê đón nhận ánh mắt phượng âm u tàn độc kia của Thôi Giác. Bởi vì nỗi sợ hãi tột độ dâng trào trong lòng, khóe mắt nàng đã sớm đẫm lệ, vừa chớp mắt một cái, một giọt nước mắt nặng nề liền lăn dài.
“Đại công tử, ta đau…” Nàng cất giọng kiều mị nức nở. Tự biết chút lợi thế trong tay mình quá đỗi mỏng manh, nàng chỉ đành làm như thế, hòng đánh thức một tia thương hại ngắn ngủi nơi Thôi Giác.
Tâm tư Tô Lê xoay chuyển kịch liệt, cẩn thận suy xét từng lời Thôi Giác vừa thốt ra.
Thôi Giác gọi nàng là Tô Ấu Lệ, Tô Lê thình lình thở phào nhẹ nhõm… Điều này chứng tỏ Thôi Giác ắt hẳn vẫn chưa điều tra ra được thân phận thật sự của nàng, hắn chỉ mới biết nàng là góa phụ của nhị phòng, là thê tử của Thôi Minh mà thôi.
Chỉ riêng việc biết Tô Lê là em dâu của mình, hắn đã có thể tức giận đến nhường này; Tô Lê căn bản không dám tưởng tượng nổi, vạn nhất để Thôi Giác biết được Tô gia to gan lớn mật dám “treo đầu dê bán thịt chó”, dùng một đứa nha đầu hoang dã chốn thôn quê như nàng để lừa gạt Thôi lão, thậm chí mang toàn bộ chi thứ Thôi thị ở Lan Hà ra làm trò tiêu khiển; thì rốt cuộc nàng sẽ phải nhận lấy cái kết cục thê thảm đến nhường nào.
Đến lúc đó, không chỉ riêng bản thân nàng, mà có lẽ đến cả tổ mẫu cũng sẽ bị Thôi Giác đem ra thiên đao vạn quả, ngũ mã phanh thây!
Tô Lê không dám đánh cược vào chút lương tâm của kẻ điên này; sự lừa dối hết lần này tới lần khác của nàng đã sớm mài mòn hoàn toàn sự kiên nhẫn của Thôi Giác rồi.
Phải làm sao bây giờ? Nàng phải làm thế nào mới có thể sống sót đây?
Tô Lê không lên tiếng, thanh kiếm kia lại càng kề sát hơn, ấn sâu vào miệng vết thương đã rách da rỉ máu. Lưỡi kiếm mỏng manh tì lên mạch máu đang giật liên hồi trên cổ Tô Lê, xúc cảm lạnh lẽo buốt giá, khiến càng nhiều máu tươi ấm nóng tuôn trào ra ngoài…
Tô Lê thừa biết nơi xương cổ con người có mạch máu trọng yếu; lỡ như vô ý bị bảo kiếm cắt đứt, e rằng có là thần tiên giáng thế cũng chẳng cứu nổi.
Nàng không thể chết ở chỗ này, tuyệt đối không thể chết dưới lưỡi kiếm của Thôi Giác.
Nàng muốn trốn thoát, muốn thoát khỏi chốn tường cao viện sâu này, trở về nơi nàng đã cất tiếng khóc chào đời.
Nàng muốn tránh xa đám thế gia này, tránh xa Thôi Giác thật xa…
Tô Lê cắn chặt môi dưới, ép bản thân phải ngước nhìn gã nam nhân hung thần ác sát hệt như lệ quỷ trước mặt.
“Là… là ta vẫn luôn lừa gạt đại công tử, nhưng ta cũng chỉ là vô kế khả thi. Nếu không giở chút thủ đoạn, ta làm sao có thể cùng ngài hành sự đôn luân (làm chuyện chăn gối của vợ chồng)? Phu quân lúc sinh thời từng nói, đại đường huynh là người coi trọng luân thường hiếu đễ nhất, là một bậc chính nhân quân tử danh xứng với thực. Chàng vẫn luôn vô cùng kính ngưỡng đại công tử, nên mới báo mộng cho ta, bảo ta hướng ngài xin một ân điển…”
Tô Lê mở to mắt nói dối không chớp mắt. Nàng đang cố tình lấy lòng Thôi Giác, một lòng cầu sinh; người như nam nhân kia làm sao lại không nghe hiểu cơ chứ.
Không rõ Thôi Giác đang cảm tưởng gì, thế mà lại ném phăng thanh kiếm xuống.
Nhìn thanh trường kiếm bị vứt chỏng chơ trong góc tường, Tô Lê như trút được gánh nặng, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay nam nhân lại bất ngờ trượt từ lớp da thịt mềm mại phía sau tai nàng đi xuống, vuốt dọc theo chiếc cổ yếu ớt, gắt gao bóp chặt lấy mệnh môn của Tô Lê.
Hơi thở của Tô Lê dẫu nặng hay nhẹ, tất thảy đều bị Thôi Giác nắm gọn trong lòng bàn tay.
Nàng cảm thấy bản thân mình hiện tại tựa như một con chim sẻ đã mất tổ, một con chó con bơ vơ không chốn đi về; sinh tử hoàn toàn bị Thôi Giác thao túng. Mặc cho hắn thao túng, tùy ý hắn định đoạt xử trí, nàng ngay cả một tiếng kháng cự cũng chẳng thể thốt ra lời.
Thôi Giác mặc cho nàng quỳ rạp trên sập giường. Nam nhân hơi khom tấm lưng rộng, mái tóc dài đen như mực rủ xuống, từng lọn tóc vương mùi hương phong lan nồng đậm phất nhẹ qua gò má Tô Lê.
Tô Lê nhìn bóng dáng nguy nga tựa thái sơn kia. Nàng bị ép nằm ngửa trên giường, mặc cho Thôi Giác hệt như một thứ gông cùm trong lao ngục, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng.
Những ngón tay lạnh buốt của nam nhân vẫn đang bóp gáy nàng. Chỉ cần khớp xương cứng cáp kia hơi dùng sức, từng giọt máu lại rỉ ra, cơn đau đớn một lần nữa ập tới.
Tô Lê nhìn gương mặt mỹ nhân đang kề sát, bỗng chốc nhận ra, mỹ mạo của Thôi Giác có sức chấn động mạnh mẽ đến nhường nào.
Người phàm sao có thể mang dung nhan thế này cơ chứ? Hắn sinh ra đã mang vẻ đẹp yêu nghiệt đến thế, có điểm nào giống với trích tiên giáng trần lánh đời thoát tục đâu; hắn rõ ràng là một diễm quỷ vừa bò lên từ chốn luyện ngục ngùn ngụt hỏa diệm!
Tô Lê không hiểu bản thân mình lại làm sai chuyện gì, nàng chỉ có thể nín thở, dốc hết sức hạ thấp sự tồn tại của chính mình.
Dáng vẻ nơm nớp lo sợ, cẩn trọng từng li từng tí của tiểu nương tử ngược lại khiến Thôi Giác bật cười.
Rốt cuộc hắn cũng thấu suốt, cái cảm giác gượng gạo, bất an thường ngày toát ra từ người Tô Lê là bắt nguồn từ đâu.
Thôi Giác chằm chằm nhìn nàng, ngữ khí sắc bén mang theo phần chắc nịch: “Ngươi rõ ràng rất sợ ta, nhưng lại cứ muốn tiếp cận ta.”
Tô Lê cố cắn chặt hai hàm răng đang run bần bật.
Nàng quả thực rất sợ đám quý tộc thế gia này. Bởi lẽ thân phận thật sự của nàng bất quá cũng chỉ là một thứ dân bần hàn, là một món đồ mọn hèn không lọt nổi vào mắt Thôi Giác, là kẻ ti tiện dẫu có bị hắn đoạt mạng cũng chẳng dấy lên nửa điểm áy náy trong lòng.
Nàng làm sao dám đem mạng mình ra đánh cược với bậc thiên chi kiêu tử như Thôi Giác cho được.
Mạng của nàng vốn mỏng manh như cỏ rác cơ mà.
Thế nhưng Tô Lê tuyệt đối không dám thừa nhận. Nàng cố đè nén nỗi sợ hãi bản năng sinh ra đã có của con mồi khi phải đối diện với thợ săn.
Nàng đáp lời: “Ta làm sao lại sợ hãi đại công tử cho được. Ta chỉ là nhớ lúc sinh thời phu quân thường hay nói, chàng cùng đại công tử từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, nay lại chia cách ở hai nơi, trong lòng chàng luôn nhung nhớ không thôi. Ngay cả lúc lâm chung, chàng vẫn còn lẩm nhẩm nhắc mãi tục danh của ngài, nuối tiếc vì trước khi nhắm mắt chẳng thể gặp ngài lấy một lần…”
Tô Lê chỉ còn cách đánh cược Thôi Giác là kẻ trọng tình nghĩa xưa, hắn sẽ nể mặt Thôi Minh mà giơ cao đánh khẽ với nàng.
Quả nhiên, lực đạo trên cổ Tô Lê dần dần buông lơi.
Thế nhưng vòng nguy hiểm vẫn chưa thực sự được giải trừ, bởi bàn tay Thôi Giác vẫn đang đặt ngay bên gáy nàng.
Ngay sau đó, tiếng gõ quen thuộc lại vang lên.
Thôi Giác theo thói quen khẽ gõ nhẹ đầu ngón tay, dường như đang âm thầm cân nhắc xem những lời nàng vừa thốt ra là thật hay giả.
Hõm eo Tô Lê căng cứng.
Nàng bị Thôi Giác kìm kẹp giữa hai đầu gối, cứng đờ thẳng tắp như một cái xác không hồn.
Tô Lê ngửi thấy mùi hương phong lan thanh u thoang thoảng từ y phục của đối phương, không dám nói nhiều, sợ khơi gợi lại chuyện gì đó trong hắn.
Cho đến khi động tác tay của Thôi Giác khựng lại, thong thả ung dung hỏi: “Phu quân của ngươi còn nói gì nữa?”
Trong lòng Tô Lê khẽ động, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Phương pháp của nàng đã có hiệu quả, Thôi Giác quả nhiên là kẻ trọng tình…
Thực ra Tô Lê và Thôi Minh chung đụng không nhiều, trước khi thành hôn dẫu có liên tục đến cửa Thôi gia thì cũng toàn bị mẹ chồng gọi đi dạy bảo quy củ.
Tô Lê hoàn toàn không biết việc tư của Thôi Minh, nhưng nàng biết rõ các vị lang quân công tử chốn nhà cao cửa rộng thường sinh hoạt ra sao, nàng dư sức bịa chuyện một phen.
Tô Lê vắt óc suy nghĩ, đáp: “A Minh lúc sinh thời thường nói, đại công tử bác học uyên thâm, đa tài đa nghệ, kiến thức rộng rãi. Mỗi lần chàng lật xem kinh, sử, tử, tập, hễ gặp chỗ nào không hiểu đều sẽ tìm đại công tử để xin chỉ điểm. Đại công tử đối đãi với chàng vô cùng thân thiện hiền hòa, mỗi lần đến lĩnh giáo đều mang lại cho chàng cảm giác như được tắm mình trong gió xuân. Đại công tử lại còn rất quan tâm đến thân thể của A Minh, thường xuyên sai người đưa dược liệu, y phục chống rét và thức ăn đến cho chàng…”
Tô Lê cố ý nói lời chung chung. Thuở nhỏ Thôi Minh quả thực đã từng ở lại Kiến Nghiệp vài năm; hai huynh đệ sống chung dưới một mái nhà, hỏi han chút chuyện văn chương nếu có chỗ không hiểu, hay nhận chút đồ ban thưởng của bề trên, thực sự là chuyện thường tình, tuyệt đối không thể nào có sơ hở được.
Chỉ mong lần này có thể giữ được mạng sống, mong sao Thôi Giác sẽ không phát hiện ra manh mối gì…
Ngờ đâu ngay giây tiếp theo, bàn tay đang bóp cổ nàng của Thôi Giác đột ngột siết mạnh. Tô Lê thình lình ngửa ngoặt đầu ra sau, trong mắt đong đầy nỗi kinh hoàng. Nàng theo bản năng giơ tay ra sức bẻ ngoặt kẽ tay của Thôi Giác, chống cự kịch liệt; thế nhưng rất nhanh sau đó nàng lại tự bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay mình, ép buộc bản thân phải bình tĩnh trở lại.
Nếu nàng đã cất lời khen Thôi Giác là bậc quân tử ôn nhuận, vậy thì nàng không được phép sợ hãi hắn… Nếu không, hết thảy sẽ bại lộ!
Thôi Giác thích thú thưởng thức dáng vẻ vùng vẫy chống cự trong vô vọng của nàng, nam nhân cất giọng lạnh lẽo: “Sai rồi.”
Tô Lê không hiểu, mặt nàng nghẹn đến mức đỏ bừng, cắn răng giải thích: “Chẳng lẽ là những đồ vật đại công tử đưa cho A Minh có gì sai sao? Thực ra thời gian đã trôi qua quá lâu, ta cũng không nhớ được rõ ràng cho lắm.”
Thôi Giác bỗng dưng bật cười một tiếng. Thanh âm cực kỳ lạnh lẽo, nụ cười tuyệt nhiên không chạm đến đáy mắt.
“Tô Lê, ngươi vẫn còn đang lừa gạt ta.” Giọng điệu Thôi Giác trầm mặc nghiêm nghị, lời nói thốt ra vô cùng quyết đoán và mang tính khẳng định chắc nịch.
Hóa ra ngọn lửa giận mà hắn nhẫn nhịn bấy lâu nay chưa từng tắt đi, mà chỉ là đang ngủ đông nơi lồng ngực, thiêu đốt đến mức lục phủ ngũ tạng của hắn cuộn trào nhức nhối đến tận cùng.
Hắn vừa muốn bẻ gãy cổ Tô Lê, lại vừa muốn chống mắt lên xem cái dáng vẻ đáng thương thoi thóp kéo dài hơi tàn của nàng.
Tô Lê trợn mắt há hốc mồm, lẩm bẩm tự nhủ: “Sai ở chỗ nào cơ chứ… Ta đâu có lừa ngài…”
Thôi Giác làm sao biết được nàng đang lừa hắn?
Tô Lê không dám thừa nhận lời này, nhưng vẻ mặt kinh ngạc tột độ của nàng lại chẳng thể gạt được ai.
Thôi Giác nhìn thấu được vài phần manh mối; bị đè nén dưới cơn phẫn hận, trong lòng hắn không hiểu sao lại nảy sinh chút khoái trá.
Hắn buông lỏng tay ra một chút, ban cho Tô Lê cơ hội để thở dốc.
Thôi Giác tốt bụng ra tay chỉ điểm cho nàng: “Ta và nhị thúc cũng coi như quen biết, thế nhưng ngay cả tổ phụ cũng không hề hay biết rằng, quan hệ giữa ta và nhị đường đệ vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì cho cam…”
Thôi Giác ngay từ khi vừa lọt lòng đã là đích trưởng tôn mang thân thể vô cùng khỏe mạnh.
Nghe đồn ngày hắn chào đời, ráng chiều đỏ rực kéo dài vạn dặm, hàng trăm loài chim bay đến đậu kín mái nhà; ngay cả ông trời cũng ngầm chúc mừng sự giáng sinh của hắn.
Trong khi đó, ngày Thôi Minh ra đời lại rơi vào một ngày mưa dầm dề rả rích. Đứa trẻ sinh ra đã gầy gò ốm yếu, tiếng khóc còn nhỏ hơn cả tiếng mèo kêu, từ nhỏ đã mắc chứng thiếu hụt bẩm sinh.
Thôi Minh chẳng những có vóc dáng nhỏ bé gầy gò, tóc vàng như rơm, mà ngay cả việc vỡ lòng biết chữ cũng chậm hơn Thôi Giác rất nhiều; mãi đến năm sáu tuổi mới bắt đầu học tập thơ phú.
Bởi vậy, hắn ta tuyệt đối không có khả năng đi thỉnh giáo Thôi Giác về những vấn đề văn chương.
Từ nhỏ Thôi Giác đã coi sự hưng suy của gia tộc là trách nhiệm của bản thân, đối đãi với vị đường đệ này cũng coi như là hiền hòa thân thiện.
Nhưng có một ngày, khi hắn đến viện của Thôi Minh làm khách, vậy mà lại tìm thấy trong phòng Thôi Minh một con rối bện bằng rơm rạ cắm đầy ngân châm.
Nhìn mảnh giấy viết hai chữ “Thôi Giác” được dán trên thân con rối, lúc bấy giờ Thôi Giác mới biết được, vị nhị đường đệ này lại lén lút luyện tà thuật vu cổ, muốn mượn thọ mệnh của hắn!
Trong khoảnh khắc đó, Thôi Giác chẳng biết nên khóc hay nên cười, nhưng hắn cũng đã tường tận một điều: Thôi Minh hoàn toàn không hề ưa thích vị huynh trưởng này.
Thôi Minh căm hận Thôi Giác, hận đến tận xương tủy.
Mỗi khi nhìn thấy phong thái thanh khiết đoan chính của Thôi Giác, Thôi Minh lại tự cảm thấy hổ thẹn với bản thân.
Thôi Minh không muốn bị người đời mang ra so sánh với vị huynh trưởng thiên phú dị bẩm này.
Thôi Giác dường như vĩnh viễn là vầng minh nguyệt treo cao giữa thinh không.
Còn hắn ta, hắn ta chỉ có thể làm một vũng bùn lầy đọng lại dưới mặt đất, mỏi cổ ngước nhìn vầng trăng sáng ấy.
Thôi Minh vĩnh viễn chỉ có thể là cái bóng bị đại đường huynh giẫm đạp dưới lòng bàn chân, ngay cả phụ thân của hắn ta cũng thiên vị và cưng chiều Thôi Giác hơn mình rất nhiều.
Tô Lê không hề hay biết những nội tình này, cho nên mới để lộ sơ hở, sai sót chồng chất.
Thôi Giác như tìm được một chuyện vô cùng thú vị, hắn hăng hái cất lời: “Tô Lê, những lời ngươi vừa nói, từng câu từng chữ đều là dối trá. Cho nên, là ngươi rắp tâm lừa gạt ta, hay là phu quân của ngươi đã lừa ngươi?”
Bàn tay Thôi Giác lại lần nữa vuốt ve gáy nàng, động tác mềm mại nhẹ nhàng đến mức cơ hồ khiến Tô Lê sinh ra ảo giác hắn đang quá đỗi dịu dàng.
Nam nhân ép sát xuống thấp hơn, đôi mắt phượng với hàng mi rậm dán chặt lấy Tô Lê mà soi mói, rắp tâm thu hết thảy những biểu cảm nhỏ bé nhất trên mặt nàng vào đáy mắt.
Hắn ngửa lòng bàn tay, nâng cổ Tô Lê lên, ép nàng tiến sát lại gần mình, cơ hồ như trán chạm trán.
Cả người Tô Lê toát mồ hôi lạnh, nàng thình lình thấy sởn gai ốc.
Ánh mắt Thôi Giác sắc lẹm, trầm giọng vặn hỏi: “Tô Ấu Lệ… Ồ, ta vẫn nên gọi ngươi là Tô Lê thì hơn. Ngươi muốn thừa nhận phu quân của ngươi quả thực là một tên ngụy quân tử mở miệng ra là dối trá, hay là muốn thừa nhận bản thân ngươi chính là một kẻ lừa đảo thích khua môi múa mép, chết đến nơi rồi mà vẫn còn rắp tâm lừa gạt ta?”
Tô Lê ngửa đầu, vẻ mặt như chẳng còn gì luyến tiếc trên đời.
Nàng biết rõ đây là một câu hỏi đoạt mạng.
Thừa nhận Thôi Minh là kẻ bại hoại, vậy nàng sẽ trở thành góa phụ phỉ báng vong phu; Thôi Giác chưa chắc đã để cho nhị phòng dung túng nàng.
Còn nếu Tô Lê thừa nhận bản thân là kẻ lừa đảo, e rằng lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, nàng đã bị Thôi Giác một kiếm lấy mạng.
Nghĩ đến đây, da đầu Tô Lê tê rần, chỉ đành đáp: “Dẫu cho A Minh phẩm hạnh không đoan chính, lúc sinh thời từng lừa dối ta, nhưng ta vẫn cứ yêu chàng… Yêu một người, chẳng phải là phải bao dung cho đối phương, tiếp nhận toàn bộ con người của chàng hay sao? Huống hồ người cũng đã khuất, đại công tử cũng không nên chấp nhặt nữa.”
Thôi Giác khẽ híp mắt: “Ngươi đối đãi với vong phu, quả thực là tình thâm nghĩa trọng.”
Tô Lê không thốt nên lời, hai bên cánh mũi rịn mồ hôi, chẳng biết còn có thể giằng co với Thôi Giác được bao lâu nữa.
Nếu như lúc mới bước vào phòng, nàng còn ôm ảo tưởng có thể dùng nhan sắc mê hoặc Thôi Giác; thì hiện tại sau một phen đọ sức, vai và cổ nàng đều là máu, búi tóc tán loạn, son phấn cũng nhòe nhoẹt một mảng. Bộ dạng thảm hại nhường này đã hoàn toàn chẳng còn khả năng làm nên chuyện gì nữa.
Tô Lê quyết định được ăn cả ngã về không, nàng nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Thôi Giác, nhẹ giọng hỏi hắn: “Đại công tử, ngài có phải rất chán ghét ta không?”
Thôi Giác: “Cớ sao ngươi lại có ảo giác rằng ta không chán ghét ngươi?”
“Nếu đã như thế…” Lông mi Tô Lê khẽ run rẩy, nàng nhắm nghiền hai mắt, mang dáng vẻ thấy chết không sờn, “Đại công tử, ta tự biết bản thân bày mưu lừa gạt ngài, quả thực tội lỗi không thể nào tha thứ… Ngài hãy giết ta đi, ta chết đi cũng tốt, có thể nhanh chóng xuống cửu tuyền gặp A Minh, phu thê hai người chúng ta cũng sớm ngày được đoàn tụ dưới suối vàng…”
Quả là một vở kịch tình chàng ý thiếp cảm động.
Thực sự khiến người ta buồn nôn.
Thôi Giác im lặng chẳng nói chẳng rằng, khớp ngón tay lại bắt đầu gõ nhịp.
Cộc, cộc, cộc.
Vài tiếng gõ có tiết tấu vang lên, nện xuống tựa như gõ thẳng vào trong lòng nàng.
Tô Lê đang đánh cược. Cược rằng tâm lý trả thù của Thôi Giác rất nặng, cược rằng hắn sẽ không muốn để nàng được chết tử tế.
Nếu đã là vậy, hắn tuyệt nhiên sẽ không để nàng được toại nguyện mà đi chịu chết!
Chỉ có để cho nàng sống, Thôi Giác mới có thể thoải mái phóng túng mà tra tấn Tô Lê…
Quả nhiên, Thôi Giác buông lỏng tay ra: “Ngươi muốn chết, ta lại càng không chuẩn.”
Hắn dường như chợt nghĩ ra chuyện gì đó đầy thú vị, vậy mà lại đứng bật dậy, sừng sững uy nghi trước sập giường không nhúc nhích.
Tô Lê như người vừa thoát chết trong gang tấc, nặng nề thở hắt ra một hơi.
Nhìn Thôi Giác đứng yên bất động, Tô Lê bỗng dưng nghĩ đến một biện pháp khác có thể khiến người này nguôi giận.
Chỉ cần nhẫn nhịn chịu đựng qua đêm nay, Tô Lê sẽ có nhiều cơ hội bỏ trốn hơn.
Thôi lão, Chu thị cùng mẹ chồng sẽ không nghi ngờ nàng nữa, Tô Lê liền có thêm cơ hội để tính toán chuyện tẩu thoát.
Chỉ cần nhẫn nhục chịu đựng thêm một thời gian, nàng sẽ có thể đưa tổ mẫu cùng nhau trốn khỏi Kiến Nghiệp… Nàng sẽ có thể rời xa đám thế gia, rời bỏ Thôi Giác thật xa.
Tô Lê cố đè nén nỗi sợ hãi, nửa quỳ vươn người dậy. Đầu ngón tay nàng chạm lên đai lưng của Thôi Giác, nhẹ nhàng cởi ra…
Lần này, Thôi Giác không hề ngăn cản nàng.
Hắn đang rắp tâm muốn làm nhục nàng, thì làm sao lại đi cản nàng cho được.
Chóp mũi Tô Lê cay xè. Nàng đối với Thôi Minh vốn chẳng có chút tình cảm nào, bởi vậy cũng chẳng cảm thấy việc lấy sắc hầu người có gì đáng để xấu hổ; nàng chỉ hận bản thân mình mang thân phận thứ dân thấp hèn bị người đời khinh rẻ, đến việc muốn giành lại tự do cũng trở thành một niềm hy vọng xa vời.
Đây là lần đầu tiên Tô Lê cởi bỏ y phục của nam nhân.
Nàng nhìn hắc bào của Thôi Giác hơi hé mở, chạm tay lên lồng ngực mang nhiệt độ lạnh lẽo như ngọc thạch của hắn, phía trên vòng eo thon gọn là một mảng cơ bụng săn chắc cân xứng.
Ngay cả k.ự/v.ậ.t phía dưới cũng đồng dạng hùng vĩ như thế.
Hình dáng thật đồ sộ nguy nga.
Trong lòng Tô Lê không khỏi sinh ra cảm giác khiếp sợ.
Nàng không dám đưa tay ra chạm vào.
Chỉ vừa liếc qua một cái, liền vội vã dời tầm mắt đi nơi khác.
Tô Lê ngửa đầu thăm dò sắc mặt của Thôi Giác, thấy hắn vẫn giữ nguyên thần sắc lạnh băng như cũ, liền không khỏi hạ giọng, nũng nịu tỏ vẻ yếu thế: “Ta biết những băn khoăn trong lòng đại công tử. Thứ trưởng tử lại xuất phát từ bụng của một đứa em dâu không biết liêm sỉ như ta, có thể nói là một sự nhục nhã vô bờ bến. Thế nhưng đại công tử cứ yên tâm, sau khi mang thai, ta nhất định sẽ không để lộ danh tính phụ thân của đứa trẻ; ta sẽ nói với nó rằng, nó chính là đứa con mồ côi từ trong bụng mẹ của vị phu quân yểu mệnh của ta.”
Tô Lê chưa chắc đã có thể mang thai hài tử của Thôi Giác, thế nhưng nàng đã trót lấy cái ý định ‘m.ư.ợ.n/ g.i.ố.n.g’ cấu thành lý do thì chỉ còn cách làm như vậy mới mong xóa tan được sự băn khoăn của Thôi Giác.
Thôi Giác lạnh nhạt cất lời: “Ngươi hành sự quả nhiên là kín kẽ.”
“Đương nhiên, một nữ tử thấp cổ bé họng như ta, nếu ngay cả một chút lanh trí cỡ này cũng không có, e rằng đã sớm mất mạng từ kiếp nào rồi.” Tô Lê nở một nụ cười nhợt nhạt, “Đại công tử, xin mời ngài.”
Thôi Giác thật lâu vẫn bất động. Tô Lê đành cố nuốt xuống nỗi nhục nhã, dè dặt nâng bàn tay thon dài của nam nhân lên, dẫn dắt hắn vuốt ve khắp cơ thể mình.
Tô Lê ăn vận kín mít, thật khó để hành sự. Nàng do dự một chốc, toan cởi bỏ dải yếm lót trước ngực.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Thôi Giác lại đột ngột hất phăng tay nàng ra.
Tô Lê kinh hãi.
Chưa kịp để nàng phản ứng, thân thể kiều diễm mềm mại đã bị nam nhân thô bạo lật sấp lại.
Tô Lê bị ép vào tư thế quỳ xuống đầy phục tùng, quay lưng về phía Thôi Giác. Đoạn xương cổ của nàng lại một lần nữa bị lòng bàn tay nóng rực hệt như một khối sắt nung của nam nhân gắt gao kiềm kẹp lấy.
Ngay sau đó, vạt váy bị tốc lên, từng luồng gió lạnh buốt lùa vào.
Từ đoạn xương chậu của Tô Lê truyền đến tiếng lụa bị xé toạc đầy thanh thúy.
Đôi chân thon dài nhỏ nhắn của nữ tử phút chốc đã chẳng còn mảnh vải che thân.
Và Thôi Giác, với dáng vẻ không cho phép kẻ nào kháng cự, cứ thế nắm chặt lấy mắt cá chân của nàng mạnh mẽ kéo vào…
Mãi đến khoảnh khắc này, Tô Lê mới thực sự cảm thấy sợ hãi. Nàng theo bản năng muốn vùng vẫy chống cự, nhưng rồi lại phải cố chèn ép bản thân phải dập tắt đi cái khao khát muốn bỏ trốn.
Chuyện này hết sức bình thường, nàng tuyệt đối không được phép sợ hãi.
Rất nhanh, thân thể tỏa ra hàn khí buốt giá thấu xương của Thôi Giác đã phủ ập xuống. Vùng eo sau của nàng bị lớp y phục lạnh ngắt của nam nhân ép sát vào, lạnh đến mức cả người run lên bần bật.
Tô Lê mờ mịt, luống cuống dõi mắt về phía sâu thẳm của chiếc giường. Đôi mắt nàng trống rỗng, đầu óc ong ong một mảng hỗn độn.
Nàng hoàn toàn chưa từng có bất kỳ kinh nghiệm nào chốn phòng the.
Lần trước khi hai người đối diện với nhau trong bộ dạng trần trụi, cũng là với thái độ một mất một còn, giằng co ác liệt thế này. Tuyệt nhiên chẳng có nửa điểm gì gọi là khoái lạc, hay là hoan hảo.
Nói thực lòng, đêm hôm đó đọng lại trong nàng chỉ có duy nhất một cảm giác, đau đớn.
Là đau đớn tột cùng, trúc trắc khổ sở, hung hãn đến mức khiến nàng kinh khiếp.
Bản năng mách bảo Tô Lê rằng, đêm nay cũng sẽ chẳng có gì tốt đẹp hơn.
Nàng nơm nớp lo sợ, cứ quỳ phục ở đó, chờ đợi Thôi Giác dùng thứ vũ khí kinh khủng kia xông tới.
Cũng may, Thôi Giác không khiến nàng quá mức khó chịu, hắn đã đồng ý hành phòng cùng nàng.
Toàn thân Tô Lê đều đang run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm.
Bờ vai gầy mỏng manh của nữ tử cũng vì nỗi khiếp sợ mà liên tục run bần bật. Làn da trắng như tuyết ửng hồng, cả người trông hệt như một quả đào non mới nhú, chỉ cần nhẹ tay sờ vào cũng dư sức làm trầy xước bề mặt.
Giây phút Thôi Giác ép sát vào.
Tô Lê như bị bỏng, cả người nhịn không được khẽ run lên.
Nàng cảm thấy toàn thân như bị lưỡi dao nóng rực xuyên thấu, toàn bộ cơ thể dường như không còn là của chính mình nữa.
Nàng không ngừng rơi lệ. Nàng vốn định gồng mình tỏ ra kiên cường, thế nhưng những giọt nước mắt cứ tuôn rơi lã chã, mặc cho nàng có cố kiềm nén đến mấy cũng vô ích.
Thôi Giác tuyệt nhiên không chịu nhượng bộ mảy may; cái gọi là phong thái quân tử đoan chính, toàn bộ đều bị hắn ném ra sau đầu.
Tô Lê chỉ đành cắn răng chịu đựng, từng bước giằng co gian nan. Mười ngón chân nàng cong quéo lại, không dám nhúc nhích dù chỉ là một chút.
“Tô Lê, ngươi hãy mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, ta tuyệt đối không phải là vong phu của ngươi, ta đối xử với ngươi sẽ không có chuyện nương tay hạ thủ lưu tình đâu.”
Vào khoảnh khắc này, Tô Lê rốt cuộc cũng thấu hiểu.
Thôi Giác đang ngầm cảnh cáo nàng, nếu nàng nhất quyết muốn có đứa con này, vậy thì hắn sẽ ban cho nàng.
Có điều, Thôi Giác hoàn toàn không có lấy một tia tâm tư kiều diễm nào, hắn đơn thuần chỉ coi đây là một nhiệm vụ cần phải hoàn thành.
Thôi Giác muốn Tô Lê thấy rõ, hắn là Thôi Giác, không phải Thôi Minh.
Hắn đối với nàng, tuyệt đối không có chuyện nhu tình mật ý.
Hắn đối với nàng, chỉ có đau đớn, chán ghét, và sự khinh bỉ. Và đây chính là sự trừng phạt do đích thân Tô Lê tự chuốc lấy.
Không có nụ hôn ôn nhu, triền miên lưu luyến. Không có lời dỗ dành mềm mỏng, nhỏ nhẹ thầm thì. Không có sự ân cần chăm sóc hay vỗ về an ủi…
Cũng chẳng hề có bất kỳ khúc dạo đầu nào để khơi gợi trong nàng một chút ý loạn tình mê.
Hắn rõ ràng là đang trừng phạt nàng…
Như thể, chỉ cần không mở miệng cầu xin Thôi Giác tha thứ, nàng vẫn còn có thể giữ lại được chút khí tiết cuối cùng.
Cánh môi căng mọng của Tô Lê vì cố cắn răng chịu đựng cơn đau mà rách bươm, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nhưng nàng vẫn một mực kiên cường không hé răng rên la lấy nửa lời.
Tô Lê vốn nên mở miệng cầu xin, thế nhưng sự quật cường ẩn sâu trong xương tủy ngay tại khoảnh khắc này lại bùng lên mãnh liệt.
Nàng không muốn chịu thua. Nàng muốn bản thân phải khắc cốt ghi tâm những nỗi khổ ải này… Thậm chí đây là lần đầu tiên nàng tự vấn lòng mình, đánh đổi một cái giá đắt nhường này chỉ để đổi lấy tự do, rốt cuộc có thực sự xứng đáng hay không?
Dường như là xứng đáng, bởi chỉ có làm như thế, nàng mới có thể thực sự thoát khỏi vực thẳm đên đúa nhơ nhớp này.
Tô Lê cắn răng chịu đựng cơn đau đến mức khuôn mặt tái nhợt chẳng còn giọt máu. Những giọt nước mắt của nàng lã chã rơi xuống nệm giường.
Nỗi uất ức dồn nén trong lòng nàng tại khoảnh khắc này hết thảy đều tuôn trào ra. Nàng đưa hai tay ôm mặt, nấc lên những tiếng khóc nỉ non bi thương, tựa hồ như muốn khóc cho thỏa hết những uất ức sầu thảm của nửa đời người.
Thôi Giác cuối cùng cũng chịu dừng lại động tác quất roi khi tiếng khóc của nàng mỗi lúc một lớn hơn.
Có chút thuốc mỡ mát lạnh mịn màng xoa dịu đi một phần cơn đau đớn, Tô Lê đờ đẫn cảm nhận chút hơi lạnh đó truyền tới…
Sự khó chịu của Tô Lê đã vơi đi rất nhiều, thế nhưng nàng vẫn gục đầu xuống, chẳng buồn liếc mắt nhìn Thôi Giác lấy một cái.
Khuôn mặt nữ tử chôn vùi trong lớp chăn gấm dày cộm.
Nàng không khóc thành tiếng nữa, chỉ lẳng lặng rơi lệ trong câm lặng, chẳng buồn nói lấy nửa lời.
Trận hoan ái này có thể nói là binh hoang mã loạn.
Lúc Thôi Giác rời đi, dáng vẻ cũng có chút thất thần.
Động tác của hắn thoạt nhìn có phần chật vật.
Hắn vốn chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, còn loạn cào cào đến mức này… Đáy mắt nam nhân ẩn chứa một tia tăm tối âm u.
Trong phòng, hơi nước mờ mịt lượn lờ; đã không còn là mùi hương thảo mộc nhàn nhạt tỏa ra từ y phục Thôi Giác như thường ngày nữa…
Tô Lê chỉ cảm thấy toàn bộ xương cốt trên người như bị rút cạn sức lực, tháo rời thành từng mảnh. Nàng nằm sấp trên lớp đệm dày, thở hồng hộc, dáng vẻ yếu ớt hệt như một con cá sắp lìa đời.
Thôi Giác cuối cùng cũng buông tha cho nàng, thế nhưng Tô Lê chần chừ mãi vẫn không chịu quay đầu lại, cũng tuyệt nhiên không muốn mở lời nói chuyện cùng hắn.
Thần sắc Thôi Giác cực kỳ lạnh lẽo, đôi môi mỏng khẽ mím chặt. Hắn đăm đăm nhìn vào những dấu vết bầm tím hằn rõ trên làn da tuyết trắng của Tô Lê; không nói một lời, chẳng biết đang suy tính điều gì.
Cuối cùng, Tô Lê cảm nhận được một chiếc ngoại bào dài được hơ ấm bởi than hồng từ từ phủ lên tấm lưng trần của nàng, bao bọc lấy toàn thân mình trong đó.
Hơi ấm lan tỏa dần, nhè nhẹ xoa dịu đi nỗi khiếp sợ hoảng loạn trong lòng Tô Lê.
Tiếng cửa phòng đóng lại, vang lên trầm đục xuyên qua lớp áo. Tô Lê hiểu rõ, đó là âm thanh Thôi Giác đã rời đi.
Trong căn phòng này, rốt cuộc cũng chẳng còn kẻ nào rắp tâm muốn đoạt mạng nàng nữa.
Đôi mắt hạnh vô hồn, tản mác của Tô Lê, ngay tại khoảnh khắc này mới thực sự tìm lại được sự bình yên.
Tô Lê cuộn mình trong lớp y phục ấm áp, chậm rãi lật người lại. Nàng rúc sâu vào góc trong cùng của giường, ngơ ngác đảo mắt nhìn gian phòng khách vương vãi những mảnh lộn xộn khắp nơi.
Trong lòng nàng dâng lên nỗi chua xót vô bờ, thế nhưng lại chẳng biết mình đang đau lòng vì cớ gì.
Đây là sự lựa chọn do đích thân Tô Lê cầu xin, nàng chẳng có tư cách oán trách bất cứ kẻ nào.
May mắn thay, nàng đã cắn răng chịu đựng vượt qua được ải này…
Không sao cả, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Tô Lê nhất định sẽ trốn thoát. Nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ để lũ thế gia quý tộc này đùa cợt nữa, sẽ vĩnh viễn không bao giờ để Thôi Giác xem nàng như một con chó con mèo ti tiện, mặc sức ức hiếp, đối xử thậm tệ nữa.