[MTCCHTCC] CHƯƠNG 27

Chương 27

Hoàng thành Kiến Nghiệp, Thái Hòa Điện.

Ánh tà dương chạng vạng lọt qua ô cửa sổ chạm trổ hoa văn, hắt xuống nền gạch lát vàng những cái bóng hoa cỏ mờ ảo, loang lổ.

Trong điện đặt một chiếc bảo tọa chạm trổ đầu rồng dành cho thiên tử. Ngay sau bức bình phong thêu họa tiết điềm lành, có một vị lão giả mang thần sắc uy nghiêm đang ngồi.

Người này không ai khác, chính là vị quân chủ của Ngô quốc – Tuyên Ninh Đế.

Sắc mặt Tuyên Ninh Đế u ám mịt mờ, lẩn khuất giữa làn khói đàn hương lượn lờ bay lên từ chiếc lư đồng thau, khó lòng phân biệt được hỉ nộ.

Bầu không khí trong điện vô cùng ngột ngạt. Thái tử Lý Phó Quân là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Phụ hoàng, Thôi Giác vô cùng âm hiểm gian trá! Hắn chỉ mất đúng một tháng đã có thể đánh bại Trương thị, thế mà lại cố tình lừa gạt quân vương, moi từ quốc khố ra một khoản tiền đủ để nuôi năm vạn tinh binh suốt nửa năm trời… Hiện tại Thôi Giác đã khải hoàn hồi triều, hắn không những không chịu hoàn trả khoản quân lương này, mà còn dám bẩm báo dối trá rằng kho lúa đã bị binh mã Trương gia đánh lén, toàn bộ vật tư đều bị thiêu rụi không còn một mảnh… Hắn làm như vậy, há không phải là đang coi hoàng thất Lý gia chúng ta như khỉ mà trêu đùa sao?!”

Tĩnh Vương Lý Chương kể từ lần bị Thôi Giác hoành đao đoạt ái dạo trước, đã sớm kết thù oán với người này. Hiện giờ nghe thấy hoàng huynh vạch trần tội trạng, lập tức hùa theo phụ họa: “Nhi thần thấy hành vi của hắn vô cùng ngông cuồng, không hề biết đến hai chữ tôn ti, lại càng không giữ lễ nghĩa quân thần. Chắc chắn hắn đã sinh tâm phản nghịch, khi quân phạm thượng! Phụ hoàng, Thôi Giác tuyệt đối không thể giữ lại mạng được nữa đâu!”

Hai đứa con trai lòng đầy căm phẫn, lớn tiếng chỉ trích Đông Ngô Thôi thị, dáng vẻ hừng hực khí thế như muốn vác thương ra trận, cùng Thôi Giác sống mái một phen.

Tuyên Ninh Đế vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, bàng quan quan sát, tuyệt nhiên chưa hề cất lời.

Tuyên Ninh Đế đã ngồi trên ngai vàng suốt ba mươi năm, làm sao lại không thấu tỏ tâm tư thâm trầm sâu hiểm của đám tôn trưởng Thôi thị cơ chứ? Ngay từ thuở mới bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn, ông ta đã nhìn thấu dã tâm lang sói của cái đám người xuất thân thế gia này. Ông ta phải nếm mật nằm gai, nhẫn nhục cầu toàn suốt bao nhiêu năm ròng rã, vất vả lắm mới qua mặt được Thôi gia, đoạt lại quân quyền về tay mình, vĩnh viễn thoát khỏi kiếp làm một tên hoàng đế bù nhìn bị giới môn phiệt giật dây thao túng.

Máu tanh vấy trên tay Tuyên Ninh Đế, so với Thôi gia cũng tuyệt nhiên không hề kém cạnh.

Chỉ là những đứa con của ông ta sống quá mức sung sướng. Từ lúc lọt lòng đã được che chở dưới đôi cánh vững chãi của mình, hoàn toàn không hề hay biết giới quý tộc hào môn thuở trước từng lừng lẫy ra sao, từng một tay che cả bầu trời như thế nào… Cũng chính vì đám hoàng nhi này được Tuyên Ninh Đế bảo bọc quá kỹ lưỡng, cho nên thủ đoạn mới non nớt và ngây thơ, mới thốt ra những lời lẽ ngô nghê chọc người ta cười chê đến thế.

Tuyên Ninh Đế cũng không hề tức giận, chỉ kiên nhẫn vặn hỏi mấy đứa con trai: “Vậy theo ý các ngươi thì phải làm sao? Là trực tiếp điều binh chém đầu Thôi Giác ngay giữa hoàng thành, hay là hạ thánh chỉ giáng hắn xuống làm thứ dân, tước đoạt quan tước, đày ải hắn về nơi nguyên quán?”

Thái tử Lý Phó Quân nghe khẩu khí của phụ hoàng tuy có vẻ ôn hòa, nhưng ẩn ý bên trong lại chứa đầy sự chê trách sâu xa. Hắn ta lập tức tỉnh người, vội vàng cắn chặt môi khép nép, không dám hé răng thêm nửa lời.

Ngược lại, Tĩnh Vương Lý Chương lại tỏ ra vô cùng hưng phấn: “Phụ hoàng, theo ngu ý của nhi thần, Thôi Giác tài đức không xứng với chức vị. Tốt nhất là nên cách chức Tả Bộc Xạ của hắn trước, sau đó tiến hành điều tra tận gốc rễ toàn bộ Thôi gia…”

Chưa đợi Lý Chương dứt lời, Tuyên Ninh Đế đã buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Sắc mặt Lý Chương tức khắc trắng bệch, không dám hó hé hỏi thêm câu nào, chỉ biết liên tục đưa mắt liếc nhìn hoàng huynh, hy vọng sẽ nhận được một chút gợi ý mỏng manh.

Thái tử lên tiếng: “Nhi thần đã cho người âm thầm điều tra. Binh lực Thôi gia đóng quân trong thành hiện tại chỉ vỏn vẹn ba vạn người, không có gì đáng sợ… Thôi gia nay thế cô lực mỏng, lại đang bị các sĩ tộc môn phiệt khác đem lòng kiêng kỵ, chúng ta cớ gì lại không thể ra tay giết hắn?”

Tuyên Ninh Đế khẽ lắc đầu: “Các ngươi đã bao giờ suy nghĩ thật kỹ chưa? Lần thảo phạt Trương thị này, Thôi Giác chỉ mất đúng một tháng để bình định mọi chuyện. Trẫm chỉ cấp cho hắn hai vạn cấm quân; nếu Thôi Giác muốn đối chọi với năm vạn tinh binh của Trương gia, tất phải điều động thêm ít nhất ba bốn vạn tư binh nữa ra trợ chiến thì mới mong cầm cự nổi. Thế nhưng vào ngày hắn xuất thành, quân số Thôi gia đi theo bất quá cũng chỉ có vỏn vẹn một vạn…”

Thần sắc Thái tử bỗng trở nên nghiêm nghị: “Xin phụ hoàng chỉ giáo.”

Tuyên Ninh Đế phân tích: “Trận này Thôi Giác có thể tốc chiến tốc thắng, nhất định là đã có một lực lượng binh mã ngoại viện khác bí mật hỗ trợ tác chiến. Nhờ vậy mới có thể bao vây tiêu diệt toàn bộ đại tộc Trương thị chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi. Dùng binh cốt ở thần tốc. Việc Thôi Giác có thể điều động ngoại viện nhanh chóng tới trợ chiến như vậy, chứng tỏ hắn đã sớm cất giấu một lực lượng quân sự khổng lồ chưa từng lộ diện… Nói cách khác, ba vạn binh mã mà các ngươi nhìn thấy kia chỉ là phần nổi của tảng băng chìm; ở những nơi khuất lấp, các ngươi vĩnh viễn không thể đong đếm được trong tay Thôi Giác rốt cuộc còn cất giấu bao nhiêu con bài tẩy. Đối mặt với một đối thủ đáng gờm như thế, nếu các ngươi hấp tấp xuất chiêu đánh phủ đầu, vô tình lại dâng cho hắn một cái cớ hoàn hảo để mưu phản. Tới lúc đó, kẻ ngồi trên ngai vàng ở Kim Loan Điện này, chưa biết chừng sẽ đổi từ họ Lý sang họ Thôi đấy.”

Thái tử nghe xong, thần sắc tức thì đại biến.

Đạo lý con nối nghiệp cha muôn đời vẫn vậy. Hắn ta còn đang ấp ủ mộng tưởng kế thừa cơ đồ giang sơn xã tắc của phụ hoàng, làm sao có thể cam tâm chắp tay dâng hiến vương triều rộng lớn này cho kẻ khác?

Giữa đôi lông mày của Thái tử hằn rõ vẻ sầu lo trĩu nặng: “Nhi thần vẫn không hiểu. Nếu Thôi Giác hiểm độc đến thế, cớ sao phụ hoàng vẫn một mực dung túng cho hắn? Thậm chí không tiếc đem hoàng muội gả thấp xuống cho người này, lấy cớ liên hôn với Thôi gia, vô hình trung lại cổ xúy cho thói kiêu ngạo, hống hách của giới thế gia…”

Tuyên Ninh Đế ôn tồn đáp: “Tất nhiên là vì muốn trấn an Thôi gia, để không làm lung lay đến căn bản của vương triều Ngô quốc… Ngày sau hai nhà kết mối thông gia, nếu muốn đề phòng Thôi thị, chí ít chúng ta cũng có người kề cận gối chăn để tiện bề thám thính tình hình.”

Thái tử rốt cuộc cũng đã thấu hiểu cơ sự.

Ngày sau Lý Mộ Dao có thể trở thành tai mắt của thiên gia, nếu thuận lợi gả nàng ta cho Thôi Giác thì đương nhiên là viễn cảnh tốt đẹp nhất.

Thái tử gật đầu: “Phụ hoàng dạy chí lý, xem ra hôn sự của hoàng muội cần phải mau chóng đưa lên bàn bạc rồi.”

Có điều, hai cha con Lý gia đều hiểu rõ, Thôi Giác tính tình kiêu ngạo, cương nghị, vô cùng chán ghét việc kẻ khác nhúng tay chuyên quyền vào chuyện của Thôi gia. Tuyên Ninh Đế tạm thời không muốn xé rách mặt với Thôi Giác, dĩ nhiên không dám tùy tiện ban hôn cho kẻ xuất thân từ sĩ tộc hào môn, đành chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi Thôi Giác tự mình mở miệng cầu hôn Lý Mộ Dao…

Tuyên Ninh Đế liếc nhìn Thái tử một cái, cất lời: “Đại Lang, con cũng sắp đến tuổi tam thập nhi lập rồi, đã đến lúc phải định ra vị trí Thái tử phi.”

Lý Phó Quân cũng không đến nỗi quá ngu xuẩn, chỉ cần điểm nhẹ một cái liền thấu hiểu: “Vậy nhi thần sẽ lập tức đi chuẩn bị một buổi yến tiệc săn bắn, mời con em các thế gia trong đô thành cùng đến dự, vừa để tăng tiến tình nghĩa quân thần, lại vừa vặn thỉnh cầu Thôi tướng công toàn quyền phụ trách mọi việc của buổi tiệc và cùng tham gia. Như vậy, trong lúc nhi thần xem mắt chọn lựa Thái tử phi, cũng thuận tiện tạo cơ hội tác hợp cho Thôi Giác và hoàng muội.”

Tuyên Ninh Đế mỉm cười gật đầu: “Đã là yến tiệc săn bắn, đám nam nhi trẻ tuổi đều đang độ huyết khí phương cương, vì tranh giành con mồi tất nhiên khó tránh khỏi việc giương cung giục ngựa, đao thương mù lòa. Phải nhớ kỹ, con thân là trữ quân của Ngô quốc, yêu dân như con, nhất định phải bảo vệ thật tốt sự an nguy của con em các thế gia…”

Nụ cười của Tuyên Ninh Đế giấu giếm gươm đao, lời nói mang theo thâm ý vô cùng sâu xa.

Rất nhanh, Thái tử liền ngầm hiểu được dụng ý ám chỉ của phụ thân.

Tuy rằng toàn bộ thế lực Thôi gia hiện tại chưa thể động đến, nhưng cái tên ranh con Thôi Giác kia lại túc trí đa mưu đến mức gần như yêu nghiệt; nếu có thể nhân cơ hội này ám sát hắn, thì cũng coi như diệt trừ được cái gai trong mắt, nhổ bỏ mối họa lớn trong lòng.

Thiếu đi Thôi Giác, đám thế gia đại tộc môn phiệt bất quá chỉ như rắn mất đầu, năm bè bảy mảng không có gì đáng sợ. Tới lúc đó, Tuyên Ninh Đế hoàn toàn nắm chắc phần thắng để nuốt trọn toàn bộ Thôi gia.

Buổi yến tiệc săn bắn lần này, bên ngoài là lấy cớ thúc đẩy hôn sự cho đôi nam thanh nữ tú, nhưng thực chất bên trong lại là một buổi Hồng Môn Yến âm thầm bày bố sát cơ, chỉ chờ xem Thái tử liệu có làm nên chuyện hay không.

Lý Phó Quân hoàn toàn thấu hiểu sự an bài xảo diệu này của phụ hoàng.

Hội săn bắn lần này vốn dĩ đã được giao cho Thôi Giác toàn quyền phụ trách, cứ để chính Thôi Giác tự mình thiết lập vòng vây phòng thủ.

Đã là buổi tiệc do chính tay Thôi Giác lo liệu, lỡ như hắn gặp bất trắc bỏ mạng, thì cũng chỉ có thể trách bản thân Thôi Giác quá mức khinh địch. Đến lúc đó, Thôi thị có oán giận đến ngút trời, cũng không tài nào đổ lỗi lên đầu Lý gia được…

Còn nếu như việc mưu sát không thành, Tuyên Ninh Đế vẫn có thể mượn buổi săn bắn này để khuyên nhủ Thôi Giác thân cận Lý Mộ Dao nhiều hơn, mau chóng định đoạt hôn sự kết đồng minh, dùng cách đó để tạm thời trấn an Đông Ngô Thôi gia, củng cố vững chắc ngai vàng hoàng đế.

Nước cờ này quả thực là diệu kế “một mũi tên trúng hai đích”. Lý Phó Quân nghe xong, trong lòng không khỏi âm thầm thán phục.
…..

Ngày Thôi Giác hồi kinh, Tuệ Vinh cô cô luôn ghi nhớ dặn dò của Thôi lão thái gia, cất công đến tận nơi nhắc nhở Tô Lê việc phụng dưỡng gia chủ, dặn nàng chuẩn bị chu toàn cho chuyện gối chăn.
Chuyện gì đến ắt sẽ đến, Tô Lê hoàn toàn không có cảm xúc bài xích, vẻ mặt thản nhiên ung dung.

Có điều lần này, nàng từ chối nhận lấy váy áo mà Tuệ Vinh cô cô đã chuẩn bị sẵn, kiên quyết không mặc bộ xuân sam thêu họa tiết mai lan trúc cúc vốn để dành riêng cho việc lấy lòng Thôi Giác.

Tô Lê tự hiểu rõ, bất luận bản thân có cố gắng làm gì đi nữa thì cũng chỉ rước lấy sự chán ghét của Thôi Giác mà thôi. Nếu đã vậy, chi bằng bớt việc cho nhau; nàng cứ mặc bộ váy áo có thêu hình thỏ con, anh đào hay hoa lê như ngày thường vẫn bận. Chí ít bản thân nhìn vào cũng thấy thuận mắt, lại không quá mức câu nệ gò bó.

Đêm xuống, Tô Lê thay một bộ xuân sam màu hồng nhạt thêu họa tiết cành đào uốn lượn, Tuệ Vinh cô cô theo lệ cũ dẫn nàng tiến về phía Sơ Nguyệt Các.

Tô Lê cứ ngỡ lần này cũng y hệt như lần trước, sẽ bị đưa đến gian phòng dành cho khách với cách bày biện sơ sài. Nào ngờ, Tuệ Vinh cô cô lại làm ra hành động khác thường, trực tiếp dẫn nàng thẳng đến sảnh ngoài.

Nghĩ tới dáng vẻ điên cuồng như muốn đoạt mạng người của Thôi Giác dạo trước, trong lòng Tô Lê lại dấy lên nỗi thấp thỏm bất an.
Lẽ nào lần này hắn ngay đến cả vỏ bọc cũng lười ngụy trang, trực tiếp sai người tóm cổ nàng đến để ban cho cái chết?

Tô Lê thực sự khiếp sợ, nhịn không được khẽ hỏi: “Tuệ Vinh cô cô… cớ sao ta lại không phải ngồi đợi đại công tử bước vào sương phòng như trước?”

Nghe vậy, Tuệ Vinh cô cô hiếm khi ôn hòa đáp lời: “Tối nay đại công tử còn bận phê duyệt công văn, chưa rõ đến canh nào mới xong. Nô tỳ sợ nương tử phải mòn mỏi chờ đợi trong phòng quá lâu, nên đã cất công xin chỉ thị, hỏi xem có thể cho nương tử nán lại sảnh ngoài đợi ngài ấy hay không; đại công tử nghe xong liền gật đầu ưng thuận.”

Lần trước, sau khi Tô Lê rời đi, Tuệ Vinh bước vào dọn dẹp gian gian phòng khách kia mới bàng hoàng phát hiện vết máu vương vãi khắp sàn.

Tuy không rõ giữa hai vị chủ tử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng Tuệ Vinh vẫn ngấm ngầm hoài nghi những vệt máu tươi kia rất có thể là lạc hồng của Tô Lê.

Tuệ Vinh vốn là người có thể diện hơn hẳn đám gia bộc tầm thường, tất nhiên cũng tỏ tường lai lịch của Tô Lê…

Bà ta hoàn toàn không ngờ tới việc Tô nương tử lại gả vào chi thứ hai nhà họ Thôi với tấm thân hoàn bích, đã vậy lại còn là một tiểu nương tử ngây thơ, mù tịt về chuyện gối chăn của đạo phu thê.

Trùng hợp thay, đại công tử xưa nay lại không gần nữ sắc. Suốt bao nhiêu năm qua trong phòng ngài ấy chưa từng tuyển bất kỳ tỳ nữ thông phòng nào, xem chừng ngài ấy cũng không rành rẽ chuyện nam nữ.

Lỗi cũng tại Tuệ Vinh quá sơ suất, không ngờ được Tô Lê cũng như tờ giấy trắng trong chuyện này.

Không rõ đêm đó hai người họ đã hành sự ra sao… nhưng cứ nghe tiếng khóc nức nở thê lương của Tô Lê, ắt hẳn nàng đã phải chịu đựng vô vàn thống khổ.

Việc Tuệ Vinh không kịp thời dâng lên cho hai vị chủ tử mấy bản vẽ “tị hỏa đồ” hay xuân cung đồ để khai sáng, khiến trong lòng bà ta luôn day dứt không yên.

Để đền bù cho Tô Lê, Tuệ Vinh đã đặc biệt đích thân cầu xin trước mặt Thôi Giác, cho Tô Lê một chút thể diện, cốt là để tạo cơ hội cho nàng được kề cận hầu hạ hắn.

Qua lời nói của Tuệ Vinh cô cô, Tô Lê nhạy bén đánh hơi được một tia ý vị kể lể tranh công.

Có lẽ đối với những người khác mà nói, việc được lại gần Thôi Giác chính là một ân điển to bằng trời.

Thế nhưng, Tô Lê đã năm lần bảy lượt suýt nữa là mất mạng dưới tay Thôi Giác, nàng nào có cái tâm tư muốn tranh sủng gì cơ chứ!
Toàn thân Tô Lê cứng đờ, nhỏ giọng uyển chuyển từ chối: “Ta vốn là người ồn ào vụng về, e rằng sẽ làm kinh động đến đại công tử đang xử lý quốc chính mất…”

Tuệ Vinh ném cho nàng một ánh mắt vô cùng hiền từ: “Tô nương tử đừng lo nghĩ quá. Một khi đại công tử đã ưng thuận cho ngài ở bên cạnh hầu hạ, tất nhiên sẽ không chê ngài ồn ào phiền nhiễu đâu. Thật tâm mà nói, đây là lần đầu tiên nô tỳ chứng kiến có nữ tử được phép kề cận bên đại công tử lúc ngài ấy giải quyết công vụ. Trước kia, cho dù là công chúa điện hạ có giá lâm Sơ Nguyệt Các, đại công tử cũng tuyệt đối không cho phép điện hạ bước chân vào thư phòng ở sảnh ngoài… Có thể thấy, đại công tử đối đãi với ngài quả thực có vài phần khác biệt.”

Tô Lê chỉ biết cười trừ ngượng ngùng, không buồn tiếp lời.

Nàng và Lý Mộ Dao liệu có thể giống nhau được sao?

Thôi Giác không cho công chúa ở lại hầu hạ lúc làm việc, đó là vì hắn mang lòng thương hương tiếc ngọc, sợ điện hạ phải chịu cảnh nhàm chán tẻ nhạt mà thôi.

Nhưng Tô Lê thân cô thế cô không có đường lui, nàng chỉ đành căng da đầu lầm lũi bước theo Tuệ Vinh.

Sơ Nguyệt Các tuy bài trí không mấy xa hoa lộng lẫy, nhưng cảnh sắc lại thanh u tuyệt mỹ. Nào là liễu rủ bóng đình, nào là lối nhỏ quanh co u tĩnh. Dọc đường đi Tô Lê mải ngắm nhìn vài khóm hoa xuân, đảo mắt một cái rốt cuộc cũng đến được thư phòng mà Thôi Giác thiết lập tại sảnh ngoài.

Đó là một gian phòng với ba mặt thiết kế thông gió thoáng đãng. Dưới hiên treo mấy chiếc lồng tre, bốn góc phòng đặt những ngọn đèn đồng thau hình cây hoa ngàn cánh; ánh nến cháy rực rỡ, chiếu sáng bừng cả căn phòng y như ban ngày.

Ngay chính giữa phòng đặt một chiếc bàn dài bằng gỗ lim đỏ au. Cạnh bên là từng xấp, từng xấp công văn bằng thẻ tre chất cao như núi.

Thôi Giác hiển nhiên là đã tắm gội thay y phục xong xuôi. Mái tóc đen nhánh mềm mượt của hắn chỉ được dùng một cây trâm ngọc búi lên một nửa, phần tóc dài còn lại buông thõng xuống bờ vai và tấm lưng rộng.

Hắn khoác trên mình bộ trường bào thêu họa tiết hoa sen chìm, tư thế ngồi quỳ ngay ngắn trước án thư. Vóc dáng đĩnh bạt kiên cường hệt như tùng như bách; quanh thân tỏa ra thứ hàn khí xa cách lạnh lẽo, khiến kẻ khác chỉ nhìn thôi đã thấy trong lòng phát khiếp.

Thôi Giác vô cùng chú tâm vào công vụ. Hắn cúi đầu trước án thư, những đốt ngón tay thon dài đẹp đẽ như tạc từ ngọc gắt gao nắm chặt quản bút, cũng không rõ là đang mải miết phê duyệt điều gì.

Tuệ Vinh cô cô sau khi đưa người đến nơi, liền hiểu ý tự động lui ra ngoài. Bỏ lại một mình Tô Lê đứng chôn chân giữa đình viện, đến dũng khí để cất tiếng vấn an Thôi Giác cũng hoàn toàn bốc hơi sạch sẽ.

Hai người cứ như vậy giằng co trong tĩnh lặng suốt một khắc đồng hồ. Tô Lê kiễng chân ngó nghiêng, liếc thấy đống công văn khổng lồ kia.

Nàng ý thức được Thôi Giác chắc chắn không thể nào giải quyết xong mớ chính vụ này trong chốc lát… Nếu đã vậy, lẽ nào nàng không thể quay về Mộ Đông Các đợi một lát, chờ đến khi đối phương rảnh rỗi lại sang đây hay sao?

Vì muốn mau chóng thoát khỏi tình cảnh khó xử này, Tô Lê lấy hết can đảm, thật cẩn thận nhích lại gần thêm hai bước, nhỏ giọng gọi khẽ: “Đại công tử…”

Thực ra Thôi Giác đã sớm phát giác ra sự xuất hiện của Tô Lê. Hắn không lên tiếng bắt chuyện với nàng, đơn giản chỉ vì công vụ trong tay còn đang dang dở.

Lúc này, nghe thấy tiếng gọi nũng nịu yếu ớt của nữ tử cất lên, Thôi Giác mới dửng dưng ngước mắt lên: “Có chuyện gì?”

Thôi Giác thoáng liếc nhìn Tô Lê một cái. Hắn nhận ra, hôm nay nàng không chỉ ngâm mình trong nước thơm, mà còn gội sạch suối tóc đen nhánh. Đuôi tóc chưa kịp lau khô vẫn còn ướt sũng dính chặt vào gáy, vài giọt nước trong vắt như pha lê lăn dài xuống hõm cổ.

Y phục trên người là bộ xuân sam mới may. Từ chỗ đoạn cổ tay trắng muốt như ngọc, thoang thoảng tỏa ra mùi hương hoa quế ngọt ngào thơm ngát.

Tô Lê tỏ vẻ khép nép bất an, e sợ làm quấy nhiễu đến Thôi Giác nên cố tình hạ thấp giọng: “Ngài thức đêm làm việc công, quả thực rất vất vả, chỉ là không biết… đống công văn đêm nay cần phê duyệt đến tận lúc nào?”

Nghe vậy, Thôi Giác khẽ khựng lại.

Hắn sực nhớ lại những lời Tuệ Vinh vừa bẩm báo, nghĩ tới mục đích Tô Lê xuất hiện tại Sơ Nguyệt Các đêm nay…

Ánh mắt Thôi Giác bỗng chốc ngưng đọng, hắn trầm ngâm cất lời hỏi.

“Tô nương tử, ngươi vội vàng đến thế sao?”

error: Content is protected !!